Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021
Vầng trăng bên kia sông
Gần cuối mùa đông những cơn gió bấc vẫn cặm cụi đi về trên da
người móc cời vì rét. Không ai biết vì sao bến đò bỗng thưa khách sang sông và
những con đò cũng thường đến muộn, chỉ lau sậy hiền kiên nhẫn thả bông trắng dọc
bờ sông buôn buốt gió. Ngày nào cũng như ngày nấy, cứ tờ mờ sáng là Hiền trở dậy
tranh thủ mấy nhác chuỗi cho sạch khoảnh sân nhỏ trước nhà, rồi khệ nệ bưng thau
quần áo của ba mẹ và mấy đứa em ra chiếc cầu cây bắt trước nhà ngồi tỉ mẫn giặt
cho sạch từng vết dơ một. Mà Hiền canh sao hay lắm, cứ khi chiếc loa phóng thanh
từ trụ sở ủy ban xã vọng lại câu nói quen thuộc "Đây là tiếng nói Việt
Nam phát thanh từ Hà Nội, thủ đô Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam"
là Hiền quầy quả bưng thau đồ nặng trĩu vào nhà, hăm lại nồi cơm nguội chiều hôm
qua cho hai đứa em ăn vội đến trường.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét