Chiếc áo dài của thơ và nhạc
Trong vườn quên lãng áo ai xanh
(“Dạ
hội”, thơ Đinh Hùng)
Chiều nào áo tím nhiều quá / lòng thấy rộn ràng nhớ người…
Giọng
hát trầm ấm, dìu dặt của Duy Trác cất lên đâu đó trong một ngày đầu thu gợi nhớ
hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng trường áo tím” những chiều tan
học. Áo tím túa ra như đàn bướm, áo tím thướt tha dọc theo những “lối đi
dưới lá” trên lề đường Phan Thanh Giản, trên những đường phố Saigon ngập nắng.
Những tà áo nhẹ bay trong gió từ lâu lắm đã đi vào thi ca, làm rung động
lòng người và là nguồn cảm hứng vô tận của những người làm thơ, viết nhạc.
Tà áo nên thơ ấy, dưới đôi mắt ngắm nhìn của người nghệ sĩ, là bức tranh
sinh động với nhiều đường nét, nhiều dáng vẻ, thể hiện qua từng lời thơ ý nhạc:
Dưới mắt Phạm Đình Chương là “Áo bay mở, khép nghìn
tâm sự…” (Mộng dưới hoa)
Dưới mắt Vũ Thành là “Áo dài bay ngờm ngợp cả
khung trời…” (Mùa kỷ niệm)
Dưới mắt Hoàng Dương là “Áo mầu tung gió chơi vơi…” (Hướng
về Hà Nội)
Dưới mắt Trịnh Công Sơn là “Áo xưa lồng lộng đã
xô dạt trời chiều…” (Tình nhớ)
Những
vạt áo dài, từ lâu lắm, đã lất phất trong những trang thơ tiền chiến. Từ…
“Đôi tà áo lụa bay trong nắng” (Áo lụa, Bàng
Bá Lân) đến…
“Nắng
thơ dệt sáng trên tà áo
lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài” (Áo trắng,
Huy Cận)
Áo
dài cũng len cả vào những câu lục bát trữ tình của Nguyễn Bính:
“Hồn
anh như bông cỏ may
một chiều cả gió bám đầy áo em” (Bông cỏ may)
Và
len cả vào dòng thơ hào hùng và lãng mạn của Quang Dũng:
“Em
đi áo mỏng buông hờn tủi
dòng lệ thơ ngây có dạt dào” (Đôi bờ)
Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi / mơ thấy bên lề cuộc đời / áo
dài đùa trong tiếng cười… (Quê nghèo)
Áo
dài lướt thướt như vạt áo của nàng Xuân trong thơ Trần Mộng Tú:
“Tôi
gói xuân vào hai vạt áo
ngước nhìn mây trắng dạ mang mang” (Mẫu Đơn)
Áo
dài bồng bềnh như dải trăng thu huyền ảo trong thơ Nghiêu Minh:
“Dấu
thu kinh tự còn mê
Em mang tà áo bốn bề là trăng” (Thu vô lượng)
Kỷ
niệm êm đềm về một tà áo, một đôi mắt huyền được Tô Vũ ghi lại bằng nét nhạc
lâng lâng:
Em đến thăm anh / người em gái
Tà áo hương nồng / mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh… (Em đến thăm anh một chiều mưa)
“Ta
ước mơ một chiều thêu nắng…”, nỗi “ước mơ” của chàng nhạc sĩ họ Tô ấy được vẽ
lại trong những câu lục bát Trần Dạ Từ. Trong phút giây chờ đợi bước chân
người tình khe khẽ đến bên hiên nhà, chàng tưởng chừng nghe được cả tiếng gió
lay động vạt áo dài và tiếng lá nhẹ rơi bên thềm:
“Môi
cười vết máu chưa se
cành
hoa gạo cũ nằm nghe nắng hiền
Anh
nằm nghe bước em lên
ngoài song lá động, trên thềm áo bay” (Khi nàng
đến)
Áo
bay làm gió lộng cả đường đi, làm… lay động cả trái tim chàng nhạc sĩ Tuấn
Khanh:
Mỗi lần em về là gió lộng đường đi / Anh nhìn em bồi hồi trông
theo tà áo… (Từ đó khôn nguôi)
Áo
bay làm nhớ nhung, như nỗi nhớ da diết một mầu áo, một đôi môi thắm trong nhạc
Từ Công Phụng:
Chiều nay nhớ em rồi / và nhớ áo em đẹp trời thơ / môi tràn đầy
ước mơ… (Bây giờ tháng
mấy)
Áo
bay làm ngơ ngẩn, như chàng Huy Cận thuở mới lớn, trước cổng trường nữ sinh:
“Một
hôm trận gió tình yêu lại
đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư” (Học sinh)
Áo
bay mất làm “cậu học trò” rụt rè Nguyên Sa phải hối tiếc vì một lời yêu chưa
kịp nói:
“Nàng đến gần tôi chỉ dám… quay đi
Tà áo khuất, thì thầm: ‘Chưa phải lúc’” (Tuổi mười ba)
Áo
bay trong nắng sân trường làm anh chàng làm thơ Kim Tuấn phải bâng khuâng:
“Áo chiều bay trong nắng
sân trường ai bâng khuâng” (Thu ở xa người)
Áo
bay làm chàng thi sĩ đa tình Nguyễn Tất Nhiên phải thẫn thờ, dõi mắt nhìn theo
mãi một tà áo vu quy:
“Đò
qua sông chuyến đầu ngày
người qua sông mặc áo dài buông eo” (Chuyến đò Cửu
Long)
Áo
bay mịt mù theo gió theo mây, như cánh chim đã bay mất, như tình đã vụt bay trong
thơ Như Thương:
“Thôi thì anh, cánh chim bay
Em tà áo mỏng theo mây nghìn trùng” (Vàng thu)
“Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong”
Áo trắng trinh nguyên tuổi học trò, áo trắng của “một thời áo
trắng”, từng làm ngất ngây trái tim bao chàng trai, để đêm đêm trong giấc ngủ
chập chờn còn trông thấy “áo ai bay trắng cả giấc mơ”.
Áo
trắng như dòng suối mát trong thơ Huy Cận:
“Dịu
dàng áo trắng trong như suối
tỏa phát đôi hồn cánh mộng bay” (Áo trắng)
Áo
trắng như lụa trắng trong thơ Hoàng Anh Tuấn:
“Áo
em lụa trắng sông Hương
qua đò Thừa Phủ nhớ thương rạt rào” (Về chân trời tím)
Và
trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:
“Đài các chân ngà ai bước khẽ
quyện theo tà lụa cả phương đông” (Tháng Giêng, chim)
Và
trong thơ Kim Tuấn:
“Em về tà áo lụa
bay ngập ngừng trong anh” (Thu ở xa người)
Và
cả trong thơ Nguyên Sa:
“Guốc
cao, gót nhỏ, mây vào gót
áo lụa trăng mềm bay xuống thơ” (Tám phố Saigon)
Áo
trắng như gió, như mây, để “nhà thơ của tình yêu” phải bâng khuâng:
“Có
phải em mang trên áo bay
hai
phần gió thổi, một phần mây?
Hay
là em gói mây trong áo
rồi thở cho làn áo trắng bay?” (Tương tư)
Áo
trắng của nhà thơ còn là dải sương mù lướt thướt trên bến sông Seine giữa kinh
thành hoa lệ Paris, gợi nhớ một vạt áo dài mềm mại nơi chốn xa quê nhà:
“Anh
về giữa một dòng sông trắng
là áo sương mù hay áo em” (Paris có gì lạ không
em?)
Ngày nào em đến áo em mầu trinh / áo xinh là xinh
Áo em trong trời buồn / là gió / là bướm / là hoa / là mây chiều
tà… (Hình ảnh người em
không đợi)
Áo
trắng một màu trắng thanh khiết trong nhạc Nguyễn Vũ:
Áo trắng em bay như cánh thiên thần… (Bài thánh ca buồn)
Áo
trắng nhẹ bay trong chiều giáo đường trong nhạc Lê Trọng Nguyễn:
Tà áo trinh nguyên tung bay / nụ cười thân ái… (Chiều bên giáo đường)
Áo
trắng một màu trắng xóa làm hoa cả mắt nhà thơ Hàn Mặc Tử:
“Áo em trắng quá nhìn không ra” (Đây thôn Vĩ Dạ)
Áo
trắng như bài thơ trên những nhịp cầu chênh vênh đón bước ai qua trong thơ Y
Dịch:
“Áo
em trắng cả bài thơ
Cầu cong giữa nhịp chân chờ bước ai” (Tiễn đưa)
Áo
trắng níu chân người trên đường phố dập dìu trong nhạc Phan Ni Tấn:
Nghe xôn xao thị thành / áo ai trắng bay mù lòng đường / làm rối
bước anh về cõi thơ… (Sinh
nhật của cây đàn)
Áo
trắng không còn bay trên những đường phố cũ trong nhạc Phạm Anh Dũng:
Xa xôi ngàn khơi đâu tà áo trắng / Duy Tân im lìm phố vắng /
thương cây lá hoang tàn…
(Nhớ Saigon)
Áo
trắng xôn xao mùa tựu trường trong thơ Đoàn Vị Thượng:
“Sáng
nay áo trắng tựu trường
gót chân cuống quýt cả hương cúc vàng” (Ánh mắt
tựu trường)
Áo
trắng lượn lờ như đôi cánh trắng trong thơ Luân Hoán:
“Tà áo trắng xoè như đôi cánh lượn
trải dịu dàng trên cỏ mượt mà xanh” (Trong sân trường bữa ấy)
Áo
trắng trên đường lá me bay và ánh mắt trông theo trong thơ Trần Huy Sao:
“Đường
em về vàng rụng lá me trưa
anh ngơ ngẩn vời theo màu áo trắng” (Áo trắng học trò)
Áo
trắng ngày xưa nay trôi dạt về đâu, để lại nỗi tiếc nhớ trong thơ Ngàn Sau:
“Tôi
về Ban-mê-thuột chiều mưa
em ơi áo trắng bây giờ ở đâu?” (Nhớ Ban Mê)
Bao
nhiêu là áo trắng trên sân trường kỷ niệm!…
Mỗi
người đều cần có một mái trường để luyến tiếc, để nhớ về… Nhớ về ngôi trường cũ
là nhớ về những người thầy, người bạn, nhớ về những lớp học, những giờ ra chơi,
những tà áo mầu, áo trắng mềm mại và những tháng năm tươi đẹp nhất của một đời
người.
“Áo mầu tung gió chơi vơi”
Áo
bay như bướm lượn, áo bay như đàn bướm muôn mầu muôn sắc trong khu vườn mùa
xuân. Áo bay nhiều quá, để chàng nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ làm… thơ:
Hôm nay sao áo bay nhiều thế! / Tôi tưởng ngàn cánh bướm khoe
mầu… (Tà áo cưới)
Áo
mầu của Phạm Duy lất phất trong gió chiều như lòng người… phất phơ:
Xin cho em một chiếc áo mầu / cho em đi nhẹ trong nắng chiều
Một chiều nhiều người theo / ở ngoài đường trên phố / và lòng
người như áo phất phơ…
(Tuổi ngọc)
Nhớ
về một mầu áo là nhớ về những đường phố quen tên, nhớ áo ai bay trong chiều
trên những con đường ngập xác lá vàng, như nỗi nhớ ngút ngàn của Trịnh Công
Sơn:
Nhớ Saigon những chiều lộng gió / lá hát như mưa suốt con đường
đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm / Có không gian mầu áo bay lên… (Em còn nhớ hay em đã quên)
Những
tà áo muôn mầu muôn vẻ vẫn khoe sắc thắm trong những trang thơ và nhạc. Áo vàng
trong thơ Nguyên Sa có khi là bông cúc vàng:
“Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc” (Tuổi mười ba)
Có
khi là nắng thu vàng:
“Có
phải mùa xuân sắp sửa về
hay
là gió lạnh lúc đêm khuya?
hay
là em chọn sai mầu áo
để nắng thu vàng giữa lối đi?” (Tương tư)
Áo
vàng như cánh mai vàng trong nhạc Trần Thiện Thanh. Người lính trẻ thấy sắc hoa
rừng, mơ về mầu áo năm xưa:
Những hôm vừa xong phiên gác chiều ven rừng kín hoa mai vàng
chợt nhớ tới sắc áo năm nào em đến thăm gác nhỏ… (Đồn vắng chiều xuân)
Người
lính chiến trong nhạc Phạm Đình Chương cũng bâng khuâng vì một sắc hoa, một mầu
áo, một đôi mắt người xưa:
Ngày hành quân anh đi về cánh rừng thưa / thấy sắc hoa tươi nên
mơ mầu áo năm xưa
Kỷ niệm đầu len len trở về tâm tư / Có mắt ai xanh thắm trong
mộng mơ… (Màu kỷ niệm)
Tà
áo màu xác pháo để lại nỗi buồn lắng đọng trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:
“Người
qua sông mặc áo hường
Nắng dương gian, nắng buồn hơn trước nhiều” (Chuyến
đò Cửu Long)
Áo
mầu tím, mầu của “định mệnh”, của mộng mơ, của nhớ nhung và chia cách. Chuyện
tình “ngàn thu áo tím” của cô bé trót yêu màu tím, được Hoàng Trọng, “nhạc sĩ
của mầu tím”, kể lại:
Ngày xưa xa xôi em rất yêu mầu tím…
Chiều xuống áo tím thường thướt tha / bước trên đường thắm hoa /
ngắm mây trời lướt xa…
Rồi
khi vừa biết yêu là khi chia tay với mầu tím, chia tay với tình đầu:
Ngàn thu mưa rơi trên áo em mầu tím
Ngàn thu đau thương vương áo em mầu tím… (Ngàn thu áo tím)
Trong
mắt Vũ Thành, “nhà thơ của mầu tím”, khi mùa thu buông áo xuống một phương
trời, mầu mây tím trông như mầu áo người mình yêu để lòng chàng gợn lên nỗi
buồn trăn trở:
“Áo
em tím cả phương này
anh nghe thành phố đêm nay trở buồn” (Áo tím)
Vạt
áo dài mầu tím hoa sim, trong thơ Phạm Thiên Thư, chỉ là thoáng lay động, vừa
ngập ngừng e ấp vừa nao nức gọi mời:
“Áo
em vạt tím ngàn sim
nửa
nao nức gọi, nửa im lặng chờ
Yêu
nhau từ độ bao giờ
gặp đây giả bộ hững hờ khói bay” (Động hoa vàng)
Rồi
áo tím qua cầu, mang theo cả mùa thu, để lại nỗi trống vắng mênh mang trong
lòng nhà thơ Trang Châu:
“Thế
giới của anh không có chân trời
không
có mùa xuân lấy đâu hoa bướm
không
có bàn tay cho bàn tay hò hẹn
áo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu” (Thế giới của
anh)
Có
những gặp gỡ rất tình cờ, bất chợt, như gặp gỡ một tà áo tím, cũng đủ để lòng
chàng nhạc sĩ Hoàng Nguyên mãi vấn vương theo mầu áo:
Một chiều lang thang bên dòng Hương giang / tôi gặp một tà áo
tím / nhẹ thấp thoáng trong nắng vương…
Rồi lòng bâng khuâng theo mầu áo ấy… (Tà áo tím)
“Nhạc
sĩ của mầu xanh”, danh hiệu ấy có lẽ thuộc về hai chàng nghệ sĩ Đoàn Chuẩn–Từ
Linh chứ chẳng ai khác hơn:
Với bao tà áo xanh đây mùa thu… (Gửi gió cho mây ngàn bay)
Câu
hát nghe như bàn tay kéo nhẹ tấm màn cửa mở ra khung trời bát ngát mùa thu, bát
ngát màu xanh.
Trong
những dòng kẻ nhạc của hai chàng nghệ sĩ đa tình ấy vẫn luôn luôn thấp thoáng
một “tà áo xanh” và một “màu xanh ái ân”:
Tà áo xanh nào về với giấc mơ / Mầu áo xanh là mầu anh trót yêu… (Thu quyến rũ)
“Trót”,
như một định mệnh, buộc chặt người viết câu hát ấy với mầu xanh kia.
Hẹn một ngày nao khi mầu xanh lên tà áo… (Cánh hoa duyên kiếp)
Câu
hát nghe như câu hẹn ước, như lời thề nguyền sắt son.
Khi nào em đến với anh / xin đừng quên chiếc áo xanh… (Tà áo xanh)
Nhớ về một mầu áo là “nhớ những giây phút êm đềm / nắng loang
trên sân trường một chiều nào…” 4 Màu
áo xanh trong thơ Nguyên Sa là màu cây cỏ xanh tươi trên sân trường phượng vỹ:
“Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” (Tuổi mười
ba)
Màu
áo xanh trong nhạc Y Vũ & Nhật Ngân gợi nhớ một mái tóc, một tà áo thấm đẫm
nước mưa:
Chiều xưa mưa rơi âm thầm / để thấm ướt chiếc áo xanh / và đẫm
ướt mái tóc em… (Tôi đưa em
sang sông)
Tà áo mầu xanh thắm của một “tiếng hát học trò” gieo vào lòng
hai chàng nhạc sĩ Nguyễn Hiền, Minh Kỳ bao “niềm thương nhớ đầy vơi”:
Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ / Tà áo em xanh / mầu mắt
ngây thơ… (Tiếng hát học
trò)
Thiếu
nữ vừa biết yêu trong nhạc Trần Thiện Thanh cũng bồi hồi khoác vào người chiếc
áo mầu xanh da trời trong lần hò hẹn đầu tiên:
Biết anh thích mầu trời / em đã bồi hồi chọn mầu áo xanh… (Bảy ngày đợi mong)
Tà
áo dài trong nhạc Nguyễn Văn Đông có màu xanh của rừng thông Đà Lạt một mùa nào
Giáng Sinh:
Tà áo năm xưa xanh màu thông Đà Lạt… (Màu xanh Noel)
Áo
xanh mộng mị còn bay cả vào trong thơ “trung niên thy sỹ” Bùi Giáng:
“Biển
dâu sực tỉnh giang hà
còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh” (Áo xanh)
Áo
xanh mộng mị của một thời quên lãng trong thơ Đinh Hùng:
“Trong vườn quên lãng áo ai xanh” (Dạ hội)
*
* *
Làm
sao kể hết được câu chuyện về những vạt áo dài dịu dàng và thướt tha, những vạt
áo dài lộng gió trong thơ và nhạc. Tà áo dài mềm mại đã nhẹ nhàng êm ái đến với
cuộc đời, nhẹ nhàng êm ái đi vào lòng người…
Bất
cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, dù ở chốn quê nhà gần gũi, hay ở phương trời nào xa
thẳm, chiếc áo dài cũng mang theo bầu trời quê hương, cũng mang về mùa xuân ấm
áp trong lòng người Việt. Chiếc áo dài còn là biểu tượng thân quen để
người Việt nhận ra nhau trên bước đường lưu lạc trong cuộc sống nổi trôi.
Thấy
một vạt áo dài, thấy quê hương xa xăm mà gần gũi.
Qua
bao mùa tang thương dâu bể, qua bao nhiêu vật đổi sao dời, chiếc áo dài truyền
thống, chiếc áo dài duyên dáng và trữ tình của người phụ nữ Việt Nam vẫn luôn
luôn là hình ảnh khó phai mờ và còn đọng lại mãi trong lòng người.








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét