Nhà thơ Xuân Diệu
đã có một định nghĩa rất thú vị và độc đáo về thơ và tình yêu: “Tình yêu và thơ
là hai phạm trù mà trong đó cái tuyệt vời thông minh kết hợp với cái tuyệt diệu
ngây thơ, là hương đặc biệt của một số tâm hồn thi sĩ và tình nhân” (1). Trong
sự nghiệp cầm bút của mình, với hơn 450 bài thơ tình để lại, Xuân Diệu đã minh
chứng một điều: Tình yêu không thể thiếu thơ và thơ không thể thiếu tình yêu. Với
Xuân Diệu, tình yêu được coi như một giá trị sống đích thực, tình yêu đáng được
tôn thờ như một thứ “tôn giáo” và thi sĩ đã tin vào tình yêu với một niềm tin
thiêng liêng nhất… “Thiêng liêng quá những chiều không dám nói…Ôi vô cùng
trong một phút nhìn nhau” (Xuân đầu). Chính niềm tin vào tình yêu với tất
cả sự “ngoan đạo” của một “con chiên” có trái tim yêu đến cuồng si, nồng nàn là
cội nguồn khiến thơ tình Xuân Diệu mang đậm sắc màu triết lý đặc biệt: Triết
lý yêu. Và Triết lý yêu là một trong những giá trị nhân văn độc đáo,
sâu sắc nhất của thơ tình Xuân Diệu.
Xưa nay tình yêu nam nữ vốn
luôn hiện hữu với rất nhiều cung bậc: Lãng mạn, mơ mộng, thiêng liêng, cao thượng,
phàm tục, nhục thể, bi đát, đắm đuối, si mê, lỗi lầm… như một nhận thức tất
yếu về đời sống, thơ Xuân Diệu cũng cắt nghĩa về tình yêutrên nhiều
phương diện. Trước hết, đối với thi sĩ yêu là nguồn sống: Làm
sao sống được mà không yêu/ Không nhớ, không thương một kẻ nào? (Bài ca tuổi nhỏ).
Quả thật, cuộc sống đúng như
thi sĩ quan niệm: “Đời không ân ái đời vô vị/ Kiếp sống không yêu kiếp
sống thừa”. Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại đơn
điệu, vô nghĩa, nhạt nhẽo. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra vốn
là để sống và yêu nói như Gớt: “chúng ta sinh ra trong tình yêu, lớn lên trong
tình yêu và chết đi trong tình yêu”. Tình yêu cho con người được trải nghiệm
những cảm xúc Người nhất: buồn, vui, thương, nhớ, đau khổ và hạnh phúc… Cuộc sống
thiếu tình yêu như mặt trời không có nắng, tình yêu tiếp thêm sinh lực cho
con người, tình yêu là nơi vực dậy tinh thần cho con người trên hành trình cuộc
sống đầy thử thách. Trong cái nhìn của người đang yêu vạn vật ánh lên những sắc
màu tươi vui, ánh sáng tràn ngập khắp cõi thế gian… Tình yêu khiến con người
trở nên cao thượng và nhân hậu, bao dung hơn. “Được yêu, một sự kiện quan trọng
biết bao! Yêu, càng trọng đại hơn nữa! Vì yêu, trái tim trở nên can đảm. Nó chỉ
còn toàn những gì thuần khiết, chỉ dựa vào những gì cao thượng và lớn lao”
(Victor Hugo).
Hơn ai hết Xuân Diệu thấu hiểu
sâu sắc tình yêu cần thiết cho cuộc sống con người đến nhường nào, con người chỉ
có thể sống có ý nghĩa trong sự gắn bó với tình yêu. Và có lẽ thế nên suốt cuộc
đời mình, thi sĩ đã luôn trong tâm thế đi tìm những cung bậc cảm xúc tình yêu,
và thơ là nơi ông gửi gắm bao cung bậc của con tim luôn tha thiết yêu đương đến
si mê, cuồng nhiệt. Con người ấy đã nhận kiếp trước ông đã yêu và kiếp này vẫn
tiếp tục yêu, ngọn lửa tình yêu dường như bất tận trong ông: Tôi đã yêu từ
khi chưa có tuổi/ Lúc chưa sinh vơ vẩn giữa luân hồi/ Tôi sẽ yêu khi đã hết tuổi
rồi/ Không xương xóc chỉ huyền hồ bóng dáng. (Đa tình)
Những người đã yêu, đang yêu
và sẽ yêu mãi mãi không bao giờ trả lời được trọn vẹn câu hỏi: tình yêu bắt đầu
từ đâu? Và Xuân Diệu cũng vậy, với một khát vọng truy tìm câu trả lời cho câu hỏi
muôn thuở của nhân loại: Làm sao cắt nghĩa được tình yêu? Thi sĩ đã đưa ra
cách lý giải tưởng như rất vu vơ, hồn nhiên ngây thơ nhưng lại đúng với quy luật
tình cảm, tâm lý của con người: Có khó gì đâu, một buổi chiều/ Nó chiếm hồn
ta bằng nắng nhạt/ Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu (Vì sao)… Yêu giản dị
chỉ là như vậy, yêu như hít thở khí trời để sống, có duyên thì tình yêu tự đến,
tình yêu nằm ngoài những toan tính, sắp đặt… đối với Xuân Diệu khởi đầu cho một
tình yêu đích thực là tiếng tơ lòng rung động chân thành, đánh thức miền yêu
nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người. Trong thơ của ông người đọc có thể
thấy rõ sự phát hiện tinh tế diễn biến tâm lý của tâm hồn mới chớm yêu thương,
và ông cho rằng khi yêu tâm hồn trở nên dễ xúc động, tinh tế, lãng mạn đến
vô cùng:Bâng khuâng chân tiếc dậm lên vàng/ Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang/
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá/ Và làm sai nhỡ nhịp trăng đang. (Trăng) Khí
trời quanh tôi làm bằng tơ/ Khí trời quanh tôi làm bằng thơ (Nhị hồ)
Thi sĩ nâng niu những cảm
xúc tình yêu vừa hé nở như nâng niu những gì quý giá nhất nhưng mong manh, dễ vỡ,
dễ tan. Thái độ sống tích cực ấy của Xuân Diệu cho thấy ông không chỉ rất có ý
thức gìn giữ tình yêu mà còn tôn thờ tình yêu như một chân giá trị, một
khát vọng mà cuộc đời hướng tới. Ông trân quý tình yêu như trân quý cuộc sống của
chính mình, và tình yêu đẹp bao giờ cũng là mục đích để con người dấn thân và
hy sinh mà không hề nuối tiếc. Cho nên thi sĩ ví tình yêu như “viên ngọc thiêng
liêng” và ông trân trọng tất cả những gì liên quan đến tình yêu và liên quan đến
người mình yêu: đôi bàn tay, đôi mắt, làn môi hé nở, thân hình người yêu, và đến
cả “dấu nằm”, cái nhìn, giọng nói … Đọc thơ Xuân Diệu chúng ta có cảm giác xúc
cảm yêu như một dòng chảy khôn nguôi ám ảnh trong tâm thức thi sĩ. Trong sự
luận giải đa dạng, phong phú của Xuân Diệu về tình yêu chúng ta có thể hiểu: Tình
yêu có sức mạnh giúp con người sống vượt lên giới hạn của chính mình, giúp con
người dám sống và được sống là chính mình…
Vì quan niệm yêu là nguồn
sống nên hầu hết các bài thơ tình của Xuân Diệu như Hôn cái nhìn, Biển,
Bóng đêm biếc, Bài thơ tuổi nhỏ, Vì sao, Yêu… đều cho thấy những cảm xúc trong
ông luôn được đẩy đến tận cùng. Thi sĩ yêu cuộc sống đến cuống quýt “muốn ôm,
muốn riết, muốn say…” (Vội vàng), và bởi thế nên ông như đắm chìm trong cõi yêu
đương nồng nàn, cháy bỏng. Chính thi sĩ đã thừa nhận: Tôi khờ khạo lắm,
ngu ngơ quá/ Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì (Vì sao?). Ở đây, có thể coi
sự “khờ khạo, ngu ngơ” của thi sĩ như một giá trị, một lối ứng xử văn hóa
trong tình yêu. Nó chính là biểu hiện của những gì thanh khiết, chân thành,
trong sáng, vô tư, phi vụ lợi của tình yêu đích thực. Sự thừa nhận “chỉ biết
yêu thôi” đồng thời cũng cho chúng ta thấy một minh triết yêu trong thơ tình
Xuân Diệu: Yêu chính là phải biết sống hết mình cho người mình yêu, yêu là
sự dấn thân và tận hiến vì nhau và cho nhau.
Quan niệm “tận hiến” trong
tình yêu được thể hiện trong thơ Xuân Diệu rất rõ ràng, không chung chung, trừu
tượng. Đó là sự tận hiến cả về tinh thần và thể xác. Khát vọng hướng tới
hòa hợp về tinh thần của những trái tim yêu được thể hiện qua rất nhiều
bài thơ “để đời” của Xuân Diệu: Xa cách, Thân em, Biển, Bài thơ tuổi nhỏ,
Cảm xúc, Thanh niên, Vô biên, Dâng, Phải nói…
Trong thi ca nhân loại đã có
rất nhiều thi sĩ thừa nhận quy luật tình yêu như một chân lý bất biến: Yêu là
khát khao mong muốn phát hiện vẻ đẹp trong sáng tiềm ẩn trong tâm hồn người
mình yêu. Dường như những trái tim đang yêu không bao giờ thỏa mãn khát vọng kiếm
tìm những “hạt ngọc” ẩn giấu trong tâm hồn người yêu và luôn muốn đi đến tận
cùng sự khám phá, thấu hiểu những điều bí ẩn trong tâm hồn người yêu. Tâm hồn mỗi
người luôn là thế giới đầy bí ẩn, là niềm say mê, cuốn hút khám phá đến vô
cùng. Nhà thơ Ấn Độ R.Tagor từng viết:
Đôi mắt băn khoăn của em buồn
Đôi mắt em muốn nhìn vào tâm
tưởng của anh
Như trăng kia muốn vào sâu
biển cả… (Thơ tình số 28)
Xuân Diệu cũng cho chúng ta
thấy một khát vọng về yêu như vậy:
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt
đích/ Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài…Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ/ Phải
nói yêu, trăm bận đến ngàn lần (Phải nói );
Em là em, anh vẫn cứ là anh/
Có thể nào qua Vạn lí trường thành/ Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật (…) Ôi
mắt người yêu, ôi vực thẳm!/ Ôi trời xa vừng trán của người yêu/ Ta thấy gì đâu
sau sắc yêu kiều (Xa cách).
Gần gũi là thế mà sao vẫn
cách xa là vậy… cho nên suốt một đời những trái tim biết yêu luôn luôn
trong tâm thế hành trình kiếm tìm những giá trị chân thực của tình yêu, và càng
kiếm tìm càng như chẳng hiểu gì về thế giới tâm hồn con người vốn vô cùng phong
phú và phức tạp, quả đúng là “cuộc đời anh ở bên em như chính đời em vậy/ nhưng
chẳng bao giờ em hiểu được nó đâu” (R.Tagor).
Nhà thơ Xuân Diệu (ảnh
Internet)
Đọc Xuân Diệu chúng ta thấy Nhà
thơ thật tinh tế khi phát hiện quy luật chi phối thế giới tinh thần vô
cùng phong phú, phức tạp của con người: Yêu là hạnh phúc vô biên và yêu
cũng là đau khổ tột cùng. Trong sự luận giải của thi sĩ, yêu là hạnh phúc
bởi tình yêu mang lại cho con người cảm xúc khác lạ, vừa dịu dàng, êm ái như sống
trong cõi thần tiên: Lòng anh rạo rực không duyên cớ/ Khi nắng chiều tơ giỡn
với cành (Có những bài thơ), Chỉ lặng chuồi theo dòng cảm xúc/ Như
thuyền ngư phủ lạc trong sương (Vì sao?), Chúng tôi lặng lẽ bước
trong thơ/ Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ (Trăng); Chiều mộng hòa thơ
trên nhánh duyên…con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu/ Lả lả cành hoang nắng trở chiều/
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn/ Lần đầu rung động nỗi thương yêu (Thơ duyên)…
vừa mạnh mẽ, xôn xao, dữ dội: Giơ tay muôn ôm cả Trái đất/ Ghì trước trái
tim, ghì trước ngực…Hãy đốt đời ta trăm thứ lửa/ Cho bừng tia mắt đọ tia sao (Bài
ca tuổi nhỏ) và trên hết là hạnh phúc được là chính mình để “hồn giăng rộng khắp
không gian” được “ngơ ngẩn”, “nhung nhớ”, “bâng khuâng” (Dâng), được “bỡ ngỡ”,
“xôn xao”, “rợn rợn”, “hồi hộp”… (Xuân không mùa).
Yêu cũng là lĩnh vực tình cảm
nhiều khi khiến con người đau khổ tột cùng bởi không phải lúc nào mọi sự cũng đều
chiều theo ý muốn của con người. Khát vọng tình yêu là vô biên, tuyệt đích,
nhưng hành trình hướng đến khát vọng ấy lại luôn gặp phải rất nhiều giới hạn,
rào cản. Xuân Diệu thấu hiểu quy luật vận hành tự nhiên bất khả kháng “ Sông
trôi núi lở âm thầm/ Đường đi vũ trụ có cầm được đâu?” cho nên trong thơ của
mình Xuân Diệu đã tìm cách cắt nghĩa rất riêng, rất sâu sắc về nguyên nhân gây
nên nỗi đau khổ của yêu:Yêu là chết ở trong lòng một ít/ Vì mấy khi yêu mà chắc
được yêu? Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu/ Người ta phụ, hoặc thờ
ơ, chẳng biết (…). Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt/ Những người si theo
dõi dấu chân yêu/ Và cảnh đời là sa mạc vô liêu/ Và ái tình là sợi dây vấn vít/
Yêu, là chết ở trong lòng một ít (Yêu). Người ta khổ vì thương không
phải cách/ yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người/ người ta khổ vì xin không phải
chỗ…(Dại khờ), Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu/ Khi yêu tình, khi theo
mãi tình yêu (Yêu mến). Tôi là một kẻ điên cuồng/ Yêu những ái
tình ngây dại/Tôi cứ bắt lòng tôi đau đớn mãi/ Đau vô duyên, đau không để làm
gì. (Thở than). Suốt đời nuốt lệ vào trong ngực/ Đem ái tình dâng kẻ
phụ ta (Muộn màng). Tôi một mình đối diện với tình không/ Để lắng
nghe tiếng khóc mất trong lòng (Dối trá)… Và trong việc luận giải
nguyên nhân gây nên nỗi đau khổ của yêu, Xuân Diệu cho rằng sự xa cách luôn là
nguyên nhân thường trực nhất. Nó làm cho lòng người luôn trong trạng thái bất ổn.
Xa cách giày vò những trái tim yêu, làm cho người đang yêu rơi vào cảm giác lo
sợ bởi tình yêu vốn mong manh, dễ bất ngờ tan vỡ “ tình yêu đến, tình yêu
đi ai biết” (Giục giã), và con người nhiều khi cũng rơi vào trạng thái không thể
kiểm soát và không hiểu nổi chính bản thân mình: “Đời trôi chảy, lòng ta không
vĩnh viễn/ Ai nói trước lòng anh không phản trắc/ Mà lòng em, sao lại chắc trơ
trơ? ” (Giục giã) …bởi mọi cái “vô thường ” như thế nên xa cách làm cho nỗi
nhớ thêm đầy và nhiều khi nỗi nhớ ấy quặn thắt con tim yêu đến đớn đau: Anh
nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em! Không gì buồn bằng những buổi chiều êm…Không gian
xám tưởng sắp tan thành lệ (Tương tư chiều)… Trong tình yêu, đau khổ cũng
là một “thú đau thương”, cho nên Ler montov từng nói: “Anh chỉ mang đến cho em
toàn là đau khổ…Có lẽ vì vậy mà em yêu Anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn
đau khổ thì không bao giờ”. Victor Hugo lại nói: “Ai khổ vì yêu hãy yêu hơn nữa,
chết vì yêu là sống trong tình yêu”. Còn với Xuân Diệu, biển yêu dẫu “đắng”
nhưng con người chưa bao giờ “nguôi nỗi khát thèm”…thậm chí khát vọng ấy mãnh
liệt ấy đến mức giục lòng người “yêu khi đã hết tuổi rồi”, “khi chết rồi, thì
tôi sẽ yêu ma” (Đa tình)…và điều ấy phải chăng đồng nghĩa với thông điệp nhắn
nhủ của thi sĩ tới bạn đọc muôn sau: cho dù hạnh phúc hay đau khổ con người vẫn
luôn khát vọng yêu và được yêu, vẫn mơ ước về một tình yêu viên mãn, vĩnh hằng.Yêu
là câu chuyện dài bất tận, không biên giới, bến bờ, yêu không bao giờ có tuổi…
và chỉ có những trái tim biết yêu chân thành, biết trân trọng, nâng niu hạnh
phúc và biết chấp nhận đau khổ mà tình yêu mang lại thì mới mong thấy được giá
trị thật sự của tình yêu đối với đời sống của riêng mình.
Tình yêu trong thơ Xuân Diệu
là tình yêu của con người sống giữa đời thường chứ không phải tình
yêu đạo đức trong sách vởcủa một “ông hoàng” nào đó. Đó là thứ tình yêu dám bộc
lộ những khát vọng thành thực đến cháy lòng. Do đó triết lý yêu trong thơ tình
Xuân Diệu bên cạnh việc luận giải vấn đề yêu là hướng đến sự hòa hợp tâm hồn thì
còn khẳng định một chân giá trị đầy tính nhân bản: yêu là khao khát được
hòa hợp với thân xác người mình yêu. Nhiều bài thơ, câu thơ của Xuân Diệu
đã bộc lộ khát vọng trên một cách say mê, đắm đuối:
Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi
ngực! Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài! Những cánh tay! hãy cuốn riết đôi
vai! Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt! Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt (Xa
cách). Chúng ta đau, thôi em tới đây mà ! Mơn man nào, em đừng khóc đôi
ta/ Thế, riết thế, hãy vòng tay chặt nữa/ Cho em hút những chút hồn đã rữa/ Cho
em chuyền hơi độc rất tê ngon (Sầu). Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn/
Sóng mắt, lời môi, nhiều - thật nhiều (Vô biên). Em phải nói, phải
nói, và phải nói/ Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày/ Bằng nét buồn bằng
vẻ thẹn, chiều say/ Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết (Phải nói).
Xưa nay, trong ý thức của
nhiều người, dục tính trở thành vùng cấm địa không dám đụng tới, không dám nói
tới, không dám nghĩ tới. Dục tính trở thành một ẩn dấu hoàn toàn. Nhiều
khi đám đông trong xã hội luôn nói tới đạo đức, đề cao giá trị tinh thần thiêng
liêng trên lý thuyết, ở những nơi đó, lúc nào cũng thấy nhân danh Thượng đế đề
cao giá trị tinh thần và dĩ nhiên người ta cấm động đến những gì là vật chất,
xác thịt bị coi là thấp hèn, vô luân, tội lỗi. Trong một số xã hội, “đạo đức
không bao giờ nói đến những việc liên quan tới dục tính (…) trong ngôn ngữ hàng
ngày người ta cố tránh không nói tới hoặc khi cần phải nói chỉ nói một cách ám
chỉ”(2). Dưới ánh sáng của tư duy khoa học hiện đại, tiến bộ, ngày nay quan điểm
phiến diện trên đã được hoàn thiện thêm bởi những nhận thức mới. Thân xác con
người cũng là một giá trị cao quý xứng đáng được ca tụng, tôn vinh. Trong tình
yêu, bên cạnh giá trị tinh thần, khát khao hòa hợp về thân xác được coi như một
niềm khoái cảm thiêng liêng và thể hiện sự kết tinh cao độ của văn hóa ứng xử
giữa con người với con người. Những người biết yêu thật sự luôn là những người
biết trân trọng vẻ đẹp thân thể của người mình yêu thương, biết thưởng thức vẻ
đẹp ấy trong một niềm đam mê, say đắm của “nhục cảm lành mạnh” (F.Engels). Và với
Xuân Diệu, khoái cảm về thân xác mật thiết gắn bó với khoái cảm mà vẻ đẹp tâm hồn
do người yêu mang lại và chỉ khi nào yêu và được yêu như thế con người mới được
sống trọn vẹn trong hạnh phúc. Làm chủ thân phận Người, được tự do vui, buồn,
đau khổ, yêu đương, được sống là chính mình trong từng sát na hiện hữu… đó là
giá trị đích thực của mỗi con người với tư cách là một Nhân vị tồn
sinh trên cõi đời đầy bất an và cũng lắm nghiệt ngã này.
Và bởi coi sự hòa hợp với
thân xác người yêu cũng là một trong những yếu tố quan trọng để duy trì tình
yêu, duy trì sinh lực sống nên trong thơ tình Xuân Diệu người đọc thấy
tràn ngập hình ảnh tôn vinh vẻ đẹp hình thể của con người: Đôi môi, đôi mắt (Tương
tư chiều), tóc liễu buông xanh (Nụ cười xuân), miệng vàng, nhan
sắc (Mời yêu), đường vai, nét tay (Dấu nằm)…đối với thi sĩ vẻ đẹp
hình thể của người yêu là “ngọc ngà tinh anh” do đất trời ban tặng. Và có
lẽ vì thế cho nên chỉ đến Xuân Diệu trạng thái khát khao được hòa hợp
cùng thân thể người yêu mới được diễn tả một cách đầy táo bạo. Thi sĩ đã không
hề ngần ngại diễn tả những trạng thái yêu mạnh mẽ như muốn “ôm“,
muốn “riết“, muốn “say”, muốn “cắn“, muốn “ngoàm“, muốn “hút”... tất cả đều gợi
cảm giác nồng nàn, tha thiết, đê mê của tình yêu rất trần thế, rất
con người: Nên lúc môi ta kề miệng thắm/ Trời ơi, ta muốn uống hồn em (Vô
biên) Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi (Vội vàng) Em vui đi
răng nở ánh trăng rằm/ Anh hút nhụy của mỗi giờ tình tự (Giục
giã) Nghiêng đầu bên trái hãy kề nghe / Những ngón tay thần sẽ
vuốt ve/ Cho điệu lòng anh thêm ấm dịu; Sờ xem ngực nóng khúc đê mê (Có
những bài thơ)… Vượt qua rào cản của những quan niệm ấu trĩ, lạc hậu về tình
yêu nam nữ coi sự va chạm, tiếp xúc về thể xác là điều “xấu xa, hổ thẹn”, những cảm
xúc nhục thể trong thơ Xuân Diệu rất chân thực, rất đời thường, gợi nhiều
suy ngẫm về giá trị hiện hữu của con người. Có lẽ chính vì vậy nên đây là một
trong những yếu tố quan trọng nhất khiến thơ tình Xuân Diệu thấm nhuần triết lý
nhân sinh sâu sắc và có sức sống bền lâu trong lòng bạn đọc nhiều thế hệ.
Trong Tình mai sau Xuân
Diệu viết: Người thi sĩ đã vào làng mây khói/ Không ở đâu, và ở khắp mọi
nơi/ Như tiếng vọng trong sương xa dắng dỏi/ Máu vu vơ theo giữa trái tim đời…
Như vậy ngay từ lúc sinh thời Xuân Diệu đã ý thức sâu sắc về ý nghĩa
tồn sinh và bất tử của người nghệ sĩ: điều duy nhất có giá trị trong cuộc
đời chính là những dấu ấn của tình yêu mà chúng ta đã để lại phía sau khi ra đi. Nhà
thơ Xuân Diệu với trái tim yêu nồng nàn, si mê, tha thiết nhất trong các thi sĩ
Việt Nam đã đi vào “làng mây khói” vĩnh hằng. Nhưng những câu thơ mang đậm triết
lý yêu của ông còn lưu lại “giữa trái tim đời” mãi mãi bởi: “Nhà thơ, ngay cả
các nhà thơ vĩ đại nhất cũng phải đồng thời là những nhà tư tưởng” (Bêlinxki). Triết
lý yêu trong thơ tình Xuân Diệu thể hiện một tầm tư tưởng lớn, nó khác lạ
và vượt lên những lối nghĩ suy tầm thường tưởng “cao đạo” mà giả dối, thiếu
thành thực mà người ta vẫn cứ “tụng ca” như những “giá trị đạo đức” nhưng đó là
những thứ đạo đức hoàn toàn xa lạ với bản chất Người. Vì vậy, những bình diện của triết
lý yêu trong thơ Xuân Diệu như đã trình bày ở trên, suy cho cùng đó chính
là những tư tưởng mang tinh thần nhân bản, nhân văn sâu sắc nhất mà nhân loại
luôn hướng đến. Và chính những bài thơ vớitriết lý yêu rất Người và
rất Đời (chứ không phải là những bài thơ tụng ca nào khác) trong sự
nghiệp thơ đã làm cho thơ Xuân Diệu trở thành thơ của một đời chứ
không phải thơ của một thời ngắn ngủi dễ quên... Triết lý yêu
trong thơ tình Xuân Diệu là một trong những giá trị quan trọng làm nên sự
bất tử của thơ Xuân Diệu. Bạn đọc nhớ đến Xuân Diệu sau 100 năm hay 1000 năm hoặc
lâu hơn nữa phải chăng, cũng bắt đầu từ những bài thơ tình thấm đẫm triết
lý yêu mang vẻ đẹp nhân sinh cao cả và đầy khao khát trần thế - những bài
thơ dạt dào, tha thiết, êm đềm và sâu lắng, ru lòng người mãi mãi khôn nguôi:
…Anh xin làm sóng biếc/ Hôn
mãi cát vàng em/ Hôn thật khẽ, thật êm/ Hôn êm đềm mãi mãi/ Đã hôn rồi, hôn lại/
Cho đến mãi muôn đời/ Đến tan cả đất trời/ Anh mới thôi dào dạt... / Cũng
có khi ào ạt/ Như nghiến nát bờ em/ Là lúc triều yêu mến/ Ngập bến của ngày
đêm… (Biển)
(1) Xuân Diệu, Tác phẩm
văn chương và lao động nghệ thuật (Lưu Khánh Thơ giới thiệu và tuyển chọn),
Nxb. Giáo dục, H. 1999, tr.11
(2) Nguyễn Văn Trung,
Ca tụng thân xác, Nxb. Văn nghệ, TP.HCM, 2006, tr. 73,74.
Cao Thị Hồng







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét