Ánh mắt dịu dàng 2
CHƯƠNG 6
Quốc Tuấn không ngờ lại gặp Hà Anh đi lang thang trên đường.
Sao hôm nay cậu ta lại đi bộ nhỉ?
Anh cho xe chạy từ từ rồi đỗ xịch cạnh cô. Hà Anh giật mình
quay lại. Cô hơi bàng hoàng khi thấy Quốc Tuấn ló đầu ra gọi:
- Tuấn Anh, sao cậu ung dung thế, tản bộ à?
Hơi bất ngờ, Hà Anh lúng túng:
- Không ạ, xe tôi bị hư...nên... đi bộ sẵn đường tập thể dục
luôn.
Lấy lại bình tĩnh bằng nụ cười tự nhiên, Hà Anh đùa một câu.
Quấc Tuấn mở cửa xe:
- Tôi cho cậu quá giang nhé!
Hà Anh lắc đầu:
- Đường vào nhà trọ tôi xe này không lên đó được đâu.
- Vậy Hả? Hay là tôi gửi xe tôi đưa cậu về?
Hà Anh đưa mắt nhìn Quốc Tuấn. Hôm nay sao anh ta tử tế thế.
Mỹ Mỹ không còn ở đây chắc. Nghĩ đến cảnh hai người cưỡi ngựa bên nhau cái hôn
đắm đuối của Mỹ Mỹ trao cho Quốc Tuấn nghe người nóng râm ran. Hình như huyết
quản cô bị đông lai, tê cứng. Hà Anh thấy giận Quốc Tuấn vô cớ:
- Tôi đi một mình quen rồi, không cần ai đưa. Vả lại đường
lên đó khó đi không dám làm phiền giám đốc.
Quốc Tuấn thật tự nhiên anh vỗ vai cô:
- Lâu rồi tôi và cậu chưa đi ăn tối chúng ta vào quán gần đây
một lát đi.
Hà Anh nhíu mày nhìn bàn tay anh, Quốc Tuấn bóp nhẹ vai cô
làm cô giật mình. Hà Anh đưa tay ra bắt tay anh. Quốc Tuấn nắm chặt tay cô. Cô
quay đi đỏ mặt vì cái bắt tay siết chặt không dời của Quốc Tuấn. Có lẽ anh ta
đang thử mình chăng?
- Sao? Câu đừng bảo là không dám đi chơi tối sợ bị mẹ rầy
nha, Trông cậu giống con gái quá!
Bị chạm tư ái, Hà Anh bấm mạnh tay anh làm Quấc Tuấn đau điếng:
- Thế nào anh coi thường tôi phải không? Anh định đi đâu?
Vừa nói Hà Anh vừa bước nhanh vào xe. Quốc Tuấn cười nhếch
môi:
- Có thế chứ, không hổ mặt nam nhi.
- Nhưng tôi nói trước, tôi còn viêm họng không uống rượu đâu
nha!
- Cậu đừng lo. Uống sữa được không?
- Hứ! Anh thật biết đùa.
- Cô nào yêu cậu thật có phước.
- Vậy hả?
Hà Anh nhìn thẳng phía trước kiêu hảnh nói một cách thờ ơ:
Chiếc xe chạy êm ru trên đường. Quốc Tuấn không để cô yên:
- Hình như cậu có tâm sự?
- Sao anh biết?
- Nhìn vào mắt cậu là biết ngay. Lúc nào cậu cũng ưu tư. Nếu
buồn có thể nói ra cho người chia sẻ, nỗi buồn sẽ vơi đi.
Hà Anh mím môi. Thật sự Quốc Tuấn muốn chia sẻ với cô chăng?
Khó tin lắm. Hắn mới ngọt ngào với Mỹ Mỹ. Hà Anh chợt cười che dấu nỗi niềm
riêng:
- Không có gì cả. vì xa nhà nên thế. Vả lại ở Đà Lạt không có
bạn bè.
Quấc Tuấn bỗng sôi nổi hẳn:
- Vậy lúc nào cậu buồn cứ đến chỗ tôi và Lương Sơn, chúng ta
có bạn có vui hơn.
- Không tiện lắm giám đốc ạ. Tôi ngại. Ai lại nhân Viên cứ
bám theo giám đốc. dư luận không tốt.
- Tôi lại không nghĩ thế. Cậu khách khí làm gì, ai nói mặc họ
tôi ở đây cũng chẳng có người quen. Thật ra từ Paris về đây tôi cũng như cậu chẳng
có người quen nơi sương mù giá lạnh này. Vì yêu cầu công Việc. chúng ta phải chịu,
Tôi rất thông cảm cho cậu từ nơi xa đến đây nên muốn rủ cậu đi chơi. Anh em có
nhau cũng đỡ\..\.
Nghe Quốc Tuấn tâm sự, Hà Anh bỗng thấy anh thật ra cũng có
tâm hồn riêng thật nhân hậu, biết quan tâm người khác, Cô có cảm tình với anh tự
lúc nào không hay.
- Chúng ta đi đâu vậy?
- Tôi muốn đưa cậu đi dạo một vòng được không? Còn sớm mà.
Hà Anh che miệng cười:
- Có lẽ giám đốc thích quan tâm đến người khác.
- Không đúng, chỉ có người hợp ý tôi mới thích nói chuyện.
Không hợp tôi chẳng để tâm.
Hà Anh chợt nảy ý thăm dò:
- Vậy mẫu người yêu của anh phải như thế nào?
Quốc Tuấn, dường như thú vị trước câu hỏi của Hà Anh, anh cười
tủm tỉm rồi thủng thẳng nói:
- Phải là cô gái đẹp, đoan trang, hiền thục, giỏi nội trợ bếp
núc, biết yêu thương chồng. Và nhất là sống phải có tấm lòng nhân hậu, hi sinh
vì sự nghiệp chung của gia đình.
Hà Anh gõ tay lên thành xe gật gù:
- Chà lý tưởng quá! Anh tìm được chưa?
- Sắp.
- Có phải cô gái đến tìm anh không? Cô ấy rất đẹp, Còn những
tiêu chuẩn khác có đạt không?
Quấc Tuấn nhìn cô rồi trả lời:
- Chưa phải là cô ấy.
Hà Anh cười khì lên một tiếng.
- Anh khó quá không sợ ế sao? Người ta vừa đẹp, vừa giàu, xem
ra cô gái ấy rất yêu thương anh và rất ghen.
- Cậu tinh tế quá nhỉ. Cậu cho tôi một nhận xét về Mỹ Mỹ đi!
- Tôi không có ý kiến đâu. Anh đã từng đặt ra tiêu chuẩn để
chọn nhân viên không lẽ chọn người yêu lại dở sao?
- Ai nói cậu dở. Tôi có kế hoạch còn Mỹ Mỹ chỉ là bạn, cô ấy
xinh đẹp nhưng tính tình hơi khó chịu... tôi đã từng yêu cô ấy nhưng gần đây
tôi vì lo sự nghiệp. Cô ấy lại đòi cưới gấp, tôi chưa bằng lòng.
- Thế à?
Hình như Hà Anh không mấy quan tâm đến cậu chuyện anh kể, mặt
cô lạnh như tiền. Quốc Tuấn khẽ cười hỏi sang chuyện khác:
- À, còn cậu có người yêu chưa? Mẫu người yêu cậu thế nào?
Hà Anh không ngờ Quốc Tuấn hỏi chuyện này. Cô vội trả lời:
- Tôi chưa nghĩ tới.
- Sao vậy?
- Vì hoàn cảnh mà.
- Cậu không kể cho tôi nghe được sao?
- Không có gì.
Hà Anh lắc đầu không nói. Quốc Tuấn vội lấy một lon trái cây
đưa cho cô:
- Cậu uống đi, nãy giờ mải nói chuyện nên quên.
Hà Anh bật nắp đưa lên miệng định uống. Qua con đường xốc bất
ngờ, nước đổ ập vào áo cô ướt vệt dài trước ngực. Hà Anh vội kêu lên:
- Ối!
- Gì vậy?
- Không có gì?
Nhìn vào kính trước mặt, Hà Anh ngượng không thể tả, Cô vội
quay đi Quốc Tuấn rút chiếc khăn tay đưa cho cô. Anh cũng nhìn sang chỗ khác với
nụ cười tủm tỉm trên môi. Hà Anh muốn xỉu cả người khi chiếc áo thun trắng
trong vắt một khoảng phía trước:
- Tôi vô ý quá.
- Tại xe xốc. Cậu lau cho khô kẻo cảm lạnh đấy.
Để cho Hà Anh khỏi ngượng Quốc Tuấn vờ như không để ý, anh hỏi
cô:
- Cậu chuẩn bị tiết mục biểu diễn xong chưa?
- Đang tập dợt anh ạ.
- Thế nào có khó lắm không?
- Cũng bình thường. Chỉ tại tôi không quen.
- Rồi cậu sẽ quen. Cố gắng thành công giúp tôi nha. Tôi hứa sẽ
hậu đãi cậu khi hoàn thành pha quảng cáo này.
- Cám ơn giám đốc.
- Chúng ta ăn gì chứ?
- Chúng ta thưởng thức cà phê cao nguyên đi. Thú vị lắm.
Hà Anh đề nghị. Quốc Tuấn bằng lòng ngay, anh cười bảo:
- Chỉ có nhưng đôi tình nhân lên đó mới thú vị.
Hà Anh khẽ nhếch môi:
- Cà phê cao nguyên dành cho những người bạn tri kỷ sau ngày
làm việc mệt nhọc. Đây là nơi thư giãn tốt nhất.
- Thì ra cậu củng lãng mạn quá, cậu từng đến đây à?
- Vài lần. Ngồi trên đồi cao cảnh trí tự nhiên thơ mộng, trời
lại se se lạnh được thưởng thức tách cà phê ấm thì còn gì bằng. Tiếng nhạc êm
êm, không ồn ào như
vũ trường đưa tâm hồn con người đến chỗ thanh nhàn nhẹ nhàng.
Mọi lo âu mệt nhọc se tan biến khi anh được ngồi đây dù chỉ một mình.
- Tôi không ngờ tính cậu lai trầm tĩnh và chút mơ mộng nữa, cậu
lại rất sành điệu. Đi với cậu thật thú vị. Cậu biết lái xe không?
Hà Anh đưa mắt nhìn anh không hiểu:
- Chi vậy anh?
Quốc Tuấn nhếch môi cười:
- Tôi sẽ tuyển cậu lái xe cho mình chứ sao.
Hà Anh cảnh giác:
- Còn Lương Sơn, anh ấy sẽ kiện tôi mất.
- Chúng ta đi với nhau rất hợp ý, cậu không thấy vậy à!
- Lương Sơn với anh thích uống rượu còn tôi thì không, không
hợp lắm.
- Lương Sơn nói với cậu à?
- Tôi nghĩ như thế.
Quốc Tuấn khẽ cười.
- Lương Sơn định bán đứng bạn bè, hắn tố cáo tôi với cậu nên
cậu mới biết, thiệt là không có đâu... là tôi tự nghĩ ra đó.
Quốc Tuấn và Hà Anh mải nói chuyện gần cả giờ đồng hồ. Hai
người trở xuống đồi. Bỗng hoàng hôn đã chìm hẳn sau những rặng núi. Trời nhá
nhem tối. Cả hai trở xuống xe, họ đi bên nhau thật thư thái bình yên trông họ
như hai người bạn thân thiết tư bao giờ. Hà Anh càng lúc càng cảm thấy gần anh
lạ. Tâm hồn cô xôn xao với những rung cảm đầu đời. Không hiểu sao mỗi lúc đi
bên Quốc Tuấn cô lại có cáí cảm giác xốn xang ấy. Phải chăng đó là tình yêu? Chẳng
bao giờ cô với tới cái tình yêu ấy, nó thuần khiết, trong trẻo. Quốc Tuấn bỗng
nhìn cô đăm đăm hình như anh muốn nói gì đó rồi lại thôi. Cái nhìn ấy khiến cho
Hà Anh muốn trốn chạy. Anh cất giọng nhẹ nhàng như gió thoảng:
- Cậu về chứ?
- Chúc anh ngủ ngon.
Quốc Tuấn cho xe chầm chậm đi. Hà Anh một phút nhìn theo rồi
bước theo con đường về nhà trọ. Trong tâm tư hai người dường như dạo lên khúc
nhạc riêng, mỗi người mang một nỗi niềm khó tả cùng ai. Dường như họ muốn gần
nhau. Nhưng tất cả chỉ là ảo giác, chỉ là mơ ước, khát khao. Biết bao giờ mới
được bên nhau, dạo chơi bên hồ lên quán cà phê cao nguyên tâm tình với vai trò
khác, Hà Anh cảm thấy buồn buồn. Một nỗi buồn vô cớ chông chênh...
° ° °
Hà Anh ngồi trươc bàn Vi tính tính toán, cho vào máy các dữ
liệu mới. Quốc Tuấn ngồi cạnh cô chăm chú theo dõi công việc kinh doanh tuần
qua.
Bỗng Quốc Tuấn kêu lên:
- Sao cậu không để Lương Sơn làm hộ. Ngày mai biểu diễn rồi
lo mà luyên tập cho thật ấn tượng.
Hà Anh không nhúc nhích:
- Để tôi làm xong, anh ấy không rành khoản này sẽ bị sai sót.
Quốc Tuấn đứng lên anh lấy khăn quàng cổ trao cho Hà Anh khi
nghe cô ho húng hắng:
- Hôm nay trời trở tiết lạnh hơn mọi ngày, cậu ăn mặc không ấm
coi chừng cảm đấy. Choàng vào đi!
Hình như gần đây Quốc Tuấn có vẻ quan tâm đến cô. Điều đó làm
cho Hà Anh ấm lòng. Tuy nhiên nghĩ đến cú biểu diễn ngày mai trước công chúng
và giám đốc, Hà Anh muốn độn thổ cho xong, hoặc tàng hình cho đỡ xấu hổ. Cô
đang nghĩ cách\..\.
Hà Anh lại ho, Quốc Tuấn đưa mắt nhìn cô khi cái khăn choàng
cổ anh trao vẫn còn nằm trên thành ghế. Anh bước đến khoác lên cổ cô:
- Cậu bệnh tôi khó đấy.
- Sao ạ?
- Vì không có người thay thế khổ lắm,.Cố gắng nha.
À thì ra hắn quan tâm mìn chỉ vì công việc của hắn. Hà Anh ngẫm
nghĩ. Cô thấy hơi cay cú, ghen ghét anh làm sao.
Hà Anh lại ho nhiều hơn, lần này Quốc Tuấn lo lắng thật sự:
- Cậu có sao không vậy Tuấn Anh. Lúc nào cũng ăn mặc phong
phanh. Hay là tôi cho Lương Sơn chở cậu đi khám bệnh nha.
- Không sao! Giám đốc đừng lo, Tuấn Anh quen rồi, cứ mùa đông
đến hay ho như thế.
- Vậy Hà? Có thật không!
- Thật!
- Có gì thì báo sớm đi để tôi lo nha!
Hà Anh đưa mắt nhìn anh. Thấy cô ho mãi Quốc Tuấn giục:
- Trời đông lạnh giá, cậu mau đi đến bác sĩ kiểm tra đi. Bệnh
thì khổ lắm.
Hà Anh ậm ừ cho qua:
- Xong rồi, tôi sẽ đi ngay anh ạ.
- Được cậu đưa tôi tính toán cho. Đây, tiền đi khám bác sĩ
đi.
Hà Anh đứng lên, cô định giả bệnh để Quốc Tuấn đổi người. Việc
này nếu anh phát hiện ra chắc cô bị đuổi việc mất. Cô hơi lo lắng trước vẻ ân cần
và nhiệt tình của Quấc Tuấn.
Hà Anh thật sự bối rối vô cùng. Lỡ leo lưng cọp đành phải nhắm
mắt lao theo. Cô vờ choáng váng lùi ra khỏi ghế ngồi chúi nhủi. Nào ngờ vướng
phải chân ghế. Cô và ghế đổ nhào trước mặt Quốc Tuấn.
Sự Việc xảy ra nhanh như điện Quốc Tuấn bàng hoàng kêu lên đỡ
lấy cô nhưng không kịp.
- Ối!
- Trời ơi! Tuấn Anh cậu có sao không?
Không thấy Hà Anh trả lời. Trán cô rỉ máu vì va vào thành ghế,
Cô ngất đi trên tay anh. Quốc Tuấn hoảng hốt lay gọi cô:
- Tuấn Anh, cậu tỉnh lại đi Tuấn Anh.
Gọi mãi Hà Anh vẫn không nhúc nhích. Cô mềm nhũn trên tay
anh. Quốc Tuấn thấy cô ngã quá nặng liền bồng cô chạy sang phòng y tế của công
ty. Bác sĩ chăm sóc cho cô là một chàng trai trẻ.
Quốc Tuấn lo lắng:
- Cậu ta có sao không?
Bác sĩ bảo:
- Không sao, có lẽ cậu ta lo lắng nhiều, suy nhược cơ thể do
ăn uống thiếu thốn hoặc lo lắng về tinh thần. Tôi đã tiêm một mũi thuốc khoẻ
lát nữa cậu ấy sẽ tỉnh ngay.
- Cám ơn cậu. Để tôi trông cậu ấy.
- Giám đốc cứ để yên cậu ấy nghỉ.
Quốc Tuấn đang cởi bớt áo khoác lông của Hà Anh ra, anh ân cần
xoa dầu lên trán, lên ngực cô. Hà Anh dần tỉnh lại, người cô thấy đầu tiên là
Quốc Tuấn. Anh đang nhìn cô lo lắng, bồi hồi, tay xoa dầu thêm. Theo phản xạ tự
nhiên Hà Anh ngồi bật dậy tay túm lấy ngực áo bò gối thật nhanh cô co rúm người
lại rồi bật khóc ngon lành\..\.
Quốc Tuấn hoảng thốt nhìn cô:
- Tôi\..\. tôi không cố ý. Xin lỗi cô.
Anh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Hà Anh dỗ dành:
- Cậu tỉnh rồi hả Tuấn Anh? Cậu làm tôi lo.
Qua màn nước mắt Hà Anh ngước nhìn anh bối rối:
- Tôi\..\. thật ra tôi. không phải là Tuấn Anh. Anh biết cả rồi
phải không?
Hà Anh nghĩ Quốc Tuấn sẽ nổi giận. Không ngờ anh rất bình thản
vuốt mấy cộng tóc lòa xòa trước trán cô:
- Không sai. Tôi đã biết cô từ lâu, cô là gái giả trai.
Hà Anh gạt nước mắt:
- Anh không giận tôi chứ!
- Cô yên tâm đi tôi không hề giận cô.
- Vì saơ vậy? Tôi gạt mọi người mà.
Đến lượt Hà Anh thắc mắc không ngờ Quốc Tuấn lại tỏ ra ân cần
không tỏ ra nóng nảy giận hờn, thái độ anh bình thản lạ.
- Cô đừng lo. Tôi biết lâu rồi từ lúc cô mới đến kìa. Ngay
ngày đầu tiên cô ra Đà Lạt trình diện, đâu phải đến bây giờ.
Cô mở tròn mắt hỏi:
- Sao anh biết?
Quốc Tuấn cười dịu dàng:
- Chính ánh mắt hồn nhiên của cô đã tố cáo cô là con gái.
- Thế ư?
- Tôi nghĩ cô có hoàn cảnh gì đó khó nói nên muốn tìm hiểu
nhưng cô khéo chối quanh.
- Làm sao tôi dám nói với anh chứ.
Hà Anh đưa mắt nhìn anh, Quốc Tuấn thấy thương hại cô:
- Cô không nên o ép mình như thế khổ lám.
- Vì hoàn cảnh anh à? Tôi đâu có muốn như thế.
Quốc Tuấn mang cho cô ly nước ấm:
- Cô uống chút nước đi rồi kể cho tôi nghe với. Biết đâu tôi
giúp được cô.
Hà Anh nhìn anh với vẻ biết ơn:
- Cảm ơn anh.
Giọng anh bỗng sôi nổi hẳn:
- Tôi chưa biết tên cô?
- Tôi là Hà Anh.
Anh mỉm cười bảo:
- Tuấn Anh hay Hà Anh?
Hà Anh nói nhỏ:
- Anh muốn gọi gì cũng được. Thật ra em không muốn gạt ai cả.
Chuyện này bà chủ biết được sẽ thất vọng lắm.
- Thì tôi không nói, cô không nói làm sao mẹ tôi biết.
- Em sợ việc này có ngày cũng lộ ra. Lúc nào cũng sống trong
lo lắng bồi hồi cả.
- Gia đình cô ở đâu?
- Ở Sài gòn.
- Cô còn nhớ lần chúng ta gặp nhau chứ?
Hà Anh gật đầu. Tự nhiên cô thấy ngượng không thể tả khi anh
nhắc chuyện này:
- Vẫn còn nhớ\..\. lúc đó em vẫn là cô bé vô tư.
- Còn bây giờ?
- Khác rồi anh ạ. Mẹ em vì ham tiền nên giờ em mới khổ.
Quốc Tuấn lắng tai nghe cô kể anh ngạc nhiên:
- Sao vậy?
Hà Anh bỗng thấy Quốc Tuấn thật tin cậy, anh có thể là chỗ dựa
tinh thần cho mình, cô không giấu hoàn cảnh của mình, không hiểu sao cô muốn
tâm sự hết với anh.
- Em bị ép duyên anh à. Mẹ em gả em cho một Việt Kiều rất
giàu có, nhưng em không hề có cảm tình với anh ta. Dù em không bằng lòng mẹ vẫn
đưa gia đình anh ta đến xem mắt và họ bằng lòng ngay.
Quốc Tuấn hơi nhếch môi cười:
- Vì cô rất xinh đẹp. Còn anh ta là con cóc xấu xí đúng
không?
Hà Anh cũng gượng cười rồi kể tiếp:
- Đó chỉ là một nguyên nhân, nguyên nhân chính là không có
tình yêu, không chút yêu thích nhau thử hỏi làm sao em chấp nhận được.
Quốc Tuấn xen vào:
- Tôi cũng như cô, khó mà chấp nhận. Tôi cảm nhận được điều
cô vừa nói.
- Anh ta cũng không xấu, vì em không có cảm tình thôi nên mọi
người đều đồng ý. Hai gia đình quyết định ngày đính hôn bất chấp ý kiến của em
thế nào. Mẹ em đã quyết một tuần sau đó đính hôn.
- Gấp thế?
Hà Anh gật đầu đôi mắt buồn u ẩn:
- Vì vậy em phải giả trai trốn nhà ra đi.
- Cần gì phải giả trai? Tại sao cô cũng nghĩ ra kế ấy?
- Trước kia em nghĩ mình tạo ra vẻ con trai để cho anh chàng
Việt kiều ấy nản. Nào ngờ\..\.
- Thế nào?
- Sự việc không xảy ra như mong muốn mà còn ngược lại.
Quốc Tuấn khó hiểu nhìn cô. Hà Anh liền giải thích:
- Sao cô lại có ý nghĩ ấy. Dù có giả trai cô vẫn có sức cuốn
hút người khác đấy. Huống hồ gì anh chàng Việt kiều đó.
Hà Anh liếc xéo anh nhẹ nhàng:
- Anh nỡ đùa trên sự đau khổ của người khác đươc sao?
Thấy Hà Anh giận Quốc Tuấn liền cười:
- Thật tình tôi không có ý đùa cô. Là tôi nói thật lòng, Cô
giả trai kheo đấy chứ.
- Khéo gì cũng bị anh lật tẩy, buồn muốn chết.
Nghe Hà Anh than, Quốc Tuấn không nỡ lòng làm cô buồn. Tự
dưng anh thấy lòng mình dâng lên một niềm thương cảm lạ lùng:
- Sao cô ghét anh chàng Việt kiều ấy đến thế. Cô bỏ đi làm
người ta lỡ duyên.
Suýt chút nữa thì cả hai người cùng bật cười. Hà Anh bỗng nghiêm
túc:
- Em không ghét, không chê anh ta. Chỉ đơn giản là bí ép
duyên và em chưa hề nghĩ đến chuyện hôn nhân nên buộc lòng phản kháng lệnh mẹ
cha.
- Chắc cha me cô đang rối rắm ở nhà?
- Không sao, em nghĩ ba mẹ em sẽ giải quyết ốn thỏa việc này
khi không có mặt của em ở nhà. Mẹ em chỉ quý tiền thôi.
- Thế à! Tôi nghĩ không có bà mẹ nào vô lương tâm như thế cả.
Hay là cô nên trở về?
Hà Anh lắc đầu:
- Không, em biết tính của mẹ mình. Bà ấy rất cứng rắn.
- Cần gì cô phải giả trai? Trốn cũng ổn rồi.
- Mẹ em sẽ tìm ra. Bởi vì em phải sống nương nhờ một người bạn.
Và cô ấy giúp em đi tìm việc làm.
- Bạn tốt quá nhỉ? Cô ấy cũng đồng ý cho cô lừa mọi người.
Đang cao hứng Hà Anh bỗng xịu mặt xuống buồn rầu:
- Em biết mình làm điều không phải nhưng vì cuộc sống hiện
nay bắt buộc em phải làm thế. Xin anh thông cảm mà giấu chuyện này đừng cho bà
chủ biết.
- Tôi hứa với cô.
Quốc Tuấn dường như thông cảm với cô một cách sâu sắc. Mắt
anh suy tư:
- Bây giờ thì tôi hiểu vì sao cô ghét Việt kiều rồi.
Hà Anh lo lắng đưa mắt nhìn anh vẻ u ám:
- Ý! Anh là.
Quốc Tuấn thấy cô có vẻ lo lắng quá liền khoát tay phân bua:
- Không, tôi rất hiểu cô, cô hãy nằm nghỉ đi Hà Anh. Bấy lâu
nay lo công việc của công ty người cô gầy rạc, tôi hiểu cô lắm... hãy lo tĩnh
dưỡng.
Hà Anh vẫn buồn rầu nhìn ra ngoài:
- Có lẽ em phải chuyển nơi làm việc thôi anh Tuấn ạ. Cảm ơn
anh, bấy lâu đã làm phiền anh không it\..\.
Quấc Tuấn lại ngồi xuống cạnh cô an ủi giọng ngọt ngào:
- Em đừng bỏ đi Hà Anh, cứ an tâm tĩnh dưỡng. Khi khỏi hẳn bệnh
cứ trở lại công ty làm việc không cần phải giả trai nữa.
Hà Anh tròn mắt ngạc nhiên:
- Anh chấp nhận em ở lại làm việc hả? Em không ngờ\..\.
- Không ngờ giám đốc Quốc Tuấn lại tốt như vậy đúng không?
Hà Anh mỉm cưới, mặt mày tươi tỉnh hẳn:
- Thật tình em không nghĩ có ngày được trở lại chính bản thân
mình. Em không còn sống trong nỗi âu lo nữa.
- Đựoc rồi, em nghỉ đi. Tất cả đã có anh lo. Từ đây chúng ta
hãy xem nhau như là bạn thân được không Hà Anh.
Cô ngỡ ngàng quá đỗi trước việc xảy ra giống như một giấc mơ
đẹp, Hà Anh vẫn chưa hết bàng hoàng:
- Có thật khộng anh?
- Thật. Chúng ta sẽ là đôi bạn thân, chỉ sợ Hà Anh không xem
anh là bạn.
Hà Anh cười sung sướng:
- Còn gì bằng hả anh? Làm bạn thân của anh em chỉ ngán người
yêu của anh không bằng lòng.
- Không sao đâu cô ấy sẽ hiểu. Vì anh xem em như là bạn thân.
Anh sẽ giúp đỡ cho em nha Hà Anh. Ôkê chứ?
Quốc Tuấn chìa bàn tay ra bắt lấy bàn tay mềm mại của cô thật
thân ái. Lần đầu tiên Hà Anh sống đúng vớt cảm giác của mình. Không hiểu sao cô
thấy mình xúc động đến nghẹn ngào. Cô muốn nắm mãi bàn tay rắn chắc của anh. Dường
như Quốc Tuấn đã truyền cho cô một niềm tin mãnh liệt. Hà Anh biết ơn anh.
Từ đây cô sống thực với lòng mình. Hình như cái cảm giác được
yêu đang lan tỏa trong tim cô như một đợt sóng thủy triều. Hà Anh cố ngăn niềm
xúc động ấy, nó vẫn dâng lên khóe mắt dạt dào. Cô nhìn anh cái nhìn thật ấm áp,
yêu thương.
Chợt điện thoại của Quốc Tuấn phát tín hiệu anh vội đứng lên
nghe. Hà Anh đoán là Mỹ Mỹ gọi. Quả nhiên cô nghe anh hỏi:
- Anh đây! Em hả Mỹ Mỹ.
Tiếng nói trong máy phát ra rất lớn:
- Anh chuẩn bị đi ngày mai em đến rước.
- Chuyện gì thế? Em định đi đâu vậy?
- Chúng ta sang Singapo du lịch nhé anh. Đi với em một tuần
nha.
Hình như Quốc Tuấn trả lời ngay không cần suy nghĩ.
- Được rồi anh sẽ đi với em. Còn gì nữa không cưng.
- Nhớ ở nhà em đến rước đó.
- Vâng! Anh sẵn sàng chờ.
- Ôkê!
Tiếng máy píp píp, Quốc Tuấn tắt máy. Nhìn thấy anh vui vẻ nhận
lời Hà Anh nghĩ chắc tình cảm họ rất đậm đà. Anh quay sang cô nở nụ cười tươi:
- Cô nghe rồi đó, Mỹ Mỹ rủ tôi đi du lịch một tuần ở Singapo.
Có lẽ tôi phải sang đó một chuyến. Công việc ở công ty mong cô giúp tôi nha.
Hà Anh không biết nói sao đành gật đầu. Không hiểu sao đang
vui chợt Hà Anh thấy lòng buồn chông chênh vô cớ.
° ° °
Một tuần không có giám đốc ở nhà Hà Anh bân bịu nhiều công Việc.
Lương Sơn
bườc vào hỏi cô:
- Sáng nay cậu có nhận được điện của bà chủ không?
Bà chủ Tịnh Huyên điện à? Có chuyện gì sao Lương Sơn?
Lương Sơn thu dọn mớ giấy tờ trên bàn rồi nói:
Bà Tịnh Huyên muốn hởi thăm cậu.
- Vậy Hà?
- Sao bà ấy thích hỏi về mình nhỉ?
Lương Sơm mỉm cười:
Bà Tịnh Huyên rất ưu ái cậu ngay giây phút đầu. Hỉnh như bà
có cảm tình riêng với cậu nhớ đừng làm bà ấy phật lòng.
Hà An cười:
- Tôi đâu dám, anh làm việc ở đây lâu chắc hiểu ý bà chủ.
Lương Sơn gật đầu:
Bà chủ rất nhân hậu, cậu Quốc Tuấn cũng giống bà chủ đức tính
thương người nhưng cậu ấy nghiêm khắc hơn. Tuy nhiên bà chủ cũng không dễ tính
đối với nhân viên cẩu tHà, làm hư công Việc.
- Ai chẳng thế.
Lương Sơn cười tiếp lời:
- Lần ấy phó giám đốc công ty đi trễ về sớm, mê đỏ đen. Biết
được sự việc bà chủ cho cậu ta thôi việc ngay khó mà năn nỉ.
- Có vìệc ấy à?
- Dĩ nhiên. Nhưng bà chủ cũng hay thương người. Có mấy trường
hợp nhự cậu chỉ có cậu là được ưu ái nhất. Có lẽ bà chủ thấy năng lực của cậu
nên đưa cậu lên đây giúp Quốc Tuấn.
- Anh làm tôi thẹn quá. Còn anh?
- Tôi Hà? Rất bình thường, Tôi làm việc với bà chủ đả năm năm
rồi. Chỉ lo cho cậu thôi.
- Tôi? Anh lo gì?
- Bà chủ sẽ đến Đà Lạt hôm nay. Cậu liệu đón bà ấy.
Tự nhiên Hà Anh hơi lo lắng. Cô dọn dẹp mọi thứ cho gọn gàng.
- Sao anh không nói cho tôi biết để chuẩn bị đón tiếp bà ấy.
Lắc đầu, Lương Sơn mỉm cười:
- Còn tới một tiếng nữa cậu tha hồ chuẩn bị.
- Tôi phải chuẩn bị những gì hả Lương Sơn?
- Không cần dâu, bà ấy đến xem cậu làm việc chứ không có xem
mắt cậu đâu mà lo lắng quá vây?
- Anh này!
Hà Anh đưa mắt về phía Lương Sơn cười.
Lương Sơn cảm thấy đôi mắt của anh chàng "Tuấn Anh'' này
đẹp lạ lùng. Có đói khi trông cậu ta như con gái. Nếu cậu ấy không có làn ria
mép xanh xanh, không có mái tóc ngắn và dáng đi nhẹ nhàng hơn. Có lẽ "Tuấn
Anh" trở thành hoa hậu mất.
Thấy Lương Sơn cười tủm tỉm khi nhìn mình. Hà Anh phát vào
vai anh làm anh giật mình.
- Này anh cười tôi hả?
Lương Sơn giấu nụ cười:
- Đâu có, ai lại cười bạn bè. Tại tôi thấy cậu hơi lạ.
- Lạ cái gì?
Hà Anh giật mình. Cô liên tưởng đến cái râu mép bị sứt một
bên, không thấy Lương Sơn nhìn mình Hà Anh rón rén đi vào phòng vệ sinh xem lại
mặt mày. Suýt chút nữa cô va vào một nhân viên nam trong phòng vệ sinh. Anh ta
nhìn cô trân trối rồi bỏ đi. Điều này khỉến cho Hà Anh lo lo. Cô bước vội vao
trong phòng.
Hà Anh vẫn ở lại công ty với vai con trai một trợ lý giám đốc
nam. Cô tlếp tục làm việc với công Việc mà Quốc Tuấn giao cho.Vì sợ cha mẹ phát
hiện Hà Anh phải giả trai đến công ty mỗi ngày.
Và tuần nảy công việc đè nén lên cô vì Quốc Tuấn đi du lịch
chưa về. Một mình Hà Anh làm hết mọi việc Lương Sơn còn có công việc riêng của
anh.
- Thưa trợ lý, anh làm ơn xem giùm cái hợp đồng này.
- Tôi muốn gặp giám đốc...
Người khác lại vào:
- Xin trợ lý xuống điều hành giùm phân xuởng K.
- Được tôi xuống ngay.
Công Việc tất bật Hà Anh không biết xoay xở thế nào. Tuy
nhiên nhờ nhanh nhạy cô giải quyết tất cả, không phiền hà một ai.
Lương Sơn cũng thường xuyên giúp cô. Nhìn cảnh mọi người vây
quanh cô Lương Sơn hỏi:
- Cậu có thích làm giám đốc không?
- Không dám. Sao anh hỏí lạ vậy?
Tranh thủ lúc không có người Lương Sơn trêu cô:
- Vì tôi thấy cậu hăng say công việc nên hỏi ý cậu cho vui.
Giả sử như vậy cậu có thích không?
- Tôi đang mệt vì công việc ngập đầu.
Anh mau glúp tôi giải quyết mớ giấy này đi, liệu mà suy nghĩ
bậy bạ mệt lắm.
Lương Sơn cười khà khà.
- Bà Tịnh Huyên sẽ hài lòng đấy cậu cử chăm chỉ như thế này
nha.
Hình như Lương Sơn đang đùa cô thì phải. Có lẽ không có chuyện
bà chủ ra Đà Lạt hôm nay. Anh ta dọa mình chăng.
Hà Anh bỗng đổi giọng nghiêm túc:
- Anh Lương Sơn này, công ty mỹ phẩm Hào Hoa đang ăn nên làm
ra, bà chủ Tịnh Huyên cũng rất quan tâm đến chi nhánh mỹ phẩm ở Đà Lạt của con
trai bà ấy đúng không?
Không hiểu Hà Anh định nói gì anh trầm ngâm:
- Cậu định nói gì?
- Bà chủ Tịnh Huyên không có ý định nghỉ hưu chứ, Lương Sơn
''à'' lên một tiếng rồi mỉm cười
- Tôi biết cậu nói gì rồi. Bà chủ Tịnh Huyên lớn tuổi, bà
chưa về hưu nhưng có lúc mệt mỏi bà về Đà Lạt này nghỉ dưỡng sức. Bà hứa ngày
nay sẽ ra đến đây. Tôi không đùa cậu đâu.
- Thế à?
Hai người đang trò chuyện thì điện thoại leo lên. Lương Sơn
tiếp máy:
- Alô, quốc Tuấn đây, cô Hà Anh à?
- Ua, alô, anh đang nói chuyện với ai vậy?
- Là cậu hả Lương Sơn? Còn Tuấn Anh đâu?
Lương Sơn đưn mắt nhìn Hà Anh đôi mắt thoáng ngạc nhiên:
- Cậu ấy đang ở tại phòng này, đang kiểm hồ sơ ạ. Giám đốc muốn
nói chuyện với cậu ấy không, có việc gì sao?
- Cậu báo cáo công việc của mình và công ty đi.
- Vâng, mọi hợp đồng đều được Tuấn Anh giải quyết cả rồi. Có
một số giấy tờ chờ giám đốc về ký.
- Số khách hàng ở khắp nơi, vấn đề mua bán thế nào?
- Có tăng hơn tuần trước.
- Ngày mai các cậu đón tiếp mẹ tôi. Nhớ lo chu đáo nghe chưa?
- Tôí hay Tuấn Anh lo việc này?
- Có thể nhờ Hà Anh được không?
Lương Sơn lại ngạc nhiên anh hỏi lại Quốc Tuấn:
- Hà Anh là ai? Tôi không biết.
- Tuấn Anh biết đấy, Hà Anh là em gái của Tuấn Anh.
- Sao ạ, Tuấn Anh có em gái hèn gì.
- Cậu nói gì vậy?
- Không ạ. Giám đốc có muốn nói chuyện với Tuấn Anh không.
- Chuyển máy cho cậu ấy tôi có vài điều muốn nói với cậu ấy.
Lương Sơn dừng máy gọi Hà Anh:
- Tuấn Anh, glám đốc muốn gặp cậu.
Hà Anh gật đầu nhấc điện thoại?
- Alô, Tuấn Anh nghe.
- Cô đã khỏe chưa.
- Hà Anh quay ống nghe sợ Lương Sơn nghe thấy, cô nói nhẹ
nhàng.
- Cậu chứ, tôi vẫn còn làm việc ở đây đúng với vai trò của
mình, đúng lời giám đốc dặn mà.
- Ồ. xin lỗi.
Có tiếng cưới vui trong điện thoại:
- Cậu vất vả chứ.
- Không, vẫn bình thường.
- Công Việc thế nào?
- Bình thường\..\. à quên tiến triển rất tốt.
Có nhiều hợp đồng mới đấy tôi không dám quyết định. Được cứ bảo
họ chờ vài ba hôm nữa tôi sẽ về giải quyết. Cậu nhớ nghỉ ngơi kẻo bệnh nữa th2
khổ. Tôi không có nhà.
Tự nhiên nghe lời nói ân cần của anh Hà Anh xúc động.
- Cảm ơn anh.
- Cậu nhớ làm xong Việc rồi về sớm đừng có đi dạo một mình
nguy hiểm lắm.
Cô im lặng lắng nghe lới anh như một bài ca trữ tình:
- Đà Lạt hôm nay nhíệt độ xuống thấp. Cậu nhớ quàng khăn cho ấm,
phòng làm việc máy lạnh dễ bị cảm. Hà Anh cô có nghe tôi nói không?
Hà Anh chớp làn mi cong:
- Vẫn nghe ạ, cám ơn anh đã lo lắng, tôi biết tự lo cho mlnh
mà.
Anh đổi giọng:
- Hai người cố gắng giúp tôi làm tốt, tôi se có quà cho haí
người đấy,
Hà Anh đưa mắt nhìn Lương Sơn rồi cười:
- Anh đi chơi vui chứ!
Vui nhưng không bằng làm Việc cạnh các cậu anh thật tức cười,
đi du lịch với người yêu còn gì thú vị bằng. Chúng tôi đang ghen tỵ với anh đó.
- Vậy à?
- Tôi nghĩ anh đùa cho chúng tôi vui chứ đi chơi lúc nào cũng
vui hơn làm Việc. Đây là những giờ phút thư giãn tuyệt vời. Chúc giám đốc trọn
niềm vui trong chuyến đi này nhé.
- Cám ơn cậu, Dù sao tôi cũng đang buồn và muốn quay về ngay,
tôi muốn nói chuyện với các cậu.
Có tiếng gõ cửa, khách hàng vào đặt hàng Hà Anh nói nhanh:
- Giám đốc, tôi có vỉệc, anh còn chuyện gì muốn nói không ạ.
- Khách hàng đúng không?
- Vâng, họ đang chờ.
- Tôi biết. mẹ tôi đến, tôi nhờ cậu gỉúp, bà ấy rất mến cậu đấy.
- Còn.,. còn,.. còn ở công ty?
- Lương Sơn sẽ làm giúp cậu. Còn cậu có thể đưa mẹ tôỉ đến
nơi bà cần.
- Nhưng tôi không biết lái xe mà.
Đừng lo mẹ tôi có tài xế riêng, cậu chỉ theo hướng dẫn bà ấy.
- Tôi hiểu rồi ạ.
- Thôi nhé.
- Chào giám đốc.
Hà Anh ngối yên thẫn thờ. Cô hơi giật mình khi vị khách hỏi
cô ấy lần cô mới trả lời:
- Dạ.. dạ' để tôi xem lại.
- Tôi muốn hỏi anh hợp đồng ban sáng đã giải quyết xong chưa?
- Có lẽ rồi.. Đây ạ.
Người khách nhíu mày cầm bản hợp đồng rồi bươc ra. Lương Sơn
mỉm cười:
- Giám đốc nói gì mà xem ra cậu bần thần dữ vậy.
Hà Anh chối:
- Đâu có gì?
- Sao lại không? Hai người nói chuyện điện thoại gần đứt nửa
tháng luơng của tôi đó.
- Giám đốc chứ đâu phải tôi.
Hà Anh lúi húi làm việc che vẻ lúng túng của mình. Lương Sơn
tủm tỉm cười:
- Cậu có đôi lúc cứ như con gái ấy thích giận hờn. Con trai
ai lại như vậy.
- Ai giận hờn anh bao giờ?
- Không giận thật Hà?
- Tôi không rảnh hơi giận ngưởi dưng, cậu này đã xem là bạn
sao gọi là người dưng.
Hà Anh bất giác muốn mắng cho anh chàng đẹp trai mà ngốc nghếch
như ngỗng đực này một trận:
- Anh có biết tôi thất vọng về anh không vậy Lương Sơn.
Hình như Lương Sơn chẳng để ý cái vẻ giận dỗi của Hà Anh:
- Tôi làm gì mà cậu thất vọng. Cậu có biết cậu xấu lắm không?
Hà Anh dừng bút trên tờ giấy hỏi giọng khó chịu:
- Chuyện gì?
- Chuyện gì Hà? Sao cậu thích hỏì đố người khác vậy. Tôi trực
tiếp tuyển cậu vào. Tôi đến nhà trọ thăm cậu vậy mà tôi không biết nhà cậu có
cô em gái. Trong khỉ giám đốc lại bỉết chuyện này.
Đang giận Lương Sơn Hà Anh quên mất chuyện Quốc Tuấn đùa với
anh ta liền lớn tiếng:
- Em gái nào? Tôi không biết.
Cậu định giấu tôi Hà?
Lương Sơn bước đến cạnh bàn viết của Hà Anh, anh nhìn xoáy
vào cô rồi bật cười:
- Nhìn kỹ cậu rất đẹp trai và ấn tượng, vẻ đẹp của cậu làm
người ta thích ngắm đấy.
- Nếu cậu là nữ thì hay biết mấy. Tôi nghĩ em gái cậu rất tuyệt
vời.
Hà Anh chợt hiểu ra, cô đứng lên phát mạnh vào vai anh một
cái thật đau:
- Anh định làm gì vậy Lương Sơn, bị biến thái Hà?
- Nói xong Hà Anh cười to rồi bước qua mặt anh ra ngoài. Mùi
nước hoa Đàn ông thoảng qua mũi Lương Sơn thật ấn tượng, Anh nhìn theo trêu.
- Tôi nói cho cậu biết dù em gái cậu có đẹp nghiêng nước
nghiêng thành'' thì giám đốc cũng khó mà xoay trở thế cờ, anh ta đang đi du lịch
vớỉ người yêu đấy, có em gái đẹp không giới thiệu cho tôi, tôi chưa có người
yêu, tôi sẽ chăm sóc cô ấy hạnh phúc hơn bất kỳ người đàn ông nào trên trái đất
này đó.
Hà Anh đứng tựa vào chiếc bàn gần đó, cô nhìn ra khoảng trời
cao rộng lại thu hẹp qua vòm cửa sổ. Tự nhiên cô thấy buồn lạ, một cảm giác hụt
hẫng đang xâm chiếm lấy hồn cô, khi nghe Lương Sơn nói về Quốc Tuấn. Cô có cảm
giác dường như đang mất dần anh. Cô không hiểu lòng mình đang dâng lên niềm ray
rứt lạ lẫm.
Trong cuộc đời này tình yêu đến ta quay đi, khi ta chợt ngoảnh
lại nó mất từ bao giờ?
- Sao tôi nói không đúng à? Cậu giới thiệu Hà Anh cho tôi đi.
Tôi hứa đốl xứ tốt với cô ấy.
Nhìn khuôn mặt ngây ngô của Lương Sơn Hà Anh vuốt mũi anh một
cái rồi nói:
- Tôi nói anh đừng giận nha, anh ngốc như con số không ấy.
Tôi không ngờ mặt anh lại hiện lên số 70 to tướng kìa.
Lương Sơn gãi đầu bối rối.
- Tôi nói thật đó không đùa đâu. Làm gì có chuyện bảy mươi
chia hai ở đây, Rất nghiêm túc.
Hà Anh. Hà Anh em gái tôi đâu có hứa gả cho giám đốc mà anh bảo
kỳ cục vậy.
- Thật Hà? Sao giám đốc biết cô Hà Anh.
- Ơ... Việc này.. tại anh ấy hỏi nên biết.
Hà Anh nói đại cho Lương sơn hiểu.
- Công nhận giám đốc tài thật, chọn cô nào cũng tuyệt vời.
- Anh nói nhảm gì vậy Lương Sơn?
- Không có gì.
Lương Sơn mỉm cười nhìn theo dáng đi nhanh nhẹn sải dài của
Hà Anh gót giày cô nện mạnh lên sàn gạch như cố ý, không hiểu sao anh lạì thích
nhìn. Tuấn Anh như thế.
Không lẽ mình bị bệnh chăng. Lương Sơn giật mình xem lại
mình. Nếu không thì Hà Anh đâu có ghét bỏ đi như thế. Anh tần ngần nhìn theo
''Tuấn Anh'' cho đến khi bóng "cậu ta'' khuất sau dãy cầu thang. Lương Sơn
thật ra cũng không hiểu nổi lòng mình. Anh đã yêu rồi chăng. Anh yêu một người
con gái qua hình bóng Tuấn Anh.
Lương Sơn thẫn thờ suy nghĩ mãi vẫn không ra.
CHƯƠNG 7
B
à Tịnh Huyên bước vào phòng trước sự ngỡ ngàng của Hà Anh và
Lương Sơn. Cô vội chạy ra cửa đón bà:
- Chào bà chủ.
- Ồi. Cậu Tuấn Anh đó à? Trông cậu gầy hơn hôm trước phải
không?
- Tuấn Anh vẫn bình thường cảm ơn bà chủ đã quan tâm.
Lương Sơn bước đến cúi chào bà:
- Bà Chủ. Chào bà. Sao bà chủ không chờ chúng tôi đi rước bà
lại đến quá bất ngờ.
Anh bảo Hà Anh rót nước mời bà uống khi mọi người yên vị
trong phòng khách sang trọng của tòa biêt thự trong công ty.
Bà Tịnh Huyên phẩy tay:
- Tôi đã có người đưa đến đây, làm phiền các cậu làm gì.
- Nhưng đó là nhiệm vụ của chúng tôi thưa bà chủ.
- Tôi biết, nhưng các cậu đang quản lý công ty tôi không thể
vì việc riêng làm phiền các cậu được.
- Giám đốc dặn chúng tôi lo cho bà chủ. Đường xa mệt nhọc, bà
chử nghỉ ngơi, có chuyện gì cứ gọi cậu Tuấn Anh đây.
Bà Tịnh Huyên vừa người, nước da ngăm ngăm, gương mặt tròn
phúc hậu, cánh mũi đầy đặn suôn thẳng làm nổi bật khuôn mặt vẫn còn vẻ trẻ
trung, xinh đẹp thuở thiếu thời. Hà Anh ngước nhìn bà Tịnh Huyên rồi so sánh ngầm.
Cô nghĩ Quốc Tuấn có lẽ rất giống mẹ cái xinh đẹp ấy.
Câu hỏi của bà Tịnh Huyên làm Hà Anh giật mình.
- Thế nào Tuấn Anh cậu báo cáo công việc cho tôi nghe đi. Cậu
đang làm nhưng gì khi giám đốc vắng mặt.
Vẻ mặt nghiêm nghị của bà làm cho Hà Anh có cảm giác đang ngồi
trước mặt khi bà phỏng vấn hôm nào. Cô nhanh nhẹn trả lời.
- Tất cả các đơn thư hành chánh cháu đều giải quyết xong cả.
- Không có trường hợp thắc mắc nào cả sao?
Lương Sơn xen vào.
- Cậu Tuấn Anh rất có tài ăn nói, mọi người đều hài lòng khi
đến mua bán, trao đổi mọi vấn đề có liên quan đến công ty. Tuấn Anh giải quyết
nhanh gọn, khách hàng không ký được hợp đồng vẫn nở nụ cưới trên môi khi ra về
đấy bà chủ ạ.
Bà Tịnh Huyên nheo mắt cưới:
- Cậu Lương Sơn có khen cậu quá lời không vậy Tuấn Anh.
Hà Anh lắc đầu bảo:
- Đó là cái nhìn chủ quan của anh ấy. Còn công việc thì đúng
là cháu làm theo chuyên môn nhanh gọn, tự tin và quyết thành công là phương
châm cháu tự đặt ra và buộc mình phải đạt mỗi ngày.
Bà Tịnh Huyên gật gù, bà đưa mắt nhìn quanh phòng:
- Ta sẽ xem xét mọi thứ. Nhớ để hồ sơ cho ta kiểm tra. Còn
nhìn sơ bộ ta thấy có lẽ mình chọn không lầm người rồi. Các cậu làm việc tốt lắm,
Quốc Tuấn có những trợ lý đắc lực vì ở đây con trai ta chưa quen việc.
- Không, cậu chủ lãnh đạo tốt lắm bà chủ ạ. Công ty vừa chiết
xuất mấy sản phẩm nước hoa mùi hương quý phái dành cho đàn ông sắp tung ra thị
trường.
- Nước hoa loại nào? Sao tôi không nghe Quốc Tuấn báo cáo việc
này nhỉ?
Hai người đưa mắt nhìn nhau:
- Có lẽ giám đốc muốn dành cho mẹ mình sự bất ngờ.
- Ta củng mong như vậy. Quốc Tuấn và các cháu là thế hệ trẻ
luôn luôn sáng tạo đổi mới bên cạnh những sản phẩm đã thành truyền thống. Các
cháu nắm bắt thời cơ kịp thời. Hãy giúp cho Quốc Tuấn nghe các cháu.
- Dạ.
- Cậu kể cho tôi nghe vài sản phẩm mới xem.
Lương Sơn nhẩm tính:
- Có mười hai loại được chiết xuất từ hoa lá Hồng cúc, dạ
hương, gỗ thông, trắc\..\. nước hoa kể cả keo xịt tóc bán khá chạy trên thị trường.
- Đây là tin vui đúng không? Công ty Hào Hoa phát triển nhờ
các cháu đấy ta rất cảm ơn.
Hà Anh mỉm cười. Cô góp thêm chuyện cho vui, bà Tịnh Huyên rất
hài lòng và khen ngơi trợ lý giám đốc Tuấn Anh có năng lực:
- Cậu Tuấn Anh mới làm trợ lý đã tỏ rõ cái tài năng của mình
Quốc Tuấn có hai người bên cạnh giúp đỡ đắc lực tôi đỡ lo rồi.
- Dạ, công Việc ở đây đã có cháu và Lương Sơn làm mỗi ngày,
bà chủ cứ nghỉ ngơi.
- Tôi phải ra Đà Lạt xem công việc của công ty thế nào trong
những ngày Quốc Tuấn vắng mặt. Đây là chi nhánh riêng của con trai tôi nhưng nó
là chi nhánh của công ty mẹ vì vậy tôi phải theo dõi mọi hoạt động.
- Thưa bà chủ trước khi đi giám đốc Quốc Tuấn đã phân công
giao việc rất rõ ràng.
- Tôi biết,., hai cậu đã gíup Quốc Tuấn rất tốt trong những
ngày con trai tôi đi vắng, xem như ổn rồi tôi rất yên tâm.
- Thưa bà chủ, giám đốc chỉ đạo cho chúng tôi lo cho bà chủ,
Tuấn Anh lo việc này đi.
Bà Tịnh Huyên mỉm cười hài lòng:
- Thật ra không khí Đà Lạt rất hợp với tuổi già, tôi ra đây tịnh
dưởng là chính, xem xét công việc chỉ là việc phụ. Tôi tin hai cậu sẽ làm tốt mọi
thứ nên giao việc này cho các cậu Nhất là Tuấn Anh, cậu lo cho công ty đi tôi
nghỉ dưỡng sức ở khách sạn khỏi làm phiền các cậu tới lui.
Lương Sơn không đồng ý:
- Bà chủ cần người giúp, không ai tin cậy và tất hơn Tuấn Anh
đâu. Đây là ý của giám đốc chúng tôi không dám trái lệnh.
Bà Tịnh Huyên nhìn Lương Sơn cười dễ dãi:
- Cậu giỏi tài tuân lệnh cậu chủ thôi. Lệnh tôi không có hiệu
lực hả?
Lương Sơn cúi đầu:
- Dạ, cháu khóng dám. Chỉ vì lo sức khỏe cho bà chủ thôi nên
cháu không thể không thực hiện theo yêu cầu của giám đốc.
- Nhưng tôi đi chơi, Tuấn Anh đi theo ai giải quyết công việc
ở đây.
- Cháu ạ, xin bà chủ tin tưởng.
- Được rồi, thật ra khi tiếp xúc với hai cậu tôi rất yên tâm.
Các cậu còn phải giúp cho giám đốc khá nhiều trong thời gian tới nữa đó. Có thể
cả tháng giám đốc vắng mặt.
- Tuấn Anh cậu giỏi chuyên môn và giao tiếp tết trực tiếp
giúp giám đốc việc này nhé.
Hà Anh lắng nghe chỉ đạo của bà Tịnh Huyên, cô ngạc nhiên hỏi:
- Giám đốc hứa với cháu vài ngày nữa sẽ về. Sao bà chủ bảo\..\.
Bà Tịnh Huyên nhấp ngụm trà nóng từ tốn nói:
- Tôi chỉ có một mình Quốc Tuấn là đứa con trai duy nhất, Sắp
tới tôi sẽ cưới vợ cho Quốc Tuấn. Quốc Tuấn cứ lo làm ăn hẹn lần hẹn nữa mãi.
Tôi rất lo lắng chuyện gia đình cho con trai mình. Nhưng hình như Quốc Tuấn
không mấy quan tâm đến.
Lương Sơn gật dầu:
- Cậu chủ mãi lo làm ăn nên chưa nghĩ đến. Sự nghiệp là trên
hết mà bà chủ.
- Biết vậy là tốt, nhưng mãi lo kiếm tiền để làm gì? Phải có
gia đình con cái chứ, mai mốt già ai lo.
- Bà chủ nói đúng, chuyện hôn nhân đời người rất quan trong ạ.
Cháu nghĩ giám đốc rất cẩn thận khi chọn bạn đời, Hà Anh xen vào. Không hiểu
sao bà Tịnh Huyên lại khen cô:
Câu nói thật hợp ý tôi. Vì vậy khi nghe Quốc Tuấn nhận lời đi
du lịch với người yêu của nó các cậu biết tôi vui cỡ nào không?
Hà Anh đưa mắt nhìn Lương Sơn, không hiểu sao cô mím chặt môi
lại vẻ mãt ưu tư.
- Cô Mỹ Mỹ phải không ạ?
Đặt ly nước xuống bàn ngả người ra tựa vào thành salon bà Tịnh
Huyên có vẻ rất hài lòng:
- Các cậu biết Mỹ Mỹ chứ!
- Dạ có biết, cô ấy đến đây tuần trước.
- Giọng bà Tịnh Huyền sôi nổi.
- Tuấn Anh cháu thấy Mỹ Mỹ thế nào? Rất hợp với giám đốc của
cháu chứ?
Bà Tịnh Huyên hỏi nhưng như để khẳng định thêm ý bà. Hà Anh
tìm cách trả lời:
- Cô ấy rất đẹp. Hình như giám đốc và cô ấy cãi nhau, họ
không đồng quan điểm.
- Cháu thấy thế à? Có lẽ Mỹ Mỹ hay vòi vĩnh mà Quốc Tuấn
không thích chiều nó.
Hai cậu biết không, trong số bạn của Quốc Tuấn ta chưa thấy
cô nào vừa đẹp người lại đẹp nết như Mỹ Mỹ cả.
Lương Sơn vẫn im lặng xoay xoay tách trà uống cạn trên tay.
Anh không dám nói thật sợ bà chủ phiền Hà Anh đành nói:
- Cháu chỉ nhìn thấy bề ngoài thôi, sau đó giám đốc đã nhận lời
đi chơi, có lẽ họ lại vui vẻ bên nhau rồi.
- Ta hi vọng lắm nên vừa điện cho Mỹ Mỹ, nếu cần cứ giữ Quốc
Tuấn lại đi chơi thêm vài hôm nữa. Dễ gì Quốc Tuấn đi chơi thoải mái nếu không
nhờ hai cậu giúp ở công ty.
Bà Tịnh Huyên nói một hơi không cần suy nghĩ. Hà Anh cảm thấy
mệt mỏi khi nghe bà nói, cô lên tiếng:
- Bà chủ đi nghỉ, trưa rồi ạ.
Bà cười đưa tay ra bảo:
- Tôi mới đến có phiền hai cậu nghỉ trưa không?
- Dạ không ạ.
- Tôi thích ở đây trò chuyện với hai cậu một chút. Ta có nhờ
quản lý khách sạn gần đây đặt một bàn tiệc. Lát nữa chúng ta cùng đi ăn cho
vui.
- Dạ bà chủ thật chu đáo.
- Đừng khen ta. Ta chỉ chu đáo khi cưới vợ xong cho Quốc Tuấn.
Hiện nay ta đang lo đây.
- Lo Việc gì thưa bà chủ? Chúng tôi có thể giúp ba không?
- Dĩ nhiên là có thể cho nên ta mới tâm sự với hai người.
Hà Anh và Lương Sơn chờ đợi. Vẻ mặt bà rất quan trọng, bà Tịnh
Huyên tuyên bố:
- Sau tuần lễ đi Singapo về tôi sẽ tổ chức lễ cưới cho Quốc
Tuấn ngay không cần lễ đính hôn.
Lương Sơn giật mình ngăn:
- Thưa bà chủ, liệu cậu chủ có bằng lòng không, vì cậu ấy
đang tìm hiểu cô Mỹ Mỹ ạ.
Bà uống hết ngụm nước rồi đứng lên:
- Các cậu phải khuyên giám đốc điều này. Tôi quyết không để
vuột mất cơ hội vì Mỹ Mỹ là cô gái tốt. Cô ấy rất yêu thương và chìu chuộng
tôi, cô ấy con gia đình giàu có lại có tài Quốc Tuấn không lý do gì mà từ chối.
- Cháu nghĩ cậu chủ là giám đốc thì đám cưới sẽ phải long trọng,
làm nhanh như thế sợ giám đốc phán đối.
- Các cậu nghĩ như thế à, nhưng tôi muốn Quốc Tuấn không có
thời gian suy nghĩ nữa. Cưới vợ và sự nghiệp đi đôi sẽ ổn định hơn. Tôi đã quyết
định rồi. Quốc Tuấn sẽ vâng lời.
- Có lẽ phải như vậy thôi.
Tự nhiên Lương Sơn buông lời theo ý bà Tịnh Huyền. Hà Anh
nghe ý bà đã quyết, cô biết Quốc Tuấn khó mà cưỡng lại. Vả lại anh đã có người
yêu, Mỹ Mỹ rất đẹp, một người đẹp như thế là mơ ước của bao chàng trai. Họ đang
tay trong tay đi dạo trên những đường phố tuyệt đẹp ở Singapo. Họ trao nhau những
nụ hôn say đắm. Họ âu yếm cuồng nhiệt bên nhau.
Không hiểu sao khi nghe tin này Hà Anh chợt như kẻ mất hồn.
° ° °
Quốc Tuấn bườc vào công ty với túi xách khá nặng trên tay.
Anh mở cửa văn phòng với nụ cười tươi tắn.
Chợt anh sững lại khi thấy bà Tịnh Huyên có mặt nơi đây bên cạnh
hai trợ lý của mình. Hình như bà đang bàn bạc với họ chuyện gì. Anh hắng giọng:
- Mẹ, mẹ khỏe không?
- Ồ sao về sớm vậy con. Mẹ nghe Mỹ Mỹ xin với mẹ cho con đi
sang Thái Lan vài hôm rồi trở về kia mà.
Quốc Tuấn có vẽ mệt mỏi sau chuyến đi dài. Hai trợ lý của anh
chỉ gật đầu chào anh rồi quay lại bàn làm việc không làm phiền họ.
- Con đi chơi nhiều ngày bỏ công việc cho ai hả mẹ?
Bà Tịnh Huyên nhìn anh vẻ dò xét:
- Con về đây còn Mỹ Mỹ đâu không cùng về?
- Cô ấy ở lại Thái Lan du lịch với mấy người bạn. Công việc
biểu diễn của cô ấy mẹ không hiểu đâu?
- Sao lại không hiểu. Con và Mỹ Mỹ lại buồn gì à?
- Sao mẹ biết?
- Mẹ là mẹ của con mà. Mỹ Mỹ nói với mẹ con không chịu chìu ý
nó, con kỳ quá Quốc Tuấn.
Anh cười dịu dàng nhìn mẹ:
- Chuyện của con và Mỹ Mỹ để con lo, mẹ đừng nghe lời cô ấy
không có gì nghiêm trọng cả. Chúng con vẫn vui vẻ mà.
Bà Tịnh Huyên nhìn anh lạ lầm:
- Con nói nghiêm túc cho mẹ nghe chuyện của con và Mỹ Mỹ để mẹ
tính cho.
Quốc Tuấn nhìn mẹ cất giọng ân cần:
- Mẹ lo sức khỏe của mình trước con biết mẹ không được khỏe
nên ra Đà Lạt tịnh dưỡng. Hai ngày nay mẹ thấy thế nào?
Bà Tịnh Huyên cười cho anh yên tâm:
- Mẹ rất khỏe con ạ. Và mẹ vui vì có hai trợ lý của con giúp
đỡ, Tuấn Anh và Lương Sơn rất gỉoi. Con nhớ ưu ái hai người này.
- Mẹ khỏi lo, nhân viên của con mà.
- Ừ mẹ nhắc như thế vì mẹ nhờ họ giúp con trong những ngày
con vắng mặt ở công ty.
- Sao ạ, mẹ nói gì con không hiểu?
Bà Tịnh Huyên nhìn con đăm đăm:
- Mẹ muốn con chuẩn bị đi là vừa.
- Chuẩn bị? Việc gì vậy mẹ?
- Hôm qua Mỹ Mỹ hứa với mẹ sẽ cùng về với con để bàn chuyện
quan trọng.
- Mỹ Mỹ hay quên lắm mẹ ạ.
- Mẹ không tin vì Mỹ Mỹ rất quý mẹ.
- Nó rất muốn cùng con xây dựng tương lai.
Quốc Tuấn cười to:
- Cô ấy cũng từng muốn như thế. Nhưng hình như Mỹ Mỹ chỉ nói
cho vui, cô ấy không quan trọng vấn đề hôn nhân như mẹ.
Bà Tịnh Huyên cất giọng lạnh băng:
- Mẹ nghĩ con nói thêm cho Mỹ Mỹ, có phải con không thích Mỹ
Mỹ đúng không?
- Đã quen nhau mấy năm con không có điều kiện gần cô ấy, con
muốn tìm hiểu kỹ khi thật sự đến với nhau mẹ ạ, con không muốn sau hôn nhân là
bãi chiến trường.
- Con nói quá, Mỹ Mỹ rất dễ thương.
- Cô ấy sẽ là nàng dâu tốt.
- Mẹ ơi, mẹ nôn nao chuyện ấy làm gì, con hẹn mẹ để chúng con
tìm hiểu một thời gian nữa. Con sẽ báo cho mẹ tin vui.
Quốc Tuấn định nói đùa cho qua chuyện. Nào ngờ bà Tịnh Huyên
nhìn anh với vẻ giận hờn. Bà nghiêm giọng:
- Con nghe đây một tuần nữa mẹ sẽ tổ chức lễ cưới cho con và
Mỹ Mỹ, Quốc Tuấn không lạ gì tính mẹ anh.
- Mẹ à, Đâu cần gấp như vậy, mọi người sẽ hiểu lầm bọn con
quan hệ không trong sáng.
- Tôi không cần biết, cậu đừng cãi nữa.
- Nhưng chúng con chưa đính hôn.
Bà Tịnh Huyên lắc đầu:
- Con không được từ chối nếu con thương mẹ hiểu chưa.
Nói rồi bà nhẹ nhàng đứng lên Quốc Tuấn nhẹ nhàng tìm kế hoãn
Tuấn nhẹ nhàng tìm kế hoãn binh:
- Mẹ à, con thật sự muốn làm nên sự nghiệp trước khi lập gia
đình riêng. Công việc của công ty rất cần con. Con xin hẹn mẹ vài tháng nữa lúc
đó me yên chí, con sẽ thực hiện ý định của mẹ.
Bà Tịnh Huyên đi về phía cầu thang Quốc Tuấn giữ mẹ lại:
- Mẹ nghe con trình bày đi, bắt buộc con cưới vợ trong khi
con chưa chuẩn bị tư tưỡng gì cả con nghĩ mình không hạnh phúc.
Bà trừng mắt:
- Con đừng lý luận nữa nếu con không muốn mẹ tức chết vì con.
- Con\..\.
Quốc Tuấn biết tính của mẹ nên anh cố thuyết phục:
- Mẹ không thương con sao?
- Chính con mới không biết thương mẹ. Mẹ muốn xây dựng tương
lai bền vững cho con, Vậy mà con cứ chùng chình mãi là thế nào?
- Con muốn sự nghiệp đi đầu. Con chỉ yêu cầu mẹ cho con được
quyền lựa chọn hạnh phúc cho mình.
Bà Tịnh Huyên cười gằn:
- Mẹ đã thư thả cho con ba năm rồi. Bây giờ không chờ đợi một
ngày nào nữa. Mẹ quyết định cả rồi.
Quốc Tuấn cảm thấy muốn nghẹt thở khi nghe mẹ tuyên bố:
- Mẹ quyết định điều gì? Sao không hỏi ý kiến con.
- Hỏi con để con từ chối à?
- Như vậy mẹ không hề tôn trọng con.
- Không phải mẹ không tôn trọng nhưng có hỏi con cũng hẹn mãi
cho nên mẹ đã báo với mọi người ngày cưới của con rồi
- Sao mẹ làm vậy được chứ. Con không thể.
- Con nói sao? Con muốn mẹ tức chết hả Quốc Tuấn. Người mẹ cưới
cho con là người yêu của con. Hai người lại đang đi chơi với nhau. Như vậy còn
gì mà giữ kẽ nữa. Chỉ tổ chức đám cưới để hợp thức hóa cuộc sống.
Có gì khác đâu. Con và Mỹ Mỹ yêu nhau mẹ đâu có ý kiến gì, giờ
cưới nhau con lại không đồng ý. Thật ra con định làm gì vậy Quốc Tuấn?
- Con và Mỹ Mỹ là bạn thân. Đi chơi với nhau là chuyện bình
thường còn chuyện hôn nhân có nhiều ràng buộc, con muốn mẹ thư thả một chút,
sao mẹ lại bắt buộc con vô lý như vậy.
- Bảo con cưới vợ là vô lý à. Sao con không biết suy nghĩ.
Bà Tịnh Huyên định bước đi bỗng khuôn mặt bà xầm đi vì giận
giữ:
- Không được cãi, nói tóm lại một tuần nữa sẽ tổ chức đám cưới
cho con và Mỹ Mỹ đó. Mẹ không muốn nghe một ý kiến nào nữa.
Biết mẹ mình đã quyết định khó mà cãi lời. Tự nhiên anh nhớ đến
chuyện của Hà Anh liền cứng rắn bảo:
- Mẹ, con biết mẹ muốn tốt cho con nhưng con lớn rồi con xin
tự quyết định cuộc hôn nhân của mình.
Giận dữ bà Tịnh Huyên gằn từng tiếng một:
- Không nói gì nữa tôi đã cho in thiệp, đặt tiệc cả rồi. Cậu
không đồng ý không đươc đâu.
- Tại sao mẹ lại làm vậy? Anh kêu lên thất vọng.
- Mẹ không thể ép con được.
- Cậu dám cãi hả?
- Con sẽ bỏ đi cho mẹ xem.
- Cậu dám. Cậu là đồ bất... hiếu.
Vừa hét giận dữ, bà định bước đi, khuôn mặt bà Tịnh Huyên bỗng
từ từ trắng bệch như không còn sức sống. Quốc Tuấn đang giận anh bỗng hét lên
điếng người khi thấy mẹ như thế. Anh bước nhanh lại chỗ bà Tịnh Huyên đỡ lấy mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ sao thế này?
- Mẹ anh rụt người lại:
- Đừng\..\.
Bà thở mệt nhọc lắc đầu:
- Mẹ muốn thấy con có hạnh phúc trước khi mẹ nhắm mắt:
Quốc Tuấn kêu lên:
- Mẹ... cho con xin lỗi. Mẹ hãy lo cho mình rồi tính chuyện
con sau. Tuấn Anh, Lương Sơn mau gọi xe cấp cứu.
Quốc Tuấn ôm lấy mẹ, bà suýt ngất trên tay anh. Hơi thở mệt
nhọc. Tay vịnh vào thành ghế dáng vẻ đau khổ tột cùng, thầm lặng. Khi thấy Quốc
Tuấn phản ứng mạnh, bà Tịnh Huyên rất hiểu con mình. Quốc Tuấn rất cứng rắn. Cả
hai mẹ con giống nhau về tính tình và hiểu rõ ý nhau. Vì vậy khi anh không đồng
ý tức là mọi hi vong của bà đã tiêu tan thành mây khói. Mọi cố gắng của bà khi
thu xếp tổ chức đám cưới bị Quốc Tuấn đảo lộn không thương tiếc.
Bà Tịnh Huyên bị hụt hẫng nên trở bệnh đau tim phải đi cấp cứu
ở bệnh viện trung tâm Đà Lạt. Hai vị trợ lý chứng kiến nhưng không dám lên tiếng
khuyên hai người. Bởi vì ai cũng có lý lẽ riêng. Hà Anh thấy Quốc Tuấn thật
đáng thương hơn đáng giận. Nhưng cô cũng lấy làm lạ tại sao Quốc Tuấn lại từ chối
Mỹ Mỹ. Cô ấy là người yêu của anh kia mà. Cuộc sống không đơn giản chút nào. Cô
và Lương Sơn giúp Quốc Tuấn đưa bà Tịnh Huyên vào bệnh viện. Ai cũng lo sợ cho
sự an nguy của bà chủ không dám nói gì thêm.
° ° °
Bà Tịnh Huyên mở mắt ra rlhìn xung quanh bà toàn là một màu
trắng toát. Bà chợt nhận ra tay mình đanh bị truyền dịch. Bà định ngồi dậy
nhưng không được. Chuyện gì xảy ra với bà như thế. Bà Tịnh Huyên lờ mờ nhớ ra.
Quốc Tuấn làm trái ý bà. Bà không chịu nổi, biết ăn nói làm sao với mọi người
khi bà tuyên bố đám cưới con trai. Tất cả đã định sẵn theo ý của bà. Quốc Tuấn
làm trái tim vốn yếu đuối của bà đau từng cơn. Đau đến nỗi bả không gương nổi
chắc Quốc Tuấn đưa bà vào đây. Bà nhìn quanh không thấy bóng dáng con trai.
Quốc Tuấn đứng tựa lan can nhìn mông lung ra quãng trời cao rộng
của xứ Đà Lạt sương mù. Phía xa đồi núi chập chùng, ngàn thông reo vi vu. Không
hiểu sao một tuần du lịch ở Singapo anh và Mỹ Mỹ không có tiến triển gì hơn. Cô
thật sự làm anh thất vọng chử không thể yêu. Sự bốc đồng đòi chia tay, giận hờn
rồi năn nỉ của cô làm cho Quốc Tuấn chán ngán hơn khi đối diện với Mỹ Mỹ. Vì vậy
anh không thể nào cười gấp Mỹ Mỹ theo lệnh của mẹ. Sao bà lại cố chấp như thế?
Hà Anh ngồi trong phòng canh giấc ngủ cho bà Tịnh Huyên. Giật
mình dậy nãy giờ bà nhìn người có dáng quen quen nhưng đó là một cô gái. Bà có
biết cô gái nào khác Mỹ Mỹ. Bà cất tiếng hỏi.
- Cô à, tôi đang ở đâu đây?
Hà Anh giật mình quay lại, cất tiếng nhỏ nhẹ:
- Kìa bà chủ đã tỉnh. Bà thấy khỏe chưa?
- Khỏe, nhưng cô là ai? Sao tôi trông quen quen và gọi tôi là
bà chủ?
- Dạ... cháu là Hà Anh ạ. Quốc Tuấn nhờ cháu chăm sóc bác.
- Quốc Tuấn đâu?
Bà Tịnh Huyên bắt đầu thấy nản bà hỏi giọng không vui. Hà Anh
nhỏen miệng cười:
- Anh ấy canh bác cả ngày hôm qua rất may bác sĩ bảo bác
không sao nên Quốc Tuấn nhờ cháu chăm sóc bác. Anh ấy về công ty sắp xếp công
việc rồi trở vào với bác.
- Cô à, sao tôi trông cô quen quen mà nghĩ mãi không ra.
Hà Anh bật cười, cô thấy lúc này mình mới thật sự sống đúng bản
chất của mình.
- Cô liệu lời nói với bà Tịnh Huyên:
- Bác đừng suy nghĩ nhiều mệt lắm. Cháu sẽ giúp bác khỏe lại
mà.
- Cô tốt quá Quốc Tuấn này giỏi lắm tìm cho mẹ người tâm sự
nhưng cô là ai?
Bà lại thắc mắc lần nưa Hà Anh chỉ cười.
- Cháu là em gái của Tuấn Anh.
- A, hèn gì bác biết quen quen cứ nhìn mãi mà không dám nói.
- Dạ, bác rất tinh ý.
- Tôi có trí nhớ khá tốt. Cô không có việc gì làm sao lại đến
đây chăm sóc cho tôi.
- Cực khổ lắm đó, người già khó tính con cái bỏ đi cả.
Bà Tịnh Huyên chớp nhẹ đôi mắt.
- Anh Quốc Tuấn rất có hiếu với bác, đâu có ai bỏ đi mà bác sợ.
- Cô còn nhỏ chưa hiểu hết lòng mẹ thương con. Mình thương nó
mà nó cãi mãi nên bác mới sinh bệnh đó cháu.
Hà Anh thật lòng khuyên bà:
- Bác đừng lo nghĩ nhiều. Việc gì của anh ấy, anh ấy tự lo
Anh ấy lớn rồi.
- Bác biết Quốc Tuấn có thể tự lập nhưng việc hôn nhân ít ra
cũng cho bác có ý kiến. Con cái dù lớn vẫn có cha mẹ chứ.
Hà Anh tìm cách an ủi bà:
- Bác ơi việc hôn nhân là việc hệ trọng của một đời người.
Anh ấy không bằng lòng Mỹ Mỹ, có lẽ có điều gì chưa ổn đối với họ, cháu nghĩ
bác ép họ cưới gấp sau này không hay lỡ lảng thì sao?
Bà Tịnh Huyên như thấu hiểu lời Hà Anh. Cô gái nhỏ nhắn có
gương mặt thanh tú này ăn nói rất thanh thoát thật giống Tuấn Anh. Cô nói năng
khéo léo làm cho bà Tịnh Huyên nguôi nguôi trong lòng:
- Sao chuyện của bác cái gì cháu cũng biết vậy Hà Anh. Cháu
quen Quốc Tuấn bao giờ?
- Không ạ, cháu đâu có quen với Quốc Tuấn. Cháu biết chuyện
bác là vì... Tuấn Anh nhờ cháu chăm sóc bác. Cháu hỏi và anh Quốc Tuấn kể cho
cháu nghe.
Bà Tịnh Huyên gật gù:
- Vậy Hà? Vậy mà bác cứ nghĩ cháu và Quốc Tuấn quen nhau chứ?
- Không ạ. Bác yên tâm đi.
Hình như Hà Anh hiểu rõ lời bà Tịnh Huyên nói. Bà lo sợ Quốc
Tuấn có người yêu khác bỏ Mỹ Mỹ.
- Bác làm sao yên tâm khi Quốc Tuấn làm bác bẽ mặt với mọi
người.
Hà Anh thở dài cô nói với bà như nói với mẹ mình:
- Có những điều mà mẹ cha và con cái không hiểu nhau. Có lẽ
người được thì có người phải chịu mất bác ạ. Chuyện hôn nhân con trẻ bây giờ
khác xưa rồi bác ạ. Yêu nhau nhưng chưa thể lấy nhau. Hãy để tình yêu đến với họ
một cách tự nhiên. Khi họ thấy sống cần nhau, không thể thiếu nhau thì họ sẽ
tính đến chuyện hôn nhân bác ạ. Con bác không có ế đâu bác lo.
Câu nói cuối cùng của cô làm bà Tịnh Huyên phì cười. Bà lắc đầu
thỡ dài:
Bọn trẻ các người bây giờ thật khó hiểu, bác không làm gì được.
Cháu khuyên Quốc Tuấn giùm bác, ơn này bác không quên đâu.
Hà Anh đỡ bà ngồi dậy:
- Bác đã khỏe chưa? Bác ăn một chút nha. Ngày qua bác chưa ăn
gì cả.
- Ai nấu thức ăn vậy Hà Anh?
- Thưa cháu ạ, bác ăn xem có ngon không?
- Bà Tịnh Huyên cảm thấy đói và hơi mệt bà dùng món súp dơ Hà
Anh nấu rất ngon, bà khen:
- Hà Anh giỏi quá. Cháu nấu ăn ngon lắm. Phải chi bác có đứa
con như cháu, Quốc Tuấn bất hiếu còn có con gái an ủi cũng hạnh phúc.
Hà Anh cười nhẹ nhàng ngồi xuống lau mặt cho bà, không hiểu
sao cô thấy thương bà như mẹ của mình. Nhưng mẹ cô chưa hề gần gũi và nói lời
ngọt ngào với cô lần nào.
Cô khao khát một người mẹ hiền hậu như bà Tịnh Huyên.
- Chắc ở nhà cô có hiếu với mẹ lắm phải không Hà Anh?
Thoáng giật mình, Hà Anh lí nhí đáp:
- Cháu không biết ạ.
- Ba mẹ cháu ở đâu?
- Dạ ở thành phố ạ.
- Cháu ở đây với bác chứ?
- Dạ lúc đầu anh Quốc Tuấn nhờ cháu chăm sóc giùm bác vài
ngày. Có lẽ..
- Cháu bận Việc sao?
- Dạ, cũng bận ạ.
- Cháu làm Việc ở đâu.
- Ở công ty.
Suýt chút nữa Hà Anh để lộ thân phận mình cô trở đi khi bà Tịnh
Huyên hỏi dồn:
- Vậy cháu nghĩ lâu người ta đuổi việc làm sao?
- Không ạ, trước kia cháu làm ở công ty thu mua hoa bây giờ định
chuyển nơi khác. Cháu tình nguyện chăm sóc bác đến khi lành bệnh, bác bằng lòng
không?
Bà Tỉnh Huyên hài lòng bà cảm thấy dễ chiu khi cô chăm sóc bà
tận tình. Cô xoa bóp cho bà, nấu ăn rất ngon và rất dịu dàng lúc nào cũng
khuyên nhủ, lựa lời ngon ngọt dễ nghe nói với bà. Bà Tịnh Huyên rất có cảm tình
và hết lời khen ngợi cô.
Quốc Tuấn đứng bên ngoài, qua ô cửa kính anh thấy bà Tịnh
Huyên rất vui. Hình như Hà Anh rất hợp ý bà. Anh để cho họ tự do nói chuyện.
Nhìn mẹ vui vẻ ăn uống bình thường. Quốc Tuấn bước vào:
- Mẹ, mẹ khỏe không?
Bà Tịnh Huyên đưa mắt nhìn Quốc Tuấn. Gương mặt đầy đặn của
anh hơi hóp vào, bà bỗng đau lòng hơn là giận anh:
Con đó Hà Tuấn? Sao con không lo chuyện công ty đi. Ở đây mẹ
có Hà Anh rồi.
- Mẹ ăn uống gì chưa con lo.
- Khỏi, có Hà Anh chăm sóc cho mẹ rồi.
- Mỹ Mỹ đâu không thấy đến thăm mẹ.
- Con đã điện cho cô ấy nhưng chựa thấy đến.
- Có lẽ nó bận nhiều việc nên chưa đến, nó rất thương mẹ và
quan tâm đến mẹ như Hà Anh.
- Hà Anh cô giúp mẹ tôi nha.
Hà Anh gật đầu, Nghe bà Tịnh Huyên so sánh Mỹ Mỹ với Hà Anh bất
giác anh trộm nhìn cô. Hà Anh thật tuyệt vời hơn anh tưởng. Với mái tóc giả
ngang vai cô rất nữ tính, dễ thương lạ, Phải nói Hà Anh rất đẹp, cái đẹp dịu
dàng thùy mị, rất duyên dáng. Anh thích nhìn cô ngay giây phút đầu tiên gặp gỡ
Hình ảnh một cô gải có đôi mắt đẹp làn mi cong vút khiến hồn anh ngây ngất, một
thoáng quên cả đất trời. Đôi mắt như thu hồn anh làm anh ngơ ngẩn giục anh lái
xe chạy đuổi theo. Giọng cười, cái lêu lêu và đôi mắt tinh nghịch có lúc giận dữ
đều đẹp rất ấn tượng theo anh làm tim anh chao đi mấy nhịp, dù anh đã có Mỹ. Mỹ
sắc nước hương trời, nhưng Mỹ Mỹ dễ làm cho con người ta chán khi lâu ngày gần
gũi cô. Còn Hà Anh càng làm cho người ta thích thú vì không những cô đẹp cái đẹp
ngầm, cô ăn nói địu dàng, duyên dáng, cô còn có tài, giỏi công việc và biết yêu
thương, chìu chuộng người khác, Mỹ Mỹ không thể có cái đức tính ấy. Thương người
ư? Cô đi làm nhân đạo chẳng qua là để đánh bóng thêm tiếng tăm cho mình. Mục
đích vì bản thân giàu có, quẳng tiền bố thí cho người khác. Một cô gái như thế
làm sao có thể nào trở thành người vợ tốt được, Quốc Tuấn suy nghĩ mấy ngày liền
vì anh sợ mẹ buồn sinh bệnh nặng thì khổ.
Hình ảnh Mỹ Mỹ xô mấy đứa trẻ khi chúng đến nhận quà làm anh
thấy khó chịu, cô nói với anh giọng tức giận:
- Anh muốn em cho chúng bao nhiêu em cũng sẵn sàng. Có điều gần
mấy đứa nhỏ gớm ghiếc ấy em tởm quá, chủng xấu xí, dơ bẩn đáng ghét.
- Ôi trời lòng nhân đạo của cô ở đâu chứ. Chúng đáng thương
sao mà đáng sợ chứ.
Bà Tịnh Huyên thấy con trai ngồi thừ ra không nói gì liền hỏi:
- Con đang buồn mẹ à?
Anh giật mình như tỉnh giấc mơ dài liền bảo:
- Con lo cho mẹ, mẹ à Mỹ Mỹ rất khó chịu, cô ấy ngại đến bệnh
viện.
- Sao con biết nó không đến đây được. Bệnh viện ai lại không
kỵ nhưng mẹ vào đây nó phải vào thăm chứ. Mẹ tin Mỹ Mỹ không bỏ mẹ đâu.
Quốc Tuấn thở dài:
- Bây giờ con nói gì về Mỹ Mỹ mẹ cũng không tin. Sau này mẹ sẽ
biết Mỹ Mỹ đòi chia tay con mãi. Hết chia tay lại giận hờn, đang vui vẻ lại đòi
hỏi thứ này thứ nọ, con không thể nào chịu nổi tính khí quá trẻ con của cô ấy.
Sao lúc trườc con lạỉ yêu cô ấy đến độ mất ăn mất ngủ, bây giờ
lại chê. Có phải con đã yêu cô gái khác không?
Quốc Tuấn ngồi yên mắt hướng về phía Hà Anh, cô đang xếp gọn
đồ đạc trong phòng. Hình như không chú ý đến cuộc nói chuyện của hai mẹ con họ.
Bà Tịnh Huyên lập lại:
- Con yêu ai cứ nói mẹ sê cưới cho con.
- Con bỏ Mỹ Mỹ là điều không thể tưởng.
- Sợ mẹ giận lại xúc động anh từ tốn:
- Mẹ ơi, mẹ không hiểu lòng con đâu.
- Con có ai ngoài Mỹ Mỹ. Có điều Mỹ Mỹ và con chưa đồng ý thì
làm sao mà cưới. Mẹ không tin con không sao cả nhưng mẹ tin Mỹ Mỹ chứ. Mẹ cứ gọi
và hỏi cô ấy xem.
- Con không nói thêm đâu.
- Có phải con từ chối hay xúc phạm gì đó làm Mỹ Mỹ giận nên
nói lẫy.
- Không có, mẹ chỉ nên hiểu rằng chuyện này không phải do con
làm ra đâu.
Bà Tịnh Huyên nghiêm giọng:
- Thôi việc lỡ rồi mẹ không đươc khỏe để lo cho con. Nhưng mẹ
sẽ gọi Mỹ Mỹ về.
- Cả hai phải hứa với mẹ.
- Được, mẹ cứ gọi Mỹ Mỹ về. Con tin rằng Mỹ Mỹ không bao giờ
bước đến đây.
- Nếu mẹ bệnh hoạn người chăm sóc mẹ không phải là Mỹ Mỹ.
- Sao con lại nói thế? Mỹ Mỹ hứa với mẹ Mỹ Mỹ rất thương mẹ.
Quốc Tuấn quạt nhè nhẹ cho bà:
- Đúng ra Mỹ Mỹ thương cái gia tài của mẹ, còn thương yêu thực
sự trong lòng cô ấy trống không mẹ ạ. Để con tìm một người khác an ủi mẹ, chăm
sóc cho mẹ tốt hơn.
- Hà Anh chăm sóc mẹ rất tốt. Mỹ Mỹ là con nhà giàu ai lại bắt
nó chăm sóc mẹ chỉ cần nó đến đây thăm là mẹ vui rồi.
Quốc Tuấn nói như van:
- Con tìm cho mẹ một người rồi đó Hà Anh sẽ ở đây với mẹ. Mẹ
đừng quá kỳ vọng vào Mỹ Mỹ nếu mẹ không muốn thất vọng, đau khổ sau này. Con
thương mẹ nên nói trước.
- Thưa bác đã đến giờ uống thuốc ạ.
- Vất vả cho cô quá Hà Anh?
- Có gì đâu. Hà Anh thấy việc này rất đơn giản. Bác cần yên
tĩnh anh nên chìu ý người bệnh một chút đừng làm bác xúc động.
Quốc Tuấn nhìn cô rồi cười:
- Nhưng mẹ tôi cố chấp, tôi sợ mai mốt mẹ tôi chịu không nổi
khi đối diện với sự thật.
Cô xua tay:
- Anh đừng nói nữa bác ấy không chịu được đâu Từ từ bác ấy hiểu
mà.
- Hà Anh xem ra hiểu ý mẹ hơn con đó Quốc Tuấn.
Anh mỉm cưới hạ giọng:
- Mẹ thật lạ thích khen người khác không bao giờ khen con
trai mình.
Bà Tịnh Huyên thấy con trai mình nhận xét đúng liền bảo:
- Mẹ định khen con đây. Chưa kịp thì con đã trách.
- Khen con việc gì?
- Con tìm đâu ra một người giúp việc hiền hậu, nết na và
siêng năng giỏi dắn nữa. Mẹ rất thích Hà Anh, con để cô ấy ở lại đây với mẹ được
rồì, Con yên tâm lo cho công ty đi.
Anh đưa mắt nhìn Hà Anh kín đáo nở nụ cười. Bà Tịnh Huyên gọi
Hà Anh đến bên cạnh rồi bảo với Quốc Tuấn:
- Con thử hỏi ý kiến của Tuấn Anh xem sao?
- Chuyện gì ạ?- cả hai đồng thanh.
- Mẹ muốn Hà Anh theo mẹ về Sài Gòn với mẹ. Cô ấy có thể chăm
sóc sức khỏe cho mẹ dài hạn. Có được không con?
- Việc này.
Hà Anh hơi bối rối. Thế là cô phải xa Quốc Tuấn sao? Tự nhiên
nghĩ đến điều đó mắt cô buồn sụp cụp xuống yên lặng Quốc Tuấn hơi bất ngờ trước
đề nghị của bà Tịnh Huyên anh nói:
- Việc này chúng con sẽ bàn lại với Tuấn Anh mẹ ạ. Tuấn Anh
là\..\.
- Mẹ biết rồi. Nhưng Tuấn Anh, Hà Anh đêu ở thành phố ra. Trở
về Sài Gòn đâu có khó khăn gì. Vả lại sống và làm việc ở đâu cũng vậy. Nếu Tuấn
Anh lo cho em gái thì mẹ đưa cậu ta trở về công ty trong Sài gòn cho cậu yên tâm
cho Hà Anh ở lại với mẹ.
- Vấn đề Tuấn Anh không có gì chỉ ngại..
Quốc Tuấn lấp lửng bà Tịnh Huyên nói tiếp:
- Tuấn Anh là trợ lý giỏi của con. Mẹ nghĩ có cậu ấy con đỡ
phải lo mọi Việc. Đem Tuấn Anh đi mất cánh tay đắc lực đó Quốc Tuấn.
- Dạ\..\. Mặt anh rõ ràng lộ vẻ bối rối. Hà Anh đã tình nguyện
ở lại đây chăm sóc bà nên có không ngại. Tránh đổ bể việc cô và khó xử cho anh
Hà Anh vội nói:
- Thưa bác cháu sẽ về với bác. Không có việc gì đâu ạ.
Vui mừng bà Tịnh Huyên gật đầu:
- Đó con thấy chưa Hà Anh rất chu đáo.
- Anh em họ rất giống nhau ở tính quyết đoán và dứt khoát.
Con nhớ chăm sóc và nâng đỡ cho Tuấn Anh nha. Mẹ tin tưởng cậu ấy lắm. Một người
tài trong công việc đấy.
Quốc Tuấn giấu tiếng thở dài anh đứng lên:
- Con xin phép mẹ trở về công ty đây, công Việc quá nhiều.
Không ngờ bà Tịnh Huyên ngăn lại:
- Không có con Tuấn Anh và Lương Sơn giải quyết rất tốt. Con
cứ lo chuyện của mình đi giao việc cho họ làm bớt phải tin những người cộng sự
mình chứ con.
Hà Anh biết Quốc Tuấn cũng như cô ruột rối tơ vò. Cả hai vô
tình gạt bà nhất là cô. Và cả hai đang rơi vào tình thế nan giải, nếu không
thông minh tỉnh táo khó mà giải quyết.
Bà Tịnh Huyên biết cô giả trai gạt bà chắc bà xỉu ngay. Bà
không chịu nổi cú sốc người khác gạt mình đâu.
Hà Anh tin là mình đang làm đúng.
- Mẹ gọi con ở lại làm gì?
Mẹ muốn con đưa Hà Anh đi sắm sửa vài thứ cho mẹ được không?
- Được ạ Mẹ cứ nói với cô ấy, con đợi ở dưới xe.
- Đi ngay bây giờ hả bác?
- Ừ cháu lấy giấy ghi đi. Bác muốn mua nhiều thứ.
Bà Tịnh Huyên bảo cô mua quần áo cho mình, mua đồ dùng cá
nhân cho Hà Anh, những thứ dùng để trở về thành phố rồi bảo cô đi cùng Quốc Tuấn.
Anh ấy sẽ biết mua mọi thứ gì cho bà.. Có thể vài hôm nữa bà xin về Sài Gòn
cùng cô. Nghe đến dây tự nhiên Hà Anh cảm thấy buồn. Một nỗi buồn vô cớ xâm chiếm
lấy hồn cô. Hà Anh bước đi những bước chân vô hồn ra khỏi bệnh viện với bao ý
nghĩ lộn xộn thoáng qua đầu. Trông dáng cô giống như người bị mộng du.
CHƯƠNG 8
Q
uốc Tuấn đứng tựa lưng vào xe vẻ thẫn thờ, anh nhìn mông lung
ra khỏang không gian bao la trước mặt qua cặp kính màu nâu. Trời buồn buồn. Quốc
Tuấn không hiểu vì sao dạo gần đây anh thấy mình dường như có sự thay đổi. Những
ngày làm việc bên cạnh Hà Anh là những ngày anh vui vẻ, lạc quan vô cùng. Bây giờ
Hà Anh sắp rời công ty, làm sao anh giữ cô lại. Mẹ anh là người đưa cô đến mang
niềm hi vọng cho anh. Sao bây giờ lại là mẹ anh đưa cô đi. Hà Anh đi anh buồn
hiu hắt. Quốc Tuấn không biết anh phải làm gì bây giờ? Mải suy nghĩ anh không
hay Hà Anh đang đứng bên cạnh anh lâu lắm rồi cô mới trở lại hình hài đáng dấp
xưa được đứng cạnh Quốc Tuấn như cô hằng mong. Ngày ấy Hà Anh ước ao gặp được ý
trung nhân. Hình ảnh lý tưởng ấy chỉ có trong đầu cô và bây giờ có lẽ nó là hiện
thực. Cô cảm thấy khó mà quên anh. Quên một người đã làm cho lòng cô xôn xao dậy
sóng.
- Tuấn Anh cậu đó à?
- Không phải, bây giờ em là Hà Anh.
- Anh không nhận ra điều đó sao?
- Có chứ. Anh thích em là Hà Anh hơn.
- Nhưng khi em trở thành Hà Anh, thật sự trở lại chính mình
thì em thấy cuộc đới mình buồn hơn.
- Tại sao vậy?
- Vì em phải xa công ty.
Quốc Tuấn quay lại nhìn cô một cái nhìn xa xăm khó tả hết bằng
lời.
- Em tiếc sao? Vậy mà anh nghĩ rằng em muốn trở về Sài Gòn
không thích làm việc ở công ty nữa chứ.
- Không, chỉ vì em cảm thấy bác gái rất đáng thương.
- Vậy hả? Lúc nãy nghe em nhận lời anh rất buồn, em có biết
anh có cảm giác như thế nào không?
- Làm sao em cảm nhận được những ý nghĩ của anh.
Quốc Tuấn mở cửa xe tỏ vẻ thất vọng:
- Mẹ anh khen em thông minh, anh cũng nghĩ là em sẽ là người
có khả năng đọc được ý nghĩ của anh. Nào ngờ Hà Anh bỗng cười phá lên:
- Quốc Tuấn anh nghĩ là em có khả năng siêu việt ấy à? Anh phải
nói thì em mới hiểu chứ.
Quốc Tuấn cắn môi mlnh nói nhỏ.
- Em có biết tại sao anh đưa em vào làm trợ lý cho anh không?
- Tại sao? Em muốn biết?
- Vì, vì anh mến em, quý em. Những ngày em giúp anh làm việc
anh thấy mình yêu đời hơn, cuộc sống như có ý nghĩa hơn, niềm vui nhân đôi.
- Vậy à em chỉ nghĩ rất đơn giản vì anh cần một trợ lý.
- Không phải đâu, thiếu gì trợ lý nam đủ tiêu chuẩn cho anh
chọn, anh chọn em vì nhiều lý do mà anh không thể giải thích.
- Em hiểu anh mà Quốc Tuấn.
- Sao em lại nhận lời mẹ?
- Anh không thấy bác ấy đáng thương à?
Quốc Tuấn gật gù.
- Ừ hiện nay mẹ anh rất đơn chiếc không có người đỡ đần chăm
sóc. Anh cũng chưa biết tính sao? Anh định nhờ em tìm người giúp khi mẹ anh trở
lại Sài Gòn. Không ngờ em lại nhận lời như vây.
- Anh không bằng lòng cho em đi giúp, mẹ anh à?
- Đành vậy, biết sao bây giờ. Ai bảo em làm việc tốt quá mẹ
anh hài lòng, khen ngợi mãi. Bây giờ đổi người khác bà cụ đâu có chịu.
Hà Anh tươi cười.
- Không lẽ em đi anh buồn à?
- Tự nhiên Quốc Tuấn đặt tay lên vai cô một cách thân ái:
- Em nghĩ anh là cục đất sao không biết buồn, anh không giành
với mẹ được. Anh mất đi một trợ lý vừa ý, tâm trạng của anh khó chịu lắm đó.
Quốc Tuấn nói đi rồi nói lại.
- Tuy nhiên em không đi đâu xa. Vi chúng ta là bạn thân mà rời
nhau phải đau lòng chứ. Anh nghĩ ngày nào mẹ anh hết bệnh em hãy trở lại công
ty làm Việc với Anh nha.
- Dĩ nhiên.
- Hà Anh gât đầu. Bàn tay nóng ấm của anh vẫn để yên trên vai
cô.
- Cô nhớ cái cảm giác ấy khi cô còn là một Tuấn Anh đẹp trai.
- Anh nghĩ em là người hiểu anh.
- Tại sao anh lại nghĩ như thế. Mỹ Mỹ hiểu anh hơn.
- Mỹ Mỹ cô ấy không biết về ai cả, kể cả anh, cô ấy giống con
búp bê rỗng tuếch.
- Nghe nói ngày xưa anh rất yêu cô ấy.
Quốc Tuấn mơ màng về ngày anh mới quen. Mỹ Mỹ đẹp kiêu sa khiến
trái tim anh chao đảo trước vẻ đẹp mê hồn ấy. Anh và các bạn anh đều là những
người thích chinh phục. Tuổi trẻ đi qua. Cái thời sôi nổi bồng bột lắng dần đi,
thì ra những con búp bê lồng trong tủ kính chỉ để ngắm nghía chứ không để yêu
thương được, vì búp bê không biết yêu thương người bao giờ.
Mỉm cười Hà Anh đứng yên bên anh. Cô nghe hồn lâng lâng một sự
dịu dàng e ấp, tình yêu trong sáng như nụ hoa đầu hé nở trong lòng hai người.
Hình như họ thích kể cho nhau bao điều kể cả góc tâm tư thầm kín nhất ở tận đáy
lòng. Họ nluốn hiểu nhau như hiểu chính mình.
Quốc Tuấn đề nghị:
- Anh đưa em đi chơi nha.
- Không được, em về mẹ anh chờ...
- Mẹ anh muốn anh sắm sửa ít đồ cho em và mẹ để chuẩn bị cho
bà trở về Sài Gòn.
- Mẹ anh không trông em đâu. Anh sẽ điện cho mẹ.
Hà Anh gật đầu. Không hiểu sao cô lại đồng ý một cách dễ dành
như vậy:
- Tùy anh.
Quốc Tuấn mở cửa xe cho Hà Anh bước vào Lần đầu tiên anh được
đi dạo cùng cô.
Quốc Tuấn cảm thấy niềm vui nhân đôi. Anh nhớ đến chuyến du lịch
Singapo với Mỹ Mỹ bảy ngày họ đã cãi nhau sáu lần. Bị anh từ chối cưới gấp Mỹ Mỹ
đã giận anh. Và anh trở về nước với một tâm trạng chông chênh khó tả. Hình như
anh và Mỹ Mỹ là hai đường thẳng giao nhau một điểm rồi xa nhau mãi khó mà gặp lại
lần nữa trong đời.
Tuy nhiên lần giận hờn này của Mỹ Mỹ không hề làm cho QuốcTuấn
đau khổ, bận tâm Hình như lòng anh đã quyết dù không phải anh là người đề nghị
chia tay.
Buổi chiều ở Đà Lạt ánh sáng vàng ươm rầc lên vạn vật, cây lá
ánh lên mảu ngọc thạch, Quốc Tuấn lái xe vòng vèo qua các nơi danh lam thắng cảnh.
Nhưng giây phút này không ai bảo ai ca hai lại thích ngồi bên nhau mà ngắm nhìn
cảnh vật thật thơ mộng của Đà Lạt trong buổi chỉều thu. Họ im 1ặng thay cho lời
nói trong lúc này.
- Em có muốn đến cà phê cao nguyên không Hà Anh?
- Không cần đâu anh.
- Vậy em muốn anh đưa em đi đâu. Mình dạo hồ than thở nha.
- Không, em không thích hồ than thở, nơi ấy rất buồn.
- Nếu vậy mình đến thung lũng tình yêu nơi ấy rất êm đềm thơ
mộng, Hà Anh cũng lắc đầu:
- Chúng ta đi dạo trò chuyện vòng quanh hồ Xuân Hương, đến chợ
Đà Lạt mua sắm rồi về anh ạ. Em sợ me anh lo lắng, bà ấy đang bệnh mà.
Không hiểu sao nhìn vẻ lo lắng cho mẹ anh của Hà Anh, Quốc Tuấn
lại ao ước được đặt nụ hôn lên vầng trán thanh thóat của cô. Nhưng Quốc Tuấn rất
sợ cô khước từ và xem thường anh. Làm anh nôn lên niềm khao khát vô bờ. Không lẽ
anh yêu Hà Anh rồi sao?
Thỉnh thoảng anh lại nhìn cô. Nhìn nét thanh tú của Hà Anh Quốc
Tuấn muốn thổ lộ điều sâu kín trong lòng. Nhưng anh chưa hiểu hết tâm trạng của
Hà Anh đối với mình. Biết đâu khi nói ra anh lại chấp nhận một sự thật phũ
phàng. Hà Anh sẽ vĩnh viễn ra đi. Anh rất sợ điều đớ nên đành câm nín nhưng anh
vẫn nuôi một niềm hi vọng đang lớn dần trong anh. Tự nhiên Quốc Tuấn hỏi Hà
Anh:
- Bao giờ em lấy chồng. Hà Anh?
Hà Anh nheo mắt cưới:
- Anh hỏi để làm gì? Có thể về Sài Gòn, ở trong đó em sẽ lấy
chồng luôn.
Quốc Tuấn dừng xịt xe lai bất ngờ làm cô suýt ngã vào người
anh, Hà Anh đỏ mặt.
- Anh làm gì vậy Quốc Tuấn?
- À không. có lẽ gặp phải ổ gà em ạ.
- Vậy mà em cứ tưởng Hà Anh lại cười cô nói lấp lứng:
- Anh Quốc Tuấn nè!
- Gì?
- Anh có biết Đà Lạt đầy hoa, festival Đà Lạt đã diễn ra rất ấn
tượng. Hàng trăm cặp uyên ương làm lễ trong ngày cưới. Họ đi bên nhau trung nụ
cười rạng rỡ. Em ao ước ngày mình lấy chồng mặc một cái áo đầy hoa hồng tươi kết
thành một vạt dài. Em sẽ trở lên Đà Lạt này tổ chức lễ cưới. Anh ủng hộ chứ.
Quốc Tuấn khẽ liếc nhìn cô. Hà Anh vẫn nói say sưa điều cô
mong ước, anh xen vào:
- Anh sẽ tặng cho em chiếc áo hoa ấy.
- Sao là anh, chú rể tương lai tặng cho em chứ.
- Chú rể là ai, là anh chàng việt Kiều Hoàng Hinh à?
Bất giác Hà bật cười trườc vẻ khó chịu của Quốc Tuấn.
- Em chỉ yêu cầu anh một điều... nếu anh vẫn xem em là bạn
thân.
- Em nói thử đi.
- Anh tặng cho em một xe hoa hồng trong ngày cưới được chứ.
Quốc Tuấn thở hắt ra:
- Anh cũng có một điều kiện...
- Sao?
- Anh sẽ thực hiện yêu cầu của em nếu anh là người được vinh
dự mang áo mang hoa đến cho em bao nhiêu anh cũng làm. Em muốn kết cả bao nhiêu
loài hoa Đà Lạt anh sẽ gôm hết tặng em.
Hà Anh nghênh mặt:
- Anh đùa dai thật Quốc Tuấn, chuyện đùa của anh chỉ có trong
mơ.
- Tại sao? Anh sẽ cố gắng biến thành hiện thực.
- Nhưng ngày ấy có lẽ còn xa lắm. Anh còn mẹ, còn My Mỹ kia
mà.
Quốc Tuấn lắc dầu như tỉnh một giấc mơ:
- Anh và Mỹ Mỹ không còn gì nữa.
- Chúng ta hãy chờ thời gian sẽ trả lời Hà Anh ạ.
- Để làm gì hả anh?
Quốc Tuấn bỗng dừng xe lại bên đường. Trên đồi cao thông hát
vi vu bản nhạc tình yêu Anh nhìn Hà Anh rất lâu rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay
cô hôn nhẹ.
- Hà Anh hãy tin anh. Chờ anh nha Hà Anh.
Hà Anh đỏ mặt. Tim cô là tiếng trống liên hồi. Cô rụt tay lại.
- Quốc Tuấn anh làm em bất ngờ quá.
- Không bất ngờ đâu. Anh đã yêu em ngay từ phút đầu gặp gỡ,
và anh ngơ ngẩn khi vuột mất em trên đường.
Hà Anh xúc động không dám ngẩng lên:
- Em không biết.
- Và em biết anh ngỡ ngàng như nằm mơ khi thấy em xuất hiện
bên anh qua hình bóng cậu con trai.
- Xí, chắng phải anh bị bệnh đồng tính sao?
- Không bao giờ có chuyện ấy. Anh yêu em Hà Anh.
- Đừng anh... có vội lắm không Quốc Tuấn? Em chưa hiểu hết
lòng mình.
Quốc Tuấn nhìn cô hi vọng:
- Anh muốn trả hết tấm chân tình của anh cho em thấy. Còn
em\..\. đừng vội trả lời anh. Thời gian sẽ là thước đo tình yêu bền vững. Anh
hi vọng em luôn hướng về anh.
Một ngày nào đó chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi.
Hà Anh thớ dài:
- Em rất hi vọng. Bây giờ mình về đi anh.
Quốc Tuấn buông từ từ hai bàn tay cô ra. Anh tiếc nuối giây
phút này, không hiểu sao anh cảm thấy buồn và cô đơn vô vàn. Anh vòng tay lái
cho xe lướt đi trên con đường nhựa láng bóng mà sao lòng anh lại bề bộn vô
cùng. Xe chạy êm êm. Hà Anh nhìn anh mà xao xuyến hết cả tâm can. Nhưng cô vẫn
bình thản vô cùng, khiến Quốc Tuấn càng cảm phục hơn. Anh nguyện chờ đợi cô dẫu
phải bạc cả đầu.
° ° °
Buổi trưa hôm ấy. Hà Anh và bà Tịnh Huyên cũng trở lại Sài
Gòn. Tài xế đưa hai người về khu biệt thự ở đường Cách Mạng Tháng Tám. Ngôi biệt
thự tọa lạc trên một khoảng đất trống. Khuôn viên rộng rãi vô cùng. Phía trước
biệt thự đầy hoa mười giờ nở như tấm thảm dệt. Hà Anh đưa bà Tịnh Huyên vào
nhà. Căn nhà rộng nhưng vắng lặng êm đềm quá khiến con người ta dễ rơi vào tâm
trạng buồn bã.
Hà Anh lướt mắt qua mọi thứ trong nhà. Của cải, đồ vật quý
giá và bày trí khá cầu kỳ. Bà Tịnh Huyên ngồi xuống salon bảo Hà Anh:
- Bảo con Hoa đi chợ cháu chuẩn bị cho bác các món ăn theo
đơn bác sĩ nha.
- Dạ, bác khỏe không.
- Ờ, khỏe. Nhưng già rồi nay bênh mai đau, cháu giúp bác mọi
việc nhé Hà Anh.
- Cháu sẽ làm bác vui bác ạ.
Nhìn thấy hoàn cảnh đơn chiếc của Quốc Tuấn một mình phải cai
quản cả cái công ty lớn mà cô thì không giúp gì được cho anh nữa Hà Anh thấy tội
cho Quốc Tuấn quá. Cô tình nguyện về đây chăm sóc cho bà Tịnh Huyên. Có người
lo cho mẹ Quốc Tuấn đỡ một phần gánh nặng trên vai công việc công ty và mẹ bệnh.
Hai mẹ con mà bao nhiêu là việc, liệu Quốc Tuấn giải quyết nổi không? Đây cũng
là cách cô giúp Quốc Tuấn cho mẹ anh ấy.
- Chúng ta về đây nghỉ một lúc rồi phải vào bệnh viện kiểm
tra sức khỏe đó Hà Anh.
- Bác không ở nhà sao?
- Không, đây là giấy tờ chuyển viện\..\. Họ ưu ái cho bác về
nhà thăm nhà. Nếu có việc gì họ không chịu trách nhiệm.
- Được rồi bác cháu ta trở vào bệnh viện. Bác đi đâu cháu sẽ
theo đó mà.
Bà Tịnh Huyên vui vẻ khi có Hà Anh bên cạnh tạo niềm vui.
- Chờ bác nghĩ ngơi một giờ nữa rồi đi nha Hà Anh.
- Cô gật đầu. Hà Anh dọn dẹp nhà cửa cho bà sạch tươm. Cô bỗng
nhớ đến Vân Vi. Từ đây về nhà Vân Vi khá xa, Hà Anh liền nhấc máy điện thoại:
- Alô!
Hà Anh nói nhanh giả giọng nam ồ ỗ.
- Có tiếng Vân Vi nhừa nhựa:
- Ai vậy?
- Có nhận ra ta không, trời ơi trưa mà ngủ dừ vậy cô nương.
Không sợ bị khét sao?
- Ôi! Là mi Hà Hà Anh?
- Ta đây chứ ai?
- Mi ở đâu vậy? Dạo này ngon cơm ngọt canh với ông giám đốc
Việt kiều rồi Hà. Sao không thấy nhắn nhe gì bạn bè cả.
- Đừng có đoán bừa, quỷ nhỏ ạ. Ta ở rất gần mi đó, đường Cách
Mạng Tháng Tám.
- Sao Hà? Tự nhiên lại về đó. Mi quen ai vậy?
- Đâu có quen ai, mình phải đưa bà chủ bị bệnh từ Đà Lạt về bệnh
Viện thành phố chữa trị.
- Bệnh gì? Sao giám đốc không lo trị cho bà chủ ở Đà Lạt lại
đưa về đây?
- Bà chủ bệnh tim cậu ạ.
- Có phải mi làm tình nguyện viên chăm sóc cho mẹ người ta
không?
- Không phải, nhưng tất cả vì lòng nhân Vân Vi đùa:
- Ai mà biết người ta muốn lấy lòng bà chủ.
- Xí ai thèm lấy lòng aí chứ.
- Mi không hỏi thêm về cha mẹ mình hay sao?
- Ừ mình định hỏi thăm đấy. Gia đình mình thế nào rồi?
Vân Vi hắng giọng và điềm đạm nói:
- Này hứa với ta mi khôn được xỉu nghen.
- Trước mặt mi có ai ở đó không.
- Chuyện gì vậy Vân Vi? Mi làm ta muốn tắc nghẽn mạch máu đó
VânVi, nóí nhanh lên.
Vân Vi không để bạn chờ lâu:
- Này, bác Hai ở nhà bị té do bị bệnh tai biến. Bác ấy bị liệt
nửa người cả tháng nay.
- Trời ơi! Thật Hà Vân Vi, ba mình đang ở đâu vậy?
Bác ấy đang nằm ở bệnh Viện Chợ Rẫy ấy:
- Ôi ai chăm sóc cho ba mình vậy Vân Vi?
- Ta chứ ai? Mỗi ngày vào thăm bác ấy xem khỏe chưa? Hôm nay
đi mới về và vừa chợp mắt thì bị mi gọi dậy vô tội vạ.
- Xin lỗi ta không biết, cảm ơn mi quá VânVi ta.. ta về ngay
đây.
- Khoan đã nhưng mi đang là gái hay trai vậy?
- Đà là nữ rồi, rất được bà chủ tin cậy bà ấy cứ nghĩ là Tuấn
Anh vẫn còn giúp QuốcTuấn ở Đà Lạt. Ta là Hà Anh em Tuấn Anh Vậy à.
- Mi đang ở đâu vậy Vân Vi?
- Đang ở nhà.
- Chiều nay mi có vào bệnh viện không?
- Có.
- Ba minh đang nằm chỗ nào?
- Phòng 30 lầu 4 khoa thần kinh.
- Được rồi ta nhớ mi nhớ vào nha.
Hà Anh cúp máy. Cô thẫn thờ như kẻ mất hồn. Bà Tịnh Huyên hỏi.
- Cháu vừa điện cho ai vậy?
- Dạ cháu gọi về nhà.
- Có chuyện gì sao trông cháu buồn thế?
Hà Anh lắc đầu:
- Chuyện bình thường ạ.
- Bình thường sao cháu buồn. Mắt cháu ươn ướt thế kia đừng giấu
ta. Có gì ta sẽ giúp đỡ, cháu tốt với ta quá ta nở nào để cháu thiệt thòi.
Tự nhiên Hà Anh không kìm được xúc động cô bật khóc:
- Bác ơi ba cháu bị bệnh liệt nửa người rồi ạ. Bạn cháu đang
nuôi ông ấy ở bệnh viện.
- Sao? Cháu mau đến đó đi.
- Dạ, cháu rất nôn nao nhưng bác đi với cháu vào bệnh viện
luôn chứ.
- Chúng ta đi! Bác cũng mệt cháu ạ.
- Ôi, bác có sao không? Tài xế mau đưa bà chủ đến bệnh viện:
Bà Tịnh Huyên lại thở mệt nhọc. Hà Anh ôm bà vào lòng, chiếc
taxi lao vút trên đường. Tiếng còi tuyn tuyn inh ỏi. Hà Anh lo lắng vô cùng. Cô
lại đưa bà vào phòng hồi sức lần nữa.
- Ở bệnh Viện Hà Anh hàng ngày vào chăm sóc cho cha và chạy
sang chăm sóc cho bà Tịnh Huyên. Hôm gặp cô ở bệnh viện bà Anh Thư không nhìn
cô, bà quát nạt khi cô nước mắt vắn dài quỳ bên giường cha thổn thức:
- Ba ơi, con không biết ba bệnh, con xin lỗi. Con sẽ chăm sóc
cho ba kể từ đây nha ba.
- Cám ơn cô, cô còn nhớ ông ấy là cha cô sao. Cô đã giết chết
cha mẹ cô lâu rồi.
Hà Anh quay sang mẹ xin tạ lỗi:
- Mẹ ơi, con rất hối hận con biết mình có lỗi với ba mẹ. Con
xin mẹ tha thứ cho con.
Bà Anh Thư gỡ tay cô ra:
- Cô là ai tôi không quen.
Hà Anh vẫn nắm tay bà năn nỉ van xin hết lời:
- Con biết lỗi của mình bằng trời khó mà tha thứ. Nhưng mẹ
hãy cho con một cơ hội đi.
- Hừ, tôi tạo cho cô nhiều cơ hội báo hiếu vậy mà cô bỏ trốn
cho người ta xem thường tôi, thử hỏi tôi làm sao mà nhìn ai. Tôi xem như mình
không có đứa con này.
Bà Anh Thư đòi từ cô. Vân Vi thấy Hà Anh khóc lóc cô xen vào:
- Bác ơi, bác đừng giận Hà Anh. Chỉ vì nhất thời suy nghĩ
nông cạn chứ Hà Anh không cố ý đâu.
Bỏ nhà ra đi. Người ta đồn con gái mà bỏ nhà theo trai. Cháu
chịu mổi lời dị nghị ấy không Vân Vi.
Vân Vi gật đầu:
- Dĩ nhiên là không ạ.
- Vậy cháu nói đi bác phải làm gì với đứa con gái ngỗ ngược
này.
- Bác... bác ơi cho cháu xin đi. Hùm dữ không ăn thịt con.
Làm sao bác lại từ Hà Anh, thật sự cô ấy không có lỗi nghiêm trọng.
- Bỏ nhà đi hai ba tháng nay mà không nghiêm trọng sao?
Vân Vi nói thay cho Hà Anh:
- Hà Anh đi làm xa cho một công ty lớn khó mà nghỉ một ngày
bác đừng trách cô ấy.
- Đi làm à? Nó mà biết làm gì?
Mẹ đừng coi thường con. Hiện nay con đang cố gắng đi làm để tự
lo cho mình. Con đang làm trợ lý giám đốc cho công ty mỹ phẩm Hào Hoa đó.
Bà Anh Thư hình như chưa nguôi giận bà nói:
- Cô tự lập thì tự lo cho mình đi chúng tôi xem như mình
không có đứa con nào.
- Bác ơi, xin bác nguôi giận ở đời ai mà không lỗi lầm. Bác
tha thứ cho Hà Anh, cô ấy biết lỗi quay về đây quỳ dưới chân bác kìa.
- Tôi không cần, cô đi đi.
- Mẹ ơi, hãy để con chãm sóc cho ba.
- Ba cô thì cô cứ lo. Riêng tôi, tôi xem như chưa hề có cô
trên đời.
Vân Vi đưa mắt nhìn Hà Anh. Cô thấy tội cho bạn nên cố gắng
năn nỉ bà Anh Thư thêm lần nữa.
- Bác ơi, người ta bảo đánh người chạy đi ai đánh người chạy
lại bao giờ. Bác không tha thứ cho Hà Anh cô ấy buồn đi lang thang, chán đời
bác vui sao?
Bà Anh Thư im lặng, có vẻ nghĩ ngợi. Nhìn vẻ mặt đăm chiêu của
mẹ Hà Anh biết bà nguôi đi phần nào. Cô không giám nói thêm gì nữa. Vân Vi bấm
tay cô ra hiệu cô theo ra ngoài:
- Mi định quỳ mãi sao? Ta thấy đá còn mềm huống gì lòng người.
Ta thấy bác ấy từ mi ta sợ lắm.. Nhưng mẹ mi rất khó tính lại cố chấp mi không
nên muốn bà ấy tha thứ ngay phải từ từ.
- Ta hiểu... lúc này ta chỉ lo cho cha ta mà thôi. Ông ấy rất
hiền lành sao lại thế này chứ.
Vân Vi chép miệng:
- Người hiền thường hay gặp nạn mà.
Bấy lâu nay sao mi không báo cho ta Hà Vân Vi?
- Báo làm sao mà báo, nhà bà ta đâu có điện thoại. Làm sao mà
nhắn vả lại mi không cho ta biết điện thoại của công ty làm sao mà liên lạc.
- Ừ mình quên.
- Ba mình bệnh bao lâu rồi Vi?
- Đã hai tuần, đừng lo ta đã thay mi lo cho bác mỗi ngày.
- Còn mẹ ta?
- Bác ấy thỉnh thoảng mới đến.
- Vậy sao.
Hà Anh luôn bất mãn mẹ. Có lẽ mẹ vẫn bài bạc nên nghèo khổ. Mẹ
ít chăm sóc cho ba. Họ sống không bằng hai người bạn, thiếu tình cảm vợ chồng.
Vậy mà bà lại trách Hà Anh.
- Ta cảm ơn mi Vân Vi. Ta thấy mi đối với ta quá tốt. Biết
bao giờ ta trả hết ơn này.
- Vân Vi ta nợ mi quá nhiều.
Vân Vi xòe tay ra, một tay giấu sau lưng:
- Mắc nợ Hà? Thì trả đi, nói nhiều quá.
Biết bạn đùa Hà Anh vỗ nhẹ vào tay bạn:
- Chờ ta lãnh lương tháng sau ta đền ơn mi.
- Lâu quá chờ không nổi.
- Nè, ta sắp lãnh lương rồi không để mi chờ lâu đâu.
- Vân Vi đeo vai bạn, tay vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán
Hà Anh:
- Nào bỏ chuyện ấy qua một bên đi, ta hỏi chuyện này.
- Chuyện gì?
- Mi tư nhiên lại trở về đây là sao? Bao nhiêu cố gắng bấy
lâu nay công cốc à?
Hà Anh lắc đầu:
- Không ta về đây chơi. Bà chủ vừa vào bệnh viện đấy.
- Vậy sao?
- Bà chủ nằm ở khoa tim tầng bốn, ta phải chăm sóc bà ấy.
- Nhà bà chủ không có người làm sao?
- Đang làm trợ lý tự nhiên về nhà làm ôsin kỳ vậy Hà Anh.
Hà Anh đứng tựa lan can nhìn ra những cây dầu cao vút trong bệng
Viện thở dài.
- Ta đâu có muốn, bà chủ tuyển ta vào công ty, tự nhiên bà ấy
lại quan tâm đến mình cứ hỏi thăm mãi. Tuần này bà ra Đà Lạt nghỉ dưỡng sức
không ngờ cãi nhau với giám đốc. Thế là bệnh tim tái phát, giám đốc nhờ ta chăm
sóc mẹ anh ấy giùm. Thử hỏi làm sao mà từ chối chứ.
- Ơ, ta muốn xem bà chủ của mi chắc tuyệt vời lắm. Bà ấy và
giám đốc cãi nhau về chuyện gì?
- Chuyện riêng của họ mà.
- Chuyện gì mới đuợc. Vân Vi tò mò.
- Bà chủ đòi cưới vợ gấp cho giám đốc.
- Anh ấy cãi lại.
Tự nhiên nghe cô nói VânVi cười khúc khích:
- Ta biết rồi, có lẽ giám đốc yêu trợ lý của mình nên chưa chịu
cưới vợ đúng không?
- Lại đoán bậy bạ. Mệt mi quá Vân Vi.
Hà Anh xem giờ rồi giục:
- Sắp đến giờ pnải cho bà chủ uống thuốc ta về phòng nha.
Vân Vi kéo tay cô:
- Giờ này không cho vào thăm bệnh nữa.
- Chúng ta sang chổ bà chủ của mi đi.
- Ừ thì đi.
Cả hai vào thang máy trở lại phòng bệnh của bà Tịnh Huyên.
Sau khi ở cấp cứu ra bà nằm phòng đặc biệt Người chăm sóc cho bà được ra vào
khi cần thiết. Bác sĩ đang khám bệnh cho bà, xong anh ta bước ra, một vị bác sĩ
còn trẻ. Gặp hai cô gái đứng trước phòng bệnh của bà anh hỏi:
- Hai cô là người nhà của bà Tịnh Huyên.
Vân Vi nhanh miệng:
- Dạ, đây là người nhà của bà ấy.
Tự nhiến vị bác sĩ trẻ nhìn VânVi rồi hỏi đùa:
- Còn cô không phải người nhà thì xin mời ra ngoài.
- Ơ, cho em vào thăm bà ấy một chút.
- Hết giờ thăm bệnh rồí cô bé.
- Nhưng tôi.
- Không được, đây là quy định của hệnh viện. Cô vào phòng làm
Việc của tôi ngồi chờ tới giờ mới được vào thăm. Cô người nhà nhận thuốc về
đúng tám giờ cho bà ấy uống thuốc.
Nói xong anh bỏ đi trước. Hà Anh và Vân Vi bườc đi theo. Vân
Ví phụng phịu:
- Cha bác sĩ này thấy ghét quá Rắc rối ghê. Còn mười lăm phút
nữa tới giờ rồi. Ta sẽ chờ ở đây. Mi vào trước đi, Hà Anh tủm tỉm cười:
- Người ta làm theo chức năng nhiêm vụ có gì rắc rối đâu. Nè
ta thấy anh ta nhìn mi rồi bảo vào phòng bác sĩ chờ. Ê có khi nào hắn bọ
"sốc'' tim không?
- Nói bậy, rắc rối thì có.
- Hắn tên là gì vậy?
- Bác sĩ Thiện An.
- Hay quá mới đó mi đã để ý tên người ta. Hai người này có vấn
đề rồi.
Hai cô đang cãi nhau thì Thiện An gọi lớn:
- Cô vào đây nhận thuốc cho bà Tịnh Huyên đi.
- Chờ ta chút.
Hà Anh không ngờ Vân Vi cũng theo bén gót. Anh chàng Thiện An
đã gỡ chiếc khẩu trang ra nhìn hai cô gái cười, thái độ của anh rất vui vẻ. Hà
Anh quan sát kỹ Thiên An rồi có che miệng cười khi thấy Vi bác sĩ ghi nhanh vào
đơn thuốc:
- Cô cứ cho bà ấy uống theo toa ghi sẵn.
Vân Vi lấm lét nhìn Thiện An.
- Bác sĩ cho em theo nhỏ bạn vào thăm bà ấy một chút xíu
thôi.
- Không được, cô cứ ngồi đó chờ đi.
Hà Anh nháy mắt với Vân Vi:
- Chờ đi, ta vào với bà ấy rồi trở ra.
Vân Vi khó chịu đứng lên:
- Không thèm, ta trở xuống chỗ bác Hai à. Đến giờ ta lên. Nhớ
nha.
- Thật ra.
Chợt điện thoại trên bàn reo lên, Thiện An tiếp máy, lợi dụng
lúc bác sĩ bận rộn Vân Vi chạy theo Hà Anh vào phòng bà Tịnh Huyên.
Thiện An tươi cười hỏi:
- Cậu đó Hà? Lâu ngày không gặp giọng nói không khác xưa lắm.
Tìm tớ có Việc gì không?
- Có chứ. Ai mà gặp cậu thật xui xẻo.
- Cái gì? Sao lại xui?
- Chứ tìm bác sĩ thì ngoài bệnh hoạn ra ai tìm cậu làm gì.
Câu nói đùa của người bạn thân làm Thiện An cười hăng hắc:
- Có trường hợp khác không?
- Có lẽ thấy mặt cậu là sợ rồi. Ai thèm gặp làm gì.
- Vậy à.
- Bởi vì gặp cậu là tốn tiền. Không thích ở chỗ đó đó.
- Cám ơn Vậy sao bây giờ cậu lại tìm tớ làm gì, không sợ tốn
tiền Hà?
- Sợ nhưng lại phải gặp mới chết chứ.
Cả hai lại cười vang, Thiện An quát:
- Này, vẫn chưa bỏ tật đùa dai. Trời có mắt bắt cậu đi gặp tớ
đấy.
- Bạn bè mà chạy đâu cho khỏi.
- Cậu nói đúng đó Thiện An. Cậu làm ơn giúp mình chuyện này.
- Đó nhờ vả rồi thấy chưa.
- Không phải nhờ vả mà cậu phải giúp tớ. Cậu tìm giúp tớ
phòng của bà Tịnh Huyên khoa tim được chứ?
- À có rồi. Bà ẩy do tớ phụ trách bệnh nhân ấy là gì của cậu?
- Mẹ tớ. Cậu lo giùm được không?
- Dĩ nhiên là được rồi. À, còn hai cô gái đây nuôi bà ấy là
ai vậy, em gái cậu Hà?
- Có em gái đẹp mà không giới thiệu nha.
- Nè cậu đừng có bậy bạ nha. Tớ đâu có em gái. Sao lại hai cô
gái. Chỉ có Hà Anh chăm sóc cho mẹ tớ, còn cô gái kia là ai?
- Trông họ thân lắm. Cậu không biết à?
- Không có lẽ là bạn của Hà Anh.
- Hà Anh là ai vậy?
- Là trợ lý của tớ. Nhớ giúp đỡ họ nha.
- Tớ không ngờ lại may mán quá.
- May mắn điều gì?
- Gặp quới nhân chứ sao?
- Nè, lúc cậu sợ gặp tớ xem người ta là quỷ, bây giờ lại gọi
là quới nhân cậu đúng.
- Thiện An tớ nhắc cậu xem chừng Hà Anh giùm.
- Cô ấy giống con trai ghê cậu định để ý cô ta à? Còn Mỹ Mỹ của
cậu đâu?
- Chia tay rồi.
- Sao lại chia tay với siêu người mẫu thế.
- Cô ấy rất đẹp.
- Có đôi khi sắc đẹp tuyệt vời không là tuyệt đối. Nó không
phải là thẻ ưu tiên dành cho những người sau yêu, họ đứng trước bờ bến hạnh
phúc thì những người đẹp luôn là tai họa.
- Chà cậu đang làm văn sĩ đó Hà? Tôi chỉ thấy con người ai
cũng vậy thôi đầu, mắt mũi, tay, chân. Ai thiếu là xấu đấy.
- Ha ha cậu lại đem chuyên môn của mình vào, tớ sẽ cho cậu gặp
một cô xấu như ma lem lúc đó cậu đừng trách.
- Không bao giờ.
- Vì sao?
- Vì tớ có rồi.
- Ở đâu vậy?
- Tớ địmh nhờ cậu làm mai giùm đây.
- Ai, cậu yêu làm sao tớ biết.
- Cô gái đi cùng Hà Anh đó. Đẹp lắm.
- Vậy Hà? Thì cậu cứ làm quen đi. Chúc cậu thành công.
- Mình định làm quen nhưng cô nàng chữi mình một trận rồi.
- Cậu cứ nhờ Hà Anh thế nào hai người cũng có cơ hội.
- Cảm ơn cậu nha, tớ sẽ làm theo lời cả. Hẹn gặp lại.
Thiện An gác máy với nụ cười trên môi. Anh giật mình khi điện
thoại lại reo vang:
- Alô. Thlện An bác sĩ khoa tim đây.
- Tớ nè. Lúc nãy mình quên nhờ cậu gọi Hà Anh giùm.
- Là giám đốc mỹ phẩm sao cậu không tặng cho trợ lý mình cái
di động đi.
- Mình đâu có “keo”chỉ tại chưa có dịp nhanh lên, có chuyện cần
đó.
- Ừ, chút nữa gọi lại nha.
Thiện An trở lại phòng bà Tịnh Huyên anh thấy bà và hai cô
gái đang ngồi nói chuyện vui vẻ Hà Anh hơi bối rới còn Vân Vi ngượng ngùng đỏ mặt.
Thấy vậy anh không nói gì chỉ gọi Hà Anh:
- Hà Anh cô có người cần gặp, điện thọai chờ bên phòng của
tôi.
- Ủa, ai vậy bác sĩ.
- Người quen của cô.
- Sao anh biết tên tôi?
Hà Anh thắc mắc. Bác sĩ Thiện An tươi cười:
- Cứ sang đó rồi biết Người ta chờ cô.
- Bác sĩ, tình trạng của tôi thế nào?
Bà Tịnh Huyên đột nhiên hỏi Thiện An. Anh ngối xuống cạnh bà
bảo:
- Bác thấy trong người khỏe chưa?
- Đã khỏe, nhưng mỗi khi xúc động tôi lại mệt, tưởng chừng
không bao giờ mình tỉnh.
- Đó chỉ là triệu chứng của bệnh tim.
Bác hãy cố gắng dừng để mình bị xúc động.
- Trong cuộc sống biết đâu chừng Hà bác sĩ. Tôi lo lắng.
- Bác cũng không nên lo lắng. Chuyện đó có người thân mình lo
rồi.
- Ý đâu có được, bác có một đứa con trai hà, nó là giám đốc của
một công ty, chưa lo vợ con cho nó. Lỡ bác chết thi tội cho con trai bác lắm.
Không ngờ bác sĩ Thiện An lại cười:
- Thế bác có muốn vui cùng con cháu không?
Rất muốn, niềm hạnh phúc của bác là có con cháu kề bên, sao
mà không ao ước.
- Vậy bác nghe lời của bác sĩ chuyên khoa nha. Cháu giúp bác
chữa trị bác sẽ sống vui vẽ với con cháu đến lúc răng long đầu bạc.
- Chà, cháu giỏi quá, bác cảm ơn. Nhưng bác nghĩ có phải cháu
đang động viên bác không?
Thiện An lắc đầu:
- Cháu nói thật đấy.
Vi Vân ngồi nghe bác sĩ nói cô vừa phục tài trị bệnh của anh,
vừa ghét cái miệng nói khóac của anh, cô ngồi im lặng theo dõi.
- Cháu cứ nói thật bác không buồn đâu.
- Thưa bác cháu nói với bác tất cả đều thật. Cháu là bạn của
Quốc Tuấn cháu coi bác như là mẹ vậy. Cả hai đứa cháu là bạn thân mà bác.
- Ôi, vậy còn gì bằng.
Bà Tịnh Huyên kêu lên sung sướng.
- Bác không ngờ Quốc Tuấn có nhiều bạn bè tốt quá. Bác cảm ơn
cháu nhiều cháu tên gì?
Vân Vi nói lớn:
- Thiện An bác ạ.
Thiện An đưa mắt nhìn cô, Vân Vi quay đi giấu nụ cười tủm tỉm
trên môi.
- Vân Vi cháu ở chơi với Hà Anh. Lát nữa hai đứa đi ăn cơm
đi.
Vân Vi lễ phép:
- Hà Anh và cháu còn phải xuống chăm sóc cho cha cô ấy nằm ở
khoa tai biến não.
- Tội lắm bác ạ.
Bà Tịnh Huyên ngạc nhiên:
- Sao bác không nghe Hà Anh nói?
- Chắc cô ấy sợ bác lo.
- Hà Anh thật là ngoan.
- Thôi bác nghỉ ngơi, chiều nay cháu đổi ca trực, có người
chăm sóc cho bác chu đáo.
- Bác cảm ơn cháu nha Thiện An.
- Dạ.
Anh khép cửa đi ra ngoài ngang chỗ Vân Vi còn nheo mắt nhìn
cô một cái Vân Vi rất ghét cái anh chàng bác sĩ này. Ngày mai không thèm tới
đây nữa đâu, cứ trêu người ta hoài đáng ghét.
Hà Anh bước vào phòng bác sĩ, cô chờ đợi điện thọai. Hà Anh
nhấc máy:
- Alô. Hà Anh đây.
- Hà Anh mẹ anh thế nào rồi.
Bác sĩ đang theo dõi. Về đến nhà bác ấy lại ngất xĩu, em phải
đưa vào cấp cứu.
- Vậy hả? Sao em không báo cho anh?
- Em định báo nhưng quên mất vì ba em cũng bệnh nằm ở đây.
- Được rồi, em chăm sóc cho mẹ anh giùm nha. Ủa mà quên một
mình em làm sao có thể vừa lo cho ba em vừa lo cho mẹ anh. Khó khăn lắm đúng
không?
Thật ra em không dám bỏ bác đi đâu, còn ba em có nhỏ bạn thân
em giúp Anh yên tâm.
- Em gặp khó khăn vậy mà không nói với anh để anh tìm cách
giúp em.
- Phiền anh, ở đây em lo chu đáo cả rồi.
- Thôi nha, em không khỏe gì lắm lại chăm sóc hai người già
coi chừng ngã quỵ thì nguy. Anh lo lắm.
- Đã bảo không sao mà. Cứ lo cho công ty đi anh ạ.
- Được rồi, anh thấy ở công ty khá ổn định. Mẹ anh thế nào rồi.
- Bác ấy khỏe lại không còn nguy hiểm, nhưng bác sĩ bảo phải
điều trị lâu dài tốn kém.
- Chuyện đó không quan trọng. Em đảm nhận công việc lâu dài
giúp anh chứ?
- Dĩ nhlên, bạn bè mà.
- Thôi để anh tính. Chào nha.
- Chào.
Hà Anh tần ngần gác máy. Nụ cười rạng rỡ, giọng nói mềm mỏng
điềm đạm của Quốc Tuấn như vẳng đâu đây. Hà Anh cảm thấy nhớ nhung một cái gì
đó vưa mơ hồ, vừa da diết vô cùng, ước gì có Quốc Tuấn ở đây.
Hà Anh cảm thấy lnột chứt hạnh phúc len qua hồn. Những ngày vắng
cô Vân Vi đã thay cô chăm sóc ba cô ở bệnh viện, Vân Vi đúng là người bạn tốt.
Giờ cô có thêm một người bạn thân luôn quan tâm đến cô Quốc Tuấn làm cho cô thấy
vơi đi bao nỗi buồn trước đây. Hàng ngày Hà Anh vừa chăm sóc cho cha vừa sang
chăm sóc cho bà Tịnh Huyên. Cô chăm chỉ, tự nguyện không than vãn một lời. Dù rất
mệt nhưng Hà Anh lại thấy vui và hạnh phúc vô cùng.
CHƯƠNG 9
Q
uốc Tuấn trở về Sài Gòn. Anh lái chiếc camry vào bãi xe ở bệnh
viện và gọi điện cho Thiện An. Đang giao ca bác sĩ Thiện An hẹn anh năm phút.
Ngồi thơ thẩn trong phòng trực của bác sĩ, Quốc Tuấn đưa mắt
nhìn cảnh vật xung quanh. Nếu ngày ấy anh không theo cha sang nghành hóa mỹ phẩm
có lẽ bây giờ anh cũng giống Thiện An. Có lẽ cũng làm việc ở đây rồi không biết
chừng như Thiện An là một bác sĩ giỏi cùng khoa nào đó.
- Chà, không ngờ cậu lại bay vào đây nhanh thật.
- Bay đâu mà bay, bò thì có. Tớ đi xe cả hai lại cười xòa với
nhau:
Lúc nào cậu cũng đùa được. Sao làm ăn thế nào? Bà cụ của cậu
khỏe rồi Hà Anh chăm sóc rất tốt.
- Cậu thấy thế à? Nghe nói ba Hà Anh cũng bị bệnh đúng không?
- Ừ. Bệnh tai biến liệt nửa người. Hiện tại nằm một chỗ.
- Cậu có biết bác ấy bị lâu chưa?
- Vài ba tuần. Hoàn cảnh cô ấy đơn chiếc hình như không có
nhiều tiền lắm.
- Vậy Hà cậu có thể giúp mình chuyện này không? Hứa đi.
- Sao cậu lúc nào cũng rắc rối, Chuyện gì cũng hứa. Cậu nói
rõ thì tớ mới biết chứ.
Mình nhờ cậu chăm sóc chữa trị cho bác ấy giùm. Tiền bạc mình
sẽ chi cho. Chỉ có yêu cầu cậu giữ bí mật giùm mình. Cậu hiểu chứ?
Thiện An ngó sững Quốc Tuấn:
- Giúp người sao lại giấu?
Mình chịu ơn Hà Anh bấy lâu nay tận tình với mẹ mình. Bây giờ
gia đình cô ấy gặp nạn, tôi đâu thê làm ngơ.
- Cậu làm đúng, cậu cứ nói cho Hà Anh biết, cô ấy càng cảm phục
cậu hơn.
Quốc Tuấn độp vai bạn:
- Nói cho cô ấy biết để làm gì? Nếu như thế tôi đâu có bỏ mọi
công việc đến dây nhờ cậu.
- Việc ấy rất đơn giản nhưng cậu phải giải thích vì sao cậu lại
khổ công vì Hà Anh như thế. À hay là giám đốc bị ''trợ lý xinh đẹp, của mình hớp
hồn rồi.
Quốc Tuấn cười khẩy:
- Cậu muốn nghĩ thế nào cũng được. Bây giờ chúng ta ra ngoài
lai rai chút gì đi.
- Không được, bác sĩ không thể uống mọi thứ rượu bia trong giờ
làm Việc, Cậu thông cảm.
- Chúng ta đi thăm bác Khiết Văn đi.
- Tôi đã tìm hiểu cặn kẽ gỉa đình Hà Anh. Vì vậy tôi muốn
giúp đỡ cô ấy một cách bí mật. Nếu biết cô ấy từ chối một cách kiêu hãnh cho cậu
xem.
- Xem ra anh hiểu cô ấy quá. Nói những yêu cầu trên cậu còn rất
quan tâm cô ấy đúng không?
Quốc Tuấn nhìnThiện An cười:
Mình không hiểu nổi mình nhưng mình nghĩ mình đang làm điều
đúng, điều tốt cậu Thiện An bắt tay bạn thật chặt:
- Hiểu chứ ai chẳng thích làm chuyện nhân đạo. Vui lắm.
- Chúng ta đi.
Quốc Tuấn giục Thiện An đến thăm bệnh và lo cho ông Khiết Văn
giùm.
Vân Vi đang ngồi gọt quả táo trong phòng ông Khiết Văn. Bác
sĩ Thiện An đến trực tiếp xem bệnh cho ông làm cô ngạc nhiên. Có một chàng trai
hình như quen quen mà cô gặp ở đâu rồi thì phải. Vân Vi nhíu mày cố nhớ:
- Sao bác sĩ lại khám bệnh giờ này, bác ấy bệnh nặng à?
Thiện An lắc đầu:
- Không, ông ấy vẫn như cũ.
- Liệu có bình phục không Thiện An?
- Có thể lắm nếu có người hợp tác.
- Cậu nói ai?
- Cô này là gì của bệnh nhân vậy?
Vân Vi nói nhanh:
- Là cháu, tôi có thể giúp gì được cho bác sĩ. Bệnh của bác ấy
sẽ bình phục chữa trị được phải không bác sĩ. Ôi mừng quá, thời gian lâu không?
Thiện An nhìn Vân Vi:
- Lâu, cô giúp bác ấy chứ?
Vân Vi gật đầu.
- Cám ơn anh bác sĩ nha.
Quốc Tuấn cùng Thiện An ra ngoài. Vân Vi cứ nhìn chàng trai lạ
đi cùng cô nghĩ mãi không ra. Nhưng cô rất sung sướng nghĩ cha của Hà Anh sẽ khỏi
trở lại. Đó cũng là niềm vui của cô khi hoàn thành nhiệm vụ giúp bạn mình.
Nhận lời giúp Quốc Tuấn Thiện An đã chăm sóc và chữa trị cho
ông Khiêt Vàn mỗi ngày thật chu đáo, ông Khiết Văn bình phục dần, Thiện An và
Vân Vi cũng quen nhau khi hai người cùng chăm sóc ông. Tình yêu của họ nảy nở dần
theo năm tháng họ chẳng hề hay biết.
° ° °
Bà Tịnh Huyên nắm bàn tay Quốc Tuấn níu chặt bà hỏi trong thất
vọng:
- Tại sao Mỹ Mỹ không về thăm mẹ hả con? Có phải con làm cho
nó giận?
Anh lắc đầu:
- Mẹ ơi, mẹ đừng nhắc Mỹ Mỹ. Cô ấy bận bao giờ rảnh sẽ về
thăm mẹ.
- Không được mẹ nằm đây hơn nửa tháng rồi ngày nào cũng mong
mỏi tin tức của Mỹ Mỹ, nó không thể nào bỏ quên mẹ như vậy.
Quốc Tuấn giận Mỹ Mỹ anh muốn kêu to khi mẹ cứ nhắc mãi tên
cô, nhưng sợ mẹ đau lòng anh nhỏ nhẹ:
- Mỹ Mỹ quý mẹ nhưng có những cái cô ấy quý hơn đó là tiền bạc,
danh vọng. Cô ấy bận trình diễn nước này nước nọ. Mẹ đừng quá kỳ vọng vào cô ấy
sẽ thất vọng đó.
- Mẹ rất tin Mỹ Mỹ con ạ, Thế nào Mỹ Mỹ cũng về thôi.
- Mẹ ơi con và Hà Anh chăm sỏc me không tốt hơn sao. Mỹ Mỹ
đâu biết chãm sóc ai ngoài bản thân cô ấy.
Bà Tinh Huyên không hài lòng:.
- Con mau gọi cô ấy xem sao. Hay là Mỹ Mỹ gặp chuyện gì rồi mẹ
lo lắng quá con ạ.
Chìu ý mẹ Quốc Tuấn bấm máy rồi đưa cho mẹ nghe. Bà ngạc
nhiên:
- Sao con không nghe.
- Con muốn mẹ nghe Mỹ Mỹ nói.
Có tiếng nói trong máy chẳng nhẹ nhàng chút nào:
- Là anh Hà Quốc Tuấn?
- Không phải, bác đây Mỹ Mỹ.
- Ôi bác,bác khỏe chứ?
Bác đang ở bệnh viện, cháu không biết ư?
- Cháu biết, bác khỏe chưa?
- Cám ơn con, đã khỏe. Ngày nào bác cũng mong cháu cả.
- Vậy à? Nhưng cháu rất bận bác ạ. Ráng tĩnh dưỡng hết đợt
trình diễn cháu sẽ về thăm bác.
- Cháu hứa với bác đó nghen. Cháu làm gì đến nỗi không ghé bệnh
viện thăm bác vậy.
- Bác ạ, cháu ghét đến đó lắm. Chừng nào bác về nhà cháu sẽ đến
thăm sau.
Nghe cách nói chuyện của Mỹ My Quốc Tuấn rất bất mãn. Anh
theo dõi diễn biến trên mặt mẹ. Hà Anh bưng bát cháo nóng hổi trên tay mang đến
đặt trên bàn. Cô nhìn Quốc Tuấn rồi im lặng.
- Mỹ Mỹ việc hôn nhân cháu tính thế nào?
- Bác bệnh làm sao mà tính. Cháu cũng không gấp lắm đâu.
- Thế à, bác muốn bàn với cháu.
- Bác nên bàn với anh Quốc Tuấn trước đã. Cháu bận lắm không
có nhiều thì giờ. Có chuyện vui bác báo cho cháu biết nhé.
- Ừ.
Bà Tịnh Huyên tắt điện thoại. Bà nằm dài xuống giường thở hắt
ra. Quổc Tuấn lo có chuyện gì vậy mẹ? Mỹ Mỹ nói gì?
Bà thở dài thườn thượt:
- Có lẽ con nói đúng về Mỹ Mỹ mẹ sai rồi chăng?
- Mẹ không sai, tại cô ấy kbông tốt. Thôi mẹ đừng buồn mà bệnh
thêm, Mỹ Mỹ không đáng cho mẹ lo nghĩ nhiều đâu.
- Nhưng làm sao mẹ có một nàng dâu tốt hả Quốc Tuấn, con tìm
nhanh cho mẹ đi kẻo mẹ không thấy cháu nội.
- Mẹ con sẽ tìm cho mẹ nàng dâu vừa đẹp vừa giỏi lại nết na,
mẹ bằng lòng không? Gắng hết bệnh còn lo cho con cháu, hưởng phúc nữa chứ.
Nói đến đây bất giác anh lại nhìn về phía Hà Anh mỉm cười. Hà
Anh mải suy nghĩ vẩn vơ, thấy anh cười cô cũng cười theo nói với bà Tlnh Huyên.
- Anh Quốc Tuấn vừa tàl vừa giỏi cháu tin là anh ấy sẽ tìm
cho bác nàng dâu thảo, bác gắng trị hết bệnh mà hưởng phúc. Bác cũng hi vọng
như vậy.
Bà Tinh Huyên vẫn mong nhớ Mỹ Mỹ từng ngày nhưng cô chỉ thỉnh
thoảng gọi điện thoại hoặc gửi email về hỏi thăm một cách hời hợt chiếu lệ vài
lần rồi bặt vô âm tín\..\.
Để bà ngóng trông trong nỗi hoài vọng não nề. Tự nhiên bà Tịnh
Huyên thấy nản vô cùng, âm í trong lòng bà không hề dám nói ra.
° ° °
Quốc Tuấn ngồi trong phòng làm Việc thì cửa phòng bật mở Mỹ Mỹ
từ ngoài bước thẳng vào như một cơn lốc:
- Em muốn nói chuyện với anh.
Quốc Tuấn nhíu mày nhìn cô vẻ không chút hài lòng:
- Lần sau gặp anh em không nên tùy tiện như vậy. Đây là phòng
hóa chất. Chúng ta ra ngoài đi.
- Em xin lỗi.
Quốc Tuấn ngán ngẩm nhìn cô chờ đợi.
- Em muốn chúng ta làm lề cưới ngay đi.
- Anh đứng tựa thân vào cột, tay tì lên lan can với cảm giác
khó thở:
- Anh còn nhớ chuyến du lịch vừa qua chứ gì. Nếu em có thai
anh phải chịu trách nhiệm.
Quốc Tuấn sững sờ, đầu óc anh quay cuồng choáng váng:
- Anh nói gì đi, em phải làm sao đây?
Quốc Tuấn cảm thấy bực mình hơn là lo lắng anh điềm tĩnh.
- Thế nào là “nếu” Em định bắt tội anh đấy à. Có lẽ em nhớ lầm
chúng ta chưa bao giờ vượt qua ranh giới. Em muốn gì?
- Anh nói chuyện vô trách nhiệm vậy sao? Không ngờ anh tàn nhẫn
với em như thế.
Quốc Tuấn quay đi:
- Anh cần yên tĩnh, em về đi chủng ta sẽ gặp lại sau.
Mỹ Mỹ níu tay anh:
- Anh cũng biết danh tiếng của em rối nếu anh...
Quốc Tuấn khoát tay:
- Em về đi và cố suy nghĩ những việc mình đã làm. Anh không
thể cưới một cô gái xem hạnh phúc của mình như một trò đùa rẻ tiền, Khi yêu thì
“chạy đi tìm, khi chán thì hất bỏ đi” Em làm anh thất vọng quá nhiều rồi Mỹ Mỹ.
Mỹ Mỹ trừng mắt nhìn anh:
- Chúng ta làm lại từ đầu không được sao anh? có lẽ mọi người
đồn không sai mà.
Quốc Tuấn không muốn nghe cô càu nhàu khó chịu:
- Ai nói gì anh?
- Họ bảo anh có tình nhân thường đi dạo ban đêm với nhau lúc
hồ Than thở lúc hồ Xuân Hương, quán cà phê đúng không?
- Đó là chuyện của anh. Còn em ai ngăn cản em hả Mỹ Mỹ?
Mỹ Mỹ nhìn anh bằng cái nhìn rực lửa:
- Chúng ta có quyền tự do mà anh.
Nhưng từ nay trở đi em muốn anh là của em mãi mãi.
Quốc Tuấn lắc đầu:
- Anh không muốn em quấy rầy anh nữa, chúng ta không hề hợp
nhau.
Mỹ Mỹ nhìn anh một cách kiêu hãnh:
- Đây là lý do để anh từ chối tình yêu của em chứ gì? Anh nói
rõ đi.
Mỹ Mỹ bắt đầu tức giận, cô cảm thấy tự ái ngút ngàn. Tình yêu
phải đi xin ư? Hàng bao chàng trai vây quanh cô, cung phụng, chiều chuộng cô.
Cô lại không bằng lỏng, Lẽ nào cô lại van xin anh dù lòng cô vẫn chưa muốn rời
xa anh, Tự ái ngút ngàn vốn có của một cô gái kiêu kỳ, đỏng đảnh Mỹ Mỹ cắn chặt
môi hỏi lại:
- Lần cuối anh quyết định đi.
Quốc Tuấn nhẹ nhàng bước đi trước mặt cô:
- Quyết định gì chứ?
- Anh muốn giữ thể diện cho mình vậy còn em, anh để mặc cho
người khác dị nghị.
- Anh tin em sẽ giải quyết được tất cả, đừng quấy rầy anh về
những chuyện như thế này, anh không thích.
- Quốc Tuấn em muốn.
- Chúng ta chỉ là bạn thôi Mỹ Mỹ.
Nói rồi anh bỏ đi vào phòng đóng sầm cửa lại. Mỹ Mỹ nhìn theo
bất lực, đau đớn vô cùng. Chưa bao giờ cô thấy mình đau như vậy. Bị người yêu
chối bỏ thẳng thừng không hề thương tiếc. Cô rời khỏi công ty Hào Hoa với tâm
trạng đầy sóng gió. Cô cảm thấy hận và cay đắng khi nghĩ về Quốc Tuấn. Cô đã
trao cho anh tình yêu trọn vẹn và sâu sắc nhất vậy mà Quốc Tuấn chà đạp một
cách không thương tiếc. Cô từng bỏ tình yêu chữ chưa bị tình yêu bỏ. Cô muốn từ
bỏ anh nhưng không cam tâm và không đủ can đảm. Cô muốn trả thù anh..
Trong đầu Mỹ Mỹ lóe lên một ý nghĩ đen. Tối vụt trôi qua đầu
khi cô nhìn lại công ty của anh sừng sững chiếm một không gian khá rộng trên đồi.
Mỹ Mỹ quắc mắt nhìn lại lần nữa. Cô đeo kính đen to bè vào, sự
ghen giật tự ái ngút ngàn làm cô muốn hóa điên. Cái gì không thuộc về sẽ không
thể thuộc về người khác. Cô giận giữ đóng sầm cửa xe lại lao đi trong cơn nóng
nảy dữ dằn.
° ° °
Lương Sơn đứng tựa người vào cạnh bàn. Mấy tuần nay tự dưng
Tuấn Anh biệt tích, anh cảm thấy buồn bã vô cùng. Biết mình với đống giấy tờ lộn
xộn ngổn ngang, hình như có người xốc lên, nếu có Tuấn Anh đã gon gàng cả rồi.
Quốc Tuấn ngồi xuống bàn thấy Lương Sơn có vẻ mệt mỏi, anh thắc
mắc:
- Sao cậu để bừa bộn thế kia?
- Tôi không hiểu ai đã cố ý làm như thế.
- Ai đâu. Cậu đưng nghĩ bậy.
- Cô Mỹ Mỹ vào phòng điều chế tìm anh có gặp anh không?
- Không, sao cho cô ta vào đó.
Lương Sơn lắc đầu:
- Ai mà ngăn được cô ấy.
Quốc Tuấn dận dò anh:
- Mai mốt không cho người lạ vào phòng hỏa chất nghe chưa?
- Tôi biết ạ.
Cậu xem lại và giải quyết hết các hồ sơ này. Tôi vào phòng điều
chế xem lại các mầu pha chế thế nào.
Lương Sơn đưa tay nhìn đồng hồ:
- Công việc nhiều quá, sao giám đốc lại đưa Tuấn Anh đi đâu.
Một mình tôi giải quyết không hết.
- Cậu thông cảm, mẹ tôi bệnh Tuấn Anh tự nguyện chăm sóc bà ấy.
Lương Sơn ngạc nhiên:
- Tại sao để cậu ấy chăm sóc cho bà chủ.
- Cậu ấy làm việc rất giỏi. Anh có thể mướn vài cô gái được
mà.
Quốc Tuấn lắc đầu:
- Mẹ tôi chọn cô ấy tôi không cản được.
- Cô? Anh nói gì tôi không hiểu.
- Tuấn Anh là Hà Anh, cô ấy bị ép duyên nên giả trai lừa cậu
đấy, hiểu chưa?
- Trời đất, tôi nghi lâm mà. Hèn gì!
- Hèn gì, cái gì cậu lẩm bẩm như đọc thần chú vậy?
Lương Sơn lắc đầu cho tỉnh táo:
- Bà chủ, mới bị cô ấy lừa, tôi đâu có... nhận cô vào làm việc.
Cô ấy nói tôi là Lương Sơn Bá... tôi cứ tưởng cô đùa. Nào ngờ cô ấy bảo tôi ngốc
như chàng Lương Sơn Bá.
- Ôi chao! Sao tôi ngốc thế
Quốc Tuấn ngơ ngác:
- Cô ấy nói với cậu như vậy à?
Lương Sơn gật đầu làm cho anh cười thích thú.
- Cậu ngốc hơn Lương Sơn Bá nhiều.
- Vậy Hà Anh gạt tôi là Tuấn Anh có đứa em gái hóa ra hai người
là một. Trời ơi! Tôi ngốc quá chừng.
Quốc Tuấn vỗ vào vai Lương Sơn:
- Cậu phải giấu việc này không cho mẹ tôi biết nghe chứ. Nếu
mẹ tôi hỏi thăm Tuấn Anh, anh cứ bảo Tuấn Anh vẫn làm việc ở đây nghe chưa?
Lương Sơn gãi đầu bối rối:
- Nếu anh không dặn tôi nói lung tung đổ bể cả rồi.
- Tôi rất tin anh đó Lương Sơn. Chúng ta vào phòng thí nghiệm
tôi chỉ anh cái này.
Lương Sơn vào phòng thí nghiệm cùng Quốc Tuấn, Quốc Tuấn tự
tay pha chế thử các loại mỹ phẩm. Lương Sơn đến bên cạnh quan sát.
- Chúng ta sắp cho ra đời loạl mỹ phẩm mới chiếc xuất từ loại
dược tháo pha hóa chất rất cần cho làn da châu Á, Phụ nữ và nam giới đều dùng
được.
- Cậu mang mấy lọ hóa chất lại giùm tôi.
Trông khi Lương Sơn lấy thêm mấy lọ hóa chất nữa thì anh nghe
một tiếng ''bùm'' kèm theo tiếng kêu của Quốc Tuấn:
- Ối! Trời ơi! Sao thế này.
Một cụm khói bay lên kèm theo tiếng nổ. Quốc Tuấn bụm lấy đôi
mắt kêu lên làm Lương Sơn hoảng hồn rơi vỡ cả chai lọ.
- Anh bị làm sao vậy Quốc Tuấn?
Hai tay Quốc Tuấn quờ quạng phía trước:
- Đôi mắt tôi cay quá, rát quá Lương Sơn.
- Để tôi xem. Trời ơi lúc này có nãy lữa không?
- Có, hình như có, nó xảy ra nhanh quá. Mắt tôi đau rát quá.
Liệu tôi có sao không?
Anh bị phỏng nặng phái cấp cứu ngay để lâu nguy hiểm lắm. Sao
lại có tiếng nổ ấy chứ? Đi\..\. tôi dìu anh đi.
- Tôi\..\. tôi không thấy gì cả. Ai vào phòng này hả Lương
Sơn?
- Đâu có ai ạ? Chỉ có Mỹ Mỹ nhưng cô ấy vào rồi ra ngay.
Quốc Tuấn bình tĩnh ra lệnh:
- Cậu đừng đưa tôi đến bệnh viện. Chắc không sao đâu! Hãy
giúp tôi ra khỏi chỗ này.
Cậu nhớ cẩn thận cho thử lại số hóa chất đó Sao lạ lùng như vậy
chứ, các hóa chất này đâu có hiện tượng cháy nổ. Cho điều tra ngay dùm tôi đi.
- Dạ... liệu anh có bị nguy hiểm không để tôi đưa anh đến bệnh
viện kiểm tra xem.
- Không cần. Tôi thấy đỡ rồi. Cậu đi làm việc đi.
Quốc Tuấn chớp mắt, anh cảm thấy mờ đặc trước mắt. Có thấy gì
đâu? Anh không nhận ra thứ ánh sáng nào cả, tất cả chỉ mờ mờ. Biết mắt mình bị
bỏng rồi, Quốc Tuấn lo sợ vô cùng. Anh bỗng nhớ ra cặp kính màu đen mang vào rồi
Quốc Tuấn ngồi lặng lẽ tìm điện thoại di động ra lần số bấm:
- Alô! Hà Anh phải không?
- Anh Hà Quốc Tuấn? Sao giọng anh lạ vậy?
Giọng anh run run:
- Hà Anh, em phải về Đà Lạt ngay với anh đi! Nhớ đừng cho mẹ
anh biết nha.
- Anh có chuyện gì vậy Quốc Tuấn?
Hà Anh nhíu mày lặng nghe từng lời của anh qua chiếc điện thoại
anh vừa tặng cô tuần trước. Cô lo lắng đến ngộp thở:
- Anh bị phỏng khá nặng có thể mù mắt. Em mau nhờ Vân Vi và
bác sĩ Thiện An sang chăm sóc mẹ anh giùm đi!
- Trời ơi! Sao lại phỏng thế. Anh chờ em nha! Anh đang ở đâu
vậy?
- Anh đang ở tại văn phòng của mình em đừng cho ai biết cả.
Anh không muốn mọi người làm ầm lên. Vì vậy chuyện này chỉ có thể nhờ em giúp
anh nha Hà Anh.
Hà Anh bối rối run giọng:
- Anh chờ em về ngay, Không được đi đâu nha.
- Ừ. Em nhớ đừng cho mẹ anh biết. Anh sợ bệnh tình mẹ sẽ tái
phát.
- Anh bị bỏng? Sao lạ vậy?
Quốc Tuấn cố giải thich những nghi hoặc của Hà Anh:
- Anh pha chế thử các loại mỹ phẩm có lẽ là bị hóa chất giả nổ
làm phỏng em ạ.
- Được rồi, em về ngay.
Hà Anh nghe như có gì đau thấu trong tim. Không hiểu sao cô
lo cho Quốc Tuấn hơn cả bản thân mình. Cô chạy vội vào phòng nói với bà Tịnh
Huyên:
- Bác ơi cháu phải về nhà vài ngày lo chuyện gấp ở nhà. Bác cần
gì cứ bảo Vân Vi, cô bạn con sẽ giúp bác được không ạ?
Bà Tịnh Huyên thấy khỏe tỏ ra dễ dãi:
- Cháu cứ đi đi, nhớ về sớm bác mong!
- Dạ.
Hà Anh vô cùng lo lắng, Cô tạm thời nhờ Vân Vi và Thiện An
chăm sóc bà Tịnh Huyên. Vơ nhanh mấy bộ đồ Hà Anh mua vé máy bay bay ra Đà Lạt
ngay.
Hà Anh bước nhanh vào công ty. Bao nhiêu đôi mắt đổ dồn vào kinh
ngạc. Sự xuất hiện của cô làm mọi người xôn xao:
- Một nàng tiên nữ giáng thế.
- Không phải, một sắc đẹp tuyệt vời. Chắc là phu nhân giám đốc
tương lai.
Hà Anh không để ý đến họ cô đi thẳng vào trong công ty xem
như rất quen thuộc đối với cô Hà Anh thấy đau lòng khi nhìn vẻ đau đớn của anh.
Không ngờ có lúc cô khó diển đạt tình cảm của mình như lúc này.
Hà Anh bước đến gần anh Quốc Tuấn hơi lùi lại khi cảm nhận được
sự gần gũi rất gần.
Cô rung giọng:
- Anh làm sao thế?
Bàn tay Quốc Tuấn đưa ra tìm cô bối rối nhưng vui mừng khó tả.
- Anh không thấy gì cả. Hà Anh giúp anh nha. Anh không muốn mọi
người trong công ty lo sợ đồn đại ra ngoài. Em hãy lo cho công ty và chăm sóc
cho anh. Nếu em không nhận lời anh Đành buông trôi theo số phận.
Hà Anh nắm lấy bàn tay anh thật chặt như truyền cho anh niềm
tin mãnh liệt. Quốc Tuấn lặng im. Trong giờ phút này anh cảm thấy Hà Anh chính
là cuộc sống của anh. Không hiểu sao khi bị tai nạn anh lại gọi cô đến đầu
tiên. Hà Anh nhìn anh đăm đăm đến nỗi Quốc Tuấn không thấy mà anh cảm nhận được.
- Em hiểu anh nói gì phải không?
- Em hiểu. Anh đừng nói nữa làm em đau lòng. Vì sao mà anh ra
nông nỗi này.
- Em sẽ chăm sóc cho anh... ngay cả lúc anh không cần em.
- Không anh rất cần em Hà Anh. Chỉ tại anh không đủ can đảm
nói lên điều đó. Còn bây giờ anh là phế nhân, anh không dám hứa gì với em, Anh
chỉ dám làm phiền em, em có buồn không?
Hà Anh chớp mắt như sắp khóc cô thấy thương cho anh vô cùng:
- Em chỉ lo anh. Em đưa anh đi bệnh viện nha!
- Không... anh không thể rời công ty lúc này. Mẹ anh đang bệnh,
anh bị nạn, công ty sẽ khó mà đứng vững. Em chăm sóc cho anh hoặc mời bác sĩ đến
giúp anh đi!
Được, anh vào trong em sẽ đi mời bác sĩ đến ngay, đừng lo nữa
anh ạ. Em tin anh sẽ không sao đâu.
Quốc Tuấn nắm chặt tay cô, anh hỏi trong niềm đau bất tận:
- Hà Anh\..\. lỡ anh bị mù thì sao?
- Cô nói không cần suy nghĩ.
- Em sẽ tình nguyện chăm sóc anh suốt đời.
Sẽ thiệt thòi cho em lắm Hà Anh. Nếu bị mù, anh không muốn -
làm phiền ai cả.
- Kể cả em sao?
Quốc Tuấn buồn bã gật đầu. Hà Anh thân thiệt đưa anh vào chỗ
nghỉ ngơi. Cô mời bác sĩ chuyên khoa mắt đến khám và chưa bệnh cho anh. Bác sĩ
khoa mắt được gọi vào. Ông ta lo lắng hỏi.
- Tại sao không đưa cậu ấy đến bệnh viện có đầy đủ dụng cụ,
chúng tôi khám và trị bệnh chu đáo bảo đảm hơn ở đây.
Quốc Tuấn trình bày lý do hoàn cảnh của mình, vị bác sĩ có vẻ
thông cảm. Hà Anh đưa anh vào bệnh việc.
- Đôi mắt cậu bị bỏng cần phải băng kín lại kẻo mù. Cậu nên hạn
chế đi ra ngoài gió.
Quốc Tuấn được Hà Anh chăm sóc chu đáo, tình cảm họ dần dần
này nở. Cô thấy thương anh một cách sâu sắc. Hà Anh ngồi yên trên giường chờ vị
bác sĩ ra về cô lặng thinh mà nghe tim mình đau nhói. Đôi mắt của anh bị băng
kín, Quốc Tuấn loay hoay anh sờ soạng như tìm vật gì.
Cô không ngờ Mỹ Mỹ lại ác độc như thế. Cô ta đã cho người
thay hóa chất giả vào lô hàng xuất cho chi nhánh mỹ phẩm Hào Hoa của Quốc Tuấn ở
Đà Lạt. Toàn bộ lô hàng giả ấy trả lại cho công ty hóa mỹ phẩm...
Chính hóa chất ấy đã làm cho Quốc Tuấn bị phỏng, có thể sẽ mù
mắt. Hình ảnh đáng thương thảm não của anh làm cô muốn rơi nước mắt.
Hà Anh gục đầu trong tay, cô cảm nhận sự mất mác lớn nhất
trong cuộc đời anh, nếu đôi mắt anh mù vĩnh viễn. Còn đâu một chàng trai trẻ hừng
hực với sự nghiệp, tương lai? Còn đâu đôi mắt đăm đắm nhìn cô như thu lấy hồn
người. Hà Anh níu tay bác sĩ lại hỏi:
- Bác sĩ liệu đôi mắt anh ấy...có sao không?
Bị bỏng khá nặng có thể giác mạc bị ảnh hưởng. Nếu giác mạc hỏng
cậu ấy sẽ bị mù vĩnh viễn.
Hà Anh bối rối đứng lặng yên. Bác sĩ nói tiếp:
- Tuy nhiên cô nên khuyên anh ấy đừng tuyệt vọng. Có thể ghép
giác mạc của người bị nạn sắp chết vẫn còn giữ đôi mắt.
Hà Anh chớp mắt:
- Anh ấy là giám đóc của một công ty, tương lai đang mở rộng
trước mắt, Anh ấy không thể đầu hàng số phận được.
Số phận đến với ai người ấy chịu, chúng tôi chỉ giúp cho họ đỡ
đau đớn! Không có cách nào hơn.
- Tôi có cách.
- Cách gì?
- Tôi xin hiến giác mạc của mình cho anh ấy được sáng mát có
được không bác sĩ được! Nhưng cô suy nghĩ kỹ đi. Rồi cô sẽ ra sao?
- Tôi sẽ cho anhh ấy ánh sáng, bởi vì đời rất cần anh ấy.
- Cô là gì của Quốc Tuấn?
- Là bạn... nhưng tôi và anh ấy rất thân.
- Tôi xin bác sĩ đừng cho anh biết việc này.
- Vị bác sĩ gật đầu thỡ dài:
- Để cho một người khác sáng còn người khác tăm tối. Tôi
không làm được đâu. Nhưng tôi hứa sẽ giúp cậu ấy, Cô yên tâm đi!
- Cảm ơn bác sĩ.
Có tiếng đổ vỡ trong phòng, Hà Anh chạy vội vào Quốc Tuấn
đang tìm cái ly uống nước.
Anh vướng ghế và té nhào trên nền nhà. Hà Anh kêu lên:
- Trời ơi! Anh có sao không Quốc Tuấn?
- Cô nhẹ nhàng đỡ anh dậy. Hơi thở hai người kế bên nhau nồng
nàn. Quốc Tuấn ngồi thừ ra, đau khổ.
- Có phải bây giờ anh vô dụng lắm không?
- Hà Anh?
- Không đâu anh chĩ bị đôi mắt. Anh sẽ thấy ánh sáng trở lại
mà.
Quốc Tuấn chụp lầý hai bàn tay cô nâng niu trong tay mình:
- Em đừng bỏ anh một mình nha Hà Anh.
Mẹ con anh đã nợ em quá nhiều, ơn này anh phải trả suốt đời
suốt kiếp... Anh thấy mình mắc nợ em nhiều quá!
Hà Anh khẽ cười không nói gì. Quốc Tuấn mím môi, dù rất cố gắng
anh cũng thấy đau đớn một cách kỳ lạ. Anh như người mất hồn.
Nỗi mất mát này quá lớn, Anh còn nhiều hy vọng nhưng hóa ra
chẳng còn gì. Có nên bắt Hà Anh hy sinh cho mình không. Tại sao cô không nói?
Anh đang chờ câu nói của cô. Một câu an ủi cũng đủ ấm lòng
cũng là niễm tin cho anh vượt qua nỗi khổ này. Quốc Tuấn buồn hiu nhự người mất
hồn. Anh định nằm xuống giường. Hà Anh quẹt ngang mắt, cố nén xúc động vào
lòng, cô nhẹ nhàng đỡ anh?
- Anh thấy mệt à? Giờ nàỵ ngủ sao?
Quốc Tuấn thẫn thờ nói cho qua:
- Chứ anh biết làm gì bây giờ. Bây giờ anh đã là phế nhân. Ăn
uống còn phải nhờ vào em kia mà.
- Quốc Tuấn nếu anh không ngại em sẽ đưa anh đi dạo.
Quốc Tuấn vui mừng ra mật nhưng anh cũng thương Hà Anh:
- Thôi không đi đâu, em đã vì anh vất vả cả ngày, nghỉ ngơi
đi!
Hà Anh mặc áo khoác vào cho anh:
- Mới có ba giờ anh ạ. Giờ này ai lại nghỉ chứ.
- Vậy mà anh tưởng mười hai giờ khuya. Với anh bây giờ ngày
cũng là đêm.
Quàng chiếc khăn cổ cho anh, cô nhớ cảm giác hôm nào thấy cô
ho anh sợ cô lạnh quàng chiếc khăn vào. Chiếc khăn ấy cô côn giữ mãi, Quốc Tuấn
sờ chiếc khăn một giây lâu:
- Anh rất thích mùỉ hương này.
Hà Anh ngạc nhiên:
- Mùi hương gì? Em đâu còn dùng nước hoa của hãng mỹ phẩm Hào
Hoa.
- Không phải, một mùi hương đặc biệt quyến rũ, anh không chế
tạo được hương ấy.
- Đó là mùi hương của em, của người con gái anh yêu mà chưa
dám nói lời yêu nào.
Hà Anh bẽn lẽn, má cô đỏ hồng. Lần đầu tiên cô thấy anh thật
đáng yêu. Hay là vì anh ấy bị nạn mình tội nghiệp chăng. Tình yêu không xuất
phát từ chỗ ban phát tình yêu thương đối với người hoạn nạn.
Không, Hà Anh cảm thấy anh chính là sự sống của cô. Tự nhiên
mà cô nóng bừng lên vì xúc động.
- Anh đi dạo nha?
- Anh có thấy gì đâu mà dạo.
Hà Anh tươi cười nắm tay anh:
- Anh sẽ thấy cảnh vật qua đôi mắt của em.
Quốc Tuấn không ủ rủ nữa, anh mang kính đen vào, cặp tay Hà
Anh đi dạo vườn hoa Đà Lạt, thung lũng tình yêu. Nơi nào cũng có dấu chân hai
người. Từ trên cao nhìn xuống mặt hồ lóng lánh ỉn màu da trời xanh biếc lẫn màu
xanh lá thông non mượt mà. Cảnh thơ mộng hữu tình: Bao chàng trai, cô gái đan
tay vào nhau, họ chụp những bức ảnh lưu niệm trong tiếng cười giòn tan.
Nhìn thấy họ tự nhiên Hà Anh buồn vô cùng. Cô nhỡ hình ảnh Quốc
Tuấn ôm lấy cô gái có chiếc eo thon trong chiếc đầm trắng lướt qua mặt cô trên
con ngựa vàng óng.
Hà Anh mua một đóa hồng cô đặt vào tay anh:
- Đố anh hoa gì?
- Hoa hồng vàng. Sao em lại chọn hoa hồng này?
Hà Anh cười:
- Anh giỏi thật. Tại cô bán hoa thấy hoa vàng đẹp nên tặng
cho em. Hoa hồng vàng tượng trưng cho sự sôi nổi, nhưng phản bội.
- Anh không thích nó lắm Tuy nhiên hoa hồng vàng có mùi hương
tuyệt vời.
Đưa đóa hồng nhung lên mũi anh, Hà Anh lại đùa:
- Anh nhận ra em khen anh.
- Đây là hương hoa tình yêu đích thực.
- Đỏ thắm như màu máu con tim.
- Anh cảm thấy vui không?
Quốc Tuấn gật đầu rồi cất lời than vãn ai oán:
- Chỉ cảm nhận chứ không thấy gì cả. Nếu ngay bây giờ có phép
thần cho anh ánh sáng. Anh sẽ đưa em đi khắp Đà Lạt mộng mơ, đến suối Vàng, suối
Bạc nghe dòng Đambri trỗi khúc nhạc hùng hồn, nghe Cam Ly réo rắt và chúng ta
thả hồn vào hương hoa của xứ sở ngàn hoa mà mơ mộng, yêu đời Anh muốn... nhưng
tất cả chỉ là giấc mơ thôi em ạ.
- Anh đừng lo, em sẽ biến giấc mơ của anh thành hiện thực.
Hà Anh sôi nổi nói lên điều mình mơ ước. Trong cái se se lạnh
của buổi chiều cao nguyên, tâm hồn cô bỗng phơi phới như bản nhạc du dương. Có
lẽ Đà Lạt là thơ, 1à hoa, Đà Lạt còn là mộng mơ, là tình yêu và nỗi nhớ vô bờ.
Hà Anh vuốt nhẹ mũi anh rồi cười khiêu khích khi thấy anh
ngây người ra nghe cô kể chuyện của mình, của Đà Lạt và cả của anh. Tất cả như
hòa quyện vào nhau. Quốc Tuấn nghe hồn bâng khuăn thắm thía nỗi buồn. Anh đứng
lên bước đi nhè nhẹ. Hà Anh cầm đóa hồng trên tay bước theo anh, hồn vương vấn
bâng khuâng một điều gì dó khó tả. Chỉ biết hai người ở cạnh nhau nhưng mỗi người
có cảm nhận riêng. Ai cũng muốn hướng về nhau, có điều hoàn cảnh không cho
phép. Quốc Tuấn không muốn mình là gánh nặng cho Hà Anh. Anh giấu cô nỗi buồn của
mình vào lòng, không cho Hà Anh lo lắng. Anh thấy đau thắt cả lòng.
Riêng Hà Anh lại cảm thương anh quá đỗi. Cô muốn làm anh vui.
Hình như, Quốc Tuấn cố từ chối khéo. Cô cảm thấy buồn lặng lẽ như cảnh hoàng
hôn đang kéo về từ phía núi, êm đềm, hiu hắt... Gió trên đầu hai người lao xao
cả đồi thông, tiếng thông reo Vi vút như bản tình ca của hai kẻ đang bước vào
yêu nhưng số phận phũ phàng.
CHƯƠNG 10
T
rợ lý Trường Vân bắt gặp tin tức giật gân trên mạng, Anh hoảng
hồn gọi bà Tịnh Huyên.
- Thưa bà chủ, cậu Quốc Tuấn đang làm gì vậỷ
Sao cậu hỏi tôi ai vậy Trường Vân. Cậu không biết chỗ làm của
Quốc Tuấn hay saỏ
- Không phải... thưa bà cậu Quốc Tuấn bị mù đúng không. Có
chuyện này bà biết chưả
Bà Tịnh Huyên suýt buông rơi tách trà trên tay, nước sóng
sánh đổ tràn ra:
- Cậu nói gì? Ai mù.
- Đây bà xem thử Mỹ Mỹ phao tin trên mạng là cậu hai sắp bị
mù. Chuyện này mọi người đang bàn tán xì xào!
Bà T!nh Huyên không tin:
- Ai đồn nhảm thế. Hay là cậu đưa tôi xem thử.
- Không được bà đang tịnh dưỡng không nên xúc động, để con điều
tra việc nàỵ Bà Tịnh Huyên mở điện thoại Quốc Tuấn khóa máy nên bà không liên lạc
được. Điều này khiến bà lo lắng thê., Còn Việc Hà Anh xin phép bà ba ngày nhưng
cả tuần nay cô biệt tích không quay về. Bà Tịnh Huyên nôn nao, bà xuống thang
máy định dùng máy fax của công ty liên lạc với Quốc Tuấn.
Mấy nhân viên trẻ tuổi chạy vội vào thang máy xuống tầng trệch.
Cô gái có mái tóc óng suôn vừa thở vừa nói:
- Có tin này hay lắm?
- Tin gì vậy người mẫu Yaouả
- Xí, mi mới yaoua, người ta tên đẹp mi biến xấụ
- Nè, đừng cãi nữa chuyện gì vậỷ
- Cô gái đẹp xì vào trán cô gái khá xinh nói chuyện mềm mỏng:
- Người yêu lí tưởng, thần tượng của Mi Lan sắp mù rồị
Cả bọn nhao nhao:
- Ai vậy hở Yaouả
- Thì cậu con trai cưng của bà chủ Hào Hoa chứ aỉ
- Là Quốc Tuấn! Trời ơi sao kỳ vậỷ Ai hại anh ấỵ
- Nghe nói cô Mỹ Mỹ người yêu anh ta vì tự ái nên đưa hóa chất
giả vào công ty của anh tạ
- Rồi sao nữả
- Các cô nhao nhao nghe cô gái tóc suôn kể: Anh ấy đang pha
chế bất ngờ nổ bùm một cái, hỏng tuốt đôi mắt.
Bà Tịnh Huyên cố nghe hết câu chuyện. Các cô gái không để ý
có bà bên cạnh. Họ bước ra khỏi thang máy Bà còn nghe tiếng họ văng vẳng:
- Ghê quá! Chắc anh chàng đẹp trai ấy bị trả thù đúng không?
- Đúng! Cô người mẫu Mỹ Mỹ tung tin lên mạng. Cô ấy sợ mình mất
giá.
Cô khác xen vào:
- Chắc anh ta mê cô nào chứ gì?
- Ai mà biết...
Tiếng kéo dài eủa các cô gái là bà Tịnh Huyên đứng không vững.
Bà gắng gượng giữ bình tĩnh khi tình cờ nghe các nhân viên trong công ty xì xào
bàn tán. Bà quyết định một mình bay ra Đà Lạt xem sự thể thế nàỏ
Bà cầu mong đó chỉ là tin bịa đặt. Quốc Tuấn thế nàọ.. bà làm
sao sống nổị
Lương Sơn giật mình khi thấy bà Tịnh Huyên đứng trước cửa
phòng làm việc của công tỵ Bà nhìn quanh nhíu mày vẻ lo lắng:
- Bà chủ sao bà... không gọi con rước.
- Không cần. Giám đốc đâủ Tại sao không nhận điện thoại của
tôỉ
Lương Sơn bối rối vô cùng:
- Dạ. Quốc Tuấn... bận công tác ạ.
- Trợ lý Tuấn Anh đâủ Các người có chuyện gì à?
Lương Sơn ngập ngừng:
- Thưa bà chủ... cậụ.. Quốc Tuấn đang ở trong phòng.
Bà Tịnh Huyên hoảng hốt chạy vào phòng con traị Bà chợt đứng
sững lại kêụ
- Hà Anh là cháu đó ư? Quốc Tuấn con lam sao thế nàỷ
- Kìa mẹ, con không sao đâủ
Hà Anh đang lau mặt cho Quốc Tuấn.
- Cô đút cho anh từng muỗng súp. Cảnh ấy làm cho bà Tịnh
Huyên xúc động tim đập, liên hồị
- Kìa bác, bác khỏe chưa, sao bác biết anh Quốc Tuấn bị nạn
mà đến đâỵ Bác không sao chứ?
Hà Anh vội chạy đến đỡ bà Tịnh Huyên ngồi xuống cạnh Quốc Tuấn,
nhìn và cô lo điếng người:
- Hà Anh, bác rất mừng vì Quốc Tuấn được cháu chăm sóc. Thì
ra cháu không về quê mà cháu ra đây vì con trai bác. Tại sao cháu lại giấu chuyện
của Quốc Tuấn?
Hà Anh ngượng nghịu:
- Cháu sợ bệnh tim của bác tái phát.
- Quốc Tuấn, sao con ra nông nổi này hả? Mẹ lo sợ lắm con biết
không?
Sợ con buồn bà không dám nól nhưng tim bà đau nhói như ai dần.
Quốc Tuấn khẽ giọng:
- Mẹ đừng trách Hà Anh, cbuyện này con bảo cô ấy giấu mọi người
giấu cả công ty làm sao mẹ lại biết?
Mẹ nghe mọi người đồn ầm lên con bị mù! Chính Mỹ Mỹ đã đưa
tin ấy lên mạng, gây xôn xao dư luận. Điều đó có thật không con?
Quốc Tuấn nhíu mày như không muốn nhắc đến Mỹ Mỹ:
- Mẹ vẫn còn tin cô ấy chăng? Chuyện đã qua đừng nhắc nữa mẹ ạ!
Hà Anh đưa cho anh ly nước.
Hà Anh nghe Quốc Tuấn gọi liền rót ly nước mang đến cho anh.
Nhìn cử chỉ của Hà Anh bà Tịnh Huyên rất hài lòng, cô chăm sóc con trai mình tận
tình và chu đáo quá.
- Thưa bác dùng nước ạ.
- Con thấy thế nào hả Tuấn?
Bà cầm ly nước trong tay, và nhìn bà vẫn không yên lòng.
- Chưa biết mẹ ạ, chờ ngày con mở băng.
- Con thật là tệ bị nạn mà không cho mẹ hay, mẹ có thể giúp
con nhiều việc mà.
Quốc Tuấn khẽ nhếch môi cười:
- Mẹ đang bệnh, con đâu dám làm phiền, vã lại chính con muốn
Hà Anh giúp mình con đã rước mất một cô giúp việc cho mẹ. Con đâu dám đòi hỏi
thêm.
Bà Tịnh Huyên vuốt tóc con traị Sao mà bà thương anh quá.
Nhìn chiếc băng mắt bị bịt kín dôi mắt con trai bà xúc động muốn khóc.
- Mẹ biết con có những cộng sự thật tuyệt vời Hà Anh, cháu giỏi
quá, đã giúp bác nhiều việc lại giúp con trai bác.. ơn này bác biết trả thế nào
đâỷ
Hà Anh cúi xuống thẹn thùng:
- Dạ có chi đâu bác, đây là nhiệm vụ của cháu mà.
- Ủa, từ lúc trở về công ty sao mẹ không thấy Tuấn Anh vậy
con?
Quốc Tuấn hơi mỉm cười nói với mẹ:
- Có lẽ cậu ấy lo chuyện công ty nên.
- Thôi Hà Anh lo cho Quốc Tuấn giùm bác. Bác đi xem xét anh
em làm việc thế nàọ
- Biết con thế này coi chừng họ bỏ bê công việc thì nguy lắm.
Quốc Tuấn ngước lên như muốn tìm mẹ:
- Mẹ, không ai biết chuyện con...
Nhưng bà Tịnh Huyên đã ra ngoàị Bà bước vào phòng giám đốc chỉ
có Lương Sơn và mấy nhân viên mãi ở đó. Thấy bà một anh chàng liền ton hót:
- Chào bà chủ sao hôm nay bà lại ra tận đây vậỷ Có phải bà muốn
tìm hiểu cậu chủ không?
Bà Tịnh Huyên gật đầu láng nghe:
- Gần đây có một cô gái con không thấy nhưng nghe anh em nói
lại, đẹp vô cùng. Cô ấy hớp hồn cậu chủ gần mười ngày nay không thấy giám đốc
xuất hiện ở công tỵ Bà chủ ơi chúng con lo lắm!
Lương Sơn nhìn anh thư ký mới tuyển vào từ công ty của bà Tịnh
Huyên tức giận.
Anh nói như hét:
- Cậu An làm việc đi, biết gì mà nóị
- Vậy anh Lương Sơn biết hả? Bọn em nghe tụi nó nói lại chứ
biết gì đâụ
Bà Tịnh Huyên bảo Lương Sơn ngồi xuống.
- Hãy để An nói đi Lương Sơn, ta muốn nghe mọi chuyện đã xảy
ra ở đâỵ Tại sao cậu lại im hơi lặng tiếng không báo vôi tôi một lời hả?
- Dạ... tạị..
- Anh Lương Sơn không biết đâu bà chủ.
- Con nghe họ nói nhân lúc cậu chủ hị bệnh cô gái sẽ san hết
tài sản và tiền bạc của công ty đó.
- Cậu nói nhảm nhí gì vậy An?
- Không phải em, thẳng Hoàng Hà nó nói mấy hôm trước chiều
chiều nó gặp hai người đi dao ở Thung Lũng Tình Yêu, ở vườn hoa Đà Lạt rất tình
tứ. Có lẽ mê cô ấy cậu chủ không còn ngó ngàng gì đến công ty nữạ Ai cũng lo...
may mà bà chủ rạ Bà ngăn cậu chủ đi bà.
Bà Tịnh Huyên ngạc nhiên vô cùng bán tín bán nghị Có gái ấy
là aị Con trai bà thật sự đang bệnh kia mà. Còn Tuấn Anh đâu, sao lại không quản
lý công ty để họ bàn tán xôn xao thế. Bà hỏi Lương Sơn giọng khó chịu:
- Cậu cho tôi biết sự thật đị Chuyện gì đã xảy ra ở đâỵ Tại
sao ai cũng quanh co thế.
- Thưa bà, công ty đâu có chuyên gì ạ. Vẫn bình thường.
An vẫn không ngừng nói:
- Anh Lương Sơn làm việc tối tăm mặt mủi không để ý nên không
biết. Cả công ty đồn ầm lên mấy ngày nay, tlnh thần họ rất hoang mang.
- Thật hả cháu, được rồi An ra ngoài cho tôi làm việc với
Lương Sơn.
Chưa đợi An ra khỏi phòng, bà giân dữ nói:
- Tôi đã giao chuyện quản lý công ty cho Tuấn Anh giúp giám đốc
cả cậu nữa quản lý tài chính vậy mà ở đây xảy ra mọi việc, hai trợ lý trơ mắt
ra nhìn. Tuấn Anh giỏi giang thạo việc mà lại chẳng biết chuyện gì xảy rạ Hơn
mười ngày qua tôi không nghe tin tức nào cả. Tại sao vậỷ Mau gọi Tuấn Anh về
cho tôi, Nghe bà quát. An sợ lấm lét gắng nói thêm:
- Dạ mười ngày nay vào làm cháu đâu có biết Tuấn Anh là aỉ
Bà Tịnh Huyên nhìn Lương Sơn đang cúi đầu trong hai bàn tay
sau mấy lần ra hiệu cho An đừng nói, nhưng hắn nhiều chuyện bép xép quá. Chờ An
đi khỏị Lương Sơn mới lên tiếng, bà Tịnh Huyên lại giục.
- Thế nào nói đi chứ!
- Dạ thật rạ thì...
Lương Sơn bắt đầu kể hết mọi chuyện cho bà Tịnh Huyên nghẹ
Càng nghe bà càng ngở ngàng tưởng mình đang sống trong mơ. Bà hỏi Lương Sơn!
- Cháu bảo Hà Anh chính là Tuấn Anh saỏ
- Dạ, cháu kể hết rồi ạ. Hà Anh vì bất đắt dĩ trốn gia đình
phải giả traị Cậu Quốc Tuấn đã biết nhưng vẫn để cô ấy làm việc vì cô ấy giỏi
giang, thạo việc cháu không bằng cô ấỵ Nhưng khi bác bệnh Hà Anh lại tình nguyện
chăm sóc bác.
- Trời ơi, vậy là tôi hiểu lầm Hà Anh rồị Cô ấy đã vì mọi người
mà hết mình sống tốt, cố vươn lên. Đáng khâm phục!
Lương Sơn tiếp:
- Còn tin đồn kiạ.. Hà Anh là người mỗi ngày đưa cậu chủ lên
đồi đi dạo, giúp giám đóc vững niềm tin khi suýt bị đui mù. Cô ấy rất dũng cảm.
Chỉ có cháu và Hà Anh biết bệnh tình của giám đốc, bác đừng nghe bọn nhiều chuyện
nói nhảm. Giám đốc không có ai ngoài Hà Anh. Và Hà Anh vì bác vì Quốc Tuấn mà
phải gian nan, không một lời than. Hà Anh là Tuấn Anh đó...
Bà Tịnh Huyên chớp đôi mắt xúc động, từ ngỡ ngàng đến cảm phục
và biết ơn người đã giúp gia đình mình, bà bườc vào phòng con trai để cảm ơn Hà
Anh. Bà ôm lấy cô nói trong xúc động dâng trào:
- Bác cám ơn cháu (Hà Anh cũng là Tuấn Anh) Cháu đã vì bác và
Quốc Tuấn mà phải vất vả vô cùng, bị mọi người dị nghị...
Hà Anh vô cùng bối rối chưa biết xử lý ra sao thì bác sĩ trưởng
khoa đến đề nghị:
- Mọi người hãy đưa Quốc Tuấn sang phòng bệnh, chúng tôi mở
băng mắt cho cậu ấỵ
Hà Anh ôm chàm lấy bà Tịnh Huyên nước mắt chảy dài:
- Bác ơi, anh Tuấn mở băng mắt kìạ
- Chúng ta mau cầu nguyện cho anh ấy đi!
Cả hai chấp tay nguyện cầụ Một lát sau Lương Sơn đẩy Quốc Tuấn
ra, anh gọi to:
- Mẹ! Con đã sáng mắt rồị Hà Anh ơi, anh đã nhìn thấy em rồị


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét