Một lần uống cà phê Tùng, tôi và anh bạn đàm nhàn về biến đổi
khí hậu không riêng nước nào trên thế giới mà còn ở nước ta và ngay ở thành phố
thơ mộng chúng ta đang sống. Gió bão, mưa, nắng, nóng đều bị ảnh hưởng do rừng
bị tàn phá… Đà Lạt là xứ sở của ngàn thông, ngàn hoa, của muôn loài thảo mộc đã
đi vào thơ, ca, nhạc, họa. Anh bạn tôi nhận xét: Hầu như các cánh rừng ở nội ô
và ngoại ô Đà Lạt đều là những khu rừng nguyên sinh, có từ thuở hồng hoang đến
ngày khai sinh thành phố Đà Lạt nên thơ này. Khoảng thập niên 40 của thế kỷ trước
ông Tổng đốc Lâm Viên (Đồng Nai Thượng) Trần Văn Lý đã cho khắc in vào tấm ván
gỗ quý bài thơ bằng tiếng Pháp: “La prière de la forêt”, với nội dung bảo vệ rừng,
treo khắp nơi từ nội ô Đà Lạt đến ngoài bìa rừng nhằm khuyến cáo khi phát triển
Đà Lạt chớ nên vội vã chặt đốn phá hoại rừng xanh.
Theo nhà Đà Lạt học Nguyễn Hữu Tranh - tác giả bài thơ là một
kỹ sư nông nghiệp người Đức. Sau này bài thơ “La prière de la forêt” đã được
chuyển ngữ ra nhiều thứ tiếng. Người dịch lời Việt là kỹ sư lâm nghiệp Bùi Á -
Vụ trưởng Vụ Lâm nghiệp của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa (nay là Cộng hòa xã
hội chủ nghĩa Việt Nam), với đề tựa: “Khẩn nguyện rừng xanh”.
Bài thơ “Khẩn nguyện rừng xanh” khá dài. Tâm hồn của tác giả
người Đức và dịch giả kỹ sư Bùi Á đã gặp nhau ở tình yêu thiên nhiên, tình yêu
rừng xanh.
Khẩn nguyện rừng xanh
Người có biết, những đêm đông giá lạnh,
Ta bốc hơi ấm lửa hun nồng
Người có biết, những ngày nắng gắt,
Ta cho tàn mát rượi ánh thiêu rung,
Người có biết, trên nếp giường êm ấm,
Người nương ta an giấc điệp mơ màng,
Người có biết, kia con thuyền vượt sóng,
Ta đưa người du ngoạn khắp năm châu,
Người có biết, nọ chuôi cày xới đất,
Ta vun cho cây nảy nở hoa màu.
Chính ta đã rước người vào cuộc thế
Trong chiếc nôi âu yếm mẹ đưa ru
Rồi ta sẽ tiễn người khi vĩnh biệt
Làm áo quan ấm áp giấc nghìn thu
Chớ hại ta mà vũ trụ âu sầu.
Để ta sống, ta điều hòa mưa nắng,
Hoa xinh tươi cây cối thêm tươi.
Để ta sống, ta ngăn luồng vũ bão
Chận cát bay làn gió bốc tung trời.
Để ta sống, ta đùn mây quyện gió
Gió mưa tuôn đầm ấm cõi trần gian.
Để ta sống, ta cản dòng nước lũ,
Cứu nhân dân cơn thủy nộ lầm than.
Ta là mẹ của muôn nền hưng thịnh
Làm hưng phong xây dựng nước hưng phong.
Ta tô điểm non sông nên gấm vóc
Cây xanh cao lá biếc lớp trùng trùng
Ta bảo vệ chiến khu và chiến sĩ,
Chống xâm lăng ta kháng chiến oai hùng.
Người hỡi!
Hồn Tổ quốc ngự giữa rừng sâu thẳm,
Rừng điêu tàn là Tổ quốc suy vong.
Bùi Á (dịch)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét