Bay qua bầu trời 2
Chương 4
Hai năm đã trôi qua trong lặng lẽ, Toàn Anh vẫn sống lạnh
lùng cô độc và hình ảnnh Du Ca vẫn cháy trong nỗi nhớ đầy rày rứt của con tim,
càng ngày Toàn Anh càng nhận rõ tâm hồn chính minh rằng anh yêu cô biết bao .
Khi nghĩ về Du Ca, lồng ngực anh lại nhói lên một cảm xúc xót xa nhưng cô vẫn cứ
xa vời.
Đã nhiều lần anh tìm cách liên lạc với Du Ca bằng thư từ, điện
thoại sang Canada nhưng cũng ngần ấy lần trả về cho anh sự im lặng, cả cha mẹ vợ
Toàn Anh là ông bà Du Hải mồi khi tiếp chuyện cũng điênthoại với anh cũng trả lời
chung chung mà không hề nhắc tên Du Ca với anh . Và thế là anh đành tiếp tục một
mình ôm trọn sự bức rức nhớ thương theo ngày dài tháng rộng.
Một ngày chủ Nhật nữa đà qua, Toàn Anh một m`inh chôn ngưỜi
trong căn nhà riêng của minh- ngồi lim người trên ghế sa lông trong phòng káchh
và ngổn ngang những suy tư, nhớ quay quắt cái dáng mảnh khảnh đầy ngổ ngáo và
giongnọi trêu đùa hóm hỉnh của Du Ca - Tất cả chỉ còn là hoài niệm . Đến những
ngày tháng sau này Toàn Anh mới nhận thấy một điều óai oăn là đời sống của anh
đã bị Du Ca tác đo:^.ng nhiều như thế nào, ảnh hưởNg nhiều nư the6' nào, cô âm
thầm chăm sóc, lo lă"ng cho anh hết mọi thứ một cáh sâu sắc . Còn anh ?
Anh không hề để mă9't, quan tâm hay dành cho cô một ưu ái nào, mãi đuổi theo một
bóng hình khác, tự hào vì bên cạnh luôn là một bông hồng kiêu sa mà không hay đấy
chỉ là sưngộ nhận cứ ngỡ là tình yêu.
Xa Lệ Thy, lơinòi chia tay cứ trơn tuột mà không nghe con tim
tràn đang đâu xót . Còn Du Ca hai năm rồi hình ảnh cô lúc nào cũng tựa con sóng
ngầm ấn sâu trong tâm hồn anh . Biết nhận thức đúng tình yêu và cha6 giá trị của
hạnh phúc thì đã hành phúc thì đã lơ làng.
Mỹ Anh và Tố Anh Anh bướv vào nhà mà Toàn Anh vẫn không hay .
Từ tưởng anh đang đi hoang mất rồi
- toàn Anh
Tiếng gọi làm anh choàng tỉnh:
- Thưa mẹ mới qua.
Bà Toàn anh ngồ xuống ghế, bà đưa mắt nhin Toàn Anh mắt nhìn
Toàn đầy dịu, bao dung:
- Lại nhớ đến Du Ca nữa chứ gì ?
Giọng ?Toàn Anh ngưỢng ngập:
- Con đang tự trách mình.
- Mỹ anh chun mũi nói leo:
- Muộn rồi anh anh thân yêu của em ạ.
Bà Tố Anh trừng mắt nhìn Mỹ Anh:
- Con im đi không, lớn rồi ăn với nói cho cẩn thận.
Mỹ Anh vẫn ấm ức:
- Giản dị - hoà đồng - bộc trực - thông minh .. chị Du Ca như
the6', vậy thì anh chê ớ điếm nào, để chạy theo cái dáng khoe mẽ, hình thức,
kiêu ngạo của bà Lệ Thy . Vậy quý ở trong tay thì không biết giữ,lúc mất rồi lại
đâm tiếc thở vẫn than dài.
Bã tố Anh nạt nhỏ:
- Con im, Mỹ anh.
Toàn Anh cười buồn:
- Em nó nói đúng đó mẹ.
Bà Tố Anh nạt nhỏ:
- Con im, Mỹ Anh.
Toàn anh cười buồn:
- Em có nói đúng đó mẹ.
BÀ Tố anh từ tốn nói:
- Toàn Anh à, dù sao thì chuyễn cũng đã rồi, hơn nữa cũng hai
năm rồi, thời gian không gọi là lâu nhưng vẫn không phải là mau, thôi thì con
nên quên đi mà nghĩ đến những tới, dù sao ba mẹ chỉ có con là con trai, con buồn
thì ba mẹ sung sướng gì cho cam.
- Con biết làm gì bây giờ.
- Thu xếp về ở chung cùng ba mẹ, sự thật ma `nói con sống mộit
mình như vậy ba mẹ không an tâm.
- Con không đành lòng nhìn ngôi nha nay vắng hoang, bởi vì
thâm tâm con luôn mong đợi Du Ca.
- Nhưng cơm nước, áo quần và những thứ linh tinh khác, ailo c
ho con.
- Một mình dễ sống lắm mẹ à.
- Sao con không thêu một người làm.
Mỹ Anh gắt gỏng;
- Con đề nghĩ ma6'y lần mà anh hai hổng chịu, ảnh thích thế
thì mẹ cứ chiều.
BÀ Tố Anh gằn giọng:
- Chiều sao được mà chiều . Bây gời mẹ cho con hai điều kiện:
Một về nhà ba mẹ Ở . Hai là phải thuê người làm.
Toan Anh lấp lửng:
- Dạ để con suy nghĩ lại.
Vẫn nghiêm giọng, bà Tố Anh tiếp:
- Không có suy nghĩ, nội trong tuần nay con sẽ trả lời cho mẹ
hay.
- Dạ con hiểu.
- Còn điều này nữa, mẹ nghĩ đây mới là vấn đề quan trọng đã
khiến mẹ đến tìm con.
Toàn Anh hở hững đáp:
- Xin mẹ cứ nói:
- Tốt ! Ba mẹ vừa mới nhận được thư của anh chị Du Hải hôm
qua . Trong thư bảo rẳng Du Ca đã về đây gần tháng rồi.
Đang ngồi xuôi xi, buồn biu lơ đểng lắng nghe bà Tố Anh nói,
chợt cái tên Du Ca vừa rơi tuột khỏi khẽ môi của mẹ đã làm Toàn Anh tỉnh người,
vụt ngẩng đầu lên:
- Thật không mẹ ?
- Có bao giờ em nói dối con cái bao giờ.
- Như vậy thì Du Ca sẽ trở về với con.
Bà Tố anh lắc đầu:
- Côn nên nhìn vào sự thật.
Toàn Anh ngạc nhiên:
- Sao mẹ nói vậy ?
Bà Tố Anh từ tốn giải thích:
- Du Ca về lại VN đã gần tháng nhưng vẫn không hề có một chút
liên lạc về gia đình này, điều đó chứng tỏ rằng nó không muốn ràng buộc với những
sự việc đáng tiếc mà con từng gây ra cho nó.
Giọng Toàn Anh buồn bã:
- Con không tin Du Ca cứng lòng đến thế.
- Tin hay không thì tùy con, mẹ chỉ phân tích theo sự thật
thôi . Cương vi của cmẹ là luôn luôn muốn tất cá để cho các con được vui vẻ
hanh phúc.
Nghỉ một chút để trút bỏ tiếng thớ dài còn vương vít trong
trái tim người me, bà tiếp tục nói:
- Con đà xử sự không phải vớiDu Ca, con làm cho ba mẹ cũng
tuithẩn khi nghĩ đến sui gia, nhưng ra6't may họ là những người hiểu dạt lý
tình nên vẫn không nặng nhẹ tiếng nào . Thôi thì các con nên tự sắp xếp lấy cuộc
đời mình, mẹ luôn là hậu thuẫn tốt nếu một lúc nào đó các con cần.
- Lớn cả rồi, phải cần thận, cân nhắc khi quyết định một việc
gì nhất là chuyện hạnh phúc . Mẹ nói ít, nên hiểu nhiều, mẹ về, ba con vẫn còn
buồn con nhiều lắm.
Toàn Anh nắm lấy tay mẹ đầy thân tình:
- Con xin nghe lời mẹ dạy, nhờ mẹ lựa lời khuyên ba giùm con.
Bà Tố anh đứng dậy ra về, Mỹ Anh vẫn đứng nán lại cửa nói
ráng thêm :
- Điều trước tiên em khuyên anh là nếu muốn sống chung với chị
Du Ca, anh phải thật sự dứ tkhoát vơi Lệ Thy một cách quyết . Thứ hia anh hoàn
toàn không hiểu một chút gì về Du Ca cả . Anh sẽ thất bại nếu chưa biết tâm
tính, sớ thích, ý nguyện cúa chị ấy.
Một ngày cũng giống như mọi ngày, vòng quay trái đất vẫn đều
đặn và con người vần phải sống, phải ăn, phải thở vẫn phải làm việc . Du Ca sau
hai năm xa cách nay cô lại trở ề VN, ngoài một t rái tim bị thương tổn cô vẫn cố
gắng nghĩ va làm những điều gì đó tốt đẹp, bình an cho bán thân cũng như ngoài
xã hội.
Suốt tháng nay cô không hề từ chối bất cứ cuộc vui nào do các
bạn mời gọi, cũng như không hề vắng mặt trong các việc từ nhiện xã hội . Cô
thuê một căn nhà nhỏ nhưng khang trang bên vùng ngoại ô Thủ Đức, khi vui cô ghé
qua gallery của Nguyễn, khi buồn cô lại tấp sang cửa hàng Minilab của Hạ Lý .
Cũng có khi đầu óc cúa cô hơn 'man mán cô lại rạp người trên chiếc Bonus một
trăm hai mươi lăm phân khối lạng lách trên xa lộ cợt dùa vớit thần chết . Thỉnh
thoảng sự ngổ ngáo bụi dời traong tâm cô đi vắng, để rồi phút buồn lan man,
lãng mạn về chiếm chỗ, cô lại hiền ngoan ngoan trong bộ áo dài thướt tha ngồi
thong dong trên chiếc xích lồ tìm đến quán cầ phê nhạc sóng của anh hai "
bích La", để được ôm đàn guitar hát nghêu ngao đôi bản tình ca, cho khách
thưởng thức hương vị ngọt đă"ng cúa cà phê lẫn với phiên khúc buồn trầm
cúa ca sĩ nghiệp dư Du Ca . Cô sống rất tùy hứng và không hề lệ thuộc vào một
trật tự bắt buộc nào . Có thể tuần trước người ta thấy cô có mặt trong nhóm cứu
trợ lũ lụt ở tỉnh Đồng Tháp thì tuần sau cô ' một mình, môt bong' đến làng
S.O.S . Ở Thủ Đức thăm và tặng quà cho các em trẻ mồ côi, bị tật bẩm sinh.
Duy chỉ có một ngôi nhà cô không hề đặt chân đến và một người
cô không hề nhắc tên . Dù rằng trong những ngày tháng tha hương, tâm trí cô
luôn phủ đầy hoài niệm về sự được mất cúa cuộc hôn nhân không có tên gọi Hạnh
Phúc . Để rồi trong nồi nhớ cứ bập bềnh biết bao câu hỏi: Người ấy đã lập gia
đình chưa ? Có lẽ là hạnh phúc lăm ? Hẳn rồi người ấy đã quên ta ? v. v. ?
Cuối cùng cô đã trở về theo sự níu buộc sâu thẳm của trái tim
. Nhưng khi có mặt nơi quê hương thì cô lại nhớ về biết bao phiền muộn bất công
mình đà từng mang trên vai . Cứ thế mà cô sống trong vô số những mâu thuẫn giằng
co giữa nên và không nê, gặp và không gặp.
Một ngày chủ nhât thong thả để thu giãn hệ thần kinh và gân cốt
. HÔm nay Du Ca lười quá chẳng muốn đi đâu cả . Cô nằm dài trên ghế sa lông hết
theo dõi bóng đá đến chương trình ca nhạc trên ti vi và cuối cùng là nhớ... nhớ...
và nhớ... Ôi ký ức sao cứ mãi vướng vít hình bóng ấy ? Ôi tình yêu - tình
yêu... Thuở trái đất chỉ có Adam và Ea thì tình yêu được cảm nhận và bắt nguồn
từ đâu ? Từ trái cấm lơ lửng trên cành cây mộng ? Từ những lời dụ dồ của ma quỷ
? Từ sự cấm kỵ cúa Chúa đã tạo cho hai người sự tò mò thăc mắc ? Từ mũi tên nghịch
ngợm của vị thần Tí hon mang tên ehos . Ông Adam và bà Eva ơi trái cấm ấy khi
ăn vào có thấy vị đắng lẫn trọng vị ngọt không ?
Suối có đời suối
Sống có đời sông
Biển có đời biển.
Suối để về sông.
Sông tìm về cọi biển.
Biến vẫn định vị một chỗ duy chỉ có co nước là mãi vật vờ
trôi hoài - trôi hoài . Còn tình yêu của ta lại không có mộ tnơi chốn đế tìm vệ
Yêu thương là cái quái quỷ gì ? Tại sao ta lại nhơ" anh nữa rồi.
Không chịu nốI cái cảnh nằm cô ôm nỗi tương tư, cô lại vùng dậy
đi nhanh vào nhà trong . Khi trớ ra cô đã khoắc lên người một bộ cách khác đi
ra phố . Cứ thế cô thong dong trên con ngựa sắt . Có lúc bất thần cô tăng ga
cho chiếc xe lao nhanh về một đường hữ S ngoạn mục đẹp như các diền viên biểu
diễn xiếc mô tô . Có khi cô thả nhẹ ga và chiếc xe chạy với tốc đọ ngang bằng một
người đi bộ . Cuối cùng cô dừng xe lại trước gallery . Một chân chống xuống đất,
một chân gác hờ lên cần số, cô ngông nghênh bấm còi xe liên hồi, không đầy một
phút đã thấy Nguyễn từ trong bước ra . Gương mặt anh tươi lên khi thấy Du Ca.
- Đúng là thần giao cảm cách, đang nhớ đến em thì em đã có mặt.
D C chum mũi cười cười:
- Em thì đang buồn nẫu cả người chắng biết nên sống ra sao
cho hết một ngày chủ nhật.
Nguyễn nheo mắt:
- Rồi tìm đến anh.
- Anh có rảnh không ?
- Đế làm gì ?
- Cho em tạm ứng anh.
- Bao gio8` trả lại.
- Khi nào cơn buồn và nỗi cô đơn bớt nguậy ngoa. trong tâm hồn
em sẽ trả anh về.
- Anh không hẹp lòng để em thấ vong.
- Nhưng em không có chương trình cho cuộc di này . Làm sao
đây ?
- Em nên nhường quyền quyết định lại cho anh.
- Bằng lòng thôi . Ta đi chưa ?
- Chờ anh một chút.
Nguyền đi vào tron, một lát sau anh trớ ra bộ đồ jean màu
xanh da trời, chân mang đôi giày Adidas thế thao . Cả con ngưo8`i anh toát ra một
một tính chất lãng tử và đầy nét phong trần.
Du Ca ngồi lùi về phía sau nhường tay lái cho Nguyễn . Chiếc
xe lướt nhẹt trên đường phố . Du Ca hỏi:
- MÌnh đi đâu đây ?
- Thay đối không khí . Anh sẽ chở em vê miền quê . Ở đó gió
mây đều trong lành chư" không quến đặt chất thải công nghiệp như ở đây.
- Như vậy thì tuyệt vời thật.
- Xem ra em vãn còn yêu đời chứ đâu có kiệt khô langmãn như
anh tưởng.
- Không biết nữa, đôi khi em thấy đầu óc mình trống rỗng
kh^ng bu^`n, không vui và không đợi mong một điều gì cả . Hình như em thấy mình
là một kẻ thừa hay sao ấy.
- Ngữ điệu của em sao đầy bị quan vậy . Vẫn connhờ, còn yêu
" người ta" hử ?
Bỗng dưng Du Ca nghe bực:
- Kh^ng nhắc đến chuyện ấy ở đây, làm ơn dùm em.
Ngồi phía sau xe không thấy được khuôn mặt đầy tư lự củ Nguyễn:
- Anh xin lỗi.
Du Ca đánh trống lãng bằng cách lái sang mầu chuyện khác . Giọng
cô mang đầy ấm vui:
- Những khi ngồi một mình, anh làm gì đế hết buồn hả Nguyễn ?
- Nhơ" em, nghĩ về em thế là hết buồn.
- Nghĩa là sao ?
- Để thây trái tim mình bớt nồi cô đơn, xóa đi chút ít niềm
hiu quạnh.
- ...
- Tóm lại anh luôn cố đừng đế mình phảI rơi tuột vào những bị
quan.
Câu chuyện cứ thế tiếp tục cho đến khi Nguyễn chạy đến địa điểm
đã chọn . Dó là một khu vườn cây ăn trái đủ loại như sầu riêng, măng cụt, mận,
mít, ẩn giữa vườn là ngôi nhà gỗ nho nhỏ, lối vào ngõ là hai hàng dâm bụt đầy
những cánh hoa đỏ thắm . Du Ca trông thấy khung cảnh nên thơ yên tĩnh này bật
thốt:
- Tuyệt vời thật.
Nguyễn vừa dắn xe vào sân vừa trả lời:
- Khu vườn này anh mua lại từ gia đình một người bạn . HÓ
thích ở thành phố nên bán để lên đấy sinh sống.
- Ngẫm nghĩ cũng kỳ.
- em nói gì.
- Người ở thành phố như chúng ta thì muốn tìm về đây . Còn ở
đây thì lại thích bon chen lên thành phố.
- Mồi người một sở thích đúng không ? Có ai giống ai đâu.
Nguyễn lấy chìa khóa mở cửa nhà, Du Ca mang thức ăn từ ngoài
xe vào mà lúc trên đường họ đã gh'e mấy quán đọc đường để mua . Cô mỉm cười:
- Chỉ chó hai người ăn mà em tưỞng anh mua cho 10 người chứ.
- Anh bảO đảm vơi em sau khi chiều về chỉ còn lại mấy bịt ni
lông không thôi.
- Em không ăn nhiều vậy đâu.
- Đừng nói trước cô nhỏ.
Đặng đặt thức ăn xuống bàn, Du Ca bỗng khựng sững lại ngó
Nguyễn trân trân . Tiếng cô nhỏ vừa bật thốt khỏi cửa miệng Nguyễn làm cô nhớ đến
một người . Lâu lắm rồi cô mới nghe gọi lại, một ngôn từ nhỏ nhoi mà vẫn đủ làm
tim cô thối đau.
Nguyễn ngạc nhiên trước tia nhìa của cô:
- Làm gì nhìn anh dữ vậy ?
Du Ca bối dối:
- À không . KHông có gì.
Giọng Nguyễn nửa đùa, nửa thật:
- Đang đi đường nă"ng, giờ bước vào nhà nhìn anh lại hoá
ra anh chàng nào thì khổ cho anh.
Nói xong Nguyễn bật cưỜi đầy vẻ trêu chọc . Du Ca nguýt anh một
cái đầy sắc bén . Nguyễn lẩm bẩm trong miệng: " dễ thương không chịu được
"
- Giờ mình ra vườn chơi, sẽ có một chỗ em rât thích đấy.
- Anh lúc nào cũng bí mật.
Nguyền cười tảng lơ quay người bước đi, Du Ca theo sau . Thì
ra ơ cuối khu vườn là một dòng sông nhỏ, nước trong xanh màu ngọc, nước đang lớn
mạng từng mảnh lục bình trôi bình thản . Từng chùm hoa tim tím dịu dàng cứ như
lung linh trong sắc nắng . HỘ ngồi bên nhau dưới tản cây mù u . Trước khung cảnh
nên thơ, bình yên như thế này, bất chợt trái tim Du Ca bỗng thấy buồn ngang - Du
Ca nghe miệng mình thốt ra lời nói đầy tư lự:
- " kh^ng thấy nhưng nghe giữa hững hờ ."
- Em đăm chiêugì thế Du Ca ?
- Em nghĩ về đường trôi của những cánh hoa lục bình.
Du Ca nhặt một hhòn sỏi nhỏ ném thẳng ra xa, dòng nước thoáng
chao động rồi trớ về sự êm ả cố hữu lúc ban đầu . nguyễn ngồi yên lặng ngắm
gưƠng mặt đẹp của Du Ca lòng gờn gợn một nỗi buồn và phản phất trong tim chút
ghen tuông với một kẻ thứ ba vắng mặt . Hắn vậy mà tốt phước, đôi xử vơi Du Ca
không ra gì nhưng cô vẫn đặt trọn lòng yêu . Một tình yêu lặng thầm kín đáo, mà
vui buồn gì cô cũng giấu kín bưng không bao giờ lộ hé cho mọi người hay . VÀ cả
anh nỮa, cứ mang một trái tim mù loà mà gởi tình không có bến bờ hạnh phúc, niềm
vui . Yêu thương anh dành cho Du Ca dù có ngàn lần ngọt ngào nông nàn, cũng
không thể loá thành ngọt lửa hồng đốt cháy được cái hình ảnh mà cô luôn khắc
sau tận tim hồng.
- Anh ngắm em kỹ thế.
Im lặng một vài giay để tự châm cho mình điếu thuốc, Nguyễn
hít sâu làn khói rồi thở ra nhẹ nhàng và rất từ tốn anh trả lời cô:
- Nhìn em, tự nhiên con sâu tò mò trong anh cứ ngoa. nguậy
lung tung.
- ChuyểN gì ?
- Anh nghĩ sao em cư" luôn dễ dãi với nỗi cô đơn của
chính mình.
- Anh định điều trà em phải không ?
- Anh nói chuyê>n vơi em với tính cánh người bạn.
- Vậy thì cô đơn anh làmg gì ?
- Không làm gì cả.
- Nghĩa là sao ?
- Nghĩa là cứ để cho tư tưởng mình đi hoang ngang, dọc, tiến
tới hay thụt lui.
- Cuối cùng sẽ được gì ?
- Có thể sự đi hoang ấy giúp anh tìm thấy được phương cách
khác sống hay hơn hiện tại bây giờ.
Du Ca tiếp lời Nguyễn một cách giễu buồn:
- HOặc là có thêm một cô đơn nữa làm bạn bè với những cô đơn
đầy chật trọng tâm hồn.
- Cũng có thể em nói đúng.
Nhìn nhau rồi bật cười :
- MỐi tình đầu của anh ra sao vậy nguyễn ?
Nguyễn trả lời đầy tự lự:
- Cũng giống như bài thơ " Phượng hồng" cúa Đỗ
Trung Quân vậy thôi.
- Anh đọc thử em nghe.
Mối tình đâu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cứa lớp
Là áo ai bay tră"ng cả giấc mơ
Là một bài thơ còn hoài trong vớ
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về...
- NgưỜi ấy bây giờ ra sao ?
Giọng N đầy vắng xaa:
- Lấy chồng, sinh con và cũngn giống như bao thiếu phụ khác
tiếp tục ru hỡi, ru hời câu hát: Bướm vàng đậu nhánh mù u, lấy chồng càng sớm,
lời ru càng buồn.
- Nên thơ, lãng mạn, buồn buồn.
- Môi tình đầu bao giờ cũng vậy, thoảng đến, thoảng đi, không
để lại giấu tích, nhưng vẫn vương vít mùi hương của kỷ niệm tuổi mới lớn.
Du Ca đưa mắt nhìn lên trời, ở trên ấy co những vạt may xanh
vẫn tiếp tục bay, gió vẫn đuổi rong một đời à cô vẫn chU8a rứt ra được nỗi cô
đơn trong tim . Còn hạnh phúc cúa cô cũng đang đỏng đảnh kiêu ngạo để trêu cợt
cô.
Dám cưới được gói gọn trong khuôn viên của quán cà phê nhạc sốnng
" Bích La" đơn giản nhưng vẫn không kém phần trang trọng, ấm cúng . Một
kệt hợp hạnh phúc trăm năm không khoa trương ồn ào như nhu8~ng kẻ có lắm tiền
nhiều của, mà chỉ thu gọn trong sưthận tình với sự góp mặt bạn bè thân cùng một
vài khác lạ, mà theo sự đánh giá thì có lẽ họ là bà con cô dâu hoặc chú rể.
Du Ca bước từng bước châm đầy tự tin qua những dãy bàn đã đầy
ngập người ngồi, cô thẳng đến cô dâu, chú rể dạng bị nhóm Vườn Thu vây quanh
trêu ghẹo . Ở đó Bích Quy trang phục cô dâu trông xinh như một hiên sứ và anh
hai " bích La" trông bộ complet màu khói nhang đang đóng vai chú rể .
CẢ h ai đang nở nụ cưỜi tưƠi đầy hoan hỉ, hạnh phúc . Trông thấy Du Ca cá bọn
VN đồng loạt la to:
- Viên ngọc quý Du Ca - hoan hô.
Bích Quy một tay ôm hoa tươi, một tay choàng qua người Du Ca
thật thân tình:
- Nãy giờ em và anh hai cứ ngóng chị mãi.
Du Ca hôn phớt nhẹ lên má cô dâu:
- BQ hôm nay xinh quá trời.
Anh hai "Bích La" lên tiếng:
- Sao chỉ khen mỗi cô dâu mà chú rẻ nữa chi.
Giọng Du Ca đầy lém lỉNh:
- Con chủ rể hử, có khen mấy thì cũng không hơn " ba
lít" đâu.
Cả bọn lại cười cái rần, anh hai "Bích La" đưa tay
vuốt nhẹ hàm ria mép của mình cười thoải mái:
- Giọng lưỡi của em lúc nào ũcng chua như dấm cả Du Ca à.
Du Ca cười cười ấn mạnh gói quà vào tay chú rể:
- Chúc mừng hạnh phúc.
Toàn Dịa nãy giờ đứng sau lưng Hạ Lý ưỡn người lên đối diện
vơ"i Du Ca . Trên tay của Tuấn Địa là một chai Maxime chính hiệu chỉ
mơ"i vơ"i một đôi chút . Anh rót rượu đầy vào chiếc cốc chân cao đưa
cho Du Ca nói;
- Không thể chúc mừng suông cho em mượn ly rượu của anh
" đì" cô dâu, chú rể . Đầy cầm ly.
Du Ca đưa tay đón nhận ly rượu miệng cưỜi im lặng . Hạ Lý hối
thúc:
- Sao im lặng vậy Du Ca, khai khẩu đi chứ.
- ĐỪng nóng, chẳng qua là em đang tìm đôi ba từ ngữ cho có vẻ
văn hoá một chút đây mà . Bầy giờ thì em chúc đây.
Du Ca làm ra vẻ nghiêm trang, cô tằng hắng lây giọng đưa tay
nâng cao ly rưỢu nang mặt cô dâu chú rể nói:
- Dù ngày dài, tháng rộng vẫn luôn kmong mỏi tân lang và tân
giai nhân sẽ mãi mãi yêu nhau như thuở đầu . Ly rượu này đề nghị đôi uyên ưƠng
uống cạn.
Tiếng vỗ tay vang lên, anh hai Bích La đón lấy ly rượu của Du
Ca đưa . Anh gãi gãi đầu trông thật buồn cười . Nguyễn đệm tiếp lời Du Ca:
- Anh hai mà uống rưỢu cho BQ là phạt thêm ba ly nữa đấy.
BQ cãi lý một cách yếu ớt:
- Sao lại "đì" hai người "tui" qúa dzậy ?
Du Ca trêu chọc:
- NÓi lạ à nghen, hai người là nhân vật chính mờ, bây giờ uống
đi, mặt cô dâu hồng hồng đỏ đỏ càng thêm đẹp chớ có sao đâu.
- Uống thì uống sợ gì.
- Dô... Dô... Dô.
Cô dâu và chú rể vừa uống xong ly rượu thì lại bị các bàn tày
những bàn khác lôi kéo đi . The6' là nhóm VT không còn dịp trêu ghẹo . Cả bọn
ngồi xuống chung nhau một bàn . Du Ca dưa mắt nhìn theo BQ rồi rự hỏi: Tâm hồn
của cô dâu BQ trông cuộc hôn nhân tự nguyện này thế nào nhỉ ? Vui ? hạnh phúc ?
Bình an ? Và chắc chắn một điều không giống tâm trạng của cô dâu Du Ca ngày trưỚc
với cuộc hôn nhân khiên cưỡng đầy muộn phiền . Ý tưởng lan man nhảy múa trông đầu
bỗng nhiên làm cô như muốn khóc . Đưa ly lên môi cô hớp nhẹ vài hớp bia để che
giấu sự xúc cảm, nhưng vẫn như đọc thấy đôi mắt của Nguyền đã thấu suốt trai
tim mình . Ngồi kế bên cô, Nguyễn hỏi khẽ:
- Em buồn hả Du Ca ?
Du Ca trả lời một câu lãng trân trân:
- KHông vui thì phải buồn biết làm sao hơn.
- Em vẫn cứ một mình cất giữ tình yêu đơn phương ấy đến bao
giờ mới quên đây ?
Du Ca lại đưa mắt nhìn về phía xa nơi có cô dâu và chú rể
đang đón nhận lời chúc của mọi người nhưng trí óc thì miên man ằng có nên trải
lòng yêu thương . Rằng cô đang ngồi với người này mà nhớ về người kia và trong
giây phút nhớ nhung này, trái tim vvẫn cảm nhận được rằng ngưỜi vắng mặt kia gần
gũi và sâu đậm trong tâm linh cô quá . Rằng có một thời cô đã từng đóng vai một
cô vợ, luôn đem lòng lo lắng yêu thưƠng cho chồng nhưng cô chắng được gì ngoài
những điều trơ khấc buồn đau . RẰng mối tình đầu của cô đầy cả tin, ngộ nhận những
tưỞng yẻ6u người, người sẽ yêu ta... Cuối cùng thì chuyện hai người chỉ tồn đọng
những sợi tơ chùng xa xót.
- Có lẽ vì em không đành lòng quên.
Câu trả lời buồn rưỢi của cô vừa tuột khỏi mồm vừa đủ độ lâng
lâng sầu cho người tiếp chuyện, thì cô lại đốt ngột chuyển ngữ sang một âm vui
nhắc nhớ họ trờ về thực tại:
- Thôi đừng nhắc những chuyện không vui . Quên đi.
Cô lớn tiếng nói cho moi người trong bàn cùng nghe:
- Chúng mình cùng uống mừng hôn lễ cúa bạn mình đi . Sao hôm
nay Du Ca muốn say theo ngày vui này quá.
Hạ LY ngồi đối diện vơi Du Ca tiếp lời:
- Tôi cũng giống Du Ca thèm say quá trời.
- Tôi cũng vậy.
- Tôi nữa.
- Một . Hai . BA .. Dô .. Dô.
Tiếng thủy tinh chạm nhau . Tiếng cười đùa rôm rã ôm xiết lấy
ngày đám cưới cứ tiếp tục kéo dại Tiệc mặn vừa xong thì tiệc ngọt nối đuôi với
phần đệm thêm là chương trình nhạc sóng và khiêu vũ . Chương trình được mở đầu
với bản hoà tấu " Ngày tân HÔn" . Từng đôi băt đầu đưa nhau ra sàn nhảy
> Nguyễn vẫn không hề rời xa Du Ca nửa bưỚc:
- MÌnh nhảy bản này Du Ca nhé.
Du Ca lắc đầu từ chốti:
- KHông ! Em muốn vễ.
- Em có sao không ?
- Tự em muốn vậy thôi.
- Anh sẽ đưa em vễ.
- Kh^ng cần đâu . Tự em ra vễ, anh dừng rời cuộc vui vừa mới
bắt đầu . Em là bóng, còn Hạ Lý là hình - Anh nên chọn lấy hình mà đứng bắt
bóng.
Nguyễn thả ánh nhìn dịu dàng vào đôi mắt cô:
- Em khéo chọn cho anh lời khuyên tốt, vậy thì anh cũng muốn
dành cho em lời khuyên tốt nữa đây.
Du Ca cười thật thà :
- Em đang nghe đây.
- Toàn Anh là bóng, anh là hình . Em nên chọn lấy hình mà đừnng
bắt bóng.
- Con tim của mỗi ngưỜi đều có hươ"ng đi riêng, anh đừg
sao y bản cháng câu em nói.
- Vậy thì con tim anh cũng có lý lẽ riêng, em đừng ép buộc
anh vào những điều anh không muốn.
DuCa lại cưỜi trớ về trạng thái tinh nghịch lúc đầu :
- BẢo anh yêu chứ có báO anh chếd dâu mà anh nhăn mặt nhíu
mày giống gã hề vậy . Hạ Lý có gì thua kém em đâu thậm chí còn tài năng và đa
tài nữa.
Nguyễn làm mặt nghiêm:
- Anh đồng ý điều em nói nhưng HL là người bạn tốt cho anh
hay hơn là một người yêu.
- Em kh^n thèm cãi lý với anh nữ . Em về đây.
Nguyễn làm mặt nghiêm:
- Anh đồng ý điều em nói nhưng Hạ Lý làm người bạn tốt cho
anh hay hơn là một người yêu.
- Em kh^ng thèm cãi lý với anh nữa . Em về đây.
Vừa dứt lờ1i cô dợm quay người đi thì có cánh tay đưa ra kéo
người cô lại:
- KHông được về . Định đánh bài tẩu hả Du Ca ?
Giờ thì cả cô lẫn Nguyền đều bị vây chặt bởi nhóm bạn VT . giọng
nhụa nhựa có mùi bia của Tuấn "Địa" cất lên:
- Tui để ý thấy từ đầu mùa mặn sang mùa ngọt, Nguyễn của
chúng ta và Du Ca của chúng mình cứ thì thầm to nho chuyện riêng tự . Định phạt
mà chưa phạt thì bầy giờ lại định rút êm . Tui đề nghị phạt.
- duyệt.
Du Ca chống chỏi yếu ớt:
- Em có lý riêng nên phải về sớm.
Anh hai BL lên tiếng:
- Mọi lý do riêng nào cũng phải dẹp sang bên vì hôm nay là
đám cưới của anh và Bích Quy.
Du Ca lườm ngang chú rể:
- Bắt đầu có " hai mình" rồi uy hiếp em hí.
Tuấn Địa cắt ngang câu Du Ca nói:
- Uy hiếp em cho Nguyễn làm thịt bọn anh.
- Anh đừng có méo mó lung tung.
- Vậy thì nãy giờ hai người nói gì với nhau ?
- Vô duyên.
Tuấn địa cười to:
- Du Ca không nói anh cũng biết mình vô duyên chứ đâu có đẹp
trai đa tình như thằng Nguyễn . Có đúng không Hạ Lý.
Câu hỏi của Tuấn Địa đã đu8a ý nghĩ Hạ Lý đang trớ về với thực
tại.
Mỉm cười gượng Hạ Lý trả lời nhưng đôi mắt có gì như xa xăm,
buồn vướng:
- NÓi rất đúng.
Hạ LÝ lắc đầu để xua đuổi một ý tưởng vừa hình thành trong
trí não : " tội nghiệp Du Ca ? Tội nghiệp Nguyễn ? Tội nghiệp cho mình ? Tội
nghiệp những trái timm cô đơn đang mệt mỏi rã riệu vì trò chơi cút bắt
tình" . Cô nói tiếp:
- Thôi chúng ta hãy cùng chia trọn cuộc vui cùng anh hai và
BQ đi . Lúc nãy Du Ca bảo muo6'n say tại sao không say đi ? Đi đâu cũng không
trốn tránh được chính mình đâu . Vậy thì cứ say đi . Đời vẫn rất đẹp, rất hồng
cơ mà.
Du Ca lặp lại lại nói Hạ Lý :
- Phải đời vẫn rất đẹp, rất hồng cơ mà.
Tại sao cứ phải khư khư ôm lấy nỗi buồn nặng trĩu trong lồng
ngực . Tại sao lại không say để tìm lấy sự thanh thản cho tâm hồn . Là một cô
gái có cá tính mạnh, cô ghét cái kiểu yêu đương sướt mướt, rầu rĩ sầu đời, than
thân trách phận . Tất cả nhưnguỹ mị đó không nói lên được điều gì tốt đẹp . Sống
làm người không có nghĩa là thu hẹp mình lại, mà ít nhứt là phải tồn tại vươn
lên . Chắng giúp ích gì được cho đời thì chí í t đừng cho mình là mối bận tâm
cho những người khác . Cười lên đi Dc...
Đám cưới rồi cũng tàn, cuộc vui nào cũng tàn . Mọi người ra về,
Du Ca Cũng đủng đỉnh dắt xe ra đường, đưa tay xem đồng hồ chỉ mới tám giờ tối,
còn quá sớm để vùi người vào giấc ngủ . Nguyễn cũng vừa dắt xe ra . Anh đến bên
Du Ca:
- Vẫn chưa đủ say để có một giấc ngủ ngon phải vậy không Du
Ca ?
- Anh giống như vừa đi guốc trong bụng em ra.
- Không ! Anh nói theo tâm trạng của anh thôi . Hãy thử một lần
overnight đi Du Ca.
- em đã qua rồi cái tuổi choai choai loắt choắt đế tìm kie6'm
những thú vui bốc đồng ấy.
- Nhưng cũng đâu chín mùi để em ngày thiện tịnh tâm quên bỏ hồng
trần phải không ? Anh không xúi biểu em phải lãng du hết một đêm đâu . Chỉ cần
thêm một chút ngông ngôn cho vừa lòng mong mỏi quên buồn thôi.
- Ô kê ! Ta đi thôi.
Hai chiếc xe hoà lẫn vào dòng đời về đêm.
Không khí lành lạnh khói sương, những ngọn đèn mờ ảo, âm nhạc
từ dàn Compact Dics vừa đủ gợi sự lãng mạn trong lòng mỗi thức khách . Chiếc
bàn gần cổng ra vào có hai người đàn ông không biết đã ngồi bao lâu mà trên bàn
đầy những vỏ lon bia Tiger và xem ra họ chưa muốn két thúc cuộc nhậu . Bằng chứng
là những đề tài vừa kinh tế thị trường, ký kết hợp đồng mua bán, vẫn rôm rả như
pháp tết nổ . Chàng trai có đôi mắt sáng, chân mày rậm, mũi cao cùng với chiếc
cằm cương nghị, ngồi đưa mắt ra ngoài cổng quán đang thoa thao với anh bạn ngồi
đối diện với mình về thất lượng sản phẩm của hàng ngoại và hàng nội.
Một làn hương nước hoa quen thuộc đưa vào mũi anh đã làm anh
ngừng bặt câu chuyện dang nói và nhìn ra ngoài ở đó vừa có một đôi nam nữ đi
vào . Đôi mắt anh mở lớn và nghe như trái tim mình hàng vạn cánh tay cùng một
lúc bóp nghẹt . Môi anh mím lại, trơ cầm vì mừng, vì giận . Đôi nam nữ đi ngang
qua anh, họ vẫn vô tình không hề hay biết có một đôi mắt đã bắt đầu bám riết lấy
họ . HỌ chọn một chiếc bàn khoảng giữa sân quán, gọi đồ nhắm và vài lon bia,
trang phục trên người đã nói lên một điều họ vừa dự đại tiệc nào vừa xong. Chẳng
ai khác đó là Nguyền và Du Ca sau khi ở đám cưới của dòng họ " Bích"
về hai chiếc xe vòng quanh rong rong các đường phố và cuối cùng họ đã tấp vào
ngồi quán vườn này . Không biết họ đang nói gì mà xem ra không kém phần sôi nổi,
Du Ca bỗng che miệng cười khi Nguyễn vừa bật thốt một câu gì đó.
Phía ban ngoài của hai người đàn ông không khí bỗng dứng nín
bắt . Gã thanh niên đẹp trai dã đứng dậy từ bao giờ, quai hàm bạch ra, đôi mắt
như toé lửa, đôi tay dang nắm chặt như sẵn sàng lao vào một cuộc ấu dả và sẵn
sàng nghiền nát tình địch đằng tất cả sự cuồng nộ của mình . Gã bạn đi theo bỗng
dưng bị bất ngờ vì thái độ kỳ lạ cúa bạn mình đã bật hỏi:
- Cậu làm sao vậy Toàn Anh ?
Mắt trừng trừng nhìn về phía Nguyễn và Du Ca . Toàn Anh trả lời
gọn đanh:
- Vợ mình.
- Đâu.
Toàn anh im lặng không nói mà hất đầu về phía xa, gã bạn nhìn
theo rồi gật đầu :
- Trời ơi dễ thương không chịu được.
Không đợi thằng bạn nói dứt câu . Toàn anh đã dấn người trước
thẳng về phía Nguyền và Du Ca . Thằng bạn cũng hoảng hồn nốoi theo sau.
Đang định đưa ly bia lên môi để uống Du Ca bỗng sửng người
khi thấy cái dáng cao lớn của Toàn Anh đứng sát bên mình . Quên phút ngỡ ngàng,
Du Ca lại làm mặt tỉnh trước sự chạm trán không ngờ này:
- Chào anh.
Toàn Anh không cười, anh nói một câu lạnh lùng:
- Em vẫn còn nhớ hay em đã quên cưƠng vị cúa tôi là chồng em
vậy Du Ca ?
Du Ca cười cười:
- Nhớ thì sao mà quên thì sao ?
Toàn anh gằn giọng:
- Để em biết được vai trò mình mà sử dụng đúng với tư cách của
một cô gái có chồng.
Du Ca nghe nóng mũi trước câu nói của Toàn Anh:
- Anh không có quyền xúc phạm tôi.
- Vậy ai cho em cái quyền tự do giao du với kẻ khác một cách
thân mật như vầy.
Biết Toàn Anh hiểu lầm sự quan hệ của mình và Nguyễn nhưng cô
vẫn mặc nhiên thừa nhận một c'ach xấc xược:
- Đó là cá nhân riêng tôi không can hệ tới anh, quan hệ giữa
tôi và anh đã được chấm dứt cách đây hai năm rồi xin anh nhớ cho điều này.
- Chưa xé bỏ hôn thú, luật pháp cũng chưa thừa nhận điều này
thì dù 10 năm hay 20 năm dù chân trời góc biển em cũng còn là vợ của tôi.
Câu chuyện đã từ tiến đến sự căng thẳng . Sợ sẽ xảy ra sự
xung đột của một trong hai người, Nguyền nãy igờ vẫn im lặng để cho hai người cố
nhân đấu vỗ mồm đã buộc phải lên tiếng:
- Xin hai người nên giữ hòa khí, chuyện có thể giải quyết
trong cởi mở, chúng ta là những người trí thức, lớn tiếng giữa quán xá không
hay ho.
Toàn anh chuyển tia nhìn sắc lạnh sang Nguyễn:
- Anh tự cho mình là người có văn hoá mà không biết ngượng miệnt
sao Nguyễn . Anh nên im lă>ng thì sẽ tốt cho anh hơn đấy.
Không ngờ Du Ca đệm vào một câu thật bặm trợn:
- Đừng để ý đến mấy kẻ điên, mình đi thôi Nguyền.
Cơn nóng đã bốc lên tới óc . Toàn Anh gằn giọng:
- Bỏ cái lối ngang tàng, ngông nghêng ấy đi Du Ca . Em có tin
là tôi sẽ bạt tay em không.
Du Ca cũng không phải tay vừa:
- Thế anh có tin là tôi sẽ cho anh đo đường không ?
Hai người đàn ông đứng ngoài cuộc hoảng hồn vội chen vào đứng
giữa hai người . Bạn của Toàn Anh cất giọng can:
- Mình về thôi Toàn Anh . Không phải một giờ, một khắc là có
thể giải quyết hết mọi chuyện . Mọi người chung quanh dang nhìn kìa.
Toàn anh vẫn giữ gương mặt hình sự:
- Giờ em có chịu theo tôi về không ?
Bạn của Toàn Anh cất giọng can:
- MÌnh về thôi Toàn Anh . Không phải một, giờ, một khắc là có
thể giải quyết hết mọi chuyện . Mọi người chung quanh đang nhìn kìa.
Toàn Anh vẫn giữ gương mặt hình sự:
- Giờ em có chịu theo tôi về không ?
Du Ca hỏi giọng láu cá:
- Về à ? Về đâu ?
- KHông lẽ cái nhà em từng ớ xưa chẳng còn là chỗ em tìm về
hay sao ?
Du Ca trả lời xóc hông:
- Có lẽ là vậy.
Toàn Anh cố kìm cơn giận xuống:
- Tôi có lỗi với em điều này tôi không hề chối bỏ, nhưng gia
đình ba mẹ tôi vẫn luôn cư xử tốt đẹp với em . Em có quyền trả thù tôi nhưng em
cũng nên nghĩ đến sự thân tình gia đình ba mẹ tôi dành cho em chứ . Em về VN cả
tháng trời hơn vậy mà chưa một lần em ghé về thăm hỏi ba mẹ tôi trong khi họ vẫn
trông mong em . Thôi được em cứ làm theo ý của em thích nếu cảm thấy lương tâm
mình không đánh động.
Rồi chẳng nói thêm câu gì nữa, Toàn Anh đến quyầy thanh toán
tiền cuộc nhậu và bước thẳng ra về mặc kệ thằng bạn vẫn còn giữ chút phong cách
lịch sự, cố nán lại vài giây phút chào từ biệt Nguyễn và Du Ca rồi mới lót tót
theo sau.
Du Ca ngồi phich xuống ghế, sự ấm ức, buồn tủi cứ cứng trong
lòng từ bấy lâu nay được giữ kín, giờ như đã vô phương che đậy, nó bỗng biến
thành dòng sông ngôn ngự trôi thoát qua khỏi môi . Cô bắt đầu kể cho Nguyễn
nghe về cái thuở trẻ thơ có con bé Bi Bo, có cậu nhỏ Tí cùng chung một xóm nhà,
cô kể về cuộc hôn nhân bất hạnh của đời mình, cô kể về nội cô đơn trong vai trò
làm vợ, cô kể sự ghẻ lạnh đến tàn nhẫn của Toàn Anh dành cho mình và cô cũng kể
về tinh yêu đơn phương bất trí trong trái tim cô gởi trọn cho Toàn anh.
Nguyễn im lặng lắng nghe như một sự đồng tình, xẻ chia, san sớt
. Đợi dến lúc Côi kể xong và giấu mặt mình trong đôi tay thon gầy đầy mệt mỏi .
Anh mới lên tie6'ng vỗ về:
- Du Ca à ! Muốn có hạnh phúc thì phải đâu tranh, em đã từng
đấu tranh để hy vọng có một ngày Toàn Anh sẽ lại chăm sóc yêu thương em như những
ngày ấu thơ . Thế sao em lại bỏ ngang cái công trình mình đã cất công xây dựng
. Bản tính tự tin cúa em vẫn còn kia mà . Em còn yêu Toàn Anh thế tại sao em lại
cho phép mình là ngưỜi chiến bại, để rồi một mình làm kẻ cô đơn . Hạnh phúc đâu
phải là ớ trên trời rơi xuông, em hiểu không ?
- Em biết anh rất yêu em, Nguyễn ạ.
- Anh không phủ nhận điều này.
- Vậy thì anh mâu thuẫn quá.
- Anh không hiếu ý em nói gì.
- Anh bảo hạnh phúc không phái từ trên trời rơi xuống . Muốn
co hạnh phục phải có đấu tranh, sao anh không đấu trnh cho mình, mà lại khuyên
em làm những điều không có lợi cho tình yêu anh dành cho em.
Nguyên cười buồn:
- Bởi iv` trong đáy mắt em anh đã đọc thấy được tình cảm em
dành cho anh chỉ ớ vai trò cô em gái đối với một ngưỜi anh t rai không hơn
không kém.
- Nhưng anh có nghĩ lời khuyên lúc nãy của anh sẽ vô tác dụng
với em không ?
- Tại sao ?
- Toàn Anh yêu Lệ Thy chứ không yêu em.
- Anh không chắc chắn điều này vì thái độ Toàn Anh vừa rồi đã
chứng tỏ anh ấy có nghĩ đến em.
- Nghĩ đến em ư ? Sao anh không nói rằng đó chỉ là sĩ diện của
một người đàn ông hơn là ghen tuông.
- Chỉ cần thoáng chớp mắt đã thấy cuộc đời đổi khác huốn hồ
đã hai năm không găp lại . Lòng Toàn Anh nghĩ gì, toán tính gì làm sao em biết
. Hơn nữa nếu đã yêu Lệ Thy sao hai người không cưới nhau.
D Ca yên lặng lắng nghe một cách suy tư . Từng câu từng lời
nói của Nguyễn đã khiến lòng cô đầy những bồi hồi phân vân . Tiếng nói của cô
giờ sao buôn hiu:
- Em nhớ ngày đám cưới của em . Câu em nghe mọi người chúc
nhiều nhất là " Trăm năm hạnh phúc " cái nghĩa trăm năm chỉ là câu từ
xa vời . Còn hạnh phúc là cái quái gì, lấy được người mình yêu nhưng tưởng với
em đó là vô cùng hạnh phúc . Hạnh phúc đối với những cô gái về nhà chồng ra sao
em không rõ chứ riêng em hạnh phúc chỉ là chiếc thuyền giữa dòng cứ lang thang
trôi, mà bến bờ bình yêu thì xa lắc không thấy được.
Nguyền đăm đăm mhìn cô gái ngồi trước mặt mình, lòng lại dậy
lên sự thương yêu ngút ngần . Đâu rồi một Du Ca tràn đầy sức sống, tự tin, cới
mở nhìn đời bằng lăng kính màu hồng . Đầu rồi một Du Ca hóm hỉnh, hài hước, có
nụ cười má lúng đồng tiền . Cô bây giờ là hiện thân của buồn nản, niềm ngậm
ngùi khi mang trên vai gánh tình nặng nề . Theo cái nghĩa " bỏ thì thương,
vương thì tội "
Đưa tay rót cạn bia trong long cuối cùng ra ly . Nguyễn cho
thêm đá vào lấy ngón tay khuẩy cho tan chất lạng hòa trong bia . Anh uống chậm
rãi rồi nói tiếp lời của Du Ca:
- Em yêu Toàn Anh và lòng tu8. trọng của em cũng không thua
kém, đó là một đức tin tốt nhưng em nên hiểu lòng tự trọng phái biết đặt đúng
chỗ thì mới giá trị, ngược lại sẽ chỉ là công dã tràng.
- Hôm nay anh thích triết lý quá Nguyễn.
- Anh khuyên em chứ không triết lý . Lời khuyên chân tình của
cả trái tim anh dành cho em . Em hiếu không ?
D C vẫn bướng bỉnh:
- Em không muốn hiếu.
Nguyễn vẫn dịu dàng bao dung:
- Nghe này Du Ca . Anh không bao giờ muốn thấy chút muộn phiền
say tư nao trên gưƠng mặt đẹp đầy ngỗ ngáo nhưng cũng đầy ngây thơ . Anh yêu
thương em vì thế nếu em buòn anh sẽ rất đâu lòng . Vì thế thà anh mất em qua
tay Toàn Anh nhưng sự mất mát bình yên khi thấy em vui, hạnh phúc . Nên nghe lời
anh khuyên.
- Vậy em nên làm gì ?
- Nếu còn yêu thương Toàn Anh, em đừng nên cố chấp, hãy để
cho Toàn Anh có cơ hội chuộc lồi với em nếu cậu ấy đã nhận ra sai lầm của mình.
- NgưỢc lại Toàn Anh Vẫn không thay đổi cách nhìn.
- Thì hãy xem như thoáng mơ đầu đời đẹp nhưng buồn . Dứt
khoát tư tưởng để làm lại từ đầu . Chứ anh không muốn em cứ lấp lửng như hiện
giờ.
Du Ca nhìn sâu vào mắt của Nguyễn, lòng cô xúc động, cô không
biết nói gì để diễn đạt hết được tư tưởng tốt đẹp mà cô nghĩ về anh, một chàng
trai vững chãi, đầy nghị lực và anh yêu cô một cách sâu sắc, bao dung, không có
lòng đố kỵ nếu cô cũng yêu anh thì chắc hẳn cô cũng sẽ rất hạnh phúc nhưng tiếc
là trái tim cô thì chỉ có một...
Cô mấp máy môi định nói điều gì đó nhưng cuối cùng cô lại yên
lặng . Nguyễn như nhói lòng khi nhìn thấy cử chí bối rối ấy . Anh cố lấy sự tự
nhiên để che kín cơn muộn phiền với tình yêu đơn phương của mình:
- Em có nhớ ngày đầu tiên mình gặp nhau không ?
- Nhớ . Đó là ngày mình chung nhau trên một chuyến bay.
- Lúc đó em tinh nghịch, rất dễ thương . vậy thì anh cũng rấ
tmong sẽ mãi mãi thấy em như thế hoài.
Đôi bạn nhìn nhau và im lặng.
Đêm đã lần sau vào khuya.
Ngôi quán đã dần thưa người.
Đến lúc họ phải ra về.
Lát sau đây khi chia tay nhau, mồi người còn giữ trong tim một
nỗi cô đơn thâm trầm mà hạnh phúc và niêm vui ở nơi nào đó giấu mình trong góc
đời đểhọ cứ mãi phải kiếm tìm .
Chương 5
Đưa tay đẩy mạnh cánh cửa nghe đánh rầm . Du Ca bước thẳng
vào phòng khách, phòng khách vắng hoe . Chị người làm từ trong bếp đi ra, trông
thấy cô gái lạ mạng vẻ mặt khó đăm đăm chị bật hỏi:
- Thưa cô, cô tìm ai ạ ?
D Ca không trả lời hỏi ngược lại:
- Chị là ai ?
- Tôi là người giúp việc nhà cho cậu chủ.
Gương mặt Du Ca dịu đi đôi chút:
- Chị làm lâu chưa ?
- Dạ gần tháng nay.
- Thế cậu chủ đâu ?
- Dạ đang ớ trong phòng, xin cô ngồi chơi tôi sẽ vào gọi câu
ra.
Du Ca khoát tay:
- Không cần gọi, chị tiếp tục làm việc đang dớ dang của chị
đi.
- Thưa cô, nhưng...
- Chị sợ bị câu chủ rầy à . Không sao đâu.
Rồi như không chờ đợi được khi su8. bực tức cứ anh ách trong
lông ngực, Du Ca bước thắng vào phòng ngủ trước sự ngơ ngác của chị người làm .
Và cũng vẫn giũ thái độ bực bội như khi vào nhà lúc nãy, lần này thì cô lại dừng
chân mình đá mạnh vào cách cửa phòng, cánh cửa bật mớ, cô bước vào rồi tiện
chân đát gạt cánh cửa cho đóng lại . Tiếng vang đầy nặng nề . Nhân vật mà cô
đang muốn gặp để trút bỏ cơn giận của mình đang nằm thanh thản trên chiếc giường
nêm kia rồi . Như đoán biết được chuyện gì sẽ xảy ra nên hắn vẫn ung dung, tự tại
nhìn hành độn cúa rất bình thường và trên mổi còn gắn thêm một nụ cười rất đểu
. Du Ca quắc mắt nhìn, cô cố kìm tie6'ng nói của mình để không khỏi là lớn:
- Ai cho chép anh làm quyên này Tòan Anh ?
- Ai ho phép anh làm chuyện này T A ?
Giọng Toàn Anh tỉnh khô:
- Quyễn làm chồng.
Du Ca nhếch môi:
- Đó là chuyện của hai năm về trước, còn bây giờ anh đừng nằm
mơ nữa . Tôi đã tự thực hiện đúng lời hứa khi giao kết làm đám cưới, sao anh lại
xen vào cuộc sống của tôi trong khi sự riêng tư của anh tôi không hề chạm tay
vào . ANh có thấy cho công nhận đến nhà tôi thu dọn đồ đạc của tôi về đây trong
khi vắng mặt tôi là quá đáng lă"m không ? [ hiểu chưa mí sis ]
Vẫn với thái độ ung dung, Toàn Anh trồi người dậy nhưng anh
không đứng lên mà ngôi dựa ngửa lưng vào thành giường và với tay đặt chiếc gối
ôm dài ngang người anh nói:
- Em dừng chỉ trích anh chẳng qua anh muốn điều tốt cho hai
chúng ta, em thấy đó ngôi nhà này anh có thay đỏi gì đâu, tại sao anh vẫn cố giữ
nguyên hiện trang xưa em biết không.
- Mặc kệ anh, tôi không cần biết . Tôi đến đây là yêu cầu anh
đêm đồ đạc tôi mà lúc sáng đã khiêng đi đem về ở nơi chốn cũ.
Toãn Anh từ tôn nói:
- Ngôi nhà này là của anh và em do ba má anh mua cho ngày đám
cưới, tại sao em lại không muốn ở.
Du Ca mỉa mai:
- Tôi không muốn mình " bị" làm khán giã với những
màn yêu đương kiểu Romeo nữa.
- Sẽ không bao giờ tình trạng đó xảy ra . Du Ca, em hãy cho
anh một cơ hội đi . Anh biết anh đã đối xử bất công với em và ahi năm qua anh
đã tự nghiêm khắc với bản thân mình rồi.
- Ai tin anh điều đó ?
- Cha mẹ anh, bạn bè anh.
- Anh đừng có mà khôn qúa, tôi đâu có điên mà đi tin nhưng
người là đông minh của anh.
- Vậy làm sao để em tin anh ?
- KHông làm gì cả, anh cứ sống như những ngày không có tôi.
- Đâu thể được khi iem vẫn sờ sờ hiện hữu ra đó.
- khÔng dài dòng nữa.
- Anh đâu muốn dài dòng, anh chỉ muốn em về đây sống để anh
có điều kiện sửa sai nhừng gì anh đã khôngphải với em . Em đừng cố chấp.
- Cố chấp hả - Chứ không pháI anh độc tài, ích kỷ - vật gì dù
không cần xài thì quăng vào nhà kho chứ không muốn sang phương cho ai.
- Tình yêu mà em dùng từ sang nhượng nghe ghế quá Du Ca ơi.
- Tình yêu hử ? Anh nói chuyện giống cổ tích.
Toàn Anh thở dài:
- Thôi được em có quyền nghĩ vậy cho anh bơivỉ một ngày, một
bữa làm sao buộc em đánh giá đúng về anh, thời gian, anh hay vọng em có cái
nhìn thiện cảm đối với anh . Anh chỉ cần xin xem hãy ở lại nơi đây, với vai trò
một người bạn gái lúc xưa kia, dù sao anh vẫn có trách nhiệm và không muốn ba mẹ
em trách phiền anh.
Toàn Anh đã đánh trúng điểm yếu của cô khi nhắc đến ba mẹ . Sự
thật trưỚc khi về lại VN cô đã hứa sẽ về ở nhà Toàn Anh vì hai người vẫn chưa
ra toà ly dị . Ba mạ cô là ngưỜi trong chữ lễ giáo nên không muốn gia đình Toàn
Anh có những lời ra tiếng vào khi chưa có kết thúc rõ ràng . Thế nhưng khi về
đây cô đã tự tiện thuê nhà ở riêng, có ai hiểu con người cô cũng có lòng tựl ái
nựa
Nhìn thấy sự phâm tâm nghĩ ngợ của Du Ca . Toàn anh hơi mừng
. Anh đánh thêm một lá bài chiêu dụ nữa:
- Ba mẹ em vừa gửi thư cho ba mẹ anh nói rằng hai tháng nữa
hai nguỜi sẽ vễ, em thấy đó, thời gian cũng đâu có dài, dù muốn dù không em
cũng mở ra cho anh một con đườn, để khi vễ đây ba mẹ em không buồn lòng vì anh
thiếu quan tâm em.
Du Ca đã hòan toàn bị sụp bẫy bẫy của Toàn Anh:
- Thôi được tôi ở đây nhưng tôi làm gì, đi dâu, anh nên tôn
trọng sự tự do của tôi.
Toan anh mừng rợn trong bụng, gì thì gì thuyết phục được cô
là cả một kỳ công rồi, trước mắt cứ hứa cho cô ấy vừa lòng đi, còn mọi chuyện từ
từ tính tới:
- Anh hứa.
Du Ca đưa mắt liếc nhanh căn phòng, không có gì thay đổi
ngoài trừ chiếc nêm của cô nằm riêng lúc xưa đã biến mất và có thêm khung hình
chụp cô và Toàn Anh đứng sát bên nhau trong ngày cưỚi . Cô tự hỏi không biết
Toàn ANh định làm gì cô đây, vì sỉ diện của người đàn ông bị vợ bỏ hay Toàn Anh
đã thật sư> yêu mình.
Câu trả lời còn ở phía trưỚc...
- TRÌNH giám đốc, cho xin chữ ký bảng thông báo nâng bậc
lương cho những cán bô, công nhân được đề bạt tuần vừa qua.
Toàn Anh đọc lướt qua rồi đưa bút ký nhanh, cô thư ký cầm bản
trình ký định qua người bưỚc đi thì nghe Toàn Anh đột ngột hỏi:
- Cô rảNh không ? Tôi muốn nhờ cô một việc.
Cô thư ký ngạc nhiên khi nhìn thấy gưƠng mặt đầy trịnh trọng
và giọng nói không mang âm hưởng của người chủ . Lần đầu tiêng cô thấy được điều
đó mà:
- Tôi sẵn sàng nếu việc đó nằm trong khả năng tôi có thưa
giam đốc.
Toàn Anh khoát tay:
- Tôi nhờ cô với tính cánh riêng tư xin đừng giữ kẽ.
- Xin giám đốc cứ nói.
Một chút lưỡng lự, xong Toàn Anh đã nói:
- KHi Du Ca còn là tài xế rêing cho tôi,c ô có biết Du Ca yêu
thích cái gì không ?
Cô thứ ký thở phào tưỞng chuyện gì to tắt lắm:
- Du Ca sống cởi mở, hoà mình nên những sở thích gì của cô ấy
ai ai trong công ty này cũng biết cả.
Toàn Anh nén tiếng thở dài . Thế đấyai ai cũng biết hết, cũng
mến thương cô ấy hết . Chỉ có môt mình anh là mù tịt dù anh là " chồng
" . Buồn cười thật:
- Cô có thể kể ra cho tôi nghe đi.
- Thích nhạc nhẹ dạng hoa tấu nhưng l.ai ưng xem pihm đấm đá
cúa Mỹ, ghét ăn chua, ưng ăn nhãn lõng, bánh ướt chả lụa, kỵ cay và lái xe thì
bạt mang.
Toàn Anh trả lời trong bụng " điều này anh rành quá
"
- Còn gì nữa không cô ?
- Rất ghét hoa hồng >
Chà điều này lạ à nghen
- Thường thì phái yếu rất yêu hoa nhất là hoa hồng sao Du Calại
ghét.
Cô thứ ký lắc đầu:
- Tôi cũng không hiểu nhưng có lần khi Du Ca chưa là vợ của
giám đốc thì một một buổi sáng đứng trên lầu nhìn xuống tôi thấy cậu trưởng
phòng nhân sự cầm nhánh hoa ấy tặng cho Du Ca . Khi Du Ca lên đến vừa bước vào
phòng tôi đã bảo tặng tôi . Tôi hỏi lý do cô a6'y bảo cô không thích hoa hồng.
- Thôi được, cám ơn cô, cô có thể vễ phòng làm việc nhưng tôi
sẽ còn nhờ cô giúp đỡ nhiều nữa đó.
Cô thư ký nở nụ cười tươi:
- Tôi sẽ sẵn lòng thưa giám đốc.
Cô thư ký vừa quay lưng ra khỏi phòng, thì một cái đầu nửa ló
vào:
- Mình vào được chứ Toàn Anh ?
Định nói không nhưng khi nhìn thấy người bạn trợ lý của mình,
Toàn Anh vội lên tiếng:
- Vào đây, mình đang cần cậu đấy Thành ạ.
- Chuyện gì ?
- Làm cô vấn tâm lý.
Thành bật cưỜi dòn tan:
- Một thằng dã có vợ mà tìm một thằng còn độc thân làm cố vấn
tâm lý . Cậu nhìn lầm nguỜi rồi Toàn Anh ơi.
- Nhưng ít nhất cậu cũng đừng tỏ ra thờ ơ khi thấy thằng bạn
mình đang rối trí chuyện gia đình chứ.
- Vẫn chƯa có dấu hiệu hoà bình ư ?
T A năn mặt khổ sở :
- Bướng bỉNh, giận dai khủng khiếp nếu không khéo cư xử chắc
kỳ này ra toà thiệt quá . Trong khi quanh nàng lú c nào cũng có hai ba thằng
đeo cứng, mình như muốn điên.
- Công nhânt bà xã cậu dễ thương đấo để, mới nhìn thấy lần đầu
mình đã muốn đau tim . LÚc mới vào làm nghe nhân viên ở đây bảo vợ giám đốc
xinh gái lắm chắng hiểu sao cứ bị chồng cắm sừng, mình không tò mò chuyện riêng
tư một ai đâu đó là vô tình nghe được thôi . Giờ nhìn thấy vợ cậu mình thấy lời
khen quá không ngoa.
- Thôi chuyện không hay ấy đã qua rồi, cậu đừng gợi lại nữa
Chỉ mong cậu hiến kế giúp mình . Tốii khi nào đạt được điều hay đẹp, tớ hứa sẽ
cho cậu nghỉ phép nữa tháng mà không trừ lương.
- Dĩ nhiên mình giúp cậu thì phải có điều kiên thôi, tớ đâu
có dại gì mà moi óc tim ra làm việc không công, nhưng thèm gì nửa tháng phép,
mình cần một chuyện khác.
Toàn Anh bức bội gắt:
- Thằng quỷ muốn gì nói đại đi, đừng có ngồi đó mà vòng vo ta
quốc.
- ĐỪng nóng, từ từ mình sẽ nói.
Toàn Anh giục:
- NÓi đi.
- Cậu phải làm chim xanh cho mình.
- Được rồi cô nào thế ? KHông ngờ cậu giấu kín ghê, lẽ ra cậu
phải cưới vợ lâu rồi chứ đâu đợi tới hôm nay, kén kỹ quá.
Thành cười cười thanh minh:
- KHông phải kén mà vì chưa
- Trật lất.
- Cô Oanh bên kế toàn thống kê
- Trật luôn.
- vậy thì cô hoàng hoa tố trương K.C.S.
- Trật nữa.
- Thôi chịu thua . Ai thế ?
- Cậu sẽ không phản đối nếu mình sẽ là em rể tương lai của
câu chứ.
- A...
- Sao có gì không ?
- Thương cậu nên mình có một lời khuyên.
- Cậu không bằng lòng à.
- Rất vui nếu mình có thêm một em rể như cậu nhưng cậu đừng
có điên mà tự húc đâu vào đá . Cậu hiểu gì về con nhỏ em Mỹ Anh đỏng đảnh của
mình ? Này nhé lóc chóc, chanhchua, bưỚng bỉh, ngang ngạnh hơn cua...
- Chấp nhận thương đau.
- Hết biết.
- vậy là câu bằng lòng rồi nhé.
- Có gan chịu đấm ăn xôi được thì cư nhào vô.
- Yên chí đi . Giờ thì mình chuyển qua đề tài của cậu . Giờ
đã hết gờ làm việc, nghĩ trưa đi ăn thôi - mình sẽ nnói cho cậu cách hốt thuốt
chữa bệnh bướng bỉNh của vợ.
- Ô kê ! Vậy thì đi.
Bước vào phòng Du Ca đã thấy Toàn Anh nằmg ngủ vùi trên giường
từ bao giờ . Đồng hồ trên tường dừng lại ở con số 10 . Cô mệt mỏi ngã người lên
ghế . Bên ngoài có tiếng gõ cửa, cô lên tiếng:
- Vào đi.
Chị Thơm giúp việc bước vào:
- Thưa mợ, mời mợ ăn cơm.
D C lắc đầu:
- tôi ăn ở ngoài rồi, chị gọi cậu dậy ăn cơm đi.
Chị Thơm ái ngại:
- Tối nay cậu say rượu cũng bỏ cơm.
- Thôi chị dẹp đi . KHi nào đói tôi sẽ tự đi ăn.
- Thưa mợ còn gì không ạ ?
Một chút lưỡng lự vụt qua . Du Ca vội nói:
- Cậu về nhà lâu chưa ?
- Dạ cậu về lúc bảy giờ tối . Cậu say quá trời.
- Ai đưa về ?
- Tôi không biết chỉ thấy anh tài xế dìu vô nhà.
- Thôi được, nhờ chị xuống pha cho tôi một chút nước nóng
đô:? vào thau đem lên cho tôi, sẵn pha luôn cho tôi ly chanh nóng.
Không đầy năm phút chị Thơm đã mang vào dầy đủ những thứ Du
Ca yêu cầu.
- thưa mơ...
- Để đó cho tôi chị về phòng ngủ đi, cửa nẻo nhớ cẩN thận .
Sángmai nấu cháo đậu xanh cho cậu dùng.
- Dạ tôi nghe.
Du Ca lấy khăn nhúng vào thau nước vắt nhẹ, xong cô đến lau mặt
cho Toàn Anh, cô lại đỡ đầu anh để kê gối thêm cho cao, lẳng lặng múc từng thìa
nhỏ nước chanh dổ vào miệng của Toàn Anh . Vừa làm cô vừa có vẻ ngượng ngập vì
đụng chạm với Toàn Anh nhưng rồi cô tự an ủi mình rằng chắc không có gì đâu vả
lại Toàn Anh đã quá say làm sao hay biết những điều cô làm . Một thời gian dài
chung sống cùng nhau và đã gần tháng cô quay về ở lại căn nhà nay, đây là lần
đâu tiên Cô thấy Toàn Anh uống rượu đến say ngất thế này . Gần một tháng khoảng
cách giŨa hai người vẫn không thay đổi . Buổi sáng cô hay ngủ muộn nên lúc dậy
thì Toàn Anh đã đên công ty rồi ở đến suốt ngày . Chỉ có bữa cơm chiều hai người
mới gặp mặt nhau, lẵng lẽ nói vài ba mẫu chuyện gọi là rồi ai nấy về phòng ngủ
mỗi người ngủ một giường riêng dù chung phòng . Nhưng thà cô vẫn thấy Toàn Anh
bình thường có lẽ cô sẽ dễ chịu hơn, là phải nhìn anh say khướt đến độ không
hay biết thế này . Cô cảm thấy ray rứt không an tâm thế nào ấy.
Định đứng dậy trở về chỗ ngủ của mình cô mới ngớ người khi thấy
Toàn Anh vẫn mặc nguyên bộ complet, lại lần nữa cô phải chật vật để thay cho
anh bộ pidama, cô cứ sượng trân người khi đối mắt chạm phải thân thể đầy sức sống
của Toàn Anh . Hình như có một đôi mắt vô tình nào đó đã nhìn thấy mọi việc của
cô ?? Không phải đa6u đóo chẳng qua là do ảo giác đánh lừa cô thôi . Trong
phòng có hai người mà Toàn Anh thì quá say chỉ có cô là tỉnh, không có ai đâu
Du Ca, không có ai đâu Du Ca.
Cô xoay người đứng lên, đe6'n bên tủ chọn lấy một quần sọt trắng
và một áo thun cùng mau đi về phía nhà tắ đế thay khônghiểu sao từ ngày làm vộ
cô lại bỏ hẳn cái thói quen thích mặc những chiếc áo ngủ bằng voan mỏng dù cô
có một thân hình đẹp . Có lẽ cô sợ Toàn Anh có cái nhìn sai lệch về cô chẳng ??
Với tay bật công tắc nhưng đèn nhà tắm vẫn tối đen, một lần,
hai lần rồi ba lần ngọn đèn vẫn trơ câm không sáng có lẽ bóng đèn đã bị đứt
cũng nênmà cô thì rất sợ bóng tối.
KHÔng chỗ để thay đổ nhưng nếu cứ để nguyên quần áo như vầy
thì chắc chắ cô không ngủ được . Lẳng lặng đi về giường cúa mình một cách bực bội
cô đứng thừ người đưa mắt nhìn Toàn Anh, bây giờ anh đã trớ mình nằm ngửa và
đôi mắt vẫn nhắm nghiền say giấc.
Khi biết chắc là Toàn Anh không hay biết gì, cô mới an tam
trút bỏ bộ đồ juean đang mặc trên người và khoác trở lại bộ đồ mặc ở nhà . Buồn
cười thay sau lưng cô, Toàn Anh đang mở hé đôi mắt để nhìn, anh cố nén lòng để
đừng phải ôm cô và anh tự xỉ vả mình là một thằng ngu khi đi vinh tôn một sác đẹp
của Lệ Thy mà bỏ quên một nét đẹp thánh thoát ngây thơ của vợ mình.
Giờ thì Du Ca đã thay xong đồ ngủ, vừa định ngã người xuống nệm,
cô bỗng chăm chăm đôi mắt nhìn vào mắt tấm ra màu hồng . Trên đó có một con vật
dài, tròn bằng ngón tay trên lưng có hai sọc màu trắng hẵn rõ trên lớp da màu
đen đầy lòng, nó đang thu ngắn người lai, giãn người ra để bò . Gương mặt Dc
tái xám, cô lùi dần về phía giường của Toàn Anh, sao vẫn như cảm thấy nó sẵn
sàng chỉ một cái búng nhẹ là sẽ đến đậu trên người cô . Trơi ơi ỏ đâu mà hiện
hình ra một con sâu gớm ghiếc thế này . Hẳn nhiên làm sao Du Ca có thế biết được
Toàn Anh biết, Thành biết . Đơn giản thế thôi.
Giờ thì Du Ca đã ngồi hẳn trên giường của Toàn Anh . Cô sợ đến
phát khóc, nửa muốn gọi chị Thơm dậy vào phòng để mang con sâu vất đi nhưng cô
lại ngại vì sợ chị có ý nghĩ sai lêch, rằng có đồng tiền thuê người làm muốn
khiến sao phải làm vậy dù ngày hay đêm . mà giờ khác này đã 12 giờ đêm rồi còn
gì . Cô cứ ngồi sát ngườ cúa Toàn Anh một cách vô ý, mắt vẫn đăm đắm đưa nhìn
con vật, cô nguyện câu cho nó bò đi khỏi giường cho cô nhờ, thế nhưng nó vẫn
như vô tình trêu ngươi nên cứ leo đến mí giường bên phải lại xoay lặp lại hoài
mà không biết mệt mỏi . Nhưng ngược lại thì Du Ca đà mệt nhoài ngưòi, cuối cùng
cô đành ngã người nằm xuống và thiếp ngủ với ý nghĩ, Toàn Anh quá say chắc chắn
không thế biết cô đã phải nằm ké giường anh, không ai biết đâu, mai sáng cô sẽ
dậy sớm ít nhất là phải dậy sớm hơn anh chồng hờ mắc dịch của cô.
Khi đã nghe tiếng thở đều và sâu của Du Ca, biết chắc là cô
thật sự chìm vào giấc ngủ, Toàn Anh mới mở mắt ra thật, nãy giờ mọi cử động của
cô anh đều nhìn thấy, lúc trông cô muốn chết khiệp vì con sâu anh tội nghiệp
quá, muốn ngồi dậy túm lấy nó quăng ra ngoài cửa sổ nhưng lại không dám, làm
như thế có khác gì anh tự tố giác chính anh là thủ phạm và lúc ấy cô chắng ngại
ngần gì mà không cho anh đo đất.
Phải công nhân thằng Thành vậy mà hay khi đưa ra kế sách này,
có ai ngờ giỏi vỗ như Du Ca thì cỡ ba thằng đàn ông như anh, cô hạ đo ván như
chơi vậy mà chỉ một con sâu nhỏ xíu mà cô đã sợ phát khóc . Thế giới dàn bà thật
lắm điều ngạc nhiên . Từ này về sau liệu cô óc còn bướng bỉnh nữa thôi khi anh
đã nắm được điểm yêucúa cô . Giờ anh dã có thể khẳng định rằng Du Ca vẫn còn
yêu anh nhưng tự ái của cô cũng quả là cao ngất trời.
Một c'ai trở mình Du Ca đã nằm nghiên người, gương mặt gối
trên bo8` bai rông của Toàn Anh, cánh tay và bắp chân cũng gác hẳn qua người
anh, đó là thói quen tại sao khi ngủ cô phải cần gối dài để ôm . Ánh sáng cúa
ngọn đèn ném toa? xuo6'ng ca9n phòng soi rõ khuôn mặt Du Ca, anh đưa tay tém gạt
những sợi tóc phủ lòa xoà trên trán để được nhìn ngắm cô một cách thật trọn vẹn,
trong giấc ngủ cô dễ thương và thanh khiết làm sao - lòng anh bỗng gợi ra một
điều rằng anh yêu cô ghê ghớm . Cô đến công ty để xin việc, giờ nếu nhắm mắt lại
anh vẫn còn nhớ như in cái dáng nhỏ thon với mái tóc tém ngắn cũn cỡn và nụ cười
có lúm đồng tiền trên má... nhưng anh lại không nhân ra điều đó vì bên cạnh anh
lú cnào cũng có Lệ Thy . Quả thật anh đã phạm phải một sai lầm trầm trọng trách
gì Du Ca không buồn giận sao được.
Du Ca trở mình thức giấc, mở mắt ra định ngồi dậy nhưngnghe
ngực bị đè nặng bởi cai gì đó, đành nằm yên rồi cảm thấy sống lưng mình như có
một luồng khí lạnh vừa chạy qua . Khi phát giác ra cô đang nằm trong vòng tay
ôm của Toàn Anh, một cách tay anh làm gối kê đầu cho cô và một cánh tay còn lại
đang gác qua khuôn ngực của cô . Mọi việc xảy ra đêm qua lần lượt hiện lên
trong trí nhớ, cuối cùng cô lại biện hộ cho mình rằng có lẽ khi cô ngủ vùi và
Toàn Anh cũng bị say nên chuyện đụng chạm nhau có chăng chỉ là vô thức mà thôi,
bởi iv` bằng chứng là đồnng hồ treo tường đang cho thấy đã bảy giờ sáng mà Toàn
Anh vẫn còn ngủ say như chết, khi lẽ ra anh có mặt ở công ty.
Thật nhẹ nhàng cô gỡ nhẹ bàn tay của Toàn Anh ra khỏi ngưỜi
và lẳng lặng rời khỏi giường, đì vào phòng tắm.
BẰng mọi cách cô không muốn Toàn Anh biết được cả một đêm nay
cô đã ngủ trên giường của anh, thậm chí còn đế anh ôm cô mà cô vẫn không hay quả
thật cô đúng là đáng nguyền rủa.
Sự thật thì Toàn Anh đã thức giấc trước cố khá lâu vì đó là một
thói quen đúng với thời khắc quy định, nên có nhièu buổi sáng chỦ nhật anh cố tỏ
ra lười biếng tự cho phép mình ngủ nướng thêm vẫn không thể nào được . Anh nằm
yên, lại ngắm Du Ca hoài không chán, còn điều thứ hai là anh không muốn cho cô
cái cảM giác ngưỢng ngùn, bối rốt . Cô đã mang trong đầu điều cô phán quyết thì
cứ như vậy mà hay hơn.
Đợi cho Du Ca rời phòng tắ, ngồi vào bàn phấn một lúc lâu,
Toàn Anh mới giản vờ trở người húng hă"ng ho vài tiếng xong mới mở mắt ra
nói tỉnh rụi như không hề hay biết chuyện từng xảy ra:
- Ôi trời trễ giờ làm mất rồi, sao em không gọi anh dậy dùm
Du Ca . Tối qua ai đưa anh về vậy ?
Du Ca trả lời cụt ngủ:
- Ai biết.
Nhưng đôi mắt cứ nhìn xoay vào Toàn Anh như côtím xem anh có
hay biết hay nhơ"chút gì không . Biết Du Ca dò xét từng cử động, câu nói,
nên Toàn Anh cũng vờ ngạng nhiên:
- Sao em nhìn anh ghê thế.
Gương mặt của Du Ca chợt đỏ hồng, cô vội lảng tránh:
- Mắc mỚ gì tôi phảI nhìn anh, lảng.
Nói như thế nhưng sự nghi ngờ vẫn chưa xoá đấu trong trí nên
trông cô bực bội làm sao, dùng dằng cô đứng dậy đến chiếc giườnt của mình lấy
túi xắc, nhưng vừa chồm ngưỜi tới chợt nhơ" lại con vật bé nhỏ đầy gớm ghiếc
lúc đêm qua, cô hoảng vía bật thối lui nhảy ngưỜi ngồi gọn lỏn trong lòng Toàn
Anh:
- Ôi trời ơi.
Toàn Anh cố kìm cứng tiếng trong cổ họng, lấy giọng âu lo
nói:
- Chuyện gì vậy Du Ca ?
Du Ca bật thốt một cách vô ý thức:
- Con sâu đêm qua...
Chợt thấy mình hớ cô im bặt nói lái sang cách khác:
- Trên giường tôi có con sâu.
- Anh có thấy giù đâu ?
- Rõ ràng mà.
- Anh cận thị hồi nào mà anh không biết vậy cà... ??
- Anh cận thị hồi nào mà anh không biết vậy cà.
Đưa mắt nhìn sang giường của mình cô chỉ thấy tấm
"ra" hồng và gối mền còn phẳng phiu đã chỉ cho cô biết không có dấu
hiệu gì đế nói lên điều rằngđêm qua cô đã ngủ ở đó, lại nữa, con sâu đã biến mất
không để lại dấu tích gì hết . Lạy trời cho Toàn Đừng chú ý gì hết, quỷ tha ma
bắt mày đi sâu ơi là sâu.
Thừ người suy nghĩ mà quên khuẩy đi cô vẫn còn ngồi trong
lòng Toàn, đến lúc anh đặt nhẹ nụ hôn lên má có mới sực tỉnh, vội xô bật Toàn
ra, cô gắt:
- Anh làm cái quái gì vậy ?
Toàn trả lời tỉnh khô:
- Anh hôn em.
- Ai cho phép anh ?
Toàn giải đò ngớ ngẩn:
- Tự nhiên ngồi trong lòng anh, làm anh ngỡ em đã hết giận
anh và hai đứa mình hoà nhau...
Du Ca cướp lời:
- Chứ không phải anh lỢi dụng.
- Chứ không phải tự động em...
- Tôi đâu có điên, tại tôi cứ ngỡ con sâu.
- Con sâu sao ?
Bực mình cô quắt:
- Chẳng sao cả.
- Tự nhiên sáng nay em lạ lă"n nghien Du Ca, sao cứ kiếm
chuyện với anh, rồi gắt gỏng ỏm tỏi vậy ?
Câu nói của Toàn Anh bỗng làm Du Ca thấy nhẹ hẵn người xoá
tan hết mọi đan nghi trong lòng cô, vậy là Toàn hoàn toàn chắng h ay biết gì cả,
cám ơn Trời Phật chu" lỡ mà Toàn anh... Ôi chắc lúc ấy cô độn thổ hay
thăng thiên lên trời cũng không xong . Thật xuấu hỏ cho mày quá đi Du Ca ơi.
Đưa tay xoa lấy chỗ má Toàn hôn lúc nãy, cô tưởng tượng đang
gom hết những vương bận vào trong lòng bàn tay và thảy trả lại cho Toàn, cô
ngúng nguẩy ra khỏi phòng . Còn lại một mình Toàn đến tủ lấy quần áo thay đồ để
đi đến công ty nhưng trên môi vẫn nở nụ cười tủm tỉm vì nhơ" đến thái độ
trẻ con của Du Ca.
Có tiếng gõ cửa:
- Thưa cậu.
- Chị Thơm hả, gì không chị ?
- Tối qua mợ bảo sáng nay nấu cháo đậu xanh cho cậu ăn khoẻ
người.
- ĐưỢc rồi tôi sẽ ra ngay...
Chị đến bên giường Du Ca lột hết những chiếc áo gối, cả luôn
" ra" giường và dựng cả nệm lên . Toàn ngạc nhiên:
- Chị làm gì vậy ?
- Đem đi giặt.
- Nhưng chị mới giặt hôm kia mà.
- Tôi không hiểu sao mợ bảO đem đi giặt lại.
- Sao chị dựng nệm lêen ?
- Để kiếm con sâu gì đó.
Toàn bật cười:
- Chắc nó đã bò đi tám kiếp rồi, hơi đâu mà chị mắc công tìm
kiếm.
- Mợ nói không tìm ra nó tôi sẽ bị đuổI việc.
Toàn trấn an:
- Không sao đâu, còn có tôi.
- Nhờ cậu trăm sự.
- Được rồi, đưỢc rồi, đừng kiếm nữa chị chỉ nên giặt mấy áo gối
và " ra nệm thôi.
- Cám ơn cậu.
- Mợ đâu rồi.
- Đang luyện võ ngoài vườn.
- Mợ ăn gì chưa ?
- Thưa chưa.
- Lát nữa chị ra đầu đưỜng mua cho cô ấy một dĩa bánh ướt
nóng, nhớ mua chả ngon nhé, cổ thích ăn món ấy lắm đấy.
Toàn rời khỏi nhà thì đã chín giờ sáng, lần đầu tiên anh đi
làm trễ nhưng vấn thấy hưng phấn, thoải mái, cá ngày hôm đó những nhân viên
trong công ty cứ nhìn tha6'y luôn nụ cười trên môi anh . Anh làm việc đầy hăng
say, năng nổ và trong đầu cứ lởn vởn câu hỏi: Biết đến bao giờ anh mới sở hữu
được Du Ca một c'ah trọn vẹn, với sự hiến dâng tự nguyện của Du Ca theo đúng
nghĩa vợ chồng ? Du Ca ơi, anh yêu em biết bao.
Tiếng chuông reo báo đã hết giò làm việc trong ngày, Toàn định
đứng dậy ra về thì điện thoại reo . Anh nhấc ống nghe lên giọng cô thư ký vang
trong máy :
- Thưa giám đốc cô Lệ Thy xin vào gặp.
Lệ Thy ư, đã lâu rồi anh và cô đã không còn gặp nhau, sao hôm
nay lại đến tìm anh.
- Được rồi cứ để cô ấy vào.
Cánh cứa mở ra, Lệ Thy bước vào . Toàn nhìn cô, cô vẫn vậy, vẫn
đẹp một cách đầy quyến rũ :
- Lâu rồi mới lại thấy nhau, em vần khoẻ chứ Thy ?
Lệ Thy ngồi xuống ghế đối diện với anh trả lời:
- Thì anh thấy đó, không khoẻ làm sao ngồi đây được ?
- Em đi thăm anh hay có việc gì không Thy ?
Thái đội đầy lãnh cảm của Toàn làm cô thấy mình buồn rượi .
Anh đã hoàn toàn biến thành con người khác và mất rồi sự vỗn vã, hoan hỉ, dấu
ái dành cho cô như thuở nào . Cô nói bình thản để cho giấu niềm xót xa trong
lòng:
- Sáng mai này em đã chuyếN công tác ra ngoài Huế theo sự
phân công của công ty du lịch vì vừa mở thêm chi nhánh ngoài ấy . Anh thấy đo,
làm phiên dịch thì phải đi đó đi đây nhiều mới mở màng thêm trí thức cho mình .
Định dạo quanh thành phố một lần để mai mốt đi xa đỡ nhớ và không hiểu sao em lại
muốn ghé anh.
MỘt thoáng xúc động lưỚt qua khi nghe câu nói mà theo anh
nghĩ nó rất hật với tâm trạng cô . Anh cũng thấy mình như cũng có lỗi trong sự
chia tay này . Tại sao anh không thế mời cô một bữa cơm thân mật để làm hành
trang tiễn cô đi xa ..
- Anh mời em dùng c ơm chiều nay được không Thy ?
Thy cười buồn:
- Anh đang thật lòng hay là khách sáo.
- Đừng nghĩ sai về anh.
- Anh không sợ sao ?
- Sợ gì ?
- Cô vợ xinh xinh của anh ấy.
- Du Ca không hẹp hòi đâu.
Thy cay đắng thầm, cô đẹp đâu thua kém gì Du Ca nhưng sự đố kỵ,
nhỏ nhen của cô vô tình đã đẩy Toàn rơi vào vòng tay Du Ca . BÀi học này dành
cho cô quả cũng đáng lắm chứ.
- Em có bằng lòing không Thy . KHông còn yêu nhau thì chúng
mình cũng sẽ làm bạn nhau mà.
- Em bằng lòng.
- VẬy chúng mình đi thôi.
Dọc các phòng bannhững cánh cửa đã đóng im lìm vắng lặng . HỌ
song đôi bênnhau rời khỏi cổng công ty, trước đôi mắt khó chịu của bác bảo vệ
già . Quả là ông giám đốc trẻ không sao hiệU đưỢc, hai năm qua sống lặng lẽ
không hề thấy bóng dáng phụ nữ . Rồi bỗng nhiên trở lại với cô vợ trẻ chưa được
bao ngày thì lại tiếp tục lăng nhăng lại với Thy, nhưng thôi đó là chuyện của
người ta, đừng quan tâm chi . Trách nhiệm cúa ông là làm bảo vệ kia mà.
Rời kh?i gian hàng bán quà lưu nhiêm với một hộp vuông được
gói giấy kiếng mang đầu màu sắc có đính kèm một chiếc nơ thật đẹp trên tay Du
Ca tản bộ về phía gởi xe . Cô rất hài lòng với bức tranh sơn mài mỹ nghệ mà cô
đã chọn đế làm quà tặng cho vợ chồng dòng họ " Bích" tối mai, món quà
mừng tân gia đấy mà . Nhưng rồi những bu8Ớc chân vui chìm sáo bỗng khựng sững lại,
tựa như một xe hơi đang ngon trớn chợt buộc phảI thắng gấp vì có vật cảN ở đầu
hiện lên ngay trước đầu xe.
Toàn và Thy đang bưỚc ra từ quán ăn sang trọng . Toàn lúng
túng trước sực gặp gỡ bất ngờ này . Thành phố thì rộng thênh thang có cả hàng
trăm con đường mà có hàng ngàn quán ăn, có sao trớ trêu gì đâu lại đụng độ nhau
ngay nơi đây... [ chít Toàn gùi ]
Du Ca nào có khác gì đâu, cô không biết mình nên khóc hay nên
cười trưỚc tình cảnh này, lòng cô đâu như ai lấy dao cắt từng khúc ruột nhưng
giữa đưỜng xá thế này, cô có còn lấy đâu ra tâm trí mà phán đóan sự việc . Bản
tính kiêu ngạo ngầm hai năm qua ngủ yên giờ chợt trối dậy trong lòng . Chất giọng
cố hữu hài hước pha trộn sự mỉa mai vượt thoát ra môi:
- Xin chào cố nhân . Trông hai ngưỜi tình tứ quá.
Toàn Anh nắm lấy cánh tay Du Ca giọng phân trần:
- Sự việc không như em suy đóan dâu, anh...
Du Ca nắm đặt tay mình lên tay Toàn thay vì cô nên hất đẩy nó
ra ngoài đúng như tâm tr.ang của cô:
- Tôi đâu có nói gì đâu mà anh hốt hoảng thế, cái chuyện đàn
ông có vợ mà vẫn thích ngoại tình nào phải riêng mình anh, xã hội vẫn đầy dẫy
ra đó mà . Thôi, cứ tiếp tục vui vẻ tung tăng đi, xin chào hai người.
NÓi xong cô ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh bưỚc thẳng người đi để
mặc Toàn đứng chôn chân như tượng gỗ . Nhìn thấy gưƠng mặt thấ tthần của Toan,
Thy chợt hiếU rằng cô đừng nên hy vọng gì sự trở lại của anh . Còn đem cô và Du
Ca ra so sánh thì tính cách chững chạch, thái độ điềm tĩnh của Du Ca đá chỉ rõ,
cô kém Du Ca xa về cách đôi nhận xử thế . Toàn hoàn toàn bị Du Ca chinh phục
trái tim chính những điểm này, những điểm mà cô không bao giờ có đưỢc . Gượng
vui cô nói với Toàn:
- Em cám ơn về buổi chiều nay, bây giờ thì chia tay đưỢc rồi.
Toàn ngần ngại:
- Anh đã hứa sau khi ăn cơm xong mình sẽ đi uống nưỚc mà Thy.
- KHông nhấ tthiêt phải thế, vả lại em chợt nhớ ra mình chưa
sửa sọng gì hế tmà thời gian còn có là bao.
Một thoáng yên lặng rồi Toàn nói:
- Anh đưa em về.
Thy lại từ chối:
- Em đón Taxi về đưỢc rồi, anh hãy lo về mà giải thích với Du
Ca đi, mong anh sẽ đưỢc hạnh phúc.
ThưƠng cảm lại tràn về tim, giá như ngày xưa Thy đừng quá
kiêu hãnh, vị kỷ, giá như ngày xưa Thy là hiện thân của Thy điềm đạm, tế nhị
bây giờ thì có lẽ moi việc đã khác đi . Toàn đưa mắt nhìn dịu dàng nói với cô:
- Em khác xưa thật nhiều, anh tin rồi đây em sẽ tìm thấy một
mầu người lý tưởng cho con tim . Chúc em lên đưỜng vui vẻ - bình an.
- Chúc anh ở lại cũng vui vẻ - bình an.
Chia tay nhau, hai người hai huong ngược đưỜng nhau - Thành
phố bắt đầu lên đèn.
Gió từ mặt sông SG thổi lùa vào mặt Du Ca mát lạnh, cô đứng
môt mình trên thành cầu lặng ngắm vầng trăng thượng tuần như ánh bạc dịu dàng
xuống trần gian, ngắm trăng lâu đâm chán cô quay sang qua đếm sao, sao tỏ, sao
mờ, sao cô đơn, sao kết chùm, đếm đến nỗi hoa mắt lãn lộn và cô lại bắt đầu đếm
lại, một lần, hai lần, ba lần .. mãi miết mà vẫn không tìm đưỢc kết quá đúng rằng
trên trời có bao nhiêu ngôi sao . Cuối cùng cô cũng bỏ luôn trò đếm sao và đứng
yên không biết phảI làm gì . Đầu óc cô trỗng rỗng, không vui, không buồn và
không gì cả . Trời đang se lạnh mà cô thì lẻ loi.
- Chào cô bé má lúm đồng tiền.
Tiếng gọi vừa đủ cho cô nghe thấy và cô quay đầu nhìn người vừa
đến bên mình . Cô bĩu môi giều cợt:
- Thì ra là anh Thiết Phiến công chúa.
Ngữ điệu trêu người của PHiến vang lên:
- Buồn đời định tự tử nên đứng đây chứ gì ?
Du Ca trả lời tửng tửng:
- Anh nói đúng đấy nhưng khi nhìn tha6'y dòng nước đen ngoàm
kia sao mất vệ sinh quá nên tôi thôi.
- Chết rồi biết dơ sạch gì mà sợ.
- Có cái chết đẹp vẫn đế lại cho đời nhiều tiếc thương hơn.
- Cô cũng lãng mạn gớm.
- LÃng mạn đôi khi giúp con người ta quên đi những thực tế đầy
bụi bặm đấy.
PHiến bật cười.
- Sao anh lại cưỜi ?
- Vì câu triết lý không giống ai của cô.
Du Ca nhún vai:
- Bởi vì chẳng ai giống tôi.
PHiến thôi không cười nữa, anh nhìn Du Ca hỏi với phong thái
đĩnh đạc nghiêm trầm:
- Cô thưỜng có những buổi tối đi hoang như vầy sao ?
Du Ca chau mày khó chịu:
- Anh định điều tra tôi hả ?
- KHông, tôi hỏI với tính cách một người bạn.
- Tôi có bao giờ nhận anh là bạn.
- HÌnh như lúc nào cô cũng khe khắt với tôi.
Du Ca thắng thắn không nhẫn nhượng:
- Bởi vì anh em nhà anh lúc nào cũng mang nhiều phiền toái đến
cho tôi.
- KHi cô cảM mếm một ai đó cô muốn đem phiền toái đến cho họ
không ?
- Dĩ nhiên là không ?
- Thế sao cô lại gán ghép cho tôi trong khi tôi là người luôn
cảM mếm cô ?
Du Ca lặng câm . PHiến kiên trí thuyết phục:
- Đang buồn mà có một người bạn bên cạnh thì cũng tốt phần
nào với bớt muộn phiền, cô không thấy sao ?
Du Ca vẫn lặng câm như tượng gỗ . PHiến vẫn tiêp tục kiên nhẫn:
- Toàn thì đang hạnh phúc với Thy thế thì tội lệ gì mà cô lại
buồn . Cũng nên giải phóng nó đi.
- Anh bặt máy camera theo tôi hay sao mà chuyện gì anh cũng
biết hết vậy ?
- Tôi không tệ vậy đâu, tôi chỉ suy đoán tâm trạng của cô vì
khi xế chiều có ghé qua nhà Thy, đúng lúc con nhỏ gọi điện về nhà, bảO đừng chờ
cơm vì đang đi chơi với Toàn . Còn gặp cô ở đây chỉ là chuyện tình cờ thôi, bởi
tôi cũng thường hay ra đây đứng một mình giống như cô lúc nãy . Giờ thì cô
không còn khó chịu với tôi nữa chứ ?
- Thôi đưỢc tôi sẽ đi chơi với anh, nhưng nói trưỚc tôi muốn
giết thời gian chứ chẳng phải tạo cơ hội để cho anh tán tỉnh nhé
Câu nói của Du Ca không làm Phiến tự ái, chỉ cần cô nhận lời
là anh thấy vui rồi . Hơi đâu giận hờn con gái, bởi con gái khi nóng, khi lạnh,
khi vui, khi buồn .. cũng là chuyện thường tình .
Chương kết
Du Ca về đến nhà với gương mặt đỏ gấc, đôi mắt ngầu đục, hơi
thở sặc tanh mùi rượu . Cuộc đi chơi với Phiến đêm nay, không đủ liều lượng thú
vị cho cô gạt bỏ nỗi buồn ngầy ngật trong tâm tư . Thở dài cô đưa tay bấm
chuông.
Người mở cửa cho cô là Toàn chứ không phải Thơm . Đưa tay dắt
chiếc xe Bonus 125 của Dc vào trong nhà, xong anh quay ra khoá cổng lại . Du Ca
chưa vội vào, cô ngồi dựa ngửa người ngay bậc tam cấp . Toàn lắng lặng ngồi kế
bên nói khe khẽ:
- Cả một buổi tối anh bồn chồn vì không thấy em ở nhà . Có
chuyện gì em nên nói với anh đừng đi lang thang ngoài đường nữa nghen Du Ca.
Đôi mắt Du Ca đầy mơ đục thả vào đêm đen:
- Rất cám ơn.
HƠi thở đầy mùi bia quyện trong không khí hay pha vào mặt
Toan:
- Em uống rượu hả Dc ?
Giọng nói dịu dàng ấy chỉ làm cô khó chịu thêm lên:
- Thì đã sao ?
- Anh đưa em vào phòng ở ngoài này dễ cảm lạnh.
Vừa nói Toan vừa ôm vai Du Ca định đỡ cô đứng dậy, bàn tay vừa
chạm vào người đã bị cô hất mạnh cho rời ra:
- Tôi tự đi được.
Nhưng cô vẫn không nhúc nhích thân mình . VÀi lon bia khai vị
cho bữa ăn tối chỉ có cô và PHiến chưa đủ " độ" cho cô quên đi hiên hữu
nhạt nhẽo, vô duyên của bản thân.
- Du Ca hãy nghe anh giải thích...
- Giải thích chuyện gì ?
- Sự thật anh và Thy.
Du Ca ngấng mặt lên nhìn sang Toàn:
- Nào tôi có nói gì đâu, chuyện riêng tư của ai thì kẻ đó giữ
gìn, việc gì anh phải thanh minh, phân trần.
- Nhưng anh không an tâm với những ý tưởng ở trong đầu em.
Du Ca cười kèm theo câu nói móc họng:
- Đọc được cả những điều ở trong đầu tôi nữa nhỉ, anh thật
tuyệt vời.
Cô đứng dậy, đầu vảng vất hơi men nên nhìn thân hình cô hơi lảo
đảo .. Toàn muốn đỡ lấy cô nhưng lại sợ bị cự tuyệt như lúc nãy, đành miễn cữơng
đi theo sau lưng cô vào phòng ngủ.
Căn phòng vương vức chứa đầy sự nặng nề, Toàn vẫn kín đáo quan
sát từng hành động của Du Ca, anh đang chờ trong một giằn dưa hay một bắt bí
đang xảy ra từ cô . Điều đó chứng minh điều rất thật là cô yêu anh, cô đang
ghen tương dù anh với Thy không còn gì, có lẽ anh sẽ dễ chịu biết bao hơn là cô
vẫn thản nhiên xem mọi chuyện xảy ra như một điều phải vậy . Nhưng hình như mọi
ngọn lửa đã chết trên môi của Du Ca rồi thì phải, không chịu được nỗi sự tiếp tục
câm lặng này, Toàn lên tiếng:
- Sao em hong nói gì hết vậy Du Ca ?
- Anh muốn tôi nói gì ?
- Em nói gì cũng được, miễn là đừng im lặng. Tại sao em lại
đi chơi với PHiến khi em biết rõ là hắn thích em.
Đôi môi Du Ca ánh lên tia dè bĩu, giọng nói của cô dửng dưng
và xa lạ:
- Thế cơ, tôi còn phải báo cáo với anh những quan hệ ngoài
giao của tôi nữa . Có phải như vậy không ? Nhưng tôi nhớ mình đã giao hẹn với
nhau rằng chuyện ai thì người ấy biết mà.
- Em bỏ kiểu nói chuyện phù phiếm ấy đi, em cứng rắng mạnh mẽ
quá, có biết là tự làm khổ em, làm khổ anh không . Tại sao em cứ để mặc cho hạnh
phúc trôi tuột qua kẻ tay . Trong khi anh đã thật sự sống vì em để chuộc lại những
sai lầm đã mắc phải . Còn em... em lại cố tình làm ngược lại, đảo lộn lại tât cả
dẫu em yêu anh sao vậy hả Du Ca ?
- Tôi yêu anh ư ? Chuyện cổ tích.
Toàn buộc đến bàn giấy, tra chìa khoá vào ngăn tủ riêng của
mình, kéo ngăn tủ ra, đưa tay lấy quyển nhật ký mà Du Ca đã để quên lại khi bỏ
đi, anh đem đến đặt ngay trước mặt Du Ca và nói:
- Vậy cái này là cái gì không lẽ những dòng nhật ký này do
người đi ra từ trong chuyện cổ tích viết.
Du Ca đưa tay đón lấy nó, hững hờ lật từng trang giấy đã gói
gọn những chân thành của trái tim cô, ngửa mặt lên nhìn trần nhà và hít nhẹ
không khí cho căng đầy buồng phổi xong cô nói rành rọt:
- Anh căn cứ vào những dòng nhật ký này để khẳng định điều
anh nghĩ sao ? Chữ " yêu" đứng đâu vẫn còn có chữ " hết" ở
phía sau nó . Tôi đâu có thích thiền để chôn đời trong một tình cảm lấp lững của
anh.
- Anh không lấp lững, anh yêu , phải tin anh.
- Tôi cũng có thể nói yêu anh một trăm lần, một ngàn lần,
nhưng lời chót lưỡi trôi tuột qua đầu môi rồi cũng theo gío cuốn đi mà thôi .
Anh bảo tôi phải tin anh, nhưng anh đã làm được gì để tôi tin anh ? Hay chỉ
nói, nói và nói . Anh bảo tôi phải tin anh trong khi tôi luôn phải chứng kiến
những việc làm không hợp đạo lý của anh . Ngày mai tôi sẻ đưa đơn ly dị ra toà
. Không cần phải cho ba mẹ tôi hay gia đình anh phân xử, bởi vì anh thấy đó, mọi
thứ ràng buộc chẳng qua chỉ là hình thù, mà hình thức thì không thể biến thành
sợi dây vô hình buộc lấy trái tim của kẻ này thật chặt vào kẻ kia.
- Anh không tin vào những điều em nói, lý trí của anh không
thể đánh lừa anh,, lẻ nào một sơ"m, một chiều vì chuyện cỏn con ấy mà em
quay lưng.
- Vậy thì anh cứ tin vào lý trí mù loà của anh đi . Bây giờ
tôi muốn ngủ.
Rồi không cần biết Toàn ra sao, cô lạnh lùng đến bên giường của
mình gieo người nằm xuống một cách nặng nề, bàn tay có những móng sơn màu cánh
sen ôm chặt lấy chiếc gối, cô nhắm mắt và ngủ thiếp đi thật sư.
Toàn với tay rút điếu thuốc đạt ở đầu giường châm lửa hút, buồn
bả nhã khói ý tưởng Du Ca đã hết yêu anh khiến con tim anh như lên cơn co thắp
. "Yêu" và " Hết" có thể lă"m chứ . Cũng như anh đã từng
yêu Thy và giờ thì hết rồi vậy thôi . Nhưng sao anh nói tiếng chia tay với Thy
dẽ dàng như gió qua đầu non, riêng với Du Ca chỉ mới nghĩ thôi đã đủ thấy nhói
lòng.
Ngảy chủ Nhật mà Du Ca cũng không có ở nhà dù biết Toan không
đến công ty, ngày thứ e tính từ cái đêm không vui ấy đến nay, Du Ca vẫn có tình
tránh né anh bằng mọi cách . Ca9 nhà đã đìu hiu lại càng u trầm hơn . Hai người
vẫn chung nhà, chungphòng nhưng sự tan vỡ đã hiện hình . MỘt chút vui để mong
níu lấy kết hợp sum họp đã mất dạng và biệt mù.
Buổi trưa êm lặng, trợ buồn làm sao, Toan nằm trên giưỜng,
đôi mắt mọng lung nhìn ra ngoài cửa sổ, khung cửa nhỏ nhìn hình chữ nhât đang
biến thành màn ảnh rộng với những thước phím quay chậm, ở trên màn ảNh là gưƠng
mặt Du Ca với nụ cười đầy ngông nghênh, bĩu cợt, trêu đùa mỗi khi anh bực dọc
chuyện gì, ở đó có một Du Ca chìm sâu vào giấc ngủ với cánh tay quấn đẫy băng
vì anh, ở đó có một Du Ca lãng mạn trong tiếng hát ru buồn người nghe...
- Cậu ơi, chết rồi cậu ơi.
Giọng điệu hớt hái cùng với gương mặt xém xanh của chị Thơm
dã cắt nhanh dòng hồi ức của Toàn, anh bật hỏi nhanh:
- Chuyện gì ?
- Điện thoại của công an quận vừa báo tin, mợ bị thương nặng
trong cấp cứu ỏ bệnh viện đa khoa.
Giá như trái đất bắt đầu nổ tung vì ngày tận thế, cũng không
làm Toàn kinh sợ hơn cái tin chị người làm vừa báo . Một phút bàng hoàng vừa
lă"ng, thì Toan đã bật người đứng dậy chỉ vừia kịp chồm người về phía đầu
giường chụp lấy chiếc áo khoác ngaoài chay đi . Chị Thơm cũng luýnh quýnh không
kém lửng thửng chạy theo sau lưng Toàn miệnt bật hỏi:
- Còn tôi làm gì đây cậu ?
- Gọi điện thoại báo cho gia đình tôi hay.
Câu nói vừa dứt đã thấy Toàn có mặt ở ngoài sân, nhanh như
sóc, anh lên xe chạy nhanh.
Ông Lý Toàn, Bà tố Anh, Mỹ anh, Toàn kẻ ngồi, người đứng trưỚc
phòng cấp cứu . Mỹ Anh cứ thút thít khóc mãi khiến ông Lý phải gắt nhẹ:
- NÓ có chết đâu mà mày khóc, đừng có làm rối thêm lên.
Toan từ đầu đến cuối chỉ im lặng ngồi yên bất động, anh chờ
mong điều tốt đẹp từ những bàn tay từ mẫu sẽ cứu lấy sinh mang Du Ca.
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, một bác sĩ bưỚc ra . Toàn đứng
bật dậy lên tiếng hỏi:
- Thưa bác sĩ bệnh nhân có sao không ạ ?
Người bác sĩ hói:
- Là người nhà của Du Ca cả thảy phải không ?
- Dạ đây là người thân, còn tôi là chồng cô ấy.
BÁc sĩ niềm nở nắm lấy tay Toàn siết chặt:
- Anh có một cô vơthật tuyệt vời, một mình cô ấy mà dám phong
xe chận đầu hai tên cưỚp khét tiếng đang có lệnh truỵ nã . Cái dáng hình mảnh
mai nhưng lá gan quả thật không nhỏ.
- Cô ấy bi gì thưa bác sĩ.
- Cánh tay phải bị thương nhưng không nguy hiếM lúc cô ấy đưa
tay gạt con dao của tên cưỚp . Duy chỉ có điều...
Toàn nôn nóng;
- Xin bác is~ nói ra đừng ngại.
Giọng ngưỜi bác sĩ chùng xuống:
- KHI té xuống mặt đường, đầu bị va chạm manh làm tổN thương
đến não bộ, có lẽ phải chờ cô ấy tỉnh tôi mới dám có những suy đoán thật cụ thể
đểchữa trị.
- Nghĩa là ..
- Có thế đôi mắt vẫn ở trạng thái bình thường nhưng cũng
không ngoại trừ trường hợp bị mù vĩnh viễn.
Mọi người như đã chết đứng vì câu nói này.
Chàng trai mang quân hàm đại úy công an, bình như tuối đời
còn rất trẻ hơn tuối quân, bưỚc đến bên giường bệnh của Du Ca, đưa tay nắm lấy
bàn tay cô siết nhẹ giọng nói xúc động.
- DuCa, cô thấy đỡ phần nào chưa ?
Du Ca đang nằm đó, với cánh tay băng bột, với cái đầu bị cạo
sách toc quấn băng kín và cả đôi mắt cũng bị dán băng, Du Ca hỏi nhỏ:
- Anh là ai ?
- Người mà cô đã đỡ gạt được mũi dao cứu thoát chét trong
gang tâc.
Giọng anh đầy ray rứt ân hận:
- Tôi mang ơn cô cửu tử nói rriêng, xã hội nhân dân nhờ cô mà
bớt đi được âu lo, sợ sệt vì những phần tử xấu.
- Xin anh dừng quá bận tâm về điều cỏn con này, tôi không tốt
như anh khen ngợi đâu, biết đâu chỉ là phút bộc phát, bộc đồng đế tự cho mình
làm nữ anh hùng thời thượng thì sao.
- Lấy sinh mang cô để cứu sống người khác đó không pháI là việc
làm không ý thức . Hơn nữa cô lại là việt kiều...
- Việt kiều thì ũcng là người bằng xương bằng thịt thôi, khác
gì người khác . Mà này anh không muốn cho tôi biết tên hả.
Chàng lúng túng:
- Tôi vụng về trong giao tiêp quá . Tôi tên Lộ.
- Cái gì Lộ.
- Trần Quang Lộ.
- Trần Q. Lộ - có nghĩa là con đưỜng sáng . Quang Lộ này tôi
muốn trông thấy gương mặt anh quá.
Câu nói tự nhiên, cởi mở của Du Ca đã vô tình nói lên hoàn cảNh
hiện tại úa cô . NÓ làm rung độn những con tim của ngưỜi thân đang có mặt trong
phòng nhưng vẫn êm lặng để cho cô tiếp chuyện với khách . Người ta nói đôi mắt
là cửa sổ tâm hồn, nhưng đôi mắt của cô bây giờ không nói lên được điều gì tốt
đẹp, sáng sủa cho cuộc đời cô . Đã hai tuần lễ nằm viện với cô, thì với Quang Lộ
cũng, có 14 ngày thường xuyên ghé thăm cô mang bao tâm tr.ang bất an, lo
lă"ng, xót xa...
- Sao anh không nói gì hết vậy Quang Lộ ? Hình như anh đang
suy tư chuyện gì ?
Lộ nói thật lòng mình :
- Tôi đang nghĩ đến ngày mở băng mắt cho cô sắp tới . Chắc chắc
chắn lúc ấy cô sẽ trông thấy gưƠng mặt tôi.
Đôi môi run run đã nói lên điều bất ổn trong lòng của Du Ca .
Từ giờ đến ngày mớ băng mât' sự chờ đợi với cô quả là dài vô tận, từng giờ, từng
khắc nỗi trông mong cơ hồ đã quá thành ngọn lửa thiêu đốt tâm hồn cô . Ngày ấy
viết ra sao, cuộc đời lại ưu ái trả lại ánh sáng cho đôi mắt của cô, hay sẽ tàn
nhẫn lấy mất đi tất cả mọi nguồn vui sống, câu hỏi vẫn còn lần khuất giữa hy vọng
và tuyệt vọng, hai thứ ngôn ngữ đang ở vế cân bằng và phản phĩa từng ngày, từng
ngày hành xác cô một cách tôi tình.
Cô tiếp lời khách mà như thể đang nói cho riêng mình:
- Tôi đang mong đợi và tôi cũng rất lo sợ...
Quang lỘ vỗ về cô bằng sự chia xẻ ấm lòng người:
- Sống phải có hy vọng Du Ca ạ.
Du Ca cười cười bông lơn nhưng đủ nhói đau mọi người:
- Và đàng sau sự hy vọng là tuyệt vọng cũng nên, nhưng thôi
chúng ta không nên nói về vấn đề này nữA nghe, buồn lắm . Anh kể về chuyện bắt
cướp hôm ấy đi, kết cuộc ra sao ?
- Chúng vào nhà một chị phụ nữ dưa dao khống chế buộc chi ấy
đưa lên phòng đế lấy tài sản, hai thằng trong nhà một thì canh giừ, một thì
đang tóm tư trang vàng bạc . Còn hai thằng làm nhiệm vụ canh ngoài đường .
Nhưng chúng không ngờ là còn cô gái người làm, ví lúc chúng vào thì cô ấy đang
đi vệ sinh trong Tolét . Khi cô ấy ra thì chúng đang ở trên lầu với chủ, nghe
tiếng người lạ và giọng run sợ của chuhủ . Trí thông minh giúp cô ấy hiểU nhà
đanng bị cướp . Sự sợ hở giúp cô gọi diện báo được đến cơ quan công an . Nhận
được tin báo chúng tôi đến ngay thì cũng vừa lúc chúng lên xe vọt đi . Nếu
không có sư ph'i hợp của cô thì chúng tôi đâu dễ dàng tóm được chúng . HÔm nay
tôi thay mặt cho gia đình nạn nhận và cơ quan công an đe6'n chân thành cám ơn
cô - và gói quà này gọi là tiền thưởng vì tình thân dũng cảm bắt cưỚp của cô.
NÓi xong Lộ đặt gói giấy nhỏ vào lòng bàn tay Du Ca, cô đón
nhận nó đưa nhưngngõn tay của mình mò mẫm một chách trần tor.ng xong cô nói:
- Anh đã đưa tôi, tôi đã cầm lấy nó xem như la tôi dã nhận .
Còn bây giờ anh có sẵn lòng giúp tôi một việc đưỢc không ?
Giọng Lộ đầy sốt sắng:
- xin đừng khách sáo, tôi sẵn sàng với hết sức khả năng mình
có được.
- Không nghiêm trọng thế đâu . Đơn giảN là tôi nhờ anh mang hộ
món quà này đến trưỜng nuôi dậy Thiếu niên ở Gò Vấp, nơi đó còn rất nhiều trẻ
em cần sự giúp đỡ của những ngưỜi như chúng ta.
Một sự xúc động mãnh liệt đang dâng tràn trong lòng Lộ, anh
không biết diễn đạt suy nghĩ củ amình sao cho có hồn để nói với cô . Anh chỉ biết
siết lấy bàn tay cô và nói khe khàng:
- Du Ca, tôi sẽ đi ngay đế làm theo yêu cầu của cô, mộ,t người
tốt, đầy thiện tâm chắc chắn sẽ có hạnh phúc.
Quang Lộ đi rồi, Du Ca lại trở về tạng thái lặng câm . Toàn
giờ mới lên tiếng:
= Muốn sống cho người khác thì điều trước tiên là em phải tự
lo cho mình trước . Em có hiếu không ?
DuCa vẫn im lặng, chẳng hiểu vì sao với mọi người cô cởi mở một
cách dễ dàng, gần gũi nhưng riêng Toàn sự xích lại gần nhau sao mà khó quá, cô
luôn xa cách, buồn bực dù trong lòng minh không muốn.
Suốt hai tuần nằm viện, người lo lắng và chăm xóc cho cô trọn
vẹn nhất là Toàn, nhưng điều đó chỉ càng làm cho trái tim cô bị thươNg tổn nhiều
hôn, cô từng có mong mỏi Toan đến với cô bằng một trái tim trọn vẹn, điều đó đã
không xẩy ra . Giờ n(àm đây như một phế nhân thì sự lắng đó có khác chi nói lên
điều thương hại cô, một điều mà không bao giờ cô có thể chấp nhận.
Toàn làm sao hiểu hay đọc được những bứt xúc trong tim cô, chỉ
vì đơn giảnn là cảm thấy mình phải có trách nhiệm, bỏn phận . ANh yêu cô ngàoi
chuyện làm đó ra anh không biết phải làm gì nữa và bằng cách nào để giúp cô vượt
qua nỗi ám ảNh đen tối này.
Nhìn dáng ngồi đầy tư lự của Du Ca, Toan đến gần bên dịu dàng
nói cùng cô:
- Gia đình mới nha6.n điện lúc sáng, ba mẹ sẽ về đây lúc hai
giờ chiều, trưa mai Mỹ anh sẽ ra phi trường đón . Em yên tâm lo tịnh dượng, moi
việc dã có anh . Đừng suy nghĩ vẫn vơ, hãy tin rằng mọi sự đều tốt đẹp . Em đừng
nên buồn bã gì nghe Du Ca.
Du Ca bất chợt thở dài, nỗi ám ảnh về bóng tối của mù loà cứ
cựa quậy trong não, 50 fần trăm cho hy vọng và 50 trăm cho tuyệt vọng . Cô thù
ghét vế thứ hai nhưng vẫn phải nghĩ đến nó, cô vần còn một trái tim biết sống
và ham sống sẽ nào đời tàn nhẫn với cô ?
Có tiếng chân bước vào phòng Du Ca bật hỏi:
- Ai đó ?
Toàn trả lời thay cô:
- Bác sĩ vào thăm bệnh cho em.
GưƠng mặt Du Ca thoáng giãn ra, dịu lại cô nói với Toàn:
- tôi cần nói chuyên riêng với bác sĩ, cảm phiền anh ra ngoài
giùm một chút.
- Anh nghe lời em, nhân tiện anh ra ngoài phố mua cho em ít
trái cây tươi . Có lẽ về hơi lâu.
- Được rồi.
Đợi cho Toan đi khuất, Du Ca mới lên tiếng:
- Bác sĩ còn ớ đó không ?
- Tôi đang xem lại hồ sơ bênh án của cô.
Du Ca cắn môi ngập ngừng:
- Kết quả ra sao thưa bác sĩ ?
- Cô hãy hy vọng . Tôi tin vào chuyện môn của mình . Khả năng
chữa trịc ho cô chỉ còn có hai 20 trăm tý lệ nghịch với điều khả quan.
- Nghĩa là tôi có 80 phần trăm tìm thấy lại được ánh sáng ?
- Tôi không nói ngoa hay an ủi suông đâu.
Giọng Dc chợt nhỏ đi:
- Người thân tôi còn ở trong phòng không ?
- Không.
- Tôi muốn nói, nói đúng hơn là nhờ sự giúp đỡ của bác si?
- Cô cần gì ? Nếu giúp được tôi sẽ không ngại.
- Ngày mở băng mắt của tôi xin ông đừng cho ai được vào
phòng, trừ ông là ngoài lệ.
- Đó là việc trọng đại, tôi làm thế có quá đáng lắm không . Tại
sao phái thế ?
- Tôi có lý do riêng, tôi xin bác sĩ hiếU giùm.
- Vậy họ sẽ ở đâu ?
- Chờ tôi ở nhà, sau khi mở băng mắt tôi sẽ trớ về . Và một
điều quan trọng nữa cần có sự hậu thuẩn của bác sĩ.
- Co hãy tiếp tục nói.
- Xin bác sĩ lại gần tôi thêm chút nữa.
Căn phòng im thinh, chỉ thoáng nghe tiếng xầm xì của bệnh
nhân cùng bác sĩ...
Người đời thường bảo:
Lấy lửa thử vàng.
Lấy vàng thử đàn bà.
Lấy đàn bà thử đàn ông.
Nhưng riêng với Du Ca, cô muốn lấy bòng tôi của mình để làm
thước đo chiều sâu torng tâm hồn, góc khuất nơi trái tim của người đàn ông...
Ông Du Hải gục đầu trong đôi bàn tay, bà DHải khóc lặng không
thành tiếng, ông Lý Toàn liên tục rít thuốc, bà Tô Anh ngồi bật động động tựa gỗ,
Mỹ anh cứ nhìn trân trối vào gươngmặt Du Ca.
D C ngồi kế bên Toàn Anh, nét mặt trơ khắc, lặng cân, không
sao thấy được vui, buồn, hạnh phúc, khổ sầu, Toàn anh cũng không nói câu gì, những
ngón tay của anh nắm lại rồi mở ra, rồi nắm lại, rồi mở ra, đầu anh giờ chỉ còn
thứ âm thanh vỡ vụn, não nề.
Đã một giờ hơn từ thời điếm Du Ca được mơ băng mắt ở bệnh viện
và được về nhà, giờ đây căn phòng khách dòng họ Lý Toàn đã biến thành nỗi chết
. Mọi lời an ủi, vỗ về, động viên thành thừa mất rồi, vô nghĩa mất rồi trước nồi
đau quá lớn trong lòng từng người một . Phải họ đang đau voii noi đau của chính
Du Ca, con dâu, con gái và là vợ Toàn Anh.
BÀ D Hai cất giọng bi thiết:
- Mở trở về đây là uoc mong hàn gắn cho con cùng Toàn Anh được
halnh phúc hoạc là tro ve6` đây giải phóng cho con khỏi nhưng ràng buộc vợ chồng
mà cha mẹ vô tình gây ra cho con . Chứ có nào ngờ đâu trở về đây để làm chứng
nhân nhìn con lâm vào cảnh mù lòa bất hạnh này đâu Du Ca.
Bà ôm xiết lấy núm ruột của mình đã từng mang nặng dẻ đau yêu
quý nước mắt nhỏ thành dòng.
Ông Lý Toan nhìn mătbạ sui đồng cảm:
- Chị đừng quá đau lòng, nào phải riêng gì anh chị, là gia
đình tôi có hơn gì đâu . Du Ca cũng là thành viên của dòng họ Lý Toàn mà . Anh
chị có trách móc ahyhờn giận gì với vợ chồng tôi cũng đều nhận lỗi hết, dù rằng
chuyện làm giữa Du Ca và Toàn Anh vợ chồng tôi không hề hay biết vì chúng nó giấu
kín, im hoi quá . Chỉ đến khi Du Ca bỏ đi, sư việc mới vỡ lẽ ra . Giờ thì Du Ca
đã như thế này, xin anh chị cho tôi được gánh lấy mọi trách nhiệm, lo lắng,
chăm sóc.
Ông D Hải tiếp lời:
- Tôi nghĩ anh chị và chúng tôi cũng đâu muốn xảy ra những điều
dáng tiếc cho vợ chồng Du Ca và Toàn . LỖi nơi Toàn Anh không tròn bỏn phận làm
chồng nhưng Du Ca đâu phải là không mắc phải sai lầm . Và lỗi nơi người lớn
chúng ta là đã áp đặt chúng vào cuộc hônnhân này... Thôi thì sẵn đây có mặt hai
gia đình, tôi xin được rưỚc Du Ca về bển, một là tìm bác sĩ giỏi hy vọng chữa
chạy đôi mắt cho con gái, hai là trả lại tự do cho cho cả hai đứa nó.
Toàn như chết điếng trong lòng trước lời tuyên bố của cha mẹ
vợ . Khuôn mặt anh tựa chàm đổ, có lý nào đây là đoạn cuối tình yêu ư ? Anh yêu
Du Ca hơn mọi thứ trên đời này, tại sao cha vợ anh lại tuyến bố một cách tàn nhẫn
vậy, hai năm qua anh đã sống môtmịnh, trăn trớ với lỗi lầm anh gây ra, bao
nhiêu chưa đủ để nói lên sự thành tâm nơi anh sao ?
Đôi môi Toàn vừa hé mở thì chạm phải đôi mắt của mẹ mình, như
ngầm bảo đừng nên nói năng gì và bà đã hiểu ý nguyện của con trai . Toan lại trớ
về trạng thái yên lặng dù trong lòng bức xức không an.
Đưa mắt nhìn chồng, rồi nhìn sang bên sui gia bà Tố Anh thật
từ tốn nói:
- Quyết định như vậy tôi nghĩ vẫn có gì đó không ổn, đã một lần
người lớn chúng ta tự quyết định hạnh phúc của chúng nó mà không cần biết tâm
nguyện con mình ra sao, giờ lại đặt chúng nó đi vào sự áp đặt của chúng ta một
lần nữa lệi có hà khắc quá không ?
Mình có lạm dụng danh xưng bậc làm cha mẹ để tiếp tục dẫm phải
lối mòn lúc trước không ?
BÀ dừng lại một vài phút, thận trọng dò xét từng ý tứ của sui
gia và bà cũng thấy cái gật đầu nhẹ cùng gương mặt giãn nnở của con trai bà .
Bà hiểu giờ phút này chỉ cần một lời nói không thận trọng hay vô thức của bà là
tự tay bà mang lấy đềiu phiên muôn cho con trai mình.
Ông bà Du Ca lắng nghe lời của bà Tố anh một cách chăm chú,
thầm nhận xét bà nói rất đúng và rất khéo để chuyện sự lỗi lầm của Toan sang tất
cả cho người lớn, trong đó có cá ông bà Lý Toàn lẫn vợ chồng ông . Lối nói chuyện
sắc sảo và luôn có đắp bờ con của bà Tố Anh làm vợ chồng ông phải kiêng nể .
Ông D Hái mở lời:
- Xin chị cứ nói tiếp.
- Cám ơn anh chị đã tê nhị cho tôi được góp ý kiến . Giờ tôi
xin nói tiếp: Tôi nghĩ Toàn Anh đã sang cái tuổi nửa đời người, Du Ca cũng sứa
soạn bước sang 25 tuổi . Thời gian hai đứa sống chung dấu là ngắn nhưng cũng ít
nhiều hiểU được những ưu, khuyết điếm của nhau, xin hãy để con của chúng ta tự
quyết định lấy hạnh ph'c . Sum vầy hay tan vỡ hãy để hai đứa chọn lấy.
Ông D Hải im lặng gật đầu . Biết sui gia con gái đã xuôi theo
ý kiến của vợ mình, ông Lý Toàn lên tiếng tiếp:
- Toàn Anh ! Du Ca !
- Dạ.
- Nãy giờ hai vợ chồng con đã ngồi nghe hết mọi lời nói của
ngưỜi lớn rồi đó, bây giờ các con nghĩ gì, muốn gì cứ một lần thẳng thắn nói ra
. Suy nghĩ cấn thận trước khi nói . KHÔng được xốc nối, bốc đông . Giờ thì nói
đi.
ĐưỢc cha mẹ mở lời, Toan nhẹ nhàng đứng dậy, anh lấy hơi hút
thật sau không khỉ vào lông ngực, rồi thở ra thật nhẹ, thật đều để xua đi sự
căng thẳng trong đầu rồi nói:
- Thưa hai bên cha mẹ, con là người ăn nói vụng về nên không
thể diễn đạt bằng lời nói về những suy nghĩ trong đầu, con biết con có lỗi
trong những ngày tháng trước với Du Ca, đế phải phiền lòng đến ngưỜi lớn, giờ
xin hãy để cho con được chuộc lại lỗi lầm sai phạm ấy . Xin đừng bắt con phải
xa Du Ca, con không sao chịu đưỢc điều này dù cả trong ỹ nghĩ.
Quay sang bên Du Ca, ngồi lại bên cô, nắm siết lấy bờ vai
thon gầy của cô, giọng anh đầy não lòng:
- Du Ca, anh mệ muội, xốc nổi đến không nhận thức được đâu là
tình yêu, đâu là ngộ nhận . Viên ngọc quý trong tay anh không biết giữ lấy, anh
cũng không ý thức được hành động của anh làm thương hại trái tim em . Anh đáng
giận, đáng trách, em có thể căm giận anh, nói nặng anh, nhưng em đừng nghĩ đến
chuyện ly hôn . Anh thật sự hối lỗi rồi mà, em không nhận ra điều đó sao Du Ca
?
Với đôi gọng kính sẫm màu che khuất gần nửa khuôn mặt, không
một ai đọc thấy được đôi mắt của Du Ca ánh lên điều gì, nhưng với mọi người có
mặt hôm nay, những lời thốt ra từ cứa thương cảm . Ngay cả với bà Dhải cũng phải
dộng lòng dù mói trước đó khi nhìn đôi mắt mù loà của con gái có ai hiểu bà đau
khổ ngần nào nếu không phải do Toàn lạnh nhạt hờ hững với nó, liệu nó có phải
tìm vui trong công tác từ thiện xã hội đến quá sức mình không ? VÀ cuối cùng
người thiệt thòi cũng là con bà . Thử hỏi làm sao bà không tức giận Toàn được .
Vớ ý tưởng đó bà cùng quyết bắt Du Ca về ở với mình . Nhưng giờ đây nghe Toàn
nói bà bỗng đâm ra lúng túng . KHông biết lẫn gỡ ra sao . Tuối trẻ của chúng
bây giờ khác xa cái thời của bà ngày xưa chúng quyết đóan, mạnh mẽ nhưng cũng
không kém lãng mạn, yêu đó rồi làm khổ nhau đó, làm tình, làm tội nhau đó rồi
xích lại gần nhau đó.
Du Ca đưa tay gỡ nhẹ đôi bàn tay của Toàn vần đang đặt trên
vai mình xuống, cô nói:
- Đôi mắt anh còn rất trong s'ang không anh thấy không thấy
tôi là một phế nhân, một con đui hay sao, mà sao nói đến chuyện kết hợp vợ chồng.
- ANh không quan tâm đến chuyện mù loà của em.
- Anh không nghĩ đe6'n sự thiệt thòi này ảnh hưởng đến thanh
danh cá nhân mình, cũng sự chế giễu của mọi người hay sao ?
- Anh sống cho anh, anh sống cho em, chư" không sống cho
bản thân người khác.
- Tôi không thế làm đưỢc gì cho đúhg nghĩa bốn phận một người
vợ.
- Em có thế làm nhưng gì em muốn, còn mọi chuyện khó khăn có
anh luôn ơ bên cạnh.
- Anh không hối hận, không mặc cảm ?
- Không !
- Vậy thì tôi khôngcòn gì đế nói nữa.
- Em vẫn còn một điều quan trọng chưa nói.
- Điều gì.
- Giữa hai bên cha mẹ xin em hãy mở lời tha thứ lỗi cho anh
và nói sẽ không bao giờ bỏ anh . NÓi đi em, nói đi Du Ca.
Mọi đôi mắt đố dồn về Du Ca chờ đợi quyết định của cô . Suỹ
nghĩ thật lâu Du Ca nói chậm rãi rõ ràng;
- Tôi không thể hứa trưỚc mặt mọi người là sẽ có cuộc ly hôn
hay không , tôi cần thời gian để suy nghĩ trưỚc khi quyết định.
- NhƯng em sẽ còn về ở lại và sống chung nhà với anh phải
không Du Ca ?
- Đúng, vì đó mới thực sự là nơi thử thách đầy đủ ý nghĩa nhất
cho những lời hứa của anh.
Hai gia đình sui gia nhìn nhau ngơ ngấn, trời đất, quỷ thần
ơi, chúng n' lại giở trò nữa đây . Chỉ một chuyện kết gợp hoặc chia ly sao chẳng
chọn được . Lại tiếp tục một trò chơi mới đầy lấp lửng nữa rồi.
Chị có Mỹ anh từ dầu mùa đến cuối mùa, tự biết vai vế thấp
bé, kh^ng được nói mà chỉ có quuyền lắng nghe, mà sao trên môi nó nở một nụ cười
đắc ý và bí mật ?
Một tháng nữa trôi qua tính từ ngày mở " phiên toà gia
đình" . Toan và Du Ca vần tiếp tục sống chung một nhà . Ông bà Du Hải đã
trở về Canada sau một tuần ở lại theo dõi chuyển biến nơi cặp vộ chồng trẻ,
nhưng rồi cũng phải ra đi, vì công chuyện làm ăn kinh doanh ở nước ngoài không
cho phép hai người được ở VN lâu hơn, lần đi này hai vợ chồng họ vẫn canh cánh,
âu lo, vì đứa con gái của mình . Còn ông bà Lý Toàn hay thường xuyên đến thăm
hoặc gọi điện đế thăm dò cuộc " thử thách" của con dâu và con trai .
Riêng Mỹ anh thì tối thứ bảy và chủ nhật hàng tuần luôn có mặt bên vợ chồng
Toàn và Du Ca . Chỉ khác lạ một điều là khi con bé đến chơi độ khoảng vài mươi
phút, là y như rằng anh chàng Thành trợ lý giám đốc cũng "tình cờ" đến
chơi . Buồn cười thay, hắn làm " quân sư" cho đôi uyên ương mà con bé
Mỹ anh, hắn ta lại luýnh qúa, luýnh quýnh, như gã khờ mỗi khi con bé " trở
chứng " giận hờn, dù hắn ta không bie6't mình đã làm gì sai . Thêm một
nhân vật nữa là Đại úy Quanh Lô, sau một vài lần đến thăm viếng sức khoẻ Du Ca
cũng vô tình gặp được Mỹ Anh . Từ đó anh công an trẻ hiện ra quả tim mình đã có
vấn đề . Bắt đầu trò chơi ái tình chỉ có hai người trai tirẻ, con bé cứ thản
nhiên làm kẻ bàng quan, giả bộ không hay biết chuyện gì, mặc tình cho anh công
an và tay trợ lý đấu ngầm với nhau . Đến Thượng đế cũng không biết con bé
thương ai, ghét ai, chọn ai, bỏ ai.
Lại một tối nữa nhưng là tốt đầu tuần . Đã bảy giờ hơn mà
Toàn vẫn đi làm chưa về . Du Ca ngồi một mình trong phòng khách, lắng nghe tiếng
hát của một ca sĩ đang được mến mộ trong giới tirẻ, lòng cô sao thanh thản,
bình an . Những ngày gần đây cô không còn ý định " gây chiến " với
Toàn nữa, bởi đối với cô, anh đã thực sự là một người chồng tốt, dù hai ngưỜi vẫn
còn giường ai nấy ngủ.
Tiếng hát thì thầm, trầm ấm đưa cô vào giấc ngủ.
Ngoài sân đã nghe giọng nói của Toàn vang lên:
- Chiều tôi gọi điện vễ nhà bảo rằng có đưa mấy ngưỜi cùng
chung phòng hợp tách kinh doanh đi nhà hàng, chỉ có bảo vợ tôi hay không ?
- Dạ thưa có.
- Du Ca đâu ?
- Đang ở phòng khách.
- Được rồi, chị nghỉ đi, không cần dọn cơm nữa cho tôi vì tôi
ăn rồi.
Toàn đi thẳng vào nhà, đã thấy Du Ca nằm dài trên ghế sa lông
ngủ say . Anh đến sát bên cô đầy nhẹ nhàng, thận trọng đưa tay bế gọn cô đi về
phòng ngủ . Đặt cô nằm xuống giường và không quên kê gối dài hai bên ngưỜi đó
là thói quen của cô mà.
Có tiếng chị Thơm đứng ngoài cửa phòng cất lên:
- Cậu Toàn ơi, có khách.
- Ai tìm tôi.
- Dạ một cô gái tôi chưa thấy mặt lần nào.
- tôi ra ngay, chị lo nưỚc uống cho khách giùm.
Toan đứng dậy đi khỏi, anh đâu ngờ Du Ca đã chòang thức từ
khi anh đưa tay bồng cô vào phòng.
Toan bất ngờ hoàn toàn trưỚc sự có mặt của Lệ Thy trong nhà
anh, một thoáng âu lo làm anh đưa mắt nhìn về phòng ngủ, cảm thấy yên tâm khi
biết chắc Du Ca còn đang mê ngủ . Anh chào Lệ Thy đầy khách sáo:
- Chào Lệ Thy !
Lệ Thy cũng chào lại anh bằng một cử chỉ duyên dáng, dễ
thương:
- Em xin chào anh.
Toan ý tứ tồi xuống ghế đôi diện với cô . Anh cố ra vẻ lich sự
để khỏi phiền lòng khách, dù rằng trong thâm tâm bỗng ghét cuộc tiếp chuyện
này:
- Em đang công tác ở Huê, mà sao lại có mặt ở SG này, đến
thăm anh hay có việc gì không Thy ?
Anh không biết mình lại " sao y bản chánh" câu nói
này trong lần gặp trước với Lệ Thy nhưng Lệ Thy thì nhận ra ngay tức khắc, cô mỉm
cưỜi đong đưa mắt tình:
- Em về đây tối qua và gặp anh PHiến mơ"i hay đưỢc điều
bất hạnh đang xảy ra cho anh, muốn đến an ủi anh liền ngay lúc ấy, nhưng mệt
quá không đi nốI, giờ có mới có mặt, anh vui không ?
- Cám ơn Thy dã quan tâm đến bạn bè, nhưng chuyện đâu có gì
mà em cho là bất hạnh . Đừng suy diễn như vậy.
- Anh đừng giấu em và cũng đừng mặc cám về chuyện phải gánh lấy
trách nhiệm lo lắng cho Du Ca . Em biết anh thượng hại cô â
y, nên buộc trói đời mình vào cô ấy.
Toan tròn mắt kinh ngạc:
- Em nói gì vậy Lệ Thy ?
Lệ Thy bỗng đứng dậy bước sang ngồi sát bên Toàn giọng êm mượt
như tơ:
- Du Ca bị tật nguyền lỗi do cô ấy muốn làm anh hùng rơm, chứ
anh có tội tình gì mà gia đình cô ấy lại bắt anh chia xẻ sự tật nguyền đó, em
thấy bật công thật cực lòng cho anh.
Toan ngầm giận Lệ Thy nhưng anh vẫn cố kìm giữ và điềm tĩnh
nói:
- Em đừng suy diễn như thế, anh tự nguyện một cách chân thành
chứ không ai bức chế cả.
Làm bộ vô ìtnh đưa chân bắt chéo và chỉ một chút nghiêng
mình, Lệ Thy hầu như muốn tựa hẳn người vào Toàn Anh:
- Em đến để chia xẻ với anh một cách tự nguyện sao anh cứ mặc
cảm tự ái mà không cới mở ra.
Giọng Toàn hình như đã nặng trích:
- Anh muôn nghe em nói hế tnhững gì em cần nói.
- Làm sao anh có thế chung sống suốt đời với một ngưòi vợ đui
mù bên cạnh trong khi anh là một giám đốc trẻ đầy tài năng, liệu với những bữa
tiệc liên hoan hay hợp đồng làm ăn cùng khách nước ngoài anh dám dẫn cô ta đi
theo không ? Còn ngược lại không lẽ anh phải cô đơn một mình đi đây đó đế ôm lấy
sự tủi thân.
- Còn gì nữa không /
- Gia đình cô ta cũng đâu đến nỗi nghèo kiết xác, em nghĩ dã
đến lúc anh nên chấm dứt sự phiềng tóai này, mà viện lấy một lý do thích hợp trả
cô ấy về là hơn.
- Tiếp theo phần cuôi ?
Lệ thy nghiêng dầu dựa vào vai Toàn:
- Chúng mình sè có nhau như những ngày đầu.
KHông thế đèn nén và chiu đựng hơn nữa, Toan đưa tay gạt mạnh
Thỹ ngã bật vào thành ghế, anh đứng bật dậy nghiêm sắc mặt lạnh lùng nói:
- Cô nghe tôi nói đây Lệ Thy, bấy lâu nay lưƠng tâm tôi cứ
ray rứt về chuyện tôi bỏ cô, vì thế khi gặp lại cô tôi luôn bắt mình phải niềm
mở tiếp đãi cô như thể tạ lỗi, ai ngờ cô lợi dụng chuyện này để đến nhà tôi,
nói những điều phi lý, vô đạo đức . Hừ ! BẢn chất con người thật khó lòng thay
đổi, cô vẫn là cô, ích kỷ, nhỏ nhen, hợm mình . Cô bảo Du Ca là đui mù vì muốn
làm anh hùng rỏm, vậy chứ bản thân cô, có lần nào cô cầm một đồng nào đế cứu
giúp người sao cơ, lỡ vận, có lần nào cô tìm đến trại an dưỡng người già hoặc
trưỜng nuôi dạy trẻ vô gia cư chưa ? Chắc chắn là chưa . Lòng nhân cô không có,
mà l.ai buông lời miệt khinh nghĩa cử cao đẹp của Du Ca còn bảo là anh hùng rỏm.
Từ nay cô từ bỏ ý định chào mồi tôi bỏ vợ đi và đừng bao giờ
tìm đến đây quấy rầy gia đình tôi . Cô về đi . Còn nữa, đừng có hoang tưởng
ra9`ng tôi thượng hịai Du Ca . KHông đâu, tôi rất yêu Du Ca, bởi cô ây tuy mù
nhưng tráim tim rất sáng vì the6' nó có giá trị gấp trăm ngàn lân, đôi mắt tuy
sáng, nhưng trái tim thì mù của cô.
KHông còn việc gì để nói nữa, anh gọi chị Thơm:
- chị Thơm đâu, tiễn khách giùm tôi.
KHÔng cần nhìn mặt Thy, không đế cho cô ta được mở miệng nói
thêm câu gì, Toàn bỏ đi thẳng vào phòng ngủ...
Đưa tay mở hêt' công suât máy điều hoa nhiệt độ như thế đế
không khí lạnh làm hạ hỏa được bực tức trong lọng Anh ngã người trên chiếc giưỜng
của mình, chăm chú nhìn lên trần nhà . Bỗng có tiếng rên khẽ từ bên giưỜng Du
Ca, anh nhốM dậy đi đến bên co hỏi nhỏ:
- Sao mà rên vậy D C ?
- "Em" đau.
Sự lo lắng đã làm cho Toàn không chú ý đến cái danh xưng của
Du Ca đà thay đối . Anh ngồi hẳn lên giường đưa tay xoa má cô đầy âu yếm:
- Đau ở đâu ? Đau ra sao ? Nói cho anh hay.
- " Em" đau đầu.
Toàn Anh hoảng hốt, đưa tay rở lên bết thẹo dài trên mái đầu
mọc tóc chỉ được ba phần của cô, không lẽ vết thương tái phát ? Thêm một tiếng
rên nữa:
- Đau ở đâu nữa ?
- Em đau tim . KHÔng thở đưỢc.
Giờ thì Toàn sợ thật sư, anh dưa tây nâng đầu cô dậy nói
nhanh:
- Anh đưa em đi nhà thương.
Du Ca trân mình, trì người xuống khi Toàn Anh định bế thốc cô
lên:
- Em không đi.
- kHÔng phải chuyện đùa nên nghe lời anh...
- Em không đi.
GưƠng mặt Tanh kề sát gưƠng mặt cô cố thuyết phục:
- Anh yêu em, anh không muốn bệnh của em sẽ có điều đáng tiếc
xảy ra . Anh...
Anh bõng im bặt, khi bắt gặp ánh mắt Du Ca đang chìm đắm gởi
vào đôi mắt anh . Ánh mắt linh động, yêu thưƠng, tha thiết . Ánh măt không phải
dành cho ngưỜi mù, anh tự hỏi lòng mình: " Có lẽ nào .. ?"
- Sao nhìn em kỹ thế ? Em có xấu lắm không ?
- Hả ?
- Lại còn hé mồm, ngơ ngác nữa chứ.
Vừa dứt câu, Du Ca đà đưa đôi tay ôm choàng lấy Toàn và chủ động
đặt môi mình vào môi của Toàn . Sự ngỡ ngàng chưa dứt, đã nhưỜng chỗ cho sư cuồng
nhiệt, mê đắm, cuống quít chòng phủ lấy Toàn Anh . Anh hôn cô với tất cả tình
yêu . Thật lâu môi họ mới rời nhau, anh mỉm cưỜi thật hạnh phúc hỏi cô:
- Em không bi mù nhưng sao lại thích đặt bản thân em vào sự
khó khăn, phiền toái vậy 'Dc ? Anh mừng đên chết giấc khi bie6't em không tật
nguyền em có biết không ?
Du Ca hóm hỉNh trả lời:
- Nếu không bị mù làm sao mà đo được lòng dạ của anh.
- Em sống cởi mở, vị tha, bao dung với mọi người nhưng lại bất
công chỉ riêng anh . Sao vậy em ?
- Với tình yêu thì khác, em lại độc tài và ích kỷ lắm, khi em
yêu anh, vì thế em muốn trái tim anh cũng chỉ duy nhất mang mỗi tên em . KHÔng
thể chịu đựng được một Lệ Thy cứ ám ảnh trong cuộc sống anh và em.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét