Ghềnh đá cheo leo 2
Chương 7
Lần lượt tụi nhỏ kể hết truyện Tề Thiên Đại Thánh, rồi đến
truyện Nữ Kiếm Khách Đoạt Hồn, truyện Hoàng Tử Tí Hon viếng thăm vương quốc khổng
lồ. Và đến lượt Thành Cồ, nó được anh em đề nghị kể truyện Tintin và chó Milou
mạo hiểm hòn đảo đen.
Câu chuyện đang tới hồi gây cấn. Bọn trẻ ngồi không nhúc
nhích. Bỗng dưng rầm một tiếng thật lớn. Rồi lại một tiếng nữa tiếp theo. Bọn
trẻ lúc này đã hiểu ra đại dương bắt đầu nổi giận và đang chồm vào như muốn nuốt
chửng hết tất cả. Chúng dớn dác sợ hãi kêu la như những kẻ đang cầu cứu trước
giờ phút cuối cùng của cuộc sống. Chúng đâu có ngờ giờ phút này nước biển còn
đang lên cao nữa và gầm thét hãi hùng. Kinh hoàng, hoảng sợ, chúng chạy lui chạy
tới mong tìm lối thoát.
Trong giờ phút này chỉ có một mình thuyền trưởng còn tạm đủ
bình tĩnh và sáng suốt. Dưới ánh sáng tàn lụi lu mờ của đống than tàn, nó nhìn
thấy ở trên cao có một khoảng đá bằng phẳng tạm để trốn chạy sóng thần gào
thét. Nó nhặt vội lấy mấy cuộn dây lúc nãy tìm thấy trên thuyền, buộc lại thành
một cái thang leo. Giữa cảnh hãi hùng hỗn độn đó, tiếng nó vang lên lanh lảnh
như chiếc kèn đồng chỗi dậy giữa đại dương.
- Tụi bay hãy bình tĩnh, nếu không, chết hết cả lũ ở đây
luôn. Noi gương thằng Tintin chiến đấu một thân một mình giữa hòn đảo đen, tụi
bay hãy tỏ ra can trường, tự tin và bình thản. Mình gắng lên rồi Trời sẽ phù trợ.
Sau mấy lời trấn an mau chóng, Thành Cồ chỉ cách cho cả bọn
thoát nạn. Giảng giải xong xuôi, nó ra lệnh cho cả bọn thi hành.
- Nào hăng hái lên tụi bay kẻo ngỏm hết bây giờ !
Theo đúng kế hoạch, thằng Dũng và thằng Hoà sún khoẻ hơn đứng
cuối cùng, rồi bọn trẻ lần lượt đứng lên hai vai xếp thành hình kim tự tháp. Bé
Hùng đứng trên đỉnh. Thuyền trưởng điều động kế hoạch leo núi :
- Nhỏ Hùng, mày leo tới chưa ?
Rồi không trì hoãn, nhanh như cắt, nó lao mình lên khoảng đá
bằng phẳng, buộc đầu dây thang vào mô đá chắc và ném đầu dây thang kia xuống
cho tụi nhỏ lần lượt leo lên. Mặc dầu ngọn sóng đã ngoạm tới gót chân, chúng vẫn
theo lệnh thuyền trưởng leo lên một cách trật tự. Nhỏ Dũng vừa đặt chân lên bậc
thang thứ nhất của cầu thang dây, nó còn giương cổ ra nói :
- Nếu nghe lời tao thì giờ đây cả bọn đang nằm ngáy khò khò rồi
!
Trong lúc cả bọn đang thở hơi hổn hển, thuyền trưởng lúc này
tỏ ra phòng xa, đứng quan sát địa thế trên cao và tìm phương tiện leo lên, nếu
xẩy ra trường hợp nước biển dâng lên cao nữa.
Nhìn từ xa, ghềnh đá này giống như một chỏm núi trơn tru, nhỏ
bé. Nhưng đến gần, ghềnh đá đã bị bao sóng biển soi mói đủ kiểu, đủ hướng, do
đó, nó mang nhiều hình thù : chỗ nhẵn thín, chỗ răng cưa, chỗ lòi ra, chỗ lõm
vào, chỗ vòng cung, chỗ ngòng ngoèo, chỗ bằng phẳng mịn màng. Nó là bức tranh
muôn hình vạn trạng do tạo hoá và đại dương tác tạo.
Thành Cồ đã khám phá thấy một hành lang hẹp xoáy theo hình
tam giác chạy phía ngoài ghềnh đá. Đúng theo trực giác của nhà lãnh đạo tài ba
Thành Cồ, mực nước vẫn dâng lên cao mãi. Không thể đứng lì lợm với sóng biển được
nữa, Thành Cồ lại giục đoàn quân tiếp tục lên đường :
- Tụi bay chuẩn bị đi theo tao, không có sóng biển hốt hết cả
lũ, không bỏ sót một thằng nào cả.
Cả bọn tăm tắp theo lệnh Thành Cồ, kể cả nhỏ Dũng bướng bỉnh.
Thỉnh thoảng vang tiếng Thành Cồ dặn dò cách thức bò và báo hiệu những chỗ nguy
hiểm. Dưới chân chúng nó, sóng thần vẫn cuồn cuộn nhô lên dữ dội.
Bọn trẻ vừa leo vừa kêu nhoai nhoái. Tay chân sây sứt rướm
máu. Quần áo rách ướt. Leo được một lúc, chúng gặp một đường rãnh nằm giữa hai
tảng đá cao. Bây giờ Thành Cồ đem sử dụng chiếc cầu thang dây. Không mấy chốc cả
bọn mệt lả. Đứa nào đứa nấy cứ đứng lì tại chỗ. Nhưng khi nghe tiếng sóng cứ ào
ào chồm lên, chúng lại gắng công chạy trốn lưỡi hái tử thần, trong lúc thuyền
trưởng mỗi lúc mỗi hối thúc :
- Can đảm lên, đồ khùng, đứng đó mà ngáp chết à ! Bây giờ
không còn phải là giờ phút lưỡng lự mềm yếu nữa. Một là chốc lát nữa tụi bay sẽ
chết chìm, hai là ngày mai sẽ trở về trong danh dự. Kìa, thằng Toàn, mày hãy nắm
lấy thằng Dũng mà leo lên mau. Thằng Sún, đừng ngó xuống biển nữa kẻo buông tay
ra rớt bây giờ, hãy cầm lấy đầu dây để tao kéo lên. Còn nhỏ Hùng, mày khá lắm,
cố lên đi !
Thành Cồ quả thực xứng đáng làm thuyền trưởng. Nó bình tĩnh,
gan dạ, liều lĩnh. Nó là hy vọng, là soi sáng của cả bọn nhỏ. Nó còn như bà mẹ
tỏ ra luôn luôn lo lắng cho cả bọn.. Chiếc cầu thang dây luôn nằm trong tay nó.
Có lúc nó cầm tay bọn trẻ kéo lên, có lúc nó làm thang cho tụi chúng leo lên
vai để vượt qua những chỗ cheo leo. Thỉnh thoảng nó lại kêu tên từng đứa như điểm
danh xem có đứa nào đã lăn chìm xuống biển chưa ?
Tới một khúc quanh, một tảng đá chắn ngang lối leo lên, lũ trẻ
dừng lại. Dưới chân chúng, sóng biển vẫn không ngừng đuổi theo, hung dữ.
- Anh Thành ơi, em sợ quá rồi !
Không một tiếng trả lời. Thành Cồ đã biến đâu mất !
- Anh Thành đâu rồi, anh Thành !
Vô ích, những tiếng hò hét của lũ trẻ cứ thi nhau gọi Thành Cồ
như mất hút vào không trung.
- Hay là anh ấy rớt xuống biển rồi ?
- Chưa chừng con gấu đen chộp anh ấy rồi đó !
- Anh Thành ơi, anh đang ở đâu ?
Biển động vẫn không ngừng như những đoàn quân ma ào ào tiến
lên xung phong. Chẳng bao lâu nữa biển cả sẽ quét sạch lũ nhỏ như một tràng đại
liên càn quét địch quân.
- Coi chừng, tụi bây, gắng lên, sắp thoát nạn rồi !
Tiếng Thành Cồ oai hùng vang dậy. Nó xuất hiện lúc nào tụi nhỏ
không ngờ. Nó là giải thoát của cả bọn. Nó đang đu đưa trên dây thang, có lúc nó
nhảy như con nhái, có lúc lại bò lết như chú thằn lằn. Lúc này nó đã buộc chặt
cái thang vào một móc đá chắc chắn. Và thế là lần lượt bọn trẻ leo lên từng bậc
một cách vất vả, khó nhọc. Cuối cùng cả bọn cùng bước chân tới tảng đá phẳng.
Phải chăng đây là chỗ giải thoát cho bọn chúng ?
Xoay sở tới đây, Thành Cồ không thể làm gì hơn được nữa. Trên
đầu chúng nó là một cột đá, mọc cao chơi vơi. Đỉnh cột đá là nơi bầy chim ẩn
náu qua đêm. Dưới chân chúng nó biển cả vẫn tàn ác đuổi theo sát gót. Tất cả
quây quần bên thuyền trưởng như bầy gà con núp dưới cánh mẹ. Thành Cồ ôm chặt cả
bọn, khóc nức nở :
- Tụi em tha cho anh nhé. Ba má các em giao các em cho anh
coi sóc, thế mà anh đã làm mất các em. Hu, hu, hu…
- Không, thằng Minh cảm động, đâu có phải tại anh, chính anh
có công cứu vớt tụi em mà.
Có đứa mệt quá lăn ra ngủ. Có đứa sợ hãi, lo âu, hối hận quay
sang nói với bé Hùng :
- Hùng ơi, mày sướng thế, sao mày lại đi với tụi tao để phải
khổ sở như thế này ?
- Nó đâu có muốn, Toàn lém đệm theo, tụi mày khích nó đi mà,
nó sợ thấy mồ kìa !
- Không phải, bé Hùng run run, chính là lỗi tại tao đã cởi
dây buộc thuyền đấy.
Trước sóng vỗ tung toé mịt mờ, lũ nhỏ vừa lau mặt, vừa khóc lớn
hơn, vừa kêu gào ba má và Thành Cồ.
- Anh Thành ơi, làm sao đây ? Tụi em chết mất !
- Ba má ơi, ba má bỏ con sao ?
Bọn trẻ càng bám chặt lấy Thành Cồ. Thành Cồ gồng thêm một lần
nữa :
- Đừng gọi anh và ba má tụi em làm gì nữa ! Vô ích. Tốt hơn
là tất cả chúng ta quỳ xuống cầu xin Thượng Đế cứu vớt.
Cả bọn vội vàng quỳ xuống khấn vái với những giọng điệu thật
cảm động thống thiết, dù cho bụi sóng vẫn đang thi nhau mịt mùng thấm ướt quần
áo của chúng.
Chương 8
Cảnh thê lương đang bao trùm trên ghềnh đá cheo leo cũng như
khắp xóm làng Thanh Hải.
Vào lúc con thuyền rời bến dưới quyền điều khiển của thuyền
trưởng Thành Cồ, Thanh Hải bắt đầu trở thành yên tĩnh hoang vu. Giật mình tỉnh
giấc, Ngọc Hạnh hoảng hốt khi không thấy bé Hùng nằm bên cạnh. Nàng ngồi nhỏm dậy,
rồi vội vã đứng lên, rảo mắt khắp nơi tìm hình bóng đứa con cưng. Không thấy tăm
hơi, nàng cho rằng “thằng giặc” đó chắc theo bạn bè ra chơi ngoài bãi xa rồi.
Thực tự nhiên vì hàng ngày bé Hùng vẫn thường đi chơi như thế.
Rồi buổi chiều đến, dân làng đã trở về, trừ ra những người đi
biển. Xóm làng trở lại bầu không khí rộn ràng, hoạt động, tuy nhiên còn thiếu
những tiếng nô đùa của lũ trẻ. Chưa ai lưu tâm tới chúng cả. Khi các mái tranh
lan toả khói lam chiều và mùi thơm của các món ăn thoảng hơi bay xa, bọn nhãi sẽ
tự động có mặt tại nhà.
Giờ ăn đã đến, tất cả đều nóng hổi xông mùi thơm phức. Mọi
người đều tề tựu, tuy nhiên không một bóng dáng tụi nhỏ. Niềm lo ngại, sợ hãi
đang hiện dần thắm nét trên vẻ mặt của mọi người, nhất là của các bà mẹ. Ngoài
bãi, Ngọc Hạnh tất tưởi vang giọng gọi con :
- Hùng ơi, bớ Hùng, về ăn cơm ! Má không đánh đòn đâu !
Mọi người đổ xô tới, hỏi han, rồi trấn tĩnh :
- Không sao cả, thằng Hùng nhà chị ngoan lắm, nó không dám đi
chơi liều lĩnh đâu !
- Chị yên tâm, thằng Thành coi tụi nhỏ chắc ăn lắm mà, vả lại
biển cả hôm nay chẳng có gì đáng ngại hết !
- Chưa chừng tụi nó ra phố coi hội chợ !
- Đúng rồi, hôm nay có đoàn xiệc Minh Đức ở Saigon ra trình
diễn.
Mọi người gật gù yên tâm trước những giả sử vừa đưa ra. Họ trở
về nhà ăn cơm, bàn tán truyện gẫu.
Màn đêm mỗi lúc buông thêm dầy đặc. Tụi nhỏ vẫn chưa trở về.
Các tâm trí người lớn bắt đầu lên men. Ngọc Hạnh không yên tâm được nữa. Lòng
nàng nôn nao, bồn chồn. Từ nãy tới giờ nàng nhấp nhổm đứng lên ngồi xuống mấy lần
rồi. Sau cùng nàng mạnh bạo nói lên niềm thao thức :
- Không biết các bác thấy sao, tôi lo ngại tụi nhỏ quá, chẳng
lẽ chúng ta cứ ngồi chờ thế này hoài sao ? Tôi đề nghị chúng ta nên đi kiếm tụi
nó.
- Phải đấy, bác Năm đi ra phố coi xem !
- Tôi cũng đi theo với.
- Còn tôi, Ngọc Hạnh nói, tôi cũng ra bãi tìm nữa.
- Tôi tình nguyện sang làng Cát Hưng tìm tụi nó vậy, chưa chừng
tụi nó đánh lộn với lũ ranh làng đó…
Thế là không ai bảo ai, mỗi người đổ xô đi khắp hướng tìm kiếm.
Rồi họ lần lượt trở về thảm não, lo sợ và tụ họp trên bến
thuyền.
- Tôi đi mỏi nhừ cả chân khắp bãi mà chẳng thấy dấu chân của
chúng nó.
- Tôi sang làng Cát Hưng, đường vắng tanh, sợ thấy mồ, cũng
chẳng tăm hơi đứa nào..
- Hu, hu hu…, Hùng ơi, con làm má khổ thế này sao ?
- Thôi đừng khóc nữa má Hùng. Chỉ tại cái thằng Thành khốn kiếp
nhà tôi làm đầu têu rủ rê tụi nó đi chơi xa. Nó về đây sẽ biết tay tôi mà.
Giữa những tiếng bàn tán xôn xao, những tiếng than khóc nức nở,
một tiếng kêu hãi hùng, rùng rợn buột vào vùng đêm hoang lạnh :
- Ú, ú, ú…
Mọi người nhìn nhau kinh hãi, rởn tóc gáy, nổi da gà, chạy dớn
dác :
- Trời ơi, nguy to rồi, đúng tiếng thằng Tèo điên rú lên kìa
!
° ° °
Thằng Tèo điên là ai mà gieo kinh hoàng vào lòng người nhiều
thế ?
Không ai biết rõ tông tích của nó. Nó từ đâu tới ? Sinh trưởng
ở nơi nào ? Đến đây tự bao giờ ? Tại sao dân làng này lại đặt tên cho nó là Tèo
điên ?
Bao câu hỏi. Không một giải đáp.
Vừa câm vừa điếc lại vừa đần độn, Tèo điên quả thực là nơi chứa
đựng những gì vô duyên nhất của thiên nhiên. Quấn chung quanh con người đó là
những áo quần rách rưới trăm mảnh. Bên hông là một túi đựng đủ thứ đồ ăn nhặt
nhạnh khắp nơi. Đôi môi dầy thô kệch, bộ râu xơ xác dính dấp mọi thứ nhơ bẩn,
những gì dơ dáy và đáng thương đều về họp mặt nơi con người bị đầy đoạ này.
Lêu bêu, lang bạt là kiếp sống của thằng Tèo điên. Nơi đây,
những người chài lưới chất phác không nỡ xua đuổi kẻ xấu số đó. Mùa hè nó đóng
đô tại hốc đá ngoài xa. Mùa mưa và gió lạnh, nó trú đóng tại chuồng heo hoặc
chuồng bò. Ban ngày nó quanh quẩn ngoài bãi nhặt tôm cá, cua, ốc về nấu nướng
ăn. Buổi chiều, nó tiếp tay với các bác ngư phủ kéo lưới lên bờ. Nó là tay sai
vặt đắc lực nhất của mọi người. Khi nào được người ta cho nhiều tiền, thế nào
nó cũng biệt tích một vài ngày cho tới lúc không còn một đồng xu dính túi, nó lại
lên đường trở về Thanh Hải.
Tất cả bọn trẻ thơ, vừa trông thấy bóng dáng nó từ xa, đã chạy
vội lại ôm chầm lấy má. Mỗi khi khóc lóc kêu la, các bà mẹ chỉ cần nhắc tới tên
Tèo điên là con nít im bặt. Từ già tới trẻ, gặp thấy nó đâu là trêu chọc nhạo
báng nó. Như thế làm sao nó không trở thành dữ tợn ? Tuy nhiên, nó không làm hại
ai cả. Hình như nó dồn tất cả những căm tức, trả thù một cách âm ỉ, dữ tợn dưới
đáy lòng. Nó trả đũa loài người bằng cách cười rống lên mỗi khi dân làng bị đắm
thuyền, cháy nhà, chết chóc, đau ốm nặng. Tiếng cười của nó lanh lảnh, chói
chang, hằn học gào rống gieo rắc đầy ám khí, hãi hùng chạy khắp làng này sang
làng khác. Đó là lối trả thù độc nhất của nó trước những tàn ác của thiên nhiên
và của loài người. Người ta cười nhạo những tật xấu của nó, còn nó, nó cười nhạo
các bất hạnh của loài người.
Từ ngày hai má con Ngọc Hạnh đến đây, tâm tính nó đã đổi thay
chút ít. Thực vậy, Ngọc Hạnh nhìn thấy nó lần đầu, nàng đã thật tình cảm thương
số phận tủi nhục của nó. Khi gặp nó, thay vì tò mò, khinh bỉ, chế diễu, nàng đã
ân cần nhìn nó, mỉm cười và dúi vào túi nó mấy xu. Đôi lần nàng để bé Hùng đưa
tiền, hoặc gói bánh vào tay nó.
Có lần hai má con đang chơi trên bãi, nghe tiếng kêu của Tèo
điên, chạy lại, thấy Tèo điên vấp đá ngã, máu chảy đỏ cả bàn chân, nàng giục bé
Hùng :
- Hùng con, con chạy về nhà mau, lấy chai thuốc tím và bông
gòn để má chữa cho người xấu số bị mọi người bạc đãi nầy nhé !
Lúc đầu mặt bé Hùng nhăn lại, nhưng rồi trước những lời nói
thương tâm của má, nó cúi đầu chạy và không quên quay lại nhắc má nó :
- Má cho chú ấy chiếc bánh tráng của con đi nhé !
Đôi khi bé Hùng thực căm tức khi thấy người ta hành hạ sỉ nhục
Tèo điên. Người ta đưa bánh đưa tiền ra dụ nó, bắt nó quỳ xuống chân, giơ tay
vái lia lịa một hồi, giữa những tiếng cười nham nhở của bao người khác vây
quanh, rồi mới bố thí cho nó. Những lần như thế, nó chạy về nũng nịu má :
- Má ơi, người ta tệ quá, hành hạ Tèo điên đủ kiểu. Má cho
con đồng xu để con ra cho chú ấy đi !
Ngọc Hạnh cảm động, hãnh diện trao cho con đồng xu nhỏ.
Trước những cử chỉ cao đẹp này, thằng Tèo ra vẻ xúc động. Nó
không ngờ loài người còn có những tâm hồn đẹp đẽ ấy. Khi nào hai má con nàng có
việc gì nhờ vả tới nó, nó làm tận lực.
Thằng Tèo điên là thế đó. Những căm thù ghen ghét chứa đầy
nhóc tim óc nó. Mỗi lần nhìn thấy những bất hạnh của người khác, nó khoái trá
và hình như tâm tư nó nhẹ bớt được một chút. Nó ghét loài người, nhất là tụi nhỏ
đã đối xử với nó như một trò chơi, một con vật để hành hạ. Ngay buổi sáng hôm
nay, tụi nhỏ, trong đó không có bé Hùng, đã chọc ghẹo, xua đuổi thằng Tèo điên.
Để chạy trốn những hành nhục đó, nó tìm tới trú ẩn nơi hốc đá ngoài xa. Cả ngày
hôm đó, nó ngồi đó, thản nhiên nhìn ngắm biển rộng bao la, theo dõi con thuyền
tụi nhỏ đang cuốn theo chiều nước lạc vào lòng biển cả.
Và bây giờ người ta hiểu được tại sao dân làng kinh hoàng lúc
nghe thấy tiếng cười hú của thằng Tèo điên. Những tiếng cười hãi hùng đó báo
tin cho họ như tiếng chim cú vang lên giữa lòng đêm tịch mịch : một tai hoạ
đang giáng xuống trên xóm làng này. Mọi người xôn xao :
- Tại sao trời biển không giông tố mà thằng khùng này lại cười
rống thế kia ?
- Có ai đau ốm nặng, chết chóc trong làng này không ?
- Hay là tụi trẻ lâm nạn gì rồi ?
Thỉnh thoảng lại có người chạy ra bến thuyền đưa tin :
- Tôi sang mãi tận làng Trà Phát, cũng chẳng thấy chúng đâu cả
!
- Tôi chạy tới tuốt chân núi gào thét, vẫn không một tiếng động
!...
Có người lại trở về hớn hở, khoái chí được nhìn thấy con voi
khổng lồ, chú vượn nham nhở, thằng lùn nhào lộn, con khỉ đỏ đít leo dây ở hội
chợ và họ thản nhiên lắc đầu không nhìn thấy lũ trẻ đâu hết.
Sau cùng, không thèm bàn tán nữa, họ về nhà đốt đuốc sáng rực
một góc trời, rồi tiếp tục đi tìm kiếm. Dưới ánh sáng bập bùng, họ tìm thấy thằng
Tèo điên đang đứng trên mỏm đá, hai tay nó chỉ về phía biển như nói lên rằng đó
là hướng tụi nhỏ đã ra đi và họ hãy đi về phía đó mà tìm kiếm.
Thế là mọi người đổ xô về bến thuyền :
- Thôi, tụi nhỏ trôi ra ngoài biển rồi bà con ơi !
- Ối làng nước ơi, con chết mất ngoài biển rồi !
- Sao con bỏ má con ơi, hu, hu hu…
- Đúng rồi, chiếc thuyền của tôi buộc dây hồi sáng, bây giờ
đâu mất rồi ?
- Chắc tụi nhỏ đã lên chiếc thuyền đó ra khơi !
° ° °
Mỗi lúc, bến thuyền thêm ồn ào huyên náo. Những tiếng than
khóc chỗi dậy, những tuyệt vọng oán hờn, những lời chửi thề oai oải. Như những
con chó sói, các bà mẹ vùng vẫy, giẫy giụa, xổ ra muôn lời chửi bới đại dương.
Những tiếng nguyền rủa hoà lẫn tiếng sóng ngàn khơi. Những bà goá còn thách thức
biển cả đã chưa đủ tàn ác khi cướp mất chồng họ, ngày nay còn giành giật con
cái họ nữa.
Tiếng báo động lan truyền sâu rộng và mau chóng giữa thôn
làng. Các bác ngư phủ bị đánh thức dậy, hốt hoảng thắp đèn đuốc chạy ra thuyền.
Các con thuyền thi nhau rời bến. Người chèo chống vào sâu đại dương, kẻ men
thuyền dọc bờ vịnh nước. Khắp nơi đầy tiếng gọi, tiếng nói hoà lẫn với tiếng
sóng gầm lúc này trở nên dữ dội, với tiếng cười thật rùng rợn của thằng Tèo
điên.
Giữa cảnh xáo trộn bấn loạn, Ngọc Hạnh chỉ còn biết ôm mặt
khóc :
- Trời ơi, trời đã cướp mất đứa con cuối cùng của tôi rồi, trời
ơi. Hai đứa con của tôi đã chết rồi, chưa đủ sao ? ! Con ơi, sao con không nghe
lời má mà lại ra đi lúc má đang ngủ ? Bây giờ con ở đâu ? Còn sống hay chết ?
Con có lạnh không ? Có đói không ? Lậy trời, đừng cướp mất con tôi ! Tôi chết mất
! Trời ơi là trời… Hu, hu hu !...
Các bà vừa cảm kích, vừa thương con, nước mắt chảy dàn dụa
theo Ngọc Hạnh, vật mình vật mẩy, kêu la vang trời. Và lúc này thằng Tèo điên
đã tiến đến gần họ. Nó cười vui trước cảnh đại hoạ của dân làng. Thấy bóng nó,
Ngọc Hạnh chạy tới như điên như khùng :
- Tèo ơi, mày biết không, mày còn nhớ bé Hùng không, nó đang ở
ngoài biển kia với cả bọn trẻ. Bé Hùng vẫn cho mày kẹo bánh, tiền bạc đó. Nó nhịn
ăn để cho mày đó. Bây giờ nó lâm nạn rồi, Tèo ơi. Tao mất con rồi. Tao không
còn con nữa, Tèo ơi. Mày cố gắng đi tìm nó cho tao đi. Hãy mang nó về. Trời, nó
chết lạnh, chết khát mất. Này Tèo ơi, mày hãy cầm lấy chiếc khăn này đi kiếm nó
và choàng cho nó. Mày hãy đi đi ! Tao thương mày nhiều. Tao sẽ săn sóc thêm cho
mày.
Ngọc Hạnh chắp tay van lơn thằng Tèo điên. Nó nhìn biển rồi lại
cười. Còn nàng, mỗi lúc mỗi thêm điên khùng:
- Mày không hiểu tao nói sao, Tèo ơi ? Bé Hùng hôm nọ nó chạy
về lấy thuốc băng chân cho mày đó. Nó tốt với mày mà ? Nó đang ở ngoài khơi đấy.
Mày hãy đi tìm nó đi ! Tại sao mày cười ? Sao mày ác thế ? Đi tìm nó mau lên,
Tèo ơi, tao van mày !
Nàng khóc không thành tiếng nữa. Lúc này thằng Tèo cũng không
cười nữa. Nó đứng ngơ ngác bất động đưa mắt hết nhìn nàng lại nhìn ra biển, hết
nhìn ra biển lại quay nhìn nàng, trong lúc nó cuốn chiếc khăn quàng quanh tay
áo nó.
Chương 9
Từng giờ phút thấp thỏm, khiếp nhược kế tiếp nhau uy hiếp
Thanh Hải. Không một bóng người còn lại trong làng. Nhà cửa mở toang. Gia đình
bỏ ngỏ. Tất cả đã ở ngoài bãi hoặc trên biển nước mênh mông. Các con thuyền lướt
sóng mau lẹ, giao nhau chạy về mọi hướng. Các bà mẹ rũ rượi mệt nhoài vẫn rền
vang tiếng khóc bi ai.
Tất cả đều xúc động và thương tâm trước niềm đau tê tái của
Ngọc Hạnh. Các bà thay đổi nhau an ủi nàng :
- Thôi khóc làm gì nhiều. Chúng tôi cùng chung số phận bất hạnh
như chị, nhưng chắc chắn chị khổ đau hơn chúng tôi. Những tai họa ấy thường
xuyên đe doạ dân chài lưới này. Nếu biển cả đem lại cơm cháo cho chúng tôi thì
cũng chính biển cả là kẻ thù của chúng tôi. Trước đây và sau này, biển cả còn
tiếp tục bắt chộp con cái chúng tôi. Chúng tôi vẫn dạy để con cái chúng tôi một
ngày kia sẽ vượt thắng biển cả. Chúng tôi đã quen nhìn con chúng tôi tung mình
vào sóng gió. Chúng tôi chào đời, sinh sống và chết đi trong cuộc chiến đấu với
đại dương. Nhưng còn chị, chúng tôi hiểu chị, chúng tôi thương chị chưa quen với
thử thách của đại dương. Chị khổ đau hơn ai hết trong lúc này. Tại sao chị lại
đến ở đây ? Tại sao gió biển lại thổi chị phiêu bạt đến nơi này giữa chúng tôi
?
Còn các ông, các ông không ưa than van khóc lóc. Các ông tìm
cách trấn an nàng :
- Chị cứ bình tĩnh, hoàn cảnh như thế này, dầu kinh hãi mấy
cũng chưa phải là tuyệt vọng đâu. Sóng biển không đến nỗi hung bạo tàn nhẫn quá
mức như mọi người tưởng. Không lẽ bao nhiêu thuyền bè, tầu buồm lại không nhìn
thấy chiếc thuyền chúng nó ra mãi tít ngoài khơi. Có thể tụi nó trôi dạt vào chỗ
nào đây. Tụi nhỏ nó đâu có tài giỏi chèo chống gì đâu !
Niềm hy vọng cuối cùng vẫn còn leo loét chập chờn.
° ° °
Từng con thuyền trở về, chở theo niềm thất vọng mới. Không một
tin tức gieo vui. Tất cả vẫn trong một tình trạng não nề lúc trước. Họ căm tức
nguyền rủa như những lần ra đi suốt ngày để rồi lúc tối trở về với con thuyền
trống rỗng. Mọi người vẫn chờ đợi, chờ đợi cho tới chiếc thuyền cuối cùng của
ông Trọng, ba của thằng Thành Cồ. Ông là một tay ngư phủ lão thành, gan dạ, tài
khéo dám đương đầu với mọi sóng biển. Ông là niềm hy vọng cuối cùng của dân
làng. Vừa thấy chiếc thuyền ông trở về, mọi người xô tới :
- Bác Trọng ơi, có thấy gì không ?
- Chúng nó đâu cả rồi ?
Mặt mũi thảm não, ông lắc đầu lia lịa. Cha của thằng Toàn, thằng
Minh, thằng Hoà… chạy tới. Họ quây quần với nhau tìm kiếm kế hoạch. Cha thằng
Thắng mở đầu :
- Tôi đi khắp cả phía bờ bên kia, thế mà vẫn không thấy bóng
dáng đứa nào cả.
- Tôi cũng thế, chèo tuốt ra giữa dòng cũng chẳng hơn gì.
- Theo tôi, cha thằng Toàn lập nghiêm, chúng ta phải tính lại
kỹ hơn. Hồi xẩm tối, tôi có thấy lửa cháy ở tận ngoài xa, có lẽ là chỗ ghềnh
đá, chỗ mà thỉnh thoảng chúng ta lại ăn trưa ở đó.
- Nếu vậy, có thể lũ nhỏ khi ra khỏi vịnh nước đã bị gió thổi
về phía ấy. Và khi chiếc thuyền trôi tới đó, đập vào ghềnh đá vỡ toang ra, và
chúng nó đã nổi lửa đốt các mảnh thuyền đó để ra dấu hiệu cầu cứu.
- Có thể, cha thằng Thành chen vào, lũ nhỏ đang trú ẩn ở đó
chờ đợi chúng ta. Không rõ chúng có biết leo lên mấy thềm đá ở trên không ? Nếu
không, nước dâng lên cao sẽ quét sạch bọn chúng. Thằng Thành nhà tôi trèo leo
giỏi lắm, tôi không ngại, tôi chỉ sợ cho mấy đứa kia thôi.
Và lúc này Ngọc Hạnh thảm thiết níu áo ông Trọng :
- Bác ơi, xin bác làm ơn cứu vớt tụi nó mau lên. Tội nghiệp
thằng Hùng, người nó vừa yếu lại vừa nhỏ, làm sao thoát nạn đây ? Xin bác mau
mau tới cứu con tôi. Gia đình tôi chỉ còn mình nó là lẽ sống. Bác không giúp,
tôi chết mất, bác ơi !
- Chị đừng hối thúc quá, tôi coi bé Hùng như con tôi. Con tôi
sống thì thằng Hùng nhà chị sống, con tôi chết , nó cũng chết như vậy.
- Xin bác làm ơn lưu tâm đặc biệt tới cháu. Nó không có cha
nó ở đây, bác ạ. Tôi nghe người ta ca tụng bác đã mấy lần can đảm cứu vớt những
người đắm đuối xưa nay, xin bác tận tình giúp cho.
Các ông tiếp tục bàn thảo kế hoạch. Ông Trọng tỏ vẻ lo âu :
- Các ông có nghe thấy sóng gió mỗi ngày mỗi lớn dần không ?
Mực nước dâng lên cao thêm. Chúng ta phải ra tay lẹ lên trước khi sóng biếc nuốt
trửng tụi nó.
Ngừng lại một lát, ông gọi các bà tới :
- Này bà Minh, bà Hoà, má thằng Thành đâu, các bà chạy về nhà
đưa đồ ăn, đưa nước và quần áo thêm cho tụi nó chứ. Mau lên các bà. Chậm trễ là
nguy to đó.
Các bà chạy rào rào về nhà vơ vét bánh trái, áo quần đưa ra
thuyền. Ngọc Hạnh cũng vội vã chạy về gói cho con bộ đồ bằng nỉ và hai chiếc
bánh nếp. Bà tất tưởi chạy tới gặp ông Trọng :
- Bác ơi, bác làm ơn trao cho bé Hùng dùm tôi với. Chắc lúc
này nó đang lạnh run và đói khát lắm ! Vạn sự nhờ bác cả. Ơn này tôi chẳng dám
quên đâu.
Vừa vác buồm đặt xuống thuyền, cha thằng Toàn đã chửi bới :
- Khốn nạn, tụi bay làm khổ các ông. Đánh cá mệt đừ cả người
suốt ngày rồi, đêm đến tụi bay cũng chẳng để cho các ông ngủ yên. Tụi bay sẽ
thác với các ông.
- Các bác có thấy không, ông Trọng ấm ức hùa theo, tôi mới khổ
chứ, chiếc thuyền tôi vừa đóng mới toanh thế mà cái thằng khốn kiếp rủ tụi nhỏ
đi chơi. Thế là tiêu tan công lao của tôi mấy năm trời nay. Thằng chết trôi đó
lát nữa về biết tay tôi. Tôi sẽ cho nó mềm đòn ! Nó là thằng phá gia chi tử.
Bà Thành thương con, vừa đặt đồ ăn uống xuống thuyền vừa can
ngăn chồng :
- Thôi mà, con nó trót dại. Oán hận đâu có ăn thua gì. Ông
mau mau đi đi, kẻo tụi nó chết mất.
Má thằng Toàn nói theo :
- Bác ơi, mai mốt rồi hãy tính tội tụi nó, bây giờ xin bác
hãy cứu vớt tụi nó đã. Tiền của ăn thua gì. Mạng sống tụi nó mới đáng quý chớ.
Chúng tôi trao phó con cho bác đấy.
Hành trang và lương thực đã sẵn sàng. Đoàn người xuống thuyền,
căng buồm. Ngọc Hạnh kêu gào theo :
- Các bác ơi, cho tôi đi với để lo cho bé Hùng !
Ông Trọng gạt đi :
- Chị cứ ở nhà, chúng tôi sẽ lo cho cháu. Chúng tôi coi nó
như con cháu trong nhà mà. Thôi các bà ở nhà lo cầu nguyện và chuẩn bị đón rước
chúng nó.
Ông Thanh đứng trên mũi thuyền và ra lệnh cho con thuyền nhổ
cọc. Họ đẩy thuyền ra khơi. Cánh buồm gặp gió, phồng lên rẽ sóng, dìu con thuyền
nhảy chập chờn trên sóng nước mênh mông.
Chương 10
Những giờ phút dài dẵng chờ đợi qua đi một cách nặng nề chậm
chạp. Tất cả dân làng ngồi ngoài bãi suốt đêm thâu. Hy vọng, sợ hãi, kinh hoàng
đều tập trung tất cả về ghềnh đá ngoài khơi. Người ta tả lại một cách tỉ mỉ từ
đỉnh cho tới chân nó. Mỗi người thêm vào một chi tiết và cuối cùng không mô tả
nào giống mô tả nào. Có người cho rằng ghềnh đá đó thoai thoải và lũ trẻ chẳng
phải khó nhọc lắm mới có thể leo tới đỉnh được. Người khác cãi lại rằng ghềnh
đá đó mọc thẳng đứng cheo leo, chúng nhỏ yếu làm sao trèo lên cao nổi. Người
khác nữa nghĩ rằng mực nước biển không bao giờ dâng tới bậc thềm trên cùng của
ghềnh đá và bọn chúng có thể trú ẩn ở đó một cách an toàn. Người kia không đồng
ý gân cổ biện luận rằng dù cho mực nước biển không lên cao đến mức đó, nhưng ngọn
sóng thần dư sức chồm lên quét sạch cả bọn.. Tuỳ theo mỗi người mô tả và bàn luận
theo các con tim dâng lên hoặc hạ xuống niềm hy vọng và ái ngại.
Ngọc Hạnh lân la hết nhóm nọ lại chạy sang nhóm kia, lắng tai
nghe mọi người bàn tán. Khuôn mặt nàng hiện nguyên nét bồi hồi lo lắng. Nàng
như đang nhìn thấy bé Hùng leo lên ngọn ghềnh giữa màn đêm hoang lạnh. Nàng cầu
khấn trời đất phù hộ cho mực nước thôi lên cao mãi. Trái tim nàng tê dại mỗi lần
tưởng tượng ra bé Hùng mặt mày tái mét, thở hổn hển, miệng mếu máo, chân tay
run lẩy bẩy, quần áo rách nát, da thịt vấy máu, thỉnh thoảng lại buông vào
không trung hai tiếng “má ơi”.
Tiếng gà gáy bắt đầu chỗi dậy từ vùng đêm tối. Ngọc Hạnh ngồi
trên phiến đá, mệt mỏi, run lạnh chờ đợi. Nàng thiếp ngủ lúc nào không hay. Bừng
tỉnh dậy, nàng vội nhìn ra chân trời bể cả.
Màn sương buổi sáng còn bao bọc dầy đặc trên một vùng biển rộng
lớn mờ mịt. Khí trời ảm đạm một mầu tang tóc. Bao con mắt mỏi mòn xuyên thẳng
vào màn sương như đang nhấn chìm biển cả, ngóng chờ con thuyền trở về cập bến.
Con thuyền như chất chứa niềm hy vọng hoặc nỗi đắng cay thê thảm. Sương mù tan
dần vào biển rộng theo nhịp điệu bình minh tiến tới. Và bây giờ mặt trời đã xuất
hiện trước mắt với dáng vẻ đầy ngái ngủ, rụt rè. Từ xa xa, giữa muôn ngàn làn
sóng lấp loáng, một cánh buồm trắng bay về như cánh chim bồ câu sắp trao tới bức
thư đưa tin mới.
Mọi người nhấp nhổm, chỉ trỏ nhau về hướng cánh buồm, nín thở,
hồi hộp. Cánh buồm mỗi lúc thêm hiện rõ trên nền trời xanh nhạt. Rồi con thuyền
đen chở cánh buồm chập chùng bước tới. Và đúng rồi, mọi người hô lên:
- Đúng là thuyền của bác Trọng ! Cầu trời cho làng này thoát
nạn.
- Không biết có tụi nhỏ dưới đó không ?
- Buồn hay vui đây ? Sống sót hay biệt tích rồi ?
- Cầu Trời cho con tôi còn sống !
Con thuyền tiến lại gần hơn. Các cặp mắt banh to dán vào con
thuyền buồm lướt sóng. Và lúc này hai bên đã nhìn ra nhau. Họ vẫy tay, gọi nhau
ơi ới, mừng rỡ, nhảy cẫng lên, mắt hoen lệ.
- Chúng nó kia rồi !
- Thằng Minh đứng trên mũi thuyền kìa !
- Thằng Hoà sún nhảy cà tưng quá trời, mày !
Con thuyền vừa cập bến, tụi nhỏ xô nhau nhẩy lên bờ, chạy vội
tới nắm tay má chúng nó. Các bà cũng xô lấn nhau, đưa tay ra kéo lấy con, ôm ẵm
vào lòng như lúc còn tuổi thơ. Họ đã tìm thấy châu ngọc mà tưởng chừng sóng gió
đã cướp giật mất khỏi vòng tay họ rồi.
Từ nãy tới giờ Ngọc Hạnh vẫn dớn dác tìm bóng dáng con, nhưng
chẳng thấy một dấu vết. Nàng sửng sốt :
- Hùng ơi, con đâu rồi ? Má đây nè ! Hùng ơi, Hùng !
Không một dư âm, không một tiếng vọng và cũng chẳng thấy bé
Hùng chạy nhảy lên bờ như bọn nhỏ kia.
- Toàn ơi, bé Hùng đâu, cháu ? Nó có sao không ? Nó đâu rồi,
Toàn ơi ?
Thằng Toàn lém lúc này hiền như củ khoai, cù lần hết chỗ nói.
Nó e lệ lắc đầu trước những câu hỏi dồn dập của Ngọc Hạnh.
- Dạ, cháu không thấy nó đâu cả.
Không chờ đợi được nữa, nàng chen lấn, rồi nhảy xuống thuyền
lục lọi, săn kiếm :
- Hùng ơi, con ở đâu ? Con nghe thấy má gọi con không ?
Nhìn thấy bác Trọng ngồi trên mũi thuyền yên lặng, thảm não,
nàng kêu lên hốt hoảng :
- Bác ơi, con tôi đâu rồi ?
Và không nghe thấy gì nữa. Đau khổ tới cùng cực, nàng té xuống
lòng con thuyền bất tỉnh, không động đậy.
Thế là chuyến trở về vừa ngời sáng hân hoan đã vội vã tràn ngập
u ám, tiêu điều. Người ta bế nàng về nhà với niềm thương hại cho nàng thiếu phụ
bất hạnh. Không tiếng cười nói reo hò mừng vui nữa. Đám đông tản mác dần. Một số
người, nhất là trẻ con theo sau nàng như một đoàn tháp tùng và hơn thế, như một
đám táng. Bé Hùng biệt tích, giờ đây đã là đầu câu chuyện trên môi mép mọi người.
Người ta hạch hỏi Thành Cồ như một thủ phạm :
- Thằng Hùng mất tích từ lúc nào, mày ?
- Mày coi nó thế à, thằng gà toi này !
- Mày có đoán lúc này nó ở đâu không ?
Thằng Thành bấn người, sợ sệt, ú ớ :
- Nó cùng với tụi con leo lên tới thềm đá trên cùng rồi. Và nếu
không bị ngọn sóng thật cao đổ xuống lúc ấy, chắc nó sống sót. Từ lúc đó, con
không thấy nó đâu nữa.
Như quên đi mối thù hận, thằng Dũng đỡ lời cho thằng Thành Cồ,
mặt mày còn tái xanh mét như gà thiến :
- Thằng Hùng vẫn đi theo tụi con hoài. Nó chì lắm, leo núi rất
mạnh bạo. Nó đã nằm sóng soài trên bậc đá với tụi con rồi mà ! Sau đó con thiếp
đi và từ lúc đó con không hay biết gì nữa.
Lúc này ông Trọng mô tả thêm như vớt vát mặt mũi :
- Vừa tới ghềnh đá, tôi thấy chúng nó nằm la liệt, im lìm như
những xác chết. Chúng nằm cả đấy, trừ thằng Hùng. Đắp mền cho tụi nó xong,
chúng tôi lần mò đi kiếm mọi hốc đá, nhưng không thấy tăm hơi. Sau khi lau mặt
mũi cho tụi nhỏ tỉnh dậy, chúng đòi ăn uống như bầy heo. Tôi hỏi chúng thằng
Hùng đâu, chúng nó lắc đầu, chỉ trỏ ra biển. Tôi leo lên cao nhìn khắp nơi, nhưng
chỉ thấy sóng biển dập dồn. Tội nghiệp hai má con. Tôi đã gắng hết sức, nhưng
không giúp được gì cả.
Nắm được cơ hội thuận lợi, lúc này con nhà Dũng mới bồi thêm
một cú đá móc lò nữa :
- Nếu thằng Thành nghe con, đâu tới nỗi buồn phiền thế này !
Các bà thở dài, rồi lần lượt kéo nhau ra về. Còn lại bên giường
Ngọc Hạnh và săn sóc cho nàng là chị Hoạt, người bà con đã cho Ngọc Hạnh tạm
trú.
Chương 11
Sau một hồi ngất đi khá lâu, Ngọc Hạnh tỉnh dậy. Nàng mê man
với những cảnh tượng hãi hùng trong cơn ác mộng vừa qua. Chung quanh nàng thật
yên tĩnh, sáng sủa. Những đồ vật quen thuộc vẫn nằm trật tự nguyên tại chỗ. Vẫn
bình hoa đó, vẫn hàng sách báo quen mắt đó, vẫn những đồ chơi của bé Hùng trên
bàn… Nàng còn nằm im một lúc, đưa mắt rảo nhìn khắp một lượt quanh căn phòng nhỏ.
Giật mình như nhớ ra điều gì, nàng nhìn sang bên cạnh và đưa tay rờ rẫm. Không
thấy gì cả, nàng rú lên một tiếng, rồi lại ngất xỉu.
Lần này tỉnh dậy, nàng từ từ mở mắt, bình thản. Nét mặt nàng
khô cứng rắn rỏi lại, cặp môi mím chặt. Trái tim nàng đã vắt hết thương đau và
nước mắt. Nàng không khóc lóc được nữa. Giọng nàng khàn khàn ngột ngạt mất rồi.
Nàng quay sang nhìn chị Hoạt, nài xin chị kể lại diễn tiến câu chuyện từ đầu tới
cuối xem sao :
- Chị ơi, chị làm ơn kể lại cho em nghe tất cả đi, em chết mất
!
Bằng một giọng ngần ngại, chị Hoạt lặp bặp mở miệng :
- Buồn quá, cô ạ ! Cô nằm nghỉ yên đi. Hỏi làm gì nữa. Câu
chuyện đã hết rồi !
Ngọc Hạnh phều phào :
- Nó chết thật rồi sao ? Trời ! Tất cả đã trở về, chỉ trừ bé
Hùng. Trời ! Trời đã ăn cướp con tôi rồi ! Còn một vài bữa nữa chồng em ra đây.
Chúng em sẽ khổ sở. Chúng em là những kẻ bất hạnh nhất trên cõi đời ô trọc này
!
Dù mệt nhọc rã rời và hầu như cạn tiếng, nàng trách mình đã
thiếu bổn phận :
- Chính em đã đánh mất con em. Vì em mà nó chết. Nó yêu thích
biển cả, nhưng em thật ái ngại. Em vẫn canh chừng nó từng giây từng phút. Vừa
lúc em thiếp ngủ là nó vụt bay mất như con chim xổ lồng.
Không một nức nở. Không một tiếng khóc. Chỉ còn mê sảng và
điên cuồng :
- Suỵt, đừng nói ồn ào nữa ! Cả ba đứa đang nằm ngủ rồi. Làm
ơn đóng lại cửa sổ kẻo ánh sáng đánh thức tụi nó dậy mất. Ông Trọng đã tìm thấy
chúng nó nằm trên ghềnh đá. Tất cả mệt nhọc rã rời. Khi chúng nó tỉnh dậy, tôi
sẽ dắt chúng nó về nhà. Các người nhìn thấy không, cả ba đứa đều tươi đẹp hồn
nhiên ?
Chị Hoạt ngơ ngác không hiểu Ngọc Hạnh vừa nói lảm nhảm những
gì ?
- Cô Hạnh ơi, cô nói gì vậy ? Tội nghiệp cô quá ! Trong đời
tôi, đã bao lần chứng kiến những cảnh thương tâm, những cuộc đắm tầu thuyền,
nhưng chưa thấy ai đau khổ hơn cô. Đừng thất đảm quá ! Cô còn một bổn phận nữa,
bổn phận đối với chồng cô. Giờ phút này anh ấy cần tới cô hơn bao giờ hết.
- Phải, chị nói đúng. Bé Hùng mất đi, là chúng em mất hết. Bé
Hùng mất đi, là ý nghĩa cuộc đời chắp cánh bay xa. Lúc này em chỉ còn một bổn
phận duy nhất là thờ chồng. Anh sắp đến đây. Em phải tìm cách ngăn cản. Em sẽ
viết thư cho anh, bảo anh đừng ra đây vội. Trời ơi, giúp tôi với, tôi điên mất
!
Nàng sờ soạng đưa tay trên bàn tìm bút giấy, nhưng nàng lại rờ
thấy một lá thư do người phu trạm mới đưa tới sáng nay lúc nàng còn nằm bất tỉnh.
Nàng giật mình, vội vã xé thư ra đọc :
Huế, ngày…
Anh không chờ được nữa. Anh nhớ con quá. Đúng như em nói, tất
cả công việc làm ăn không phải là công chuyện lớn của cuộc đời chúng ta. Anh chỉ
còn thấy hứng khởi mỗi lần nhớ tới em và con. Anh như chỉ còn con và em hiện hữu
ở trần giới này. Vài ngày nữa, anh sẽ lấy vé xe lửa tốc hành đi thăm em và con.
Đôi hàng vắn tắt anh báo tin em hay. Anh mong mỏi từng giờ
phút ra gặp em và con.
Anh của em
Trời ơi, nàng thốt lên, anh sắp tới đây rồi sao ? Biết ăn nói
thế nào đây ? Anh đã mất con rồi. Bé Hùng đã ra đi vĩnh viễn. Lấy con đâu mà trả
cho anh ? Làm sao để báo cho anh đừng đến đây nữa ? Có mỗi một việc coi đứa con
mà coi không xong. Còn ai tồi tàn hơn em không ? Em không xứng đáng làm vợ anh
nữa đâu !
Thổn thức xong, nàng thở hổn hển và cảm thấy nhẹ nhõm tâm tư
hơn. Nàng ngồi dậy, vươn vai và định đứng dậy ra ngoài thì tiếng xe ngựa dần tiến
lại.
- Thôi đúng rồi, nàng cuống quýt, anh đến nơi rồi !
Nàng định chạy trốn, nhưng chân nàng như dính chặt xuống nền
nhà.
Chiếc xe dừng lại. Những bàn chân lọc cọc bước xuống. Nàng ngồi
xuống giường, mặt cúi vào vòng tay đặt trên hai đầu gối.
Cánh cửa mở ra :
- Anh về đi, anh về đi !
Nàng không nói thêm được gì nữa. Tiếng khóc nức nở, nghẹn
ngào.
Chị Hoạt đứng dậy định trấn an,
- À chú, chú tới hồi nào vậy ?
Không chờ chị Hoạt nói thêm, và như linh cảm thấy chuyện buồn,
chàng vội vàng kêu lên :
- Hùng ơi, con đâu rồi ?
Chàng gọi thêm một lần nữa và mắt chàng dồn cả về phía chiếc
gối dài. Chàng thấy một vật đen nằm trên đó bắt đầu cựa quậy. Chàng lao tới, gọi
dập dồn :
- Có phải Hùng đó không, hả Hùng ?
- Ba ơi, ba, má con đâu rồi ?
Chàng mở vội lượt khăn ra, bỡ ngỡ, mừng rỡ ôm con vào lòng.
Ngọc Hạnh lạ lùng, im luôn tiếng nức nở, đứng nhổm dậy chạy tới, giành lấy con
:
- Con ơi, con nằm đó hồi nào mà má không hay. Trời ơi, tôi đã
tìm thấy con tôi rồi ! Sao con làm má buồn khổ thế…
Bao nước mắt và bao mừng rỡ đang hoà chung tấu khúc yêu
thương giữa căn nhà này.
Chương 12
Sau cơn giông tố, trời bắt đầu sáng lại. Tin vui truyền lan
mau lẹ khắp xóm làng. Tất cả đổ xô tới thăm bé Hùng. Đối với người dân ở đây,
đó chính là một phép lạ.
Từ lúc ngọn sóng bạc đầu tàn ác cuốn đi bé Hùng, nó không hay
biết gì nữa. Giờ đây nó kiệt sức nằm trên giường. Đôi mắt nó chỉ muốn nhắm nghiền
lại. Ngọc Hạnh tươi vui hẳn, nàng lăng xăng, cuống quít, chạy tới chạy lui săn
sóc cho cậu ấm tử như vừa chết đi giờ đã sống lại.
Lúc này thằng Tèo điên đang ngồi thản nhiên bên lối đi vào
nhà. Không thèm đếm xỉa tới ai, cũng chẳng quan tâm tới chuyện gì nữa, nó ngồi
nghiến ngấu cắn khúc mía ngọt. Chỉ có một mình Ngọc Hạnh mới hiểu và cắt nghĩa
được vai trò của thằng Tèo trong chuyến phiêu lưu này. Tình thương đã thắng trận
trong con người tồi tàn xấu xí đó.
Nàng kể lại cho mọi người tới thăm diễn tiến câu chuyện mà
nàng hiểu được sau khi đã dò dẫm hỏi thằng Tèo :
- Vào nửa đêm, một con thuyền nhỏ đã rời bến và sáng nay đã nằm
mắc cạn trên bãi cát ngoài xa kia. Không một ai còn lại trên thuyền cả. Đấy là
chiếc thuyền của hai vợ chồng ông Long. Ông vẫn còn đau yếu sau cơn cảm lạnh tuần
qua. Vợ ông suốt đêm lo thuốc thang hầu hạ ông. Một giờ trước lúc bình minh,
cánh cửa mở ra như một luồng gió thổi tung và thằng Tèo điên bước vào, hai tay
ôm một vật gì. Đó chính là bé Hùng nằm cuốn tròn trong chiếc khăn choàng, mê mệt
như chết lả, chết lạnh. Thằng Tèo thấy thế, nó hoảng sợ, bế vội bé Hùng vào bếp,
đốt lửa và sưởi ấm. Nó còn đổ từng giọt rượu vào miệng bé Hùng để tăng thêm nhiệt
độ trong người. Lúc ấy thằng Tèo sáng suốt và âu yếm như bà mẹ săn sóc đứa con
thơ.. Khi bé Hùng mở mắt tỉnh dậy, nó ôm vào ngực, rồi đứng dậy ra đi. Không
chào không hỏi, cũng chẳng một câu nói. Về tới căn phòng của tôi, nó đặt bé
Hùng nằm xuống ghế dựa dài, và vẫn cuốn tròn kín mít với chiếc khăn choàng tôi
đã trao cho nó hồi đêm.
Nghe xong, mọi người tấm tắc khen Tèo điên :
- Không ngờ thằng Tèo giỏi quá ta !
- Thế mà xưa nay tụi nhóc cứ chọc ghẹo phá phách nó hoài !
- Từ nay nên đối xử tử tế với nó đi !
- Không có nó, chắc lúc này cá mập sực thằng Hùng rồi.
Thằng Tèo điên lúc này chính là một thiên thần. Chính tấm
lòng hảo tâm và thương mến của hai má con Ngọc Hạnh đã gieo vào tâm hồn thằng
Tèo niềm biết ơn sâu xa, mầm mống biết ơn đã đâm chồi nẩy lộc mau lẹ trong những
giờ phút thất đảm nhất của nàng.
Thằng Tèo biết được bé Hùng đã ra khơi với tụi nhỏ và chúng
nó đang lâm nạn. Trước những tiếng khóc não nề và thảm thiết của Ngọc Hạnh, nó
đã cầm lấy chiếc khăn choàng và nó lừ lừ bước đi trên bãi cát. Ra tới bến, nó
nhảy lên chiếc thuyền nhỏ của ông Long. Giữa đêm tối mịt mù, nó chèo chống con
thuyền về phía ghềnh đá. Nó đến đúng lúc ngọn sóng mới hốt bé Hùng và chưa kịp
nhấn chìm dưới lòng đáy biển. Nó vớt bé Hùng lên thuyền, bọc vào trong khăn, rồi
quay trở lại. Nó không thèm cứu vớt bọn kia vì nó còn căm thù những chọc ghẹo của
chúng.
Sau những giờ phút yêu thương làm tỉnh trí, giờ đây nó lại
quay về cơn điên khùng. Nó nhìn hai má con Ngọc Hạnh, gật gù, không lời chào hỏi.
Rồi nó chụp lên đầu chiếc nón rách, lững thững ra đi… Bé Hùng nhổm dậy, vội kêu
lại :
- Chú Tèo ơi, ở lại chơi với cháu đi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét