Thứ Hai, 10 tháng 5, 2021
Khi nhà thơ đi "Vớt lá trên sông"
Cao Thoại Châu (CTC), một khuôn mặt thơ ca từ miền Nam trước
năm 1975 với giọng thơ trữ tình và thâm thúy một cách đôn hậu. Hơn bốn mươi năm
tôi chỉ gặp anh có đôi lần, cho nên nếu có hiểu anh thì không phải bằng sự hội
ngộ ngắn ngủi ấy mà bằng chính con đường văn chương mà anh một đời gắn bó bền
chặt, ở đó anh đổ bao say đắm đến miệt mài sinh tử. Có thể nói CTC đồng nghĩa với
văn chương, ngoài ra không còn gì khác. Nói thế để hiểu rằng chính văn chương của
anh đã tạc ra dáng hình anh, đã vẽ nên con người thực của anh một cách rõ nét.
Chính văn chương, ở đây là thơ ca, đã dung nạp anh, hay ngược lại cũng vậy, anh
đã dung nạp cả một trời thơ ca sáng láng. Với anh dường như thơ ca đã vận vào đời
mình như một định mệnh. Anh đã tồn tại bằng cảm xúc thơ ca của mình, nói cách
khác, thơ ca là một cách thế để anh hiện diện với đời. Mấy mươi năm như thế, dù
bao vật đổi sao dời, dù bao thăng trầm thế sự, dù cuộc đời dâu bể, anh vẫn là
người chung thủy với thơ ca.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét