Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2021
Truyện ngắn Dương Nghiễm Mậu
Việc một số tác phẩm của hai nhà văn miền Nam trước 1975,
Dương Nghiễm Mậu và Lê Xuyên, vừa được Công ty văn hóa Phương Nam và Nxb Văn
nghệ TP.HCM tái bản đang gây nhiều dư luận. Sớm nhất có lẽ là bài viết "Đọc sách
Dương Nghiễm Mậu - Thú vật hóa con người và lưu manh hóa hình tượng văn học cổ
điển của dân tộc" của Lê Ánh Đào trên tuần báo Văn nghệ TP.HCM, tiếp
đến là bài trả lời phỏng vấn “Góp phần khơi thông một dòng văn học vẫn âm thầm chảy” của
bà Phan Thị Lệ, Giám đốc Công ty Phương Nam trên báo Tuổi trẻ và bài
phản hồi “Có phải là ‘Khơi thông dòng văn học”? của Bích Châu
trên báo Sài Gòn Giải phóng và bài “Lịch sử không thể lập lờ” của Trương Sinh trên báo Công
an Nhân dân. Gần đây nhất, trong bài “Đâu
là tiêu chí của người xuất bản”, trên Sài Gòn Giải phóng, nhà văn Vũ Hạnh
đưa ra các nhận định: “những quyển sách này không chỉ là các sản phẩm văn hóa
mà vốn là những vũ khí độc hại về mặt tinh thần”, “… nhiều quyển sách của Dương
Nghiễm Mậu nổi bật là tính phản động”, và việc tái bản “những vũ khí độc hại”
này “là một xúc phạm nặng nề đối với danh dự đất nước.” Ông cũng cho biết, “rất
nhiều người đã thực sự giật mình” khi đọc ý kiến của nhà phê bình Phạm Xuân
Nguyên về Dương Nghiễm Mậu trên tờ Thể thao-Văn hóa ngày 13.4.2007.
Sau đây chúng tôi xin giới thiệu bản đầy đủ bài viết của Phạm Xuân Nguyên.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét