Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Một chút nắng xua đi ngàn nỗi nhớ

Một chút nắng xua đi ngàn nỗi nhớ 
(Viết thay lời cảm tạ đến nhà thơ, thầy giáo Nguyễn Duy Xuân)
Có lẽ phải sống thật lâu ở Châu Âu, ta mới cảm nhận hết cái buồn của tuyết rơi và cái lạnh của mùa tuyết tan. Khi mùa đông về, con đường chạy trong thành phố nhìn như những dải lụa, đất và trời hòa vào một mầu trắng trong. Trời tảng sáng, hơi lạnh phảng phất quyện lên như làn khói thuốc mỏng. Mờ mờ qua khung cửa, những chùm tuyết treo trên cành cây run rẩy, lung linh như những bông hoa thủy tinh. Thấp thoáng sau mái nhà bên, những thân cây cổ thụ trơ trụi, khẳng khiu, nhọn như mũi dao, đâm thẳng vào lòng người. Mùa này, lũ chim đã đi trốn đông, dòng suối sau nhà cũng ngưng tiếng nước chảy. Ta chỉ có thể nghe được tí tách đâu đó của những giọt nước thoát ra từ ống khói sau nhà, chưa kịp rơi xuống đã đóng băng, kéo dài ra trông như sợi tơ, sợi cước. Trong cái giá lạnh, mông nung đất trời, niềm hoài vọng về nơi cố hương của buổi sớm mai ấy, dường như ta nghe đâu đó tiếng sẻ chia, đồng cảm làm cho lòng người ấm lại:
“Trời Tây nhiệt độ dưới không
Giá  băng mọi nẻo, lạnh lùng tuyết rơi
Ở nơi ấy đồng bào tôi
Chìm trong cái rét xứ người cắt da..
Tây Nguyên đang nắng chan hòa
Ai sang ta gửi chút quà quê hương
Gói theo một chút nắng hường
Ấm lòng ai giữa giá sương xứ người”

Tôi đã bắt gặp bài thơ “Gửi Nắng Cho Ai” của nhà giáo Nguyễn Duy Xuân trong hoàn cảnh như vậy. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có tám câu chia làm hai khổ, theo thể lục bát đơn giản, dễ hiểu. Nội dung và nghệ thuật, cũng như câu từ của bài thơ không có gì mới, nếu như không muốn nói là rất cũ. Và như anh bạn tôi, một người yêu thơ ở quê nhà, đánh giá không cao bài thơ lục bát trên. Âu đó cũng là điều dễ hiểu, vì anh không có cái cảm giác lạnh đến tê tái, đau và nhớ thương đến vô hạn như chúng tôi. Hình như chỉ với một tin thời sự nhỏ, đâu đó quanh anh cũng làm tâm hồn nhậy cảm của người nghệ sỹ hòa vào cái giá rét, xót xa cùng đồng loại. Sự đồng cảm ấy là nắng, gió là hơi ấm đã hóa vào thơ.  Với chúng tôi, nó không chỉ còn là những câu thơ đơn thuần, mà nó còn là những bánh đa, bánh đúc hồn quê được gói trong lá dong lá chuối mà nhà thơ đã trải lòng sẻ chia.
Viết và làm thơ khá lâu, nhưng người thưởng ngoạn ở hải ngoại mới biết đến Nguyễn Duy Xuân qua bài thơ “Nếu Tổ Quốc Mai Này Không Còn Biển” của anh vừa được nhạc sỹ Trần Chí Phúc phổ nhạc. Lời thơ như những nốt nhạc trầm buồn, tự sự về quê hương, đất nước. Như lời nhạc sỹ Trần Chí Phúc(đại ý), thoáng đọc qua bài thơ, hồn đã rung lên, cầm đàn, ông hát, những nốt nhạc như có ngàn con sóng chợt vuột ra. Tôi nghe đi nghe lại ca khúc này, trong tâm trạng vô cùng bồi hồi, xúc động. Dường như âm nhạc đã tải hết hồn cốt của bài thơ. Tôi ít thấy có bản nhạc nào phổ từ thơ, tác giả giữ nguyên lời, (không thêm cũng như bớt)  của cả bài thơ như ca khúc trên. Khi ca khúc ra đời, được phổ biến rộng rãi trên báo hải ngoại cũng như trong nước, nhưng gần đây không hiểu sao các trang trong nước đều gỡ bỏ?
Đảo đã mất và biển đã bị cắt, Tổ Quốc như con tầu mắc cạn. Cả bài thơ là những câu hỏi giả định, thay cho một lời cảnh báo:
Nếu Tổ Quốc  mai này không còn biển
Về đâu những con sóng vỗ bờ
Những cánh chim hải âu chao liệng
Những con còng vẽ cát vu vơ?
Nếu  Tổ Quốc mai này không còn biển
Những con tầu chẳng thể ra khơi
Đâu những chiều hoàng hôn cập bến
Cá đầy khoang rạng rỡ mặt người?
Nếu Tổ Quốc mai này không còn biển
Bỗng thấy hoang vu những bến bờ
Ba ngàn cây số trong câm lặng
Những bến tầu trống vắng chơ vơ?
Nếu Tổ quốc mai này không còn biển
Bình minh thôi mọc ở đằng đông
Phía ấy chỉ có dông bão đến
Mặt tiền đất nước sóng triều dâng!
Nhưng lịch sử chẳng bao giờ có nếu
Bởi ta yêu Tổ Quốc vô cùng
Dâng trọn cuộc đời ta chiến đấu
Cho người-muôn thuở vững non sông!
Bài thơ “Tổ Quốc Nhìn Từ Biển” của Nguyễn Việt Chiến và “Nếu Tổ Quốc Mai Này Không Còn Biển” của Nguyễn Duy Xuân, theo tôi là hai bài thơ viết về biển đảo hay nhất trong thời gian gần đây. Nếu bài “Tổ Quốc Nhìn Từ Biển” là những vần thơ khảng định chủ quyền biển đảo, khí phách quật cường của cha ông, thì “Nếu Tổ Quốc Mai Này Không Còn Biển” như một lời cảnh tỉnh, hiệu triệu tinh thần cho con cháu hôm nay. Tổ Quốc ta mấy ngàn năm qua, triều đại nào, thế hệ nào cũng phải căng mình chống giặc phương Bắc. Biển là mặt tiền, nơi ông cha ta mở mang bờ cõi. Biển cũng là hậu phương vững chắc cho mấy mươi lần chống giặc ngoại xâm. Là một nhà giáo nên lời thơ Nguyễn Duy Xuân nhẹ nhàng  nhưng cũng rất rạch ròi, quyết liệt. Với anh biển mất là chúng ta mất tất cả:
“Nếu Tổ Quốc mai này mất biển
Bình minh thôi mọc ở đằng đông
Phía ấy chỉ có dông bão đến
Mặt tiền đất nước sóng triều dâng”
Điệp khúc- Nếu Tổ Quốc mai này không còn biển- đọc lên ta cảm thấy rưng rưng nghẹn ngào. Nỗi đau này không phải của riêng người nghệ sỹ, mà nó là cái đau chung cả dân tộc.
Nếu bốn khổ thơ đầu là một câu hỏi, thì khổ kết của bài là lời câu trả lời chắc nịch, hồn dân tộc mấy ngàn năm không bao giờ chịu khuất, chúng ta vẫn như những con tầu vượt sóng để ra khơi.
“Nhưng lịch sử chẳng bao giờ có nếu
Bởi ta yêu Tổ Quốc vô cùng
Dâng trọn cuộc đời ta chiến đấu
Cho người- muôn thuở vững non sông”
Tuyết vẫn rơi như táp vào kính xe, nền trời đen như sập. Cái gạt nước cũng chẳng xua đi được nỗi nhớ. Tuyết phủ trắng những ô ruộng bên đường, vun thành từng đống, tưởng mình đang đi trên những cánh đồng muối ở quê nhà. Ba mươi năm xa quê là bấy mươi năm thương nhớ, mang trong mình một nỗi đau dường như không bao giờ vỡ mủ. Có lúc ta ủ sâu nỗi đau kia vào trong lòng tuyết, nhưng rồi một ngày tuyết tan, vết thương đau trở lại.
Đọc lại hai bài thơ trên của Nguyễn Duy Xuân, làm cho ta bồi hồi khắc khoải. Tôi không phải là thi sỹ, nên không biết làm thơ, nhưng cảm xúc từ đâu chợt ùa tới.
“Tuyết vẫn rơi vẫn rơi
Thảm cỏ xanh trắng xóa
Nền trời đen như sập
Lòng người như trống rỗng
Còn lại giải khăn sô.
Tuyết vẫn rơi vẫn rơi
Bàn chân gầy cô độc
Chôn chặt những thương đau
Vùi sâu trong lòng tuyết.
Em ơi! Biết bao giờ
Tình ta vui trở lại?
Dải ngân hà chia đôi
Và những lời ly biệt
Hòa chung một dòng chảy
Như biển khơi cùng sóng.
Tuyết vẫn rơi vẫn rơi
Trên xứ người xa lạ
Lòng con đầy sám hối
Đứa con nhiều tội lỗi.
Biết bao giờ trở lại
Giải khăn tang con thắt
Một lần con tưởng niệm
Để linh hồn của mẹ
Bớt đi những thương đau
Năm tháng dài chờ đợi…
Tuyết vẫn rơi vẫn rơi
Biết bao giờ trở lại…”
Một chút đọng lại của cảm xúc, tôi chưa biết đặt tên. Nhưng ông phó cối, hàng xóm nhà tôi bảo, thế là thơ.
Có lẽ nào tôi lại biết làm thơ?.
Đỗ Trường
Theo http://bienkhoi.com/



Nắng trong thơ và trong những bản tình ca

Nắng trong thơ và trong những bản tình ca
Không phải ngẫu nhiên mà tôi nghĩ đến nắng, không có gì trong cuộc đời này mà không duyên không cớ lại làm cho con người ta hoài nhớ miên man, day dứt vì nó…Có chút gì của tâm linh con người lại không vương màu nắng, có nắng…
Có ai đó đã từ giã cõi nhân gian trong một chiều nhạt nắng, lại có ai đó chào đời trong một ngày nắng trong veo, có ai đó chia tay nhau đớn đau để 
“Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc mà lời từ biệt chẳng lên môi…” (Chia tay hoàng hôn - Thuận Yến).
”Một ngày nắng mới - ngàn tia nắng lung linh” 
Tràn ngập nắng trong một ngày mới, tràn ngập nắng trong các bản tình ca, trong thơ và trong lòng ta…
Biết bao cung bậc nắng, sắc màu nắng, hình thái nắng…trong các bản tình ca, trong những áng thơ… làm rung động trái tim ta, làm ta thổn thức, làm ta say mê, làm ta yêu ,ghét thế gian này. Một năm mới bắt đầu từ mùa xuân, chúng ta hãy bắt đầu từ chút nắng ấm dịu dàng của nàng xuân khi nàng nhẹ bước xuống cõi nhân gian
“Pháo đã nổ đưa xuân về vang động
Vườn đầy hoa ríu rít tiếng chim trong
Cỏ non biếc, giật mình rụng chờ nắng rụng” 
(Chế lan Viên)
Còn Nguyễn Hữu Quý thì lại cảm nhận được ở mùa xuân cái nắng thật lạ, thật nhẹ nhàng, thanh kiết như mùa xuân vậy
“Tháng giêng tôi nhớ dịu dàng
Sầu đông chưa tím, nắng còn đang non”
Cái nắng tháng giêng, cái nắng của mùa xuân còn mang theo cái giá rét, cái lạnh còn sót lại ví như có gì đó dù đau đớn, dù buồn khổ dễ gì ta vất bỏ ngay những gì đã là của ta, đã đi qua quãng đời ta trong chốc lát để có thể đón ngay niềm vui, niềm hạnh phúc mới. Phảng phất trong cái nắng tháng giêng, cái nắng đầu xuân một nỗi nhớ khó giải thích bằng lời, bởi:
“Tháng giêng rét mướt vẫn còn
Có ai đan áo mắt mòn chân mây’ 
(Nguyễn hữu Quý)
“Cái rét chưa qua chim én đã bay về
Tia nắng ấm như là nỗi nhớ”
Cũng như Nguyễn hữu Quý, có nhà thơ khác đã nhận thấy ở mùa xuân:
“Tháng xuân rét lộc mưa phai
Nắng non nũng nịu núi ngoài ngọn tre” 
(Nguyễn ngọc Chung)
Nếu Hàn Mặc Tử nhẹ nhàng gọi mời:
“Sao anh không về chơi Thôn vĩ
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên”
“Trong làn nắng ửng khói mơ tan”
“một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm” thì Xuân Diệu lại hỏi: 
“Ngoài ấy vui không, anh của em? 
Trong này đã có nắng vàng êm
Mỗi ngày nắng dọi, em ra cửa’ 
(Đơn sơ - Xuân Diệu)
Từ cái nắng mùa xuân còn vương vấn chút lạnh lẽo, chút rét mướt ta rộn ràng đến với cái nắng ‘hết mình’ của mùa hè. Nắng hè mới thực sự là nắng. Giờ đây cái nắng không còn dịu dàng, e ngại nữa mà bùng lên dữ dội như thể đã bị kìm nén ,tù túng bao ngày. Và đây cái nắng mà Nguyễn xuân Thâm đã nhận ra:
“Tháng năm lửa đỏ
Phượng một trời rưng rưng"
Còn nhà thơ Anh Thơ thì miêu tả thật đầy đủ:
“Hoa lựu nở đầy một vườn đỏ nắng
Lũ buớm vàng lơ đãng lướt bay qua”
Cùng với sự cảm nhận tinh tế, tài tình mà Nguyễn Đức Mậu đã làm cho cái nắng gắt của mùa hè cũng trở nên quến rũ, nhẹ nhàng hơn:
“Chuồn chuồn ớt chấm đỏ vào đám lá
Mắt hạt cườm bắt sợi nắng vàng rơi”
Tố Hữu, nhà thơ cách mạng nổi tiếng cũng mượn hình ảnh “nắng” hạ để thể hiện niềm vui:
“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim…”
Ngay cả nhà thơ Thâm Tâm trong khi miêu tả một cuộc chia tay đầy cảm động ở thời điểm mùa hè cùng với sự có mặt của sen thì vẫn không quên “nắng”, làm cho chúng ta cảm nhận được, hình dung được cái nắng của buổi hoàng hôn một mùa hè thấm đậm không gian:
“Đưa người ta không đưa qua sông
Mà sao thấy nắng ở trong lòng
Nắng chiều không thẳm, không vàng vọt
Sao hoàng hôn đầy trong mắt trong”
Cái nắng rực rỡ của mùa hè thật náo nức, chói chang đến nỗi Nguyễn Đức Mậu bật lên: ”Mùa hạ hát ra lời”. Còn trong các bản tình ca của nhạc sĩ tài danh Trịnh Công Sơn ta có: “Nắng thuỷ tinh” như màu mắt của nàng thiếu nữ, có “nắng hồng” tựa màu môi “em”, có “hạ trắng”…, có các cung bậc thăng trầm của nắng :nắng lung linh huyền ảo, nắng chói chang ,nắng nhạt màu, nắng cũng mang tâm trạng của những sắc thái tình cảm như con người. Nắng đã có từ thưở hồng hoang của đất trời khi nàng Âu cơ đẻ ra cái bọc trăm trứng để có con Rồng, cháu Tiên ngày nay: 
“Âu cơ địu nắng theo chồng
Bế trăm tiếng khóc qua sông sóng cồn” 
(Nguyễn Ngọc Bích).
Nắng cũng reo vang bản hùng ca chiến thắng trong thời khắc linh thiêng của dân tộc, nắng cũng là chứng nhân của lịch sử: 
”Phút kỳ diệu bay lên, 
ta ngất ngây như Tổ quốc 
Nắng bên kia cuồn cuộn nước sông Đà” 
(Vũ Quần Phương).
Nắng cũng vui cùng con người, cùng con người đón chào một ngày mới với: 
“Nhẹ nhàng tia nắng hồng
Em hân hoan chào đón”. 
(Huy Tuấn)
Nắng cũng biết xẻ chia niềm vui nỗi buồn như con người vậy, để Bùi văn Duy bày tỏ nỗi lòng mình: “Anh ở trong này chưa thấy mùa đông
Nắng vẫn đỏ mận hồng đào cuối vụ”, để muốn “gửi nắng cho em, gửi nắng về sưởi ấm những bàn tay”. Trong bài “Hương nắng”, nhà thơ Lê huy Quang đã có một cái nhìn thật ngộ nghĩnh “Hương nắng tròn vo con mắt” Ước gì trong cuộc đời này ta có nhiều nắng để gửi gắm cho nhau qua mọi chông gai của kiếp người, để sưởi ấm trái tim nhau qua giá lạnh cuộc đời. Với nắng nhà thơ Phạm Trọng Thanh lại ưu tư về hình ảnh người Thầy, đồng cảm với cuộc sống của người thầy đã đón đưa bao khách qua sông, có ai trong số họ còn nhớ về người chở đò năm xưa nay mái tóc đã phai màu sương gió:
“Chữ thầy trong cõi người ta
Dặm dài hoa nắng trời xa biển đầy
Tóc thầy lẫn với màu mây
Cho con nương tựa tuổi thơ ngây tìm về”
Những khi vui buồn con người ta lại níu kéo, dựa vào nắng để mong chút tình người, vì vậy mà Xuân Diêu mới ước ao: “Tôi muốn tắt nắng đi/ Cho màu đừng nhạt mất”. Có người lại mượn nắng để thở than:
                   “Nắng nhạt màu và hạnh phúc trôi mau
                    Tôi là kẻ hưởng sầu trong đoạn kết”.
Với nhạc sĩ Thanh Tùng thì nắng cũng là hoài niệm, là những gì mà nhạc sĩ vẫn nhớ về miền ký ức xa xưa để trong “Lối cũ ta về” tác giả diễn tả đầy cảm xúc: “Lối cũ ta về. Chiều nghiêng mắt nắng…” và hương hoa Ngọc Lan thoảng về trong gió, trong lòng người nghệ sĩ sâu lắng, chơi vơi..
“Bây giờ ngoài ấy lạnh chưa?
Đây heo may mấy cho vừa nhớ thương
Cho tê tái mọi nẻo đường
Cho hương nắng cũng giá sương quê nhà”. 
(Trần Ninh Hồ)
Đó chính là nỗi lòng xa xứ, xa quê hương của Trần Ninh Hồ, đến nhìn nắng cũng cảm nhận được cái giá rét của quê nhà, cũng cảm nhận được hương quê quanh mình. Chứng tỏ tác giả đã yêu quê hương, nhớ thương quê hương mình đến nhường nào…Còn Trần bá Chung thì nhận ra được “Nắng miền Trung -nghiệt ngã”
Tạm biệt cái nắng đong đầy những cung bậc nhớ thương, đầy tình người, tình quê, tạm biệt “giọt nắng bên thềm” ngất ngây của Thanh Tùng, ta đến với cái nắng của mùa thu chứa chan hoài niệm, nhẹ vương chút heo may se lạnh mà nhà thơ Lương Hữu đã thể hiện:
                “Kinh kỳ nay mới hồn thu ấy
                 Xác lá rơi hơn mọi giã bày
                Thu ở nghìn thu tà áo trắng
                Em ngồi chia nắng với heo may”.
Còn Xuân Diệu thì lại thấy: “Hoa thu không nắng cũng phai màu” trong “hoa nở để mà tàn”để miêu tả sự chia tan xót xa. Và cũng chính nhà thơ cảm được “nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì’ trong một chiều thu “mơ hồ… một tiếng chim qua”, và “từng nhà mở cửa tương tư nắng”trong “ngẩn ngơ”…
Chúng ta ai chẳng nhớ đến một ngày thu đầy lá vàng mà “người ra đi đầu không ngoảng lại/ sau lưng thềm nắng lá rơi đầy” của Nguyễn Đình Thi trong thời điểm tạm biệt Hà thành…
“Mùa lại thu rồi em thấy không
Trời xanh như lọc nắng giữa dòng…
Nắng cứ bạc đầu trên tóc mẹ
Gió trở mùa thoảng như lời nói khẽ
Mùa lại thu rồi…
hằn trán mẹ
Thời gian”
Đó là những lời tâm sự của Hoàng thị Hằng về mùa thu có bóng dáng người mẹ già bạc tóc trong nắng thu gợi bao niềm thương nhớ, bao ưu tư…
Cũng là nắng của mùa thu, Phạm phương Lan lại diễn tả: “Ngập ngừng nắng dậy lưu luyến- Ngập ngừng lá rơi phân vân…”để ta nhận ra những chiếc lá vàng đã rơi như thế nào trong một ngày thu đầy nắng nhuốm chút buâng khuâng, tiếc nuối…      
Bốn mùa của đất trời, mùa nào chẳng có nắng. Vậy cái nắng của mùa đông giá lạnh thì sao? Chắc hẳn nó cũng nhuốm lạnh, lạnh đến nỗi Phong Lan đã thầm nhớ, nhớ đến nao lòng:
     “Những ngày đông Hà nội rét se lòng
     Em bỗng nhớ nắng Nha trang biết mấy
     Sắc nắng vàng êm, sắc trời xanh tận đáy
     Vương trên môi thơm mắt ướt vai hiền”
Ở tận phương trời nam ấm áp, Phú Quang vẫn có “Nỗi nhớ mùa đông”, không hẳn chỉ nhớ về những cơn gió mùa đông rét mướt mà còn nhớ nhiều về những sợi nắng vàng sau những đợt gió mùa, sưỏi ấm những bàn tay, làm ửng hồng gò má người thiếu nữ…Nhắc đến nhạc sĩ Phú Quang,nhạc sĩ tài danh của đất Hà thành ta lại chợt nhớ đến giai điệu sầu lắng của “Một dại khờ, một tôi” mà trong đó là “trời chang chang nắng tôi về héo khô” như trút bỏ nỗi lòng của những nhà thơ, những hồn thơ…
 Còn nhiều lắm “nắng’ trong thơ và trong các bản tình ca ngọt ngào sâu lắng.Nắng không chỉ là hiện tượng của tự nhiên mà còn là bao cung bậc thẳm sâu của lòng người với bao sắc thái chứa chan, vang lên, trầm xuống, huyền ảo, lung linh, chói sáng, nhạt màu, mông lung, sáng trắng…Tất cả những cung bậc đó, những sắc thái đó khi được các thi nhân, các nhạc sĩ, các hồn thơ chạm đến thì “nắng” thành một cõi tâm linh của tâm hồn con người. Nắng cũng rạo rực, nắng cũng vàng lay, nắng cũng buồn cũng vui,cũng suy tư, nắng cũng thăng hoa, cũng day dứt khổ đau… và nắng cũng chứa chan hương thơm của tinh tú đất trời
“Ai bảo nắng không có mùi hương
Nắng chỉ vàng tươi lấp lánh
Ai bảo nắng đẹp là nhờ màu sắc
Nắng còn đẹp vì nắng có hương thơm” 
(Lê thanh Tuyền)
Thật ngây ngất khi trong một ngày chớm xuân ta được ngồi nhặt những giọt nắng, gom bao sắc nắng, cảm nhận được hương nắng trong cõi lòng ta…Dường như nắng xuân đang đến cùng ta.
Đà nẵng, xuân 2010.
Nguyễn Thị Ngọc Lan
Theo http://phuonglanvmd.violet.vn/

Mùa đông sẽ qua mau, chỉ còn tình yêu ở lại

Mùa đông sẽ qua mau, chỉ còn tình yêu ở lại
Mùa đông, bầu trời xám xịt một màu buồn buồn ảm đạm. Vị thần mùa đông chùm lên không gian một chiếc áo mịt mùng hư ảo và thở vào những luồng khí lạnh tê tái những sinh linh. Những chiếc lá như sát gần nhau hơn mà vẫn run rẩy tưởng chừng như đang muốn đan vào nhau cho bớt cô đơn, lạnh giá.
Mùa đông dường như làm cho con người thấy cần nhau hơn và muốn tìm đến nhau, truyền cho nhau hơi ấm để khỏa lấp nỗi trống vắng của cõi lòng và quên đi cái giá lạnh của đất trời ngoài kia. Thế mà mùa đông  này anh xa em.
Đã mấy mùa đông trôi qua, anh và em đã cùng sát bên nhau, truyền cho nhau hơi ấm, truyền cho nhau cái nồng nàn, ấm áp của tình yêu. Chúng mình đâu có còn thấy cái giá lạnh tái tê của trời đông khắc nghiệt. Chỉ thấy con tim đập rộn ràng, những vòng tay ôm thật chặt, thật chặt và hơi thở của nhau ấm nóng vấn vít yêu thương.
Em vẫn thường nói, em yêu mùa đông. Em bảo, hình như mùa đông làm cho em cảm nhận tình yêu từ anh rõ ràng và mạnh mẽ hơn. Em thấy được anh yêu nhiều hơn, và em hạnh phúc. Anh vẫn thường cố tình trêu chọc em rằng: "Nếu xa anh liệu em có tìm một hơi ấm nào khác thay thế không?". Em chẳng nói gì, chỉ khẽ cắn vào cánh tay anh và ôm anh chặt hơn nữa. Anh biết em cũng rất yêu anh, cũng như anh yêu em vậy.
Và những mùa đông cứ thế êm ả trôi qua. Mỗi mùa đông đi qua là tình yêu của chúng mình lại lớn hơn thêm chút nữa. Chúng mình đã dệt cho nhau chiếc khăn choàng yêu thương, tạo cho nhau hơi ấm bằng tất cả những gì mình có. Mỗi mùa đông trôi qua là thêm một lần tấm khăn choàng yêu thương lại được hai chúng mình dệt dày hơn mùa đông trước. Cứ thế, chúng ta đã chiến thắng cả mùa đông. Đã có những lúc anh cảm thấy như mùa đông không còn tồn tại nữa, chỉ có hơi ấm của hai ta tỏa ra cho nhau nồng đượm vị của tình đời, của lòng người và mối tình chung thủy.
Mùa đông này anh và em phải xa nhau. Mặc dù không nói ra, nhưng anh biết em cũng đang buồn giống anh. Và em ơi, nỗi buồn nào rồi qua thời gian cũng sẽ vơi đi, nhưng cái giá lạnh trong lòng còn đáng sợ hơn cả mùa đông phải không em? Cuộc sống vốn là những chuỗi ngày vui vẻ và buồn thương, gần nhau rồi xa cách. Dẫu biết là vì cuộc sống mưu sinh mà có lúc con người ta phải sống trong nhớ nhung, cô đơn và xa cách, nhưng sao vẫn thấy trong lòng trống vắng và lạng giá khôn nguôi.
Mùa đông này anh vắng em. Sẽ không có bát canh ấm nóng đong đầy yêu thương, không có vòng tay ôm thật chặt nồng ấm ân tình, cũng không có những ánh mắt ánh lên màu lửa, nhưng chúng ta vẫn tiếp tục hăng say dệt tiếp chiếc khăn choàng cho nhau. Mùa đông vẫn sẽ trôi qua như bao mùa đông trước. Anh và em sẽ vẫn chẳng thấy lạnh đâu, bởi vì xa nhau, hai trái tim vẫn luôn hướng về nhau mang yêu thương vượt không gian sưởi ấm nhau bằng nỗi nhớ nhung tha thiết.
Mùa đông này anh vắng em. Anh không thấy cô đơn vì anh vẫn thường nghe tiếng em trong điện thoại: "Anh ơi! Anh nhớ mặc áo ấm khi đi làm nhé". Có lúc em nhắn tin: "Anh! Em nhớ anh..." Chỉ thế thôi mà bao nhiêu ấm áp. Chỉ thế thôi mà hạnh phúc ngập tràn, bởi anh biết, xa nhau chúng ta đã yêu nhau hơn. Và hình như, xa cách cũng là một thử thách để người ta hâm nóng và nuôi lớn tình yêu của mình.
Đêm vắng lặng và lạnh giá, những trận gió ùa về xào xạc ngoài tán cây, càng về khuya càng rét buốt. Anh vẫn thấy ấm áp vô cùng bởi vì anh biết em cũng đang thao thức nhớ về anh. Mùa đông này, chiếc khăn yêu thương chúng mình dệt sẽ dày hơn tất cả những mùa đông trước bởi vì nó không chỉ được dệt bằng tình yêu thương mà còn có cả nỗi nhớ mong, khát khao cháy bỏng. Chắc chắn là như thế phải không em?
Mùa đông sẽ qua mau thôi. Chỉ còn tình yêu thương ở lại trong trái tim của chúng mình!.    
Lê Minh Hải
Theo http://radiome.vn/

Flameco Guitar - Johannes Linstead

Flameco Guitar - Johannes Linstead 
Có thể nói, Flameco mang đậm phong cách truyền thống của nền văn hoá Tây Ban Nha hơn bất kì một loại hình nghệ thuật nào khác. Với nhiều người, Flameco có ý nghĩa nhiều hơn một dòng nhạc thuần tuý. Nó là công cụ giúp người ta tìm được sự đồng cảm, là cuộc sống, là tất cả những gì họ trải qua trong đời.
Có 3 yếu tố chính để cấu thành nên Flameco bao gồm: bài hát, vũ điệu và phần đệm của guitar. Các ca khúc flamenco thường có chung một vài giai điệu cơ bản, điều quan trọng để tạo nên sự khác biệt là cây đàn guitar, tiếng vỗ tay và tiếng vỗ nhẹ lên thùng đàn.
Flamenco có lẽ vẫn là thứ âm nhạc của sự riêng tư, thân mật. Người ta sẽ chẳng thể nào nghe được một thứ Flameco đích thực, nguyên bản nhất nếu không phải đang cùng một nhóm bạn nhỏ, ở đâu đó tại miền Nam Tây Ban Nha vào lúc nửa đêm, xung quanh không còn gì khác ngoài một giọng hát, tiếng guitar bập bùng và một thân hình lướt nhẹ dưới ánh trăng thượng tuần huyền ảo…
Hôm nay cuối tuần, DCN mời các bạn cùng phiêu trong những giai điệu Flameco Guitar từ nghệ sĩ Johannes Linstead nhé.
Johannes Linstead được học đàn từ rất sớm - từ khi anh lên 8 tuổi. Năm 2007, anh được trao giải nghệ sĩ guitar của năm. Là người theo đuổi lí thuyết Yoga theo nhiều năm, anh mang theo mình cảm quan về sức mạnh tiềm ẩn thiên nhiên vào trong các sáng tác của mình. Những sáng tác đó còn chịu ảnh hưởng rất mạnh mẽ từ những vùng đất mà Johannes đã đi qua, từ những vùng Nam Mỹ như Cuba, Mexico, Columbia cho đến Syria, sang tận Nga và Ấn Độ để mang âm hưởng các dân tộc trên thế giới vào các bản nhạc của mình.
Mến chúc các bạn cuối tuần thư giãn!.


Phạm Thu Hương 
Theo https://dotchuoinon.com/
 


Hoàng Thiên Nga… Tiếng hát nhà báo Tây Nguyên

Hoàng Thiên Nga… 
Tiếng hát nhà báo Tây Nguyên 
Có lẽ các ban vẫn còn nhớ nhà thơ, nhà báo Hoàng Thiên Nga, trưởng phòng đại diện báo Tiền Phong khu vực Tây Nguyên, và là quản lý Quỹ Khuyến Học Đọt Chuối Non tại báo Tiền Phong, vừa đoạt giải nhì Liên hoan Tiếng hát hay Nhà báo Khu vực Miền Trung Tây Nguyên & Nam Trung bộ.
Hôm nay chúng ta có 12 bài hát chị Hoàng Thiên Nga vừa ghi âm gần đây, chia sẻ với vườn chuối.
Hát hay lắm Hoàng Thiên Nga à. Cám ơn Thiên Nga nhiều nhé. 
Chúc cà nhà tươi vui.
Hoành
Các bạn click vào các links dưới đây để nghe
HOÀNG THIÊN NGA ĐI HÁT
Chị Hoàng Thiên Nga, tác giả ĐCN, là một phóng viên rất dũng cảm, trưởng phòng đại diện báo Tiền Phong tại Tây Nguyên, Buôn Ma Thuôt, và là một nhà thơ tài ba, với nhiều bài đã post trên ĐCN, trong đó mình đã dịch vài bài sang tiếng Anh.
Lâu nay Hoàng Thiên Nga không viết gì cho ĐCN, tưởng là đi đâu mất, hóa ra ở nhà tập dợt để làm CD nhạc. Wow, đó là lý do vắng mặt chính đáng, tha thứ được.
Hôm nay CD đã xong, mình nghe được và hỏi Thiên Nga post lên đây chia sẻ tiếng hát ngọt ngào với cả nhà. Sau đây là hai CDs đã xong, mời các bạn nghe. Mong là sau này thỉnh thoảng chúng ta sẽ có thêm một CD nữa của HTN để làm cho Nhạc Xanh ĐCN thêm sinh khí.
Mời các bạn click vào các ảnh dưới đây để nghe. Cám ơn Thiên Nga đã chia sẻ với Vườn Chuối.
Mến, 
Hoành.
Hoàng Thiên Nga 1
Hoàng Thiên Nga 2
Trần Đình Hoành
Theo https://dotchuoinon.com/

Tình Khúc 20 - Tưởng niệm Trịnh Công Sơn

Tình Khúc 20 - Tưởng niệm Trịnh Công Sơn
Hôm nay nhớ Trịnh! Bên ly cà phê tí tách, chúng ta cùng vui một tí và quên mọi nỗi buồn nha! Khi đọc bài thơ này các bạn hãy chú ý những dòng chữ nghiêng, đó là tên những tình khúc của Trịnh Công Sơn. Các bạn hãy đoán xem vì sao tôi chọn tựa cho bài thơ là “Tình Khúc 20” nhé! Cảm ơn các bạn! Chúc một ngày vui với Nắng Thuỷ Tinh và Mưa Hồng!!!
Tình khúc 20
Em mang phận Tuổi đá buồn
Tôi ru em ngủ đàn vương cung sầu
Lời buồn thánh dưới mưa ngâu
Vỗ bờ tiếng Sóng về đâu dặm dài
Lặng nhìn Chiếc lá thu phai
Người về bổng nhớ mắt ai lạ lùng
Lặng im Nghe tiếng muôn trùng
Đường xa vạn dặmBuồn từng phút giây
Hoa vàng mấy độ heo mây
Ru đời đã mất hao gầy Vườn xưa
U hoài Cỏ xót xa đưa
Lời thiên thu gọi nghe mưa ngập lòng
Ru em từng ngón xuân nồng 
Tình xa, Tình nhớ theo dòng đời trôi
Ngày xưa Thuở bống là người
Hát cho tôi ủ Khói trời mênh mông
Xin dâng một nén hương lòng
Tri ân tưởng nhớ tình nồng thiên thu.
Minh Tâm
TĐH: Sau đây mời các bạn thưởng thức các bản nhạc TCS hòa tấu trong album mới ra của Yoshi Imamura & Liz Kinon. Xin click vào các links dưới đây.

1996-Nhà Hát Lớn Hà Nội-từ trái: unknown, Trịnh Còng Sơn, phụ tá của Thế Thanh, Trần Đình Hoành, Hồ Sĩ Khoa, 
Thế Thanh (tổng biên tập PN TPHCM)


1996 - Nhà Hát Lớn Hà Nội - từ trái: Nguyễn Trọng Tạo, unknown, Trịnh Công Sơn, Thế Thanh, Trần Đình Hoành.
Minh Tâm
Theo https://dotchuoinon.com/ 

Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng

Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của  Anatole France, "Tôi đi học"  của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...