Kỳ vọng thi ca của Bùi Giáng
Ngô Văn Tao dịch và nhận định
De l homme venu de nulle part de la Terre grave et souffrante
nous apporter message de son soleil de ses étoiles éblouissantes des tendresses
profondes et des cruautés dures à soutenir des vérités du monde rempli de mensonges
mensonges délicieux d un corps qui se glisse le long d un amour furtif qui se
veut fidèle...
Mais lui aussi s en est allé. Et personne jamais ne colmatera
la brèche ouverte par sa mort.
Il ne reste à présent que silence le silence désemparé.
Le silence désemparé parmi les ruines l écho d une
insurrection harmonieuse l étrange musique d un piano silencieux...
Pour celui qui s en est allé quitter le monde signifie aussi
dire "Oui" à la tendre indifférence du monde; mais ceux qui restent
seuls dans le tourment de l histoire se sont rendus compte de tout ce qu ils
ont perdu par l absence du compagnon.
Bùi Giáng 1965
Farewell to a poet
He who came from nowhere from the grave land of sufferings
bringing us message of his sun of his dazzling stars of profound tenderness and
of cruelties so hard to surmount truthful facts of the world full of lies white
lies of body gliding into furtive love striving for faithfulness...
He too had to pass away. And we are left with an open wound
by his death.
We are left with silence helpless silence.
Helpless silence in the ruins echo of harmonious upheaval
strange sound of silent piano.
For the poet who passed away leaving the world is to say
"yes" to the tender indifference of the world but those who stay now
by themselves in the turmoil of history will realize how much they miss the
presence of their companion.
Vĩnh biệt nhà thơ
Anh đã đến từ vô cùng từ đất khổ mang cho ta thông điệp của mặt
trời của những vì sao lấp lánh với tình thương bất tận với vết đau của tội ác
những sự thật của thế giới đầy gian trá những lời mật ngọt với chiếc thân kiều
diễm của mối tình vụng trộm vẫn ước thầm trung thủy...
Nhưng rồi anh cũng phải đi. Trở về cõi chết để lại cho ta vết
thương không thể hàn gắn.
Chỉ còn sự im lặng sự im lặng vô thường trụ.
Im lặng hoang mang giữa lâu đài đổ vỡ dư âm
hòa điệu của sự trỗi dậy tiếng nhạc huyền ẩn của cây dương cầm đã gãy...
Anh ra đi cũng là chấp nhận "sự hững hờ êm dềm man
mác của cuộc đời"*. Nhưng chúng tôi cảm nhận bao nhiêu là mất mát vì anh
đã bỏ chúng tôi ở lại đơn côi trong "dòng lịch sử cuồng nộ dị hình"*..
(Ngô Văn Tao phỏng dịch ra Việt ngữ)
Nhận định của Ngô Văn Tao
Trên đây là mấy câu văn trích từ bức thư ngỏ của Bùi Giáng gửi
cho nhà thơ người Pháp René Char đăng trong tập Dialogue (chủ biên thiền gia
Thích Nhất Hạnh nhà xuất bản Lá Bối Sài Gòn 1965). Những câu văn mà Bùi Giáng
đã từng viết lại tặng tôi (1993) thật đúng là một bài thơ tưởng niệm Albert
Camus nhà văn người Pháp mà Bùi Giáng đã từng dịch nhiều tác phẩm.
Tuy là một bài thơ rất ngắn nhưng cũng đủ cho ta thấy khả
năng Bùi Giáng hoàn toàn tự học am hiểu ngôn ngữ ngoại quốc (tiếng Pháp tiếng
Anh tiếng Đức Trung Văn...). Chỉ vài từ ngữ táo bạo: "mensonges d un corps qui se glisse long d un amour fictif
qui se veut fidèle" (lời mật ngọt với chiếc thân kiều diễm của cuộc tình vụng
trộm vẫn ước thầm trung thủy) "écho d une insurrection
harmonieuse" (dư âm hòa điệu của một cuộc trỗi dậy)... mà tôi bắt
buộc phải diễn giải khi dịch ra Việt ngữ đủ cho chúng ta cảm nhận chiều sâu thi
ý của Bùi Giáng như ở đây để nói đến A.Camus tác giả của những tác phẩm nổi
danh: "L homme révolté" (Con người phản kháng) "L
étranger" (Người dưng).... A.Camus là nhà văn mà đề tài chính là
"con người" với những khát vọng và những yếu hèn trong xã hội nhân
sinh bản thể đầy mâu thuẫn. Một cách nhẹ nhàng nghệ thuật đó Bùi Giáng cho
chúng ta biết tiếc thương và sẽ không quên tìm hiểu thông điệp tư tưởng của nhà
văn người Pháp này.
Trình diễn lại mấy câu thơ của Bùi Giáng đưa ra mấy nhận định
trên tôi thật ước mong rằng rồi đây có những công trình nghiên cứu chính đáng
cho ta biết rõ những cống hiến của Bùi Giáng trong ngôn ngữ (sâu xa hơn chuyện
thanh điệu của tiếng Việt) và trong lý tưởng thi ca cho nền văn học
Việt Nam.
Một cách ẩn dụ với tầm quan trọng không nhỏ bài thơ trên có
thể phá bỏ những thành kiến nông cạn thông thường đặt Bùi Giáng lên tượng
đài "thi nhân cuồng sĩ" hay tệ hơn nữa " thi sĩ tẩu hỏa
nhập ma xa vời trần thế"... Cái điều tôi muốn nhấn mạnh Bùi Giáng chính là
một nhà thơ "tư tưởng" về bản thể thi ca của "con người". Bùi
Giáng chính đã gặp triết gia M.Heidegger ở lý tưởng này. Theo bài
thơ tiếng Pháp Bùi Giáng khẳng định thi sĩ (như Albert Camus) là chúng
ta là bạn đồng hành của mọi người. Thi sĩ cảm nhận những hoài bão và
những không tưởng tình yêu với tội lỗi yếu hèn những mâu thuẫn của chính mình
và của xã hội cùng những quật khởi triển vọng giải thoát sau cùng giữa "dòng
cuồng nộ của lịch sử" (thời tao loạn vừa qua của lịch sử Việt Nam!)
biết từ bỏ những thành kiến ý đồ đầy hiểm họa để ôm giữ tình thương bất tận. Chúng
ta hãy là thi sĩ với kỳ vọng tuyệt đối của nghệ thuật (nghe ra tiếng nhạc
huyền ẩn của cây dương cầm đã gãy)!.
4.5.2009




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét