Ở trong một ngôi làng nọ, có một gia đình nghèo khó bần cùng,
người cha vì không có tiền, thường lợi dụng ban đêm lẻn vào vườn rau nhà
người ta hái trộm, hôm đó anh ta mang theo cả con trai đi cùng. Khi
người cha vừa mới nhổ một cây củ cải, đứa con bỗng nhiên ở sau lưng khẽ
kêu: “Cha..cha.., có người nhìn thấy kìa”.
Cha của cậu kinh hãi, ngó nhìn bốn phía, hoảng hốt
hói: “Người đó ở chỗ nào?”.
Đứa trẻ vừa chỉ tay lên trời, vừa trả lời: “Cha! Cha
xem, là mặt trăng đang nhìn cha đó!”.
Người cha này nghe con trai nói vậy, đầu tiên thì cảm thấy sững
sờ, tiếp đó lại cảm thấy hối hận vì hành vi của mình. Có chút hụt hẫng
nhưng lại có chút vui mừng, vì thế anh lặng lẽ dắt tay con trai đi về nhà. Dọc
đường về, anh ta thầm nghĩ: “Trộm cắp là gây nghiệp rất lớn, có lẽ là ông
trời từ bi, mượn miệng con trai để giúp mình tỉnh ngộ, từ nay phải sửa
sai hướng thiện thôi!”.
- Ngạn ngữ có câu: “người đang làm trời đang nhìn, thiện ác
khác nhau ở một niệm”.
Nguyên là, chủ nhân của vườn rau vì thường bị mất trộm, tức
giận vô cùng, đêm hôm đó đã sớm núp ở phía sau để rình bắt kẻ trộm. Lão
nghĩ thầm tên trộm này thật đáng ghét, nhất định phải tóm gọn. Khi ông
ta nhìn thấy có kẻ trộm lẻn vào, đang định hô hoán bắt trộm thì nghe được
câu nói của đứa trẻ, nhất thời cũng sững người. Ở dưới ánh trăng, ông
chủ vườn rau nhìn thấy gương mặt của tên trộm, biết gia đình hắn là nghèo
khó trong thôn. Nhìn thấy hai cha con hắn lặng lẽ dắt nhau rời đi, ông ta
cũng bất giác ngẩng đầu nhìn ánh trăng mà im lặng không nói gì.
Về nhà ông chủ vườn rau đem chuyện này kể với vợ, vợ ông
nói: “Mặt trăng kia chẳng phải cũng đang nhìn ông sao?”.
Cả đêm hôm đó, ông chủ này trằn trọc không sao ngủ được. Đến
trưa hôm sau ông ta chạy đi tìm hai cha con ăn trộm kia, nói: “Này anh
kia, nhà của ta hiện đang cần tìm thêm người làm, anh có thể làm được
không? Ngoài tiền công, còn có thể cho anh một ít đồ ăn mang về nhà”.
Như vậy là một cơ hội việc làm tốt, có thể mang đến no ấm cho
cả nhà nay đã được đáp ứng rồi. Đêm hôm đó, người cha nghèo kia nắm tay
con trai, lặng lẽ ngồi ngắm trăng, bỗng đứa trẻ nói: “Ôi.. cha nhìn
xem! Là trăng đang cười kìa!”
- Cho dù là ban đêm, nơi thanh vắng, chúng ta đang làm chuyện
gì, đừng nghĩ rằng không ai biết, mặt trăng, mặt trời trên đầu cũng đang mở
to hai mắt đang nhìn chúng ta đó!
Nhìn lại một năm qua
Một năm qua, tựa ngày hôm qua vậy!
Vẫn loay hoay giữa thương, ghét, giận hờn..
Ngày luôn mới sao hồn mình vẫn cũ?
Khi tóc chiều đã nhuộm ánh tà dương.
Một năm qua vẫn đến chùa lễ Phật
Vẫn trông đời bằng nét mặt kiêu sa,
Biết đạo lý Phật đà là lẽ thật
Bước chân còn chưa hướng đến vị tha..
- Một năm qua vẫn thường hằng tắm gội
Nước trôi ngoài, chưa xóa bụi trần tâm
Dù vẫn biết... cuộc đời như gió vội
Hồn băn khoăn.. chưa chọn lối trăng rằm.
Một năm qua, đếm bao ngày Tỉnh thức,
Với bao lần sống thực Hiểu và Thương?
Ngồi lặng lẽ mà nghe nơi lồng ngực
Sống hay đang tồn tại... sống qua đường!
Một năm qua ta vẫn hoài quét dọn
Sao vườn tâm cỏ dệt lối hoang vu?
Mười hơi thở mấy hơi cùng Chánh Niệm
Thắp đèn lên soi sáng cõi sương mù..
- Tàn Đông giá Xuân về trong ấm áp
Xin mở lòng cho nắng rọi vào tim!
Từng giọt nắng thanh lương là giọt Pháp
Xuân mới về, mong đổi mới , quang minh.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét