Thứ Tư, 14 tháng 9, 2022
XXXXQuan điểm phản động, phản khoa học của Phan Khôi phải chăng là học mót của Hồ Thích
Quan điểm phản động, phản khoa học
Phan Khôi ngày trước chỉ là một nhà viết báo chứ không phải
viết sử. Thế nhưng, rải rác trong một số bài báo của Phan Khôi, có ít nhiều đề
cập đến lịch sử và dùng sử quan để nhận xét sự việc. Hơn nữa, Phan Khôi đã từng
chủ trương tờ Sông Hương ở Huế là một cơ quan bình luận về văn học và
lịch sử. Qua luận điệu của những bài ấy, chúng ta thấy khá rõ tư tưởng, quan điểm
và cái vốn hiểu biết của “nhà học giả” Phan Khôi. Và cũng qua đó, chúng ta cũng
lại thấy chân tướng của con người “lập dị, khí khái” Phan Khôi. Bài này chỉ nói
đến một khía cạnh khác trong tập hồ sơ của Phan Khôi để chúng ta thấy con người
đó ngày xưa như thế nào mà ngày nay lại cố tình phản bội nhân dân, chống lại
cách mạng.
Giữa lúc nằm trong ách thống trị của thực dân, khi nghe những nhận xét như thế
của một “nhà học giả”, những người hữu tâm với tổ quốc ai chẳng não nùng chua
xót. Có phải Phan Khôi đứng ở lập trường của dân tộc muốn thành thật nhận người
mình mọi bề thua kém để kích thích đồng bào mạnh dạn tiến lên nữa không? Có phải
Phan Khôi tự ti tự hạ, cái tự ti tự hạ của một dân tộc lâu đời bị áp bức bóc lột
không? Không. Không phải. Ở đây, ngoài cái “duy tâm chủ quan” đã nói ở trên,
còn có một cái gì gần như là xuyên tạc, xảo quyệt, bôi đen lịch sử, mỉa mai
nhân dân, chà đạp tổ quốc. Đương nhiên ở đây, ta lại đã thấy Phan Khôi để lòi
cái đuôi Hồ Thích vì trước đó Hồ Thích cũng khuyên nhân dân Trung Quốc phải có
can đảm nhận mình trăm cái đều kém như y đã viết: “tâm lý lười biếng, tư tưởng
nông cạn, mê tín đến nhờ trời mới có ăn, thái độ thì như đứng bên kia sông xem
nhà cháy.” [16]
Bất tất phải nói nhiều nữa, Phan Khôi ngày trước quả là coi cách mạng, coi Đảng
của giai cấp vô sản như thù nghịch. Cố nhiên người như thế đi theo cách mạng,
đi theo kháng chiến mười mấy năm nếu không tự mình hết sức cải tạo thì dù có đi
theo cho đến mãn đời cũng không thể nào tìm được chân lý, biết được sự thực.
Cho nên chúng ta không lấy làm lạ cho lắm khi thấy Phan Khôi gần đây chủ trương
tờ Nhân văn để nói xấu cách mạng, vu cáo Đảng. Cái “tôi” của Phan
Khôi quả vẫn là cái “tôi” của những phần tử trong hàng ngũ đối lập với cách mạng,
với Đảng, không thể nào hoà nhịp được với cái “tôi” mới của nhân dân quần chúng
đang tiến bước trên con đường xã hội chủ nghĩa, thì làm gì mà Phan Khôi chả
than rằng “tôi đâu còn là tôi được nữa”. Cặp kính của Phan Khôi đeo ngày nay quả
vẫn là cặp kính quá đen tối của bọn thống trị, bọn phản động nhìn lịch sử, nhìn
nhân dân ngày xưa thì làm gì thấy được cái đẹp, cái tốt, cái đang lên của xã hội
mới, thì làm gì mà Phan Khôi chả trách “triều đại là triều đại gì đó, cái thói
kỵ huý của quan trường thì không khác”. Cái mà người ta gọi là “lập dị, khí
khái” của Phan Khôi ngày trước cũng như ngày nay quả đúng là quan điểm chống
nhân dân, chống cách mạng, và chống Đảng.
Không nghi ngờ gì nữa, Phan Khôi học mót của Hồ Thích vì tư tưởng căn bản của
Phan Khôi ngày trước là tư tưởng nô dịch, y như tư tưởng “dương nô” mà đại biểu
có tên tuổi ở Trung Quốc chính là Hồ Thích. Chúng ta cũng nên biết trong thời đại
bọn thực dân đế quốc làm mưa làm gió ở thuộc địa thì ở thuộc địa nói chung thường
có một số người trong đó có cả phần tử trí thức, hay bị lóa mắt về cái văn minh
vật chất của Tây phương. Trong đó có hai hạng: một hạng tuy phục văn minh Tây
phương là mạnh là giỏi nhưng họ vốn giàu lòng yêu nước nên mong muốn mọi người
cố gắng học lấy cái văn minh đó để hòng giành lại chủ quyền của tổ quốc và kiến
thiết đất nước. Cần phải thấy rõ: họ tuy phục văn minh Tây phương nhưng phục với
tinh thần tự cường, với tinh thần tự hào dân tộc, tin tưởng giang sơn tổ quốc rồi
sẽ có ngày tiến bước được như các nước Tây phương. Đó là một hạng.
Một hạng khác nhắm mắt sùng bái văn minh Tây phương qua những ông chủ mới, đến
nỗi thấy cái gì của người cũng cho là đẹp là khôn, thấy cái gì của mình cũng
cho là xấu là ngu đi cả. Từ chỗ tâng bốc sùng bái người, tiến đến nô dịch cho
người cách nhau không đầy một bước. Và khi họ ra mặt mạt sát nhân dân, mạt sát
tổ quốc là lúc họ đã vững chân trên con đường phản động. Hạng này so với hạng
trên thực chất khác nhau như trời với vực. Phan Khôi cũng như Hồ Thích đều là
điển hình cho hạng này. Nhưng Phan Khôi chỉ có thể sánh được với Hồ Thích một
phần nào về hình thức nô dịch, còn như nội dung nô dịch thì lại khác xa. Nói
như thế không phải bảo là bên này ít tính chất phản động, phản khoa học hơn bên
kia. Việc đó nói lên sự cách biệt về bản lĩnh học vấn, chính trị và về môi trường
hoạt động giữa hai bên. Ta thấy rõ:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Lục bát thiền trong miền đồng điệu và đồng cảm thi ca
Lục bát thiền trong miền đồng điệu và đồng cảm thi ca Lục bát thiền là nét đặc trưng cơ bản được tác giả Trần Lê Khánh chắt chiu thể hiện ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét