Thứ Năm, 30 tháng 12, 2021
Vùng mắt bão 5
CHƯƠNG XVII
- Muộn thế - Chị Sự càu nhàu - Nhảo nhanh lên không có muộn
chợ thì bán cho ma.
Không thể nào nhịn được, Lân cười chảy cả nước mắt. Ai ngờ được,
giữa những ngày bom đạn mù trời này vẫn nảy nở những mối tình đẹp đến thế. Hóa ra bom đạn của địch cũng không thể ngăn nổi cuộc sống đang đâm chồi, nảy lộc
trên mảnh đất này. Đêm ấy, kéo đầu vợ gối lên cánh tay mình, Lân bỗng bật cười.
Rồi không nhịn được, anh cười như nắc nẻ khiến Khứu hoảng quá, bật dậy, nhìn
anh chăm chắm, mắt đầy hoảng hốt. Cô thấy nước mắt cứ nhoèn ra trên mắt chồng
mình. Mãi Lân mới kể lại được câu chuyện của hai người du kích trẻ ban sáng với
vợ. Hai vợ chồng rúc rích mãi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét