Thứ Tư, 2 tháng 10, 2024
Bất đáo trường thành phi hảo hán
Thay lời tựa
– Tướng công quá lầm, tại cái tính tò mò, vả lại những đứa mà
theo khoa Tử Vi, ở mệnh cung có những vì sao như tôi, là đứa có học hành từ kiếp
trước, biết đâu kiếp nầy chỉ là sự tiếp nối mà thôi.
– Làm sao ông ấy đi học, vì nghèo đến độ gần như phải làm
hành khất.
– Biết rồi tại tôi chưa kip nhắc đến ông Vương Duy, ông Lý Bạch,
ông Bạch Cư Dị của bà chứ gì…
Tôi mỉm cười hài lòng vì bắt được ông tướng gọi mình bằng các
hạ là chữ người ta dùng khi đối thoại với bậc tôn quý mà kém tuổi. Chắc hẳn ông
ta có hơi dễ tính và đã nghĩ rằng sá gì một tiếng xưng hô, cứ gọi đi cho nó mát
ruột, cũng chẳng tốn kém gì. Đây cũng là một bài học cho cá nhân tôi, trước hết
là sự chẳng mất mát gì, một lời, một chữ.
– Các hạ sao mà chẳng phụ nhân tí nào, đàn bà thì nên chú tâm
đến gia đình, nhà cửa, chồng con, cúng kiến chứ cứ lo chạy theo tìm những gì
đâu đâu, nhưng các hạ đã hỏi thì cũng xin trả lời để rồi các hạ lại trách móc.
Những kiến thức, học hỏi, rung cảm đều còn đó, cả những sự ngu xuẩn, u mê, độc
ác cũng còn đó, dẫu con người đã chết. Các hạ vẫn xưng mình là con nhà Phật, am
hiểu một phần nào về luật nhân quả với kiếp luân hồi, mà sao còn thắc mắc. Tôi
đồng ý với chú em của các hạ, hằng tuần phải đi học những điều gì mới mẻ nhất của
y học, nhưng về nhà mỗi sáng vẫn khoác tấm áo tràng ngồi tụng kinh, cầu nguyện
cho bố mẹ được siêu thoát, khỏi trở lại làm người, hụp lặn trong cái biển nghiệp.
Đó mới đúng là một lời cầu nguyện vì loài người chỉ cầu xin cho được giàu sang
phú quý danh vọng, được người yêu…
Vừa quay đi chưa tới ba bước, ngoảnh lại thì tướng Mông Điềm
đã không còn nữa, đúng như sử sách vẫn ghi, đối với những người cõi âm ấy, quả
thật “Lai thời vô ảnh, khứ thời vô tung“. Họ đến họ đi mình chẳng biết đâu mà
tìm.
Tướng Mông Điềm chỉ mỉm cười, không trả lời, hẳn ông không muốn
nhận lời khen. Tôi sợ phí thì giờ nên phải vội dục:
– …nếu không thì ai mà thèm hỏi chi cho mất thì giờ, đúng thế
chứ gì? Vậy thì xin nói: Thanh là Cung, Thương Giác Trưng Vũ, mà Âm là âm của
các thứ như Ty, Trúc, Thạch, Thổ, Biêu, Cách, Mộc.
Ông tướng đã mím môi lắc đầu tỏ ý không chấp nhận những lời
biện hộ của tôi.
– Khoan hẳn, chuyện đâu còn có đó các hạ đã nghe nói nhiều đến
câu “Phúc địa, phúc nhân cư”. Tức là phải có phúc mới được ở trên một ngôi
đất tốt, và bao giờ cũng đừng quên sự: “Tiên mãi đức, hậu tầm huyệt” tức
là trước hết phải lo mua đức, tức là tạo ra nhiều đức, sau đó hay nghĩ đến chuyện
tìm huyệt. Các hạ cũng đừng tưởng những nhà giàu cứ ỷ tiền, cho rằng mang tiền
đi rước thầy địa lý về nhà chiều chuộng, cho thầy hưởng đủ mọi thứ của ngon vật
lạ để rồi đưa thầy vào sự: Ăn xôi chùa ngọng miệng, bắt thầy phải đi tìm cho
mình một ngôi đất tốt mà được đâu. Nếu ăn ở bạc ác thì ngôi đất cũng biến thành
xấu, mà lại còn biến rất nhanh. Từ xấu trở nên tốt lắm khi cần cả đời người,
hay là hơn nữa, mà trái lại từ tốt hóa xấu thì lắm khi chưa đến 3 năm.
– Các hạ lầm, ngày nay cơ khí tiến bộ, khoa học cũng tiến bộ,
nhưng cái gì tốt vẫn đến chậm hơn những cái xấu đến quá nhanh. Các hạ có thấy
trồng lên được một gốc cây mất bao nhiêu thời gian mà đốn nó đi thì mất bao
nhiêu thời gian không. Con người cũng vậy từ lúc nằm trong huyết khí của cha mẹ,
đến lúc khôn lớn cần có bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu sự săn sóc dạy dỗ mà chỉ
cần một phát đạn, một lát đao là gục ngã. Tắt thở và bao nhiêu công sức vun xới,
nuôi dưỡng đều tiêu tan.
– Nghe bảo có loại sói, lông nó dùng làm bút tốt lắm, phải không? Thưa tướng công.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Hồn buồn trường cửu trong thơ Huy Cận
Hồn buồn trường cửu trong thơ Huy Cận Với tôi, Huy Cận (1919 – 2005) trước sau vẫn là nhà thơ số một trong các nhà thơ mới (1932 – 1945). ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét