Mùa thu chết: Từ thơ tới nhạc,
Trải qua mấy thập kỷ rồi nhưng nhiều thế hệ khán, thính giả
yêu nhạc Việt Nam vẫn say mê thả hồn mình vào giai điệu mượt mà, thanh khiết và
quyến rũ của Phạm Duy cũng như những vần thơ tình tứ và mê đắm của Bùi Giáng
qua tác phẩm “Mùa Thu chết”.
Có lẽ không một ai khi nghe bài hát này không nhớ những câu
ca:
…. Ta ngắt đi một chùm hoa thạch thảo
Em nhớ cho : mùa Thu đã chết rồi….
Nhiều khán, thính giả thưởng thức bài ca bất hủ này đã không
để ý tới xuất xứ kỳ lạ của nó và không hề nghĩ rằng đây chính là một minh chứng
điển hình của sự kết hợp từ Thơ tới Nhạc, một sự liên kết xuyên qua không gian
và thời gian của niềm cảm hứng và của sự liên tưởng thiên tài của những thế hệ
tác giả sống rất cách xa nhau.
Nguyên tác ban đầu của “Mùa Thu chết” chỉ là một bài thơ ngắn
mang tên L’ Adieu của nhà thơ Guillaume Apollinaire (1880 - 1918), một thi hào
Pháp nổi tiếng sống vào đầu thế kỷ XX. Ông là một nhà thơ Pháp gốc Ba Lan có
tên thật bằng tiếng Ba Lan là Wilhelm Albert Vladimir Apollinaris de War - Kostrowitcki, khi chuyển từ Ý về sống tại Paris đã đổi qua tên Pháp là
Guillaume Apollinaire do sự kết hợp hai chữ Wilhelm và Apollinaris.
Bài thơ tuyệt tác L’Adieu của ông chỉ có năm câu như sau:
“ J’ai cueilli ce brin de bruyère
L’automne est morte souviens-t’en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t’attends”
Nhà thơ Bùi Giáng sống tại Sài Gòn trong khoảng nửa cuối thế
kỷ XX đã đồng cảm tài tình với tứ thơ của đại thi hào Pháp để chuyển ngữ qua tiếng
Việt thành bài thơ “Lời vĩnh biệt” đầy tính cách thơ tình Việt Nam duyên dáng như
sau:
“ Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho Mùa Thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ chẳng tương phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian, mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé, ta vẫn chờ em đó…”
Cảm được tứ thơ của người xưa, chuyển tải tài hoa qua vần thơ
tám chữ Việt Nam hết sức kiêu sa và lãng mạn, lại rất phù hợp với hơi hướng Mùa
Thu hoa mộng thường được coi là mùa của chia ly và của nỗi buồn man mác lòng
người, Bùi Giáng đã như truyền nguồn điện thiêng liêng gợi mở tâm hồn của Phạm
Duy để người nhạc sĩ lãng mạn và đa tình này ngân rung lên giai điệu tuyệt vời
da diết, khắc khoải của “Mùa Thu chết”….
Phổ thơ Bùi Giáng phóng tác Apollinaire song Phạm Duy đã nâng
lên không cùng sự tưởng tượng với nỗi đau xa cách người yêu và khóc hận vì mùa
Thu đã chết.
Lời của bài ca bỗng mở rộng và biến hóa như sau:
“Ta ngắt đi một chùm hoa thạch thảo
Em nhớ cho Mùa Thu đã chết rồi…
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho Mùa Thu đã chết…
Đã chết thật rồi…
Em nhớ cho
Hai chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa
Trên cõi đời này…
… Từ nay mãi mãi không thấy nhau…
… Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta mãi chờ em
Mãi chờ em
Mãi chờ em
Mãi chờ
Mãi đợi….
Đợi chờ em…”
Từ bài “L’Adieu” Pháp ngữ êm đềm và truyền cảm của Guillaume
Apollinaire chuyển qua thơ Việt tài tình và mê đắm của Bùi Giáng, đến bài ca
“Mùa Thu chết” của Phạm Duy, tác phẩm đã có một sự “thoát xác” hoàn toàn và
chuyển hóa thành một bản tình ca Việt lâm ly, tiêu biểu cho cuộc sống đô thị của
miền Nam nước ta vào một thời lãng mạn song cũng còn nhiều bất trắc…
Biết được những bước đường từ Thơ tới nhạc của bài ca này
chúng ta càng thêm yêu thêm quý và trân trọng sự đồng điệu của ba tâm hồn nghệ
sĩ xuyên qua không gian từ Âu sang Á và xuyên suốt thời gian từ đầu tới nửa cuối
thế kỷ XX.
Mỗi độ Thu về, tiết trời se lạnh, lòng dạ bâng khuâng, tâm hồn
ta chợt ngân rung lên giai điệu bài ca Mùa Thu chết của Phạm Duy chúng ta hãy
kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ tới hai thi sĩ Việt và Pháp đã để lại cho chúng
ta những vần Thơ bất hủ “Lời vĩnh biệt”…
Thiên Thai - Hòa Tấu | Mùa Thu Không Trở Lại (Những Tình khúc bất tử)
ĐINH KỲ THANH


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét