"Chú Tư Cầu" Lê Xuyên
Sài Gòn 1999: Nguyễn Thụy LongNguyễn Mạnh Đan - Uyên ThaoViết hồi ký, viết hoài về chuyện chết chóc, sự khốn khổ của
kiếp người, chính người viết cũng thấy nản. Nhưng làm sao được, vì chính những
người nằm xuống đó là chỗ thân tình của tác giả, anh em, bạn bè, hoặc là người
mà tác giả ngưỡng mộ, một nhà văn, một nhà báo, một thi sĩ nào đó. Tôi nghĩ
cũng là chuyện thường thôi, không oán trời oán đất gì hết, hay đổ lỗi cho ai.
Con người ta chẳng qua có một số mạng, trời cho sướng thì được sướng, trời bắt
khổ thì phải khổ mà thôi. Như một lần nhà văn Lê Xuyên nói với tôi.
Ðời sống tiêu cực chăng? Tôi không biết nữa. Nói chung đời sống chúng ta như bị
cấy sinh tử phù, dở sống dở chết. Thôi cũng được. Người ta già mà chết, tai nạn
mà chết, hoặc khổ quá mà chết thì cũng là chết vậy. Tôi không muốn nói đến chuyện
chết chóc nữa. Bây giờ già rồi, có thì giờ thì dạo chơi, đi thăm bạn bè mà
không tốt sao, chúc cho nhau câu sống lâu trăm tuổi. Còn khối người bạn vẫn sống
đó, hoặc thành công, hoặc thất bại, hoặc ngất ngư, bị dính "sinh phù tử".
Những người bạn thành công trên đường đời, hãy khoan, tôi chưa đi thăm vội, tôi
tìm thăm những người bạn ngất ngư trước đã.
Hình như tôi cũng có nhiều thì giờ, tôi thuộc về loại đàn ông bây giờ vô tích sự,
ăn bám vợ con, tự nhiên thích rong chơi, thăm anh bạn này, anh bạn kia đau ốm,
hoặc có chuyện khốn khổ chi đó.
Sau cơn bão, áp thấp nhiệt đới số 4 và số 5, trời lại đẹp. Buổi sáng ở thành phố
Sài Gòn, không khí trở nên trong lành, se se lạnh nhự trời thu Hà Nội. Tôi, nhà
báo hết thời, làm báo từ khi còn in báo từ máy typo bỗng thấy ngứa nghề, nhớ
nhung vẩn vơ và thích chạy rong. Tôi có thể ngồi nhà, trên căn gác bút mà gặm
nhấm kỷ niệm, dĩ vãng coi như lùi vào quên lãng cho đỡ buồn. Mà sao cẳng tôi
như cuồng lên, nhớ nhung gì đâu không. Muốn ngồi quán cà phê lúc trời tảng
sáng, muốn ngửi mùi giấy thơm mực in của những tờ báo mới được nhả ra từ máy
in, cái không khí âm âm của tòa soạn, tiếng máy đánh chữ lách tách. Hoặc được
phóng chạy như một phóng viên đi nhặt tin giờ chót, làm phóng sự: "Vẫn còn
một cột tin giờ chót để cho anh đấy trước khi báo lên máy". Lời anh tổng
thư ký tòa soạn như còn vẳng bên tai tôi.
Ðã gần ba chục năm nay mà sao tôi thấy gần gũi như mới nghe sáng nay. Ôi nhớ
nhung vô vàn. Tôi yêu nghề, nâng niu nghề nghiệp của mình đến trọn đời. Vậy sao
nay tôi lại gác bút đến hai mưới mấy năm trời, như một số anh em khác. Do lý do
tế nhị khó nói ra nên ai hiểu sao cũng được. Nhưng những dự định viết cái gì đó
trong đầu người cầm bút vẫn còn đó, mãi mãi như một nỗi bất hạnh dai dẳng...
Tôi đã thấy điều đó từ nhiều năm qua.
Sau cơn áp thấp nhiệt đới trời đẹp, tôi lại ngứa nghề, muốn lên đường để nhìn
ngó lung tung, muốn đi trở lại những con đường mà trước đây tôi từng in dấu
chân thuở viết văn làm báo, thăm lại một số bạn bè xưa.
Thế là tôi rời căn gác bút, ra đường trên chiếc xe đạp cũ rích, cà là tàng đi
trên các nẻo đường, từng quen thuộc mà nay hơi xa lạ đấy. Thành phố thanh bình
như khi tôi còn hành nghề phóng viên, bên ngoài thành phố khi đó vẫn ì ầm tiếng
súng, chiến tranh khắp mọi nơi, thành phố khi ấy chỉ là phồn vinh giả tạo.
Hôm nay thành phố vẫn đẹp, vẫn văn minh mà dân quê vẫn hứng chịu mọi bất công,
thối nát, đói nghèo. Nạn nhân chính của thiên tai lũ lụt trên đồng bằng sông Cửu
Long, miền Trung đất cày lên sỏi đá. Thành phố chỉ có một bộ mặt thanh bình,
văn minh, nhưng mặt trái của nó thì khác. Xe hơi, xe gắn máy đời mới chạy nườm
nượp trên đường. Tôi chóng mặt, nhảy xuống khỏi xe đạp dẫn bộ, nhưng mà sao cứ
vẫn chệnh choạng. Tiếng xe hới thắng kít sau lưng tôi, tôi nhìn, một thanh niên
trẻ lái ô tô con thò cổ ra cửa, ngoạc mồm chửi:
“Ðịt mẹ thằng già, chán sống rồi hả?”
Tôi nghệt mặt ra, anh ta chỉ đáng tuổi con tôi mà phát ngôn được một câu độc
chiêu như vậy. Tôi ngỡ ngàng đến không kịp phản ứng, chiếc xe hơi bóng loáng
phóng vút đi bỏ lại một nạm khói xộc thẳng vào mũi tôi, chạy xuyên qua suốt lên
óc. Có lẽ cậu bé thuộc loại con ông cháu cha, hoặc giả là ông bé mà làm lớn, loại
này ở đây thì nhiều lắm. Tôi, dân đen, thấp cỗ bé miệng chịu đựng xử sự của những
người thuộc loại đó nhiều năm và quen rồi.
Tôi nở nụ cười ngu ngơ đứng xem một đoàn du khách nước ngoài “tham quan"
Sài Gòn 300 năm, thành phố Hồ Chí Minh. Ở những con đường chính, tôi đã
"tham quan" coi như hết rồi. Tôi đã đi qua nhiều, xưa kia là tòa báo
tôi đã làm việc. Bây giờ thì tôi đi thăm ai đây?
Tôi dừng lại ở đầu đường Gia Long (nay là Lý Tự Trọng) và đường Nguyễn Trung Trực.
Tại nơi này nhìn qua Thư viện Quốc gia, Đại học Văn khoa hồi xưa, có một
kiosque bán cà phê, nhìn sang bên kia đường là tòa báo Ðại Dân Tộc, phía
góc đường Thủ Khoa Huân, Gia Long là báo Sống. Nói tóm lại có rất nhiều
tòa báo trên quãng đường ấy. Ký giả, phóng viên, nhà văn sáng sáng ngồi đầy các
quán cà phê lề đường, tất cả đều quen nhau, thân thiết đến độ xộc thẳng vào đời
tư của nhau, nên tình nghĩa bạn bè cũng rộn rã. Sau năm 1975, ngày "đứt
phim", báo chí thuộc chế độ cũ dẹp tiệm, ký giả nhà văn có người đi mất,
người còn sót lại lêu bêu. Tôi ở trong số đó. Buồn quá đi thôi, bỗng dưng tôi
phải buông bút (mới chỉ buông chứ chưa gác), vẫn còn nghĩ mình dùng được ngòi
bút để phục vụ độc giả. Sau vài lần "vỡ mặt" mới sáng mắt ra.
Nơi tôi đứng là một lề đường rộng, cái kiosque sơn màu xám xỉn cũ kỹ nay đã biến
mất. Nơi đó tôi từng ngồi, thân thiết chủ quán đến độ có thể ghi sổ nợ từng ly
cà phê, điếu thuốc thơm trợ hứng cho lúc viết bài hay trang feuilleton đăng
trên nhật báo. Chẳng phải riêng mình tôi mà nhiều anh em đồng nghiệp cũng thế.
Sau ngày đứt phim tôi còn thấy lai rai vài người. Họ vớt vát cái gì, hay chờ đợi
như ngày anh em tụ lại với nhau khi báo được lệnh đóng cửa.
Hình ảnh nhà văn Lê Xuyên, anh em quen đùa gọi là chú Tư Cầu, tên tác phẩm nổi
tiếng của anh viết về đồng quê Nam Bộ, dĩ nhiên là có những mối tình quê mùa mà
không kém đam mê, tiêu biểu là nhân vật chú Tư Cầu Trước ngày miền Nam bại trận,
Lê Xuyên là tổng thư ký báo Sài Gòn Mai rồi Ðại Dân Tộc, anh có
cái nhạy cảm của người làm báo cùng với sự sâu sắc của người viết văn. Anh đã
có cả lô tiểu thuyết ấn hành, tôi không nhớ hết. Nhà văn Lê Xuyên hay nhà báo
Lê Xuyên cũng được. Nhưng anh em gọi anh là chú Tư Cầu cho thêm phần thân mật.
Nhưng hình ảnh của nhà văn Lê Xuyên gây ấn tượng nhất cho tôi là sau ngày chế độ
Sài Gòn bại trận, tôi vẫn còn thấy anh ngồi ở quán cà phê đó vào những buổi
sáng kế tiếp. Mắt nhìn lên tòa soạn xưa buồn rười rượi, y nguyên như ngồi uống
cà phê chờ anh chef typo xuốn báo cáo đã đủ khuôn, xin lệnh chạy máy, hay cần lấp
một lỗ hổng. Bây giờ không còn gì nữa, không vắng lặng mà có cái xôn xao của cờ
quạt, biểu ngữ khẩu hiệu và các trẻ thơ nối vòng tay lớn nhảy múa như cuồng ở
góc đường, góc công viên.
Lê Xuyên vẫn cái áo sơ mi bỏ ngoài quần tây, cái mũ phở giản dị, đôi dép. Tôi
chưa bao giờ thấy ở anh một sự "se sua" thời trang nào. Con người anh
rất giản dị, cái giản dị của người miệt quê Nam bộ, nên gọi anh là chú Tư Cầu cũng
rất đúng, không từ nào chính xác bằng. Tôi đã ngồi đó nới chuyện với Lê Xuyên,
tôi không nhớ mình nói gì. Sau đó các văn nghệ sĩ, nhà văn nhà báo chúng tôi hầu
hết bị vồ đi học tập cải tạo, Lê Xuyên đương nhiên có mặt trong đám "học
viên" đó. Anh về sớm, tôi lại gặp anh trên những nẻo đường đi bán bánh
tiêu bánh bò, rồi anh mở quán bán thuốc lá lẻ ở đường Ngô Quyền, Chợ Lớn gần
nhà anh. Tôi ngồi sửa xe đạp ở góc đường Nguyễn Kim gần đó, nên thỉnh thoảng tạt
qua gặp nhau.
Ðã lâu rồi, đến hai ba năm tôi không có ghé qua anh. Sáng nay tại sao tôi không
ghé, lần sau cùng gặp anh coi bộ anh yếu lắm. Khi đó anh nói với tôi anh tròn
70 tuổi. Ðường về Chợ Lớn đối với tôi bây giờ xa vời vợi, nhưng phải đi chứ.
Thăm một người bạn sau nhiều năm giam mình ở ấp Ðông Ba cũng là một điều hay.
Kia kìa, chú Tư Cầu còn đó, sau cái quầy bán thuốc lá cũ rích, con người anh
cũng cũ rích, gầy guộc và đầy chất Nam bộ chân chất. Cái mũ bánh tiêu rúm ró chụp
trên đầu, cái sơ mi mỏng lét, mòn cả vai, cái quần tây màu nâu ống cao ống thấp,
đôi dép không rõ bằng vật liệu gì nữa. Mặt anh gầy rộc, xanh mét. Tôi gọi anh:
“Chú Tư Cầu!”
Anh nhìn tôi một giây xong mới hỏi:
“Có phải Trâu Nước không?”
“Chính tớ, mà sao ông gầy thế, có khỏe không?”
“Ông cũng chẳng hơn gì tôi, tôi suy yếu toàn diện rồi, 72 tuổi, hai mươi năm ngồi
bán thuốc lá lẻ ở lề đường, trên góc đường này còn gì. Cám ơn, ông mò đến tôi mới
nhớ mình là Lê Xuyên, chú Tư Cầu...”
Niềm hãnh diện còn lại của một người cầm bút. Niềm xót xa của một nhà văn đã từng
có một thời vang bóng. Nay anh ngồi đây trong sự lãng quên, hai mươi năm ngồi ở
một góc đường. Trước mặt, bên kia đường có cái đình tên Vĩnh Viễn, bên cạnh
đình có một căn nhà có bản đề "BCH phường đội 8".
Tôi nói với anh, tôi mới đi thăm thành phố Sài Gòn về, tức là thuộc khu vực Quận
1, Quận 3. Anh nói:
“Tớ 15 năm nay không lên đến thành phố Sài Gòn, chẳng biết bây giờ nó ra sao nữa?”
“To cao lắm, đúng là chốn phồn hoa đô hội, cũng đã lâu lắm tớ không tới đó, giống
như gã nhà quê ra tỉnh...”
“Chúng ta giống nhau.”
Nhìn cái quầy thuốc lá cũ rích, long đinh, tróc sơn thấp lè tè của Lê Xuyên,
tôi lại lo lắng cho anh trong trận mưa chiều ngày 9 tháng 11 vừa qua nhiều con
đường ngập lụt, hàng hóa chợ Bình Tây bị nước úng hư hỏng thiệt hại bạc tỉ. Lê
Xuyên cũng chỉ cười.
Anh cố ép tôi hút một điếu thuốc Con Mèo. Trong câu chuyện của anh, tôi rút ra
được có một câu: "Tớ suy sụp toàn diện rồi". Tôi cũng được biết hoàn
cảnh gia đình anh, bà vợ bị mắc bệnh hiểm nghèo từ mấy năm nay, một đứa con gái
của anh đã chết vì ung thư bỏ lại hai đứa con và cái quầy thuốc lá này cho anh,
anh là ông ngoại của chúng. Tôi hỏi về sự học hành của hai đứa cháu mồ côi, anh
có vẻ ngạc nhiên. Qua câu nói của anh, tôi biết anh không đủ sức nuôi hai cháu
ăn học. Một quầy bán thuốc lá lẻ như vầy ở đường kiếm chác được bao nhiêu, nuôi
bao nhiêu miệng ăn, đã thế lại phải lo thuốc thang cho người bệnh. Tôi cũng
đang mệt nhọc vì còn ba đứa con đi học nên rất đồng cảm với anh.
Xoay sang chuyện văn học nghệ thuật, Lê Xuyên than phiền với tôi rằng anh mới đọc
một bài báo nói về các tác giả làm văn học Việt Nam từ năm chục năm trở lại
đây, những nhà văn nhà thơ ở miền Nam đã từng cầm bút và có danh không được nhắc
đến một ai, nghĩa là bị gạt ra ngoài lề. Tôi nói tôi có biết quyển từ điển văn
học ấy.
Báo Kiến thức Ngày nay số 297 trang 186, mục "Ai sao?" có một
độc giả tên Lê Minh (Khánh Hòa) hỏi: Vì sao các nhà văn Võ Hồng, Sơn Nam,
Nguyễn Văn Xuân, Kiên Giang, Bình Nguyên Lộc không có tên trong Từ điển
văn học do nhà xuất bản Khoa học Xã hội in năm 1983-84? Người tòa soạn
có tên là Phan Hoàng trả lời: Chúng tôi thiết nghĩ ông nên gởi thẳng câu hỏi
này về Ban biên tập Từ điển văn học và NXB KHXH. Tin rằng ông sẽ nhận
được hồi âm cho thắc mắc mà dường như tất cả những người yêu thích văn chương đều
quan tâm. Chúng tôi chỉ xin lưu ý, bên cạnh những nhà văn trên đây, còn rất nhiều
tên tuổi văn học đáng kính khác cũng không hề được nhắc đến, dù chỉ cái tên,
trong bộ từ điển tầm cỡ quốc gia này. Chẳng hạn như các bậc tiền bối thời tiền
chiến: Hoàng Ðạo, Ðinh Hùng, Nguyễn Vỹ, Phạm Hầu, Ðoàn Phú Tứ, Bàng Bá Lân...
cho đến những nhà văn nhà thơ góp phần đáng kể vào diện mạo văn học Việt Nam
trong hai cuộc kháng chiến vừa qua: Lý Văn Sâm, Dương Tử Giang, Vũ Anh Khanh,
Trần Dần, Lê Ðạt, Phùng Quán, Văn Cao, Hoàng Cầm, Hữu Loan, Quang Dũng...
Những nhà văn nhà thơ, nhạc sĩ tầm cỡ như thế còn chưa được ngồi sau porte
bagage đèo xe đạp vào văn học sử nữa là... Ðừng nói là người ta thiếu sót trong
việc biên soạn, vì ban biên tập toàn là người có đầu óc, có văn hóa được đào
luyện. Sỏi đá xôn xao. Chúng tôi cười xòa, cũng xong cả thôi. Quan tâm làm đếch
gì đến chuyện đó.
Bạn bè lâu ngày gặp nhau không cà kê dê ngỗng, thì cũng dây cà ra dây muốn. Tôi
hỏi anh về việc cư trú, anh nói anh chưa có hộ khẩu, đương nhiên không thể có
chứng minh nhân dân, chẳng có giấy tờ mẹ gì cho biết anh là một con người sống
trong chế độ.
"Ông có xin nhập hộ khẩu sau khi đi học tập cải tạo về không?"
"Có chứ sao không, xin nhiều lần rồi mà người ta không cho, đôi khi còn bị
mắng mỏ khi xin giấy tờ, nên đành ì ra, bị phạt thì chịu thôi, chán rồi người
ta cũng nản."
Ðến lúc ấy tôi mới thấy Lê Xuyên xì ra chuyện sống chết.
"Tớ cũng nghĩ về những trường hợp của những người chết chui."
Tôi ở dưới chế độ này lâu lắm nên hiểu rất rõ từ "chui" là gì, từ này
được nhập cảng vào miền Nam sau năm 1975. Chui có nghĩa là lậu, buôn chui, bán
chui, phở chui. Những thứ không được công nhận. Chết chui thì thảm lắm, thảm
còn hơn phở chui lèo tèo mấy miếng, nước lèo thì nhạt thếch nhạt thác đựng
trong bình thủy, bát phở không hành ngò. Nói theo kiểu thời thượng là "phở
không người lái".
Thi sĩ Bùi Giáng chết, cũng ở dạng chết chui, nhưng vì ăn ở có đức nên được
chôn cất đàng hoàng, lại được người đời vớt cho một câu: "Chúng tôi đã bỏ
quên anh." Dù rằng với cách sống của ông thì ông cóc cần. Khoác thêm cho
cái xác lạnh tanh ấy một sơ mi gỗ hay đội lên đầu thêm vòng nguyệt quế nữa thì
nhằm nhò gì.
Thuở còn ăn mắm mút dòi, gạo châu củi quế, người dân khoái xài đồ chui hơn là đồ
quốc doanh. Vì, muốn ăn một bát phở quốc doanh phải xếp hàng cả buổi, nhân viên
phụ trách khâu bưng phở mặt vác lên như ba cái thớt chồng lên nhau, dằn tô phở
trước người mua phiếu như ra ơn ban phát, bố thí. Phở đồng loạt là phở chín,
khách hàng không nên đòi chín nạm gầu hoặc xin thêm nước béo hành trần lôi
thôi, chẳng ngon lành gì hơn phở chui.
Người ta thèm nụ cười cầu tài của anh bán phở chui, lấy chuyện đó làm hài lòng
nên cũng ấm cái bụng. Chứ không treo bảng "khách hàng là thượng đế"
như bây giờ.
Nhìn sang bên kia đường tôi thấy một sạp báo. Báo chí đủ các thể loại phục vụ độc
giả, sắc màu rực rỡ, hấp dẫn, in ấn đẹp bằng mười ngày xưa, hơn thuở tôi còn
xách bút chạy rong nhiều. Sự tiến bộ trong ngành báo chí trông thấy ngay trước
mắt. Tôi nói với Lê Xuyên:
"Có một dạo tôi tính mở một sạp báo bán cho đỡ buồn, nhưng rồi lại thôi,
dù có mượn được vốn."
"Tại sao vậy?”
Tôi lắc đầu:
“Sau những ngày thực tập nghề bán báo, tôi bỗng cảm thấy buồn, vì ngày nào cũng
đụng đến báo chí tự nhiên mình thấy nhớ nhung gì đâu không, cái dĩ vãng làm báo
tội nghiệp của tôi ám ảnh tôi quá nhiều.”
Lê Xuyên vốn là tổng thơ ký của nhiều nhật báo gật gật đầu:
“Ờ ông nói có lý đấy, chúng ta không thể hành nghề bán báo được, sẽ buồn lắm,
không như nghề bán thuốc lá lẻ của tôi.”
Có người khách ghé mua một gói thuốc lào. Bây giờ tôi mới biết anh còn bán cả
thuốc lào đượm khói dân tộc nữa, nhặt nhạnh từng cắc một, quả là con người
lương thiện từ đầu đến chân.
Chia tay chú Tư Cầu vì trời đã muộn. Gặp anh tôi không thể không nhớ đến nhan đề
một truyện dài của anh là Gió đưa trăng. Sau này tôi biết anh lấy từ câu
hò trữ tình trên sông nước Cửu Long. Câu hò như thế này: Gió đưa trăng,
trăng đưa gió, [con] trăng lặn rồi gió biết đưa ai?...
Tôi như nghe thấy tiếng ca trữ tình vút lên thinh không, man mác trên sông nước
Cửu Long, đồng bằng lúa gạo Nam bộ. Tính chất Nam bộ trải dài trong tác phẩm của
anh và ở ngay chính con người anh. Trăng lặn rồi gió biết đưa ai? Có
phải một câu than thở không? Tôi lẩn thẩn mãi với câu hỏi ấy trong đầu. Tôi
nghĩ đến hát ru Nam bộ mà Lê Xuyên đặt tên cho tác phẩm của mình, có một câu bỏ
lửng.
Tôi về đến nhà ở Ấp Ðông Ba xưa vào buổi trưa, mở truyền hình lên coi. Tôi nhận
được tin cơn bão số 6 đang trên đường đổ vào bờ biển Việt Nam. Sao mà khổ thế
nhỉ, bao nhiêu là tai ương. Người ta kêu gọi nhân dân chống bão lụt.
Tôi nghĩ hoài về nhà văn Lê Xuyên. Mưa ập xuống ngập đường như sông. Trên con
đường Lê Xuyên ngồi bán thuốc lá lẻ nước ngập đến bụng, liệu Lê Xuyên có khiêng
nổi xe thuốc đội lên vai lên đầu để tránh ướt không, bảo vệ cái vốn liếng nhỏ
bé, duy nhất của gia đình anh trên đôi vai còm cõi.
Tôi lo lắng, thương xót bạn, thầm cầu xin sự an lành đến với anh. Năm hết Tết đến
rồi. Anh từng nói từ lâu rồi anh không có mùa xuân.
Nguồn: Chương VII: “Chú Tư Cầu” Lê Xuyên,
trích Giữa đêm trường, hồi ký của Nguyễn Thụy Long (trang 101-114).
7/5/2007 Nguyễn Thụy Long
7/5/2007


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét