Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2021
Hà Nội, bướm trắng
Tặng ĐLK thân thiết, hình ảnh Loan người quê hương cũ trong
Đôi Bạn của nhà văn Nhất Linh. (NCK)
Khi tàu ngừng phố Quan Thánh đỗ khách, một vài người và tôi
cùng xuống. Phố này vắng người, yên tĩnh, và tôi đi bộ thong thả trên con phố
này. Tôi có cảm tưởng như mấy giờ qua tôi không ghi được một chút gì đáng ghi
nhớ về Hà Nội, vì rằng, một Hà Nội tôi bị mê hoặc bởi văn chương đã không có một
nét nào hay lạ đối với thực tế cả. Những con đường, các dãy phố, mỗi quang cảnh,
mỗi nơi chốn sinh hoạt của Hà Nội trong một ngày bình thường tôi đã không có được
gì để ghi cho kỷ niệm, ngoài một ấn tượng rất đáng buồn là thấy Hà Nội sao xơ
xác, tồi tàn, cả đến sự nghèo đói ngoài cảm nhận của mình. Và, cứ vậy, tôi lầm
lũi bước đi trên lối dọc theo vỉa hè, một lúc lâu như người lạ dò tìm địa chỉ,
tôi ngập ngừng đứng lại trước một ngôi nhà có cổng cửa sắt sơn màu xanh đang mở
hé, bên trong im lìm. Tôi chợt nhớ, vừa nghĩ rằng nơi ngôi nhà này Nhất Linh vẫn
còn sống và đang làm việc tại đây, chủ nhiệm tờ Phong Hóa.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét