Làm sao em biết bia đá không đau …
Đã lâu lắm rồi, tôi
không còn đi nghe những chương trình ca nhạc được tổ chức một cách quy mô và
chuyên nghiệp, vì thời gian, vì nghĩ rằng thật hoang phí , vì nhiều lý do …
Dần dần tôi nhận ra
, tất cả những điều đó chỉ là nguyên nhân phụ .
Vì tôi đã hiểu rằng,
để “nghe” cho trọn vẹn, thì không quan trọng đó là ca sĩ chuyên nghiệp, nổi tiếng
hay chỉ là những người bình thường người yêu ca hát. Mà quan trọng nhất là họ
đã trải lòng cùng âm nhạc như thế nào, âm nhạc đã nâng cánh cho họ ra sao . Tôi
sợ nhất những ca sĩ với làn hơi khỏe khoắn, hát với một kỹ thuật điêu luyện,
nhưng hát như trả bài …
Tôi đã rưng rưng
nghe một cụ già ở tuổi cổ lai hy cố gắng giữ nhịp và run run hát “em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ…” tôi
nhìn thấy trong đôi mắt sâu hằn vết chân chim ấy ánh lên khát vọng , niềm nhớ
tiếc một thời thanh xuân, say mê ca hát nhưng bị cấm đoán bởi “xướng ca vô
loài” nên đành phải cất đam mê ấy cho đến lúc không còn muốn cất nữa …
Âm nhạc có một năng
lực kỳ lạ, nó khiến con người đến gần nhau, nó nói dùm con người những gì không
thể nói bằng lời bởi sự hữu hạn của ngôn từ và của những rào cản vô hình . Và
trên tất cả, nó khiến con người tìm thấy sự bình đẳng trong dàn trải vì bất cứ
ai cũng có thể hát với tất cả đam mê , với tất cả niềm hạnh phúc khi thả mình
trong tiếng hát tiếng đàn . Âm nhạc giữ dùm rất nhiều những kỷ niệm đời xanh
tươi hay úa héo. Vì vậy, khi con người thật thà cất lên tiếng hát của chính
trái tim mình, khi nương cánh cùng âm nhạc, tâm hồn họ cũng vươn lên cao và xa
hơn những giới hạn ngặt nghèo của cuộc sống khắc nghiệt . Mọi đớn đau phiền muộn
chất chứa như lớp trầm tích bỗng òa vỡ thành dòng thác tuôn tràn trong mùa lũ ,
rồi lắng đọng dần và róc rách tựa dòng suối lượn quanh những khe đá rong rêu …
Hãy gửi lòng mình
vào âm nhạc khi nỗi buồn chất ngất, bởi chung quanh ta, nỗi buồn luôn hiện hữu
, nhưng họ đã thả nó vào trong âm nhạc, “hát lên cho đời sống
vơi đi niềm đớn đau…” , đã tìm ra cứu cánh để băng qua nỗi buồn.
Và không chỉ như thế,
họ còn có những phút giây hạnh phúc, hạnh phúc khi được tỏ bày, hạnh phúc hơn nữa
bởi có những người đã nghe họ hát, và đồng cảm …
Con người vẫn luôn
là con người, vẫn cần những sẻ chia bằng cách này hay cách khác, vì có như thế
nào, thì “ngày sau sỏi đá...
One Handed guitar player - Diễm xưa - Thế Vinh
www.hatnang.net


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét