Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2021
Quê mẹ 2
CON ÔNG HOÀNG
Đạt góa vợ đã lâu, ngày tháng chỉ biết đưa thuyền để nuôi con
dại. Vợ Đạt ngày xưa là một cô lái thuyền ở làng Vịnh-trị. Hôm ấy trời gió lớn
và sắp nổi cơn giông, thuyền Đạt và thuyền Liên - tên vợ Đạt - phải ghé vào bờ
để núp sóng. Đã quen nhau từ trước trong câu hát vẳng trên sông nên lúc gặp
nhau Đạt và Liên không biết ngượng ngùng gì nữa. Câu chuyện tình liền bắt đầu
thủ thỉ, trên hai con thuyền tình cờ sóng đã thúc lại gần.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét