Thứ Ba, 27 tháng 9, 2022
Sẽ chẳng có ma nào đọc NgồiXXXX
Về tiểu thuyết Ngồi (Nxb Đà Nẵng, quý III/2006),
Nguyễn Bình Phương phát biểu: “Tôi vẫn cho rằng viết tiểu thuyết, cũng giống
như làm thơ, là một hành trình trôi dạt lang thang. Sức quyến rũ của hành trình
ấy là ở những khúc ngoặt bất ngờ và khả năng tạp lai. Đặc điểm này các thể loại
khác khó đạt tới. Trong tiểu thuyết Ngồi, tôi dùng cây cột kim loại để
khoá thời gian: chiếc cột đồng xuất hiện ở đầu và chiếc cột đèn tín hiệu giao
thông ở cuối tiểu thuyết là hình ảnh lộn ngược của nhau. Nó gợi đến hình ảnh
chiếc đồng hồ cát. Và mọi thứ hiện ra trong ấy, trôi dạt trong khoảng ấy và biến
mất cũng trong khoảng ấy. Ngoài ra, tôi cũng muốn miêu tả lại sự lùng nhùng của
con người thời hiện tại này, họ ở giữa cái muốn với cái không thể, giữa thánh
và phàm, giữa tâm lý buông xuôi và một khát vọng cố gắng tự giải thoát.” Để có
cái nhìn đa diện và khách quan hơn, TT&VH thực hiện một cuộc trao
đổi giữa nhà thơ Lý Đợi [người gợi chuyện] và nhà văn Nguyễn Đình Chính [người
trả lời] về tiểu thuyết này. (Lời toà soạn báo Thể Thao Văn Hoá)
*
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Mùa thu đã già
Mùa thu đã già Chương 1 thu chưa tới sao đã già chắc đến lúc bóng nhạn sa lưng đồi (Vô Danh) 1. Ngồi trên chiếc ghế da cũ đặt t...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét