Thơ ca là gánh nặng
Tên tuổi nhà thơ trẻ Nga (sinh năm
1969) Dmitriy Vodennikov đã trở nên quen biết trong giới thơ ca Moskva. Bản
thân anh đã làm nhiều để quảng bá thơ của mình - đọc thơ trong các câu lạc bộ lập
trang web trên Internet; một tờ họa báo nọ thậm chí đã in ảnh khoả thân của
anh. Sau đây là cuộc trò chuyện của Dmitriy Vodennikov với nhà báo Andrey
Morozov về việc thơ ca có cần thiết cho con người hiện nay hay không xin trân
trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
- Theo anh nhà thơ hiện nay có phải là một nghề không?
- Tất nhiên là không. Đó là gánh nặng. Nó không thể là nghề
nghiệp vì không thể kiếm tiền bằng thơ ca. Còn câu chuyện về việc có thể kiếm sống
bằng thơ tôi cho là tầm thường.
- Nhưng vẫn có các hội nhà văn. Ở đấy mọi người sống bằng nghề
văn. Anh có được mời vào một hội nào đó không?
- Có nhưng tôi thậm chí không hiểu hội nào - hội của
Prokhanov hay của Mikhalkov. Tôi đã từ chối. Tôi không cần điều đó.
- Một số người coi thơ ca là trạng thái của tâm hồn số khác lại
coi là một cách tự thể hiện dưới thời Xôviết có ý kiến cho rằng thơ ca là lập
trường công dân. Anh gần gũi với định nghĩa nào nhất?
- Không một định nghĩa nào hết. Thơ ca giống như một luồng
ánh sáng bất ngờ xuất hiện và bạn rơi vào trong đó. Nó giống như một sứ mệnh.
Thơ ca ập đến bạn nó có thể ám ảnh bạn hàng tuần liền trước khi được viết ra.
Việc gì phải thể hiện mình? Anh là ai mà tự thể hiện? Tất
nhiên thơ ca cũng chẳng là trạng thái tâm hồn gì hết. Theo tôi đó là cách nói của
những kẻ "nhạt". Không gì tệ hơn một con người "nhạt".
"Nóng" hay "lạnh" dù sao vẫn là một quan điểm nào đấy còn
"nhạt" thì cái gì cũng xong.
Điều tệ hại nhất là khi ai đó nói "Thơ ca là trạng thái
tâm hồn của tôi là sự tự thể hiện của tôi". Chỉ cần nghe nói vậy là con
người ấy trở nên không thú vị đối với tôi nữa tôi sẽ không đọc những gì anh ta
viết bởi vì tôi đã nhìn thấy trạng thái tâm hồn và cả sự tự thể hiện của anh ta
trong quan tài.
Tôi chỉ quan tâm tới thời điểm phát lộ chân lí sự phụng sự và
chiến công mà thơ chính là sự phụng sự và chiến công. Thơ tự nó ra lệnh và bạn
phải lôi nó ra từ mớ bòng bong của thực tại.
- Anh vừa nhắc tới những con người "nhạt". Anh có cảm
giác rằng gìơ là thời đại của những con người như vậy không?
- Vâng chúng ta đang sống trong thời đại của những con người
"nhạt". Nhưng tôi không muốn nói rằng họ có mặt ví dụ như trong kinh
doanh. Trong kinh doanh đặc biệt vào đầu những năm 90 rất nhiều những con người
"nóng". Kinh doanh là vùng mạo hiểm và tôi kính trọng những kẻ đi vào
vùng đó. Các thi sĩ chính trị gia đích thực cũng muốn đi vào vùng mạo hiểm như
vậy nhưng không phải những kẻ bạn nhìn thấy trên truyền hình mà là những kẻ
trung thực. Các nhà báo trung thực cũng vậy... Tại sao anh lại lắc đầu?
- Đơn giản là vì tôi ngạc nhiên về niềm tin chân thành của
anh vào các nhà chính trị và nhà báo trung thực.
- Thế anh có trung thực không?
- Tôi không thể tự đánh giá mình. Điều đó không khiêm tốn.
- Thế còn Politkovskaya?
- Đó là một vấn đề tranh cãi.
- Có thể. Nhưng ít ra thì tôi rất hy vọng là có những con người
đến với báo chí không chỉ để làm những thứ theo đơn đặt hàng.
- Chúng ta sống trong một đất nước tự do và mỗi người có thể
tin những gì mình muốn.
- Cảm ơn. Dù sao tôi vẫn hy vọng như vậy. Cũng như việc có những
con người đi vào chính trị không chỉ để làm giàu và mị dân.
- A. Pushkin viết: "Khi Apollon chưa đòi thi sĩ làm vật
hiến tế thần linh / Trong số những đứa con đớn hèn của hạ giới / Có lẽ không ai
đớn hèn hơn anh"? Anh có cảm thấy tâm trạng đó không?
- Cảm giác về sự đớn hèn của mình ư? Rất tiếc là có. Khi tôi
nằm ngoài luồng ánh sáng thì tôi viết hoàn toàn khác không phải những gì cần phải
viết. Khi không có luồng ánh sáng đó tôi là một kẻ ti tiện lăng xăng ngu ngốc
láu cá...
- Có thể nhưng ở đây ý tôi muốn nói về sự hồn nhiên. Anh ta
muốn láu cá nhưng làm sao để sự láu cá của anh ta bị phát hiện. Tôi có một niềm
thích thú là khi tôi láu cá thì tất cả mọi người xung quanh đều hiểu ra. Có thể
đó là biểu hiện tính trẻ con không đúng tuổi.
- Tôi thấy anh là người biết tranh thủ sự ủng hộ của các
phương tiện thông tin đại chúng: tham gia các chương trình thơ phát biểu trên
đài phát thanh trả lời phỏng vấn trên các báo lập trang web rất có nghề...Liệu ở
đây có sự liên tưởng với các nhà thơ những năm 60 không? Họ có các sân vận động
mà Internet cũng là một sân vận động! Có thật là anh cần sự xuất hiện đến như vậy
không?
- Đấy là vương quốc của tôi nếu cần là lãnh địa của tôi.
"Thơ ca đã chết và nó không cần thiết cho con người nữa" - đó là câu
đầu tiên tôi nghe được khi bước vào văn học trong những năm 90. Lúc bấy giờ nó
làm tôi rất ngạc nhiên. Tôi không hiểu: tại sao bỗng nhiên tất cả mọi người đều
cho rằng thơ ca không cần thiết nữa rằng thời đại của nó đã qua". Tại sao
mọi người gật đầu và nói rằng quả là như vậy? Những lời nói đó như một cái tát
giáng vào mặt tôi.
Tôi không thể nhất trí với ý kiến cho rằng thơ ca đang giãy
chết. Có những thời điểm nó trở nên nghèo nàn sa sút ít cần thiết hơn nhưng dù
sao thơ ca vẫn là một khối vàng ròng!
Tôi không thể nói là tôi không thích các nhà thơ những năm 60
của thế kỉ trước. Một số đồng nghiệp văn học sốt sắng quay lưng lại với họ muốn
nhanh chóng rút lui vào ở ẩn trong các xa lông ấm áp và tiện nghi của mình! Tôi
không thể không thách thức họ. Có thời điểm tôi đã ném vào mặt họ những bằng chứng
cho thấy tôi đúng chứ không phải họ. Vì muốn chứng minh lẽ phải của mình đôi
khi tôi phải trả gía bằng việc bị đưa vào "sổ đen".
- Trời ơi làm gì có "sổ đen"trong thời đại chúng
ta?
- Có đấy. Các họa báo sẵn sàng in thơ tôi còn các tạp chí văn
học thì im như thóc. Đó là chuyện bình thường.
- Mỗi nhà thơ đều bắt nguồn từ một cái gì đấy. Những nhà thơ
nào có ảnh hưởng tới anh?
- Năm 16 tuổi tôi say mê Blok sau đó thích Tsvetaeva sau đó -
Akhmadulina. Đối với tôi Elena Shvarts ở Leningrad là một phát hiện lớn.
Đọc thơ chị tôi hiểu rằng thơ ca cần phải giống như cái ống cao su mà người ta
dùng để kiểm tra dạ dày. Khi rút nó ra thì bạn bị nôn.
- Nếu theo cách nói của Wilde rằng "tất cả các nghệ thuật
đều hoàn toàn vô ích" thì có thể những dằn vặt như vậy cũng chẳng để làm
gì?
- Không. Nghệ thuật giúp con người sống. Khi không làm được
thơ tôi cảm thấy mình như đang đi trên một mặt phẳng. Còn khi câu thơ xuất hiện
thì nó giống như một bậc mới. Với mỗi câu thơ mới tôi lại giơ chân và bước lên
bậc cao hơn nữa. Tôi thích đi máy bay đặc biệt tôi rất khoái thời điểm lúc máy
bay hạ cánh khi bạn không rõ máy bay đang hạ thấp độ cao hay rơi xuống. Vâng
thơ ca giúp con người độc giả sống... Chúng ta có thể nói đủ điều về thế hệ các
nhà thơ những năm 60 nhưng lúc bấy giờ người ta hiểu rằng thơ ca cần cho con
người. Không quan trọng chất lượng của thơ ca trong thời đại ấy nhưng nó cần
cho con người nó không vô ích.
- Có lần anh viết "Tôi vẫn còn yêu đế chế...".
Nhưng hiện nay ở nước Nga điều đó đã lỗi thời mà anh vẫn cứ nói. Vì sao?
- Tôi thích ý tưởng về một không gian mạnh mẽ nào đó mà mọi
người đều yêu mến sợ hãi và kính trọng. Rõ ràng là các đế chế có nhiều nhược điểm
và chúng ta biết chúng sẽ biến thành cái gì. Nhưng dù sao cái ý tưởng bên trong
về một cái gì đấy mạnh mẽ và to lớn cảm giác về sự tham dự vào đó khiến tôi rất
thích thú. Mặc dù cái đế chế đó có thể đè bẹp tôi nhưng bởi chúng ta bao giờ
cũng thích những gì mạo hiểm hơn là sự an toàn. Tôi còn thích những con người tạo
nên các đế chế nhỏ hay lớn nhưng là các đế chế. Và không quan trọng sau đó
chúng có bị sụp đổ hay không và ai sẽ bị tiêu diệt dưới những mảnh vỡ của nó.
- Anh có thể nói điều gì về bản thân mình?
Có lẽ tôi là một con người công bằng - đối với bản thân cũng
như tất cả mọi người. Ít ra thì tôi cố gắng trở nên công bằng. Có lẽ đó là cái
tốt duy nhất của tôi.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét