Đêm nằm nghe mưa
Dân trí Mùa này mưa hay bất chợt. Mới ban ngày nắng rực
mà đêm xuống trời trút nước ầm ầm. Hơi đất xộc lên, nằm trong nhà nghe rõ từng
thớ đất vùng vằng đón nhận mưa tuôn.
Có người may mắn khi đặt lưng nằm xuống là đi vào giấc ngủ,
say giấc đến độ mưa ầm ĩ cả đêm cũng chẳng biết, sáng dậy ngơ ngác ngó đường phố
ướt nhẹp mới hay đêm qua trời đổ mưa. Có người như mình, mưa về đêm lại trở giấc
rồi hình dung bao nỗi niềm lẩn thẩn.
Chẳng hiểu sao mình dành quá nhiều cảm xúc cho những cơn mưa.
Khác với ban ngày, thư thả cầm ly cà phê và ngắm mưa tí tách ngoài cửa sổ, ngó
bâng quơ dòng người ngược xuôi lẫn vào phố, đêm nằm nghe mưa chỉ cảm nhận bằng
mường tượng hạt rơi thế nào, dưới đêm đó điều gì đang đến.
Tiếng mưa rớt đều bên hiên nhà của một người góa bụa làm chị
thổn thức cho phận mình. Chị lo mùa giông gió mà nhà chẳng có đàn ông, chẳng biết
mái tôn kia có trụ vững nếu mấy trận lốc về. Hun hút cuộc đời sau này, những
chuyến mưa đêm còn dai dẳng gấp bội. Chị nén thở dài bởi ý nghĩ dẫu gì mình
cũng đã đi qua được từng ấy, từng ấy đêm mưa.
Hỏi chị có buồn không, khi bao năm tháng qua cứ một mình mãi
vậy, buông lời xong đã thấy thừa thãi và vô duyên quá chừng. Là nỗi buồn hay cô
đơn cũng có thể thành thói quen, lâu dần cùng nó đâm ra thấy phiền toái khi cạnh
người khác.
Tuổi tác chất chồng, cảm xúc sẽ vơi mòn đi, đôi lúc hoang hoải
khi nhớ về thời yêu đương nông nổi và cuồng nhiệt. Cũng là con tim đàn bà làm bằng
mềm yếu và mỏng manh, chẳng ai nỡ chối từ được vỗ về bằng yêu thương giản đơn,
dung dị. Chỉ nghĩ đôi khi phận mình trót vậy, dang dở lỡ làng không phải lỗi của
cá nhân mình đâu.
Đêm nằm nghe mưa rồi nghĩ đến chị, bỗng nhiên thấy bơ vơ
trong hơi thở của người đàn bà ấy. Có ai đó đón đưa và gợi nhắc trong những
ngày mưa vẫn tốt hơn loay hoay xoay sở một mình. Được cùng nhau trọn vẹn, cùng
nhau nắm tay qua giông bão cuộc đời vẫn dễ dàng hơn cô lẻ. Nhiều người vẫn chọn
đau đớn để có một cuộc tình hơn là thấu nỗi cô đơn trong yên bình vì vậy.
Cuộc đời này, có một điều rất khó lý giải đó là tình yêu. Mỗi
người sẽ có cách cảm nhận và đối xử khác nhau với tình yêu của mình. Đôi khi
người ngoài khó lòng đoán định và phân tích, chỉ người trong cuộc mới hiểu nông
sâu lòng mình, nông sâu tình mình. Thế nên thôi thắc mắc tại sao người này lại
hấp dẫn với người kia, tại sao cá nhân này có thể bao dung quá đỗi với lầm lỗi
của cá nhân khác, sao mình dư thừa rung động với người này mà hụt hao với người
kia.
Suy cho cùng, lòng người đổ mưa hay hửng nắng nên dẫn dụ trời
đất làm cớ cho cảm xúc, chứ đâu ai vui vẻ mãn nguyện mà bỗng dưng khuấy động buồn
cho tối mưa hay.
Ướt đẫm mưa ngoài đó, bao phận người lục đục mưu sinh bởi cuộc
sống vẫn tiếp diễn và lặp lại mỗi sớm mai về. Mình nằm bình an nghe mưa thì người
ta đã thức dậy khi trời chưa sáng. Hòa vào lối mưa dày đặc, họ dọn đồ buôn bán,
họ chở hàng đi chợ, họ bận bốc vác, khuân đồ…Nên mỗi khi làm mình tẻ nhạt từ
vài ba suy nghĩ vẩn vơ, lại nhắc mình hẵng khoan nhìn lên mà ngó quanh đi đã,
chưa nói là nhìn xuống. Nơi nương náu bình yên nhất dành cho tâm hồn mình là
nơi yêu thương thường hằng trú ngụ.
Đêm nằm nghe mưa, biết rồi sáng mai trời lại tạnh. Như bao
yêu thương bất tận chỉ cần tìm đúng bến sẽ trút dài không ngần ngại. Từng hoài
nghi cuộc đời có quá nhiều ngổn ngang, đợi chờ làm chi một tình yêu biết đâu thực,
biết đâu mơ và xứng đáng. Đôi khi lại dấy lên nỗi thắc mắc mơ hồ liệu đến bao
giờ đời mình đỗ lại bến bờ bình yên duy nhất?
Vẫn nuôi niềm ao ước nơi nằm ngắm nắng nghe mưa mai này cùng
một người im lìm cạnh bên sẽ ấm áp và trống mọi phiền ưu. Mình dành cảm thông
cho chớm buồn vui tận sâu trong tâm mà không đòi hỏi nhận lại. Buổi đó trời có
rào rạt mưa bay, phố bỏ hoang hay ầm ĩ, giấc ngủ cũng thành hình êm ru.
Diệu Ái




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét