Mỗi lần
sắp đến Ngày Hiền Mẫu (Mother's Day) hay Lễ Vu Lan là tôi không khỏi không nhớ
đến bản nhạc "Lòng Mẹ" của Nhạc sĩ Y Vân và "Bông Hồng Cài
Áo", Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng tác với ý từ bài viết của Thiền Sư Thích
Nhật Hạnh. Hai bản nhạc này được phổ biến rộng rãi nên hầu hết người Việt Nam
nào cũng biết đến.
Mẹ tôi,
năm nay đã gần 90, trong những Ngày Hiền Mẫu trước, chỉ thích được ngồi
giữa đám đông các con cháu về họp mặt, để nghe tiếng nói, giọng cười và được
nghe anh rể độc tấu vĩ cầm tặng Bà bài "Lòng Mẹ". Riêng tôi, tôi
thích câu chuyện về "Bông Hồng Cài Áo" của Thiền sư Nhất Hạnh. Có một
điều Thiền Sư khuyên, giản dị thôi mà tôi nghĩ rất ít người
Việt thực hiện (kể cả tôi):
"
Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh, như thế này. Chiều nay, khi đi học hoặc
đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ
ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ
nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và
đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi:
"Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa
cười vừa hỏi: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng
và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có
biết là con thương mẹ không?"
Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba
bốn mươi tuổi, thì anh chị cũng hỏi một câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì
em là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt.
Và ngày mai mất mẹ, anh sẽ không hối hận, đau lòng, tiếc rằng anh không có
mẹ."
Trong
"Bông Hồng Cài Áo", Thiền Sư Nhất Hạnh cũng nhắc về kỷ niệm khi nhận
một đóa hoa từ một người Nhật trong Ngày Hiền Mẫu và Ông nghĩ rằng đây là
một tục lệ rất hay. Sau này Phật Giáo Việt Nam đã chấp
thuận nghi thức trao tặng hoa hồng đỏ hay hoa hồng trắng cho Phật tử, còn
hay mất Mẹ, trong dịp Lễ Vu Lan vào Rằm tháng 7.
Tuần
này, tôi hân hạnh nhận được quà tặng đặc biệt từ một Phật tử ở Sài Gòn: bản
nhạc cùng hòa âm ca khúc "Bông Hồng Cài Áo", nhạc và lời của Nhạc sĩ
Nguyễn Văn Đông (tác giả của những ca khúc nổi tiếng như Chiều
Mưa Biên Giới, Mấy Dặm Sơn Khê, Sắc Hoa Mầu Nhớ, Nhớ Một Chiều Xuân, Hải Ngoại
Thương Ca, Về Mái Nhà Xưa ...).
Chúng tôi nghe giai điệu đúng là dấu ấn của Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông và lời
ca rất đẹp cho Ngày Của Mẹ. Được biết ca khúc này sáng tác năm 1966 dưới
tên Phượng Linh (một bút hiệu khác của Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông)
cho vở tuồng cải lương "Bông Hồng Cài Áo"
của Soạn giả Hoàng Khâm, ý từ một cốt truyện về tình
mẫu tử của Nhật với tục lệ bông hồng cài áo. Sau này, có một số
người dùng tựa đề là "Bông Hồng Cài Áo Trắng", để phân biệt với
bản nhạc của Phạm Thế Mỹ & Thiền Sư Nhất Hạnh (sáng tác năm 1967).
Xin
được trao tặng hoa hồng đỏ hay hoa hồng trắng đến tất cả bằng hữu khắp nơi.
Phan Anh Dũng
>
Youtube video
- hình ảnh và thực hiện: Bạch Yến (Đà Lạt)
> Bản
nhạc (pdf)
BÔNG
HỒNG CÀI ÁO
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông
Đẹp
thay bông hồng cài trên áo trắng.
Một biểu trưng tình yêu rất chân thành.
Cho những ai còn mái tóc xuân xanh,
Trong giấc mơ an lành em gọi: “Má”.
Tình mẹ
hiền ngàn năm cao cả.
Đời suy biến tình kia khó phai nhòa.
Trên nét môi ngày kia sẽ phôi pha,
Cho những ai không còn áo cài hoa.
Công ơn
biển trời nguyền ghi suốt đời.
Nghìn trùng khôn tát cho vơi.
Mai sau bể cạn và dù núi mòn nhưng vẫn còn tình mẹ với con.
Mừng
cho ai còn cài hoa trên áo.
Hạnh phúc thay hồng trên má hoa đào.
Như nước trong nguồn mãi mãi tuôn ra.
.jpg)





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét