Thứ Hai, 4 tháng 10, 2021
Gió của ngày mưa
Chủ nhật im lìm. Nằm trong chăn nghe hơi nước xông lên tự đất,
tiếng nhạc dìu dịu chảy lan khắp phòng, Nguyện hờ hững lật mấy tờ báo, mắt bâng
quơ nhìn theo dăm mạng nhện vương trên trần nhà. Chao ôi, "Bông hồng
vàng" của Pauxopxki vẫn không đủ sức khuyến dụ đôi mắt cô bé mở ra chứ đừng
nói đến độ vài tờ báo xưa lơ xưa lắc. Căn phòng quá nhỏ mà nốt nhạc quá mênh
mông, e chừng không giữ nổi tiếng hát bằng mấy mảnh ván gỗ này quá. Nguyện rùng
mình bởi lời ai cất lên như bật tung trái tim đang muốn nhảy lò cò của mình.
"Có những niềm riêng lòng không nói hết...". Cô kéo chăn trùm kín
mít, cơ hồ dư một chút nào ra ngoài sẽ bị mưa thình lình nhảy vào tóm đi mất.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét