Một kiểu canh tác
hủy hoại sự sống
Santarém là một thành phố nhỏ yên bình nằm ở trung tâm của rừng
mưa nhiệt đới Brazil. Những chiếc tàu chở hành khách xinh đẹp nằm ở bờ đê sông
Rio Tapajós, nơi con sông này đổ vào dòng Amazon, nhiều cặp tình nhân âu yếm
nhau trên những con đường dành cho khách tản bộ. Khung cảnh này hẳn là trông sẽ
còn êm đềm hơn, giá như về phía chân trời không có bóng dáng trạm tải hàng của
công ty đa quốc gia Cargill in lên bầu trời nhiệt đới phủ đầy mây.
Một thiết bị thép cao lớn vươn lên trời như một con hươu cao cổ liên tục nhả
hàng tấn đậu nành vào các khoang tàu. Cứ mỗi giờ lại có một tàu vận tải to lớn
nhổ neo vượt 600 km chạy đến cửa sông của dòng Amazon. Và từ đấy chúng sẽ tiếp
tục hành trình để đi đến Trung Quốc.
Mãi đến cuối thế kỷ vừa rồi thì đậu nành hầu như không được trồng trọt ở vùng
Amazon này. Chỉ sau khi một bến tàu chuyển ngũ cốc được xây dựng thì rất nhiều
nông dân trồng đậu nành từ Nam Brazil đã bị cuốn hút đến đây. Đất đai ở đây rẻ
hơn, các ngân hàng thì cho vay tín dụng với lãi suất thấp, và công ty Cargill
cam kết sẽ thu mua nông phẩm.
Và như thế, nhiều làng mạc, đồn điền cao su và đồng cỏ cho trâu bò bỗng chốc biến
thành những cánh đồng đậu nành. Các chủ nông trại đã biến nhiều mảnh rừng già
thành những dải đất trồng đậu, cho đến khi những người bảo vệ môi trường tạm thời
ngăn chặn được cơn phá rừng điên rồ này. Tại bang Mato Grosso - một vùng nông
nghiệp thuộc hàng quan trọng nhất Brazil - đã có một thoả thuận giữa những người
trồng trọt và những nhà hoạt động bảo vệ môi trường về việc tạm ngưng mở rộng
canh tác đậu nành trong vòng hai năm ở vùng Amazon này.
Bây giờ thì việc khai thác loại cây này lại nên được tiếp tục, giá đậu nành cao
trên thị trường là một lý do đầy hấp dẫn. Theo Pedro Jacyr Bongiolo, chủ tịch tập
đoàn André-Maggi - một trong những nhà sản xuất đậu nành lớn nhất thế giới -
thì giá cả tăng lên, trước hơn hết, là do cơn đói nguyên liệu của Trung Quốc.
Từ vùng Rio de la Plata cho đến vùng Amazon, thị trường đậu nành đã bị người
Trung Quốc hút sạch. Phần lớn đất đai của bang Mato Grosso đã biến thành một dải
đất xanh độc canh (monoculture) ô nhiễm hoá chất diệt trừ sâu bọ. Vào mùa khô,
từ tháng tám đến tháng mười một, thì thành phố Cuiabá, thủ phủ của Moto Grosso,
bị bao trùm bởi một lớp khói. Dù bị cấm, nhiều chủ nông trại vẫn ngang nhiên đốt
rừng để có thêm đất trồng trọt.
Cách đây hai tuần, ngay cả thủ đô Buenos Aires của nước láng giềng Argentina
cũng bị tối hẳn đi bởi những màn khói dày đặc. Lý do là những người chăn nuôi
súc vật ở vùng châu thổ sông Paranás nằm gần đấy đã đốt trụi hết nhiều dải bụi
rậm to lớn, bởi chính những đồng cỏ truyền thống vốn dành cho súc vật của họ đã
bị teo tóp lại do việc trồng đậu nành ngày càng lan rộng. Tại đây, loại nông sản
này cũng được thu mua bởi Trung Quốc.
Và những kẻ chịu thiệt thòi trong cơn sốt đậu nành cũng đã được xác định từ
lâu. Ở Santarém hàng trăm tiểu nông trở nên thất nghiệp sau khi đã bán ruộng đất
của họ cho các chủ trại trồng đậu. Tiền bán đất bị tiêu hết nhanh chóng và bây
giờ họ phải sống trong những khu nhà ổ chuột, việc canh tác loại cây có dầu này
hầu như không tạo ra được việc làm.
"Canh tác cây đậu nành như ở đây là một kiểu canh tác huỷ hoại sự sống",
nữ lãnh đạo công đoàn Ivete Bastos nói. Thế nhưng chẳng mấy ai quan tâm đến những
ý kiến như thế, và nó lại càng không được màng đến ở vùng đất tận cùng phía bên
kia trái đất, cách Brazil 16.000 km. Trung Quốc xem Brazil như một trong những
đối tác thương mãi quan trọng nhất của mình. Những hợp đồng dài hạn có thể bảo
đảm cho Trung Quốc nguồn nguyên liệu, và trong thời gian qua, trước hơn hết là
đảm bảo về mặt lương thực.
Cường quốc thế giới đang trỗi dậy với dân số 1,3 tỷ người đang phải tính toán để
chính nó không bị đe doạ trở lại bởi nạn đói, sau khi nạn đói kém dường như đã
được khắc phục trên bình diện rộng ở quốc gia này. Nhu cầu to lớn về lương thực
của Trung Quốc cùng lắm chỉ có thể so sánh với Ấn Độ, nơi hiện nay cũng có khoảng
1,1 tỷ người đang sinh sống. Hai quốc gia châu Á này cộng lại phải nuôi sống tổng
cộng một phần ba dân số thế giới - và trong thời đại giá lương thực bùng nổ thì
nội con số khổng lồ này cũng đủ để làm cơn khủng hoảng thêm phần gay gắt.
Mới đây Ấn Độ đã quyết định xây dựng thêm một dự trữ lương thực chiến lược, vì
sản lượng lúa mì từ năm 2000 đến nay giậm chân tại chỗ. Các chuyên gia thống kê
đã tính ra rằng cứ mỗi 1% tăng trưởng kinh tế thì cũng kéo theo sự gia tăng của
0,7% nhu cầu về lương thực. Nội trong năm vừa rồi, thời gian mà chỉ số tăng trưởng
kinh tế tính theo đầu người của Ấn Độ tăng 7,5% thì nhu cầu lương thực cũng
tăng 5,2%, trước hơn hết là nhu cầu về những thực phẩm cao cấp.
Ở Trung Quốc cũng tương tự như thế. Việc Trung Quốc tìm cách thu mua đậu nành
trên khắp thế giới là hệ quả của việc thói quen ăn uống đã thay đổi tại nước
này. Trên nửa sản lượng đậu nành của toàn thế giới được tiêu thụ tại Trung Quốc.
Do đó chẳng khó khăn gì để ước đoán rằng giá lương thực sẽ biến đổi như thế
nào, một khi hai quốc gia khổng lồ về dân số này cũng tìm cách thu mua theo kiểu
vơ vét tương tự như thế đối với những loại lương thực khác. Càng ngày càng có
thêm nhiều nước nghèo mà ở đấy lúa mì hoặc thịt là những thứ xa xỉ chẳng thể
nào với tới được đối với người dân, đói kém và những vụ nổi loạn vì thiếu ăn hẳn
rồi sẽ càng ngày càng gia tăng. Nhà văn Raj Patel sống tại Luân Đôn nói:
"Những gì xảy ra vừa qua ở Haiti là một điềm gở."
Phần lớn lượng đậu nành được thu hoạch trên thế giới được mua bán tại sàn giao
dịch sản phẩm ở Chicago bằng những hợp đồng đặt mua trước. Người ta chẳng thấy
bóng dáng một người Trung Quốc nào ở đấy, thay vào đó thì họ là những người
cung cấp đề tài chính cho các câu chuyện. Vào một số ngày nhất định, người
Trung Quốc đã quét sạch thị trường "như bằng một cây chổi khổng lồ",
các thương gia đã kể lại như thế. Lý do là vì nông dân Trung Quốc ngày càng cần
nhiều hơn ngũ cốc cho việc chăn nuôi súc vật, và nhu cầu về dầu ăn của các gia
đình Trung Quốc cũng càng ngày càng tăng.
Uỷ ban Phát triển và Cải cách Quốc gia ở Bắc Kinh đã nhận lãnh nhiệm vụ giải
quyết các mối khủng hoảng. Cơ quan này đã tìm cách kìm hãm việc giá cả leo
thang bằng cách hạ mức thuế quan cho các loại lương thực nhập khẩu, nhưng việc
này đã không mang lại kết quả như họ hy vọng. Thậm chí mới đây trong một siêu
thị ở Trùng Khánh đã diễn ra một cơn hoảng loạn tập thể, khi một lượng lớn
khách hàng giành giật nhau mua dầu ăn đại hạ giá, khiến cho 3 người bị giẫm chết
và 31 người bị thương.
Thủ tướng Ôn Gia Bảo vẫn thường thích tự an ủi mình và đồng bào của ông bằng
câu châm ngôn: "Kẻ nào có ngũ cốc trong tay thì chẳng sợ phải lâm vào cảnh
hoảng loạn." Thế nhưng giờ đây Đảng Cộng sản đang lo là những thiếu hụt
trong việc cung ứng và điều phối lương thực có thể là một mối nguy hiểm cho sự
bình yên và trật tự xã hội. Ngay cả ở một nơi giàu có hơn như Hồng Kông vừa rồi
cũng đã diễn ra cảnh thiên hạ đổ xô nhau mua sạch hết gạo ở các cửa hàng trong
một cơn đồn đại gây hoảng sợ tập thể. Các cơ quan truyền thông nhà nước vì thế
đã phải liên tục truyền đi cảnh những cánh đồng phì nhiêu và những siêu thị đầy
ắp lương thực.
Về mặt lúa gạo thì phần lớn Trung Quốc đủ khả năng tự cung tự cấp cho mình, ông
Ôn Gia Bảo trấn an như thế, thậm chí nhà nước còn có một lượng dự trữ tồn kho
khoảng 40 đến 50 triệu tấn. Thế nhưng trên thực tế thì mức thiếu hụt là khoảng
10%, điều này có nghĩa là họ phải nhập thêm gạo cho khoảng 130 triệu người. Hiện
giờ thì điều này là một việc nan giải, vì những quốc gia xuất khẩu gạo hàng đầu
như Thái Lan, Nam Dương, Việt Nam cũng đã hạn chế việc xuất khẩu gạo - để tránh
tình trạng các vựa gạo của họ bị mua sạch bởi những nhà buôn mua tích trữ và rồi
chính dân họ phải lâm vào cảnh thiếu gạo để ăn.
Từ tháng giêng năm nay Trung Quốc cũng đã ngăn cản việc xuất cảng ngũ cốc bằng
một hàng rào thuế quan mới. Hạn ngạch xuất khẩu, các trợ cấp cho nông dân và việc
kiểm soát giá cả thị trường là những biện pháp nhằm bảo đảm việc cung ứng lương
thực trong nước. Thậm chí đất canh tác cũng được canh gác bằng vệ tinh, để
tránh tình trạng đất trồng trọt bỗng biến thành đất xây dựng một cách bất hợp
pháp.
Thế nhưng về lâu về dài thì những điều này cũng sẽ chẳng còn hiệu quả. Trung Quốc
và Ấn Độ rồi cũng sẽ phải đi mua lương thực ở mức độ càng ngày càng nhiều hơn ở
nước ngoài, vì dân số hai nước này ngày một tăng trong khi diện tích đất nông
nghiệp ngày một giảm. Bắc Kinh đã ước tính rằng họ cần phải có khoảng 120 triệu
hecta đất trồng trọt để có thể đáp ứng đủ nhu cầu lương thực quốc gia. Trên thực
tế thì hiện giờ diện tích đất nông nghiệp hầu như không cao hơn mức này và mỗi
ngày vẫn có nhiều mảnh đất màu mỡ biến mất dưới những lớp bê tông.
Bởi vì bất cứ mảnh đất nào có khả năng sinh ra hoa màu cũng đều bị tận dụng tối
đa, nên về lâu về dài đất đai cũng bị bòn rút đến mức kiệt quệ. Hiện nay Trung
Quốc là nước tiêu thụ một phần ba tổng sản lượng phân hoá học của toàn thế giới.
Điều này về phần nó lại làm cho giá sản phẩm gia tăng, và đến một lúc nào đó
thì ngay cả phân bón cũng chẳng còn giúp được gì nữa.
"Đa số những biện pháp nhằm làm tăng sản lượng với những phương cách đơn
giản như thế đã được tận dụng hết mức", chuyên gia Jonathan Anderson của
ngân hàng Thụy Sĩ USB tin như vậy. Hơn đâu hết, đất đai ở miền Bắc Trung Hoa xấu
đến độ chính quyền đã ra chỉ thị không cho phép thả rong súc vật mà phải giữ
chúng trong chuồng trại, để các đồng cỏ không tiếp tục bị bào mòn và qua đó cản
nước mưa trôi chảy tự do.
Trung Quốc đang ráo riết tìm cách giải quyết tất cả những vấn đề này. Các
chuyên gia của Bộ Thương mãi đề nghị các nhà sản xuất nông nghiệp nên đầu tư trực
tiếp tại các quốc gia Đông Nam Á hoặc châu Phi, theo họ nếu có nhiều nông trại
được xây dựng ở đấy thì nguồn cung ứng ngũ cốc cho Trung Quốc cũng được bảo đảm.
Mặc dù ở châu Phi hiếm khi có tình trạng thặng dư sản phẩm nông nghiệp, nhưng
các chuyên gia Trung Quốc vẫn có mặt để huấn luyện cho các nông dân ở đấy.
Trước đây trên mười năm, nông dân Trung Quốc đã thành lập hơn một chục nông trại
ở Zambia. Họ được hưởng nhiều ưu đãi từ giới cầm quyền ở Lusaka, chịu mức thuế
rất thấp và đóng vai trò là những động cơ mới mẻ thúc đẩy nền kinh tế quốc gia
châu Phi này.
Tại Uganda chính quyền của Yoweri Museveni đã giao khoảng 4000 hecta đất canh
tác cho 400 nông dân Trung Quốc. "Chúng tôi mang theo đến đây nhiều kinh
nghiệm và máy móc hiện đại", Liu Jianjun, chủ tịch Hiệp hội Kinh tế
Hoa-Phi, phát biểu đầy hào hứng. "Và chúng tôi cũng mang đến đây nhiều loại
hạt giống cao cấp cho sản lượng cao hơn nhiều những hạt giống bản xứ."
Những người châu Á này hy vọng rằng những nỗ lực của họ rồi một lúc nào đấy sẽ
mang lại lợi lộc, vì không phải là họ chỉ theo đuổi ở đấy những mục đích trợ
giúp phát triển hoàn toàn vô vị lợi. Tại quê hương của họ, nhiều thành phố mới
thành hình lấn vào đất đai thôn quê và đã xua đuổi hàng triệu nông dân ra khỏi
ruộng làng của họ. Cho nên thật là tiện lợi nếu nhiều nông dân có cơ hội đi làm
ăn ở xứ khác. Hiện nay đã có đến 750.000 người Trung Quốc đang làm việc tại
châu Phi.
Không như ở Trung Quốc, trong khuôn khổ cải cách thị trường tại Ấn Độ vào những
năm 90, hàng trăm ngàn nông dân Ấn đã rơi vào cảnh bị lệ thuộc những tập đoàn
đa quốc gia. Vì được hứa hẹn bởi những điều tốt đẹp mà kỹ thuật gien sẽ mang lại,
họ đã chuyển canh tác từ cây lương thực qua việc trồng trọt cây công nghiệp, chẳng
hạn như cây bông sợi. Thế nhưng những loại cây này rất dễ bị sâu rầy phá hoại.
Ngoài ra họ buộc phải sử dụng những loại phân bón đặc biệt, thậm chí mỗi năm lại
phải mua hạt giống mới. Điều này đã đẩy hàng chục nghìn nông dân Ấn vào cảnh sạt
nghiệp hoặc tự vẫn.
Ấn Độ vẫn chưa thực sự thoát ra khỏi tình trạng nghèo đói. Hiện vẫn còn 70% dân
Ấn sống ở thôn quê hoặc những vùng hẻo lánh và đa số là trong cảnh bần cùng. Lượng
nông sản thu hoạch hiện nay vẫn không vượt qua ngưỡng thu hoạch của những năm
70, thời điểm lần đầu tiên quốc gia này tuyên bố là đã có khả năng tự nuôi lấy
mình, thế nhưng từ đó đến nay thì dân số Ấn đã tăng gấp đôi.
Từ tháng giêng năm nay, giá lương thực ở Ấn Độ đã tăng 40%, chỉ số lạm phát là
7%, thậm chí thủ tướng Manmohan Singh đã phát biểu rằng đấy là một mối đe doạ
thúc bách đối với chính phủ liên hiệp của ông. Chính phủ đã có biện pháp trợ cấp
cho dầu cọ và ngũ cốc nhập khẩu, đồng thời cũng ra lệnh cấm những hình thức ký
kết hợp đồng đặt mua trước đối với ngũ cốc, nên nạn đói tạm thời sẽ không xảy
ra. Những nhóm mao-ít như các nhóm Naxalite cực đoan đã hưởng lợi từ nhiều năm
nay vì những điều tệ hại trong lãnh vực nông nghiệp và ngày càng xây dựng được
thêm ở nhiều quận huyện một kiểu cơ quan hành chính không lệ thuộc vào nhà nước.
Thời gian qua, Ấn Độ cũng đã tìm cách bảo đảm vấn đề lương thực bằng những ký kết
song phương, chẳng hạn như với Kazakstan. Ngoài ra nước này còn muốn "đầu
tư mạnh hơn nữa ở châu Phi", theo lời thủ tướng Singh. Và những nhà cầm
cương ở New Delhi cũng phản ứng khá nhanh trong việc hạn chế giao dịch lương thực
như các quốc gia láng giềng. Vào đầu tháng ba họ đã ra lệnh cấm xuất khẩu tất cả
các loại gạo, điều này có nghĩa là những hạt gạo thu hoạch năm nay ở Ấn Độ, một
trong những vụ thu hoạch tốt nhất từ nhiều năm nay, sẽ không có mặt trên thị
trường thế giới. Loại lương thực cơ bản quan trọng nhất đối với khoảng 4 tỷ người
châu Phi và châu Á này có lúc đã được bán với giá trên 1000 đôla mỗi tấn.
Hiện nay chủ yếu chỉ có những kẻ đầu cơ và những nhà sản xuất lớn là được hưởng
lợi từ tình trạng mới mẻ trên thị trường lương thực thế gíới này: số cung bị hạn
chế do do việc đình chỉ xuất khẩu ở nhiều nước, lượng lương thực có mặt trên thị
trường thì bị mua theo kiểu giành giật vơ vét, những chuyển đổi kinh tế ở Ấn Độ
và Trung Quốc với những nhu cầu mới về lương thực ngày càng có những tác động lớn
lên thị trường thực phẩm thế giới. Người ta chưa thấy lối thoát cho vấn nạn
này.
Giá gạo tăng cao cũng đã khiến cho lòng tham bị đánh động theo một kiểu khác,
chẳng hạn như mới đây ở Thái Lan kẻ cắp đã xuất hiện vào ban đêm để trộm sạch
những ruộng lúa chưa gặt. Một nông dân ở tỉnh Sing Buri phát giác ra vào sáng sớm
là chỉ sau một đêm cánh đồng lúa của ông đã bị gặt trụi. Chắc chắn đám cướp này
gồm nhiều người và hẳn là bọn họ cũng có cả xe máy kéo, nông dân này than thở:
"Lúc giá gạo xuống thấp thì hầu như chúng tôi không có thu nhập, và lúc
giá tăng cao thì chúng tôi lại bị ăn cướp."
Giờ đây ở Sing Buri nông dân phải tự cứu lấy mình bằng cách ban đêm chia nhau
thức canh các thửa ruộng của mình, để cùng lắm có thể đuổi được những kẻ cướp địa
phương muốn hưởng lợi từ tình trạng khủng hoảng lương thực thế giới hiện nay.
5/5/2008
Rüdiger Falksohn, Jens
Glüsing, Horand Knaup,
Padma Rao, Thilo Thielke, Wieland Wagner
Trần Kh. dịch
Nguồn: Der Spiegel, số 18
28.4.2008, "Kultur des Todes"
Theo http://www.talawas.org/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét