Phải làm gì? Họ họp nhau lại viết thư ngỏ cho các danh nhân thế giới: mục
sư Martin Luther King, nhà thơ René Char, văn sĩ Henry Miller... để mong nhận lại
một câu trả lời. Gửi đi những bức thư không không, vô vọng thầm kín cầu
xin lòng thiện chí của thế giới giúp cho dân Việt Nam tìm lại thăng bình, tìm lại
sự ôn hòa bao dung. Những bức thư gửi vào cõi hư không (René Char có trả lời bằng
cách gửi tặng toàn tập tác phẩm của mình cho Bùi Giáng và về sau, Phạm Công Thiện
tiện có dịp gặp Henry Miller).
Bánh xe lăn của lịch sử đã quay. Thiền sư Thích Nhất Hạnh tiếp tục hành lộ truyền
bá đạo khắp trời Tây. Triết gia Phạm Công Thiện thăm quan các Phật viện ở Âu Mỹ,
gần gũi các tăng đoàn, tiếp tục suy luận về triết học trong Phật giáo...Nhà thơ
Bùi Giáng sinh thời vẫn từ lâu tự khép kín trong thế giới thi ca của mình, bàng
quan đối với rối ren đổi thay của xã hội.
Những bức thư ngỏ, tiếng Anh và tiếng Pháp, của những nhà trí thức thời đó đã
đóng thành sách: Dialogue (Ðối thoại, nhà xuất bản Lá Bối, Saigon
-1965). Bùi Giáng viết bài Phi Lộ (Avant propos, bằng tiếng Pháp). Những
lá thư không không vô vọng mang tính chất của sự lặng lẽ trước lịch sử, một
sự im lặng khai động mai vàng ở chân trời khác (Ngô Văn Tao).
Phụ Lục này chép lại bài Phi Lộ của Bùi Giáng. Cốt để bạn đọc trực tiếp làm
quen với thế giới thi ca của Bùi Giáng, hay nói đúng hơn với Khái Niệm thi
ca của Bùi Giáng. Bài Phi Lộ viết bằng tiếng Pháp, dĩ nhiên không phải là
viết với lời văn gọn gàng tươm tất của một ông giáo Việt Nam đỗ thạc sĩ Pháp
văn, hay với lời văn của một nhà văn người Pháp thoải mái bay bổng với tiếng mẹ
đẻ của mình. Những câu Pháp văn của Bùi Giáng lúng túng và sứt mẻ, nó là
cuộc mạo hiểm vào ngôn ngữ, nó là những bước nhảy vọt qua vực thẳm ngăn
cách thi ca với đối tượng: tư tưởng.
Tôi chép lại bài Phi lộ kèm theo bản dịch ra Việt ngữ của tôi. Hồ Hữu Hưng đã
từng dịch trước và đăng trong tập Tưởng nhớ thi sĩ Bùi Giáng, kỷ niệm
một năm ngày mất Bùi Giáng, Nhà Xuất Bản Trẻ, Sài gòn 1999. Tôi có giữ lại của Hồ
Hữu Hưng một số từ ngữ đặc thù thích ứng, tuy rằng bản dịch của tôi với bản
của Hồ Hữu Hưng hoàn toàn khác biệt. Khác biệt là lẽ dĩ nhiên vì dịch
bài Phi Lộ này, dịch giả chỉ có thể phỏng dịch, tái tạo một cuộc mạo hiểm vào
ngôn ngữ hay tự sống lại một cuộc độc thoại "sương phủ lấp chân trời, lung
linh ánh sáng của màn đêm" (un monologue diaphane, à travers
lequel passe une clarté nuiteuse).
5.11. 2002
Bùi Giáng
Avant Propos
Un dialogue est toujours exposé à devenir un monologue. Mais un monologue peut
devenir fécond, si c'est un monologue diaphane, à travers lequel passe
"une clarté nuiteuse''. L'essence du monologue tient en ceci qu'un
être se dédouble: Deux univers se contemplent dans un monde; un monde se
partage en deux contrées qu'un abỵme sépare. L'essence de l'abỵme réside dans
le fait qu'il peut être franchi d'un bond. L'essence du bond, c'est le risque.
Or le risque est l'essence même de la vie. Vivre, c'est risquer. Risque pour
risque, pourquoi ne pas choisir le risque diaphane?
Choisir? Est-ce nous qui choisissons le risque? Est-ce plutôt le risque qui
vient vers nous et qui nous choisit?
Mais un risque diaphane, qu'est-ce à dire? Peut-on vraiment parler
de "la diaphanéité" d'un risque? Non! Peut-Être, s'il
s'agit d'un risque politique ou militaire. Oui! Peut- Être, s'il
s'agit du risque de la langue auquel s'exposent ceux qui parlent et qui parlent
pour être reçus dans le sillage d'un vent.
Ðùng đùng gió giục mây vần
Một xe trong cõi hồng trần như bay
Nguyễn Du
Le char qui part comme une flèche, porte toutes les marques d'un char mystique
- diabolique ou divin, on ne sait...Suivons-le du regard. Que voyons-nous?
D'un coup par la traversée du char, le monde dans lequel nous vivons, se
dévoile comme Monde. C'est le "mondant originaire" qui
instaure pour notre existence un fondement essentiel.
Le monde s'est modifié une fois en "monde-des
poussières-roses", assez séduisant quand même. Mais par la suite, le
monde des poussières roses a glissé sans relâche sur sa pente et risque de
devenir le monde des cendres noires, c'est-à-dire le pur et simple "non-monde". C'est
là le danger par excellence, qui détermine l'être de notre séjour sur
terre comme un non-être sur la planète qui erre.
Occident! Y-a-t-il là de votre faute, pour une part? Non, bien sûr. Il s'agit
d'autre chose...Quoi donc? Laissons la question ouverte.
La maison de l'être n'est plus. Le berger de l'être, la sentinelle du néant
nous ont abandonnés. Notre language se frélate. Le "Pli
diaphane" reste non-dévoilé. Qu'en est-il de l'essence du dialogue?
Nous avons tout perdu, et la proximité secrète de l'indivulgué, et
l'intimité de l'éloignement se portant au devant d'un avènement futur dans
l'âme du risque d'un grand jeu. Nous avons tout perdu. Qu'est-ce qu'il nous
reste encore à perdre? Dans la détresse extrême dont l'absurdité nous écrase ,
qu' avons-nous à gagner?...
"Là où il y a danger, là croỵt aussi ce qui sauve"...
Par l'ébranlement de tout étant, la Vérité de l'Être s'annonce, et
brusquement se dévoile: dans une clarté étrange, face au monde, l'âme de l'Asie
éternelle se réveille dans toute sa splendeur, par la mort hérọque des bonzes
du Vietnam.
Avons-nous conscience de toute la gravité du fait? Quel est l'appel qui résonne
d'un bout à l'autre de la terre, et qui se tait après avoir atteint le tréfonds
de nos âmes?
Frères lointains, c'est à partir de cette question que ces feuilles bien minces
ont pris la résolution - peut-être fatale - de risquer leur être chétif en
traversant tant de mers houleuses pour parvenir à s'ouvrir devant vous.
Juin 1965
Phi Lộ
Ðối thoại là để luôn luôn trở thành độc thoại. Một cuộc độc thoại sung mãn là
cuộc độc thoại "sương phủ chân trời", lung linh ánh sáng của màn
đêm. Ðộc thoại chính là "bản thể tồn lưu" tự phân chia thành hai
vũ trụ, hai vũ trụ đối nhau trong một thế giới, thế giới của hai miền
đất lạ ngăn cách bởi một vực thẳm mà ta phải vượt qua bằng một bước nhảy, bước
nhảy của sự dấn thân mạo hiểm.
Mà đời là một cuộc mạo hiểm. Sống là dấn thân liều lĩnh. Ðã dấn thân liều lĩnh,
tại sao lại chẳng chọn liều lĩnh trong màn sương hư hư thực thực.
Nhưng ta có quyền chọn không? Hay chính cuộc đời chọn chúng ta?
Mà thế nào là mạo hiểm vào cõi sương mờ? Có không những nguy nan huyền
ảo vô thực? Không! Có thể là không trong đấu tranh chính trị, trên
chiến địa của loài người. Nhưng mà có, biết bao nhiêu là có khi con
người mạo hiểm vào ngôn ngữ và nói những lời để gió mang đi!
Ðùng đùng gió giục mây vần
Một xe trong cõi hồng trần như bay
Nguyễn Du
Chiếc xe vọt như tên mang đầy đủ chứng tích của một cỗ xe huyền thoại - địa ngục
hay thần thánh - ai nào có biết. Cứ dõi nhìn theo, chúng ta thấy gì?
Bỗng chốc chiếc xe vượt qua, cái cõi mà chúng ta đang sống hiện nguyên hình là
Một Thế Giới. Ðó là "thế giới bản lai diện mục"- thế giới
uyên nguyên căn bản của đời sống con người.
Thế giới uyên nguyên đã trở thành thế giới bụi hồng - cõi hồng trần
nên thơ quyến rũ! Nhưng rồi sau, cõi hồng trần không ngừng sa đọa, đi
đến hiểm họa có thể trở thành thế giới của tro đen hay nói một cách
khác trở nên "hư không thế giới". Chính là cái hiểm họa biến con
người đang sống trên quả địa cầu trở thành hồn ma bóng quế trên hành tinh
lạc quỹ đạo.
Thế giới Tây Phương ơi! Phần nào là lỗi của các anh? Chắc rằng không! Vậy thì
nguyên nhân là gì?... Vì đâu? Một câu hỏi, chúng ta đành bỏ ngỏ.
Ngôi nhà của tự thể không còn nữa. Kẻ chăn tự ngã, anh lính
gác của hư vô đã bỏ chúng ta. "Nếp gấp sương mờ huyền ảo" vẫn
khép kín. Ngôn ngữ của chúng ta trở nên sứt mẻ. Còn đâu ý nghĩa của cuộc đối
thoại?
Chúng ta đã mất tất cả. Gần gũi sự khép kín, thân thuộc sự xa lìa. Sẵn sàng tiếp
nhận một biến cố tương lai và bằng cả tâm hồn, dấn thân liều lĩnh vào nguy nan
của một cuộc chơi lớn. Chúng ta đã mất tất cả. Chúng ta còn gì để mất?
Trong khốn khổ tận cùng, tàn bạo phi lý, chúng ta còn gì để được?
"Hiểm nghèo mang theo mầm mống của giải thoát"
Do sự chuyển động của "Hiện là", cái chân của "Bản thể" khởi
động và biểu lộ: qua ánh lửa lung linh kỳ diệu, hồn thiêng của châu Á vĩnh cửu
thức tỉnh hiển hiện cho toàn thế giới thấy trong hào quang rực rỡ, trong cái chết
anh dũng của những nhà sư việt Nam.
Chúng ta có nhận ra không cái trầm trọng của sự kiện? Tiếng kêu nào như rền
vang khắp trái đất để rồi vụt tắt, khuấy động tận đáy tâm hồn của chúng ta?
Ôi! Những người anh em của phương xa, từ câu hỏi đó mà những trang giấy mỏng
manh này sẽ liều mạng bản thể, mạo hiểm vượt trùng dương ba đào để đến tay
các bạn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét