Lệ Đá – Ca khúc thơ phổ nhạc
Trong
âm nhạc, các ca khúc “Nhạc phổ thơ” rất phổ biến và đóng một vai trò quan trọng
trong nền âm nhạc Việt Nam. Thông thường các nhạc sĩ đồng cảm với những vần
thơ, từ đó phổ nhạc viết ra những ca khúc “Nhạc phổ thơ”, ở chiều ngược lại
“thơ phổ nhạc” hay là đặt lời cho một bản nhạc ít xuất hiện hơn, bởi có lẽ sẽ
khó để cảm nhận được những gì tác giả gửi gắm qua một bản nhạc không lời, chính
vì vậy không có nhiều bài “thơ phổ nhạc”, Lệ đá là một trong số ít các ca khúc
đó.
Lệ
đá vốn là một bản nhạc không tên được nhạc sĩ Trần Trịnh sáng tác vào giữa thập
niên 60 của thế kỷ trước, khi đó Trần Trịnh còn là một nhạc sĩ mới, chưa có
nhiều tiếng tăm trong làn tân nhạc thời bấy giờ.
Cơ
duyên đã đưa nhạc sĩ Trần Trịnh đến với nhà thơ Hà Huyền Chi, để rồi “Lệ đá” ra
đời khi nhà thơ Hà Huyền Chi đã hòa được cảm xúc thơ của mình vào giai điệu
thiết tha, dịu nhẹ của nhạc sĩ Trần Trịnh.
Một
điều thú vị là, nhà thơ Hà Huyền Chi không chỉ đặt một lời cho nhạc phẩm mà
viết tận 5 lời. Lời nào cũng rất thơ và đầy cảm xúc, nhưng có lẽ nổi tiếng hơn
cả là chính là lời đầu tiên mà bây giờ chúng ta thường nghe.
Theo
lời nhà thơ Hà Huyền Chi kể lại về những lơì nhạc của mình:
Hỏi
đá xanh rêu…bao nhiêu tuổi đời / Hỏi gió phiêu du…qua bao đỉnh trời / Hỏi những
đêm sâu… đèn vàng héo hắt/ Ái ân… bây giờ là nước mắt / Cuối hồn một… thoáng
nhớ mong manh
Thuở
ấy tôi như… con chim lạc đàn / Xoải cánh cô đơn…bay trong chiều vàng / Và ước
mơ sao…trời đừng bão tố / Để yêu thương… càng nhiều gắn bó / Tháng ngày là… men
say nguồn thơ
ĐK:
Tình yêu… đã vỗ… cánh rồi / Là hoa.. rót mật… cho đời / Chắt chiu… kỷ niệm… dĩ
vãng / Em nhớ gì… không em ơi
Mầu
áo thiên thanh… thơ ngây ngày nào / Chìm khuất trong mưa… mưa bay rạt rào / Đọc
lá thư xưa…một trời luyến tiếc / Nhớ môi em…và mầu mắt biếc / Suối hẹn hò…
trăng xanh đầu non
Lời
bài hát Lệ Đá (2) được Hà Huyền Chi viết ngay sau khi viết
lời 1
Tượng
đá kiên trinh… ru con đời đời / Là nét đan thanh… nêu cao tình người / Là ánh
chiêu dương… đẩy lùi bóng tối / Tháng năm xa… trùng trùng sóng gối / Ngóng nhìn
từ… bát ngát chân mây
Bài
hát ca dao… theo tôi vào đời / Và giữ cho tim… tôi xanh nụ cười / Nào biết
trong em… còn nhiều trống vắng / Trái yêu đương… chỉ là trái đắng / Gã tật
nguyền… buông trôi niềm tin
ĐK:
Tình yêu… đã vỗ… cánh rồi / Là hoa… rót mật… cho đời / Chắt chiu… kỷ niệm… dĩ
vãng / Em nhớ gì… không em ơi
Tương
đá kiên trinh… ôm con đợi chồng / Nhạc lá thu mưa… hay chân ngựa hồng / Lệ đá
tuôn rơi… dòng dòng nối tiếp / Ngóng chinh phu… đời đời kiếp kiếp / Suối vọng
tìm… trăng xanh đầu non
Cái
ma kiếp của một bài ca được yêu chuộng thường yểu tử, và xuống cấp. Nhưng Lệ Đá
thì không. Nó may mắn thoát khỏi định số ước lệ ấý. Vào những năm 67, 68 nhạc
phẩm “Lệ Đá” được cất tiếng thường xuyên hầu như ở khắp mọi sinh hoạt văn nghệ
mà thời kỳ này nhạc Trịnh Công Sơn đang được mọi người hâm mộ. Lệ Đá góp mặt
hàng đêm ở các phòng trà, tiệm nhảy. Lệ Đá vào khuê phòng, ra máy nước. Rồi
quán cà phê cũng Lệ Đá, phim ảnh cũng Lệ Đá với tiếng hát Khánh Ly, phim do
Thanh Nga, Đoàn Châu Mậu diễn xuất, và Bùi Sơn Duân đạo diễn.
May
sao, Lệ Đá vẫn chưa trở thành nhạc sến, nhạc đứng đường. May sao, tôi vẫn được
yên thân, bởi vẫn giữ kín cơ duyên “nhảy dù” vào nghề viết lời nhạc. Để mọi
người đều hiểu lầm rằng Trần Trịnh phổ thơ tôi.
Khi
ấy tôi viết thêm lời 3 cho Lệ Đá khi đi công tác ở Sóc Trăng, Cà Mau. Nơi Rừng
Mắm của Bình Nguyên Lộc với muỗi mòng dễ nể. Nhà văn Bình Nguyên Lộc dọa, chỉ
cần quơ tay một cái là đã túm được cả chục con muỗí. Bạn bè hăm, trâu bò còn
phải ngủ trong mùng. Khách sạn tỉnh lẻ không khá gì hơn mấy quán trọ trong phim
Anh Hùng Xạ Điêu, Cô Gái Đồ Long. Thực khách vừa nhâm nhi, vừa quơ chưởng, đuổi
muỗí. Mới chập tối, tôi đã chui vô chiếc mùng thố. Và buồn tình tôi viết lời Lệ
Đá 3:
Từ
những đam mê… xa trong cuộc đời / Từ những cơn vui… tan theo nụ cười / Từ phút
trao đi… cuộc tình thứ nhất / Giá băng khi… tuổi hồng đã mất / Dấu bèo chìm…
khuất sóng xa khơi
Dòng
tóc mây thơ… trên vai rủ mềm / Mười ngón tay em… đan trong tủi phiền / Lời hứa
cao bay… cuộc tình cút bắt / Giấc mơ hoa… đầu đời đã tắt / Có gì vừa… trôi qua
tầm tay
ĐK:Người
đi… đi mãi… không về/ Thời gian… xoá vội… câu thề / Bóng anh… nhạt nhoà… bóng
núi / Em với tình… yêu trăng soi
Lạy
chúa ngôi… ba nghe con nguyện cầu / Và giúp cho con… quên đi tình sầu / Lời
thánh ru êm… giọt đàn thống hối / Chúa trên cao… mỉm cười thứ lỗi / Những giọt
đàn… vang trong trời tin
Sáng
hôm sau, chỉ có Chúa ngôi ba mới biết được cơn sợ hãi của tôi đến cỡ nào khi
thức giấc. Trong mùng tôi, cả trăm con muỗi đen đủi no căng đu mình say ngủ an
bình !!!
Lệ
Đá lời 4 (Riêng cho Khánh Liên, tháng 4, 1975)
Chiều
27/4/1975 tôi còn cái hẹn với người tình Khánh Liên ở Thị Nghè. Tình hình thời
cuộc lúc đó biến chuyển cực nhanh, nên tôi không đến được với Khánh Liên, tôi
đã không thể thu xếp để tới chỗ hẹn, nói lời từ giã cuối cùng với nàng. Nỗi
buồn đeo cứng lấy tôi. Khi ngồi nín thở dưới hầm, khi ráng ngoi nhìn mặt sông
Lòng Tảo lần cuốí. Nhìn mặt sông cuồn cuộn đau, khi thấp thoáng nghĩ ngàn dặm
sẽ chia lìa cùng Sài Gòn, quê hương và người tình Khánh Liên…
Nên
bài lời 4 này khởi viết từ tháng 4 và được hoàn chỉnh vào tháng 7/1975.
Từ
nỗi xa đau… như đêm và ngày / Mỏi cánh thư bay… bay trong mùa đầy / Hòn đá đeo
trên… cuộc đời héo hắt / Mãi bơi trong… vực sầu nước mắt / Chút tình buồn… lãng
đãng men say
Người
lỡ chia xa… đôi bên địa cầu / Tình lỡ chia xa… hai bên đỉnh sầu / Người đã xa
khơi… cuộc tình tách bến / Chút hương xưa… làm thành vốn liếng / Cũng cùn mòn…
theo chân thời gian
ĐK:
Muà xanh… đã khép… mắt đời / Hè khô… nức nở… ma cười / Gió thu… liệm vàng… nỗi
nhớ / Đông xám… màu tang… nơi nơi
Một
nét sao bay… trên khung trời buồn / Ngọn lá me khô… lăn trên mặt đường / Tưởng
tiếng chân quen… tìm về lối ngõ / Tiếng chân xưa… chỉ là tiếng gió / Gió thở
dài… lung lay hồn trăng
Không
rõ điều gì đã khiến tôi không xa rời được cái giao hưởng của Lệ Đá 1, 2, khiến
đôi khi, khúc này hầu như là một phó bản, mô phỏng của khúc trước. Nó dẫn tôi
quanh quẩn trong trình tự ấy không rời.
Có
lẽ tôi là một kẻ chung tình mang trái tim phản trắc. Năm 1992, tôi đắm hồn vào
một tình yêu mới. Nguyễn Tà Cúc – Nguyệt Lãng – Ác Bà Bà, là Ba đại ác nhân và
mỹ nhân, đã cho tôi hạnh phúc và hành tôi điêu đứng không cùng.
Nguyễn
Tà Cúc thì không thể nào không… tà cho được. Nàng đến với tôi như một tiểu muội
thứ thiệt. Rồi tôi đổ đốn đâm ra yêu tiểu muội, qua một phân thân của nàng là
Nguyệt Lãng (sóng trăng).
“Tháng
Một Buồn” in năm 1993, là thi tập ghi dấu tình tôi với nàng. Rồi Nguyệt Lãng
lại phân thân, lần nữa. Từ cây bút hoa bướm hiệu đoàn, Ác Bà Bà soi kính chiếu
yêu vào đời sống, văn chương. Và chứng tỏ năng khiếu trong lãnh vực phê bình
văn học, và đàn hạch tư cách bất chính của nhà văn. Trong và ngoài văn chương.
Tôi
xa nàng từ 1993. Dù cái tình của chúng tôi vẫn là ngàn đời chẳng thể chia xa.
Và từ tháng Mười 1992 đến tháng Chạp 2002, đã là hơn 10 năm vèo qua trong thân
tình, chúng tôi vẫn chưa hề giáp mặt nhau, dù chỉ một lần. Dù tôi đến Cali
nhiều bận. Rất nhiều bận. Không gặp, phải chăng là cố gắng phi thường của chúng
tôí. Để giữ cho tình mãi đẹp. Cho dù, những năm sau này, tiểu muội của tôi đã
trong tình trạng không còn ràng buộc bởi hôn nhân.
Từ
lúc yêu trăng… tiêu hoang cuộc đời / Từ phút say hoa… tương tư biển trời / Muội
rót cho huynh… ngọt ngào suối biếc / Đắm say trên…từng hàng chữ viết / Cũng
muộn phiền… suốt kiếp chưa vơi
Sợi
tóc biên cương… xa hơn ngàn trùng / Nguyệt lãng sông chiạ.. tang thương chẳng
cùng / Là nhánh phong lan… vì người vẫy gió / Lúc trăng vơi… người còn mãi nhớ
/ Vẫn nồng nàn… thơm hương tịnh yên
ĐK:
Tình đau… lấp lánh… cuối trời / Ngàn khuya… gió thở… vai người / Tóc đêm… mượt
mà… suối nhớ / Trăng đắm… hồn sị.. trăng trôi
Tình
lỡ đăng quang… sông vui, dặm phiền / Còn chút dư hương… vương trên cỏ hiền / Để
mãi thương nhau… đời này kiếp khác / Những đêm sâu… thảng lời gió hát / Khúc
tình hoài… trăm năm, ngàn năm
Với
giai điệu buồn, tha thiết nhiều hoài niệm nhưng không hề bi lụy, “Lệ đá ” vẫn
luôn giữ một vị trí đặc biệt trong lòng người yêu nhạc. Dù đã ra đời hơn 40
năm, nhưng “Lệ Đá” vẫn được nhiều ca sĩ trẻ chọn để biểu diễn rất thành công.
Một
đêm thật buồn , buồn như đêm nay, tôi vô tình đọc trên status yahoo của ai đó :
“
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời”
Tôi
thầm ngêu ngao hát dù răng mình hát chẳng hay …
Lời
tự tình của biển bắt nguồn từ những cánh chim chiều giấu mỏi, đôi mắt đỏ đợi
chờ của mặt trời và những cánh sóng bạc đầu thương nhớ. Còn lời tự tình của
những tâm hồn sầu buồn bắt nguồn từ những thoáng mong khi đã xa, lời yêu đã
thưa mà cứ nhớ, đau đáu nỗi niềm sâu kín mà không tỏ bày.. Có quá nhiều điều
khiến người ta vui sướng khi tình lên ngôi và chẳng mấy ai lại không thấy người
thất tình. Vậy là người hân hoan được yêu cũng nhiều như người xót xa đau vì
tình. Tình yêu khi đến cứ ngất ngây như men rượu nồng nàn. Và khi rời xa thì đã
làm người ta choáng váng mất rồi ..
Cuộc
sống nhiều điều người ta không thể giấu ai quá lâu. Ví như khi vừa yêu làm sao
giấu nổi nụ cười thầm, khi buồn thì lệ cũng lên cả khóe mắt. Rồi khi mang nặng
trong lòng điều gì đó cũng sẽ đôi khi bật ra những câu hỏi lạ lùng, đại loại
như : “Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời? Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh
trời?…” Để thấy mình bơ vơ giữa đời sao có lúc cô độc và tê tái đến thế khi
chút tình chỉ còn là những giây phút hồi nhớ lại hạnh phúc. Tình cảm lắng dịu
mà vẫn chan chứa nỗi niềm ấy thể hiện bằng những lời ca tự sự man mác trong ca
khúc “Lệ đá” của nhạc sĩ Trần Trịnh – thơ Hà Huyền Chi.
Tình
yêu trong ca khúc ấy dường như được bắt đầu từ những giây phút đầu đời đã biết
yêu. Khi người ta càng trẻ thì những ước muốn hết thảy đều mạnh mẽ và mong muốn
kiếm tìm bằng được con đường khám phá. Để rồi theo những mộng mơ ban đầu ấy dấn
thân vào cuộc đời không mấy lãng mạn. Và rồi từ đó mới dần ngộ ra sóng gió còn
hiện hữu cả trong tình trường. Mãi cho đến khi giật mình nhận ra thì “tình yêu
đã vỗ cánh rồi..”. Và bởi chẳng mấy ai muốn tin vào sự thật đau lòng ấy nên
người trong mộng ấy vẫn mải góp nhặt những kỉ niệm xưa cũ. Và người đem thứ
tình chắp vá ấy làm tấm áo đường trường, cứ mong, cứ nhớ và có khi, vẫn yêu
nhiều lắm…
Tình
yêu… đã vỗ… cánh rồi
Là hoa… rót mật… cho đời
Chắt chiu… kỷ niệm… dĩ vãng
Em nhớ gì… không em ơi
Đâu
đó trong tâm khảm của người ước tình vẫn có chút hờn trách với kẻ ra đi. Rằng
sao mới chớm nở thì tình yêu lại cũng chóng tàn. Giống như thứ hương hoa phù
phiếm đam mê hay chỉ mới là tình yêu cút bắt trẻ con. Phải đâu tình đầu khó
tránh khỏi xót xa mà lòng người trót nặng thương nhớ. Dẫu rằng trần đời có
tiếng đồn lòng trai thường thay đổi thì với ai đó tình đầu cũng khó phôi phai.
Một người cõi lòng băng giá, người kia lại mãi như cánh bèo lênh đênh.. “ Giá
băng khị.. tuổi hồng đã mất ; Dấu bèo chìm… khuất sóng xa khơi” ..
Nghe
“Lệ đá” dù có mang nặng tính tự sự và lời than thở nhưng cũng có thể thấy trong
đó chút màu sắc tôn giáo được đan cài rất nhẹ nhàng và ý tứ. Bởi đôi khi con
người thấy tội lỗi hoặc muốn giải thoát thì thường tìm đến với Chúa trời để
hằng mong ban phát ân huệ cứu rỗi. “Lạy chúa ngôị ba nghe con nguyện cầu. Và
giúp cho con quên đi tình sầu” Là lời nguyện sau cuối khi tâm hồn đã thực sự mê
muội vì tình rốt cuộc đã chịu an bài số phận. Những khắc khoải rồi sẽ dần qua
và chữ tình cũng sẽ dần phai, cuộc sống có thể bắt đầu lại bằng những niềm tin
nơi Người ..
Không
một lời kết, “Lệ đá” xuyên suốt là nỗi tình buồn không nguôi và thấm vào lòng
người nghe bằng giai điệu cùng ca từ chan chứa nỗi niềm. Ở trong thế giới này,
tình vui thì mấy ai nghĩ nhưng tình buồn thì phải chăng núi đá cũng hiểu, như
không có lời giải thích nào cho tựa đề bài hát đã nhắc tới: “Lệ đá… xanh rêu “






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét