Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2021
Sự chán chường trong phê bình văn nghệ
Nỗi héo hon của các triết gia trước những vấn đề tri thức, về
bản thể, về nguyên thủy, về cứu cánh của cuộc đời ngày nay đã lên đến một mức độ
hầu như không thể chịu đựng được nữa. Ngay đến những lòng tin nho nhỏ, như lòng
tin sáng mai mặt trời sẽ mọc, cũng vẫn phi lý hơn ba trăm năm về trước: đó là
ngõ cụt của quy nạp pháp.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét