Ghềnh đá cheo leo 1
Chương 1
Vào năm 1945, giữa mùa Thu của bầu trời thanh quang, chiếc xe
ngựa dừng lại trước xóm làng Thanh Hải. Một thiếu phụ trẻ đẹp bước xuống xe và
dắt theo cậu bé mảnh dẻ, ngơ ngác, mệt nhọc, khoảng chừng 6 tuổi, dầu cậu đã thực
sự lên 7. Người thiếu phụ thật hiền dịu, ảm buồn trong chiếc áo dài đen, mặt nhợt
nhạt tựa tàu lá dừa đang ve vẩy trên mái tóc như chào đón hai người khách mới đến
thăm viếng Thanh Hải. Những gói hành trang chất bên lối đi nói lên rằng hai mẹ
con người thiếu phụ này không phải về nơi đây để nghỉ mát một vài ngày hay một
tuần lễ, nhưng có lẽ hàng tháng, hàng năm.
Thực vậy, khi mới đặt chân tới đây, nàng đã hỏi thăm nhà người
quen làm nghề chài lưới. Nàng được người bà con dành cho căn phòng rộng rãi,
thoáng khí, tràn ngập nắng mai và hướng về biển rộng. Như một cô chim mái xoắn
xít dệt tổ ấm nuôi con, nàng thiếu phụ mau mắn trang trí căn phòng thật xinh xắn,
ấm cúng với những chiếc màn gió đầy hoa tươi thắm, với chiếc giường trải khăn
trắng êm, với chiếc bàn xếp đặt sách vở gọn gàng đẹp mắt.
Cuộc sống của nàng nơi đây đã quen thuộc, thích thú, thanh
thoát. Nàng đã hoà mình nhanh chóng giữa những người dân hồn nhiên đầy thân
tình. Hàng ngày nàng đi dạo, hoặc dắt con đi chơi trên bãi cát và dưới những
tàn cây rũ bóng mát. Hai mẹ con nàng đã dạn dĩ với nắng biển, với những làn gió
mịt mù bụi nước, với muôn tiếng sóng gào thét tự ngoài xa, và với nhiều nắng biển
chờn vờn da thịt ửng hồng.
Rồi những buổi chiều khi nước thủy triều rút xuống, nàng ngồi
trên bãi cát nhìn đứa con bé bỏng, ốm yếu chạy theo chúng bạn ra thật xa đuổi bắt
còng còng, mò tôm cá trong những vũng nước đọng, hoặc ngồi xuống múc cát ướt
xây lâu đài cổ kính; có lúc nàng chạy ra xem con đùa giỡn, mỉm cười và nhắn nhủ
con đừng nghịch bẩn. Cho tới lúc trời xẩm tối và gió thổi mạnh, nàng tới choàng
áo cho con và dắt con về ngủ. Về tới nhà, nàng tắm rửa cho con, thay quần áo, dọn
cơm, kể chuyện và khi đứa con thiếp ngủ trong lòng rồi, nàng âu yếm đặt con xuống
giường, hôn nhẹ lên mái tóc.
Còn lại mình nàng đơn chiếc trong căn nhà yên tĩnh và mặc cho
gió biển lùa vào thổi mạnh dồn dập, nàng ngồi trước bàn đọc sách hoặc cầm bút
viết nhật ký hàng giờ, không biết mỏi mệt. Nàng thả hồn say đắm, tuôn trào những
tư tưởng thầm lặng, những sợ hãi, những hy vọng, những yêu thương ngập tràn tâm
hồn trên những trang giấy trắng tinh.
Nếp sống của hai mẹ con thiếu phụ Ngọc Hạnh tại làng quê
Thanh Hải là thế đó. Những người dân ngư phủ ở đây chưa hiểu biết số phận của
hai mẹ con nàng ra sao cả, và họ cũng chẳng mong muốn gì hơn là cần mẫn làm việc.
Những người dân chất phác này họ lam lũ hơn là tò mò. Đàng khác, thực ra cũng
không có gì bí ẩn và dị thường trong cuộc sống của người thiếu phụ trẻ trung
này.
Chương 2
Bất cứ những ai quen biết, thân thuộc cặp vợ chồng Ngọc Hạnh
trong những năm đầu tiên của cuộc sống hôn nhân, đều phải nhìn nhận đây là một
tổ ấm thật hạnh phúc. Đôi vợ chồng trẻ này sinh trưởng trong những gia đình lễ
giáo. Của hồi môn của họ không gì quý giá hơn là một tuổi trẻ lương thiện và một
tình yêu chân thành được tạo dựng trên một niềm kính trọng lẫn nhau.
Sau khi đã trải qua những ngày lận đận xây tổ uyên ương lúc
ban đầu, họ đang dần dần bước vào cuộc sống đầy đủ, thảnh thơi.. Với họ, những
đức tính tốt giá trị hơn giầu sang của cải. Tuy nhiên cả hai thứ đều giúp họ tạo
nên một cuộc sống tươi vui, xứng đáng.
Trước hết, người chồng được thâu nhận làm trong một hãng buôn
lớn tại Huế. Và nhờ cần mẫn, hoạt động, lanh lợi, chàng đã mở được một trương mục
riêng tại ngân hàng trong một thời gian ngắn. Bên cạnh chàng, cô vợ thật duyên
dáng và đảm đang mọi việc nội trợ. Với mức sống đó, với giá trị đó, hai vợ chồng
sống rất đằm thắm, yêu thương. Cuộc đời mỉm cười với họ. Họ sinh hạ được những
đứa con kháu khỉnh : hai trai, một gái. Cả ba đều ngoan ngoãn dễ thương. Nhưng
than ôi, một cơn sóng gió bất hạnh đã nổi dậy giữa cuộc sống phẳng lặng của họ.
Cho tới lúc sáu tuổi, cô chị cả vẫn lớn mạnh như một chồi cây
vươn sức sống và sau đó bắt đầu nhợt nhạt, héo tàn, mệt nhoài và chỉ trong vòng
mấy tháng sau cô đã kiệt sức, tắt thở. Hai năm sau cậu con trai thứ hai cũng vụt
tắt như người chị cả. Lúc ấy cậu cũng được sáu tuổi và người ta, cả khoa học lẫn
tình yêu thương đành chịu bó tay đứng nhìn cậu vĩnh biệt cõi đời.
Trong ba đứa con, chỉ còn lại một mình bé Hùng.. Và bây giờ
người ta cảm nhận thấy niềm kinh hãi gia tăng trên nét mặt của đôi vợ chồng trẻ
bất hạnh sau khi định mệnh đã tước đoạt mất hai đứa con yêu. Họ hoảng hốt mỗi lần
nhận thấy những dấu hiệu đầu tiên của căn bệnh. Bé Hùng cũng tàn héo như cây
hoa thiếu nước, và căn bệnh biến chuyển thật mau lẹ. Họ đã tìm kiếm tất cả các
bác sĩ và thầy thuốc nổi danh khắp nơi để chạy chữa cho con và sau cùng chẳng
còn bậc danh y nào để họ tìm đến nữa.
Tuy nhiên trong khu vực hai vợ chồng trẻ này sống có một bác
sĩ không danh tiếng lắm, nhưng ông hành nghề thật chăm chỉ và liêm chính. Họ đã
chạy tới cầu cứu ông trong cơn nguy biến và ông đã tới. Ông rất hiền hậu, gương
mặt hơi sầu buồn, cặp mắt đăm chiêu. Ông lắng tai nghe người vợ nức nở khóc
trong lúc thuật lại tình trạng bệnh hoạn của đứa con nhỏ, Sau khi khám bệnh
xong, ông ngồi vào bàn trầm ngâm suy nghĩ… rồi ông bắt đầu nói :
- Tôi biết ở dưới trần gian này có một vị danh y độc nhất có
thể chữa khỏi được con của anh chị. Anh chị có hay biết không ?
Người vợ sửng sốt, cuống quít hỏi dồn :
- Thưa bác sĩ, ai thế ? Tên ông ta là gì ạ ?
Bác sĩ bình thản trả lời :
- Hẳn không phải là tôi rồi. Và hầu như trước hết, các căn bệnh
phải tìm tòi ông chữa trị đã, nhưng rất tiếc phần đông người ta đã không đi tới
thăm bệnh ông..
- Dạ, thưa bác sĩ, xin bác sĩ làm ơn cho chúng tôi biết tên
và địa chỉ để chúng tôi tới tìm kiếm ông.
Người vợ sáng mắt, hy vọng, kêu cứu :
- Thưa bác sĩ, tôi sẽ lên đường tìm ông dù mãi tận chân trời
xa tắp.
Bác sĩ nghiêm nét mặt như truyền lệnh cho người thiếu phụ :
- Vậy chị hãy lên đường ngay không phút giây trì hoãn. Chị đừng
chờ đến ngày mai, nội ngày hôm nay chị hãy khởi hành. Vị danh y tôi muốn nói đến,
không ai xa lạ cả, đó là thiên nhiên. Chị hãy ra đi trao phó con chị cho thiên
nhiên. Nếu chị còn ở lại nơi đô thị này, tôi quả quyết với chị rằng trong một
thời gian nữa, không xa đâu, đứa con của chị sẽ nối gót anh chị nó. Chị hãy
tránh khỏi cuộc sống tù hãm ngột ngạt của thành thị đang giết chết dần mòn đứa
con của chị. Chị hãy đi xa khỏi Huế và tìm về bờ biển, nơi ấy con chị sẽ tìm gặp
được sức sống là không trung bao la, là khí trời thanh thoát, là mặt trời ấm áp
và là những chân trời bát ngát của biển cả. Chị tập luyện cho con chị làm quen
với bãi cát, dấn mình thấm nước muối của đại dương. Và một khi sức mạnh của con
chị tái sinh, chị hãy để cậu chạy nhảy tự do như gà tơ giữa đồng cỏ xanh tươi.
Rất may ở ven biển không thiếu trẻ con nô đùa, chị hãy để cậu trà trộn, hoà
mình vào lũ trẻ ấy đùa chơi thả cửa trên bãi cát. Chị đừng che chở cậu tránh nắng
tránh mưa. Hãy để mặc cậu ăn uống ngủ nghỉ tuỳ thích. Chẳng cần phải thuốc men
và thầy thuốc nào cả. Thiên nhiên tài khéo hơn các viện bào chế. Chỉ mình thiên
nhiên tạo nên phép lạ và kỳ diệu.
Dặn dò xong, ông đứng dậy cáo biệt ra về.
Ngọc Hạnh nhớ tới Thanh Hải, một làng chài lưới có người thân
thuộc. Thế là ngay trưa hôm đó, nàng lấy vé xe lửa đi Đà Nẵng. Và cũng chiều
hôm đó từ Đà Nẵng, nàng thuê xe ngựa hướng về miền cửa biển, nơi đây sự sống và
thần chết sẽ giành giật nhau mạng sống của đứa con trai nàng..
Chương 3
Sự sống đã thắng trận nơi đây. Chỉ trong một vài tuần lễ, như
một thân cây đang khô héo dần mòn trên mảnh đất khô cằn của thị xã và được đem
đi trồng miền đất phì nhiêu, thân cây ấy bắt đầu tươi dậy và hứa hẹn mùa nở hoa
xinh thắm trong những ngày tháng tới : bé Hùng đã thực sự tái sinh. Nhựa sống
đang lưu thông như khởi đầu một công việc huyền diệu. Người ta nhìn thấy nhựa sống
ấy chuyển vận dưới làn da mát lịm, tươi hồng. Cặp môi bớt đi mầu nhợt nhạt và
đôi mắt ánh chiếu lên ánh sáng vươn dậy của tuổi thơ. Và chính Ngọc Hạnh, nàng
cũng đang tái sinh. Nàng viết thư về cho chồng :
Anh thân yêu,
… Anh có thể ngờ rằng em chẳng còn là một người mẹ hạnh phúc
sao ? Hình như bầu trời đang trao trả hạnh phúc cho em và trao trả luôn cả hai
đứa con đã chết của chúng mình. Chúng sống lại trong bé Hùng và mỗi lần ôm ấp
bé Hùng, em như cảm thấy em đang ôm cả ba đứa trong lòng em…
Nhận được thư của vợ, người chồng vui sướng, và chỉ một vài
ngày sau đó, chàng rời Huế vào Đà Nẵng thăm vợ con. Chàng ở lại Thanh Hải gần một
tuần lễ và chỉ trong mấy ngày đó cũng đủ thời gian để chàng làm quen với khung
cảnh của những người thân yêu nhất cuộc đời đang sống. Gia đình đoàn tụ. Chân
trời hạnh phúc bừng sáng. Chàng theo chân hai mẹ con bước trên khắp vùng bãi biển.
Chàng chăm chú mỉm cười nhìn hai người đang vui sống.
Mới trong vòng vài tháng, bé Hùng đã tìm lại và gặp gỡ sức sống
tràn trề : thiên nhiên đã hoàn thành tác phẩm sự sống. Vào đầu tháng mười, Ngọc
Hạnh đã viết thư về Huế :
… Nó không còn là đứa trẻ nữa, nó là thằng giặc. Đâu đâu người
ta cũng trông thấy nó, cũng nghe tiếng nó reo hò. Nó là hiện thân của niềm vui,
của ồn ào, của chuyển động trong làng. Bây giờ nó không đi nữa, cũng chẳng chạy
nữa, nhưng nó bay. Nó không ăn nữa, nhưng nó nghiến ngấu. Người ta nhận thấy
trong thân hình nó, cả đến mái tóc nó đang chứa đựng một sức sống sôi bỏng,
vùng dậy. Anh hãy mau mau gửi quần áo thêm cho nó, rách tươm hết cả rồi. Anh có
tin thế không ? Chỉ còn có vùng trời biển cả là thành công lắng dịu nó, cản
ngăn nó. Thực sự biển cả đã ru nó vào cơn mê quay cuồng. Khi biển cả rút xuống,
mặt nó buồn nản. Lúc nước dâng lên, nó vỗ tay reo hò. Nó yêu thích biển cả như
nó đã hiểu được chính biển cả đã cứu vãn mạng sống nó. Cho tới lúc này chẳng
còn gì hấp dẫn nó cả. Anh có biết được nó mộng ước gì không ? Đất liền không
còn cung ứng đủ sức sống cho nó nữa. Phiêu du trên biển cả, chính là tham vọng
của nó đấy, anh ạ. Anh có biết không, sáng nay nó báo tin cho em là bác Trọng đồng
ý cho nó đi theo xuống thuyền ra biển đánh cá ! Em không ưng thuận. Em chỉ bằng
lòng cho nó đặt chân xuống thuyền lúc đã cập bến và buộc dây.
Vào phút giây viết thư cho anh này, nó đang ngủ. Rất tiếc anh
không có ở đây để nhìn ngắm nó đẹp dường nào. Má nó ửng hồng như trái đào tơ mịn,
thật tươi thắm, thật an bình. Và anh có thể tưởng tượng rằng, lúc thức dậy, nó
chính là một sức sống bão tố nổi dậy.
Chương 4
Vào buổi trưa thượng tuần tháng 11, một buổi trưa yên tĩnh, vắng
vẻ. Các ngư phủ đều ở ngoài biển đánh cá. Đàn bà con gái đang cặm cụi trên ruộng
muối hoặc trồng trọt trong vườn rau. Chỉ còn lại chừng mười mấy chú bé chưa được
sử dụng vào việc gì. Thế là thừa lúc vắng bóng người lớn, chúng trở thành chủ
nhân của bãi biển. Tất cả đều trong khoảng 7, 8 tuổi, ngoại trừ Thành là lớn nhất
lên 13 tuổi, với tư cách là đứa lớn nhất và có một số kinh nghiệm về biển cả,
người ta đã giao phó cho nó trông nom những đứa bé kia.
Dù tiết trời đang tiến vào mùa lạnh, nhưng ngày hôm đó tiết
trời thật nóng nực, không một cành cây đong đưa trước gió. Mặt trời gay gắt như
muốn nghiến ngấu thiêu đốt một vùng bãi biển.
Ngọc Hạnh tìm đến ngồi dưới bóng dừa trải rộng suốt miền bờ biển.
Bé Hùng nằm khoan khoái bên mẹ.. Ngọc Hạnh cất tiếng hát nhè nhẹ như dìu con
vào giấc ngủ trưa.. Chính trong lúc nàng dỗ con ngủ là lúc nàng cũng buồn ngủ.
Hai mi mắt nặng trĩu khép dần cặp mắt nàng lại. Bé Hùng đã giả vờ ngủ trong lúc
chính nàng đã ngủ thật sự.
Mặc khí trời nóng bức, lũ trẻ vẫn nô đùa hồn nhiên trên bãi
cát. Những tiếng cười ròn rã từ chỗ đám trẻ vọng lại làm bé Hùng không tài nào
ngủ được. Chờ đến lúc Ngọc Hạnh thở đều đặn, bé Hùng rón rén lách mình và lủi dần
như chú mèo con.. Nó lao mình về phía đám trẻ bạn đang vui chơi. Nó say mê
thích thú xin bè bạn cho nhập cuộc.
Sau một lúc đùa giỡn thoả thích, chúng rủ nhau ra bến thuyền
chơi mặc những lời cấm đoán của người lớn, vùng này là nơi “cấm địa” từ lâu. Bé
Hùng đang do dự vì sợ trái lời má thì lũ bạn tinh quái đã hối thúc :
- Ê Hùng đi chơi luôn mày, mau lên.
Nhìn lên bầu trời trong xanh rộng mở, tai nghe những tiếng cười
nói rộn rã của lũ bạn mời gọi tham gia vào cuộc phiêu lưu, bé Hùng chới với yếu
ớt trả lời :
- Không được đâu, má tao cấm đến đó rồi !
Thành Cồ khiêu khích :
- Bộ ngoan dữ. Đồ nhát như thỏ đế. Chúng tao có làm hại gì
mày đâu mà mày sợ !
Các đứa khác hùa theo :
- Đi đi Hùng. Đứa nào không đi là hèn.
Trước những lời khiêu khích rủ rê đầy quyến rũ, bé Hùng đứng
ngây người, hai tay đút túi quần cụt, mắt mở to nhìn đại dương mời gọi nhưng cố
lấy giọng cương quyết :
- Thôi chúng mày cứ đi đi, tao hèn cũng được.
Thế là cả đám giặc con lại nhao nhao lên :
- Ê, lêu lêu thằng hèn, thằng Hùng hèn tụi bây ơi.
- Thỏ đế bay ơi !
- Đồ cù lần lửa !
- Sịt nó ra đi. Nghỉ chơi với nó đi !
- Đồ công tử bột !
Trước những lời khiêu khích, sỉ vả của bè bạn, máu trong người
bé Hùng như sôi lên vì tự ái, vì trùng dương mê hoặc. Không thể kháng cự được nữa
nó nhìn vội về phía mẹ đang ngủ, co giò chạy bay về bến thuyền, phóng người lên
một chiếc thuyền còn cột dây trước những lời reo hò, tán thưởng, khuyến khích của
lũ bạn.
Đã một lần lỡ phạm vào một lầm lỗi, người ta dễ dàng bị lôi
kéo vào những lầm lỗi kế tiếp.. Tội lỗi như một guồng máy sẽ chẳng buông tha
người nào đã để nó một lần lôi cuốn. Thủy triều rút xuống : mặt biển lặng lẽ, bằng
phẳng. Đã hơn nửa giờ bọn nhóc làm chủ chiếc thuyền, đua nhau lắc lư, chòng
chành con thuyền đứng tại chỗ. Cả bọn đã bắt đầu hết hứng thú, lãnh tụ Thành Cồ
bối rối tìm trò chơi khác mới mẻ hơn để gây hào hứng cho đàn em.. Sau một lúc
im lặng suy nghĩ, lãnh tụ nhà ta hiên ngang đề nghị :
- Ê, tụi bay ơi, chơi trò này hoài không khá được. Bây giờ tao
bầy trò chơi khác hấp dẫn hơn chịu không ?
Cả bọn reo vang :
- Chịu, chịu chơi hết mình mà !
Hắng giọng vài cái ra oai, Thành Cồ trịnh trọng tuyên bố :
- Bây giờ tụi mình sẽ đi dạo bằng thuyền một vòng vịnh nước
này, rồi sau đó sẽ “đổ bộ” xuống làng Thanh Trì phía bên kia để hái ổi và quất
chua. Mê ly rùng rợn lắm tụi bay ơi ! Chịu không ?
Thế là cả bọn vỗ tay reo hò ầm ĩ :
- Hoan hô Thành Cồ chịu chơi ! Hoan hô…
Bé Hùng khoái chí, nhảy cà tưng mừng rỡ. Như say men rượu, hứng
thú dâng lên, nó thoăn thoắt chạy lên mũi thuyền tháo dây cột ra và bắt đầu cất
giọng ca. Cả bọn nhao nhao hát theo :
- Ngày bao hùng binh tiến lên… Đi là đi chiến đấu, đi là đi
chiến thắng, đi là mang linh hồn non sông…
Bọn trẻ đã dần dần ra khơi, tưng bừng oai phong như một ngày
duyệt binh, đại lễ. Có lẽ Kha Luân Bố lúc đặt chân lên Tân thế giới cũng chẳng
oai hùng, hăng hái như đám trẻ này.
Nhưng con thuyền khi đã ra khơi, như con ngựa đứt dây cương,
không còn dễ dàng tuân theo ý muốn của lũ nhỏ nữa, nó tuân theo giòng nước cuốn
ra biển cả.
Con thuyền dần dần xa bến với người chèo lái nhỏ bé không
kinh nghiệm, nó trôi về hướng đại dương mà lũ nhỏ vì ham vui không nhận ra.
Chúng đang say biển cả, đang vui với lời hát câu hò, đang sống trong bầu trời tự
do, không bị ràng buộc. Người hùng Thành Cồ trịnh trọng điều khiển đám bộ hạ tí
hon như vị Thuyền Trưởng, trong lúc con thuyền mỗi lúc mỗi dời xa bến.
Chúng không đoán được con thuyền đã rời xa bờ bao nhiêu.
Chúng cứ ngỡ con thuyền vẫn còn chòng chành trên vịnh nước, nhưng thực tế nó đang
tiến dần vào vực thẳm của biển sâu đầy nguy hiểm. Mục tiêu chúng định hướng tới
cũng xa dần khỏi tầm mắt.
Nhưng rồi sau cùng chúng cũng ý thức được, những tiếng cười
nói ròn rã đột nhiên im bặt : con thuyền đã thuộc hẳn về lòng đại dương. Sóng
gió thổi tứ phía. Sóng biển ồ ạt đánh vào mạn thuyền. Nước bắn lên tung toé.
Con thuyền chòng chành như muốn lật úp xuống. Sự hãi hùng, kinh ngạc, hoảng hốt
hiện rõ trên các khuôn mặt ngây dại.
Thành Cồ bắt đầu mất bình tĩnh, cuống quít lèo lái con thuyền
vào bờ nhưng vô ích. Con thuyền vẫn khăng khăng lao mình càng ngày càng sâu vào
lòng biển rộng bao la. Con thuyền đã thực sự thuộc trọn về sóng biển, về sức mạnh
của gió. Thành Cồ đã hoàn toàn bất lực. Gió biển thổi ào ạt, thế mà mồ hôi vẫn
đổ giọt trên má, trên trán nó. Bao nhiêu sinh mạng nằm gọn trong tay nó, không
gì cứu vãn hoặc vớt vát được. Lũ nhóc con đã bắt đầu than khóc, hò hét tuyệt vọng.
Triều sóng mênh mông đã át giọng đoàn quân viễn chinh thảm bại.
Màn chiều buông xuống. Mặt trời đang lui dần và ngụp lặn vào
lớp bụi mù của sóng nước trùng dương. Không một cánh buồm, một chiếc thuyền, một
con tàu thấp thoáng ngoài chân trời xa tắp. Tất cả chỉ còn là mây trời và đại
dương ngút sóng. Niềm kinh hoàng dâng cao theo mực nước càng ngày càng cao. Tụi
nhóc con ôm chặt lấy nhau, mặt nhợt nhạt, kêu la, khóc lóc, than van đổ lỗi cho
nhau.
Sóng triều như những con thú hoang, hàng hàng lớp lớp gầm rống
như muốn ăn tươi nuốt sống lũ trẻ. Những con thú hoang hung bạo đang đói mồi chầu
chực, rình rập bên cạnh đám trẻ đáng thương. Con thuyền đong đưa trước gió, lúc
như nhảy vọt lên cao, lúc đâm nhào sâu thẳm xuống lòng nước theo đà ngọn sóng.
Chỉ có Thành Cồ và bé Hùng là còn chút máu mặt. Bé Hùng liên tưởng đến chuyện
chàng Lỗ Bình Sơn trôi giạt vào hoang đảo lạc lõng. Hình ảnh đó khiến nó yên
tâm chút ít. Và chẳng bao lâu, hình ảnh ấy đã trở thành sự thật.
Vào lúc mặt trời chìm hẳn xuống vực sâu của biển cả là lúc
con thuyền trôi giạt tới một ghềnh đá. Cả bọn hò hét nhau, cố chèo chống vào mỏm
đá. Và trong chốc lát con thuyền mỏng manh xô mạnh vào lớp đá thoai thoải. Cả bọn
trẻ, lớp bắn lên các phiến đá gần đó, lớp nằm chổng kềnh, sóng soài trên nước,
rồi lóp ngóp nhoai lên ghềnh đá, mặt mũi chân tay sây sát, và con thuyền vỡ tan
tành thành từng mảnh ván.
Chương 5
Hỏm đá vừa lãnh nhận đoàn quân tí hon bại trận nằm dưới chân
ghềnh đá đơn độc mọc cheo leo trên mặt biển rộng. Sóng thủy triều chưa bao giờ
ngoạm hết đỉnh ghềnh đá, chính vì thế nơi đây từng đoàn chim đã dùng làm nơi tạm
trú giữa màn đêm. Ghềnh đá này như một ngọn hải đăng thân thuộc của các nhà
hàng hải. Nơi đây báo hiệu cho họ hãy canh chừng mấy khối đá ngầm mọc gần lối
đi vào hải cảng Đà Nẵng.
Chắc chắn thực trạng không hứa hẹn một chân trời sáng sủa,
tuy nhiên cũng đủ đem lại cho lũ trẻ một cảm tưởng được cứu vãn. Chúng không
còn vui vẻ được như trước nữa. Chung quanh chúng, sóng nước đại dương vẫn thi
nhau gầm thét, tức giận, nổi nóng như vừa chộp hụt những con mồi thơm phức.
Như những kẻ vừa thoát nạn tử thần, chúng gượng cười bên
nhau. Nhưng rồi màn đêm dầy đặc thêm, càng gieo sâu mối kinh hoàng cho bọn trẻ.
Hơn là một người cha che chở, Thành Cồ lúc này được coi như bà mẹ ấp ủ.
- Anh Thành ơi, em sợ quá…
- Em đói quá trời nè !
- Em lạnh quá xá !
- Bắt đền anh Thành đó, ai bảo rủ tụi em đi !
Thành Cồ vừa run sợ, vừa tỏ vẻ đàn anh lấn át :
- Tụi bay im đi, không đứa nào được kêu ca gì nữa. Tụi bay
móc túi ra xem còn đồ gì ăn không ? Đem góp lại ăn chung với nhau đi !
Đứa còn trái ổi, đứa mẩu bánh mì, đứa chiếc bánh nếp… Tất cả
theo lệnh của đàn anh Thành Cồ góp lại. Sau đó chúng phân chia đều cho nhau. Bữa
ăn đạm bạc chấm dứt mau lẹ với gói kẹo nhỏ của bé Hùng.
Giữa những mảnh ván nằm rải rác trên ghềnh đá, chúng mò mẫm
được một bịch nước. Thế là chúng lại chia đều nhau mỗi đứa một vài ngụm.
Người ta thường nói đêm qua mau, nhưng phải chăng nó chỉ mau
với những ai êm ái dưới mái nhà lặng gió, với chăn chiếu đầy đủ, chứ đâu phải với
những kẻ màn trời chiếu đất như đám trẻ này ? Ngày càng nóng, đêm càng lạnh.
Sóng gió càng hung hãn, nỗi kinh hoàng càng dâng cao. Bọn trẻ ngồi bó gối dưới
chân ghềnh đá, run rẩy, sụt sùi trong đêm tối dầy đặc. Bé Hùng thổn thức và nản
lòng trước ghềnh đá chật hẹp, khô khan, khác hẳn tưởng tượng của nó về hải đảo
thần tiên của Lỗ Bình Sơn. Thành Cồ ngồi trầm ngâm tìm kế hoạch. Có lẽ nó đang
lớn lên thêm cả gang tay trong cái đêm muôn thuở này. Giữa những giờ phút hiểm
nguy đó, nó cảm thấy cần phải gan dạ, cương quyết và nhanh trí. Nó đứng dậy
đanh thép hịch quân sĩ :
- Tụi bay hãy im đi, nghe tao nói đây. Tụi bay không cảm thấy
mắc cỡ khi khóc lóc và tỏ ra nhát đảm sao ? Tụi bay nhớ rằng hèn yếu như vậy, tụi
con Hằng, con Mai… chúng sẽ cười vào mặt vào mũi cho mà coi. Hãy tỏ ra chúng ta
là những nam nhi can trường ! Thằng Phát, mày xưng là Tarzan, vua rừng già kia
mà ! Thằng Minh, mày ham bắt chước Django bắn súng chì hết chỗ nói, sao bây giờ
mày khóc dữ vậy ? Còn thằng Hoà, mày chuyên bắt nạt thằng Thu gầy và con Lệ lé,
sao lúc này mày tỏ ra yếu đuối thế !... Thay vì ngồi lúc nhúc vào nhau như đàn
bò gặp lúc trời giông tố, tụi bay hãy nhớ rằng tụi bay là những con nhà chài lưới
và một ngày kia tụi bay sẽ là những tay thủy thủ hào hùng. Nếu tụi bay muốn trở
về Thanh Hải gặp lại ba má, anh em, tụi bay hãy gồng lên và phải tuân theo lời
tao. Tụi bay có hứa thế không ?
Như một luồng điện mạnh chuyền giật cả bọn trẻ, chúng nhao
nhao lên :
- Đồng ý. Anh cứ ra lệnh đi, tụi em sẽ thi hành.
- Đứa nào không nghe, anh bợp tai liền đi.
- Hoan hô thuyền trưởng Thành Cồ !
Hùng khí vươn lên rồi, bọn trẻ quên hẳn khóc lóc, hãi kinh.
Chúng tỏ ra cứng rắn lại. Trí tưởng tượng của chúng bày vẻ ra những câu truyện
kể lại những chuyến tầu phiêu lưu, thám hiểm, rồi đắm tầu và đoàn thủy thủ tìm
cách thoát nạn. Thành Cồ đưa ra sáng kiến :
- Này, tụi bay. Tụi bay phong tao làm thuyền trưởng, thì giờ
phút này, tao phong tụi bay là bộ tham mưu của tao. Đồng ý hết không ?
Cả bọn gật đầu tán thành. Thành Cồ nói tiếp :
- Nếu vậy, tao bàn hỏi ý kiến tụi bay. Bây giờ tụi mình cùng
kiếm cách nào tốt nhất để thoát nạn. Mỗi đứa đều phải suy nghĩ và đưa ra sáng
kiến. Sau đó chúng ta sẽ quyết định. Toàn lém, mày hiến kế đầu tiên xem nào ?
Bằng một giọng khàn khàn, Toàn lém phát biểu :
- Theo ý kiến em, chúng ta cần phải bắn súng đại bác tới chiếc
tầu nào gần nhất để họ giật mình và đi tìm kiếm chúng ta.
- Thằng Toàn ba xạo, tụi mình làm gì có súng đại bác mà bắn ?
- Ừ nhỉ, cũng chẳng có đạn nốt !
Toàn lém gân cổ cãi lại :
- Tao bất xét, hỏi ý kiến tao, tao đề nghị, còn theo hay
không có ai bắt tụi bay phải theo đâu ?
Thành Cồ chận lại và quay sang hỏi ý kiến thằng Vĩnh thẹo. Thằng
Vĩnh giật mình, rồi cũng đưa ra sáng kiến :
- Em đề nghị tụi mình leo lên đỉnh ghềnh đá kêu la rầm trời rồi
vẫy áo ra dấu hiệu.
- Không được, thằng Hoà sún nhào vô, thằng này ngu quá trời,
trời tối thui như thế này mà mày vẫy áo thì ma xó nó nhìn thấy à ? Em đề nghị với
anh Thành thế này, tụi mình viết thư, bỏ vào chai, nút kín lại, rồi thả xuống
biển.
- Mày lại còn ngốc hơn nữa, thằng Minh hô nhập cuộc, mày thả
chai, lỡ nó trôi sang phía bên kia bờ thì sao ? Tao có ý kiến là chúng mình đốn
cây, rồi khoét ruột. Thế là tụi mình chèo chống về nhà có ngon không ?
Bé Hùng, lúc nãy đến giờ ngồi im nghe bạn bè thảo luận, nóng
ruột, nó lại chê thằng Minh hô :
- Thằng này cũng ngốc luôn, ở đây làm gì có cây mà đốn. Tốt
hơn tụi mình nhặt các mảnh ván ghép lại thành một cái bè, thế có xuôi không ?
Lúc này, sáng kiến đã cạn, đứa nào cũng trịnh trọng tựa cằm
trên đầu gối. cả bộ tham mưu thuyền trưởng Thành Cồ đi vào bế tắc. Thành Cồ tỏ
vẻ lo ngại, bối rối vì chưa tìm được giải pháp mới mẻ nào. Thành Cồ tức tối
quay sang Dũng, đứa lớn thứ nhì trong đám.
- Con nhà Dũng, sao mày lì thế, đưa ý kiến lẹ lên chứ !
- Theo tao nghĩ, Dũng gật gù, chúng mình không còn cách nào cả.
Đừng đi tìm mặt trời lúc nửa đêm. Chắc ăn hơn hết là chúng mình phải rời bỏ đây
ngay. Về nhà cười nói vui vẻ như không xẩy ra chuyện gì, nếu không ốm đòn cả lũ
bây giờ. Ngồi đây tán nhảm hoài cho cọp biển nó nuốt à ?
Nghe con nhà Dũng nói có vẻ xuôi tai, cả bọn tán thưởng :
- Hoan hô thằng Dũng. Mày chì quá. Nên theo ý kiến của nó đi
!
Trước ý kiến bất ngờ này, thuyền trưởng Thành Cồ nao núng. Thần
tượng như đang sụp đổ và nhường ngai cho con nhà Dũng. Bình tâm lại, nó nhấn mạnh
từng chữ chậm rãi và đanh thép :
- Tao đồng ý chúng ta phải rời khỏi nơi đây ngay lập tức như
thằng Dũng nói, nhưng nó quên một điều quan trọng là chưa chỉ cho chúng ta phải
về nhà bằng phương tiện nào ?
Con nhà Dũng đớ ra, thế là Thành Cồ thừa thắng xông lên :
- Thằng Dũng này có lẽ muốn nhạo tụi mình. Theo tao nghĩ, ý
kiến của nó đưa ra là vô duyên nhất, dư thừa nữa.
- Mày có duyên dữ, con nhà Dũng nổi sùng, từ đầu đến giờ mày
đã đưa ra ý kiến nào đâu ? Chưa muộn đâu con ạ. Thử coi !
- Tao chưa nói, không phải vì tao không có sáng kiến. Tao muốn
nghe tụi bay nói trước đã. Bây giờ tao ra lệnh tụi bay hãy lục lọi khắp nơi
trong người xem đứa nào có quẹt.
Cả bọn kiểm soát lại các túi áo. Trong lúc đó Thành Cồ dõng dạc
nói tiếp :
- Tao nghĩ rằng tất cả các ý kiến của tụi bay không đưa ra
xài được. Cách “suya” nhất là thu góp tất cả các mảnh ván lại và đốt lửa lên,
lên thật cao để từ xa người ta có thể nhìn thấy hoặc các con tầu nhận ra dấu hiệu
kêu cứu, họ sẽ tới giúp đỡ. Còn tụi bay hãy bình tĩnh ngồi vòng quanh lửa hồng
chờ người khác đến chở về và luôn tiện ngồi sưởi ấm và sấy khô quần áo.
Những câu nói hùng biện vừa rồi lấy lại uy tín cho Thành Cồ.
Tất cả đều bị lôi cuốn theo. Một lần nữa tụi nhỏ ca tụng thiên tài thuyền trưởng
:
- Thuyền trưởng chì nhất. Tụi em tuân theo hết mình.
Được đà Thành Cồ ra lệnh :
- Tất cả đoàn thủy thủ chuẩn bị. Trong giây lát nữa sẽ lên đường
!
Đám trẻ lần lượt đứng dậy. Dưới ánh sáng yếu ớt của sao đêm,
cả bọn bước theo thuyền trưởng lần mò tới chiếc thuyền tàn phế mắc cạn đưới thềm
đá, lục soát, tìm tòi, hy vọng tìm được đồ gì ăn hoặc nấu nướng. Nhưng chúng chỉ
tìm ra mấy miếng giẻ, một mảnh buồm rách, một cái rìu và mấy đoạn dây. Không có
gì vô dụng và dư thừa trong lúc này cả. Lũ nhỏ tận tình chiếu cố. Với cái rìu
trong đôi bàn tay run rẩy, chúng thay đổi nhau bổ xuống chiếc thuyền đã vỡ và
thi nhau nhặt các mảnh gỗ văng ra rồi xếp đặt lại thành đống củi. Chung tay
nhau làm việc, bọn trẻ quên đi hẳn cảnh khốn cùng của chúng.
Những mảnh ván vẫn bắn ra tứ tung, lũ nhỏ tranh nhau lượm nhặt
trong đêm tối. có đứa trượt chân ngã hoặc vồ lấy nhau kêu la oai oái. Thế là
vùng biển hoang lại vang lên những tiếng hò la nhộn nhịp.
Đống củi đã được chất cao ngang tầm đầu chúng. Thuyền trưởng
ra lệnh cho bộ tham mưu ngồi vây quanh đống củi và chỉ trong chốc lát, sau khi
Thành Cồ quẹt diêm đốt vào đống giẻ, mọi người nín thở, chờ đợi, hồi hộp, ánh lửa
đang lan dần giữa trời về đêm.
Niềm vui và hy vọng đang dâng lên. Tiếng gỗ bắt đầu nức nở
kêu lách tách theo ngọn lửa liếm dần. Lửa khói đang rủ nhau vùng dậy, cố với tới
nóc đống củi và sau cùng toàn đống củi bừng bừng rực sáng chiếu soi khắp tảng
đá cheo leo và sóng biển chập chùng. Bọn trẻ hân hoan reo mừng chờ giờ phút người
thân hoặc các con tầu gần đó nhìn thấy ngọn lửa và tới giải cứu chúng.
Chương 6
Từng giờ từng giờ qua đi. Đống lửa tàn lụi dần một lượt với
những tia hy vọng được cứu vãn. Những mảnh ván của con thuyền chỉ đủ sáng soi
niềm hy vọng của lũ nhỏ trong một khoảng thời gian thần tiên vắn vỏi. Sóng gió
lại thi nhau xô lấn ghềnh đá gieo vào các tâm hồn măng sữa này những sợ hãi, lo
âu mới.
Tiếng thì thầm than trách bắt đầu gợn sóng. Hơn khi nào hết,
lúc này đám trẻ bắt đầu nhớ ba má, nhớ khung cảnh ấm cúng gia đình. Chúng hối hận
đã một lần bất tuân phục để rồi đánh mất tất cả tình thương gia đình, những trò
chơi say sưa trên bãi, những bữa ăn ngon lành thịnh soạn…
Bé Hùng nhớ tới người mẹ thân yêu nhất đời. Giờ phút này phải
chăng má nó đang buồn sầu, khóc lóc, đi tìm kiếm nó cuống cuồng trên bãi biển ?
Nó hối hận, nó sợ hãi và đôi dòng lệ đang từ từ lăn trên đôi má. Và nó cũng bắt
đầu nghe thấy những tiếng sụt sịt của thằng Minh, thằng Toàn và cả thằng Hoà
sún nữa, ngồi gần bên nó.
Nhìn thấy tinh thần bộ tham mưu đang xuống dốc không thắng,
thuyền trưởng bối rối, lo âu, nhưng rồi trong chốc lát lại trấn tĩnh được. Và
thế là một lần nữa lãnh tụ bọn oắt hịch tướng sĩ :
- Tụi bay làm gì thế ? Chưa gì đã dúm lại với nhau cả đống vậy
? Trông không khá tí nào cả ! Than van khóc lóc lúc này không ích lợi gì ráo trọi.
Cuộc đời cần phải có sóng gió mới le chứ ! Tụi bay còn nhớ thằng Tintin đã mạo
hiểm phiêu lưu thế nào chưa ? Đã bao lần đắm tầu, bị bắt, bị rượt đuổi trong
các chuyến phiêu lưu ở Conggo, ở Ả Rập và nhất là ở hòn đảo đen, thế mà nó đâu
có ớn, có khóc lóc hèn yếu như tụi mày đâu ? Nhờ nó nhanh trí, gan dạ, bình
tĩnh và cương quyết xoay sở mà rồi trong tất cả những giờ phút gian nguy, nó đã
thoát nạn hết. Nó chì hết chỗ chê. Tụi bay chỉ đáng xách quần thủng đít cho thằng
nhóc đó. Thôi bây giờ tao đề nghị tụi bay, mình nên tổ chức cái gì chơi cho
quên buồn, chờ đến sáng mai sẽ kiếm cách về nhà. Được không ?
Bị chạm tự ái, thằng Toàn gồng lên, gạt nước mắt và ra vẻ
cương quyết :
- Anh Thành nói trúng đó. Khóc lóc tỏ ra chúng ta yếu đuối lắm.
Đề nghị anh Thành tổ chức chơi “tay trắng tay đen” đi !
- Hay là nhảy cừu đi !
- Không được, thằng Phát gạt đi, tụi mình nên chơi trò “nhạc
trưởng” !
- Ở đó mà chơi, thằng Dũng còn căm tức Thành Cồ, không lo tìm
cách về nhà ngay đêm nay đi, còn ngồi đây mà bầy với vẻ cho chốc nữa sóng biển
vồ ráo trọi à ?
Thành Cồ tức lắm, nhưng nó dằn lòng:
- Thôi tốt hơn tụi mình ngồi gần lại nhau cho nó ấm, rồi kể
chuyện chơi. Tụi mình đứa nào cũng có truyện kể hết. Không gì đẹp hơn, lý thú
hơn là quây quần bên nhau nghe kể truyện. Lần lượt đứa nào cũng phải kể. Đứa
nào kể hay nhất, ngày mai Chủ Nhật tao sẽ thưởng một cây kẹo loại chì nhất,
ngon tuyệt cú mèo !
Như một luồng gió ấm áp quét sạch mây mù, tụi nhóc tán thành
sáng kiến của Thành Cồ. Đứa nào đứa nấy bóp trán kiếm truyện ra kể. Đấu trường
đã mở rộng cửa, tụi nhóc hăng hái bước vào như những dũng sĩ, nhất là khi chúng
tưởng tượng ra cây kẹo mạch nha ngon tuyệt của Thành Cồ treo cho giải thưởng kể
truyện hay nhất. Thành Cồ đi vào màn xách động:
- Toàn lém, mày bắt đầu đi chứ! Mày kể truyện chì một cây
kia mà!
Toàn lém ngồi thẳng người dậy ra vẻ ta đây, khí thế dâng lên
ào ào, như chàng hiệp sĩ cưỡi ngựa đang phi nước đại vào đấu trường.
- Đâu có ớn, cái gì chứ kể truyện là nghề của em mà. Em xin kể
một câu truyện về ông già Noel.
- Không được, Thành Cồ át giọng, tụi mình đang đói bụng thấy
mồ, rét run cầm cập mà kể truyện ông già Noel làm sao được! Yếu quá, phải kể
truyện gì gây cấn cho ấm lòng lên chứ!
- Nhưng em cho rằng nó hay thì sao? Toàn lém sừng sổ, ấp úng
đáp lại.
- Thôi đi, dẹp chuyện ông già Noel lại, Thành Cồ tỉnh bơ trả
lời. Kể truyện khác hào hứng hơn, nếu không thì nghỉ đi!
Toàn lém hờn mát:
- Em chỉ biết có thế thôi. Ai có truyện hay hơn thì cứ kể đi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét