Ðọc truyện Gào thét
của Dương Nghiễm Mậu
Nhân vật chính:
|
Thạch: |
một sinh viên từ Hà Nội về thăm gia đình ở thôn Đoài; |
|
Cai |
người đi buôn Thạch gặp khi đang trên đường về quê. |
|
Bác Thành |
bác của Thạch, bị Tây cưỡng hiếp và bị “bệnh” sau sự việc
này. |
|
Anh Hiền |
anh rể của Thạch. |
|
Chị Hiền |
chị ruột của Thạch, đang sống và chăm lo cho mẹ của Thạch. |
|
Mẹ |
mẹ của Thạch. |
|
Thằng Trạch |
nhân vật nam có quan hệ luyến ái lén lút với vợ thằng Tích,
một du kích. |
|
Vợ thằng Tích |
là nhân vật nữ có quan hệ luyến ái với thằng Trạch. |
Truyện mở đầu với hình ảnh một đoàn lính Tây đi vào chợ. Dọc đường, họ đã dùng
vũ lực để uy hiếp và “mua” đi một con bò của một lão nông dân với giá hai trăm
đồng. Lúc đó, Thạch đang ngồi trên chiếc xe đang bị chết máy trên đường về thăm
gia đình sau bao năm xa cách.
Nội dung truyện:
Truyện viết về chuyến trở về thăm quê của Thạch, một học sinh ở Hà Nội vừa mới
đi di tản về. Trong chuyến về quê, Thạch đã nhận ra được sự khổ cực của người
dân trong thời chiến tranh dưới sự áp bức của cả thực dân Pháp và Việt Minh. Ở
quê, Thạch còn nhận ra được sự khác biệt giữa thành phố và nông thôn trong thời
chiến.
Kết thúc truyện:
Chương cuối cùng của truyện nói đến việc Thạch bị lính Tây bắt về sở. Trong lúc
này, anh phải trải qua những giờ phút “đau khổ” nhất trong cuộc đời của một “học
trò ở tỉnh”. Câu chuyện kết thúc với cảnh du kích tấn công vào sở Tây, và Thạch
đang cố vùng vẫy để thoát ra ngoài cái cảnh tượng hỗn loạn ấy. Hình ảnh nổi bật
nhất ở đoạn cuối truyện là trong khi Thạch đang bị kẹt giữa hai tấm hàng rào và
chưa thể thoát ra ngoài được, Việt Minh và lính Pháp cứ nã đạn liên tiếp về
phía đối phương. Tôi cảm thấy hình ảnh này nói lên tình cảnh của Thạch và của
bao nhiêu người dân khác đang bị mắc kẹt giữa những làn tên mũi đạn của chiến tranh,
mà bản thân họ chỉ là những nạn nhân vô tội.
Đặt tên truyện là Gào thét, tác giả muốn gợi lên những giông tố của cuộc đời
trong chiến tranh; sự chết chóc như những con mãnh thú lúc nào cũng vây quanh,
cũng gào thét, và luôn sẵn sàng lao vào và xé tan những thân xác nhỏ bé của những
người dân vô tội. Trong lời mở, tác giả đã viết: “Tôi là ai?... Tôi là người Việt,
một con người nhược tiểu, ở một thế kỷ những sóng gió gào thét, những phân tán
đe dọa từ trời, từ biển, từ bọn sâu bọ từ bốn phía đến.” (tr. 9) Thêm vào đó,
gào thét ở đây cũng có thể là tiếng gào thét của những người dân hoặc của cả
dân tộc Việt Nam “vừa trải qua hai mươi năm ròng rã chiến tranh, sau một trăm
năm bị xiềng xích gông cùm trói buộc trên thân thể.” Những người dân, những người
nô lệ hơn một ngàn năm trong lịch sử đã kêu la, đã gào thét, nhưng cuối cùng
thì họ vẫn sống trong kiếp nô lệ, đàn áp, mà không biết phải làm thế nào để chấm
dứt. Tiếng nói của họ quá nhỏ bé, tiếng la của họ như bị nghẹn lại, và tiếng
gào thét của họ cho dù có được nghe thấy cũng bị bỏ ngoài tai, hay được đổi lại
bằng những cây dùi cui, bằng bom đạn, bằng cảnh nhà tan cửa nát hay bằng xác
người nằm phơi thây trên đồng trống. Tiếng gào thét của họ cho dù có mãnh liệt
cách mấy cũng chỉ là tiếng gào của một con hổ trong cũi sắt, tiếng gào thét
trong tuyệt vọng.
Trong câu chuyện, có lúc Thạch đã cố nói. Thạch muốn nói cho người du kích bị
thương hiểu rằng anh không có ý muốn bắt ông ta, và anh không phải là Việt
gian. Nhưng những lời nói của anh đều bị cho là gian trá. Khi Thạch biện bạch với
người thông ngôn về hoàn cảnh của mình, và về một thực tế là anh không phải là
du kích, và anh sẽ không bao giờ qua sông, nhưng người thông ngôn chưa bao giờ
tin những lời Thạch nói. Người thông ngôn đã trả lời với anh rằng: “chắc anh ở
vào thành phần trung kiên lắm. Tôi hỏi thực…” (trg.94). Những lời nói của Thạch
nào có ai để vào tai, bởi đó là những lời nói dư thừa trong cái chiến cuộc thời
bấy giờ. Trong một xã hội mà chức sách làng đấu đá với nhau để tranh giành quyền
lực, tranh giành cái cơ hội để được bợ đít Tây; còn những người du kích, những
người tranh đấu vì lý tưởng, vì tự do cho đất nước lại giết nhau vì gái, thì những
lời nói, những lý luận của một cậu “học trò ở tỉnh” không là gì cả.
Qua truyện này, tôi cảm nhận được sự đau khổ của những người dân trong thời kỳ
chiến tranh. Tuy truyện nói về cuộc sống sau khi Nhật đã rút khỏi Việt Nam,
nhưng tôi vẫn cảm thấy được hình ảnh “một cổ mấy tròng” mà người dân phải chịu.
Khi Tây đi lùng bắt, bọn lính tha hồ cướp của dân chúng, “lương chính thức của
họ chỉ có mấy trăm bạc… nhưng nhờ càn quét, vơ vét, trộm cắp bán ra giàu…”
(trg. 43) Chưa kịp suy nghĩ về những mất mát trong ngày, khi đêm đến, người dân
lại phải đối diện với lũ cướp mới. Tác giả viết, “đêm du kích về cũng bắt gà, bắt
lợn, lấy tiền, thu thóc cũng đánh đập, bắt bớ nhiều vì tư thù, xem ra còn ác
hơn cả Tây cả Nhật” (trg.56). Khi đọc xong những đoạn văn này, tôi cảm thấy câu
nói nôm na tưởng như đùa của những người sống trong thời chiến mà tôi đã từng
nghe được, lại trở nên đúng:
“Con ơi nhớ lấy câu này,
Cướp đêm Việt cộng, cướp ngày Quốc gia.”
Mặc dù câu nói là ám chỉ khoảng thời gian sau này, nhưng cho dù đó là Việt
Minh, Việt cộng, thực dân, đế quốc, hay Quốc gia thì người dân Việt đời nào
cũng khổ. Trong lúc giặc Pháp xem người Việt như trò chơi, bắt đứng vào gốc cây
để tập bắn, người dân cần nhất là những người du kích biết lo cho dân, bảo vệ
cho dân. Nhưng những gì họ nhận được chỉ là nhiều phiền toái và lo âu.
Trong câu chuyện, Thạch còn nhận ra được mạng sống con người trong thời chiến
thật rẻ mạt. Bom đạn lúc nào cũng có thể cướp lấy đi mạng sống của con người.
Người đang làm ruộng có thể bị bắn chết vì lạc đạn, hay chỉ vì bọn Tây đang thử
súng. Cho dù đang ở trong nhà, những người dân ấy vẫn không được an toàn. Mỗi lần
đạn nổ, những người trong nhà Thạch theo phản ứng “tự nhiên” đều nằm sát xuống
đất. Nhưng những “… viên đạn vô tình vẫn có thể bay tới ghim vào người… Cái chết
thật vô lý và dễ dàng.” (trg. 69) Những bất hạnh lúc nào cũng có thể xảy ra với
những người dân vô tội, bởi vì “… con người khác chi một con sâu dưới đế giày, một
con muỗi giữa hai bàn tay vỗ của một định mệnh”. (trg. 69)
Sau khi đọc xong Gào thét của nhà văn Dương Nghiễm Mậu, tôi như thấy
được cảm nghĩ của tác giả về cuộc chiến. Ông nhấn mạnh trong tác phẩm của mình
rằng:
“Trong khi đó chiến tranh vây phủ trên khắp đất nước với sự có mặt của quân đội
Pháp bên một chính quyền bù nhìn của Bảo Đại. Đứng về phía Pháp để chiến đấu tự
nhận là có chánh nghĩa được sao? Đứng về Việt Minh? Nhưng Việt Minh là Cộng Sản…
chắc chắn sẽ lựa chọn đứng về phía Việt Minh dù không phải là cộng Sản… Nhưng tại
sao không có một lựa chọn cho một con đường thứ ba…?” (trg. 59)
Đúng vậy! Tại sao khi người du kích bị thương biết Thạch từ thành phố mới về và
không tham gia du kích thì lại gọi Thạch là Việt gian? Thạch đã chỉ điểm ai
đâu, sao lại có thể gọi là Việt gian? Rồi Thạch có thực sự tham gia du kích đâu
mà đã bị Tây bắt về đồn, bị bỏ đói, và gần như đã chắc chắn bỏ mạng?
Truyện là một hình ảnh chân thực về cuộc sống của người dân trong thời chiến. Một
cuộc sống cực nhọc và đầy đau khổ. Chiến tranh là một cuộc tranh giành quyền lực
của những người nắm quyền, và mục đích của họ không gì khác ngoài tham vọng của
những loài ác thú để chiếm đoạt và thỏa mãn những tư tưởng đen tối cá nhân. Và
khi chiến tranh xảy ra, thì những người dân thường vẫn là những người chịu nhiều
đau khổ nhất.
29/3/2008
Lê Trọng


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét