Quá cái tuổi háo hức những món quà miệt vườn trong giỏ xách mẹ,
mỗi bận bà lên thăm anh hóng thứ khác: những câu chuyện của quê nhà. Năm tiếng
đồng hồ ngồi xe đò không ăn nhằm gì với bà già quen làm lụng, nên vừa bước chân
vào nhà anh ngay lập tức chuyện giòn như cốm nổ. Không lúc nào chịu ngồi yên một
chỗ, trong lúc xăng xái dọn chỗ này dẹp chỗ kia, vừa làm vừa kể, những chuyện
nhà quê theo bước chân mẹ dìu dặt nửa xa nửa gần. Giọng điệu bâng quơ, như thể
không ai nghe cũng không sao, mẹ nói cho vui nhà vui cửa. Chuyện và người kể
chuyện, là những gì mà anh không thể mua ở cái thành phố tiện nghi đến tận
xương tủy này, tiện nghi đến nỗi những kẻ nhớ quê cũng mua được cá lòng tong, mớ
tép rong.
Mà, những câu chuyện ấy cũng đâu có giựt gân, kịch tính gì.
Lơ vơ, quẩn quanh chỉ là cái góc bếp bị dột, cô bạn bên xóm vừa làm sui đầu
tay, con lộ bê tông mới toanh phóng qua trước nhà. Sực nhớ gì thì nói đó, mẹ cứ
láp giáp rời rạc, như thể chắp vá nhưng cái quê nhà mà anh đã rời bỏ hồi mười
tám tuổi hiện lên sống động như bộ phim ai ải màu rơm rạ mục. Không phải cái
tên nào anh cũng biết, nhưng anh cảm giác họ quen thuộc với mình, cái cô dâu
phóng khỏi chiếc xuồng để quay lại với gã thợ rèn mà cổ yêu, hay bà thầy bói lấy
búi tóc trong bụng con bệnh bằng máu lưỡi. Mẹ cũng không màng anh có quen người
này người kia hay không, có gợi nhớ gì không. Quan trọng gì, mẹ sẽ ở lại nhà
anh vài ba ngày rồi phải về coi vườn tược, thời gian mẹ con gần gụi cũng ngắn
ngủn, nên phải tận dụng những thứ có thể nói được với nhau.
Bằng cách đó mẹ buộc anh vào quê nhà, dù sợi dây đó không thấy
được bằng mắt thường, mong manh. Đôi khi anh cũng vuột khỏi nó, trôi tuột theo
vài cuộc điện thoại thẳng căng của cuộc mưu sinh bù đầu. Mẹ, một chân rút lên
ghế, tơ mơ ngó ra rào, thủng thẳng kéo anh về, “mùa này so đũa trổ bông…”. Ngay
lập tức anh nghe ngọt trong cổ họng cái vị của mật nằm sâu trong cuống bông,
cái hình ảnh nửa vầng trăng cong treo chi chít trên cành, và mùi thơm của nồi
canh chua bông so đũa nấu với cá rô đồng, nêm rau tần dày lá.
Và những con Tím con Lẹ nào đó mà anh vẫn nhớ mùi ghẻ chóc,
giờ nằm võng ru cháu nội, ngoại trước mặt anh, ngay giữa thành phố và căn nhà
rào cỗng kín bưng. Họ đến với anh bằng mái tóc bạc, đuôi mắt răn reo…qua cái giọng
kể hiền queo của mẹ. Khó mà nắm bắt cho rạch ròi những chuyện không đầu cuối đó
nhưng nó mang đến một cảm giác khó tả, xáo động một cách êm đềm. Tàu chạy quá
xá nên lở mất bụi quao dưới bến. Cuối năm nay người ta bắc cây cầu qua sông Đầm.
Người chị em bạn dì của anh thôi chồng, về xứ cất quán bán cóc ken. Đứa cháu họ
xa vời đại bác bắn không tới mới đậu đại học. Bầy vịt xiêm vừa thay lông, chắc
tới đám giỗ nội là lại sức, thể nào chú Út cũng xắn mấy mụt măng đem qua. Măng
hầm thịt vịt là món bà nội ưa nhứt, hồi còn sống.
Như thể mỗi chuyện là một cọng nan tre, mẹ tiện tay đan thành
tấm liếp che nắng, gió cho anh đỡ rạc rài.
Nhưng đó là chuyện hồi trước, giờ chuyện quê nhập nhoạng
trong cơn đảo điên của đời sống. Anh tự hỏi vì giọng chị Hai không giống mẹ,
hay vì những câu chuyện khác xưa rồi. Chang chói. Bén nhọn. Chị Hai còn biết kể
gì ngoài những độ nhậu nhóm lên từ sáng sớm. Ba mẹ con bên xóm tự vẫn chết bằng
thuốc sâu. Gần nhà xảy ra mấy vụ đâm xe máy. Một thằng nhỏ trộm chó bị xóm xông
vào đánh gãy xương vai. Một cuộc ẩu đả của mấy anh em con cô con dì, chỉ vì
ranh đất xê xích có một tấc. Anh nghĩ đó không phải thứ mình chờ đợi, những gì
xảy ra ở xứ sở miệt vườn xa xôi kia phải dịu dàng hơn thứ tin tức anh vẫn thường
tiếp xúc trên trang báo hàng ngày. Anh nghĩ cái xóm mà mẹ anh nằm lại, nó phải
đứng ngoài những cơn gió lốc của cái đời sống loạn lạc này. Như nó đã từng thờ
ơ đi qua mấy bận binh lửa, mấy bận chính thể đất nước đổi thay, mấy bận thanh
trừng. Mãi mãi trong hình dung, quê anh như cụm bông gòn vừa bong ra khỏi trái,
bay bâng quơ ơ thờ đậu đâu cũng được.
Trong ngôi mộ đã bắt đầu xanh cỏ của mẹ, những câu chuyện nhà
quê đã từng làm bóng mát cho anh cũng hóa đất. Đốm bông gòn hiền queo đã thốc
bay, cuốn vào dòng loạn lạc. Anh biết không phải tại chị Hai kể chuyện miệt vườn
không hay.
Nguyễn Ngọc Tư




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét