Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2021
Ai mua thơ ta bán thơ cho
“Bán thơ", ở góc độ lãng tử là một từ đẹp, thậm chí rất
đẹp. Tản Đà thi sĩ từng “gánh thơ lên bán Chợ Trời”; Hàn Mặc Tử thì rao: "Ai
mua trăng ta bán trăng cho”. Bán thơ cũng như bán trăng, là bán cái trinh tuyết
của tâm hồn. Bán là cách nói cho có vẻ đời thực, chứ thơ, cũng như trăng là thứ
chỉ để ngắm, để tặng, để dâng hiến. Ngay cả chuyện ra tiệm sách mua một tập thơ
của ai đó rồi về tặng người yêu, mượn thơ người khác trao gửi tình cảm của mình
cũng là chuyện bất đắc dĩ lắm. Một lần cách đây đã nhiều năm, tôi bươn bả ra hiệu
sách ở đường Trần Hưng Đạo, Huế, mua cuốn Thơ Targore kẻo sợ hết. Cô
bán sách xinh đẹp nhìn tôi tủm tỉm cười rồi đột nhiên hỏi: "Anh mua thơ mần
chi?”. Trời ơi, người đã đẹp lại hỏi “chết người” như rứa, mần răng mà trả lời!
Tôi đoán chắc là sách hết, liền xuống giọng cầu khẩn và biến báo: "Ờ, ơ…,
tôi mua thơ để tặng cô bạn gái, chị làm ơn…” Tôi chưa hết câu, người đẹp đã cười
khanh khách và phán một câu xanh rờn: "Anh phải tự làm lấy thơ mà tặng người
yêu, ai lại đi mua thơ người khác để tặng, kỳ chết!”. Dường như câu nói đó đã
xui tôi làm thơ! Vâng, đó là một kỷ niệm thật đẹp về chuyện mua thơ. Còn chuyện
bán thơ mà tôi đang “rao” đây lại hoàn toàn tục lụy trong chốn thị trường mồ
hôi, nước mắt.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét