Chắc hẳn, nhiều hơn một lần trong khoảng thời gian gần đây, bạn
đã nghĩ đến chuyện mình muốn được bình yên? Và dĩ nhiên, hơn một lần trong những
lần nghĩ suy đó, bạn không biết làm sao để có được nó, hay giữ nó thế nào?
Có thể rằng, giấc mơ bình yên rất khó định nghĩa. Nó mang ý
nghĩa riêng của từng cá thể, từng con tim, từng hoàn cảnh, từng ngôi nhà… nhưng
nó đều mang một điểm chung là khó hiểu và đôi khi là cả vô lý.
Không biết bạn có như tôi không nữa. Tôi nhìn thấy bình yên ở
mọi ngõ ngách mình đi qua. Có thể tôi là một con người nhạy cảm, có thể hay
suy nghĩ, hay đôi khi dễ dãi khiến bình yên của tôi đơn giản tới thế. Tôi thấy
bình yên đơn giản, nào có phức tạp gì đâu?
Tôi nhìn thấy bình yên ở mọi ngõ ngách mình đi qua.
Bình yên là… khi bạn cảm thấy mình
cô đơn nhìn về một phía nào đó, không có ai cả, nhưng bạn biết rằng rồi sẽ
có một người nào đó của riêng bạn, đặc biệt đang đứng chờ bạn ở đó.
Bình yên là… ngủ một giấc dài, để khi tỉnh dậy cảm thấy
thật nhẹ nhàng, rồi bỗng nhiên quên đi tất cả những gì vừa diễn ra, quên không
phải vì nó là những chuyện khó chịu, mà quên là vì mình cần xóa bộ nhớ mỗi
ngày, để chừa trống một khoảng không chờ bình yên tìm đến.
Bình yên là… lúc làm được một điều tốt cho một người
không quen biết, để thấy mình vẫn còn có ích với cuộc sống. Hay đơn giản chỉ là
mình dừng xe lại, tấp vào lề đường mua cho bà cụ bán hàng đã già lắm, mắt đã mờ
rồi vẫn không ngơi nghỉ để lo cho đứa cháu.
Bình yên là… lúc nhận sự quan tâm, chăm sóc của một ai
đó, cảm giác như mình to lớn đến nhường nào dù chỉ là lúc để sẵn kem đánh răng
trên bàn chải và nấu cho họ một bữa cơm trứng chiên giản dị.
Bình yên là… lúc khẽ mở cửa sổ, để gió cuốn đi,
sau đó đóng cửa sổ lại vì bụi dữ quá, ho sặc sụa.
Bình yên là… khi không gian vắng lặng, chẳng tiếng còi
xe, chỉ có giọng người đàn ông vang lên giữa đêm Đông rét buốt: “Bánh bao
đây!!”.
Bình yên là… khi nằm dài giữa bãi biển, ngắm trời
đêm thoáng đãng, nghe sóng vỗ ào ạt, chẳng ngâm mình xuống làn nước ấy đâu, chỉ
cần hơi thở được hòa vào mùi biển, để cuộc sống thêm mặn mà.
Chỉ cần hơi thở được hòa vào mùi biển, để cuộc sống thêm mặn
mà.
Với tôi, bình yên có thể đến từ việc ta cho đi không mong nhận
lại như khi ta tham gia những hoạt động thiện nguyện, giúp đỡ những số phận
kém may mắn hơn mình. Có thể là nhận lại, được người khác giúp đỡ khi ta gặp
khó khăn. Nhưng quan trọng hơn cả vẫn là tự bản thân ta đem lại sự bình yên cho
chính mình.
Bạn để ý thử xem, khi bạn buồn
nhất, thất vọng nhất, đó chính là lúc bạn cảm thấy mình ít bình yên nhất có
đúng không? Bạn biết tại sao không? Tại vì chính những lo toan khiến bạn buồn,
thất vọng, mệt mỏi, khổ đau, cầu toàn… làm bình yên trong mỗi con tim bị hạn hẹp…
Khoảng trống của tâm hồn rất nhỏ, chỗ nào nữa để chứa đựng bình yên?! Cho nên
khi bạn thấy thất vọng và buồn bã với mọi thứ đó, bạn dẹp bỏ nó đi, thế là bình
yên vui mừng lắm vì được quay trở về với bạn. Dù không gian có chật hẹp, dù cái
tôi trong mỗi người có to bằng cái bánh xe bò thì ở giữa sự vô hạn và hữu hạn,
bạn sẽ nhìn thấy chính mình.
Tôi đã bảo mà, bình yên chỉ có chung một điểm là khó hiểu. Có
thể bình yên sẽ trở về lúc cô đơn, buồn phiền, hạnh phúc…
Ở mỗi hoàn cảnh, bình yên mang một chiếc áo với họa tiết khác nhau, có lúc sặc sỡ, có lúc trầm ngâm.
Dòng đời vạn biến, cuộc sống khó khăn, ấy là điều không thay
đổi được. Nhưng tâm thức là bất biến, thứ duy nhất ta có thể rèn luyện được
đó vẫn là chính mình. Đó là lý do tại sao tôi hay trò chuyện với những bác bảo
vệ, những cô lao công đáng mến, họ kể với tôi rằng muốn cố gắng tích cóp để cho
con bé lớn ở nhà năm sau học một ngôi trường đẹp đẽ nơi tôi học tập, làm việc.
Hay cho những cô thu mua sắt vụn những thứ tôi không còn cần nữa để có thể giúp
những đứa bé ở nhà của cô có thêm chút quà bánh. Nghe những câu chuyện của những
con người lao động thật thà, bình dị, tôi mỉm cười vì cuộc sống ngoài kia đâu
có khó khăn như tôi nghĩ. Vẫn có những người không giàu sang, không chức quyền
vẫn sống một cuộc đời hạnh phúc, đầy bình yên đấy thôi.
Đừng nhìn lại sau lưng với một đôi mắt buồn. Những
thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu
nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi
bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn
đâu, bạn thân yêu ạ!
Một trong những cách để bạn không hoang mang, lo lắng tất tả
chạy đi vội vã tìm kiếm bình yên đó là dành một góc nhỏ mỗi ngày để ngồi yên lặng;
hoặc chỉ để nhìn mông lung; hoặc chỉ để theo dõi một chú kiến đang bò; hoặc chỉ
để nhìn dòng sông lặng sóng… Tất cả những lúc nhỏ nhặt đó sẽ là lối dẫn đường
cho bình yên về lại với mình.
Bạn thấy đấy, cuộc sống này như một ly nước, đầy hay vơi chỉ
là do chúng ta quyết định.
Giang Gina





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét