Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2022
Nhân mùa vải thiều đại hạ giáXXX
I. Tin tức mùa vải thiều năm nay bội thu gây không ít cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Vải
bội thu lẽ ra nông dân phải mừng, thế mà báo chí đều đưa tin các chủ vườn vải
ai cũng héo hon lo lắng, bởi giá vải rẻ như cho, từ 500 đồng cho đến 1.500 đồng
một ki lô. Thành ra, trừ các khoản chi phí bỏ ra trong suốt một năm chăm bón,
thu hoạch cuối cùng của cả một vườn vải không bõ cái công mà người dân đã đổ ra
cho nó, nhất là so với giá cả sinh hoạt đang nhảy như ngựa phi trong suốt mấy
tháng đầu năm nay. Đó là cái nghịch lý của sự phát triển hình như không phải chỉ
riêng đối với người trồng vải mà thôi. Một thời người ta đã rất phấn khởi với
cây mía khi các Công ty mía đường hào hứng khuyến khích dân chúng phá hoa màu
trồng mía làm giàu, để rồi kết cục mía bạt ngàn khắp nơi mọi chốn nhưng ngành
mía đường lại đang trên đà phá sản [1] . Lại một thời người ta nhập hàng nghìn
con bò sữa đưa lên vùng cao phía Bắc với cái ước mộng “đổi đời” cho nông dân hệt
như giấc mộng của cô Perrette, cho đến khi bò sữa không còn sữa và cũng không
còn thịt, phải bán tống bán tháo mà cũng không ai màng [2] . Giờ đây, mỗi khi đi trên con đường Lạc
Long Quân qua phía Hồ Tây, nhìn thấy những đống vải chồng chất như núi mà người
mua chỉ lác đác uể oải cầm từng chùm nhấc lên đặt xuống, tôi lại chạnh lòng
nghĩ đến một cái gì như là cái quy luật thừa trừ đắng cay nghiệt ngã của cuộc đời
mà bất kỳ thời đại nào, chế độ nào, lớp người đông đảo bậc nhất trong nước,
ngày đêm vắt sức mình ra kiếm miếng cơm vẫn phải gánh chịu, họa chăng chỉ biết
đổ lỗi cho sự đa đoan của Ông Tạo/Thiên hay Nhân thì cũng đều là Ông Tạo cả.
Trong khi cả một đất nước lúc nào bật tivi lên cũng nghe thấy cái giọng diễn
thuyết sang sảng về “công bằng, dân chủ, văn minh” của đủ mọi tầng lớp chính
khách, đi đến tỉnh nào cũng dễ dàng bắt gặp những khẩu hiệu nghe đến là ngất
ngây: “Tỉnh ta quyết biến sản xuất kinh tế nông nghiệp thành nền kinh tế dịch vụ
xã hội chủ nghĩa, đưa toàn dân tiến lên ấm no, hạnh phúc”, đến nỗi đâu đâu cũng
gần như trở thành một loại hội chứng mê mẩn về sự tăng trưởng GDP, về tốc độ tiến
vọt nhất nhì châu Á, về phát triển những khu trung tâm công nghiệp này, những
khu resorts phục vụ “thượng đế” nọ, chẳng còn thì giờ và tâm trạng đâu mà dự
tính được những việc nhỏ nhặt như chuyện tìm thị trường hợp lý cho từng quả vải,
quả nhãn, quả chuối, quả dứa, sợi bông, cây mía... hay tìm nguồn cỏ cho hàng
đàn bò sữa nhập ngoại đói trơ xương (Vè xứ Tuyên: "Nhật xưa nhổ lúa trồng
đay/ Còn nay nhổ lúa trồng cây nuôi bò"). Hóa ra ăn to nói tợn trên diễn
đàn, đề xướng phong trào này phong trào kia là việc của các quan, còn hàng bao
nhiêu làng mạc đói rách luẩn quẩn với cái sống từng ngày trên mảnh ruộng đang dần
thu hẹp lại vì bị các đại gia doanh nghiệp, công ty... theo “chỉ thị của cấp
trên” giải tỏa ào ạt những phần đất họ sở hữu dành dụm cả một đời, theo cái giá
“đền bù” đúng với nghĩa... cục đất, rồi sau khi các nhà máy, xí nghiệp nhan nhản
mọc lên lại thản nhiên thả hóa chất xuống các nguồn nước trong vùng, gây nên
không biết bao nhiêu “làng ung thư” khiến người dân chết dần chết mòn, chỉ mong
mỏi một đoàn y tế nhà nước xuống thăm mà mong đến mỏi mắt... thì đấy là việc
tuy cũng đáng lưu tâm nhưng vẫn là việc thường ngày của đời sống, chẳng có gì đến
phải vắt óc lo lắng thâu đêm suốt sáng. Cứ xem hàng trăm người biểu tình khiếu
kiện đất đai kéo về Sài Gòn, nằm ngồi vạ vật đã hơn ba tuần nay trước cửa Nhà
Quốc hội II, chịu đựng nắng mưa nhếch nhác hết chỗ nói mà có một ông bà Nghị
nào “của dân do dân vì dân” dám can đảm ra tiếp họ, nhận đơn của họ, và giúp đỡ
họ đâu (cũng thông cảm với các “ông dân bà dân” ấy thôi, quyền tự do dân chủ
thì hiến pháp chúng ta có thừa ra đấy, chỉ thiếu có mỗi một quyền được làm theo
“lòng dân” mà trái “ý Đảng”, tức là công khai chia sẻ nỗi khổ đau với đồng loại
đang xúm nhau nghển cổ ngong ngóng “đánh trống kêu oan” trước thần công lý, quyền
này chưa hề có ở Việt Nam). Tôi lại liên tưởng đến những bệnh viện quá tải
ngoài Bắc trong Nam mà bệnh nhân nông thôn và người thăm nuôi bệnh hễ đi một bước
đến các phòng khám, phòng xét nghiệm lại phải lần hầu bao móc tiền; chạy quẩn
chạy quanh ở các khoa bệnh của nhà nước không xong thì được chỉ dẫn đi sang bên
kia đường (chẳng hạn đường Giải Phóng đối diện với Bệnh viện Bạch Mai Hà Nội),
đến các phòng khám tư nhân, cũng mấy ông “bác sĩ nhà nước” ấy cả nhưng bây giờ
là “giá cả thị trường”, hãy cố cắn răng mà chịu. Tôi bỗng lạnh người trước cái
dự kiến tăng học phí bậc mẫu giáo và bậc phổ thông lên gấp ba gấp bốn mà vừa rồi
theo dư luận báo chí, mới vừa tung ra lòng nguời đã có phần nhốn nháo. Rồi tôi
trầm ngâm suy tưởng đến mấy chữ “xã hội chủ nghĩa” cao quý mà Đảng ta đang cố bảo
lưu, và cứ luẩn quẩn tìm cho ra ý nghĩa thâm thúy của mấy chữ ấy. Xã hội chủ
nghĩa ngày nay không còn là xếp hàng cả ngày, điều đó là sự thật nhưng cũng chớ
có mơ tưởng “các tận sở năng, các thủ sở nhu” hay thấp hơn một bước “làm theo
lao động hưởng theo năng lực” như cụ Mác nói. Chỉ mơ đến một kiểu an sinh xã hội
như các nước “dân chủ tư sản” mới nổi ở châu Á cũng đã thấy quá xa vời. Hãy thử
để ý đến các xí nghiệp quốc doanh trong nước - khối tài sản lớn nhất do dân
tích góp trong bao nhiêu năm cơ man nào mà kể - vừa qua thực hiện chính sách cổ
phần hóa, cuối cùng đưa giàu có đến cho ai, nếu chẳng phải các vị Tổng giám đốc,
Chủ tịch Hội đồng quản trị, Bí thư Đảng ủy... thì trở thành tỷ tỷ phú trong có
một đêm còn người công nhân, nhân viên quèn vì “không có vốn” đành bất lực trắng
tay? [3] Phải chăng là sự phồn vinh nhất định đời
chắt đời chút rồi sẽ đến (“định hướng” mà), còn bây giờ hãy tạm nhường phần cho
các bậc chức sắc vì họ là người lãnh đạo, kế đó là cho đám doanh nhân đang xoay
xở với mọi thứ chính sách còn “chưa đồng bộ” của Nhà nước mà ai không may vướng
vào thì mắc, ai may mắn hoặc có “nhất thân nhì thế” thì phất lên. Chứ chính người
trực tiếp tạo nên của cải vật chất - tầng lớp cơ bản, mấy mươi triệu nông dân
và công nhân đã quen chịu khổ chịu đói lâu rồi thì cần gương mẫu hy sinh chịu đựng
thêm nhiều chục năm nữa - như sáu chục năm qua họ đã từng gương mẫu trong việc
gồng lưng đóng thuế, đi dân công, đi bộ đội (có gia đình chết cả mấy cha con,
có bà mẹ như bà mẹ Diệm 6 con chết sạch), đi thanh niên xung phong để “dọn đường”
và “gỡ bom” cho ô tô của Đảng đưa binh lính và súng đạn vào Nam? Càng miên man
càng không thôi trăn trở, bởi nói như Dương Thu Hương, gốc gác chưa xa của mình
cũng chỉ là các ông bà “răng đen mắt toét” mà thôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
000000Tiếp cận tư tưởng Việt Nam và vấn đề triết học
Tiếp cận tư tưởng Việt Nam và vấn đề triết học Mục lục Lời dẫn nhập Quyển một Vấn đề triết học và truyền thống tư tưởng Việt Nam Tập I: Vấn...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét