Thứ Hai, 26 tháng 9, 2022
XXXXĐành lòng sống trong phòng Đợi của lịch sử
"Đành lòng sống
Phỏng vấn: Sau gần ba tháng thực hiện bài phỏng vấn, và cũng
là dịp để sơ lược hệ thống lại một phần tác phẩm cùng văn nghiệp của nhà văn
Cung Tích Biền, cũng như qua những hé lộ về cuốn hồi ký mà ông đang hoàn thành,
tôi biết rằng, để viết một lời giới thiệu đầy đủ về nhà văn này thật là khó
khăn. Hơn nữa, khi nhận những câu trả lời cuối cùng của bài phỏng vấn, tôi lại
nhận được một lá thư riêng, trong đó có một đoạn viết như sau: “Cả mấy tháng
nay bận. Gắng trả lời phỏng vấn của em đây. Nội dung căng, nhưng khá thú vị. Bản
thân anh cũng thích đương đầu. Và yêu Sự thật. Do vậy bài phỏng vấn này em muốn
chạy cho talawas cũng được. Mà giữ lại trong ngăn kéo cũng nên, xem như một quà
tặng cuối đời anh dành tặng Lý Đợi vậy. Cũng là tư liệu… Tuy nhiên có điều này
cần bày tỏ cùng em. Bao năm nay anh đã Ra Ngoài. Không tơ hào gì Cõi Bên Trong.
Gần gũi với anh lâu nay chắc em hiểu. Anh sống mà như vắng bóng. Ít tâm sự cùng
ai. Đời hiểu lầm anh không ít. Vài ngộ nhận chết người mà anh không bao giờ cải
chính. Mặc áo Lặng Thinh.”
Cung Tích Biền: 1975, dù điều kiện dễ ra đi, nhưng tôi không đi Mỹ. Tôi chọn thử
thách. Ba mươi mốt năm tôi sống bổng trầm chứa chan nơi này. Có sông có núi có
sắp hàng chờ chia nửa lít nước mắm sau nhiều ngày ăn toàn nước muối. Có bị đau
ruột thừa quằn quại mà ông Bác sĩ Khang xã hội chủ nghĩa chẩn đoán là tôi bị sạn
thận không cho nhập viện. Sau hai ngày tôi bị vỡ ruột thừa nằm chết quay lơ mới
kịp rửa ruột tại bệnh viện Phúc Kiến.
Một số từ khác (hoặc cụm từ) khó hiểu hơn, dân gian khi dùng cũng chẳng cần giải
thích gì. Hơi lờ mờ ngữ nghĩa một chút, nhưng hiểu vậy vậy rứa rứa cũng đủ rồi.
Ví dụ: nhân chi sơ tính bản thiện/ Thất thập cổ lai hy/ Bách niên giai lão/
vạn thọ vô cương/ Địa địa giai Mịch la…
Cung Tích Biền: Hồi tôi lớn lên ở thôn quê thân ái ngày xưa, đồng thì xanh, trời
trong, trẻ em thường dắt dẫn những con trâu già đi ngao du gặm cỏ. Con cò con vạc,
bầy vịt trời tự nhiên qua về như mây. Hình ảnh này là thẩm mỹ một quê hương.
Bây giờ bọn trâu già sừng mọc ngay mông, đi thụt lùi bờ cỏ. Thay vì bọn trẻ
theo hướng sừng, dắt trâu tới, bỗng thụt lùi theo trâu. Cho nên muốn nghĩ đến
tương lai, anh hãy nhìn lui xa xa lẫn xa xăm, thì thấy tương lai trong quá khứ
dặm ngàn. Tôi đọc thử câu thơ này của Người Trăm Năm Cũ anh nghe còn hợp thời
trang không:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cõi người ta 0000000
Cõi người ta TỰA Nguyên tác Terre Des Hommes Henri Guillaumet Tôi tặng bạn cuốn sách này Saint Exupéry Câu chuyện kể, là chuyện phi công v...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét