Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2023

Tình ngỡ phôi pha 1

Tình ngỡ phôi pha 1

CHƯƠNG 1 - 2
– Bác ơi vá giúp cháu, xe cháu xẹp vỏ rồi!
– Vâng, có ngay.
Tuyết Lan dựng xe xong tìm chỗ ngồi, chỗ sach sẽ nhất trong cái tiệm sửa xe này cũng có để dầu nhớt, cô dè dặt ngồi xuống.
Trời đã tối thế lại còn xẹp vỏ, thật bực cả mình.
Người sửa xe đi tới, đầu đội nón lụp xụp cất tiếng hỏi:
– Xe xẹp vỏ hả?
Đang bực mình nên giọng Tuyết Lan hơi xẳng:
– Xẹp vỏ trước!
- Chắc là lạng lách nên cán đinh chứ gì?
Giọng nói trẻ không phải của bác Hai. Đã như vậy tiệm sửa xe tôi om, Tuyết Lan càng bực mình hơn:
– Tối quá, liệu anh có vá xe cho tôi được không đấy?
Bộ quần áo anh ta mặc khá tươm tất, ngữ này anh ta không thể nào vá vỏ xe cho Tuyết Lan được rồi. Tuyết Lan đứng lên định đẩy xe đi. Cô ái ngại nhìn con đường phía trước. Cá con đường chi có tiệm sửa xe chứ không vá xe, cô đã đẩy xe đi bộ đến đau cả chân.
Chắc là phải đi nữa rồi. Tuyết Lan vừa định đẩy chống xe, anh ta đã gắt.
– Làm gì vậy?
– Anh có biết vá ruột xe không đã.
Gã nhún vai:
– Vá làm gì, thay cho xong. Mười lăm phút là xong, bánh xe căng phồng lên cô dư sức chạy.
Tuyết Lan lúng túng. Cô làm gì có tiền để thay ruột xe khác, chính vì vậy mà cô mới khổ đây nè, đẩy xe đi trong buổi chiều cái nắng hãy còn hầm hâp đổ xuống thành phố. Không nói không rằng gì nữa, gã bật đèn lên và bắt đầu tháo lốp xe ra khỏi niềng, xăm xoi và lôi ruột xe ra lấy kéo cắt phăng ruột xe đi Tuyết Lan kêu lên:
– Sao anh lại cắt ruột của tôi đi vậy hả?
Giọng gã tỉnh bơ:
– Nè, tôi cắt ruột xe! Cô nói cho rõ lại, kẻo ông đi qua bà đi lại tưởng tôi cắt ruột của cô.
Tuyết Lan cầm ruột xe. Cái ruột cô mới thay nữa tháng nay,tiếc đứt cả ruột luôn.
Cô nổi cáu:
– Còn tốt như thế nay, tại sao anh không hỏi tôi đã tự tiện như vậy hả?
Như không thấy Tuyết Lan nổi giận, giọng gã ngang phè.
– Cắt bỏ cho cô chịu thay cái mới.
– Nhưng mà tôi chưa đồng ý. Anh phải nối ruột xe lắp vào lại cho tôi. Tôi đi tiệm khác.
– Tối rồi chẳng ai vá ruột xe cho cô. Có thay cái mới thì thay, không thì thôi, cô cứ đẩy xe đi.
– Anh cắt tan nát như vậy mà bảo tôi đẩy xe đi. Đền cái ruột xe khác cho tôi!
Tuyết Lan giận dữ kéo tủ hàng của anh ta ra, cô làm đổ lổn ngổn hết những thứ chất trên tủ:
– Lắp ruột xe mới vào cho tôi?
Gã nhún vai tỉnh bơ:
– Tôi đâu có biết làm, phải nhờ bác tôi ra đã.
– Vậy tại sao anh dám tự tiện vậy?
Tuyết Lan hầm hầm xô dạt anh ta ra, cô bắt đầu lấy mỏ lết tháo bánh xe ra, lắp ruột mới vào, bơm căng lên và ráp vào. Gã đứng trợn mắt nhìn Tuyết Lan như người ngoài hành tinh, không ngờ cô lại thạo nghề như vậy.
chắc chắn đã hoàn tất Tuyết Lan đứng lên lau tay vào cái khăn đen xì, nó còn làm đôi tay cô dơ thêm nữa. Cô tỉnh bơ ra lệnh:
– Anh là đàn ông tay khỏe, làm ơn siết mấy con ốc lại cho chắc giùm tôi. Tôi mà có bị làm sao là anh phải chịu trách nhiệm.
– Ơ hay! Hay nhỉ! Cô tự tiện làm như tiệm này là của cô, bây giờ nói tôi phải chịu trách nhiệm.
– Tôi đã định đẩy xe đi tiệm khác, nhưng tại anh đã không biết thì thôi đi, dám cắt phang ruột xe mới của tôi, tôi có quyền lấy ruột xe của anh thay vào xe tôi.
– Đúng là giọng điệu ngang như cua.
– Tôi không ngang! Tôi còn có mười ngàn đồng. Ít ra khi cắt ruột xe của tôi, anh phải hỏi là tôi có chịu thay cái mới hay không.
Đàng này không hỏi. Tôi làm như vậy đó, không chịu anh cứ mách bác Hai đi.
Cô thay rồi, không có đến một đồng trả tôi, tôi cũng đành chịu, chứ chẳng lẽ cột cô vào gốc cây me nhà tôi, hay là giữ xe cô lại:
Người ta nói không nên xẳng với phụ nữ, nhất là cô gái đẹp như cô:
Tặng cô ruột xe làm “kỷ nghệ” luôn đó!
Tuyết Lan lườm gã một cái sắc như dao. Gã cười, nụ cười hóm hỉnh đến là đáng ghét.
Anh Kiệt sốt ruột đi đị lại lại, anh cứ nhìn đồng hồ rồi nhìn ra cửa. Đã tối thế mà Tuyết Lan vẫn chưa thấy về.
Két ...Tiếng phanh xe thăng. Tuyết Lan đã về. Anh Kiệt vội chạy bay ra.
– Sao về tối dữ vậy?
Tuyết Lan càu nhàu:
– Thì tại chiếc xe mắc dịch của anh nè, xẹp vỏ nửa đường báo hại em. May là em biềt nghề sửa xe, xui một cái, trong túi không còn một xu.
– Thôi, dắt xe vào nhà đi! Ở nhà anh trông em muốn chết sợ có chuyện gì xẩy ra.
– Đừng có lo, em chạy xe cũng cừ lắm, không phải đồ bỏ đâu.
– Em nhớ hôm nay là ngày gì không?
Tuyết Lan trêu:
– Ai đi hỏi vợ mới nôn, mắc gì đến em?
– Con nhỏ này!
– Không nói chuyện với anh nữa, em đi tắm đây. Coi tay em nè, đẹp chưa?
Tuyết Lan tinh nghịch xòe hai bàn tay định chùi vào áo anh trai.
Anh Kiệt vội nhảy sang bên mắng:
– Dơ nghen nhỏ.
– Ủa! Cũng biết sợ hả? Vậy thì em làm áo anh dơ luôn.
Tuyết Lan chờn vờn đưa hai tay bẩn của mình vào áo anh trai.
Anh Kiệt cứ lùi mãi ...vấp vào ông Thái đi ra. Hết hồn, anh đứng lại như chiếc xe thắng gấp:
– Ba!
Ông Thái cau mày:
– Hai anh em, một đứa sắp có vợ, một đứa đã học đại học mà như con nít, cứ đùa.
Tuyết Lan phì cười:
– Đùa thì cứ đùa chứ ba, không có anh em con đùa, ba than buồn bây giờ.
– Biết rồi. Lớn rồi, cũng phải nghiêm chỉnh một chút đi con.
Nhất là ngày mai nè, anh Hai con đi hỏi vợ, đừng có lại đó đùa ầm ĩ, người ta cười ba không biết dạy hai con.
– Dạ, con biết rồi. Con sẽ thật ngoan để người ta khen ba: gà trống nuôi dạy gà con ngoan ngoãn.
– Ông Thái phì cười cốc lên đầu Tuyết Lan:
– Mới nói ngoan lại nghịch ngợm. Nhưng sau này chớ có nghịch quá làm cho chị dâu con phải sợ.
Tuyết Lan cười nháy mắt với Anh Kiệt:
– Dạ vâng ạ. Chưa gì hết ba đã lo cho chị Như Hảo, con ganh tỵ đó.
– Nhỏ này! Nhà này dĩ nhiên là ba thương con nhất, còn Anh Kiệt để vợ .... nó thương.
Câu hỏi đùa của ông Thái làm cả ba cha con đồng cười phá lên vui vẻ. Ông Thái xoa hai tay vào nhau:
– Anh Kiệt lấy vợ ba cũng muốn con thành gia thất luôn.
Tuyết Lan kêu lên:
– Con đang đi học, lấy chồng gì ba ơi!
– Thì cũng nên có người yêu đi.
– Thôi, con chả! Sau này ba thích ai và gã con cho ai thì con ưng theo.
– Sao lại có ý nghĩ này vậy con?
– Tại con thích đủ thứ - Tuyết Lan cười nghịch ngợm - Vào quán ăn là con muốn có chồng làm bếp trưởng, vào ngân hàng muốn có chồng làm giám đốc ngân hàng, vào bệnh viện muốn có chồng làm bác sĩ, vào ...
Anh Kiệt giơ tay ra:
– Stop đi nhỏ ơi! Mi mà nói tiếp, anh sẽ bảo vào nghĩa trang là muốn có anh chồng làm chủ trại hòm.
Tuyết Lan la lên:
– Anh nói chuyện chẳng văn chương thẩm mỹ gì cả. Nói ghê quá đi!
Ba cha con lại cười. Trong tiếng cười của ông Thái lần này nhuốm màu ưu tư, nhớ về người vợ, quá cố của ông, Phải chi Tuyết Lê còn sống ...
Ông vờ nghiêm mặt bảo Tuyết Lan:
– Thôi đi tắm đi tay chân con bẩn quá. Ba còn bàn chuyện với anh Hai.
– Dạ ....
Tuyết Lan dạ to, cô chạy vù vào bên trong tay, hồn nhiên thơ ngây. Tình yêu đối với cô vẫn là thế giới đầy bí ẩn, muôn màu sắc.
Sáng nay là ngày Anh Kiệt đi hỏi vợ, nên Tuyết Lan dậy sớm, gọn gàng trong bộ đồ mới quần Jeans trắng, áo thun màu đỏ thật nổi bật.
Cô vừa bước ra, Anh Kiệt nhăn mặt:
– Em mặc như vậy sao Lan?
– Sao không đẹp à?
Tuyết Lan vờ dang tay lên đầu chào anh trai. Anh Kiệt thở phì:
– Đẹp nhưng quần áo này em mặc đi chơi thích hợp hơn. Đám hỏi mặc áo dài mới sang trọng.
Tuyết Lan nhăn nhó:
– Em chẳng thích mặc áo dài, luộm thuộm gò bó.
– Em mặc quần áo này ba sẽ la, đừng có nói là sao anh không bảo nghen.
Tuyết Lan ngúng nguẩy:
– Áo dài thì áo dài!
– Trở về phòng, Tuyết Lan chọn áo dài màu hoàng yến có kết hoa, cô buộc tóc lại, trông nửa dịu dàng thùy mị nửa nghịch ngợm trẻ trung.
Anh Kiệt hài lòng.
– Như vậy có phải xinh không?
Tuyết Lan nguýt:
– Trông thùy mị nữa chứ! Nhưng đừng tưởng em là con thỏ hiền lành nghen, em là con cáo ranh mãnh đó.
– Anh xin em!
Lúc mọi người đông đủ lên xe, là lúc mồ hôi của Tuyết Lan tươm ra. Cô ngọ nguậy trong bộ áo dài vì nóng quá và vì không quen. Làm xong lễ hỏi là mồ hôi Tuyết Lan ra dầm dề, đang tìm cách len đến gần chỗ để cái quạt máy, cô giật mình vì bắt gặp anh chàng chủ tiệm sửa xe. Sao hắn cũng có mặt tại nơi này vậy? Hắn cũng vừa nhìn thấy Tuyết Lan nên nháy mắt với cô một cái. Tuyết Lan không vừa, trừng mắt lại, mắng lầm bầm trong họng.
Hắn cuời toét miệng bước lại gần chỗ Tuyết Lan đứng:
– Không ngờ lại gặp nhau, hữu duyên nhỉ?
Tuyết Lan lườm hắn:
– Vô duyên bất tương phùng.
– Nè cô có biết tại sao tôi có mặt ở đây không?
– Tại sao?
– Tôi là chú Út của Như Hảo, gọi ba cô ấy anh, Còn cô và Anh Kiệt phải gọi tôi là chú, rõ chưa? Không ngờ chúng ta ...bà con.
Tuyết Lan mai mĩa:
– Bà con tám súng đại bác bắn không tới:
– Tuyết Lan! Em làm gì đứng ở đây?
Anh Kiệt đi tới vội cúi đầu chào:
– Chú Út! Đây là em gái của cháu đó tên Tuyết Lan.
– Hoa lan trắng hả?
Thoại cười vỗ vai Anh Kiệt:
– Đùa thôi! Cậu có cô em rất đáo để.
– Nó lại phá chú hả?
– Đâu có! Cô ấy vừa nói tôi với cổ bà con tám súng đại bác bắn không tới.
Anh Kiệt phì cười lôi vai Thoại đi:
– Lại bàn này đi chú. Em đi luôn nữa Lan.
Tuyết Lan đành bước theo cả hai, lần này cô, bị xếp ngồi chung bàn với hắn. Sao mà cô thấy ghét hắn đến thế. Hắn cứ cười nói vui vẻ, và cũng là lúc cô nhìn kỹ được hắn, khá đẹp trai, ăn nói quyến rũ, các cô gái cười nghiêng ngã khi hắn pha trò có duyên. Tuyết Lan quay đi. Sao cô cười không nổi, dù là hắn nói chuyện có duyên. Cô “dị ứng” với loại đàn ông nói nhiều và là trung tâm điểm cho con gái chạy theo. Cô không bao giờ có tình cảm với loại người như hắn.
May là buổi lễ hỏi chấm dứt. Tuyết Lan ra về nhẹ nhỏm, nhưng có lẽ nhẹ nhõm hơn là cô được cởi phăng bộ áo dài này mặc vào bộ đồ mà khi về đến nhà mình.
Quái lạ! Buổi tối nay cô chơi game chẳng hứng thú gì cả, dù đầy là trò chơi cô từng say mê, hai anh em hay giành chơi trên máy. Chán nản và cáu kỉnh, Tuyết Lan tắt máy.
– Em ngủ chưa Lan?
– Ngủ rồi.
Anh Kiệt bước vào phì cười:
– Đang ngồi trựớc màn hình vi tính mà bảo ngủ rồi. Giận ai vậy?
– Có giận ai đâu?
Anh Kiệt thấp giọng:
– Em thấy như thế nào?
– Tốt.
Anh Kiệt cau mày:
– Em nói tốt cái gì?
– Thì chị Như Hảo với anh. Chẳng phải anh hỏi anh và chị Hảo có xứng đôi với nhau không à?
– Đâu có. À nè. Chú Thoại nói anh mới biết chú là người cắt ruột xe của em mà em cũng bướng nữa.
– Em ghét con người đó, đàn ông gì ba hoa chích chòe quá trời luôn.
– Chú vui tánh thôi.
– Chắc con gái chạy theo bầy bầy luôn.
– Nhiều, nhưng chú, chẳng chọn, cô nào, khó tánh một cây luôn.
Tuyết Lan châm biếm:
– Tại con gái theo nhiều nên làm cao chớ gì. Giống như người ta nói vậy:
“Một vợ nằm giường leo, hai vợ nằm chèo queo và ba vợ ra chuồng heo mà nằm”.
– Em thiệt, Khi không ghét người ta. Như Hảo lại nói, cổ thích anh giống chứ Thoại, thông minh đa tài và cũng rất ư là ga lăng.
– Em lại thấy chẳng ga lăng gì cả.
– Ông trời công bằng lắm đó em, ghét của nào trời hay trao của đó.
– Ơ hay!
Tuyết Lan kêu lên, cô đấm thùm thụp vào lưng anh trai.
– Bậy bạ quá đi!
Anh Kiệt cười khanh khách, tiếng cười của con người hạnh phúc vì có tình yêu. Anh ôm vai em gái:
– Anh hạnh phúc vì lấy được người mình yêu. Sau này, nếu em lấy người em yêu, em sẽ hiểu tâm trạng của anh.
Tuyết Lan đùa:
– Nếu em yêu ai, người đó đừng hòng thoát khỏi tay em.
– Như vậy chúc em đạt được ước nguyện.Thôi khuya rồi, em ngủ đi, mai còn đi học.
Anh Kiệt bước ra, không quên đóng cửa phòng lại giùm Tuyết Lan. Tuyết Lan vươn vai đi lại giường nằm.
Chợt điện thoại reo, cô uể oái cầm máy nhìn lên hình. Số điện thoại lạ, không hiểu là là ai. Tuyết Lan bấm nút nhận, cô “alô” khẽ và giật thót người vì tiếng đàn ông:
– Chào hoa lan trắng!
Là hắn cái giọng lúc nào cũng như bỡn cợt. Không hiểu sao Tuyết Lan lại thấy hồi hộp, tim đập mạnh, song cô lại lạnh lùng:
– Chú muốn gì?
– Chúc Tuyết Lan ngủ ngon và nằm mơ thấy “bạch mã hoàng tử”.
Chỉ bao nhiêu đó hắn tắt máy. Tuyết Lan bực dọc:
– Đồ điên!
Nhưng điện thoại lại reo tiếp lần này là giọng thật ấm:
– Ngày mai chú mong gặp lại “hoa lan trắng”.
Máy tắt Tuyết Lan định gọi lại mắng cho một trận, song cô dừng lại. Hắn đang chọc cô nổi giận, cô mà giận là lầm mưu hắn.
Chả dại!
Buông điện thoại xuống Lan ngã lưng ra giường ôm gối vào lòng mong tìm giấc ngủ, và giấc ngu nhẹ nhàng đến.
Ba ngày trôi qua lặng lẽ, bỗng dưng Tuyết Lan thèm nghe điện thoại nửa đêm, thèm nghe cái giọng bông đùa nửa thật nửa như đùa ấy. Nhưng hắn không gọi cho cô, hắn cũng quên mất lời nói là “mong gặp lại hoa lan trắng”. Có lẽ vì bên cạnh hắn có qúa nhiều bông hoa vây quanh nên việc hắn gọi cho cô chỉ là trò ngông. Nghĩ như vậy, Tuyết Lan thấy buồn vô cớ và giận cái con người đáng ghét ấy. Hắn làm cho cô phải nghĩ về hắn.
Buổi chiểu, từ trường học, Tuyết Lan chưa muốn về nhà, cô đi bộ dài trên đường. Lâu lắm, Tuyết Lan mới lặp lại thú đi bộ. Cô tấp vào quán gọi ly nước chanh uống, nhìn lơ đảng ra đường. Sao mình lại buồn như thế nhỉ và chợt thấy cô đơn:
– Xin lỗi, tôi ngồi được không?
Gã đàn ông xa lạ kéo ghế ngồi đối diện với Tuyết Lan, Tuyết Lan khó chịu, cô đang thích ngồi một mình, cô lắc đầu:
– Tôi muốn ngồi một mình. Anh sang ngồi bàn khác đi!
– Không nên ngồi một mình! Cô xem ngoài kia buổi chiều đang đẹp biết bao.
Bực mình quá, Tuyết Lan đứng lên đi thẳng lại quầy trả tiền.
Cô làm rơi thẻ sinh viên mà không hay.
Gã đàn ông nhặt lên, song anh ta không gọi Tuyết Lan mà cầm lấy đọc Phạm Hoàng Tuyết Lan, sinh viên Đại học Kinh tế. Hèn nào cô ta lạnh lùng như đá. Nhưng không sao, xưa nay An Bình thích chinh phục những cô gái kiêu kỳ lạnh lùng. Bao nhiêu cô đã gục ngã trước anh và ngã vào vòng tay anh ta một cách tự nguyện.
Buổi sáng, An Bình đón Tuyết Lan trước cổng trường, anh cười tươi:
– Chào Tuyết Lan.
Nhận ra gã đàn ông chiều hồm qua, Tuyết Lan trừng mắt:
– Anh muốn gì?
– Bao giờ Tuyết Lan cũng lạnh lùng cứng nhắc như vậy sao?
Trả cô cái này.
Tuyết Lan tròn mắt. Thẻ sinh viên của cô? Hèn gì hắn biết tên cô.
– Ở đâu mà anh có vậy?
An Bình nhún vai:
– Chiều hôm qua cô làm rơi ở quán cà phê, tôi nhặt được.
Tuyết Lan chộp ngay lấy cất vào ví tay của mình. Cô quay rồi An Bình gọi giật:
– Xưa nay cô không hề cám ơn ai đó đã giúp mình điều gì đó sao?
Tuyết Lan đỏ mặt. Hắn nhắc khéo cô đây mà.
Tuyết Lan lạnh nhạt:
– Cám ơn.
– Lời cảm ơn của cô chẳng có mỹ cảm, như là bị bắt buộc vậy.
– Dĩ nhiên rồi tôi cũng đang tự hỏi phải chẳng anh là loại người thi ơn và muốn người ta phải mang ơn mình. Anh nên biết thẻ sinh viên này, tôi có thể làm lại.
An Bình mỉm cười:
– Thì cô mắc công một chút thôi.
– Ủa! Anh Bình ...Lam Thảo đi tới cô kêu lên vui mừng, sao đến đây vậy Anh đi tìm em hả?
Nhìn thấy An Bình đứng với Tuyết Lan, cô hơi lo:
– Anh quen Tuyết Lan à?
An Bình cười:
– Ngày hôm qua anh nhặt được thẻ sinh viên nên ...đoán biết học chung với em, anh đến trả lại. Em tan học rồi à? Hay là đi uống nước, mời cô Tuyết Lan cùng đi.
Lam Thảo gật đầu ngay:
– Gì chớ anh Bình mời là em OK ngay. Đi nghe Lan!
Tuyết Lan lắc đầu:
– Cậu đi đi, mình có hẹn!
– Cậu hẹn ai? Cậu là con mọt sách, ai lôi cậu ra khỏi nhà, được.
Thôi đi, đừng có làm con mọt sách nữa!
– Mình nói không đi mà. Ép người ta, ngày mai ... không thèm theo cậu đi Mũi Né đó.
Lam Thảo phì cười:
– Thôi, không ép cậu vậy. Sợ quá, chưa gì đã dọa người ta. Cậu vào trường đi, mình vào sau.
Lam Thảo nắm tay An Bình thân mật:
– Anh Bình! Ngày mai đi Mũi Né với gia đình em nghen, không được từ chối đó!
An Binh nghĩ ngay đến chuyến đi có Tuyết Lan nên gật đầu:
– Ừ.
Lam Thảo reo lên:
– Vậy em chuẩn bị máy ảnh chụp hình luôn nữa nghen. Thôi, em vào trường:
Lam Thảo chạy ào theo Tuyết Lan. Cô còn quay lại ban cho An Bình nụ cười. An Bình mỉm cười chạy xe đi. Sao anh nhớ đôi mắt buồn rười rượi của Tuyết Lan đến thế.
Vào gặp cô, anh có cảm giác cô là định mệnh của anh vậy.
Đang đi chậm bước, Tuyết Lan chợt đứng lại. Lại là Thoại, anh vừa xuống xe với một cô gái ... “Cũng lại là con gái! Dường như xe của anh chở con gái mà thôi” Tuyết Lan chua chát trong ý nghĩ đó, và có lẽ anh gõ điện thoại cho cô cũng nhằm vào ý đồ cợt đùa mà thôi”.
Nép sâu vào cột điện cho Thoại đừng thấy mình, Tuyết Lan chờ cho Thoại đi vào quán nước mới bước đi. Cô mong gì người đó, hãy để anh ta ra khỏi tâm hồn cô thật ngốc, cứ mấy buổi chiều trông anh đến, hồi hộp khi có tiếng xe đỗ lại. Bây giờ thì không cần đợi mong nữa. Tuyết Lan chợt nổi giận trong ý nghĩ Thoại đã đùa với cô. Cô mắng thầm:
“Đồ xấu xa, đồ ...chảnh vì vương”.
Tuyết Lan không biết những lần Thoại đi như thế là đi với Ngọc Hoa, cổ vừa là trợ lý vừa là kế toán của anh, cùng đi ký những hợp đồng giao sản phẩm. Tâm hồn Tuyết Lan buồn bực, có giận dữ mà không hiểu vì sao mình buồn bực. Mình thích con người phóng đáng đó sao?
Lang thang một buổi chiều Tuyết Lan mới quay về nhà. Vừa chạy xe vào sân nhà mình Tuyết Lan giật nẩy người vì Thoại đang đứng trên bậc thềm. Anh cười với nụ cười quyến rũ, nhưng hôm nay Tuyết Lan thấy ghét nụ cười cùng cái bản mặt đó làm sao.
Cô sầm mặt dựng chống xe, không thèm chào Thoại. Thoại tĩnh bơ giơ tay lên đầu chào Tuyết Lan theo kiểu nhà binh.
– Chào cô, công chúa nhỏ. Anh đã đợi em hơn mười lăm phút rồi đó.
Tuyết Lan lãnh đạm, giọng cô bộp chát lại Thoại:
– Kiểu nói của chú, người ta tưởng Lan và chú hẹn hò nhau vậy.
Lan cho chú biết, Lan không thích đùa như mấy cô mà chú đi chung rồi tưởng ai cũng “cá mè một lứa”.
- Hình như cô bé đang giận ai đó, cái mặt bùng thụng. Thoại vẫn tiếp tục đùa.
– Giọng nói của em và gương mặt của em, anh nghe và nhìn mà có cảm giác anh sắp đụng vào khối băng lạnh khổng lồ vậy.
– Thì sao? Tại tôi ghét ai hay đùa, tôi đâu phải con nít mà đùa.
Thoại khoanh hai tay trước ngực nhìn Tuyết Lan, cô bé đang giận đến là đáng yêu. Anh thèm, đặt nụ hôn lên đôi môi cong dỗi hờn đó làm sao.
Ánh mắt của Thoại khiến Tuyết Lan bối rối quát khẽ:
– Nè, tôi không phải là con nít đâu nghen!
– Vậy anh xem em là người lớn vậy nhé!
– Không cần, tôì là tôi!
Tuyết Lan chua ngoa:
– Chú đến đây là tìm chị Như Hảo đúng không? Vậy chú là khách của anh Kiệt chẳng liên quan gì đến tôi cả. Mời chú ngồI!
Như Hảo bây giờ mới đi từ bên trong ra, cô vui vẻ:
– Đi với anh chị luôn đi Lan. Chị và anh Kiệt đi thử áo cưới. Đi nghen!
Tuyết Lan lắc đầu:
– Em không đi đâu!
Như Hảo năn nỉ:
– Đi đi Lan! Nhà đâu có ai, ba đi ăn cưới rồi. Lúc nãy ba bảo rủ em đi ăn ngoài luôn, không thôi em lười lại nấu mì gói ăn, ốm tong teo luôn.
Thoại xen vào:
– Phải đó, gầy như Tuyết Lan cần mập thêm năm ký nữa mới vừa. Đi đi cô bé, chúng ta sắp là người một nhà rồi.
Không hiểu sao Tuyết Lan lại thấy mềm lòng vì ánh mắt đa tình của Thoại, ánh mắt thu hút quyến rũ. Cô còn lưỡng lự thì Anh Kiệt đẩy vai cô:
- Mau vào trong thay áo quần khác đi em, bọn anh đợi!
Tuyết Lan đành đi vào. Lần thứ hai cô lại thấy mình bối rối. Tại sao như thế nhỉ? Ánh mắt anh nhìn cô sâu lắng, như hút hồn cô vậy. Mở tủ quần áo, Tuyết Lan lấy đại bộ quần áo cô hay mặc, mặc vào, chải lại mái tóc, và tô một chút son bóng cho đôi môi hồng lên. Cô hài lòng nhìn mình trong gương, trông cô mi-nhon đáng yêu.
Tuyết Lan trở ra. Một lần nữa cô bối rối vì ánh mắt Thoại đang mở to ra nhìn cô, vẻ thú vị, vì mỗi lần anh nhìn thấy Tuyết Lan dường như cô đổi khác, muôn màu muôn vẻ.
Bốn người ra xe. Thoại cầm lái, Anh Kiệt kéo Như Hảo ra ghế sau ngồi, thành ra Tuyết Lan phải ngồi băng trước với Thoại. Anh vừa lái xe vừa liếc cô và cười tủm tỉm. Có anh trai và Như Hảo nên Tuyết Lan đành hiền lành ngồi im, nếu không cô mổ vào tay anh ta cho bị thương luôn.
Anh Kiệt nói chuyện với Thoại một điều chú, hai điều chú, Thoại nhăn mặt:
– Chúng ta không hơn gì tuổi nhau, gọi là anh đi!
Như Hảo đùa:
– Ý chú đó nghen, bị lỗ ráng chịu.
– Ai sợ đâu nào.
Bốn người ghé vào nhà hàng hải sản, Thoại chủ động gọi món ăn và rượu, phần nước ngọt cho Như Hảo và Tuyết Lan.
Thoại gắp thức ăn cho Tuyết Lan, anh chọc cô:
– Ăn cho nhiều vào cô bé, để làm người lớn một chút đi.
Tuyết Lan cãi lại:
– Cháu không muốn làm người lớn.
– Sao vậy?
– Làm người lớn như bữa ăn này nè, phải trả tiền.
Thoại phì cười:
– Chỉ có lý do như vậy thôi sao?
– Còn nữa chứ! Làm người lớn phải lo toan đủ thứ hết.
– Nhưng đã làm con người thì muốn hay không cũng phải làm người lớn đó cô bé. Không ai ở mãi tuổi thơ ngây cả, đó là quy luật của tạo hóa. Như Anh Kiệt và Như Hảo nè, cả hai đang bắt đầu làm người lớn.
Tuyết Lan hóm hỉnh trêu:
– Còn chú thì sắp làm người già, có râu?
Thoại phì cười gật đầu:
– Cô này, ... à, mà chí phải!
Tuyết Lan bật cười trong trẻo. Đang cười, cô bắt gặp một đôi mắt nhìn mình. An Bình, anh ta đang ngồi với Lam Thảo. Lam Thảo cười khi thấy Tuyết Lan nhìn thấy mình, cố búng ngón tay:
– Ê, nhớ nghen, sáng mai sáu giờ ba mươi!
Tuyết Lan gật đầu:
– Ừ.
Anh Kiệt thắc mắc:
– Mai em định đi đâu à?
– Em theo gia đình Lam Thảo đi Mũi Né, em xin phép ba mẹ rồi.
Anh Kiệt mỉm cười:
– Ừ, học căng thẳng quá cũng nên đi chơi vào ngày chủ nhật.
Thoại cắm đầu ăn như không mấy quan tầm câu chuyện của anh em Tuyết Lan nhưng kỳ thật anh thấy không vui. Liệu cuộc đi chơi Mũi Né có anh chàng điển trai đó. Một linh cảm đến với Thoại, đó là người xen vào trên con đường anh đến gần Tuyết Lan. Ăn xong, Anh Kiệt đưa mọi người đến hiệu may áo cưới trong lúc Anh Kiệt và Như Hảo bận rộn chọn áo, bên ngoài Thoại hỏi Tuyết Lan:
– Ngày mai Tuyết Lan đi Mũi Nế chơi?
– Dạ.
– Nhớ có quà nghen.
– Chú muốn quà gì?
– Quà là do người mua tặng, chú đâu có dám đòi hỏi.
– Một con sò biển nghen.
– Được chứ. - Thoại nhún vai - Điều cần là ở tấm lòng người cho kìa.
- Chắc là hổng có tấm lòng rồi, tại chú yêu cầu Lan mà.
– Một cầu nói ... mà còn đau hơn cả cái tát nữa.
– Lan không hiểu chú nói gì nữa.
- Vậy thì Lan cứ ở mãi tuổi thơ ngây của mình đi, đừng làm người lớn Lan nhé. Làm người lớn đầy nỗi buồn và lo toan.
Tuyết Lan mở lớn mắt nhìn Thoại. Vẻ mặt anh xa xăm u hoài.
Cô chợt thấy lòng mình xao xuyến. Mình thích người đàn ông này ư?
Có tiếng Như Hâo gọi Tuyết Lan. Tuyết Lan đứng lên:
– Chú có vào không?
Thoại lắc đầu:
– Lan vào đi, chú có biết gì đâu mà vào. Vụ áo cưới, chú điếc đặc.
– Thì chú nên xem, mai mốt chọn cho vợ.
Thoại chưa kịp trả lời, một cô gái sà lại tíu tít:
– Anh Thoại ...
Cô thân mật ôm cánh tay Thoại. Thấy như vậy, Tuyết Lan đành bảo:
– Vậy chú ở ngoài này nghen, Lan vào trong!
Tuyết Lan đi nhanh vào, một chút phiền muộn trong lòng cô.
Bên anh lúc nào cũng có nhiều bóng hồng, nên khi anh nói những gì với cô, rồi cũng nhanh chóng quên đi. Người ta xem mày là đứa trẻ thôi, Tuyết Lan ạ.
Đi đến cửa, Tuyết Lan quay lại nhìn. Cô giận dữ quay ngoắt đi vì cô gái kia đang nhón chân lên hôn vào má Thoại. Tuyết Lan chạy nhanh luôn vào.
Như Hảo rối rít kéo Tuyết Lan chỉ vào áo cưới:
– Chị mặc áo này, Lan ngắm giùm chị em cô hợp không nghen!
Một nỗi buồn xầm chiếm tám hồn Tuyết Lan. Hãy quên đi hình bóng một người vừa mới làm xao xuyến trái tim mình. Đó chỉ là một cơn gió thoáng qua mà thôi.
An Bình bơi lại gần hai cô gái. Anh không muốn so sánh hai cô gái, đó là điều không nên, nhưng Tuyết Lan quả là xinh đẹp.
Thân hình cô trong bộ áo tắm màu cam, nổi bật nước da trắng ngần. Một thân thể đầy sức sống, đôi chân thon dài quyến rũ. Anh phải lòng cô mất rồi. Lam Thảo kêu lên khi thấy An Bình:
– Lại đây anh Bình, nãy giờ anh đi đâu vậy?
– Anh gặp người bạn quen nên lên quán uống nước nói chuyện.
Không mấy thích An Bình, hơn nữa, để cho Lam Thảo tự nhiên với An Bình, Tuyết Lan vờ kêu lên:
– Nắng quá, mình đi lên nghe Thảo.
Cố An Bình, nên Lam Thảo không giữ Tuyết Lan ở lại, gật đầu:
– Ừ, không tắm nữa, cậu lên phòng tắm nước ngọt và nghỉ đi.
Tuyết Lan bơi đi lên, An Bình nhăn mặt:
– Hai người đang tắm với nhau, sao vừa thấy tôi đã bỏ đi vậy cô Tuyết Lan?
Ánh mắt An Bình thật dịu dàng áu yếm. Tuyết Lan quay đi, cô nhớ ánh mắt Thoại cũng nhìn cô như thế, nhưng khi có một cô gái khác, anh gần như quên cô. Đàn ông là như vậy, bay bướm cho nhiều, còn con gái cứ nhẹ dạ cả tin. Nghĩ như vậy, Tuyết Lan lạnh lùng:
– Tôi tắm lâu rồi. Anh tắm với Lạn Thảo đi.
Tuyết Lan lội nước đi lên. Lam Thảo sà lại gần An Bình, cô phụng phịu:
– Sao mà lúc nào, ở đâu anh cũng có bạn quen lắm dữ vậy? Ra tới tới đây cũng có.
– Thằng bạn này ở Sài Gòn, lâu rồi anh không gặp nó.
– An Bình, dạy em bơi đi!
An Bình miễn cưỡng:
– Cũng được. Muốn lội phải ra ngoài xa một chút. Anh tưởng là em biết bơi chứ.
Lam Thảo cười lém lỉnh, đây là cái cớ để cô lôi An Bình ra xa.
Ra đến ngoài xa, cô vờ để An Bình dạy mình cơ bản việc bơi. Rồi đến thực hành, anh đặt tay dưới bụng cô và chỉ cho cô cách bơi hai chân.
– Nào, theo lời anh hướng dẫn!
– Bơi một quãng, Lam Thảo lém lỉnh kéo mạnh cổ An Bình, cô chủ động hôn vào môi anh:
– Em yêu anh, sao anh cứ im lặng bắt em chờ hoài vậy?
An Bình lúng túng:
– Lam Thảo ...
– Anh cũng yêu em phải không? Ba em nói ông không hề phân biệt chuyện anh mồ côi. Ông phục tài năng của anh, còn trẻ mà sớm làm nên sự nghiệp.
An Bình ngập ngừng:
– Cho nên anh chưa muốn cưới vợ. Anh nói thật, năm năm nữa anh mới nghĩ đến chuyện lấy vợ.
– Em sẽ đợi anh, em cũng đang đi học mà.
An Bình giấu tiếng thở dài. Anh mang nhiều ơn nghĩa của cô, giờ nói tiếng không yêu cô xem ra tàn nhẫn quá. Nhưng liệu ơn nghĩa có thể dùng tình yêu báo đáp? Anh đi theo ra đây vì có Tuyết Lan, vậy mà bây giờ anh lại để Lam Thảo buộc ràng mình. Tại sao vậy, bản chất đàn ông của mình đâu rồi?
Tắm xong về đến khách sạn, không thấy Tuyết Lan đâu, Lam Thảo nhún vai:
– Nhỏ ấy lãng mạn và thích cảnh đẹp chắc lại đi nữa rồi.
Lam Thảo đưa tay che miệng ngáp:
– Sáng dậy sớm nên bây gỉờ em buồn ngủ quá. Em đi ngủ, anh Bình xuống biển với gia đình em đi!
– Ờ ...
Chờ cho Lam Thảo đóng cửa phòng, An Bình mới đi ra bãi biển. Nói về cảnh đẹp thì anh phải đi ngược lên kìa và hy vọng sẽ tìm thấy Tuyết Lan ở đó. Đúng là Tuyết Lan đang đi thẩn thơ, cô ngẩn ngơ trước cái đẹp của thiên nhiên hùng vĩ.
Nhìn thấy cô, An Bình hồi hộp đi tới:
– Anh biết là em sẽ ra đây.
Cách nói của An Bình thân mật, Tuyết Lan cau mày:
– Anh đi tìm tôi?
– Cứ xem là như vậy, anh có mặt trong chuyến đi này là vì em đấy.
– Vì tôi? Tôi và anh gặp nhau mới lần này là lần thứ ba, anh nên nhớ như vậy!
– Có những cuộc gặp gỡ mà lần đầu tiên gặp mặt người ta sẽ nghĩ đó là định mệnh cho hai người xa lạ gặp nhau, quen nhau và yêu nhau.
Tuyết Lan châm biếm:
– Trường hợp này không bao giờ ở vào trường hợp của anh và tôi. Tôi không dễ dàng yêu một người đàn ông như anh.
– Anh làm sao, xầu xa lắm sao?
– Không, anh là người Lam Thảo yêu.
– Anh mang ơn gia đình cô ấy nhiều hơn tình yêu.
– Dù bất kỳ lý do nào đi nữa thì anh không thể tới với tôi.
Tuyết Lan bỏ đi, An Bình buồn bực nhìn theo. Anh biết đó là sự thật và cũng không thể không thích Tuyết Lan, anh đã phải lòng cô ngay từ lúc nhìn thấy cô.
An Bình đi thất thơ thất thểu ngược lại với Tuyết Lan. Anh vừa chấp nhận tình yêu của Lam Thảo, tại sao lại đi tìm Tuyết Lan ngay như vậy ... Xấu xa!
Chương 2
An Bình làm gan bấm cửa nhà Tuyết Lan. Từ hôm đi Mũi Né về, anh không thấy cô, nỗi nhớ sao cứ cháy bỏng trong lòng.
Một cái đầu thò ra qua cảnh cửa sắt:
– Xin lỗi, cậu tìm ai?
An Bình lúng túng:
– Dạ .... cháu tìm Tuyết Lan.
– À, nó đang ngủ.
– Dạ .... cô là ...
– Là cô của Tuyết Lan.
– Vậy cháu có thể vào nhà chờ không ạ?
– Có chuyện quan trọng à?
– Dạ.
An Bình đáp dối để cánh cửa được mở rộng cho anh bước vào.
Anh giật mình vì một người toàn thân đen đủi đi về hướng hồ tắm.
Cô đang tắm bùn. Cô chợt quay lại, hai mắt mở to chưa từng, cô khi
nhận ra An Bình. Xấu hổ, cô nhảy tủm xuống hồ nước. An Bình nhận ra chính là Tuyết Lan bơi dưới hồ, toàn thân chìm dưới làn nước chỉ chừa gương mặt, gầm gừ:
– Anh đến đây làm gì?
An Bình quay đi, một chút thú vị tronglòng, anh cưởi tủm tỉm:
– Anh chờ em trong phòng khách nghen.
An Bình đi song đôi với cô Mai.
– Sao nhà vắng quá vậy cô?
– À, ngày thường anh trai của cô đi làm, còn Anh Kiệt lúc này thường xuyên ở nhà vợ sắp cưới hơn. Cô thỉnh thoảng đến đây dọn dẹp giùm.
– Còn mẹ Tuyết Lan đâu hả,cô?
– Cậu không biết à? Mẹ Tuyết Lan mất năm nó lên năm.
An Bình gật đầu, biết thêm một chút về người con gái mà mình thầm yêu. Cô Mai đi rót cho An Bình ly nước mát:
– Cậu uống nước và đợi nó nhé.
– Dạ, cô cứ để cháu tự nhiên.
Mãi hơn mười lăm phút sau, Tuyết Lan mới đi ra, đầu cô ướt nước, vẻ mặt lạnh nhạt:
– Anh tìm tôi có chuyện gì vậy? Lẽ ra nên điện thoại xem tôi có chịu tiếp anh hay không?
– Nếu anh gọi điện thoại, anh biết không bao giờ em cho anh đến.
– Vậy sao còn đến?
– Ba ngày rồi không thấy em.
– Chính tôi trốn anh đó. Tôi không muốn tình bạn giữa tôi và Lam Thảo bị anh làm tổn thương. Anh đi về đi!
An Bình nhìn Tuyết Lan, cái nhìn sâu thăm thẳm. Lần đầu tiên Tuyết Lan bị cái nhìn như thế, cô bối rối:
– Anh đi đi!
An Bình đứng lên đi chậm chạp, đầu cúi xuống. Không hiểu sao Tuyết Lan lại chạnh lòng, cái dáng đi đường như cam chịu đau khổ. Xưa nay, Tuyết Lan chưa từng để cho ai thất vọng, cô thấy xốn xang, nên vượt đi lên:
– Tôi mở cửa cho anh!
Ra đến cổng, Tuyết Lan nhẹ kéo cánh cửa nhưng chưa kịp kéo, toàn thân cô bị ôm chặt lấy, rồi đôi môi nóng ấm khát khao của An Bình gắn vào môi Tuyết Lan. Nụ hôn nóng bỏng say đắm, Tuyết Lan đờ người ra, đôi môi cô lúng túng bỡ ngỡ, cảm xúc trong cô thật kỳ lạ trong lần đầu tiên đón nhận nụ hôn. Nhưng rồi cô sực tỉnh cơn mê, đẩy mạnh An Bình ra, vung tay tát một tát tai nẩy lửa vào mặt An Bình:
– Tại sao anh như vậy đối với tôi hả?
Nước mắt Tuyết Lan trào ra, trông cô đẹp tuyệt vời An Bình đứng lặng yên, hai tay buông thõng:
– Anh không hối hận đã hôn em và bị em tát tai. Điều anh muốn nói với em, anh yêu em là thật. Với Lam Thảo chỉ là ơn nghĩa.
Chào em!
An Bình kéo cánh cửa ra để đi, Tuyết Lan sững sờ nhìn theo, bàn tay cô vừa tát An Bình rát bỏng, nhưng cảm xúc của nụ hôn vẫn chưa kịp tan. Lần đầu tiên cô đưọc hồn, có nghĩa cô đã là người lớn, một người lớn như Thoại nói sẽ có nhiều lo toan và nỗi buồn.
Tiếng động cơ xe nổ, An Bình lên xe đi. Nước mắt Tuyết Lan chợt trào ra nhiều hơn, từng dòng nước mắt trong veo cứ rơi trên má, lẫn trong tiếng thổn thức ...
Hôm nay đám cưới Anh Kiệt và Như Hảo, ông Thái vui vẻ chạy tới chạy lui, ai mời rượu ông cũng uống. Lần đầu tiên cưới vợ cho con, ông mang trong lòng một cảm giác thật hạnh phúc. Đứng nhìn Như Hảo mặc áo cưới màu trắng song đôi bên Anh Kiệt, không hiểu sao Tuyết Lan lại nghĩ đến ngày nào đó mình cũng sẽ diễm lệ như Như Hảo sánh vai cùng chú rể ... An Bình.
An Bình! Cái tên khiến Tuyết Lan đỏ mặt. Tại sao mình lại nghĩ đến An Bình quên đi cảm xúc cũng có một lần xuyến xao trước Thoại hay sao? Cái cám giác xuyến xao đó chừng như đã đi xa mất rồi.
– Tuyết Lan! Em làm gì đứng đó vậy?
Anh Kiệt đến, anh ôm qua vai Tuyết Lan:
– Đám cưới của anh làm em vất vả quá hả?
Tuyết Lan giật mình nũng nịu:
– Vậy đền ơn em đi!
– Giới thiệu cho em một chàng trai đẹp trai hào hoa phong nhã nghen?
– Em chẳng cần anh chàng đẹp trai, chỉ cần ... - Tuyết Lan thì thầm - Anh cho em nằm giữa anh và chị Như Hảo tối nay thôi.
Anh Kiệt phì cười béo tai Tuyết Lan:
– Nhỏ này quá sức luôn!
Thoại đi tới, Tuyết Lan không dám chọc anh trai nữa, cô giả lả chào Thoại:
– Chú ...
– Lại bàn này ngồi đi Tuyết Lan. Bên nhà trai ai cũng muốn làm quen với Lan.
Miệng nói tay Thoại kéo tay Tuyết Lan đi theo anh, Tuyết Lan miễn cưỡng đi. Đến bàn, Thoại kéo ghế cho cô ngồi:
– Đây là Tuyết Lan, em gái của Anh Kiệt đó.
Nhiều bàn tay đưa ra đói mời rượu Tuyết Lan, cô đành phải uống của mỗi người một hớp. Mặt Tuyết Lan đỏ hồng lên vì rượu, cô lắc đầu ôm mặt:
– Em không uống nữa đâu, em nghe mặt mình nóng lắm rồi nè!
– Hay vào trong uống ly nước chanh, nghe Lan!
Đó là cách Thoại giải vây cho Tuyết Lan. Anh làm ly nước chanh và mang ra vườn hoa cho cô:
– Mới uống một tí đã say à?
– Em hơi bị chóng mặt thôi.
Không biết từ lúc nào Tuyết Lan xưng em mà cô khống mấy để ý, cô không biết là Thoại đang xúc động trước sự dịu dàng đáng yêu của cô. Anh nhìn cô âu yếm:
– Tối nay anh trông thấy em thật sự lớn và đầy nữ tính.
– Vậy à! Vậy là tại Lan không phá chú nữa chứ gì?
Thoại nhăn mặt:
– Cho anh xin tiếng chú có được không?
– Vậy là “em ơi đừng gọi anh bằng chú”.
– Anh là chú của Như Hảo mà thôi.
Ánh mắt Thoại dịu dàng sâu lắng như hôm nào An Bình nhìn mình, Tuyết Lan bối rối, cô vờ bưng ly nước lên uống, la khẽ:
– Chua quá! Chú chưa bỏ đường hả?
– Đâu có, bỏ rồi mà.
– Chú uống thử xem!
Thoại nhíu mày bưng ly nước chanh uống. Anh phì cười vì mình lại mắc mưu Tuyết Lan.
– Anh vẫn luôn thích em trẻ con như vậy, Tuyết Lan ...
Có ai đó gọi Tuyết Lan, Tuyết Lan dạ lớn một tiếng rồi bảo Thoại:
– Lan chưa say đâu, vào trong đi chú Thoại.
Thoại thở nhẹ, anh định hỏi cô hôm đó đi Mũi Né có vui không, nhưng có lẽ điều đó không cần thiết. Điều anh muốn nói là trái tim anh đã có hình bóng cô nhỏ lém lỉnh vô tư này. Anh chụp tay cô giữ lại:
– Tuyết Lan!
Tuyết Lan lúng túng dạ khẽ. Thoại nắm bàn tay cô đưa lên môi mình.
– Anh vẫn muốn gặp em, gặp nhiều hơn nữa, anh nói như vậy có đường đột lắm không?
– Lan hổng biết nữa.
Tuyết Lan rụt tay lại, cô ù té chạy đi. Cô sợ Thoại sẽ hôn cô như An Bình, khi mà trái tim cô không còn nghĩ đến anh nữa. Trái tim của cô bây giờ chỉ cô An Bình và An Bình. Thoại mỉm cười nhìn theo, anh yêu tính cách trẻ con ấy vô cùng.
Tuyết Lan thẫn thờ đứng lên ban công, sao cô thấy nhớ An Bình đến thế. Sau đám cưới, ba của cô trở lại công việc, Anh Kiệt và Như Hảo đi Đà Lạt hưởng tuần trăng mật, cô Út về nhà cô.
Tuyết Lan thấy mình cô đơn kinh khủng, nỗi nhớ một người cứ lãng đãng trong giấc ngủ, khi ăn và cả khi Tuyết Lan học bài nữa ...
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Ai tặng em nụ cười
Rồi bỏ em đi mất
Em thơ thẩn vào ra
Nụ cười còn một nữa ...
Chuông reo. Là An Bình. Anh đến đứng trước cổng và đã nhìn thấy Tuyết Lan trên ban công. Tim Tuyết Lan đập mạnh như muốn vỡ tung lồng ngực. Người cô mong nhớ đã xuất hiện.
Do dự một lát, Tuyết Lan đi xuống, bước chân cô như bay.
Trong lúc lý trí của cô bảo cô đó là người yêu của Lam Thảo, đừng giẫm lên tình bạn, nếu không sẽ trở thành kẻ đối nghịch ...
Mở cửa, Tuyết Lan làm vẻ mặt lạnh lùng:
– Anh đến có chuyện gì vậy?
Đóng cửa cổng lại, hết thình lình An Bình kéo Tuyết Lan vào vòng tay mình. Anh ôm cô, áp mặt anh vào mái tóc cô đầy xúc động:
– Anh không muốn đến, như em đã nói chúng ta không thể.
Nhưng mà anh thật sự nhớ em Lan ạ. Rất nhớ!
Câu tỏ tình khiến Tuyết Lan lặng cả người, cô thổn thức theo anh:
– Em cũng thực sự nhớ anh, Bình ạ.
– Thật, không em?
An Bình xúc động. Anh ghì chặt lấy Tuyết Lan hơn nữa, cúi tìm môi cô, nụ hôn đắm đuối ...
Thật lâu, Tuyết Lan mới cựa mình phụng phịu:
– Anh ôm chặt em quá, làm em đau quá nè.
– Anh xin lỗi, tại anh qúa yêu em.
– Vào nhà đi anh.
Tuyết Lan đưa An Bình đến ngồi ở ghế đá dưới vườn hoa, hai người ngồi nhìn nhau. Một tuần không gặp nhau, để cho nỗi nhớ thương giày vô mình, bây giờ hai người mới nhận rõ, họ yêu nhau và cần nhau biết bao.
Anh nhẹ kéo cô vào lòng, vuốt ve lọn tóc lòa xòa trên trán cô:
– Anh từng đến đây vào những đêm khuya để nhìn lên vuông cửa sổ nhà em, tưởng tượng em đứng bên cửa sổ và cũng đang nhớ anh.
Tuyết Lan mở mắt:
– Sao anh điên quá vậy?
An Bình cười khẽ:
– Anh nhớ câu nói của danh nhân:
“Tình yêu biến kẻ đang yêu thành thi sĩ và kẻ dại khờ. Anh điên vì quá yêu em, Lan ạ”.
– Nhưng ...còn Lam Thảo thì sao hả anh?
– Anh sẽ tìm dịp nói với cô ấy. Anh mang ơn nghĩa của gia đình cô ấy, anh không quên lúc mẹ anh đau đi bệnh viện mổ, gia đình cô ấy giúp anh rất nhiều. Nếu không có tiền mẹ anh đã chết và luôn cả anh cũng không cô được địa vị như ngày nay.
Tuyết Lan cúi đầu buồn khổ:
– Lẽ ra em không nên yêu anh.
– Tình yêu của chúng ta không có tội. Duyên phận cho chúng ta vừa gặp đã phải lòng nhau, đó là định mệnh.
– Anh phải hứa với em điều này anh Bình.
An Bình âu yếm:
– Em nói đi!
– Anh nên lựa lời nói cho Lam Thảo hiểu, chuẩn bị tinh thần cho Lam Thảo. Đừng để Lam Thảo bị sốc khi anh nói không yêu.
– Anh hiểu rồi. Anh càng thấy yêu em hơn nữa Lan ơi.
Hai người cứ hôn nhau, tình yêu và nỗi nhớ dâng đầy trong sóng mắt. Tuyết Lan lần đầu tiên biết yêu. An Bình đã qua một hai cuộc tình, nhưng chưa bao giờ anh mang nhiều cảm xúc đến như thế.
Em ngồi bên anh
Mắt tròn xinh lạ
Môi hồng tươi rói
Anh nhìn quên thôi
Người tôi yêu đấy ...
Mình yêu An Bình là có lỗi với Lam Thảo. Dù biết như thế, song Tuyết Lan không thể bảo lòng mình đừng yêu và đừng nhớ.
Trái tim thơ trẻ khờ dại của cô đầy ắp cảm xúc khi anh đến những nụ hôn của An Bình, mùi hương đàn ông lạ lùng như phảng phất mãi trên môi.
– Con nghĩ gì mà thừ người ra thế?
Ông Thái vỗ đầu Tuyết Lan, cô giật mình quay lại cười:
– Ba! Ngày mai anh chị Hai về hả ba?
– Ừ, hai anh em quen có nhau, bây giờ vắng, con buồn à?
– Dạ .... Ba nè! Bạ ....cưới vợ đi ba!
Ông Thái trợn mắt:
– Con nói điên gì vậy?
– Nhà mình rộng, anh Hai cưới vợ, ba cũng nên cưới vợ cho nhà mình có thêm người nữa.
Ông Thái cốc lên đầu Tuyết Lan:
– Không sợ cảnh mẹ ghẻ con chồng à?
– Con đâu có sợ. Bây giờ con lớn rồi, có ngày cũng theo chồng.
Anh Hai thì lo cho vợ, đâu có ai lo cho ba.
– Cám ơn con lo cho ba. Ba chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tái hôn cả. Bao nhiêu năm qua ba nuôi hai con, có thể là cho vật chất, còn tình thương vẫn thiếu, nhưng ba không nghĩ đi bước nữa, vì không ai thay thế được mẹ con trong lòng của ba.
– Ba yêu mẹ con lắm phải không?
– Dĩ nhiên rồi. Mẹ con là người vợ tuyệt vời. Điều ba mong muốn con và Anh Kiệt có vợ có chồng hạnh phúc. Con có người yêu chưa, nói cho ba mừng với coi.
Tuyết Lan đỏ mặt:
– Chúng con mới bắt đầu. Hơn nữa ...con tốt nghiệp đại học đã ba ơi.
– Phải đó, kiến thức bao giờ cũng quý báu cho chúng ta bước vào đời.
Ông Thái nhìn ra cửa:
– Có Mai Trinh đến tìm con kìa!
– Dạ.
Tuyết Lan chạy nhanh ra cổng mở cửa cho Mai Trinh, cô đùa:
– Ngọn gió nào đưa mi đến vậy?
Mai Trinh đùa:
– Gió nồm! Đùa thôi, đi phố với Lam Thảo. Nhỏ cứ than buồn, nói dạo này anh Bình kỳ lạ, bận gì đâu ấy, không đi tìm, để nó trông hoài.
– Vậy Lam Thảo.đâu, sao không rủ đến đầy chơi?
– Nó bảo về nhà đợi anh Bình. Hôm nay chủ nhật có thể anh Bình đến.
– Vậy à ...
Tim Tuyết Lan se lại. Chính cô ngăn cản An Bình không được dứt khoát với Lam Thảo, nhưng rồi chính cô héo hắt khó chịu khi nghĩ đến lúc anh đi gặp Lam Thảo. Đã yêu, ai không ích kỷ muốn người yêu là của mình.
Mai Trinh chợt tinh nghịch áp hai bàn tay lên má Tuyết Lan:
– Cậu yêu rồi, đúng không?
Tuyết Lan giật mình gỡ tay Mai Trinh:
– Yêu đâu mà yêu! Yêu ba, yêu nhà và yêu mày.
Hai mắt cậu sáng long lanh và đẹp ra.Cậu mơ mộng nữa, đâu có lém lỉnh phá phách như trước đây.
Tuyết Lan cãi lại:
– Cậu thầy bói chắc, để tớ đi mua chiếc chiếu cho cậu ra ngã ba làm thầy bói. Này, cậu có người yêu rồi, nên suy bụng ta ra bụng người đúng không?
– Ừ, yêu thì tớ nói yêu, sợ gì mà chối.
– Ai vậy?
– Mai mốt ta giới thiệu cho. Bây giờ có gì cho ta ăn với, đi phố mệt đang đói nè.
– Xuống bếp đi, Đãi nhà ngươi món ...mì gói.
Mai Trinh phì cười phát vào vai Tuyết Lan:
– Mi yêu đi Lan! Khi yêu thấy tình yêu rất lạ lùng, lúc nào cũng đầu óc cũng lãng đãng bóng hình người mình yêu, nhắm mắt cũng thấy, nhớ tha thiết cháy lòng.
Tuyết Lan mơ màng. Cô cũng từng có tâm trạng như thể, cô đã yêu. Điều đau lòng là cô không thể công khai tình yêu của mình.
Cô và Lam Thảo, ai là kẻ thứ ba đây? Sao mới vào yêu cô lại yêu ngang trái như thế?
– Cậu đang nghĩ gì vậy?
Mai Trinh tò mò dán mặt sát vào mặt Tuyết Lan.
Tuyết Lan xô Mai Trinh ra:
– Có nghĩ gì đầu.
– Ta không tin.
– Không tin mặc kệ cậu.
Mai Trinh tinh nghịch dí ngón tay vào hông Tuyết Lan:
– Có khai không thì bảo?
Tuyết Lan vẹo người qua la lên:
– Không đùa nghen? Cậu có người yêu sao không khai, mà bắt người ...không có đi khai là sao?
– Tớ không tin cậu chưa yêu. Mắt cậu long lanh và môi cậu hồng như thế mà bảo chưa yêu mà tin cậu.
– Thì có, nhưng mà người ta có người yêu rồi.
– Cậu yêu thầm?
– Cứ cho là như vậy đi.
– Đẹp như cậu, anh chàng nào không yêu cậu, hẳn là tên đạI ngốc.
Tuyết Lan chỉ cười. Cô không thể nói là cô yêu An Bình. Anh là người Lam Thảo yêu, cuộc tình khiền cô buồn. Gặp Lam Thảo, cô thấy mình như người có lỗi vậy.
Mai Trinh về rồi, Tuyết Lan còn thẩn thơ. Ông Thái đã đi đánh tennis, còn cô một mình cô ở nhà. Cô vừa mong An Bình đến vừa muốn anh không đến.
Tuyết Lan thay quần áo đi phố, cô muốn tránh An Bình, vì có thể anh sẽ đến và cô đang muốn chống lại khát vọng nhìn thấy anh. Cô muốn từ bỏ An Bình, để khi gặp Lam Thảo cô không cảm thấy mình có lỗi với bạn.
Tuyết Lan đi thơ thẩn qua gian hàng bán đồ chơi, cô thú vị ngắm mấy con thiên nga bàng thuỷ tinh trong suốt.
– Em thích con thiên nga nào, Lan?
Một vòng tay qua vai Tuyết Lan cùng hơi thở ấm nóng. Tuyết Lan bàng hoàng quay lạI:
– An Bình! Sao biết em ở đây vậy?
An Bình mỉm cười:
– Lúc anh vừa lái xe đến trước cửa nhà thấy em chạy xe ra.
– Sao không gọi em?
– Anh muốn đi theo phía sau em.
Tuyết Lan phì cười cấu vào tay An Bình:
– Xấu nghen, muốn theo dõi em hả?
– Thấy em đi thơ thẩn có một mình, anh thương em lắm sao.
Sao không điện thoại cho anh.
Tuyết Lan cười chớp nhẹ mắt:
– Kỳ lạ! Khi không có anh, em cứ nghĩ là không nên gặp anh nữa, trả anh về cho Lam Thảo.
An Bình cau mày:
– Em không cho anh nói rõ với Lam Thảo rồi lặng lẽ muốn xa anh? Không được? Chiều nay anh phải gặp Lam Thảo và nói rõ với cô ấy. Anh muốn phân biệt ơn nghĩa và tình yêu.
– Đừng mà anh Bình!
– Nhưng nếu em còn ý nghĩ này, anh phải làm sao đây? Người anh yêu là em chứ không phải Lam Thảo.
Tuyết Lan ứa nước mắt:
– Em sợ Lam Thảo không chịu nổi.
– Nhưng nếu ngày nào đó Lam Thảo biết anh lưà dối, cổ sẽ rất giận anh. Em nên để anh giải quyết. Còn bây giờ ...
An Bình nháy mắt:
– Mua tặng em con thiên nga này nghen tình yêu của chúng ta đẹp như con thiên nga này vậy.
Tuyết Lan cười e thẹn nép vào vòng tay người yêu. Có anh, mọi ưu phiền dường như bay biến đi hết.
An Bình mua cho Tuyết Lan con thiên nga xong cả hai quay ra, may là An Bình đi trước. .... – An Bình!
Lam Thảo nhảy xô đến, cô mừng rỡ ôm cánh tay An Bình.
– Anh đi đâu vậy? Lúc nãy em đến nhưng bác gái bảo anh vừa đi.
An Bình lo lắng cười gượng. Trong lúc phía sau Tuyết Lan lùi lại quay nhanh vào gian hàng đồ chơi, như chăm chú xem những món đồ chơi trưng bày trong tủ kính.
Lam Thảo vô tình:
– Anh cũng mua đồ chơi nữa hả?
Mắt An Bình liếc vào trong, anh ậm ừ và làm như chợt trông thấy Tuyết Lan.
– Ai như ...
Lam Thảo nhìn theo hướng mắt An Bình, cô kêu lên:
– Tuyết Lan! Cậu đi đâu vậy?
Lam Thảo kéo An Bình đi vào hiệu. Tuyết Lan vờ, chào An Bình.
– Cậu và anh Bình đi mua quà lưu niệm à?
– Đâu có! Mình tình cờ đi không ngờ lại gặp. Cậu mua gì vậy?
– À, mình mua xong rồi, cậu và anh Bình cứ xem hàng và mua đi nhé, mình mua rồi.
Tuyết Lan bỏ đi nhanh ra ngoài, An Bình, đứng nhìn theo. Anh hận mình đã để lâm vào tình trạng này, nên nắm tay Lam Thảo đi ra xe:
– Anh có chuyện muốn nói với em.
Ấn Lam Thảo ngồi vào xe, An Bình đóng cửa xe lại. Anh vòng qua ngồi vào tay lái và lái xe đi, gương mặt căng thẳng. Lam Thảo hồi hộp ngồi xích lại gần:
– Có chuyện gì vậy anh Bình?
An Bình lái xe đi một quãng đường mới tấp xe vào, anh nghiêm mặt:
– Lam Thảo! Trước nhất, anh phải xin lỗi em.
Lam Thảo mở lớn mắt, cô có vẻ sợ:
– Tại sao anh xin lỗi em?
– Anh rất mang ơn ba của em, đã nâng đỡ anh. Có điều là anh không thể nào lẫn lộn giữa tình yêu và ơn nghĩa.
Giọng Lam Thảo lạc đi:
– Là sao em không hiểu?
– Anh không yêu em. Anh xem em như là em gái của anh mà thôi.
Lam Thảo điếng người, cô nhìn An Bình trân trối:
– Anh ...thử em, có đúng không?
– Không phải! Anh không muốn lừa dối em nữa. Đó là nguyên do mà từ một tháng nay anh không gặp em. Anh thành thật xin lỗi em.
– Không. Em không tin.
Lam Thảo ôm choàng lấy An Bình bật khóc:
– Tại sao anh không yêu em? Có người nào đó hơn em có phải không?
– Cô ấy không hơn em, có điểu là anh yêu cô ấy.
– Cô ấy là ai vậy?
– Em không cần biết cô ấy là ai, mà em nên biết anh không muốn lừa dối em, và em cũng đâu muốn anh lừa dối em phải không?
Lam Thảo lắc đầu nguầy nguậy:
– Không, anh cứ lừa dối em đi! Chẳng thà như thế còn hơn là em đau khổ khi mất anh.
– Em đừng có điên như vậy. Em trẻ đẹp lại giàu cô, có bao nhiêu người đàn ông tốt sẽ đến với em.
– Sẽ không ai bằng anh, em cũng không thể nào yêu ai ngoài anh.
– Em phải hiểu tình yêu là sự rung động giữa hai con người, mới gọi là tình yêu, mà anh thì chỉ có thể xem em như em gái của anh.
Lam Thảo bật khóc, An Bình ngồi lặng yên nhìn Lam. Thảo khóc, anh thấy nhẹ nhàng vì mình đã nói ra được sự thật, để không còn những nỗi khổ tâm nữa. Người anh yêu là Tuyết Lan, anh không muốn lừa dối Lam Thảo nữa. Thật lâu, anh mới đặt tay lên vai Lam Thảo:
– Đừng khóc nữa Lam Thảo, Anh xin lỗi em đã làm cho em phải khóc như thế này.
Lam Thảo ngước mắt lên nước măt ràn rụa:
– Cám ơn anh đã nói thẳng với em. Một tháng qua từ lúc đi Mũi Né về, anh tránh mặt em, em không hiểu tại sao, cứ tự an ủi lừa dốI mình là anh quá bận. Bây giờ thì em hiêu tại sao rồi.
– Sẽ có những người đàn ông tốt đến với em.
– Anh không cần an ủi em.
Lam Thảo đặt tay lên nắm cửa:
– Anh cũng không cần ái ngại vì đã mang ơn nghĩa gia đình em.
An Bình lo lắng:
– Em đi đâu vậy, muốn về nhà anh đưa em về.
– Không cần đâu, em chưa muốn về nhà.
Lam Thảo cười đau đớn:
– Anh yên tâm, em không vì chuyện anh từ chối em mà làm điều dại dột đâu.
Lam Thảo mở cửa xe bước xuống, cô đi nhanh như chạy trốn.
Cô không muốn An Bình nhìn thấy cô đau khổ, ủy mị. An Bình ái ngại:
– Lam Thảo!
Nhưng Lam Thảo đã vậy cho chiếc taxi chạy trờ tới, cô mở cửa leo lên. Xe chạy đi rồi, Lam Thảo mới khóc khóc ào ạt ...
– Cô ơi đi đâu đây?
Tiếng người tài xế taxi hỏi. Lúc này Lam Thảo, mới nhớ, cô nói đại:
– Đến đường Đô Đốc Chấn đi!
Xe đến nhà Tuyết Lan? Lúc cô cũng vừa về đến với con thiên nga của An Bình mua tặng và nỗi buồn đau đáu trong lòng.
Trông thấy Tuyết Lan, Lam Thảo sà vào ôm choàng lấy khóc nức nỡ. Tuyết Lan sợ hãi. Trời ơi, An Bình đã nói cái gì để Lam Thảo phải khóc như thế này. Cô rụt rè lay vai bạn.
– Lam Thảo, có chuyện gì vậy?
– An Bình nói ảnh xin lỗi, ảnh không yêu mình. Mình đau khổ quá Lan ơi.
– Vậy ảnh có nói là yêu ai không?
– Không, ảnh không nói.
Tuyết Lan thở nhẹ:
– Mình vào nhà đi, đừng khóc ở ngoài đường.
Vào nhà, Tuyết Lan lấy ly nước lạnh đưa cho bạn:
– Cậu uống đi và bình tĩnh lại xem nào. An Bình nói không yêu cậu ...còn tốt hơn là ảnh lừa dối cậu đó.
– Mình muốn thà ảnh lừa dối mình.
– Cậu điên rồi hả? Cậu muốn ảnh thương hại cậu, rồi ngày nào đó vỡ lẽ ra, người tổn, thương là cậu. Nghe lời mình ... quên ảnh đi!
Mình yêu anh Bình bằng mối tình đầu làm sao dễ dàng quên.
Tuyết Lan ngồi thừ ra. Cô thật lòng ái ngại trước nỗi đau khổ của Lam Thảo, mà cô đang là nguyên nhân. Nếu kéo dài sự lừa dối thì cuối cùng cả ba người cùng đau khổ cả. Thôi thì mong rằng thời gian sẽ giúp Lam Thảo nguôi ngoai nỗi đau của tình yêu ...
Điện thoại reo, Tuyết Lan đứng lên nghe điện thoại, cô giật mình sợ hãi vì tiếng của An Bình, cô vội vàng bảo:
– Xin lỗi đã lộn số.
An Bình ngẩn ngơ nhìn vào màn hình điện thoại. Tại sao Tuyết Lan báo lộn số, có phải là Lam Thảo đang ở nhà Tuyết Lan?
Hoảng sợ, An Bình vội vàng lái xe đi. Vừa nghe tiếng xe An Bình, Tuyết Lan vội vàng đi ra:
– Anh muốn gặp Lam Thảo à? Lam Thảo đang ở trong nhà em, Lam Thảo khóc nhiều lắm.
An Bình xuôi xị:
– Anh không biết nói gì với cổ cả.
Lam Thảo đi ra, cô chùi nước mắt:
– Anh không phải lo cho em. Anh đi về đi!
Không biết làm sao, An Bình đành đi. Lẽ ra lúc nãy anh nên nói với Lam Thảo người anh yêu là Tuyết Lan. Có một ngày rồi Lam Thảo sẽ biết.
Nhạc ồn ào điệu Hip-Hop. Lam Thảo đã say, cô còn cố chen vào đám đông đang uốn người trên sàn nhảy. Chợt nhìn thấy Thoại, cô bước lại gần vỗ mạnh lên vai anh:
– Chào chú! Sao đi có một mình vậy?
Thoại giật mình quay sang kêu lên:
– Lam Thảo!
– Làm gì chú kêu lên thảng thốt như vậy?
– Lam Thảo say rồi, bộ uống nhiều dữ lắm rồi sao?
Lam Thảo cười lớn:
– Có nhằm gì! Thảo còn muốn say sưa để quên một người làm tan nát trái tim mình. Còn chú, sao vào đây có một mình vậy?
Thoại lắc đầu. Anh không muốn nói là chiều nay anh nhìn thấy Tuyết Lan đi với An Bình thật thân mật. Anh từng lo sợ và điều đó đã xẩy ra.
Lam Thảo lôi tay Thoại:
– Chú uống với Thảo đi! Đêm nay không say không về, vì anh An Bình đã không còn yêu Thảo nữa, ảnh đã yêu cô gái khác.
Thoại chưng hửng:
– An Bình ...
– Ảnh nói là ảnh xem Thảo như em gái. Chú biết người yêu anh bình là ai không?
– Là ai?
– Thảo không biết! Thảo hỏi chú, chú lại hỏi Thảo. Mà cần gì biết người yêu của ảnh là ai, ảnh đã bỏ Thảo rồi. Đêm nào Thảo cũng đi uống rượu, đi nhảy đầm, mệt và say nhừ tử để quên, nhưng sao chẳng dễ dàng quên chú ơi.
Thoại nhìn Lam Thảo. Cô bé đang đau khổ thật sự. Vậy người An Bình yêu phải chăng là Tuyết Lan? Thoại nghe lòng mình tê dại đau đớn. Anh đã yêu Tuyết Lan, tình yêu chưa kịp ngỏ đành xếp lại.
Lam Thảo gọi rượu, giọng cô nhừa nhựa:
– Uống đi chú, uống cho say ...
Lam Thảo lè nhè hát:
Người đi một nửa hôn tôi mất
Một nữa hồn tôi bỗng dại khờ
 Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem bỏ tôi dưới trời sâu?
Thoại giật chai rượu trên tay Lam Thảo:
– Tội gì cháu phải hành hạ mình như vậy hả? Theo chú đi ngoài đi!
Gọi tính tiền, Thoại lôi Lam Thảo ra ngoài. Vừa ra ngoài lên xe, Lam Thảo đã ...ụa ... ụa ...” cô nôn đầy trên xe mắt nhắm nghiền lại, bắt đầu khóc. Thoại không biết mình nên xử trí ra sao trong hoàn cảnh này nữa.
Lái xe đưa Lam Thảo về nhà của cô, Thoại phải gọi người nhà Lam Thảo ra đón cô. Xong anh lái xe đến nhà Tuyết Lan. Cô vẫn chưa về Thoại đậu xe vào một góc kiên nhẫn đợi.
Mười giờ ba mươi xe của An Bình mới đưa Tuyết Lan về nhà, cả hai còn lưu luyến chưa nỡ chia tay.
– Em vào đi?
An Bình âu yếm hôn lên trán Tuyết Lan:
– Chúc em ngủ ngon.
Tuyết Lan bịn rịn:
– Lái xe cẩn thận nghe anh!
– Anh biết rồi!
An Bình lái xe đi, Tuyết Lan đứng nhìn theo, rồi mới chậm rãi mỡ cửa cổng:
– Tuyết Lan!
Tuyết Lan giật mình quay lại, cô thảng thốt khi nhìn thấy Thoại:
– Chú Thoại!
– Tôi nói chuyện với Lan một chút được không?
– Dạ ....- Tuyết Lan lo lắng:
Có chuyện gì vậy chú?
– Tuyết Lan có biết Tuyết Lan là “kẻ thứ ba” không? Bây giờ đêm nào Lam Thảo cũng đi uống rượu say nhừ tư, quậy quạng trong phòng trà.
Tuyết Lan cúi đầu:
– Đâu phải lỗi của Lan.
– Đúng, không phải lỗi của Lan. Nhưng mà vì Tuyết Lan, An Bình bỏ Lam Thảo.
– Vậy chú muốn Lan làm sao?
– Không nên chen vào họ.
– Nhưng người anh Bình yêu là Lan, không phải Lam Thảo.
- Nếu như có người nào đó muốn chú bỏ người chú yêu, chú có từ bỏ không?
– Tôi nhắc Lan như vậy thôi. Cho đến bây giờ Lam Thảo vẫn chưa biết vì Lan mà An Bình từ chối Lam Thảo. Và nếu như rõ sự thật Lan nghĩ sao? Tôi mong Lan nên suy nghĩ lại.
Tuyết Lan tức giận:
– Chú đi tìm Lan là để nói như vậy thôi sao.
– Phải. Nếu tối nay Lan nhìn thấy sự đau khổ của Lam Thảo, tôi nghĩ là Lan sẽ không còn cảm giác vui vẻ khi ở bên An Bình.
Thoại lên xe đi thẳng. Tuyết Lan bần thần đứng yên. Cô yêu An Bình là có lỗi sao?
Có cả tuần rồi, Lam Thảo không đến trường Tuyết Lan thấy lòng mình xốn xang, cô là kẻ cướp đoạt tình yêu của bạn mình.
Vào nhà,Tuyết Lan ngần ngại rồi lấy điện thoại gọi cho Lam Thảo, không có người bắt máy. Tuyết Lan thả dài tắt máy. Mình xin lỗi cậu Thảo ơi, nhưng mà mình cũng yêu anh Bình ...
CHƯƠNG 3 -
E
m làm sao vậy?
Nét mặt Tuyết Lan đau đáu, An Bình ngạc nhiên:
– Có chuyện gì vậy em?
Tuyết Lan ngước nhìn An Bình:
– Anh có gặp Lam Thảo không?
– Không! Sao em lại hỏi anh câu này? Em nghi ngờ anh còn qua lại với Lam Thảo à?
– Không. Tối hôm qua chú Thoại tìm em, chú nói dạo này đêm nào Lam Thảo cũng đi vũ trường uống rượu và quầy. Chú trách em đã làm kẻ thứ ba.
An Bình cau mày khó chịu:
– Không thể trách em được, vì người anh yêu chính là em không phải Lam Thảo.
– Nhưng sao em vẫn thấy chúng mình có lỗi với Lam Thảo.
– Anh có quyền chọn người anh yêu và nếu cần anh muốn cưới em. Lam Thảo không thể làm áp lực với anh.
Lam Thảo đâu có làm áp lực với chúng ta, vì cho đến bây giờ Thảo vẫn chưa biết vì em mà anh từ chối tình cảm của Thảo.
– Anh không muốn quan tâm đến chuyện Lam Thảo. Anh cũng không muốn đợi em nữa, chúng mình cưới nhau đi.
Tuyết Lan ngỡ ngàng kêu lên:
– An Bình! Chúng ta yêu nhau không bao lâu ...
– Anh hỏi em, em có yêu anh không?
– Có.
– Như vây đủ rồi anh muốn chúng mình cưới nhau.
– Nhưng em còn đi học.
– Anh đâu có bảo em bỏ học, anh muốn cưới em cho Lam Thảo tỉnh mộng, cô ấy không thể bảo là vì thất vọng anh mà sa đà.
Chúng mình cưới nhau đi nghen em!
Tuyết Lan vừa hạnh phúc vừa thẹn, cô nhìn An Bình bằng đôi mắt chứa chan yêu thương. An Bình nhẹ kéo Tuyết Lan vào vòng tay mình:
– Anh yêu em, anh biết rõ như thế. Em sẽ là người cho anh cảm giác hạnh phúc.
Tuyết Lan bật cười:
– Coi chừng anh bị coi lầm đó.
– Không lầm. Anh tin là chúng mình sẽ có hạnh phúc ...
An Bình âu yếm cọ nhẹ mũi mình vào má Tuyết Lan. Anh định hôn cô ...
Bịch ...Một vật rơi vỡ phía sau. An Bình giật mình quay lại.
Tuyết Lan cũng tắt nụ cười kêu lên sợ hãi:
– Lam Thảo!
Lam Thảo chậm chạp bước vào,.hai mắt cô đầy lửa giận dữ, lửa hờn ghen:
– Vì người này mà anh bỏ em có đúng không anh Bình?
An Bình bình tĩnh ôm quàng qua vai Tuyết Lan, anh gật nhẹ:
– Anh yêu Tuyết Lan.
– Nó là bạn của em, tại sao anh lại như vậy. Hai người bắt đầu với nhau từ khi đi Mũi Né về có đúng không?
Tuyết Lan Lúng túng:
– Lam Thảo! Mình xin lỗi ...
– Câm miệng cậu lại ? Cậu là con bạn tồi. Tại sao cậu đi cướp An Bình của tôi. Trong khi trước đó cậu có vẻ thích anh Thoại kia mà.
– Lam Thảo ... thích. .... không có nghĩa là yêu.
– Cậu không yêu anh Thoại hay không thích cũng được, nhưng cậu không có quyền yêu anh Bình. Anh Bình là người yêu của tôi Cậu là đồ tồi!
Lam Thảo giận quá vung tay tát vào mặt Tuyết Lan, song An Bình vội nắm chặt tay lại. Anh nghiêm mặt:
– Em có thái độ gì vậy Thảo? Anh chẳng phải từng xác nhận rõ với em, người anh yêu không phải là em hay sao? Đúng là anh mang ơn nghĩa của ba em, nhưng ơn nghĩa là ơn nghĩa và tình yêu là tình yêu.
– Nhưng không có nó, anh đâu có từ chối tình yêu của em.
– Anh biết nói với em như thế nào đây?
– Anh không cần nói. Em thật đau lòng bao nhiều năm qua em quen với anh, một lòng vì anh, tại sao em không thể bằng một người anh vừa mới quen biết vậy?
Lam Thảo khóc òa lên, cô chạy vụt ra đường, Tuyết Lan hốt hoảng đuổi theo:
– Lam Thảo! Cậu đừng chạy!
An Bình giữ Tuyết Lan lại:
– Em cứ mặc kệ Lam Thảo. Cô ấy đã biết chúng ta yêu nhau, anh không còn khổ tâm nữa.
Lam Tháo chạy ào về nhà, cô xô cửa chạy rầm rầm lên lầu ông Lam Anh cau mày:
– Con bé này sao vậy? Chắc là lại gây gổ với An Bình chứ gì?
Lam Thảo đứng lại giữa cầu thang, cô hét lên:
– Con không gây gỗ với anh Bình, mà anh ấy bỏ con rồi, ba mẹ có biết không?
Cô khóc ào lên bỏ chạy lên cầu thang, bà Lam Anh vội vã đi theo:
– Con nói cái gì? An Bình mà bỏ con? Con không bỏ nó thì thôi chứ!
Lam Thảo nức nở:
– Ảnh bỏ con vì Tuyết Lan, còn nói là sẽ cưới Tuyết Lan. Con tự tử chết, con không thể nào sống không có anh Bình. Nếu ảnh yêu người khác, con chấp nhận, song ảnh không có quyền yêu Tuyết Lan.
– Mẹ sẽ gọi An Bình đến hỏi cho ra lẽ mới được. Đồ vong ơn bội nghĩa! Mà con tức giận làm gì, có khối đàn ông cầu lụy con muốn cưới con làm vợ.
– Nhưng mà con chỉ yêu có một mình anh Bình.
– Được, con để cho mẹ giải quyết!
Bà Lam Anh gọi tài xế đưa mình đến nhà An Bình. Bà An Hạ khép nép chào khách:
– Chào bà tổng. Mời bà ngồi!
Bà Hạ vừa quay lưng định đi lấy nước uống, bà Lam Anh gọi giật:
– Không cần lấy nước, bà trở lại cho tôi hỏi. Bà đã khỏe hẳn chưa vậy?
Bà An Hạ niềm nở:
– Dạ, nhờ bà nên sau khi mổ và thuốc men đầy đủ, tôi đã bình phục.
– Như vậy, nếu không có đồng tiền của chúng tôi bà chết rồi có đúng không?
Bà An Hạ ngơ ngác. Bà không hiểu lắm ý nghĩa của cuộc viếng thăm của người đàn bà quyền quý giàu sang này. Nụ cười tắt trên môi, bà nghiêm nghị:
– Tôi luôn mang ơn gia đình bà đã giúp và nâng đỡ An Bình.
Bà Lam Anh quát tướng lên:
– Luôn mang ơn, tại sao lại vong ơn bội nghĩa như vậy? Tại con Lam Thảo nhà tôi quá yêu con bà nên mới giúp bà, chứ thật ra làm sao nó xứng với con gái tôi là lá ngọc cành vàng. Vậy mà con bà nỡ phụ bạc làm cho con gái tôi đau khổ. Một con chó được chủ nhà nuôi còn biết giữ nhà cho chủ. Còn con bà là con người sao vong ơn bội nghĩa như vậy hả?
Bà An Hạ bàng hoàng. Giữa lúc bà Lam Anh sang sảng, nói qua hàm răng rít lại:
– Hãy dạy lại con bà. Những gì tôi ban cho con bà được thì cũng có thể lấy lại hết.
Nện mạnh gót giầy, bà Lam Anh ngoe nguẩy bỏ ra ngoài.
Khách đi về rồi, bà An Hạ mới từ từ ngồi xuống ghế. Cũng có lúc bà ái ngại khi nhận ơn từ Lam Thảo, nhưng lòng biết ơn thì chỉ có thể làm việc cật lực để trả ơn, chứ có lẽ nào đáp lại bằng tình yêu.
Bà ngồi lặng lẽ chờ An Bình về nhà. An Bình vô tình đi vào, anh đến ôm vai mẹ:
– Mẹ không khỏe à?
– Con ngồi xuống đó cho mẹ hỏi!
An Bình hơi lo trước vẻ mặt nghiêm trọng của mẹ mình:
– Có chuyện gì vậy mẹ?
– Con có yêu Lam Thảo không?
– Dạ .... con xem cô ấy như em con. Con biết sự chênh lệch giàu nghèo mà mẹ. Con cũng biết nếu không có tiếng nói của Lam Thảo, bác Lam Anh không bao giờ cho mượn tiền để lo cho ca phẩu thuật cho mẹ ơn người giúp đỡ con nhất định làm việc để báo đền mẹ ạ. Nhưng sao mẹ lại hỏi con chuyện này?
– Con đang yêu cô gái nào vậy?
An Bình mỉm cười:
– Con định ... thưa với mẹ cưới Tuyết Lan. Cổ còn đi học mẹ ạ.
Mẹ mất sớm, còn cha và anh trai. Cha cô ấy ở như vậy nuôi hai anh em khôn lớn.
– Mẹ muốn hay là chúng ta bán nhà này đi. Con lấy tiền trả lại cho bác Lam Anh. Mẹ không muốn mang tiếng nhờ người cho mượn tiền mẹ mới sống. Bây giờ con không yêu con gái người ta giống như sự lợi dụng vậy. Nhưng nếu con yêu Lam Thảo thì sẽ giống như con báo đáp ơn để không phải trả nợ.
An Bình kêu lên:
– Tại sao mẹ nói như vậy?
– Bà Lam Anh vừa đến đầy làm ầm ĩ. Nếu mẹ biết có ngày này, thì thà con để mẹ chết đi Bình ơi.
An Bình nghẹn ngào:
– Bà ấy đã xúc phạm mẹ phải không? Con hiểu rõ mình lắm mẹ ạ. Cho nên con chưa bao giờ nghĩ đến chuyện con sẽ yêu Lam Thảo. Nhưng mà bán nhà, nhà đâu mình ở hả mẹ?
Bà An Hạ cương quyết:
– Chúng ta đi ở nhà thuê.
– Mẹ để con tính! Xin mẹ đừng suy nghĩ gì cả. Con không thể nào để mất căn nhà cha để lại cho mẹ con mình.
– Con nên nhớ chi phí cho ca phẫu thuật của mẹ không phải nhỏ, chúng ta chỉ có bán nhà mà thôi.
An Bình đau lòng ngồi yên. Anh biết mẹ là người trọng nhân nghĩa, nhưng mà tình yêu làm sao có thể trả bằng nhân nghĩa.
Tuyết Lan vừa ngồi xuống bàn, một tờ báo ném vào mặt cô, cùng với vẻ mặt hằn học của Lam Thảo và Mai Trinh.
– Cậu là đứa bạn tồi!
Tuyết Lan cau mày. Ở trong lớp học nên cô không muốn nói gì, đứng lên định đi ra ngoài. Song đời nào Lam Thảo chịu thôi, nắm cánh tay Tuyết Lan giật lại quát:
– Sao không xem đi!
– Cậu muốn tôi xem cái gì?
– Bán nhà! Anh An Bình rao bán căn nhà đang ở để có tiền trả số nợ mà anh ấy thiếu gia đình tôi. Cậu biết mẹ anh An Bình mới mổ được vài tháng, mẹ anh ấy sẽ buồn rầu đến chết sớm:
Tuyết Lan sửng sốt cầm tờ báo lên xem chỗ gạch mực đỏ. Lam Thảo đay nghiến:
– Cậu yêu mà hại người mình yêu như vậy đó sao?
Tuyết Lan rụt tay lại định bỏ đi. Chuông reo vào học, nên cô ngồi lại. Nhiều đôi mắt đang nhìn Tuyết Lan khinh miệt, cô là người chơi với bạn rồi cướp tình yêu của bạn.
Mai Trinh cau có:
– Mình từng xem cậu như bạn, nhưng bây giờ không thể, vì không thể nào có người bạn tồi như cậu.
– Suỵt, thầy vào kìa!
Lớp học tạm yên khi thầy giáo vào. Tuyết Lan không tài nào học được, cô thấy buồn. Tại sao An Bình chưa hề nói cho cô biết những khó khăn của anh. Bây giờ trong lớp học bạn bè quay lưng lại với cô, họ xem cô là kẻ xấu. Tan học, Tuyết Lan lủi thủi đến nơi hẹn với An Bình, cô nhìn anh bằng đôi mắt oán trách:
– Tại sao anh phải bán nhà vậy?
An Bình cười buồn kéo ghế cho Tuyết Lan ngồi:
– Nợ thì phải trả chớ em. Ca phẫu thuật cho mẹ anh tốn hơn một trăm triệu, lương của anh một tháng là ba triệu có tiêu xài dè sẻn, chúng ta cũng trả rất lâu mới hết. Cho nên anh và mẹ quyết định bán nhà, mua căn nhà nhỏ để ở.
– Nhưng đó là căn nhà ba anh để lại.
– Ngộ biến phải tùng quyền chứ em.
– Nhưng nếu không yêu em, gia đình Lam Thảo đâu có đòi số nợ thiếu.
– Em thắc mắc làm gì, chuyện của anh để anh giải quyết.
Tuyết Lan nghẹn ngào:
– Nhưng em là gì của anh?
– Em là người anh yêu, anh sẽ cưới em xin em cho anh một thời gian.
– Nếu anh có muốn cưới em gấp, em cũng không ưng. An Bình, hay là ... chúng ta chia tay đi!
An Bình sững sờ:
– Tại sao? Vì anh yêu em, anh phải chịu bán nhà để trả nợ, nên em muốn chúng ta chia tay?
– Bác già rồi, làm sao có thể chịu nổi khi tuổi già mất căn nhà.
– Em nghe cho rõ, nếu em có muốn chia tay với anh, anh cũng bán nhà để trả nợ cho ba Lam Thảo. Hãy hứa là em đừng bao giờ nói lời chia tay với anh nghen Lan.
Nước mắt Tuyết Lan dâng lên, cô ngả vào vòng tay An Bình khóc lặng lẽ. Vừa vào yêu, sao tình yêu của cô không đầy hoa thơm cỏ lạ mà có cả chông gai trong đó. Tất cả vì cô yêu bạn trai của bạn mình, tình bạn trở thành thù địch.
Cả hai không thấy một ánh mắt hằn học nhìn họ:
Lam Thảo. Cô nghiến răng, sẽ không bao giờ cô để yên cho họ với nhau. Gọi xe đến nhà An Bình, vừa bước vào nhà, Lam Thảo ôm bà An Hạ khóc như mưa. Bà An Hạ xúc động, dù sao Lam Thảo cũng là cô gái tốt, nếu không có sự giúp đỡ của Lam Thảo, không hản bà còn sống cho đến bây giờ.
Bà vuốt tóc cô, dịu dàng:
– Có chuyện gì nói cho bác nghe với?
Nước mắt đầm đìa, Lam Thảo cứ dụi mặt vào ngực bà An Hạ:
– Cháu đau khổ quá! Tại sao như vậy? Tại sao anh Bình yêu bạn thân của cháu, mà không yêu người xa lạ nào khác? Bác biết không, bạn bè trong trường ai cũng khinh bĩ Tuyết Lan, chơi với bạn rồi cướp người yêu của bạn. Cháu cũng không nghĩ là lần đi du lịch Mũi Né, chính cháu tạo cơ hội cho hai người đến với nhau.
Bà An Hạ cau mày. Về khoản này bà không bênh vực cho con trai mỉnh, An Bình sai mất rồi.
Lam Thảo vẫn thút thít khóc:
– Cháu xin lỗi về chuyện hôm nọ mẹ cháu đến đây ầm ĩ với bác, song cháu xin bác đừng bán nhà. Tiền đó là tiền riêng của cháu, xem như cháu giúp bác vậy. Bác mà bán nhà ... hãy bán cho cháu đi.
Bà An Hạ cảm động:
– Cháu nín đi! Để An Bình về, bác sẽ nói chuyện với nó.
Lam Thảo cười thầm. Cô biết mình đóng kịch tài tình và ít nhiều đi nữa, cô cũng gieo được vào lòng bà An Hạ hình ảnh xấu xa của Tuyết Lan, một kẻ chơi vơi bạn rồi cướp người yêu của bạn.
Bà An Hạ ngồi đợi An Bình về. An Bình dựng xe vào một góc nhaf, giọng vui vẻ:
– Mẹ chưa ngủ sao?
Bà An Hạ nghiêm mặt:
– Con ngồi xuống đó cho mẹ nói chuyện!
– Dạ.
An Bình ngồi xuống lo lắng:
– Có chuyện gì vậy mẹ?
– Mẹ muốn con chấm dứt chuyện tình cảm với cô Tuyết Lan nào đó.
An Bình kêu lên:
– Tại sao vậy mẹ?
– Cô ta không phải là người tốt! Bạn bè với nhau, không ai đi cướp người yêu của bạn mình cả.
An Bình nhăn mặt:
– Tuyết Lan và Lam Thảo là bạn của nhau. Tuy nhiên, con quen Tuyết Lan không qua Lam Thảo, mà là vào một dịp tình cờ con quen như vậy thôi. Chính con đến với Tuyết Lan, bởi vì chưa bao giờ con nói yêu Lam Thảo cả.
– Nhưng chúng là bạn, chúng ta không thể giẫm lên ân nghĩa.
Làm người, ăn cây nào phải biết mang ơn người trồng. Huống chi con được như ngày nay là nhờ ưu đãi của ba Lam Thảo và cả sự sống của mẹ nữa. Hãy chấm dứt với cô Tuyết Lan đó, dù có thể sau này con không tới với Lam Thảo.
An Bình khổ tâm cúi đầu:
– Nhưng con yêu Tuyết Lan là thật mẹ ạ. Con còn muốn lấy Tuyết Lan làm vợ, làm sao con có thể từ bỏ một người mình thương hả mẹ. Tuyết Lan cũng không phải là người xấu, mẹ chưa gặp, nhưng nếu đã gặp mẹ sẽ có tình cảm ngay.
Bà An Hạ đứng lên lạnh lùng:
– Điều mẹ muốn con hãy kết thúc với Tuyết Lan. Cả ba con cũng vậy, khi còn sống, luôn lấy nhân nghĩa làm đầu. Nếu như con cãi lời mẹ, mẹ sẽ không tiếp tục trị bệnh nữa, dù đã được phẫu thuật, mẹ sẽ để cho căn bệnh hoành hành và chết đi, để không phải nhìn thấy con vì mẹ mà mang tiếng phụ bỏ nghĩa ơn.
Bà An Hạ bỏ đi vào phòng đóng cửa lại. An Bình đứng chết sững. Anh hiểu đó là lệnh của mẹ. Xưa nay khi bà quyết định chuyện gì khó ai làm bà thay đổi. Anh phải chia tay với Tuyết Lan ư, khi tình yêu mới vừa nở như đóa hoa vào sớm ban mai tươi đẹp nồng thắm.
Nhưng nếu không chia tay với Tuyết Lan, mẹ anh đã nói thì bà phải làm.
An Bình nghẹn ngào. Sao mẹ, đành đưa anh vào hoàn cảnh như vậy, rời bó người phụ nữ anh yêu thương.
Anh nên nói lời gì với Tuyết Lan để cô không bị tổn thương?
Lam Thảo đón đường Tuyết Lan, đôi bạn ngày nào thân thiết, bây giờ trở thành thù địch, ánh mắt Lam Thảo hằn học, thù hằn.
Tuyết Lan cố lấy giọng dịu dàng:
– Mình luôn xem cậu như bạn, dù mình biết cậu không xem mình như bạn nữa.
Lam Thảo hằn học:
– Cậu đừng có giả nhân giả nghĩa, cũng đừng có đắc thắng, vì anh Bình sẽ nói lời chia tay với cậu. Cậu yêu anh Bình mà lại hại anh ấy đến như sao? Anh ấy phải bán nhà để có tiền trả lại cho mình, và còn nữa, mẹ anh ấy nói cậu là người xấu, chơi với bạn rồi cướp tình yêu của bạn, nên ra tối hậu thư, nếu anh Bình không bỏ cậu, bà sẽ từ chối không uống thuốc, từ chối tái khám cho chết luôn. Cậu không hại anh Bình thì còn gì nữa.
Lam Thảo nói một hơi rồi bỏ đi mặc cho Tuyết Lan đứng đó sững sờ. Hai hôm rồi Tuyết Lan không gặp An Bình, có lẽ vì áp lực từ mẹ mình mà anh chỉ điện thoại báo cô vài ngày này nữa, anh mới có rảnh để gặp cô. Cô có nên tiếp tục yêu anh, để đẩy anh vào tình thế khó xử, là đứa con bất hiếu và là kẻ phụ nghĩa? Hôm nào đó anh đã ôm cô vào lòng van lớn, xin đừng xa anh. Nhưng yêu trong ngang trái nghịch cảnh như thế này thì làm sao tiếp tục yêu nhau hả anh?
– Em làm gì đứng đây vậy Lan?
Chiếc xe đỗ sát bên cạnh Tuyết Lan, cô giật mình quay lại.
– An Bình!
– Nghĩ gì mà đứng sững sờ trên đường vậy lên xe anh chở đi!
Tuyết Lan ngồi lên sau xe, bàn tay cô đặt hờ lên hông An Bình, trong cái ý nghĩ chua xót đau đớn, liệu đây có phải là lần gặp gỡ sau cùng của cô với anh. An Bình ghé quán nước quen thuộc hai người vẫn hay ghé. Anh gọi nước uống cho cô.
– Em uống nước trái cây nhé?
– Dạ.
An Bình gọi ly cà phề và ly nước cam ép Tuyết Lan lặng nhìn người yêu, có hai hôm cô không gặp An Bình, cô có cảm giác như anh già đi mấy tuổi, mái tóc rối và râu mọc xanh hai bên hàm. Anh cười, nụ cười không vui mấy:
– Sao nhìn anh kỹ thế?
– Em ... muốn anh dừng lại chuyện bán nhà của anh được không? Xin lỗi, em đã xen vào chuyện của anh. Nhưng nếu anh không yêu em, gia đình Lam Thảo không làm áp lực với anh.
– Bán nhà là ý của mẹ anh. Lam Thảo có gợi ý muốn mua nhà của anh, song mẹ anh nói không bán cho cổ, vì cổ cũng sẽ để anh và mẹ ở lại.
Tuyết Lan buồn bã:
– Rồi anh thích sao?
An Bình không trả lời câu hỏi của Tuyết Lan, mà anh cầm tay cô giữ trong bàn tay anh:
– Anh dự định bán nhà xong trả nợ dọn đi và với số tiền còn dư lại, anh sẽ mở cửa hàng bán máy vi tính và sửa chữa máy vi tính.
– Anh nghỉ làm ở công ty của ba Lam Thảo sao?
– Phải.
Tuyết Lan nghẹn ngào:
– Anh đừng nên như vậy, vì em mà mất mát nhiều, em đau lòng lắm.
– Không hẳn là vì em đâu. Anh muốn tự lập và vươn lên bằng khả năng của chính mình. Đây cũng là cơ hội để anh thử sức mình, em không nên đau lòng Tuyết Lan.
– Dạ.
– Có thể sắp tới anh rất bận không gặp em, em đừng buồn. Tuy nhiên anh sẽ gọi điện thoại cho em.
Tuyết Lan muốn khóc. Cô hiểu là anh đang phấn đấu với bản thân để xa cô dần dần trọn hiếu với mẹ mình, tại sao cô không giúp anh ...
Tuyết Lan gật đầu:
– Anh bận quá không gọi điện thoại cho em cũng được. Thời gian này em cũng cần tập trung vào học tập, em sắp thi rồi.
An Bình siết nhẹ tay Tuyết Lan, anh hôn tay cô, tha thiết:
– Anh sẽ rết nhớ em. Nhưng đây cũng là thử thách đối với tình yêu của chúng mình, phải không em? Nếu có ai nói gì đó, em cũng đừng tin họ. Về Lam Thảo, cổ có làm gì, em cứ mặc kể cổ.
– Em biết rồi.
– Anh không bao giờ hết yêu em. Trước hay sau, anh vẫn muốn lấy em làm vợ.
Nước mắt Tuyết Lan rơi ra. An Bình thương cảm ôm Tuyết Lan vào lòng.
– Chúng mình nhất định sẽ là của nhau, không ai có thể chia cách chúng mình.
Tuyết Lan dụi mặt vào ngực người yêu. Cô hiểu đây là lần cuối cùng cô ngồi trong vòng tay anh, rồi sẽ mỗi người một con đường.
Không ngờ Tuyết Lan tìm mình, Thoại phóng vội xuống.
mấy bậc cầu thang, đùa:
– Chà! Hôm nay rồng đến nhà tôm, hèn nào hôm nay trời rất đẹp.
Tuyết Lan không cười, cô đi ra vườn cho Thoại đi theo:
– Tuyết Lan cô chuyện muốn nhờ chú.
– Chuyện gì vậy, nếu nằm trong khả năng của tôi. Tôi sẽ sẳn sàng.
– Nằm trong khả năng của chú, nhưng sợ là chú có người yêu rồi thì không được.
– Nói xem?
– Chú cô thể đóng vai người yêu của Lan được không?
Thoại trợn mắt:
– Cơm không lành canh không ngọt với An Bình rồi à?
– Không phải! Vì yêu Tuyết Lan mà bên nhà Lam Thảo đòi số nợ anh Bình mượn cho cuộc giải phẫu hả van tim của mẹ anh ấy.
Anh ấy định bán nhà trả nợ và còn có ý định rời công ty viễn thông nữa.
Thoại xoa cằm:
– Cho nên muốn chia tay cho anh ta quay về với Lam Thảo?
– Dạ. Chú giúp Lan được không? Vì khi Lan có người yêu, anh ấy nhất định quay về với Lam Thảo.
– Như vậy Tuyết Lan sẽ là người bị đứt tay.
– Lan đã muốn thì dù có đứt luôn ngón tay cũng làm.
Thoại chua xót nhìn Tuyết Lan. Mới hôm nào cô trong trắng hồn nhiên, anh bảo cô đừng làm người lớn vội. Thế mà hôm nay trông cô héo úa và còn có ý nghĩ phá tan nát tình cảm của mình.
Anh dè dặt:
– Nhưng liệu mọi việc xẩy ra có như ý Tuyết Lan?
– Lan nghĩ khi thất vọng, có thể anh Bình sẽ quay lại với Lam Thảo. Ai lại đi yêu người con gái phụ bạc mình. Chú giúp Lan nhé?
Thoại đùa:
– Glúp thì được, nhưng sẽ không thành công nếu như Lan cứ gọi anh là chú.
Tuyết Lan đỏ mặt:
– Thì Lan sẽ sửa.
– Phải xưng là em nữa chứ!
Tuyết Lan lườm Thoại, song mắt cô lại ướt những nước mắt:
– Em nhờ anh mỗi ngày đưa em đến trường và chiều rước em về, chúng ta sẽ đến những nơi Lam Thảo hoặc An Bình đến.
– Anh hiểu rồi.
– Cám ơn anh.
– Đừng có cám ơn anh, để xăng xe cho anh là được.
Thoại cười, song Tuyết Lan lại khóc. Cô hiểu rằng chỉ có như thế, An Bình mới quay trở lại với Lam Thảo và là người con có hiếu, cuộc tình giữa cô với anh sẽ là kỷ niệm đẹp mà Tuyết Lan suốt đời không quên.
Quả đúng là chấn động, chỉ ba ngày Thoại đến và đưa Tuyết Lan, tại trường đã có nhiều tiếng xì xầm:
– Thấy không, con người thực dụng đó làm sao yêu anh Bình.
Dù ảnh có tài đẹp trai, nhưng con nhà nghèo. Đời bây giờ tiền là số một.
Tuyết Lan làm thinh leo lên xe của Thoại, cô còn ôm qua eo ếch Thoại, áp má vào lưng Thoại. Dù hiểu đây chỉ là kịch nhưng ThoạI vẫn rung động, một cảm xúc rung động rất thật. Anh không yêu Tuyết Lan bằng cảm xúc đầu tiên, nhiều cuộc tình đã đi qua, không để lại ấn tượng sâu sắc, nhưng từ trong trái tim của Thoại, anh đang mơ một vòng tay, một mái ấm một đứa con bụ bẩm, người vợ yêu anh hết lòng.
Xéo bên kia đường, Mai Trinh cầm điện thoại lên bấm, cô chạy ù vào trong đưa cho Lam Thảo:
– Cậu mở ra xem, tình hết cỡ luôn! Cậu đưa cho anh An Bình xem!
Lam Thảo cười nham hiểm, lòng ghen tỵ và thất vọng trong tình cảm khiến cô thành con người xấu xa.
Cô cầm điện thoại đi tìm An Bình, đưa cho anh:
– Anh vì một con người vô chung vô thủy mà định bỏ hết luôn, cả buồn vui của mẹ mình cũng không màng, thật không đáng chút nào!
An Bình cau mày cầm điện thoại nhìn lên màn hình. Anh không tin Tuyết Lan thay đổi tình cảm. Đây là chú vợ của Anh Kiệt, họ thân mật với nhau vì những mối quan hệ họ hàng thôi.
An Bình nghiêm mặt:
– Anh đã có quyết định, số tiền anh nợ gia đình em sau khi bán nhà anh sẽ trả.
Lam Thảo ấm ức:
– Vậy tại sao anh nộp đơn nghĩ việc ở công ty của ba em?
– Anh muốn tự lập, tuy rằng không bao giờ anh quên những ưu ái của ba em dành cho anh.
– Nhưng em hỏi anh, anh vì con người này bỏ đi tất cả có đáng không? Con người này chưa gì đã quay lưng với anh, có ngày nào không đi với chú Thoại, sáng đưa đến chiều rước về, tối còn đi phòng trà đi nhảy đầm.
– Em nói thật không?
– Không tin anh cứ đi mà tìm hiểu.
Lam Thảo vùng vằng lấy lại điện thoại:
– Em muốn anh tỉnh ra, đừng hy sinh tất cả chỉ vì một cô gái không ra gì.
Lam Thảo bỏ ra về. An Bình ngồi tần ngần, rồi vụt chụp điện thoại điện cho Tuyết Lan:
– Alô ...
Giọng người đàn ông, Tuyết Lan nhận ra số điện thoại nên bảo Thoại trả lời. Thoại “alô” vào máy. An Bình cắn nhẹ môi:
– Tôi muốn gặp Tuyết Lan.
– Tuyết Lan hả, cô ấy bảo tôi nghe điện thoại giùm. Có chuyện gì không An Bình?
– Anh bảo cô ấy nghe điện thoại.
– Xin lỗi nghen. Sau này cậu đừng điện thoại cho Tuyết Lan nữa.
Thoại tắt máy. An Bình tức giận gọi lại, điện thoại của Tuyết Lan đã tắt máy. An Bình giận đến rung tay, Tuyết Lan đối xử với anh như vậy sao?
Đóng ngăn tủ lại, An Bình lao ra cửa anh đi tìm Tuyết Lan.
Chính Thoại mở cửa cho An Bình, An Bình xông vào ngay:
– Tôi muốn gặp Tuyết Lan.
Thoại phẩy tay. Tuyết Lan từ ghế đá vườn hoa bước ra, cô điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra:
– Có chuyện gì vậy anh Bình?
– Anh muốn nói chuyện với em.
An Bình xông lại, anh định nắm tay Tuyết Lan lôi cô đi, song cô lùi lại nép mình sau lưng Thoại:
– Có chuyện gì anh cứ nói ở đây đi. Bây giờ chuyện của em cũng là chuyện của anh Thoại, em nói hết với anh Thoại. Trước đây ...em thích anh Thoại, anh Thoại lại xem em như trẻ con, nên em phải cặp bồ với anh chọc tức anh Thoại. Bây giờ anh Thoại hiểu tình cảm của em dành cho anh ấy nên ... em đành xin lỗi anh vậy.
An Bình sửng sốt:
– Anh không tin, em làm như thế này là để anh quay về với Lam Thảo có đúng không? Người anh yêu là em. Dù em có bỏ anh, anh cũng không thể trở lại với Lam Thảo đâu. Đừng có thử anh, anh không đủ sức để chịu mọi thử thách.
Tuyết Lan lạnh lùng:
– Em không thử anh mà là sự thật. Em không yêu anh, anh có quay lại với Lam Thảo hay không đó là chuyện của anh. Em cũng nghĩ ra rồi, anh Thoại là ông chủ một công ty, anh ấy là người chững chạc. Còn anh ...trẻ con nông nổi lắm, làm sao em có thể yêu một người như anh được. Anh đi về đi!
Không để cho An Bình nói lời nào, Tuyết Lan ôm qua người Thoại, kéo anh đi. Cô đi sát vào Thoại nũng nịu:
– Đó, anh muốn em dứt khoát với anh Bình, em đã nói thẳng với anh ấy rồi đó, tin em chưa?
– Tin.
Thoại hôn lên tóc Tuyết Lan, hai người âu yếm nhau như không có An Bình. An Bình đứng chết lặng, nếu không nghe và không thấy, không bao giờ anh tin Tuyết Lan lại phản bội anh. Tại sao chỉ mới có mười ngày mà cô thay đổi như chong chóng như vậy?
An Bình lên xe chạy đi, lòng anh tan nát vỡ vụn, Tuyết Lan ơi.
Anh không muốn tin em là con người thay đổi, em chỉ là đang lừa dối anh, lừa dối chúng mình có đúng không em?
An Bình đi rồi, Tuyết Lan buông Thoại ra. Cô đi lại băng ghế ngồi câm lặng như hóa đá An Bình đau khổ bỏ đi, còn cô có hơn gì anh, trái tim cô cũng tan nát bởi, dù vở kịch phụ tình này là do cô dựng nên.
Nhìn Tuyết Lan câm lặng đau khổ, trái tim Thoại thắt lại đau đớn. Anh đã yêu một mối tình không được đáp lại và đang giúp cô phá tan hoang một tình yêu. Tình yêu là gì, sao chỉ mang đến cay đắng và đau khổ.
CHƯƠNG 4 -
M
ột vật rơi nặng xuống, Tuyết Lan giật mình quay lại, cô sửng sốt khi nhận ra An Bình. Lấy lại bình tĩnh, Tuyết Lan đứng lên:
– Anh vào đây bằng cách nào vậy?
– Anh leo rào.
– Leo rào?
– Phải. Vì anh không tin em yêu anh Thoại. Em làm như vậy là để anh rời xa em. Em điên lắm, nếu như anh có đến với Lam Thảo thì không phải vì tình yêu. Tuy nhiên anh xác định không bao giờ anh đến với cô ấy.
– Vậy còn mẹ của anh, bà sẽ vì chuyện anh yêu em mà không chịu tiếp tục trị bệnh cho lành. Em không muốn anh là đứa con bất hiếu.
– Anh xa em chỉ là tạm thời, anh xin em đừng làm khổ anh.
Trái tim Tuyết Lan mềm xuống, bộ mặt của kẻ phụ tình giả tạo rơi ra, cô ngã vào vòng tay An Bình nức nở. Anh hôn lên những giọt nước mắt của cô.
– Đừng thử anh, chúng mình tạm xa nhau mà thôi.
Đôi môi của hai kẻ yêu nhau khát khao tìm nhau, càng nghiệt ngã họ càng thấy mình yêu nhau hơn nữa. An Bình âu yếm để đầu.
Tuyết Lan ngả lên vai anh, anh cầm tay cô hôn thiết tha:
– Em hãy nhìn anh nè, anh không phải là người đàn ông dễ đầu hàng hoàn cảnh đâu. Anh thừa hưởng tính quyết đoán này của mẹ anh.
Tuyết Lan mỉm cười:
– Cho nên dám leo rào vào nhà người ta mà không sợ gì cả, lỡ như anh té ngã bị thương hay ba em gặp anh nói anh là ăn trộm thì sao?
Chắc ba cũng tha thứ cho anh vì anh chỉ ăn trộm mỗi trái tim của con gái ba.
– Anh đó, liều lắm!
– Nếu không liều, đêm nay anh sẽ rất đau khổ em hiểu không?
Còn em, em cũng đâu có vui đôi mắt khóc sưng bùm bụp lên nè:
Tuyết Lan thẹn thùng giấu mặt vào vai áo An Bình. Anh ghì lấy cô:
– Chúng mình chỉ tạm thời không gặp nhau. Đừng để nghịch cảnh chia cắt chúng mình nghe em?
– Em hiểu rồi.
– Hứa với anh đừng để anh Thoại đưa đón em nữa.
– Nhưng mà anh vì em bỏ tất cả tương lai, em khó nghĩ lắm.
– Anh muốn tự lập. Anh tin là ông Lam Anh sẽ hiểu cho anh.
Đã làm lành nên Tuyết Lan mở cửa cổng cho An Bình, cô bịn rịn dặn dò:
– Chạy xe cẩn thận nghe anh.
– Còn em cũng nên vào nhà ngủ sớm hơn là ở ngoài vườn sương lạnh.
– Dạ.
An Bình lên xe đi, anh khẽ huýt sáo bài nhạc vui vẻ. Tình yêu thật tuyệt diệu, khi yêu nhau, mọi thứ như cái cây xanh lá tươi tốt, tinh yêu của anh và Tuyết Lan sẽ đẹp như thế.
Vĩnh viễn anh yêu em, như yêu sự thật Mãi mãi em ơi Cây đời nặng trĩu trái Gió trong lá mùa thu rồi trở lại Rì rào đôi ta tình ái muôn đời ...
An Bình vừa đến công ty, cô trợ lý của Tổng giám đốc Lam Anh gọi anh lại:
– An Bình! Có lệnh của Tổng giám đốc gọi anh đó?
An Bình vui vẻ:
– Tôi lên ngay.
Cất cặp da hồ sơ vào ngăn tủ, An Bình đi lên phòng Tổng giám đốc gõ cửa.
– Vào đi!
An Bình đẩy cửa bước vào lễ phép chào:
– Thưa, Tổng giám đốc gọi.
Ông Lam Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện bảo:
– Cậu ngồi đó đi!
Cầm tờ đơn xin nghĩ việc của An Bình, ông trả lại:
– Tôi không chấp nhận đơn xin nghỉ việc của cậu đâu. Cậu muốn trả nợ cho tôi và sau đó không mang ơn nghĩa của tôi nữa chứ gì?
An Bình ấp úng:
– Thật ra, cháu cũng định ra ngoài mở gian hàng nho nhỏ ...
– Cậu chưa bán được nhà đã xin nghỉ làm. Bán căn nhà đâu phải nói là bán được. Hơn nữa, theo như giám đốc bệnh khoa tim mạch nói, tuy đã giải phẫu đóng van tim cho mẹ câu, nhưng chưa hẳn bà ấy đã hoàn toàn bình phục, mỗi tháng phải đi tái khám lại. Mẹ là chỗ dựa cho cậu, cậu không nên phiêu lưu mạo hiểm khi muốn làm cái gì đó. Hơn nữa, hãy phân biệt công và tư, chuyện con gái tôi yêu cậu, hay vợ tôi có lời lẽ nào đó không đẹp cậu cứ xem như “pha” đi. Tôi đâu có ngược đãi cậu.
An Bình cảm động cúi đầu:
– Vâng.
Xé tờ đơn xin nghỉ việc của An Bình, ông Lam Anh đứng lên:
– Tôi trọng dụng tài năng của cậu và sẽ giúp đỡ cậu phát huy tài năng, đừng làm mai một chỉ vì chuyện tình cảm.
– Dạ, cháu rõ rồi.
– Chiều nay nếu rảnh, bác cháu mình đi nhậu một chầu nghen!
– Dạ.
An Bình từ giã ông Lam Anh, quay về phòng làm việc. Trước tình cảm nồng hậu ông Lam Anh dành cho mình, An Bình thật khó xử anh cũng còn gánh nặng trên vai của mình:
bệnh tình của mẹ, không cho phép anh có quyền sống theo ý muốn của mình. Tuyết Lan yêu anh, cô sẽ hiểu và chờ anh. Ngày mai trời lại sáng chứ, lẽ đâu mãi tối tăm.
Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay Trời nắng ngạt nào ...tôi ở lại đây Tôi phải đợi như là tôi đã hẹn ...
Tiếng đàn buồn quá, Tuyết Lan ngỡ ngàng đi tới. Cô nhìn thấy Thoại với cây đàn, anh đàn miên man, âm thanh réo rắt u hoài và chừng như quên những gì xung quanh mình.
Chợt, Thoại ngừng đàn quay lại:
– Em mới đến. Tìm anh có chuyện gì không?
– Dạ .... Không. Mà có, em muốn nói lời cám ơn anh.
– Có gì đâu cảm ơn. Thật ra màn kịch của anh và em cũng sớm bị An Bình biết. Bây giờ hai người làm lành với nhau, vui rồi phải không?
– Dạ. Anh ấy cũng đã ở lại công ty, tâm tư thoải mái. Có điều là chúng em chỉ thỉnh thoảng liên lạc bằng điện thoại, chứ không gặp nhau:
– Như vậy cũng tốt. Đâu phải gặp nhau mỗi ngày hay gần nhau mới là yêu nhau. Anh cũng sắp đi xa thành phố rồi.
Tuyết Lan kêu lên:
– Anh Thoại đi đâu?
– Anh lên Tây Nguyên. Vườn cà phê trên đó cần có anh, có lẽ lâu lắm mới về thành phố và khi em cần, anh không có mặt cho em nhờ cậy đâu đó.
Tuyết Lan cười nhẹ:
– Như vậy khi em muốn đi đâu đó thư giãn, em có thể lên chổ anh chơi chứ gì?
– Được, nếu em muốn. Có lẽ vài hôm là đi chúc em và An Bình vui nhé.
– Cám ơn anh. Anh đàn tiếp cho em nghe với. Anh đàn hay ghê, nhưng tiếng đàn nghe như lời tầm sự buồn vậy.
– Thì anh đang buồn mà, tâm sự của một người sắp rời xa thành phố, đi mà không biết có ai nhớ mình không.
– Nếu khống có ai nhớ anh Thoại, em nhớ cho.
Một câu nói đùa, hai người cùng cười, nhưng trong lòng Thoại lại muốn nói, anh đang rất mong điều đó là sự thật. Anh đi để chạy trốn em, những ngày được đưa đón em, anh thật hạnh phúc, mang tâm trạng của kẻ đang yêu, dù anh biết đó chỉ là kịch, trái tim của em chỉ có mỗi một An Bình.
Những lời tâm sự buồn nào lòng đó chỉ có trong trái tim Thoại, mà không thốt thành lời Thoại so lại phím đàn, bàn tay anh dạo nhẹ lên phím.
Có phải rằng tôi chưa được quen Làm sao buổi sáng đợi chờ em Hay từng hơi thở là âm nhạc Đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương ...
– Buồn quá anh Thoại.
Tuyết Lan tự nhiên tựa cằm vào cánh tay Thoại, một sự gần gũi tin cậy. Sao mà Thoại thèm đặt tay lên mái tóc dài và ôm cô vào lòng. Nhưng anh chỉ có thể ngồi đàn với bao cảm xúc, và mong cho thời gian dừng lại để anh mãi được như thế này. Ngày mai tôi đi xa, có ai còn nhớ đến tôi, hay người sẽ quên như quên một con đường mình đã đi qua và không cần phải nhớ.
Hú ... hú ... hú ...Tiếng còi xe chữa lửa vang lên ghê rợn. Tuyết Lan thảng thốt ngồi ngay lại:
– Anh Thoại, gì vậy?
Tiếng còi xe chữa lửa, có lẽ là cháy ở đâu đó.
Tuyết Lan nhăn mặt:
– Em rất dị ứng với tiếng còi xe chữa lửa, nghe ghê ghê như thế nào ấy.
Tiếng xe chạy vào, Anh Kiệt và Như Hảo kêu lên:
– Cháy ghê quá! Ngoài đường nghẹt cứng.
Tuyết Lan đứng lên:
– Cháy ở đâu vậy chị?
– Công ty viễn thông LT, cháy tại tổng công ty:
– Tổng công ty?
Tuyết Lan kêu khẽ. Đó là nơi làm việc của An Bình. Cô chạy vụt ra cổng, Anh Kiệt gọi giật.
– Em chạy đi đâu vậy Lan?
Anh Kiệt không hiểu, nhưng Thoại hiểu, anh chạy theo:
– Tuyết Lan, chờ anh lấy xe, anh đi nữa!
Tổng công ty LT đang nằm trong biển lửa. Khói bốc cao ngùn ngụt., Lam Thảo gào thét đòi xông vào, người ta phải giữ chặt cô lại.
Lam Thảo hét lên như người điên:
– Ba ơi! Anh Bình ơi, ra mau đi!
Thoại và Tuyết Lan chạy bộ đến, hai người không vượt qua được rào cản của nhân viên chữa cháy.
Từ trong biển lửa và khói đen nồng nặc, An Bình đang cõng ông Lam Anh chạy ra, Đuối sức, anh té quỵ xuống, cố để ông Lam Anh ngã trên người mình.
– Ba! Anh Bình ...
Lam Thảo nhào đến, cô ôm lấy ông Lam Anh nức nở. An Bình còn cố mở mắt ra nhìn lần nữa rồi mới ngất đi. Tuyết Lan cũng quên hết ty hiềm, cô và Thoại cùng xông đến cổng chổ An Bình vực anh lên xe cứu thương ...
An Bình cùng ông Lam Anh đều bị bỏng, nhưng người bị bỏng nhiều nhất là ông Lam Anh vì ông cố cứu lấy tài liệu hồ sơ.
Cả hai nằm trong phòng hồi sức, sức khỏe ông Lam Anh suy kiệt trầm trọng.
Bác sĩ trưởng khoa cố an ủi bà Lam Anh:
– Chúng tôi sẽ hết sức cố gắng, tuy nhiên người gia đình cần chuẩn bị tâm lý, căn bệnh cao huyết áp của ông Lam Anh tái phát cùng căn bệnh tiểu đường, nên tình trạng sức khỏe không mấy khả quan.
Lam Thảo khóc òa, cô quỳ dưới chân cha mình:
– Ba ơi! Ba phải khỏe nghen ba. Con và mẹ không thể thiếu ba.
An Bình vừa tỉnh dậy, đòi ngồi xe lăn qua thăm ông Lam Anh.
Điện tâm đo nhịp thở của ông Lam Anh cứ yếu dần. Lam Thảo nức nở:
– An Bình! Anh nói đi, ba em sẽ bình phục lại phải không anh?
Tại sao lúc đó anh không lôi ba em đi vậy?
An Bình nghẹn ngào:
– Anh không nghĩ là ông chủ tịch còn ở trong phòng. Anh đã chạy xuống lầu hai, chừng nghe tiếng kêu anh mới quay ngược lại, phòng ông chủ tịch cửa tự động, khi cháy mất điện, cửa đóng lại hết, anh phải tìm cái ghế sắt đập cửa kính mới xông vào cứu được.
– Ư ...ư ...
Tiếng rên khẽ. Bà Lam Anh và Lam Thảo mừng rỡ:
– Mẹ! Ba tỉnh rồi kìa!
– Em gọi bác sĩ mau lên.
– Dạ.
Nhưng ông Lam Anh kêu khẽ:
– Đừng ...
Bà Lam Anh khóc nức nỡ:
– Ông tỉnh rồi, ông tĩnh rồi ...
– An ... Bình ...
– Dạ.
An Bình vội lăn bánh cho chiếc xe của mình sát vào giường ông Lam Anh. Ông mở mắt ra, đôi mắt sáng tinh anh của giây phút cuối cùng, ông kêu thào:
– Cậu hãy ... thay tôi lo chọ. mẹ con nó, bảo bọc Lam Thảo ...
suốt đời ... Hứa với tôi đi!
An Bình bật khóc:
– Dạ, cháu hứa.
– Lam Thảo!
– Dạ, con đây.
Ông Lam Anh yếu đuối bàn tay Lam Thảo đặt vào tay An Bình:
– Ba ... giao con cho An Bình. Bà ...ở lại ...giữ gìn ... sức khỏe ...
Bàn tay ông buông tay Lam Thảo, mắt hướng vào bà Lam Anh, ánh mắt đau đớn rồi từ từ khép lại.
Lam Thảo gào lên thất thanh:
– Ba ơi! Đừng bỏ con ...
Bà Lam Anh ngã quỵ xuống nền gạch lạnh, bà không chịu nổi sự nghiệp trong phút chốc tan tành và cả người chồng thân yêu cũng vĩnh viễn ra đi ...
Còn An Bình cứ ngồi chết lặng, biến cố xảy ra bất ngờ, trong phút chốc bỗng đâu biến thành biển cả tang thương.
Bà Lam Anh nghiêm mặt nhìn An Bình:
– Cậu nghĩ như thế nào về lời trối trăng của ông tổng?
An Bình cúi đầu:
– Dạ, cháu sẽ nhanh chóng tiếng hành thủ tục để lãnh tiền bảo hiểm, gẩy dựng lại công ty. Cháu sẽ cố gắng hết sức bằng khả năng của cháu, cùng mọi người khắc phục lại hậu quả.
– Có lẽ cậu cũng hiểu là ông nhà tôi giao Lam Thảo lại cho cậu, không đơn giản như giao việc công ty?
– Dạ cháu hiểu ạ.
– Dù sao tôi cũng không ép cậu phải làm theo lời trối trăng của người đã khuất.
Trong hoàn cảnh này tôi và cả Lam Thảo đều đau khổ suy sụp.
Tôi có thể dũng cảm vượt qua, nhưng còn Lam Thảo nếu mất cậu, nó chịu không nổi.
Chỉ nói như thế, bà Lam Anh bỏ đi ra ngoài. An Bình ngồi sững người ra. Sao anh không hiểu lời trối trăng vừa buộc chặt cuộc đời anh vào Lam Thảo. Nếu không có lời trối trăng kia, anh cũng không có quyền nghĩ đến hạnh phúc riêng tư của mình. Mẹ con Lam Thảo bây giờ chỉ biết trông cậy vào anh.
Bà An Hạ thở dài:
– Làm người khi hoạn nạn cùng có nhau mới quý. Trong hoàn cảnh này, dù muốn hay không, con cũng phải cố gắng hằng hết sức mình trả ơn nghĩa nghen con.
– Dạ, con hiểu rồi mẹ.
Phải đợi cho bà An Hạ đi rồi, Tuyết Lan mới dám vào thăm An Bình. Những vết phỏng trên người An Bình hôm nay đã kéo da non, sức khỏe bình phục tám mươi phần trăm. Tuyết Lan đặt bịch trái cây lên bàn, cô ân cần ngồi xuống bên cạnh An Bình:
– Anh nghe khỏe chưa?
An Bình gật đầu:
– Anh khỏe nhiều rồi, chắc là ngày mai xuất viện.
– Anh chưa xuất viện em cũng thấy anh quay ngược quay xuôi rồi.
– Anh lo thủ tục để lãnh tiền bảo hiểm. Mẹ con Lam Thảo xưa nay mọi thứ phó thác cho ông Lam Anh, nên khi ông mất họ hoàn toàn hụt hẫng. Em đến thăm anh được rồi, còn mua trái cây chi vậy?
– Có gì đâu, anh bị như vầy em lại chẳng giúp gì được cho anh.
– Em đến thăm anh là quý rồi. Anh Thoại có nói là ảnh có quen bên bảo hiểm, ảnh sẽ giúp anh mau chóng hoàn tất thủ tục lãnh tiền bảo hiểm. Em và anh Thoại là những người bạn đáng quý của anh.
An Bình nhìn lên mặt người yêu, anh biết những lời anh sắp nói ra đầy có thể làm cho Tuyết Lan đau đớn, và chính anh cũng chẳng vui vẻ gì, nhưng không thể không nói:
Anh và Tuyết Lan có duyên mà không nợ.
– Lan nè! Nếu như mẹ anh có gặp em nói lời gì, em cũng đừng buồn nghe em.
– Dạ, không có đâu anh. Mà bác đâu có nói gì, em cũng cố tránh để bác không trông thấy em.
– Tội nghiệp cho em, tại anh mà em phải khổ sở như vậy.
– Có gì đâu anh, như anh nói đã yêu nhau thì nghịch cảnh nào cũng cố gắng vượt qua.
Tim An Bình đau nhói. Anh muốn ôm Tuyết Lan vào vòng tay mình, song anh cố dằn lại:
– Lan, anh muốn ... mình chia tay.
Tuyết Lan ngỡ ngàng:
– Tại sao chia tay, anh hiểu lầm em cái gì chăng?
– Không, anh biết em rất yêu anh, nhưng anh thì không thể yêu em được nữa.
Tuyết Lan run lên, giọng cô nghẹn lại:
– Có phải vì lời hứa với ba Lam Thảo không anh?
– Anh xin lỗi em, anh cũng rất đau khổ khi nói lời chia tay với em. Nhưng giá như ba của Lam Thảo còn sống, anh không phải khổ tâm. Đằng này ... mang ơn người thì phải trả, mạng sống của mẹ anh cũng do họ giúp mẹ anh mới còn sống. Anh không thể làm gì khác hơn.
Tuyết Lan ngồi chết lặng. Cô không thể ngăn cản An Bình trả ơn, mẹ con Lam Thảo đang rất cần An Bình. Còn cô chỉ có tình yêu, tình yêu chưa đủ lớn để giữ chân An Bình.
An Bình nghẹn ngào:
– Tuyết Lan! Anh xin lỗi, em hãy quên anh đi. Anh biết anh Thoại rất yêu em, anh hy vọng ...
– Anh đừng nói gì cả, nếu chọn anh Thoại, em đã chọn anh ấy rồi.
Tuyết Lan hít một hơi mạnh sâu cho dòng nước mắt đau khổ chảy ngược vào lòng:
– Anh yên tâm, em sẽ không sao. Anh cũng chẳng có lỗi gì với em cả. Khi chúng mình yêu nhau, tình yêu đã dằn vặt ngang trái.
Em mãi là kẻ thứ ba, và bầy giờ người rút lui là em.
Tuyết Lan đổi giọng vui vẻ:
– Em gọt táo cho anh ăn nhé! Không là người yêu của nhau, chúng mình vẫn là bạn mà phải không anh?
Tuyết Lan mở tung giỏ quà ra, cô chọn trái táo ngon nhất, lấy con dao gọt trái cây trên bàn gọt. Những nhát dao trên trái táo ngọt xớt như mũi dao rạch tan nát trái tim Tuyết Lan.
– Ái!
Lưỡi dao bén cứa nhẹ vào tay Tuyết Lan, máu tứa ra. An Bình giật mình lo sợ.
– Lan!
– Em không sao, tại em không cẩn thận. Để em đi rửa tay!
Tuyết Lan chạy vụt ra ngoài, cô nhìn ngón tay bị đứt của mình rồi vụt khóc nức nở. Từ đây thôi đôi ngả phân ly, anh sẽ là của ai đó. Còn em, đường đi từ nay thênh thang một mình.
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai Tuyết Lan, cô giật mình quay lại.
Là mẹ của An Bình, bà An Hạ.
Tuyết Lan ấp úng:
– Bác!
Đưa cho Tuyết Lan khăn lau nước măt, bà An Hạ thương hại:
– Bác biết cháu và An Bình yêu nhau. An Bình còn muốn cưới cháu làm vợ, nhưng vì bác nó đành đổi ý. Tuy vậy, bác biết nó vẫn yêu cháu. Còn bây giờ ...mọi thứ đã đổi khác. Nếu như Lam Thảo vẫn là người giàu có và còn ông chủ tịch, bác sẽ không ngăn cản nó yêu cháu. Làm người sống phải lấy đạo nghĩa làm đầu, cho nên bác xin cháu hãy chấp nhận cuộc chia tay này.
Tuyết Lan nức nở:
– Con sẽ chia tay bác ạ. Nhưng con yêu anh Bình là thật.
– Bác biết.
Bà nhẹ ôm Tuyết Lan vào lòng. Tuyết Lan khóc sụt sùi, sao cô thèm có một vòng tay của mẹ ủ ấm cô trong lúc đau khổ này đến như thế.
Hai mắt Tuyết Lan sưng hụp, sự hồn nhiên đành hanh vốn có cũng không còn. Thoại nhìn Tuyết Lan mà đau lòng. Ý định đi Pleiku để chăm sóc quản lý vườn cà phê cũng không còn, anh hiểu lúc này Tuyết Lan cần anh, dù cô không nói lời nào cả, nhưng anh mới chính là chỗ dựa cho cô. Dù anh trai hay người cha hết lòng thương yêu Tuyết Lan cũng không dễ dàng chia sẻ được.
Thoại đưa cho Tuyết Lan bịch trái bòn bon mà cô thích:
– Cho em đó. Anh thích nhìn thấy em chua ngoa đữ dằn hơn là một Tuyết Lan người lớn, trầm mặc. Tuyết Lan cầm bọc trái cây, cô cười gượng đùa:
– Em lớn rồi, năm thứ tư đại học rồi còn gì nữa. Có ăn hết bọc trái bòn bon này thì em cũng không dữ dằn như hồi trước được.
Song anh tin đi, người ta nói “sông núi dễ đổi bản tính khó dời”.
mà.
– Anh cũng hy vọng như vậy.
– Anh ăn cùng với em nghen.
Tuyết Lan mỡ bịch ni lông, cô chọn một chùm trái bòn bon ngon nhất đưa cho Thoại. Thoại mỉm cười cầm lấy. Những ngày này anh và cô thật gần gũi nhau. Anh lặng lẽ làm người anh, người chú quan tâm và chia sẻ với cô. Những điều thầm kín khó chia sẻ với bất kỳ ai, vậy mà cô đã chia sẻ với anh tất cả.
Nếu như nhờ sự chia sẻ mà vơi đi ít nhiều u uẩn trong lòng Tuyết Lan, thì Thoại lại thầm lặng trong đau khổ. Anh đã yêu một người, người anh yêu đang đau khổ vì kẻ khác.
– À ...Sắp hè rồi, em có muốn đi lên vườn cà phê của anh chơi không? “Đi đi cho biết đó biết đây, ở nhà với cha mẹ biết ngày nào khôn”.
Câu nói nửa đùa nửa thật của Thoại làm Tuyết Lan phì cười:
– Không muốn đi mà nghe anh nói cũng muốn đi.
– Vậy thì đi nghen? Em cười nụ cười của em rất đẹp, còn khóc hả, xấu ơi là xấu.
Tuyết Lan chớp mắt:
– Anh định chọc em cười hả? Ừ, em sẽ cười chứ không khóc nữa. Khóc bị anh chê xấu ơi là xấu sao. Nhưng ngày nào đi hả anh Thoại?
– Mai đi! Em chuẩn bị quần áo, anh đánh xe lại rước. Cứ đi chơi thoải mái, ba em không buồn đâu, ở nhà đã có Anh Kiệt và Như Hảo.
Tuyết Lan vụt cầm tay Thoại:
– Anh Thoại, cảm ơn anh nghen.
Thoại nhăn mặt:
– Sao khi không lại cảm ơn anh?
– Nhờ có anh, nhũng ngày này em vượt qua được đau khổ. Em sẽ quên được anh Bình, anh ạ.
– Ừ. Em nên nhớ những gì của mình là của mình. Còn không phải dù có núm níu rồi cũng tan vỡ. Thật ra, anh hiểu là phải chia tay với em, An Bình cũng đau khổ lắm.
Tuyết Lan lảng ra:
– Ăn bòn bon đi anh. À, hay là để em đi thay quần áo, anh đưa em đi mua một ít đồ, chuẩn bị ngày mai lên trại cà phê của anh nghen.
– Đợi em năm phút!
Thoại mỉm cười nhìn theo. Anh muốn nói là nếu phải đợi Tuyết Lan cả đời anh cũng đợi, đừng nói là năm phút. Nhưng điều thầm kín ấy, Thoại chỉ nói cho tiếng lòng mình nghe. Tuyết Lan vẫn xem anh như là “bậc trường thượng” của cô.
Tuyết Lan trở ra gọn gàng trẻ trung trong chiếc áo thun màu trắng, quần Jeans đen, mái tóc cột gọn lại.
– Đi anh Thoại.
Thoại đứng lên đi ra xe, anh đùa:
– Đi đường nào đây bà chủ?
– Đi thẳng đi! Anh Thoại này, đường cong, đường thẳng cũng đi đến đích phải không anh?
– Ừ, nhưng đường cong sẽ xa hơn.
– Còn đường thắng mau đến và sẽ có những cuộc chia ly.
Thoại ngồi lên xe nổ máy chở Tuyết Lan ngồi lên mới cho xe chạy đi. Anh ngây ngất bởi mùi hương thoang thoáng, mùi hương từng đưa anh vào mộng, giấc mộng ngọt ngào hạnh phúc. Khi tỉnh giấc chỉ có mình anh với căn phòng rộng đơn côi. Bao giờ thì em quên An Bình để hiểu rõ, có một người yêu em nhiều hơn An Bình.
Hai người mua mấy món đồ xong, Tuyết Lan đòi đi nghe nhạc, nhưng vừa quay ra, cô sững sỡ đứng lại. An Bình đi với Lam Thảo, họ mua nhiều món, xách lỉnh kỉnh. Nhìn thấy Tuyết Lan, Lam Thảo cười, nụ cười không mấy thân thiện:
– Cậu và anh Thoại đi phố mua sắm đấy à? A, nhân tiện đây Thảo cám ơn anh Thoại đã giúp đỡ nhanh chóng lãnh tiền bảo hiểm.
Thoại cười:
– Có gì đâu, bạn bè khi hữu sự phải giúp nhau mà:
– Tụi em định tháng sau đính hôn và đăng ký kết hôn, để anh An Bình có đầy đủ tư cách pháp nhân thay ba em. Ngày lễ đính hôn, anh và Tuyết Lan nhất định phải có mặt nghen.
Thoại gật đầu:
– Sẽ có mặt. Nhưng cũng không hứa trước nghen, ngày mai anh và Tuyết Lan đi Pleiku có lẽ cũng đến hết hè mới về Sài Gòn.
– Vậy thì chúc hai người hạnh phúc.
– Cám ơn.
Cuộc đối mặt chỉ có Thoại và Lam Thảo nói với nhau, đầu đuôi An Bình vẫn im lặng anh và Tuyết Lan tránh nhìn nhau, đã nói lời chia tay mỗi người một con đường để đi, nhưng sao gặp lại lòng đau đớn mãi không thôi.
– An Bình!
Lam Thảo giậm chân khó chịu. Cô nhận rõ ra sự đau khổ của An Bình khi nhìn thấy Tuyết Lan và Thoại.
– Anh đang đau lòng vì Tuyết Lan cặp với anh Thoại đúng không?
An Bình lắc đầu:
– Anh và Tuyết Lan đã chia tay, cô ấy có cuộc sống của cô ấy.
Lam Thảo hậm hực:
– Rõ ràng anh đang đau lòng còn chối. Vậy thì cứ bỏ em đi, mặc kệ em.
– Sao em lại nói như vậy, chúng ta sắp đính hôn, có nghĩa sẽ là vợ chồng, anh mặc kệ em sao được.
Lam Thảo dịu lại. Cô biết nếu mình quá đáng, An Bình có thể bỏ cô. Anh phải chia tay với Tuyết Lan vì lời hứa với ba cô, cô đã có anh và cũng hiểu rằng muốn trái tim anh trọn vẹn cho cô là điều không thể. Cô dụi đầu vào cánh tay anh:
– Em biết không nên ghen, nhưng khi đã yêu, em muốn anh hoàn toàn là của em.
– Em hãy cho anh thời gian. Hơn nữa, em thấy đó, công ty đang khắc phục lại mọi thứ, anh cũng chưa quen với việc điều hành một công ty lớn.
Lam Thảo đứng yên. Biết như thế sao cô vẫn ghen ghen như thế nào ấy. Anh đối xử với cô dịu dàng quan tâm lo lắng, nhưng vẫn thiếu điều cô mong ước tình yêu.
Đã đi xa rồi, Tuyết Lan vẫn không sao bình tỉnh được, chua xót cứ trào dâng lên trong lòng cô. An Bình và Lam Thảo sắp đính hôn, họ sẽ là của nhau, còn cô và anh mãi mãi trở thành người xa lạ.
Thoại nghiêng người ra sau vì sự im lặng của Tuyết Lan:
– Em không sao chứ Lan?
– Dạ .... em không sao.
Giọng Tuyết Lan nghên nghẹn, có nghĩa cô đang khóc. Thoại lắc đầu:
– Em đang khóc chứ không sao gì nữa.
Nỗi đau như òa vỡ, Tuyết Lan gục đầu vào lưng Thoại:
– Em khóc lần này nữa thôi.
– Vậy thì em hãy khóc và cố quên đi.
– Anh đang chạy xe đi đâu vậy?
– Thì về nhà.
– Em chưa muốn về. Lúc nãy anh và em nói là đi uống cà phê và nghe nhạc mà.
– Ừ, thì đi! Anh có bao giờ không chiều em đâu.
– Nếu không có anh, em sẽ rất cô đơn anh Thoại ạ.
Hai tay Tuyết Lan ôm vòng qua bụng Thoại, đầu cô tựa vào lưng anh tin tưởng. Thoại lặng người, anh chỉ còn biết điều khiển xe chạy đi trên đường. Mong rằng nỗi đau đi qua và Tuyết Lan sẽ quên được An Bình.
CHƯƠNG 5 -
T
uyết Lan kêu lên thú vị khi nhìn những cây cà phê trái oằn cành, những trái cà phê chín màu đỏ ửng.
– Đẹp quá anh Thoại!
Cô dang hai tay ra hít mạnh mùi hương ban mai trong lành của vườn cà phê vùng cao nguyên.
Thoại xúc động, anh như thấy lại Tuyết Lan của ngày đầu mới biết cô, hồn nhiên ngây thơ. Tuyết Lan chạy đi trong vườn cà phê, cô vụt kêu lên và quay lại ôm chầm lấy Thoạị
– Ghê quá!
– Gì vậỷ
Thoại cười khì vì trước mặt hai người là con kỳ nhông màu vàng, nó đang ngóc đầu lên nhìn cả hai.
– Con kỳ nhông có gì phải sợ đầụ Dân nhậu còn bắt nó nướng vàng nhậu với rượu đế đó, ngon tuyệt vời luôn.
Tuyết Lan nhăn măt:
– Anh Thoại cũng nhậu rồi hả?
– Ừ.
– Ghê quá! Em mà ăn vào ói chết luôn.
– Không đâu, khi nướng lên mùi thịt chín thơm phức luôn.
Chịu! Em vừa thấy nó đã sợ muốn chết, ăn gì nổi mà ăn.
Nói xong mới nhớ mình đang ôm Thoại, Tuyết Lan xấu hổ buông ra. Thoại cũng ngượng ngập không còn thấy tự nhiên, họ đang thật gần gũi nhau. Anh hiểu rõ lòng mình, còn cô thì vẫn cứ vô tình.
Đầu vườn trên, toán công nhân hái cà phê đùa ôn ào, những gùi cà phê đầy trái cà phê chín đỏ.
Tuyết Lan lấy một gùi đeo vào mình, cô cười tinh nghịch:
– Anh Thoại! Em hái cà phê nghen!
– Được, nếu em thích.
Thoại cũng hái cà phê, anh hái thành thạo nhanh lẹ thoăn thoắt, không mấy chốc gùi cà phê của anh đầy, trong lúc gùi của Tuyết Lan mới có một phần ba. Anh an ủi:
– Tại em chưa quen. Quen rồi hái cũng nhanh như anh vậỵ
– Anh bắt đầu hái cà phê từ khi nào?
– Năm anh hai mươi tuổi.
– Có nghĩa đã mười năm. Như vậy còn lâu lắm em mới được như anh.
– Khi nào em muốn nhập tịch làm dân cao nguyên, lúc đó em hái mới nhanh.
– Về đây em thấy lòng mình thanh thản, người dân ở đây không mấy bon chen như dân thành phố.
– Vậy thì ...ở luôn đây đi.
Lúc đó câu này, mắt Thoại như sáng lên tia lửa. Tuyết Lan cắn nhẹ môi quay đi. Cô biết Thoại yêu cô, nhưng cô vẫn chưa quên được An Bình. Cô chỉ có thể xem anh như người bạn tri âm tri kỷ chia sẻ với cô những buồn vui mà thôi.
Bắt chước Thoại, Tuyết Lan cũng hái nhanh. Bàn tay cô đen bẩn vì trái cà phê. Cô cười đưa hai tay ra:
– Em sẽ làm áo anh bẩn như bàn tay e nè.
– Ý ẹ!
Thoại nghịch ngợm quẹt tay mình vào má Tuyết Lan thành một đường dài đen bẩn.
Anh cười phá lên:
– Có một con miu để râu, đẹp ơi là đẹp!
– Dám chọc em hả?
Tuyết Lan rượt đuổi theo Thoại, cô quẹt bàn tay đơ vào mặt anh, hai người cùng mặt đen bẩn như nhau. Buồn cười quá, Tuyết Lan cười phá lên, tiếng cười trong trẻo mà lâu lắm rồi Thoại mới nghe Anh rung động cả cõi lòng, chỉ cần Tuyết Lan vui là anh vui
Mười một giờ trưa, công nhân hái cà phê nghĩ tay ăn cơm, cùng ngồi ăn trên tấm đệm trải rộng trên mặt đất. Cơm ăn với canh su hào nấu thịt, cả biển chiên. Chưa bao giờ Tuyết Lan ăn ngon miệng đến như vậy, cô ăn liền đến ba chén. Cô đưa cho Thoại xem cái chén không.
– Em ăn nhiều ghê chưa, anh lo mau đuổi em về Sài Gòn đi
– Đâu có sao anh sẳn sàng nuôi cơm em mà. Nhưng cô công nhân này anh không trả lương đâu
Chú Tư quản lý cười góp lời vào:
– Cô cậu thật xứng đôi Cậu Thoại ơi, xong mùa cà phê này cưới vợ đi! Năm nay ba mươi rồi còn gì, ai đời cháu có chồng rồi, còn chú vẫn mình ên.
Tuyết Lan đỏ mặt cúi đầu Còn Thoại ngầm thích thú:
– Chú thấy xứng đôi lắm hả?
– Xứng lắm! Ông bà cứ than cậu đã ba mươi còn chưa chịu cưới vợ.
– Tại người ta chưa chịu ưng làm sao cưới
– Ồ! Đời bây giờ các cô thích yêu nhau hơn là cưới nhau, sợ mau có con phải vất vả.
Tuyết Lan đứng lên bỏ đi ra lu nước múc nước uống, Thoại đi theo:
– Giận à? Chú Tư vô tình thôi, tưởng anh và em cặp bồ.
– Đâu có giận anh. Tại sao phải giận khi anh là người bạn lớn của em.
– Đi uống cà phê với anh đi
Thoại tự nhiên nắm tay Tuyết Lan đi, cô đi theo anh. Sao cái cảm giác tin cậy cứ lớn dần trong cô. Anh là người từng trải và bản lãnh, cô còn muốn gì hơn, khi có một người luôn vì mình, thương yêu, chiều chuộng mình. Cô sẽ quên An Bình ...Có lẽ những ngày này An Bình bận rộn việc công ty và cả công việc hôn nhân của anh với Lam Thảo cũng nên.
– Anh Thoại! Anh Thoại!
Tiếng đập cửa gọi Thoại lúc nửa đêm, anh choàng dậy đi ra mở cửa:
– Có chuyện gì vậy chú Tư?
– Bên đồn điền cao su, bọn thằng Long vào chặt phá cây cao sụ
Cậu mau ra đó đi!
– Được chú chuẩn bị xe, báo đội bảo vệ đi theo nữả
– Dạ.
Thoại quay vào mặc áo đi rừng, chân đi ủng, mang theo cả súng săn.
Tuyết Lan lo lắng:
– Có nguy hiểm lắm không anh Thoại?
– Không đâu, em ở nhà cứ ngủ. Có lẽ đến sáng anh mới về. Nhớ đóng cửa cẩn thận, chừng nào anh về gọi cửa hãy mở!
– Dạ.
Ba chiếc xe Jeep và gần hai mươi người lên đường. Tuyết Lan không yên lòng chút nào, cô từng nghe có những cuộc đổ máu như vậy và thậm chí còn chết người, bọn ắn cắp mủ cao su vẫn không ngừng hành động côn đồ của chúng. Mọi điều của cô đều được anh chia sẽ, nhưng những gì của anh cô chỉ biết đứng bên ngoài nhìn mà thôi
Xe đến đầu vườn cao su, Thoại cho ba chiếc xe Jeep pha đèn sáng lên, bọn người của Long chẳng những không dừng tay, còn khêu khích:
– Bọn tao cứ chặt phá cây sao su đó, mày làm gì tao?
– Nếu đặt anh vào trường hợp của tôi, trồng cao su mười năm, đến ngày thu hoạch được, có người trộm cắp mũ và phá rừng cao su của mình, anh có đau lòng không?
– Tao chẳng đau lòng gì cả.
– Tôi đề nghị anh không được phá vườn cao su của tôi, nó là công sức và tài sản của tôi.
– Nếu tao cứ làm, mày làm gì tao?
Tên Long ngang nhiên hét:
– Bọn chúng mày cứ chặt, đứa nào xông vào cản, chém nó cho tao
Cả bọn ùn ùn chặt phá.
Đoành ...Phát súng bắn chỉ thiên. Một đoàn xe kiểm lâm cùng công an địa phương vào bọn Long vất rựa chạy toán loạn. Nhóm công an vây siết bên ngoài bắt gọn. Còn lại Long, hắn chưa chịu thúc thủ, rút cây súng săn nhằm ngay Thoại mà bắn:
– Tao cho mày biết có thua tao cũng làm giặt.
Bất thình lình nên Thoại hứng ngay viên đạn vào vai mình. Anh đau đớn ôm vai quỵ xuống. Nhóm công an phải nã súng vào chân Long mới bắt được anh ta ...
– Cô Tuyết Lan! Cô Lan ...
Tiếng đập cửa cùng giọng hốt hoảng đánh thức Tuyết Lan, cô vội chạy đi mở cửa:
– Có chuyện gì vậy chú Tư?
– Cậu Thoại bị bắn, đã chở vào bệnh viện mất nhiều máu lắm.
Tôi đưa cô đi lo giùm cho cậu Thoạị Cô lấy quần áo cho cậu nữa nghen!
Tuyết Lan quýnh quấng lấy cho Thoại bộ đồ. Còn phần mình, cô mặc vào áo ấm quáng quàng chạy theo chú Tư.
Tại bệnh viện, Thoại được đưa vào phòng cấp cứu để phẩu thuật lấy viên đạn rạ Anh bị mất khá nhiều máu, viên đạn hiểm ác gần sát tim. Tuyết Lan gần như điếng ngườị
Lạy trời cho Thoại vượt qua nguy hiểm. Đến gần sáng, xong cuộc giải phẫu, Thoại được chuyển vào phòng hồi sức. Chú Tư đi báo tin cho ba mẹ Thoại haỵ
Thoại tỉnh lại sau ba tiếng đồng hồ. Anh mở mắt ra, lúc Tuyết Lan mệt mỏi ngủ ngồi bên cạnh. Ánh mắt Thoại sáng lên, anh hạnh phúc bởi vì người đầu tiên anh nhìn thấy là người con gái mình yêu Anh muốn đưa taỵ lên vuốt tóc cô, nói lời tri ân cô đã ở cạnh anh suốt đếm qua, nhưng cử động làm cho vết thương của anh đau
Thoại nhăn mặt rên khẽ.
Tiếng rên đánh thức Tuyết Lan, cô mừng rỡ khi thấy Thoại đã tỉnh:
– Anh đã tỉnh rồi hả, em mừng quá! Anh nghe trong người như thế nào rồi anh Thoại?
– Anh đau lắm. Anh làm cho em phải vất vả lo lắng.
– Anh đừng nói như vậy, để em đi gọi bác sĩ.
Tuyết Lan chạy đi gọi bác sĩ khám lại cho Thoại, cô vui mừng vì anh đã qua được nguy hiểm.
Mười hai giờ trưa, ba mẹ Thoại cùng Như Hảo lên tớị Thoại lưu luyến:
– Như Hảo, cháu đưa Tuyết Lan về nhà nghĩ giùm đi, suốt đêm qua cô ấy đã ở lại đây lo cho chú.
– Như Hảo thân mật ôm vai Tuyết Lan:
– Lan mệt rồi, chúng ta về nhà nghỉ đị Chú Thoại không đáng lo nữa.
Tuyết Lan gật đầụ Bây giờ cô mới thấy cảm giác mệt, nhưng dù sao cô rất vui vì đã làm được điều gì đó cho Thoạị
Hai mắt Thoại sáng lên khi bóng dáng Tuyết Lan hiện ra ở khung cửạ Anh cười với cô:
– Em cứ ở nhà nghỉ ngơi, Như Hảo lo cho anh cũng được.
– Em bảo Như Hảo đi về Sài Gòn rồi.
– Em sẽ lo cho anh.
– Vậy à! Cám ơn em nghen. Em đi nghỉ hè, anh lại làm cho em vất vả và lo sợ nữa.
– Có gì đâu, anh chẳng từng bảo khi hữu sự người ta mới cần nhau Em mang súp vào cho anh nè, em đỡ anh ngồi dậy ăn súp nghen.
– Ừ, nhưng mà anh tự múc ăn cũng được.
– Tay anh đau làm sao múc thức ăn được. Em đút cho anh ăn.
Đừng có khách sáo với em, em sẽ giận đó!
Thoại cảm động cứ nhìn Tuyết Lan, anh có cảm giác cô là vợ và anh là chồng, cô đang lo cho anh. Ánh mắt của anh khiến Tuyết Lan bối rối, cô không dám nhìn. Anh nhẹ nắm tay cô:
– Cám ơn em. Chưa bao giờ anh thấy mình hạnh phúc như thế này cả. Anh bỗng dưng ao ước, anh cứ bị ốm nằm trên giường để được em chăm sóc cho anh.
Tuyết Lan đỏ mặt:
– Không ai lại ước muốn điên như anh, muốn bệnh nằm hoài trên giường.
– Có, là anh đó. Anh đã yêu em ngay từ lúc mới gặp em. Hôm đó em dữ tợn và ngông nghênh tự mình thay ruột xe:
– Còn anh là anh chàng ngang như cua, dám lấy kéo cắt phăng ruột xe của người tạ
– Em vẫn nhớ mãi điều đó à?
– Dạ.
Tiếng dạ ngoan ngoãn rung động cả trái tim Thoạị Anh nhẹ nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt trong xanh:
– Cám ơn ông trời đã cho anh có em. Anh yêu em Lan ạ.
Đôi sáng mắt chìm trong nhau, gương mặt Thoại cúi gần sát gương mặt Tuyết Lan hơn, anh hôn lên mắt cô, lên đôi vành mi cong đang rung động. Bờ môi nóng ấm lần xuống cánh mũi thanh thanh và đi tìm đôi môi đang lúc hé mở đón nhận.
Từng nụ hôn dịu dàng rồi trở nên say đắm hơn. Tuyết Lan ngập ngừng.
– Nếu em nói em còn nhớ An Bình, anh có giận em không?
– Anh buồn thôi, vì anh quen em trước.
– Em từng để trái tim minh thổn thức và mong đợị Khi vào buổi tối lúc nữa đêm, anh nói là sẽ đón em buổi sáng, nhưng rồi cả tuần em chẳng thấy anh đâu cả.
– Lúc đó trang trại lại xích mích với tên Long, cho nên anh phải bay lên đây, vì vậy mà anh không đến với em được.
– Từ hờn giận đó, em đi lang thang và đã gặp An Bình.
– Đúng là định mệnh, ông trời lại cho anh có em. Anh sẽ giúp em quên An Bình vì em vốn là của anh mà.
Thoại cười khẽ đi tìm môi Tuyết Lan, nụ hôn trở nên ngọt ngào và say đắm hơn bao giờ hết ...
– Lan này! Chúng mình cưới nhau đi em.
– Em đang đi học mà.
– Đâu có sao, cưới nhau anh vẫn để cho em đi học.
– Thôi đi, bạn em cười, xấu hổ lắm.
– Vậy không lấy anh?
– Ừ.
– Anh cứ cưới đại, ba em phải gả em cho anh.
– Vậy xưng hô như thế nào đây? Anh phải gọi anh Hai em bằng anh đó, gọi ba em bằng ba
– Anh đâu có sợ chuyện đó. Sợ là sợ cô nhỏ này không chịu lấy anh thôi.
Tuyết Lan cười khúc khích. Lòng cô hoàn toàn thanh thản khi nhận tình yêu của Thoại chứ không day dứt đau khổ như với An Bình. Mối tình đầu ơi, xin giã biệt, xin hãy phôi pha theo ngày tháng đi qua ...
Chính Tuyết Lan cũng ngạc nhiên về quyết định của mình, đám cưới với Thoại khi còn một năm học đại học nữa, còn Thoại thì mới vừa bình phục ông Thái ngỡ ngàng:
– Con đặt ba vào cái thế không biết xưng hô như thế nào cho phải nữa, Tuyết Lan.
Anh Kiệt xen vào bênh vực cho em gái:
– Thời này đâu có ai câu nệ chuyện xưng hô nữa ba,miễn là em gái con tìm thấy hạnh phúc. Chú Thoại là người đàn ông bản lĩnh, tuổi đời không chênh lệch với em gái con bao nhiêu chú ấy nhất định sẽ mang hạnh phúc đến cho em con.
Ông Thái xuôi xị:
– Thì thương đâu ba gả đó vậy
Thoại đến nhà để đưa Tuyết Lan đi may áo cưới anh nói:
– Đám cưới là chuyện quan trọng đời người anh muốn may cho em những bốn áo cưới:
trắng, hồng, xanh và đỏ. Cho đến khi chúng ta già đi, những chiếc áo cưới đó là kỷ niệm hạnh phúc của chúng mình. Anh chiều tất cả.
Tuyết Lan dựa mặt vào cánh tay Thoại cảm động:
– Anh cưng em quá, em sẽ hư đó.
– Anh tin em không phải người như vậỵ
Thoại cười vuốt mũi Tuyết Lan, hai người cùng đến hiệu áo cưới đặt may ao, xong mới đi ra
– Bây giờ em muốn đi đâu nữa Lan?
– Em muốn đi nghe nhạc và uống cà phê.
– Đến “M và Tôi” nhé?
– Em tùy anh, từ nay phu xuống phụ tùy mà.
Phòng trà “M & Tôi” buổi tối thứ bảy khá đông. Thoại chọn ghế trong cùng, vừa ngồi xuống, chủ phòng trà đi lại vui vẻ:
– Chào anh Thoại, lâu quá mới gặp.
Thoại đùa:
– Lúc này chuẩn bị cưới vợ nên tu rồị
– Ai thế?
Hỏi như thế, nhưng tay chủ phòng trà ngầm hiểu là Tuyết Lan, nên đưa tay ra đòi bắt:
– Tôi nghĩ cô sẽ là người phụ nữ bản lãnh mới cột được trái tim anh chàng lãng tử này Hân hạnh!
Tuyết Lan khiêm nhường đưa tay ra bắt:
– Anh quá khen.
Gã cười vang:
– Anh Thoại! Lâu quá không giúp vui bạn bè, lên đàn giúp vui một bản đị
Đang vui nên Thoại gật đầu:
– Sẵn sàng! Tuyết Lan, em ngồi đầy nghen! Em muốn anh đàn bài gì Lan?
– Anh đàn bài “Mộng dưới hoa” đi
Thoại tiến lên bục, ôm cây đàn và bắt đầu đàn.
Chưa gặp em, anh đã nghĩ rằng Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng ...
Đang say mê ngắm Thoại đàn, Tuyết Lan có cảm giác ai đó đang nhìn mình. Cô quay lại, sững sờ. An Bình có mặt từ lúc nào, anh ngồi một mình, mắt nhìn Tuyết Lan đăm đăm. Bắt gặp cái nhìn của Tuyết Lan, anh gật đầu chào cô. Tuyết Lan gật đầu chào lại, cô không nghĩ là mình sẽ gặp An Bình, dù biết rằng có thể sẽ gặp anh.
Điện thoại của Tuyết Lan chợt reo, cô hiểu An Bình gọi cho mình, bối rối nửa muốn nhận nửa lại không. Cuối cùng, cô cầm lên bấm nút nghẹ Tiếng An Bình buồn rũ:
– Chưa bao giờ anh quên em cả, anh có thể gặp em không?
Tuyết Lan bấm tắt máy, cô lắc đầu nhè nhẹ. Giữa cô và anh đã là quá khứ, cô sắp là vợ Thoại, cô không có quyển gặp lại An Bình. Còn anh, sao chưa chịu đám cưới với Lam Thảo đị
Thoại đàn xong thì An Bình cũng đã rời bàn đi mất. Không hiểu sao Tuyết Lan thấy như mình trống vắng và hụt hẫng vậỵ Cô vui gượng với Thoại, anh nhận ra ngay thay đổi ở cô.
Em không khỏe à?
– Dạ. Hay mình về đi anh Thoại
– Cũng được.
Thoại đưa Tuyết Lan ra đường, cô len lén nhìn quanh, hoàn toàn không thấy bóng dáng An Bình. Giá như anh đừng xuất hiện.
Anh xuất hiện để em thấy tầm hồn mình lại lao đao chông chênh, thì ra em vẫn không quên được anh.
Thoại có vẻ săn sóc:
– Em bệnh làm sao, hay mua thuốc uống nhé?
Tuyết Lan lắc đầu:
– Tại lúc nãy ngồi trong phòng đông người nên em thấy ngộp, bây giờ không saọ
– Hay anh đưa em về nghỉ sớm nghen?
– Dạ.
Tuyết Lan lên xe ngồi sát vào Thoạị Cô còn nhớ An Bình là có lỗi với Thoại, nên cô áp má vào cánh tay anh.
– Khi nào mình cưới nhau thì anh không phải đưa em về nhà nữa phải không anh?
Thoại mỉm cười cọ mũi vào má Tuyết Lan.
– Khi đó chúng mình là vợ chồng mà, mỗ sáng em sẽ đánh thức anh bằng nụ hôn. Và rồi mái ấm của chúng mình có trẻ con nữạ
Lan phụng phịu:
– Anh này! Chưa gì đã nghĩ đến chuyện đó.
– Sao không, vợ chồng thì phải có con chứ em. Em sinh cho anh hai trai hai gái là được.
Xấu hổ Tuyết Lan cắn nhẹ vào vai Thoại
Cấm nói chuyện này nữa, nói nữa em giận đấỵ
– Ờ, không nói
Đưa Tuyết Lan về đến nhà, chờ cô mỡ cửa bước vào trong sân nhà, Thoại mới lái xe đi:
– Ngủ ngon nhé em!
Tuyết Lan vừa bước qua cánh cửa đã giật mình vì tiếng gọi ấm và quen thuộc:
– Tuyết Lan?
Tuyết Lan quay thắt lại
– An Bình!
– Có thể gặp anh một lát được không?
Do dự một chút, Tuyết Lan mở rộng cửa
– Anh vào đi
An Bình bước theo Tuyết Lan:
– Nghe nói em và anh Thoại sắp cưới nhaủ
– Dạ. Còn anh và Lam Thảo khi nào cưới vậỷ
– Cô ấy muốn làm đám cưới, song anh bảo đợi mãn tang đã.
Thật sự là càng ngày anh càng nhận ra anh và Lam Thảo bất đồng nhau tất cả mọi mặt ý nghĩ và sở thích. Hôn nhân giữa anh và cô ấy có thể thành thảm kịch, cho nên anh định sau khi công ty đã đi vào nề nếp như xưa, anh rút lui
Tuyết Lan sừng sờ:
– Rút luỉ
– Phải, Em đừng đám cưới với anh Thoại, mà hãy chờ anh một thời gian nữa đi Lan.
Tuyết Lan bối rối:
– Anh có biết khi chia tay với anh, em rất đau khổ, không?
– Có anh biết! Chính anh cũng đau khổ. Chính vì thế mà anh không hề có cảm giác gì vớị Làm Thảọ Dù anh cố dặn lòng mình hãy yêu và mang hạnh phúc cho cô ấy, nhưng anh không làm được.
– Anh làm cho em bối rối quá An Bình. Anh muốn biết em có còn yêu anh nữa không?
– Em ...không biết.
– Hãy nói với anh là em còn yêu anh. Với Thoại chẳng qua em muốn chạy trốn, muốn quên anh. Từ nay không có lý do nào để chúng ta phải chịu dằn vặt như thế cả, chúng mình phải là của nhau nghe em.
An Bình vươn tay kéo mạnh Tuyết Lan vào mình, môi anh tìm môi cô, nụ hôn bất ngờ không cho Tuyết Lan một chút cảm xúc nào mà là mặc cảm có lỗi với Thoạị Cô đẩy mạnh An Bình ra:
– Xin anh đừng như thế này với em!
Ánh mắt An Bình tối sầm lại:
– Em không còn yêu anh nữa sao? Chúng ta chia tay mới mấy tháng mà?
Tuyết Lan lắc đầu đau đớn:
– Em không thể nào giải thích được tâm trạng em trong lúc nàỵ
Đúng là chia tay mấy tháng, mấy tháng đó em tưởng mình rơi xuống vực sâu, nhưng anh Thoại đã kéo em lên. Khi em nhận lời yêu anh ấy, em thấy tâm tư mình nhẹ nhàng chứ không dằn dặt đau khô hay mang mặc cảm cướp tình yêu của bạn. Em không muốn lặp lại điều đó, hãy hiểu cho em.
An Bình giận dữ:
Sao anh không hiểu em đã hết yêu anh cũng là một con người mau quên và thay đổi, anh không còn gì để nuối tiếc cuộc tình đã mất.
An Bình lao ra đường. Anh không thấy từ một góc tối, ại đang ngồi trên xẹ Khi An Bình lái xe đi, Thoại cũng chạy xe đị Tâm trạng An Bình giận dữ thì tâm trạng Thoại đau đớn. Tuyết Lan vẫn chưa quên được An Bình. Anh chợt thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến vô cùng ...Anh có nên tiếp tục ràng buộc một người mà trái tim của cô còn dành quá nhiều cho người của quá khứ?
– An Bình!
Bà An Hạ nhăn mặt vì người An Bình nồng mùi rượụ Bà cằn nhằn:
– Con đi đâu vậỷ Từ chiều giờ Lam Thảo chờ con.
An Bình nhướng mắt, miệng lè nhè:
– Chờ con làm gì? Mẹ nói cổ đi về đi, con đang đau khổ lắm nè.
Tuyết Lan sắp đám cưới với Thoại rồi, cổ nói không biết còn yêu con hay không, nhưng mà con biết cổ hết yêu con rồi Lam Thảo cắn chặt hai hàm răng lại nhìn An Bình. Thì ra chiều nay anh đi để cô đợi là như vậy đó. Giá như không có bà An Hạ, Lam Thảo sẽ xông vào An Bình đánh xé anh một trận tơi bời mới hả cơn giận trong lòng cô. Anh đau khổ vì Tuyết Lan sắp là vợ của Thoạị
Lam Thảo khóc oà:
– Mẹ nghe rõ chưả Tại sao anh Bình nở cư xử với con như vậy hả?
– Nó đang say, con trách làm gì. Để từ từ rồi mẹ khuyên nó.
– Khuyên, con chán lắm rồi mẹ ạ.
Lam Thảo đùng đùng đi ra xẹ Cô và cả ba cô đã lầm khi muốn dùng ân nghĩa để ràng buộc một người, nhưng muốn trái tim anh có cô không phải dễ dàng.
Không, đù có phải sống trong địa ngục, cô cũng nhất định ràng buộc An Bình, không cho anh cơ hội quay lại với Tuyết Lan. Ra đến xe rồi, Lam Thảo không biết mình đi đâụ Cô không muốn về nhà, mẹ của cô ở nhà lúc nào cũng khóc và bây giờ cơn nghiền rượu nữạ Bà tìm lãng quên trong men rượu, quên người chồng mà cả đời bà sống dựa vào ông.
Nhưng không về thì đi đâu đâỷ
Mua chai rượu, Lam Thảo lái xe về nhà, cô đặt mạnh chai rượu xuống bàn:
– Con sẽ uống với mẹ. Bây giờ thì con đã hiểu tại sao người ta hay uống rượu, uống rượu cũng là một cách chạy trốn phải không mẹ?
Bà Lam Anh cười nhạt:
– Nhưng khi con tỉnh lại, con sẽ thấy sự cô đơn còn bao quanh mình khủng khiếp hơn nữạ
– Biết như vậy tại sao mẹ còn uống?
– Tại vì mẹ không biết làm gì hết, ngày tháng với mẹ bây giờ dài vô cùng. Còn con, con còn có An Bình.
Lam Thảo hét lên:
– Con có An Bình? Mẹ có biết rằng anh Bình không yêu con?
– Nó là thằng dại, công ty là của nó, số tiền bảo hiểm đâu phải nhỏ, cả đời nó đi làm công đừng hòng ai gọi nó là ông chủ. Con phải trói tay trói chân nó lại, con hiểu không? Nếu không con chỉ biết ăn chơi, phá nát hết những gì ba con để lạị
– Nhưng mà con đau khổ lắm mẹ ơị Anh Bình không yêu con, con muốn say tối nay để quên hết.
Lam Thảo mở chai rượu tu ừng ực. Không quen uống rượu, cô nằm gục xuống cười, la rồi khóc, lảm nhảm.
– Tuyết Lan ơi! Tao hận mày ...
Sáng sớm mới vừa thức dậy, chuông cửa đã reo, Như Hảo vừa mở cửa, Lam Thảo xông vào dữ dằn:
– Tuyết Lan đâu, chỉ bảo nó xuống gặp tôi, mau lên!
Như Hảo lo lắng:
– Có chuyện gì vậy Thảỏ Em ngồi đi để chị gọi nó.
Lam Thảo gạt Như Hảo ra, cô chạy lên lầu, vừa lúc Tuyết Lan mở cửa phòng. Lam Thảo túm lấy Tuyết Lan:
– Mày giỏi lắm, biết cách làm cho anh Bình đau khổ. Hãy mau làm đám cưới với anh Thoại đi! Nếu không, tao sẽ không bao giờ tha thứ cho mày đâụ
Tuyết Lan cố gỡ tay Lam Thảo ra:
– Cậu bình tĩnh đã nào Thảọ
– Mày hãy mau đám cưới đi, nghe rõ chưả
– Nếu không có Anh Kiệt can gián và đưa Lam Thảo xuống lầu, Lam Thảo còn làm ầm ĩ Tuyết Lan đóng cửa phòng lại nằm gục xuống. Tại sao vậy, cô đã bằng lòng chia tay, vậy mà sao vẫn không để yên cho cô? Đã như thế này, Tuyết Lan thấy mình không có gì để lưu luyến An Bình. Cô phải quên, phải quên.
Lam Thảo vừa đi về, thì như thường lệ cứ mỗi buổi sáng, Thoại đến đưa Tuyết Lan đi ăn sáng. Anh vờ ngắm Tuyết Lan:
– Đêm qua em khóc à?
Tuyết Lan gật nhẹ:
– Dạ. Lúc nãy anh có gặp Lam Thảo không?
– Không. Sao?
– Lam Thảo đến gặp em. Anh Thoại, em khống giấu anh là đêm qua sau khi anh ra về, An Bình có đến tìm em.
Thoại vờ thản nhiên:
– An Bình nói gì? Tại vì vậy mà sáng nay Lam Thảo tìm em à?
– An Bình bảo là rất cố gắng, nhưng không thể nào ảnh và Lam Thảo hợp nhau Ảnh bảo em ...chờ ảnh.
Thoại cười mà trong lòng đau đớn:
– Vậy em tính sao ...có chờ An Bình không? Em có quyền đổi ý trước khi chúng mình gởi thiệp cưới đi
Tuyết Lan ngước lên nhìn Thoại
– Tại sao anh bảo em như vậy?
– Anh không biết, nhưng hôn nhân là chuyện quan trọng đời người, anh không muốn sau này em ân hận.
Tuyết Lan hờn dỗi:
– Anh nói em như vậy saỏ Em chẳng đổi ý hay suy nghĩ gì cả, yêu anh và có anh bên cạnh, em nghe lòng mình nhẹ nhàng thanh thản, không bị giày vò vì ý nghĩ phản bội bạn bè. Có phải anh nghi ngờ em?
– Anh không nghi ngờ, nhưng đây là lời nói thật lòng của anh.
– Lời nói thật lòng của anh gần giống như cái đấm vào mặt người ta thì có.
– Nói ác cho anh dữ vậy?
Tuyết Lan phụng phịu:
– Không phải sao! Chúng ta đã đi đặt áo cưới, thiệp cưới cũng in xong, bây giờ anh bảo em suy nghĩ lạị Đáng ghét!
Thoại bật cười, cơn bão lòng đau đớn suốt đêm qua trong lòng anh như tan biến đi Anh cầm tay Tuyết Lan, cắn nhẹ vào ngón tay cô:
– Anh như thấy lại em, một cô bé dữ dằn ngang bướng, anh yêu em vì những tính cách như thế nàỵ
– Sau này anh còn bảo em suy nghĩ lại, em giận anh luôn.
– Chưa bao giờ em giận anh cả. Anh muốn em giận anh để xem chúng mình như thế nàọ Nhưng không biết em như thế nào, chứ còn anh, một ngày không gặp em hay trông thấy em, anh sẽ điên lên mất, không làm gì ra hồn và sẽ đi lang thang như gã bị điên vì tình vậỵ
Tuyết Lan không cười vì câu nói của Thoại, cô nhìn anh bằng đôi mắt yêu thương. Tình cảm cho anh đang mỗi ngày đầy thêm trong lòng Tuyết Lan.
Tuyết Lan xinh đẹp duyên dáng trong chiếc áo dài cô dâu màu hồng phấn, trông cô lớn hẳn lên không còn bé con nhí nhố hay dữ dằn, lém lỉnh. Hôm nay cô khép nép ngượng ngập đi bên Thoại, anh chàng bản lãnh cho Tuyết Lan gởi thân vào anh.
Ông Thái bùi ngùị Mới ngày nào Tuyết Lan hãy còn bé còn, hôm nay thành người lớn theo chồng, tấm lòng người cha vừa vui với hạnh phúc của con, vừa nhuốm chút ngậm ngùi, bởi từ nay cuộc đời của Tuyết Lan là của Thoạị
Ông Thái vỗ nhẹ lên đầu Tuyết Lan:
– Lớn rồi không còn trẻ con nữa phải cư xử cho ra người lớn nghe con.
Mới nghe bao nhiêu đó, Tuyết Lan đã sà vào ôm choàng ông Thái khóc.
– Ba đừng dặn con giống con đi xa vậỵ Con cũng ở Sài Gòn mà, một hai hôm con lại về thăm bạ
Ông Thái chớp mắt muốn khóc. Thì ra nó vẫn trẻ con bé bỏng.
Anh Kiệt xen vào:
– Ba và Tuyết Lan làm như phải xa nhau xa lắm vậỵ Ngày nào nó không về thăm ba, con đến nhà bắt chú Thoại đưa sang nhà cho bạ
Tuyết Lan cong môi đùa:
– Nè, anh phải gọi em bằng thím đó.
Anh Kiệt trợn mắt:
– Vậy thì anh bắt chồng em phải gọi anh là anh vợ mới được.
Câu nói đùa của hai anh em làm mọi người cười, xóa tan không khí buồn vừa nhóm lên.
Nhà trai đến, ông Thái ra đón khách. Anh Kiệt cùng lăng xăng cùng Như Hảo, Tuyết Lan được gọi ra làm lễ. Cô vừa hồi hộp vừa căng thẳng, tay chân như luống cuống vụng về. Thoại nắm tay Tuyết Lan bàn tay đang đầy mồ hôị
– Đừng sợ, có anh đầy mà!
Cuối cùng là cuộc rước cô dâu Tuyết Lan về nhà chồng. Lúc lên xe, Tuyết Lan thảnh thốt vì từ bên kia đường, cô nhìn thấy An Bình đứng lặng nhìn cô. Tuyết Lan tránh không nhìn An Bình, cô để. Thoại dìu mình lên xẹ
Đoàn xe đưa dâu chạy đi, một cảm giác ngậm ngùi thoáng qua trong lòng Tuyết Lan. Từ nay từ giã thơ ngây, em đi lấy chồng bỏ lại sau lưng bạn bè và thời con gái nhiều mộng mơ:
Thoại uống khá nhiều rượu của bạn bè mời, ai cũng khen cô dâu chú rể xứng đôi vừa lứa, thích quá nên ai mời rượu Thoại cũng uống. Không từ chối, thành ra say bí tỉ, bạn bè dìu lên phòng là nằm ngay đó như cán cuốc:
Tuyết Lan rón rén thay quần áọ Cô trở ra, Thoại vẫn còn chìm trong men rượu, ngủ say như chết.
Không dám chạm vào người Thoại, Tuyết Lan nằm khoảng trống dưới chân Thoại ngủ ngon lành, cô đã quá mệt trước những ngày sát cưới:
Gần sáng, Thoại mới thức giấc. Anh vừa ngay chân đã chạm vào một thân thể mềm ấm, giật mình anh nhìn xuống. Tuyết Lan đang ngủ, nét mặt như trẻ con đang hờn dỗi anh vậỵ Thương qúa, Thoại nhoài người xuống anh hôn nhẹ lên má cô, rồi nhẹ nhàng luồn tay xuống người Tuyết Lan, bế nằm lên gốị
Tuyết Lan giật mình thức giấc:
– Anh hết say rượu rồi à?
– Ừ, xin lỗi em nghen. Tụi bạn chuốc rượu quá trời, từ chối không được. Anh có say lảm nhảm nói bậy hay gì nữa không?
Tuyết Lan trêu:
– Có, anh gọi tên cô nào đó em quên tên rồị
– Xạo quá cô bé ơỉ Anh chỉ gọi tên và có một mình em trong trái tim anh mà thôi
Ánh mắt Thoại say đắm lướt trên gương mặt Tuyết Lan và lên thân thể cô, Tuyết Lan e thẹn không dám nhìn Thoại, anh cúi xuống gần sát cô và bắt đầu hôn cô. Từng nụ hôn dịu dàng rồi mạnh dần lên say đắm khát khao Tuyết Lan ôm qua cổ Thoại, cô buông thả mình theo từng cảm xúc anh cho cô. Cô đã là bà Thoại, là một đời của riêng anh và anh cũng là một đời của cô.

1/1/2001
Hoàng Thiên Vân
Theo https://isach.info/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Văn chương Nobel và thông điệp nhân văn “Không chỉ ngày nay loài người mới khốn khổ? Chúng ta luôn luôn khốn khổ. Sự khốn khổ gần như ...