Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021
Ðạo ca giữa thành vách sương mù
Ðầu thập niên 70, có sự gặp gỡ giữa tôi và nhà thơ Phạm Thiên Thư - tức
thiền sư Tuệ Không - khiến cho nhạc của tôi bây giờ thiên hẳn về nhạc tâm linh
mà trước đây tôi chỉ đem thoáng vào tâm ca hay vào những đoản khúc như LỮ HÀNH,
XUÂN HÀNH v.v... Cách đây ít lâu, Phạm Thiên Thư đã cho tôi những lời thơ đẹp
để soạn thành những ca khúc thoát tục như ÐƯA EM TÌM ÐỘNG HOA VÀNG, GỌI EM LÀ
ÐÓA HOA SẦU, EM LỄ CHÙA NÀY... và bây giờ thì anh cho tôi những lời thơ đạo để
tôi soạn thành MƯỜI BÀI ÐẠO CA.
Xưa em là kiếp chim, chết mục trên đường nhỏ
Muôn loài như sương rơi, xin làm hoa trắng đỡ
Một chàng dũng sĩ trên thớt ngựa vàng rong ruổi sa trường
Có bà mẹ đi tìm con trên đỉnh đồi lan trắng
Em bé khóc đòi cha, như mẹ khóc đòi con
Ru con bằng vòng tay ấm, cho con yêu tiếng dịu dàng
Một sớm mai tuyệt vời
Bóng đêm qua rồi, bóng đêm qua rồi
(Quy Y)
Xuân về trong gió, hoa lay lững lờ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét