Nghe nhạc giống như việc học ngoại ngữ
Nếu có được niềm yêu thích âm nhạc, có thói quen nghe nhạc
thì chắc chắn mỗi chúng ta sẽ có thêm được những cảm nhận về nhiều mặt, không
chỉ riêng về âm nhạc mà là về tổng thể và sâu sắc hơn trong cuộc sống.
Âm nhạc có thể làm thay đổi
cuộc sống tinh thần của bạn.
cuộc sống tinh thần của bạn.
Yêu âm nhạc là một trong những sự hoàn thiện của tâm hồn. Bởi
vì cũng giống như một tình yêu lãng mạn vậy, chúng ta có thể cảm thấy sự rung cảm
đó chạy trong từng mạch máu, làm cho sự suy nghĩ sâu sắc hơn, bước đi bay bổng
hơn, đem đến nụ cười trên môi hoặc bỗng dưng tuôn trào những giọt nước mắt của
một nỗi buồn bâng quơ, của niềm vui, hoặc có khi là trộn lẫn vui buồn.
Nhưng tình yêu âm nhạc lại có cái khác, đó là dường như không có sự thoái
trào sau thời kỳ mê đắm quấn quít kiểu như là tình yêu đến rồi tình yêu đi.
James Levine
Có nhiều người phàn nàn là khi ta về già thì hay kể lể nuối
tiếc những cơ hội đã bị bỏ lỡ trong đời. Nhưng với những người biểu diễn âm nhạc
hoặc yêu âm nhạc thì lại càng cảm thấy hài lòng hơn mỗi khi được tiếp xúc với
âm nhạc, và thấy thấu hiểu hơn nhiều điều về những gì đã trải qua trong đời.
Trong một phỏng vấn về nhạc trưởng James Levine nổi tiếng thế giới, ông đã nói
rằng “ khi ta càng già hơn và có nhiều kinh nghiệm sống hơn, thì ta thấy mọi
thứ quanh ta cũng có nhiều ý nghĩa hơn …”
Hiểu âm nhạc ở đây không có nghĩa là chúng ta sẽ trở thành nhạc
sĩ hay là nhà lý luận âm nhạc nào đó, mà là đạt tới sự thưởng thức âm nhạc. Con
đường tới tình yêu với âm nhạc đó là biết nghe nhạc với sự chủ động và bị động.
Chủ động lắng nghe thật chăm chú như là để cho từng giọt nước thấm vào miếng
mút. Bị động là không phân tích mổ xẻ tác phẩm, không thông báo những sự xuất
hiện gì trong bản nhạc trong khi nghe. Như vậy mới dẫn tới được sự thưởng thức,
tới sự bí hiểm và những cái lý thú của bản nhạc. Điều này có vẻ như là đi ngược
lại những điều ta đã được dạy về cách học, cách nghĩ. Nhưng đây lại là cốt lõi
của cách nghe nhạc.
Nguyễn Cường
Khi được hỏi đến, thì nhiều người cho biết rằng họ không hay
nghe nhạc, đặc biệt là nghe nhạc giao hưởng thính phòng. Vì với lý do là họ
không cảm thấy hiểu lắm về âm nhạc, không cảm thấy đủ hiểu biết về âm nhạc cổ
điển. Nhưng như thế nào là đủ hiểu?. Tất cả những thảo luận nghiên cứu về các bản
nhạc chỉ là sự phân tích mổ xẻ khô khan về mặt lý thuyết âm nhạc mà
thôi. Chúng ta nhận ra những gì chúng ta đã biết, đã tin, rồi dùng
trực giác và sự nhạy cảm của mình để liên hệ tới những điều mà chúng ta chưa
ngay lập tức nhận ra. Có lần nhạc sĩ Nguyễn Cường nói rằng: Bạn chưa
hiểu ư? Tức là bạn chưa yêu. Vì bạn chưa yêu cho nên chưa hiểu. Bạn hãy yêu đi
rồi bạn sẽ hiểu.
Thực tế là người ta có thể phân tích về cấu trúc của một bản
nhạc, có thể kể ra là có nhạc cụ nào được chơi trong bản nhạc đó, có thể nói về
độ dài (trường độ ) của các nốt nhạc, hoặc phân tích về mối liên hệ hòa âm hay
là về độ to nhỏ mạnh nhẹ (cường độ) của bản nhạc, vân vân và vân vân.
Nhưng những điều đó hoàn toàn chỉ là sự phân tích khoa học
theo con mắt của người am hiểu về lý thuyết âm nhạc, mà không hề dẫn
chúng ta đến cánh cửa của sự thưởng thức và sự bí hiểm của bản nhạc. Chúng ta
thấy đấy, sự thấu hiểu không chỉ có thể dựa trên sự mô tả hay phân tích, mà để
hiểu thật sự điều gì đó, đặc biệt là những cái trừu tượng của âm nhạc thì
chúng ta phải để cho thật thấm, thật ngấm như là đang chạy trong từng mạch máu
vậy.
Nghe nhạc như thưởng thức rượu ngon
Cũng có thể so sánh việc nghe nhạc như là khi người ta nếm rượu
chẳng hạn. Người ta có thể nói về chất liệu đã tạo ra rượu, có thể nói độ tuổi của
rượu hay là vùng nào đã làm, hoặc nồng độ cồn, nồng độ acid. Những chi tiết đó
cũng chỉ là thông tin thôi, và không làm cho chúng ta thưởng thức chén rượu
ngon đến đâu. Mà ta phải ngắm, ngửi, nếm, rồi để cho dòng rượu tràn qua lưỡi rồi
lan rộng trong khoang miệng và chảy xuống cổ họng. Sau lúc đó chúng ta mới thấy
được hương vị của rượu đó thực sự ra sao. Hiệu quả cũng tương tự như vậy trong
âm nhạc mà mọi người gọi là âm hưởng, cộng hưởng. Và những cảm giác đó là liên
quan đến sự thưởng thức. Chúng ta có thể miêu tả các thành phần trong chén rượu,
nhưng đó chỉ là những cái thuộc về bản chất một cách thô thiển mà thôi. Muốn
thấu được cái hay, cái ngon một cách toàn diện thì hãy để cho được chạy trong từng
mạch máu, và thưởng thức âm nhạc thì cũng tương tự như vậy.
Nghe nhạc giống như việc học ngoại ngữ
Tất nhiên, khi chúng ta có niềm yêu thích với âm nhạc
thì dần dần chúng ta sẽ phát hiện, sẽ thấy ra nhiều điều chúng ta chưa từng biết
trong âm nhạc. Đó là về kỹ thuật, lý thuyết, lịch sử, sự gào thét hay cái
mê say, hay dấu lặng của sự suy tư… trong âm nhạc. Để thưởng thức được
âm nhạc thì chúng ta đơn giản là mở lòng mình mà đón nhận những điều bí ẩn, những
điều thú vị của bản nhạc.
Trong âm nhạc, đôi tai là cửa sổ của tâm hồn.
Trong âm nhạc, đôi tai là cửa sổ của tâm hồn.
Nghiền ngẫm và yêu thích âm nhạc, đặc biệt là âm nhạc cổ
điển giao hưởng thính phòng thì không phải là việc giải mã những mã số của bản
nhạc như là về kỹ thuật, về cấu trúc tác phẩm, mà cũng giống như là thấm nhuần
một ngôn ngữ vậy. Càng tiếp xúc nhiều với ngôn ngữ đó thì càng vỡ ra nhiều,
càng thấy quen hơn, và ngôn ngữ đó dần dần trở thành quen thuộc như một phần của
cơ thể.
Ví như khi chúng ta đang tập trung nói chuyện về một câu chuyện
rất riêng tư và có ý nghĩa quan trọng liên quan đến cuộc đời thì chắc chắn
chúng ta sẽ nghe rất kỹ từng từ, từng chữ để chúng ta có thể ngấm, có thể nắm bắt
được câu chuyện mà không hề vội vàng phân tích ngay từng từ một. Hoặc nói cách
khác là chúng ta không thể vừa phân tích vừa nghe người kia nói, bởi vì như thế
thì chúng ta không thể nghe được hết tất cả các thông tin của người nói. Có thể
chúng ta nghe được những chữ được nói ra, nhưng liệu chúng ta có thể nhận ra
cách diễn cảm của từng lời nói không? Vì với những cách diễn cảm khác nhau, một
từ có thể mang nhiều nghĩa khác nhau. Và liệu chúng ta có thể nắm được thông
tin trước khi được nghe không?
Cũng như vậy với những người thường hay cắt lời người khác
khi nói. Thực sự người đó không phải là người biết lắng nghe. Mà bộ não của người
đó lại phân tích ngay những gì vừa được nghe và phỏng đoán những gì người
khác có thể sắp nói ra. Điều này chứng tỏ tính thiếu kiên nhẫn, thiếu tự tin,
hoặc là kiêu ngạo hay thiếu sự quan tâm, thiếu sự rộng mở lắng nghe xem người
khác đang nói gì.
Tagore
Bởi vì sự lắng nghe đơn giản là sự chấp nhận và nhận ra những
điều quen thuộc. Do vậy cho dù là từ ngữ hay âm thanh, thì với sự rộng mở chăm
chú lắng nghe thì chúng ta sẽ thấy vô số những điều mà ta chưa từng được biết,
thấy nhiều những điều mơ hồ lạ lùng vô cùng. Phải rèn luyện kỹ năng
nghe cùng với một sự tò mò nhất định thì chúng ta mới có được khả năng lắng
nghe kiểu như vậy. Và một khi mà đạt được điều đó thì chúng ta sẽ mãi có được
khả năng đó. Thực tế là chúng ta không thể suy nghĩ một cách ghê gớm trong khi
chúng ta đang nghe gì đó một cách rất tập trung. Với những việc khác cũng vậy
thôi, nhưng đặc biệt là khi nghe nhạc. Ông Tagore (thi hào Ấn Độ, người được
giải Nobel về Thơ) có lần tự hỏi mình rằng: Tại sao mình chưa cảm nhận
được Kinh kịch của Trung Quốc nhỉ? Một thứ nghệ thuật có đến cả tỉ người yêu
thích. Thế là ông đã nghe Kinh kịch vài tháng liền, và rồi Tagore đã cảm
nhận được và trở nên yêu thích nghệ thuật này.
Mỗi buổi sáng chúng ta nghe thấy đoạn nhạc thân thuộc
nào đấy như là bản nhạc Thư gửi Elise (For Elise) của
Beethoven chẳng hạn. Thì chúng ta cũng chỉ nghe loáng thoáng qua qua thôi chứ
không thể nghe một cách chăm chú để thưởng thức được. Bởi vì còn bao nhiêu điều
khác làm cho chúng ta bị phân tán. Đó là lái xe đi trên đường tới chỗ làm, chú
ý tới đèn xanh đèn đỏ, vân vân. Làm sao mà chúng ta có thể cùng một lúc tập
trung lắng nghe âm nhạc được.
Sự lắng nghe và nghe mà chỉ là nghe thôi rất là khác nhau. Vì
nếu ta lắng nghe một cách thật sự, một cách chăm chú thì sẽ nghe được hầu hết mọi
âm thanh. Ví như bây giờ chúng ta thử lắng nghe âm thanh quanh mình xem. Nếu ta
đang ở trong một căn phòng trong thành phố nhộn nhịp, đồng hồ để bàn, tiếng vo
vo của chiếc máy tính, tiếng TV của nhà bên cạnh, tiếng còi xe ngoài kia
trên phố, tiếng xe tăng ga vừa vụt qua, tiếng ai đó gọi nhau, và có bản nhạc
quen thuộc đang vang vang trên đài. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta đang
nghe bản nhạc trên đài đó như một người đang chăm chú nghe nhạc. Bản nhạc đang
vang lên đó cũng chỉ là một phần trong cái môi trường âm thanh mà chúng ta đang
sống mà thôi.
Tập luỵện sự lắng nghe không hẳn là chỉ để giúp ích cho việc
nghe nhạc tốt hơn mà cũng rất quan trọng hữu ích cho cách lắng nghe mọi thứ
trong cuộc sống hàng ngày.
Một vài gợi ý cho việc luyện nghe.
Đôi loa
Để nghe nhạc có hiệu quả nhất, chúng ta cần có môi trường và
đồ nghe hợp lý. Chúng ta cần có máy chạy CD và đôi loa. Mà với giá cả thị trường
hiện nay thì không hề quá đắt đỏ.. Cũng có bản nhạc giao hưởng thính phòng có
âm thanh rất to, do vậy chúng ta nên chỉnh âm lượng của máy ở mức độ vừa phải
cho phù hợp với môi trường sống xung quanh. Nếu mà tai mình bị ù, thì có lẽ là
âm thanh đã quá to, nên vặn loa nhỏ xuống. Mà khi âm lượng hơi nho nhỏ
thì lại khiến chúng ta nghe chăm chú hơn.
Ngày nay, nhiều người dùng tai nghe headphone với các loại
máy nghe nhạc cá nhân như là CD cầm tay, hoặc ipod. Nhưng thực ra cái nguyên thủy
của âm nhạc là âm thanh được vang lên trong một khoảng không gian nhất định
mà trong không gian đó có người chơi nhạc cùng chia sẻ với thính giả, và âm
thanh được cất lên, rung lên trong không gian rồi lịm đi, tan biến đi.
Tai nghe
Nếu chúng ta nghe CD nhạc trong một gian phòng, thì hiệu quả
âm thanh cũng tương tự vì âm thanh cũng được vang, ngân lên trong không gian đó. Nhưng nếu nghe headphone nhiều trong một khoảng
thời gian dài có thể rất hại cho tai và âm thanh không hề giống
với âm thanh được vang trong phòng, mà là một sự nhồi âm thành vào đầu. Nếu
chúng ta là những người hay nghe nhạc thì chắc chắn chúng ta biết ít nhiều bản
nhạc này, bản nhạc kia.
Một trong những điều tuyệt vời hơn nữa mà chúng ta có thể đạt
được đó là nhớ lại những bản nhạc đã nghe và để tự những bản nhạc đó vang lên
trong tâm trí chúng ta.
Clapton
Để tạo ra một môi trường nghe nhạc tốt, chúng ta cần có môi
trường kiểu như là phòng hòa nhạc. Điều này không phải là cần một phòng to đến
như vậy, mà là một nơi tốt cho nghe và không bị những thứ khác làm cho phân
tán.. Hãy tắt chuông điện thoại, tắt chuông máy nhắn tin hoặc đồng hồ, hoặc
chuyển cái đồng bàn hay treo tường ra chỗ khác nếu tiếng tích tắc quá to. Hãy
ngồi trên một chiếc ghế nào mà thoải mái nhất. Đừng lên giường hay ghế sofa nằm.
Bật đèn sáng vừa phải đủ để khỏi phải căng mắt nhìn trong bóng tối và cũng đừng
sáng quá mà mắt chúng ta lại tập trung nhìn vào đồ vật, tranh ảnh, sách báo hay
ai đó. Nếu có cửa sổ thì nên kéo rèm để những hình ảnh bên ngoài không làm phân
tán sự tập trung.
Giảm những thứ để nhìn đi như vậy cốt là để tập trung vào
nghe. Trong nhà hát opera thì nghe và nhìn quan trọng như nhau, khi xem múa thì
nhìn được chú trọng hơn nghe. Nếu chỉ nghe nhạc thôi thì nhắm mắt
là cách tập trung nhất. Không hẳn là chỉ nhắm mắt nghe nhạc cổ điển giao hưởng
thính phòng, mà là đối với tất cả các thể loại nhạc khác nữa. Bạn hãy thử nhắm
mắt lại và nghe những câu guitar ngọt ngào của Eric Clapton hay những câu qua
giọng hát cháy bỏng của Freddie Mercury mà xem.
Tất nhiên, khi nhắm mắt như vậy thì đừng ngủ luôn. Còn không
thì hãy mở mắt. Tuy rằng mở mắt nhưng cũng không nên tập trung nhìn vào đâu, mà
vẫn lắng nghe thôi. Chúng ta sẽ rơi vào trạng thái mở mắt nhưng không nhìn, mà
có thể hoàn toàn không để ý những thứ làm phân tâm khác. Nhưng mở mắt mà không
nhìn không phải là mục đích chính của nghe nhạc, mà là tới sự thưởng thức âm nhạc
một cách toàn diện. Khi đạt được điều này có nghĩa là chúng ta tới được trạng
thái thư thái, nghỉ ngơi, yên tĩnh. Hay cũng gần như là khi tập thiền hay nằm tẩm
quất vậy, khi đó chúng ta đâu có còn chú ý nhiều tới những thứ vụn vặt đang xảy
ra xung quanh. Hay cũng như là khi ta đi xem kịch, chúng ta cố gắng không bỏ lỡ
lời thoại nào vì sợ nếu nghe hụt từ nào thì có thể không hiểu được toàn bộ câu
chuyện. Chúng ta nên nghe nhạc một cách tập trung như vậy.
Có thể khi ta lần đầu nghe bản nhạc nào đó mà lại dài
khoảng 40 phút, chúng ta có thể quên mất cả bản thân mình khi nghe bản nhạc đó.
Nhưng như thế là tốt, vì chúng ta đang phát triển cảm xúc nghệ thuật chứ
không phải là đang làm bài thi học kỳ. Sự quên mất bản thân mình khi tập
trung nghe một tác phẩm âm nhạc có nghĩa là chúng ta đã đắm mình vào sự thưởng
thức để cảm nhận được cái đẹp, cái bi ai, niềm vui và nhiều điều khác nữa.
Đó là cảm xúc, là sự nhạy cảm, là cốt lõi của tình yêu âm nhạc.
Beethoven
Nhưng nếu là lần đầu nghe bản nhạc nào đó thì là mới bắt đầu
có mối liên hệ với bản nhạc đó thôi. Cũng như là lần đầu tiên chúng ta gặp ai
đó, người mà mới biết sơ sơ, hay một cô gái đáng mến nào đó. Cô gái không thể
nào trở thành bạn thân hoặc người yêu của bạn ngay được, phải có thời gian ít
nhiều chứ.
Để bắt đầu làm quen với nghe nhạc cổ điển giao hưởng thính
phòng, chúng ta nên bắt đầu bằng bản giao hưởng số 7 của Beethoven. Không cần
biết vội thông tin về tác phẩm, tác giả, mà chúng ta hãy làm quen và lắng
nghe toàn bộ bản nhạc với một sự trong sáng, chân phương thôi.
Rồi chúng ta nghe các tác phẩm tiếp theo sẽ là giao hưởng số
4, 5, 6 và 8 của cùng tác giả. Nhưng hãy từ từ đã. Bây giờ, bạn hãy ngồi
xuống, hít hơi sâu, để cho các lo toan căng thẳng bay đi.
Nào, hãy bật bản giao hưởng số 7 lên …. và lắng nghe.
Đỗ Kiên Cường
Nguồn: báo Trí Tri năm 2006






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét