Nhớ lại,Dũng mĩm cười.Sau bao nhiêu năm tháng chàng vẫn còn ở nguyên chổ cũ.Núi
non bộ với những nguời chăn trâu,những ngôi chùa,những tiều phu bằng đất nung
chàng thấy không có gì là thần tiên nữa,có vẻ ngờ ngệch,vụn vặt trẻ con.
Dũng uống cạn chén nước,nhìn ông tuần,toan đứng dậy.
- Anh hãy ngồi đây tôi nói câu chuyện đã.
Dũng biết là cha mình đã nghĩ lâu lắm về câu chuyện sắp nói. Ông phải nói ra chắc
vì ông đã tức tối lắm không thể nén được nữa.Nghĩ vậy nên Dũng định cố sức giữ
vẻ mặt bình tỉnh khi phải nghe lời trách mắng của cha.
Ông tuần nói:
- Anh đã lớn rồi,anh phải liệu lấy thân anh,cho tôi khỏi phải lo.
Bà Hai rút ống vôi,ngửa mặt,quệt vội chiếc que vôi vào lưỡi,rồi vừa nhai trầu vừa
nói:
- Ông nói làm gì.Tôi đã mấy lần nhờ anh cả khuyên anh ấy thôi đi mà anh ấy có
nghe đâu.
Bà cười và nói tiếp theo giọng đùa bởn và cố làm như âu yếm để cho Dũng khỏi giận
mình:
- Tôi chịu ông tướng cứng đầu cứng cổ nhất nhà.Ngay từ hồi còn bé đã thế rồi.
Ông tuần ngắt lời vợ:
- Bà để tôi nói nào.Tôi không muốn mang tiếng có một người con du đãng.
Dũng quay lại phía ông tuần,dạ khẻ một tiếng làm như chưa nghe rõ lời cha. Ông
tuần nói luôn:
- Độ này anh bỏ cả học hành, đi bè bạn với bọn du thủ du thực,anh làm tiếng xấu
cho cả họ.
Dũng toan nói phân trần để bênh vực những người bạn,nhưng ông tuần gạt đi:
- Anh đừng cãi.Tôi biết lắm.Anh làm việc gì mà tôi không biết.Dẫu sao thì tôi
chỉ muốn anh ở nhà nghĩ đến sự học hành cho nên người xứng đáng.Người ta trông
vào không thẹn.Anh đã lớn,tôi mong anh biết nghĩ và đừng để tôi nói nhiều.
Ngừng một lát, ông tiếp theo:
- Nhất là giữa lúc này.Anh muốn tương lai anh khá thì anh phải để yên cho tôi cố
sức lo lắng cho anh mới được.
Muốn khỏi cãi lại ông tuần,Dũng cầm ấm nước rót vào chén,chàng thấy tay chàng
run run.Biết là một phút rất nghiêm trọng,Dũng phải cố sức giữ cho lòng được thản
nhiên.Lời mắng của ông tuần chàng cho là không quan hệ gì, ông tuần khuyên
chàng học chăm chỉ thì chàng sẽ học chăm.Nhưng sự xung đột của chàng với ông tuần
ngấm ngầm đã từ lâu rồi,những sự trái ngược,những cái mà chàng ghét,những việc
khiến chàng khó chịu đến nổi bỏ cả học,Dũng biết là ông tuần không sao hiểu được.Chàng
không phải việc gì sống sung sướng nhàn nhã hơn một năm trời, đối với ông tuần,chàng
không có quyền phẩn uất .Nếu ngay lúc này nói ra,chắc ông tuần không chịu nghe,
ông sẽ nổi giận mắng chàng là con bất hiếu,có lỗi mà không chịu nghe lời cha,rồi
câu chuyện nhỏ sẽ thành to.
Dũng đưa mắt nhìn ra vườn hoa.Trong một chậu sứ,giữa mấy hòn đá cuội trắng,một
chồi lan,mới nhú lên,bóng và sạch như một lưỡi gươm.Một cơn gió thoảng qua nhẹ
đưa đẩy những ngọn lá dài và làm lấp lánh ánh sáng ở chổ lá cong cong rủ xuống
.Dũng ngấm nghía những giò hoa thẳng xanh mềm mại lẩn trong đám cuống lá.Chàng
thở dài,trong người nhẹ nhỏm và từ lúc đó chàng biết chắc là sẽ không xảy ra
chuyện gì nữa.
Dũng không đáp lại lời ông tuần.Chàng cố ngồi ráng lại để làm như chàng còn muốn
nghe lời cha dạy nửa.Trước sự yên lặng của Dũng, ông tuần ngượng không nói được
nữa.Nhưng ông vẫn tức bực như thường.Giá Dũng cãi lại, ông có dịp nổi giận nói
to và mắng tàn tệ,thì có lẻ ông mới hả được nổi tức bực ngấm ngầm bấy lâu.. Ông
tuần đã toan nói cho Dũng biết về việc hỏi Khánh,nhưng lại thôi.Bà tham Hiệu có
nói với ông tỏ ý chê Dũng chơi bời lêu lỏng. Ông sợ nói cho Dũng biết về sau việc
không thành, ông sẽ ngượng với con.
Ông tuần gọi người nhà bảo pha thêm nước rồi ông với cái điếu khảm,anh người
nhà chạy lại thông điếu, đặt thuốc rồi đánh diêm.
Ông hút một hơi dài rồi gắt:
- Thằng này hỏng.Khi cháy thuốc,mày phải bỏ diêm ra cho nóng chứ...
Ông quắt mắt nhìn anh người nhà một cách độc ác:
- Thôi,cút xuống dưới nhà.
Cho đở khó chịu.Dũng bảo người nhà:
- Bận sau phải nhớ kỹ lấy.
Dũng quay mặt đi.Tự nhiên,Dũng thấy hiện ra trước mặt cảnh một công đường khi
ông tuần còn làm tri phủ.Một hôm vào công đường,chàng sợ hải ngừng lại:cha
chàng đang dập đầu một người nhà quê vào tường và tát luôn mấy cái nửa,mặt, đầu,trán
và má người kia đã ướt đẫm máu. Ông phủ quay lại bảo người lính lấy thau nước
và kho trông thấy chàng, ông gắt:
- Anh lại cho nó vào đây.
Hồi đó chàng còn nhỏ,nhưng sau mười mấy năm,chàng vẫn còn thấy rõ trước mắt,tuy
chàng vẫn cố hết sức quên đi.
Dũng cầm chén nước xoay trong tay,mặt cúi nhìn xuống nền gạch.Bà Hai bảo:
- Anh đưa chén đây,tôi rót nước.
Dũng biết là xong chuyện.Chàng đỡ lấy ấm nước, đứng dậy rót đầy chén,uống một
hơi cạn rồi bước xuống sân.
Khi qua vườn,chàng rứt một bông hoa mẫu đơn rồi cầm lấy nhị hoa đưa lên miệng
thổi mạnh cho bông hoa quay như chong chóng.Chàng cố mê mãi với trò chơi ấy để
khỏi nghĩ ngợi lôi thôi.
- Lạy cậu ạ.
Dũng ngửng lên và khi thấy hai Lẫm,chàng quắt mắt nhìn rồi tránh ra một bên.Lẫm
chắp hai tay trước ngực và vaí chàng luôn mấy cái,giọng nói sặc mùi rượu:
- Bẩm con sang hầu cụ lớn.Hôm nọ cụ lớn mệt,con vào mấy lần hỏi thăm,mợ Hàn không
cho vào.
Hai Lẫm vừa đi theo Dũng vừa lải nhải.
Dũng nói:
- Say rượu bí tỉ thế kia,vào cụ đánh cho đấy.
- Bảm,cụ lớn đánh là cụ lớn thương.Hôm thượng thọ cố,cụ lớn cầm đầu con rập vào
tường mấy cái đau chết cha chết mẹ,sưng bươu cả đầu lên.Thế mới biết cụ lớn còn
khỏe.U cháu bảo con còn uống rượu thì con bị đòn.Nhưng hôm ấy con có uống đâu.
Dũng bật cười nói:
- Hôm nay cũng không uống?
Chàng đi thật mau để hai Lẫm không theo kịp.Câu nói của hai Lẫm nhắc chàng nghĩ
lại một lần nữa cái cảnh ở phủ đường mười mấy năm về trước.Chàng không khó chịu
vì cha mình độc ác đánh người,chàng khó chịu vì những người bị đánh không kháng
cự lại,không thấy thế làm nhục...
Có lẽ cha mình không độc ác.Có lẽ vì quen tay,thấy dễ tức thì cứ tức,dễ đánh
thì cứ đánh...
Dũng nhận thấy rằng những lúc tức giận chàng không dám đánh ai,vì cứ tưởng đánh
thì người bị đánh sẽ kháng cự,cha chàng dễ đánh người ta vì đã biết chắc là người
dưới sẽ yên lặng chịu đòn.
Tìm được cách giảng nghĩa cử chỉ của cha và đổ lỗi cho những người bị đánh,Dũng
thấy trong lòng hơi yên tĩnh.
II
Dũng mỉm cười bước vào nhà Định, cất tiếng hỏi:
- Cho tôi đánh một hội với. Có ai muốn nghỉ không?
Thuận nói:
- Có, đánh xong ván này thì bác Bản thôi, chú vào thay.
Nàng cười ngặt nghẽo rồi tiếp theo:
- Độ này nghe chừng đã quen, gọi bác cả là bác Hàn không thấy ngượng mồm, chướng
tai nữa.
Lời nói bông đùa mỉa mai của Thuận, Dũng thấy ngụ ý tức tối; Thuận luôn luôn chế
giễu cái chức hàn lâm của Trường để khỏi tủi thân khi người ta gọi mình trơ trẻn
là mợ Hai. Trường yên lặng. Dũng đứng gần nên nhận thấy hai tai Trường đỏ rần rần.
Dũng ngồi xuống ghế đưa mắt nhìn mọi người, mỉm cười nói:
- Vui đấy, mình đương buồn không biết làm gì?
Thuận hỏi:
- Chú tú vừa sang thăm đất trên Lạch về đấy à?
- Vâng, nhưng tôi đã đỗ tú tiếc gì đâu. Lười như tôi thì đỗ thế nào được. Chị gọi
tâng bốc thế làm tôi tủi nhục.
Nói xong, Dũng mới biết mình lỡ lời. Chàng ngẫm nghĩ:
- Không thể nói câu chuyện gì thẳng thắn, tự nhiên được, lúc nào cũng phải giữ
kẽ.
Định hạ bài ù, Trường vứt mạnh bài xuống chiếu, mắt đỏ ngầu, nói một mình:
- Phải, thằng này xấu hổ, thằng này nhục nhã.
Thuận nói:
- Chú Dũng đâu dám bảo bác thế. Bác nghĩ lầm.
Trường vịn vào câu của Thuận, nói luôn:
- Tôi chẳng nghĩ làm gì cả. Tôi biết thừa đi rồi. Chẳng phải bây giờ chú ấy mới
kính tôi. Phải, tôi đâu được bằng chú ấy...
Trường đứng dậy chụp khăn lên đầu:
- Nhưng tôi bảo thật cho chú ấy biết. Chú ấy đừng có lấy nê thầy yêu mà lộng
hành. Không xong đâu.
- Ô hay chưa?
Dũng bàng hoàng, nhìn Trường không hiểu là mình tỉnh hay mê. Lời nói của Trường
cho chàng biết những điều mà chàng không thể nào tưởng tượng ra được. Trường giận
chàng không phải vì câu nói lỡ, kể ra chưa độc ác bằng những câu mỉa mai của
Thuận, Dũng buột miệng nói:
- À ra thế?
Đã từ lâu, cách cư xử không được công bằng của ông tuần đã làm cho Trường và Định
ngấm ngầm ghét Dũng; Dũng vẫn biết thế nhưng thực chàng không ngờ rằng Trường lại
cho là chàng định tâm mua chuộc lòng yêu của cha để cướp lấy hết của về phần
mình.
Dũng không muốn phân bày phải trái về một chuyện có dính líu đến tiền tài, của
cải. Chàng cúi đầu yên lặng.
Khi Trường đi khỏi, Thuận nhìn Dũng nói:
- Bác cả vẫn nóng tính. Chú Dũng đừng nghĩ ngợi làm gì.
Dũng cười nhạt. Hiền nói:
- Có gì đâu, bác ấy vẫn tức sẵn chú vì hôm nọ bác ấy xin thầy bán miếng đất ở
trên Lạch để ăn khao, nhưng thầy không nghe, vì miếng đất ấy thầy muốn để cho
chú. Vả lại cứ để tự do thì bao nhiêu bác cả cũng bán hết. Thật là oan cho chú
Dũng quá.
Dũng cầm bài lên tay, nhìn mọi người và giục:
- Thôi đánh đi chứ. Việc đã qua không nên nhắc đến làm gì nữa.
Hiền nói:
- Phải đấy.
Nàng đưa mắt nhìn sang gian bên, bảo Chi, đứa con gái đầu lòng của Định:
- Cháu đọc nốt chỗ ấy đi.
Chi cầm tờ báo lên hỏi:
- Thưa cô, chỗ nào cơ ạ?
- Chỗ người sắp bị bắt, bắn súng lục tự tử. Tên anh ta là gì, anh Hai nhỉ?
Định nói:
- Tên là Thái, người huyện ta đấy.
Dũng giật mình, buột miệng hỏi to:
- Ai? Làm sao?
Mấy quân bài trên tay chàng rơi xuống chiếu.
Định hỏi:
- Chú quen anh ta?
Dũng nhặt mấy quân bài lên đặt liền vào một chỗ, rồi nói:
- Không. Thấy nói là người huyện ta, nên ngỡ là quen. Chị Hai đánh cho xin một
cây đi.
Dũng nhìn quân bài Thuận vừa đánh ra, lắc đầu:
- Ván đầu mà bài xấu quá, đến phải ngụp thôi.
Chàng hất cây bài cho Định ngồi cuối cánh rồi hút thuốc lá, đánh diêm châm hút.
Hai tay chàng run mạnh nên châm mãi thuốc mới cháy, Dũng ngồi ưỡn người tựa vào
thành ghế rồi bảo Chi:
- Cháu đưa cho chú tờ nhật trình. Chú đương đọc giở tiểu thuyết, đến đoạn này.
Định nói:
- Cái anh Thái ấy hình như bắn xoàng. Bắn ông phủ hai phát không trúng, bắn
mình một phát lại trúng ngay.
Nói xong Định cười vì câu hỏi khôi hài của mình, Thuận cười theo chồng, nói:
- Còn kém cậu một tí. Hôm nọ bắn hai còng giằng lại chết một con cò. Anh chàng
Thái ý chừng mới tập súng lục.
Định nói:
- Chừng như thế. Không biết anh ta con cái nhà ai? Chắc nhà giàu vì người ta
khám thi thể thấy có gần trăm bạc trong túi. Bao nhiêu, chú Dũng nhỉ?
Dũng đương mãi đọc không nghe thấy lời Định hỏi, Hiền nói:
- Kìa chú Dũng, anh Hai hỏi. Đọc truyện gì mê mải thế?
Dũng gấp báo lại, hỏi:
- Anh Hai ù đấy à?
Mọi người cất tiếng cười rộ. Thuận nói:
- Chú Dũng mê ngủ hay sao. Chưa đánh được hai quân bài.
Dũng nói:
- Hay tôi nghỉ đánh thôi. Anh cả anh ấy làm tôi đánh mất cả hứng thú.
- Được, chú để đấy, ván sau tôi cầm hộ cho.
Dũng đứng lên, bước vội ra sân. Chàng lấy làm lạ rằng mình chỉ bàng hoàng ngây
ngất như người mới nhận được một tin đột ngột quá, chứ không thấy đau khổ,
không thấy thương xót người bạn mới khuất. Sau một hồi khích động mãnh liệt,
Dũng thấy dần dần thấm vào lòng một nỗi êm ả xưa nay chưa từng thấy. Chàng có
cái cảm tưởng rằng mình sắp thoát một nơi u ám nặng nề và một sự gì mới mẻ sắp
nảy nở ra trong tâm hồn. Cái chết của Thái đối với Dũng chỉ là một sự thoát ly,
nhưng Dũng thấy rằng người được thoát ly lại là chàng chứ không phải Thái. Nhiều
ý nghĩ trái ngược hỗn độn hiện ra một lúc khiến Dũng không biết rõ hẳn lòng
mình ra sao. Chàng cũng không muốn nhân cái chết của một người bạn để suy nghĩ
về mình và hờn tủi cho mình.
Không muốn nghĩ ngợi mặc dầu, Dũng cũng tự nhiên cảm thấy rằng đã có thể không
cần gì cả, liều chết như không thì những nỗi bực dọc của chàng ở trong gia
đình, những duyên cớ vẫn làm chàng đau khổ bấy lâu, chiều hôm nay không đáng kể
đến làm gì nữa, Dũng lẩm bẩm:
- Hay phải lúc nào cũng đợi cái chết thì sống mới không sợ sống.
Dũng ngửng đầu lên. Trời về chiều cao và yên tĩnh: Mảnh trăng thượng tuần sau rặng
cây soan trông như một cái diều trắng ai mới thả lên ở đầu làng.
Dũng nghĩ đến Trúc và các bạn khác ở rải rác trong các làng quê, giờ này có lẽ
cũng đương như chàng nghĩ đến Thái và ngẫm đến thân phận riêng của mình. Các bạn
chàng đối với nhau chỉ có mỗi một dây liên lạc chung là tình bạn hữu, còn ngoài
ra mỗi người đi theo một ngả đường, sống theo một cảnh đời riêng, yếu ớt, rời rạc.
Thỉnh thoảng lại nghe tin một người trong bọn chết đi hay bị tù tội, rồi ai nấy
trước số mệnh, chỉ việc cúi đầu, yên lặng, nơm nớp đợi đến lượt mình.
III
Dũng tới trước cổng sang vườn nhà Loan lúc nào không biết.
Qua lá cây thấy thấp thoáng có bóng người mặc áo trắng, Dũng liền đi rẽ ra phía
vườn sau nhà.
Bà Hai ngồi xới đất cạnh một luống cải. Ngay gần chỗ Dũng đứng, dưới giàn đậu
ván, Loan đương mãi hái đậu cho vào rá. Loan biết là Dũng sang nhưng không quay
lại. Dũng cũng làm như chưa trông thấy Loan,chàng đứng dựa vào hàng rào nứa yên
lặng nhìn những luống cải, luống rau vuông vắn như những miếng thảm xanh, đất
khô và trắng; chỗ nào mới tưới xong, đất màu sẫm lại, và trên lá cần, lá mùi,
những giọt nước còn đọng long lanh. Một cơn gió nhẹ lướt qua mặt đất, các lá
rau non, ướt nước rung động trước gió như muốn tỏ cái vui sướng được mát mẻ sau
một ngày mong đợi khô khan.
Ánh sáng buổi chiều đều đều và êm dịu: Tiếng sáo diều ở đâu rất xa đưa lại, nhẹ
như hơi gió. Dũng cảm thấy có một sự hòa hợp nhịp nhàng giữa cảnh chiều và lòng
chàng lúc đó.Thấy bà Hai nhìn về phía mình, Dũng mỉm cười yên lặng cúi đầu
chào, chàng không muốn cất tiếng nói to sợ làm tan mất sự hòa hợp rất mong manh
của chàng và cảnh chiều êm ả.
Loan đặt rá đậu xuống đất, quay mặt về phía Dũng đứng, lấy tay rẽ những cành đậu
rủ xuống, mỉm cười hỏi giọng tinh nghịch:
- Anh Dũng đấy à?
Nàng giơ hai tay ôm lấy gáy rồi ngửa mặt lên mỉm cười nói:
- Hái chưa được mấy mà mỏi cổ quá.
Bà Hai bảo Loan:
- Nếu cô hái xong rồi thì lại đây giúp tôi một tay.
Loan vội cúi xuống cầm rá lên, đáp lại:
- Thưa mẹ, chưa xong ạ.
Tay nàng lùa vào trong giàn đậu, nhanh nhẹn như con chim non tìm mồi nhưng qua
lá cây, Dũng thấy hai con mắt nàng đương long lanh nhìn chàng cố xét. Loan hạ
thấp giọng để bà Hai nghe không rõ, bảo Dũng:
- Lúc nào em cũng thấy anh buồn.
Rồi nàng vờ như không để ý đến câu hỏi của mình, kiễng chân với một cành cao,
vui vẻ nói:
- Cành này vô số là quả nhưng cao quá, anh Dũng ạ.
Dũng hiểu ý, nói:
- Ý cô muốn tôi giúp cô.
Loan mỉm cười đáp:
- Ý thế.
Bà Hai nói
- Cô muốn ăn đậu ván mà có một việc hái cũng hết nhờ người nọ đến người kia.
Dũng giữ ý nên trước còn đứng ở xa, khi đã hái được một nắm đầy, chàng lại gần Loan
để tiện vứt đậu vào rá Loan cầm. Một lúc sau, Loan nghỉ tay; nàng đợi mỗi lần
Dũng hái được nhiều lá, nàng giơ tay gom lấy những quả đậu ở trong lòng bàn tay
Dũng.
Dũng thốt nhiên đáp lại câu hỏi của Loan lúc nãy:
- Sao cô lại cho là tôi có sự gì buồn?
- Em trông anh, em đủ biết. Em đoán không sai bao giờ đâu. Có phải không anh?
Dũng yên lặng một lúc lâu rồi đáp:
- Cô đoán nửa phần đúng và nửa phần sai.
- Thế là anh nửa buồn và nửa vui. Em, em không muốn cho ai buồn cả. Vui vẻ có
phải hơn không?
Dũng quay lại đặt những quả đậu vào lòng bàn tay Loan. Hai người đứng gần nhau
quá; Loan ngượng cúi mặt xuống nhìn những quả đậu trong tay rồi đưa cho Dũng
xem:
- Anh hái những quả nOn quá. Ăn làm sao được. Lại có lẫn cả lá, cả cành thế này
à? Anh này lơ đãng quá.
Dũng mỉm cười âu yếm nhìn Loan:
- Xin lỗi cô.
Rồi Dũng nghiêm nét mặt lại vừa nhặt những cành lá vứt xuống đất vừa nói rất khẽ:
- Anh Thái vừa mới chết.
Loan thản nhiên nói:
- Em biết rồi. Em vừa đọc báo xong.
- Cô nên cẩn thận đừng nói với ai biết rằng cô đã gặp anh ta và đừng cho ai biết
anh ta là bạn của tôi, nếu không sẽ lôi thôi đến cô và tôi ngay.
Loan đáp:
- Anh không cần phải dặn. Em phải giữ gìn cho anh vì em đã biết hết cả, tuy anh
vẫn giấu em. Như hôm anh qua bến đò Gió là hôm anh đến thăm anh Thái.
Dũng ngạc nhiên và lo sợ nhìn Loan. Chàng nghĩ đến số tiền gần trăm bạc người
ta khám thấy trong người Thái. Loan nhìn Dũng thương hại rồi nói như van lơn:
- Từ rày anh nên ở luôn nhà, xa dần họ ra. Em lo lắm. Anh và cả anh Trúc nữa,
các anh có tính liều lĩnh quá.
Dũng yên lặng nghe Loan nói. Chung quanh chỗ hai người đứng, những chiếc lá xé
vụn rơi lấm tấm xanh trên mặt đất. Dũng thấy trong lòng sung sướng chàng nói:
- Nếu cô biết được những nỗi khổ của tôi... Nếu tôi cũng được như cô, có một
gia đình toàn người yêu...
Loan nói:
- Chị Hiền..
Dũng ngắt lời:
- Một người chị không bao giờ bằng một người mẹ.
Chàng thốt nhiên nhìn ra chỗ bà Hai ngồi. Loan nói:
- Tại lâu nay ở trong nhà có nhiều tin đồn về anh, bảo anh hay lên tỉnh cờ bạc
và giao du với những bạn không được tốt. Em nghe tin rất khó chịu, nhưng em
không biết nói sao.
Dũng nói:
- Tôi cũng không biết nói sao vì mình cũng có lỗi. Thật ra, những người không
đáng trọng tí nào lại có quyền được khinh những người đã coi cái chết là thường
vì không muốn sống đê hèn.
Loan nhắc lại:
- Sống đê hèn... em không hiểu
- Cô chẳng thể hiểu được.
Dũng nói giọng nửa đùa nửa thực:
- Như tôi sống bây giờ là sống đê hèn. Nhưng thôi, nói làm gì cho cô bận tâm,
tôi muốn như cô lúc nào cũng cười luôn được. Loan mỉm cười nói:
- Cười luôn chưa hẳn là vui. Tại tính em thế.
Dũng tiếp theo:
- Tại tính, có lẽ nhưng có lẽ tại cô có cái núm đồng tiền ở má rất xinh mà khi
cười mới trông thấy, mà càng cười càng xinh hơn.
Lần đầu chàng nói thẳng khen Loan; chàng cố giữ vẻ tự nhiên như nói một câu
khen đùa chơi. Nhưng nói xong, Dũng lại ngượng với mình vì câu khen ấy Dũng thấy
nó tầm thường quá, chàng muốn cứ để Loan nhìn chàng mà đoán ra được rằng chàng
đang thầm khen Loan hơn là diễn ra bằng lời nói, không bao giờ ý vị bằng sự yên
lặng của hai con mắt.
Bóng chiều sẫm dần dần, không khí mỗi lúc một trong hơn lên, trong như không có
nữa, mong manh như sắp tan đi để biến thành bóng tối. Một mùi thơm nhẹ thoảng
đưa hương thơm của tóc Loan hay hương thơm của buổi chiều? Mắt Loan lặng nhìn
Dũng, nàng nói:
- Em nghe thấy tiếng sáo diều ở đâu
Dũng đặt tay vào rá đậu ván tìm mấy chiếc lá lẫn trong quả đậu.
- Tôi thích trước cửa buồng có một giàn đậu ván vì hoa đậu ván đẹp
Loan đáp:
- Hoa đậu ván màu tím tím...
Nàng nói câu ấy, tiếng khẽ quá như sợ hãi điều gì. Một bàn tay Loan rời cạnh
rá, đặt gần tay Dũng. Mấy ngón tay thong thả cời những quả đậu lên lại bỏ xuống.
Dũng nghĩ nếu lúc này đặt tay mình lên tay Loan và nắm lấy, Loan sẽ yên lặng;
Loan, cũng như chàng, chắc sẽ phải cho thế là một sự tự nhiên. Một giây phút đợi
chờ...
Dũng kéo tay ra. Loan ngửng về phía bà Hai nói to:
- Được lưng rá, mẹ ạ. Con tưởng cũng đủ rồi.
Dũng cười to nói tiếp:
- Vả lại trời tối quá. Trông quả lẫn với lá không sao hái được nữa.
Hai người vui vẻ bước ra khỏi giàn đậu ván nhìn nhau tự nhiên như không xảy ra
chuyện gì. Dũng nghĩ thầm:
- Ý định của mình lúc nãy, Loan chưa nhận thấy.
Chàng chắc Loan cũng đương nghỉ như chàng.
IV
Dũng đưa cho mọi gười trong nhà xem tờ cáo phó nói:
- May ra thì kịp
Rồi chàng móc túi lấy ra cuốn lịch, giở vội vàng đến trang kê giờ xe lửa. Chàng
hỏi vú già:
- Đã sửa soạn va ly chưa?
Vú già đáp:
- Xong rồi cậu ạ. Tôi lấy cái va ly nhỏ vì cái va ly lớn bà Hai mượn.
- Bà Hai mượn làm gì? Sao không cho tôi biết...
- Bẩm cậu, bà Hai cùng đi Thanh thủy, bà Huyện là chị ruột bà Hai.
- Thế bà đi chưa?
- Bẩm cậu, bà Hai cũng sắp lên tỉnh để ra ga đi chuyến lần này.
Dũng bảo đầy tớ ra phố huyện gọi xe. Mọi người trong nhà đều cho việc Dũng phải
đi ngay để kịp đưa đám bà Huyện là một việc rất tự nhiên vì từ lúc nhận được giấy
cáo phó Dũng làm như Độ, con bà Huyện là người bạn rất thân của mình. Thật ra Độ
đối với Dũng chỉ là một người bạn học cũ, từ ngày cách biệt ít khi Dũng nghĩ tới.
Vú già nói:
- Cả cô Loan cũng đi với bà Hai.
- Thế à?
Dũng tỏ vẻ hơi khó chịu. Chàng hỏi vú già:
- Thế cậu Quỳnh đâu?
- Cậu Quỳnh đã đi trước, từ khi bà Huyện ốm
Dũng mỉm cười:
- Các bà bao giờ cũng dềnh dàng nhưng chuyến này thì khó hòng thoát.
Vú già nói:
- Bà Hai vừa hỏi tôi xem cậu có đi thì để bà ấy cùng đi cho tiện.
Dũng nói:
- Biết ngay mà. Nhưng tiện thì không tiện tí nào... Thế vú sang thưa với bà Hai
rằng tôi cũng có đi và nói với bà sửa soạn mau mau lên mới kịp tàu.
Từ sáng Dũng đã biết là bà Hai sẽ đi Thanh Thủy với Loan, nên khi nhận được giấy
cáo phó, Dũng vui sướng như vừa được một tin mừng. Chàng chỉ mong có dịp rời khỏi
nhà, nên tờ cáo phó ấy đối với chàng chẳng khác nào một tờ giấy thả một người
tù đã lâu ngày. Nhất là chàng sẽ được cùng đi với Loan và trong mấy ngày được sống
gần Loan ở một nơi phong cảnh đẹp.
Không ai nghi ngờ gì cả, thấy Dũng cuống quýt, ai cũng cho là tại chàng hấp tấp
vì sợ lỡ giờ tầu không kịp tới đi đưa đám. Khi ra cổng Dũng đã thấy bà Hai và
Loan ngồi trên xe đang đợi. Chàng không dám nhìn Loan, vì chàng không dám sung
sướng vội. Tự nhiên chàng sinh ra gắt gỏng với người nhà.
- Sao không gọi những người kéo khỏe. Ngữ này thì bao giờ mới tới tỉnh.
Loan nói:
- Còn kịp chán, anh Dũng ạ
Khi xe ra khỏi cổng làng, Dũng thở dài. Chàng nghĩ thầm:
- Một cuộc du lịch thần tiên bắt đầu
Dũnb bảo xe đi lùi lại sau. Loan đối với chàng lúc đó có vẻ là lạ khác mọi
ngày: Chiếc khăn mới làm cho nước da Loan trắng hơn và màu phớt hồng ở gò má rõ
hơn. Thỉnh thoảng Loan đưa tay ra phía sau vuốt lại mớ tóc xõa xuống gáy. Dũng
nói:
- Đã lâu lắm tôi không đi đâu xa
Loan vờ như chưa nghe rõ để lấy cớ quay lại hỏi Dũng và nhìn mặt Dũng được tự
nhiên. Nàng nói:
- Em cũng thế.
Từ miệng nói cho đến vẻ mặt nhìn của Loan, Dũng thấy nàng như muốn thầm bảo
Dũng:
- Em cũng như anh sung sướng được đi như thế này.
****
Bốn giờ chiều tới ga Hà Nội. Ra bến ô tô, hỏi mới biết là không còn xe đi Trung
Hà nữa. Bà Hai bảo Dũng thuê hộ xe vào ấp Thái Hà để lại chơi bà phán Lợi. Loan
nhất định không nghe, Dũng cũng một mực ngăn không nên lại nhà bà Phán. Bà Hai
cười hỏi:
- Hai anh em chỉ được cái về hùa với nhau. Không lại bà phán thì ngủ ở đâu bây
giờ?
Dũng đáp:
- Bác không lo. Cháu thuê buồng ở ô-ten bác nghỉ cho đỡ mệt.
Loan mừng rỡ:
- Phải đấy. Rồi ăn cơm xong, ta đi xem Hà Nội. Anh tính từ thuở bé tôi chưa xuống
Hà Nội bao giờ.
Dũng ngạc nhiên:
- Thế à. Tôi không ngờ đâu. Ăn cơm xong, tôi sẽ đưa bác và cô đi xem.
Nhưng ăn xong,bà Hai kêu mệt và nhức đầu rồi bảo Loan đưa về phòng nằm
nghĩ.Loan nhìn Dũng thất vọng.Bà Hai bảo Dũng:
- Bây giờ anh có cần đi đâu có việc thì cứ đi, cả đêm qua tôi thức thành thử buồn
ngủ quá.
Loan nói:
- Con thì lạ nhà khó lòng mà ngủ được. Anh Dũng ở lại cho vui, chắc anh cũng chẳng
có việc gì cần ở Hà Nội.
Nàng đứng dậy nói:
- Ra cửa đứng xem phố Hà Nội một lúc cho vui vậy.
Nửa giờ sau Dũng cũng ra cửa. Loan hỏi:
- Anh sắp đi đâu bây giờ?
Dũng đáp:
- Tôi lại đằng người anh em bạn, lâu ngày không gặp
Loan bỗng như chợt nhớ ra điều gì hỏi Dũng:
- Phố hàng bông thợ nhuộm có gần đây không nhỉ?
Dũng đáp liền:
- Gần đây, cô hỏi làm gì?
- Em có người chị em bạn, chị Lương, ở đấy. Em muốn lại chơi, nhưng sợ lạc đường.
Dũng nói:
- Tôi cũng đi qua phố ấy, để tôi đưa cô lại. Khi về, cô về một mình.
Loan nhìn vào trong nhà, ngần ngừ. Dũng nói:
- Chắc bác ngủ rồi.
Loan rón rén bước ra phố. Nàng thấy quả tim đập mạnh và sợ hãi toan trở về.
Nàng tự hỏi:
- Có nên không?
Dũng nói:
- Cô đi mau lên chứ.
Không nghĩ ngợi, Loan bước liền tiến lên đi cạnh Dũng . Thấy hàng phố đông người
qua lại, dần dần nàng trở nên mạnh bạo. Nàng nói:
- Vui quá nhỉ.
Tới đầu phố, Dũng bảo Loan đi rẽ sang một con đường lớn hơn, hai bên toàn cửa
hàng sáng trưng. Hai người yên lặng đi, không nhìn ngang nhìn ngửa, hình như có
việc gì vội vàng lắm.
Loan hỏi:
- Còn xa không anh?
- Còn xa lắm.
- Thế sao lúc nãy anh bảo gần đây
Dũng đi chậm lại:
- Cô có vội đến thăm cô Lương lắm không?
- Chẳng vội lắm.
- Thế thì cần gì gần với xa
Hai người yên lặng đi. Dũng thấy chân mình lúc đó bước một cách nhẹ nhàng và
gót giầy nện mạnh bạo trên hè phố. Trong lòng vui sướng nên cứ tự nhiên chàng
muốn bước một lúc một nhanh hơn. Loan cũng cố bước mau nhưng theo không kịp.
- Em đi không quen, đã thấy mỏi cả chân... Hay thôi, nếu xa thế thì chẳng cần lại
đấy nữa.
Dũng đứng lại và dưới ánh đèn chàng thấy trán Loan lấm tấm mồ hôi:
- Chắc cô vừa mệt vừa bực.
Chàng cố lấy giọng tự nhiên nói:
- Hay ta vào hàng uống nước cho mát... rồi lại đi nữa.
Loan sẽ gật đầu mỉm cười. Nàng chỉ biết nghe theo Dũng không còn trí đâu để suy
nghĩ về hành vi của mình. Trốn mẹ đi đôi với Dũng ở ngoài phố, rồi lại vào hàng
ngồi uống nước với Dũng, Loan không biết được rằng thế là làm một việc tự nhiên
hay liều lĩnh.
Hàng "cà phê" vắng khách. Chính Dũng cố ý chọn hàng đó, nơi mà trước
kia khi còn học ở Hà Nội, chàng đã nhiều lần tới. Dũng nói:
- Vào đây tôi lại nghĩ đến hồi còn đi học. Mỗi lần nhớ nhà, tôi lại rủ anh em đến
uống rượu cho đỡ buồn.
Hàng "cà phê" sang trọng quá khiến Loan bẽn lẽn ngồi yên. Dũng hỏi:
- Cô uống thứ gì?
- Tùy anh.
Dũng gọi hai cốc kem và bánh ngọt.
- Tù hãm hơn một năm trời. Bây giờ lại đến ngồi đây, không biết là mình tỉnh
hay mê.
Hai người nhìn nhau bâng khuâng. Dũng cúi mặt xuống khẽ đáp:
- Có lẽ mê, nhưng là một giấc mơ đẹp.
Loan muốn cố tìm một câu nói nhưng không biết nên nói câu gì. Nàng không thể cười
nói tự nhiên được mà cứ ngồi yên lặng, nàng lại sợ Dũng tưởng lầm rằng nàng
không vui lòng.
Dũng nói:
- Bây giờ nghĩ đến nhà quê thật là xa lắc. Giá cứ thế này đi không về nữa thì
hay đến đâu.
- Sao lúc nào em cũng thấy anh nói đến đi.
Dũng mỉm cười:
- Ở nhà tôi có nói đến đi bao giờ đâu?
Loan nói:
- Anh không nói đến đi nhưng trông nét mặt anh lúc nào em cũng thấy anh khó chịu,
hình như chỉ có đi là thoát.
- Sao cô lại tưởng thế?
- Không phải tại anh, nhưng tại các anh em bạn anh. Hết anh Thái, lại đến anh
Xuân, anh Bằng... Hôm em gặp anh ở nhà cụ Chánh là hôm anh Thái về rủ anh Cận
đi. Em biết hết. Các anh đừng tưởng giấu được em.
- Chịu cô. Nhưng tôi có định giấu cô đâu. Ở nhà gần gũi nhưng cấm lúc nào được
nói chuyện với cô. Gần mà hình như xa nhau lắm.
Ngẫm nghĩ một lúc rồi Dũng nói tiếp:
- Có lẽ phải xa nhau rồi mới gần được.
Bồi đem bánh và hai cốc kem lên. Dũng mời Loan ăn, rồi yên lặng nhìn Loan cầm
thìa đưa lên môi. Loan cau mày, rùng mình rồi chép miệng nói:
- Ngon quá nhỉ... Sao anh không ăn đi?
- Ngồi nhìn cô ăn ngon hơn là ăn.
Loan lại nói:
- Lúc nãy ăn cơm cũng thế. Nhưng lúc nãy còn có lý vì em ăn cơm tây lần đầu đối
với anh chắc là một thứ trò lạ mặt.
Nàng cười, hai má hơi nhuốm hồng và tinh nghịch nói tiếp:
- Cô em bé của anh quê mùa và trẻ con lắm phải không anh?
Dũng không biết hai tiếng xưng hô "cô em bé" của Loan là do ở thân mật
tự nhiên hay cô ngụ ý âu yếm. Chàng nói:
- Lúc này tôi trông cô hơi là lạ, hình như trước mặt tôi có một người con gái mới
gặp đã thân ngay, không phải là cô Loan mọi ngày nữa. Tôi mới gặp mà...
Dũng không nói hết câu vì thấy Loan nhìn chàng lộ vẻ suy nghĩ về câu nói có lẽ
đã làm nàng ngạc nhiên. Chàng biết là mình quá lời và lấy làm ngượng vì cái ngầm
ý muốn cám dỗ người con gái còn thơ ngây tin ở mình như tin ở một người anh.
Dũng cầm miếng bánh ăn và cố lấy giọng tự nhiên xoay câu chuyện ra vẻ khác:
- Chẳng cứ gì tôi. Lúc nào tôi cũng thấy cô như nghĩ ngợi điều gì. Trong lúc miệng
cô cười thì hai con mắt cô suy nghĩ, có vẻ lo buồn. Có đúng thế không?
- Chịu anh là tài. Nhưng anh đoán sai tất cả.
Loan chợt nghĩ đến việc nhân duyên của nàng và của Dũng. Nàng đã nhất quyết
không lấy Thân, nhưng còn Dũng? Nàng không dám chắc, nàng không dám hy vọng nữa,
vì nàng thấy thân phận mình đối với Khánh thấp kém quá. Loan nói:
- Thế là người nào cũng có những sự lo nghĩ, lo nghĩ ngấm ngầm không nói ra mà
cũng biết rõ cả rồi.
Nàng nghĩ đến tương lai mù mịt và thấy một nỗi buồn hiu hắt thoáng qua tâm hồn.
Nhưng nỗi buồn xa xôi ấy khiến Loan cảm thấy mạnh hơn cái vui sướng hiện thời
được ngồi trước mặt Dũng không có gì ngăn cản. Loan nói:
- Lúc nào biết lúc ấy, ngày nào biết ngày ấy, lo nghĩ làm gì đến những chuyện
xa xôi chưa đến.
Dũng cười, nói giọng bông đùa:
- Từ nãy đến giờ nói chuyện đến hay, chỉ nói nửa chừng mà hình như rõ ràng cả.
Vì cái tình thế rất mập mờ của Dũng và Loan lúc đó nên những lời nói ra thành rụt
rè ý nhị quá, bóng gió xa xôi. Hai người đều khó chịu nhưng không thể nào xoay
câu chuyện ra thẳng thắn tự nhiên được.
Mọi người đi ngang qua bàn thấy Dũng mỉm cười chào:
- Lâu mới gặp anh Dũng.
Dũng đứng dậy bắt tay. Thấy bạn đưa mắt nhìn Loan, Dũng giới thiệu:
- Cô Loan, em họ tôi.
Biết là không thể ngồi lâu được nữa và để người bạn Dũng khỏi nghi ngờ mình có
ý vội vàng lánh mặt, nên Loan đứng ngay dậy làm như mình đã định về từ trước.
Ra đến ngoài, hai người cứ yên lặng đi, không dám hỏi nhau đi đâu vì nếu hỏi
thì câu trả lời tất nhên sẽ chỉ là đi về khách sạn, điều mà không ai muốn cả.
Đến chỗ rẽ vì tắt mấy ngọn đèn điện nên dẫy phố Richaud trông trắng xóa dưới
bóng trăng. Loan nói:
-Hôm nay mười sáu.
Dũng nhìn lên mặt trăng cao mà tròn khuất sau lá cây . Ở thành phố nên Dũng thấy
mặt trăng có vẻ buồn bã hình như đương nhớ những quãng rộng rãi ở các vùng quê
xa xôi, nhớ những con đường vắng gió thổi cát bay lên trắng mờ mờ như làn
sương, nhớ những con đom đóm bay qua ao bèo, lúc tắt lúc sáng như những ngôi
sao lạc biết thổn thức.... Chàng dịu dàng nói với Loan:
- Thế mà, mới độ nào, cô còn nhớ không những đêm sáng trăng chúng mình còn ngồi
ở sân đợi có đom đóm bay qua rồi đứng lên reo: Đom đóm xuống đây ăn cơm với cá.
Loan nói:
- Hình như nó biết chúng mình đánh lừa hay sao nên nó lại càng bay cao già. Lạ
thật, đến khi lớn thì mình không biết là có đom đóm đó nữa.
Dũng nói:
- Mình lại để ý đến những cái khác, đi tìm những con đom đóm khác và cũng đánh
lừa cho nó xuống.
Loan mỉm cười:
- Mà nó lại càng bay cao.
Dũng nói:
- Có thế mình mới cố đuổi theo nó, mà có thế đời mới vui, mới đáng sống. Bắt được
nó thì chán ngay, chỉ là một con bọ mùi hôi, ánh sáng ở bụng đục mờ mờ, chẳng
có gì là đẹp nữa.
Dũng nhìn bóng hai người in trên đường; bỗng hai cái đầu theo nhịp bước lúc mau
lúc chậm như đuổi nhau. Chàng nói:
- Chúng mình đâm ra bàn chuyện triết lý cao xa và khó hiểu.
Hai người đi ngang qua phố hàng Bông thợ nhuộm, nhưng Dũng không cho Loan biết
gần đến cửa hội chợ. Dũng bảo Loan rẽ về tay trái. Đường vắng, bóng cây lưa
thưa chạy trên tấm áo trắng của Loan. Hai người cùng nghĩ đến sự vô lý của một
cuộc đi xem Hà Nội ở những phố vắng nhất, nhưng đều làm như mãi câu chuyện
không để ý tới phố xá.
Đi ngang qua trước một dãy nhà cao lớn, Dũng bảo Loan:
- Mấy năm trước tôi ăn cơm trọ ở đây.
- Anh ở trọ sang thế này kia à?
- Chuyện, đây là nhà cụ thượng Đặng. Tôi biết cô Khánh từ độ ấy.
Thấy cửa mở và có đèn sáng, hai người chậm bước lại, tò mò nhìn vào trong, Loan
nói:
- Họ sang ghê.
Dũng nói mỉa mai:
- Cùng thế cả. Nhà tôi không sang à?
Loan quay lại nhìn Dũng:
- Chỉ có nhà em là nghèo thôi
Nàng chép miệng tiếp theo:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét