Đôi điều cảm nhận về "Mùa xuân nho nhỏ"
của Thanh Hải
của Thanh Hải
Mùa xuân là để tài bất tận của thơ ca. Song,
cái cảm nhận về mùa xuân của các nhà thơ theo thời gian có nhiều thay đổi. Đối
với Mãn Giác Thiền sư, một cao tăng nổi tiếng thời Lý, mùa xuân mang một tính
triết lý sâu sắc:
“Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai”
Còn đối với những nhà thơ trước cách mạng, mùa xuân gợi lên một
nét sầu cảm:
“Tôi có chờ đâu, có đợi đâu,
Mang chi xuân đến gợi thêm sầu.” (Chế Lan Viên)
Nhưng đối với nhà thơ Thanh Hải, mùa xuân mang một nét đẹp đáng
yêu tươi thắm; gợi lên trong lòng người đọc nhiều hình ảnh rạo rực tươi trẻ. Vì
thế, mùa xuân trong thơ của TH là biểu tượng cho sức sống mạnh mẽ của quê
hương, dân tộc. Tất cả đã được thể hiện rõ nét trong bài thơ “Mùa xuân nho
nhỏ”, một bài thơ đặc sắc được nhà thơ viết không lâu trước khi qua đời.
“Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc
Ơi con chim chiền chiện
Hót chim mà vang trời”
“Dòng sông xanh” gợi nhắc hình ảnh những khúc sông uốn lượn của
dải đất miền Trung quanh co, đó có thể là dòng sông Hương thơ mộng, một vẻ đẹp
lắng đọng của xứ Huế mộng mơ.Trên gam màu xanh lơ của dòng sông thơ mộng, nổi
bật lên hình ảnh “một bông hoa tím biếc”. Không có màu vàng rực rỡ của hoa mai,
cũng không có màu đỏ thắm của hoa đào, mùa xuân của TH mang một sắc thái bình
dị với màu tím biếc của bông hoa lục bình. Đây là một hình ảnh mang đậm bản sắc
của cố đô Huế. Không biết tự bao giờ màu tím đã trở thành màu sắc đặc trưng của
con người và đất trời xứ Huế. Màu tím biếc gợi nhớ hình ảnh những nữ sinh xứ
Huế trong những bộ áo dài màu tím dịu dàng thước tha. Nhà thơ đã sử dụng
biện pháp nghệ thuật đảo ngữ, đưa động từ ” mọc” lên đầu câu như một cách để
nhấn mạnh vẻ đẹp tươi trẻ, đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên. Trong bức
tranh mùa xuân của TH, không chỉ có hình ảnh , mà còn có âm thanh xao xuyến,
ngân nha của con chim chiền chiện. Tiếng chim lảnh lót vang lên làm xao động cả
đất trời, làm xao xuyến cả tâm hồn thi sĩ nhạy cảm của nhà thơ. Những từ ngữ
cảm thán “ơi, hót chi” đã thể hiện rõ nét cảm xúc của nhà thơ. Mùa xuân của
thiên nhiên đã đem đến cho nhà thơ một cảm giác ngây ngất. Mùa xuân ấy không có
gì khác lạ, vẫn là một mùa xuân rất giản dị trên quê hương xứ Huế của nhà thơ.
Nhưng nhà thơ bỗng nhận ra vẻ đẹp lạ kì của mùa xuân, một vẻ đẹp mà bấy lâu nhà
thơ không để ý. Phải chăng vì đây là lần cuối cùng được ngắm nhìn mùa xuân quê
hương nên nhà thơ cảm thấy mùa xuân ấy đẹp hơn, tươi sáng hơn
Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp giản dị và nên thơ của mùa xuân,
nhà thơ bồi hồi xúc động:
“Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng:
“Giọt long lanh” là giọt mưa xuân, giọt nắng vàng hay giọt sương
sớm ? Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì có lẽ đây là giọt âm thanh của tiếng
chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế, nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim
thành một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo rất mới mẻ chỉ có thể có
được nhờ tâm hồn nhạy cảm của một thi sĩ. Như vậy, chỉ bằng ba nét vẽ: dòng
sông xanh, bông hoa tím và tiếng chim ngân vang khắp đất trời, nhà thơ đã phác
họa nên một bức tranh xuân tuyệt đẹp trên cố đô Huế.
Từ vẻ đẹp thanh khiết của mùa xuân thiên nhiên, nhà thơ liên hệ
đến mùa xuân của đất nước, mùa xuân của cách mạng:
“Mùa xuân người cầm súng
Lộc giắt đầy trên lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ”
Bốn câu thơ mang cấu trúc song hành thể hiện rõ hai nhiệm vụ của
nhân dân: chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và sản xuất làm giàu nước nhà. Hai nhiệm vụ
ấy đặt nặng lên vai của người chiến sĩ – “người cầm súng” và người nông dân –
“người ra đồng”. Nét đặc sắc của đoạn thơ là việc sáng tạo hình ảnh “lộc”.
“Lộc” là chồi non, cành biếc; “lộc” còn tượng trưng cho sự may mắn, niềm an lành
trong năm mới. Đối với người chiến sĩ, “lộc” là cành lá ngụy trang che mắt quân
thù. Đối với người nông dân, “lộc” là những mầm mạ non trải dài trên đồng ruộng
bát ngát, báo hiệu một mùa bội thu. Người chiến sĩ chiến đấu bảo vệ Tổ quốc sẽ
đem về “lộc” là sự an lành niềm vui, niềm tự hào chiến thắng cho dân tộc. Người
nông dân gieo trồng lúa trên đồng ruộng sẽ đem về “lộc” là những hạt gạo trắng
ngần, những bát cơm ngon ngọt cho đồng bào cả nước. Cả dân tộc bước vào xuân
với khí thế khẩn trương và náo nhiệt:
“Tất cả như hối hả
Tất cả như xôn xao…”
Bằng cách sử dụng từ láy “hối hả-xôn xao” cùng với điệp từ, tác
giả đã mang đến cho câu thơ một nét rộn ràng, nhộn nhịp. “Hối hả” nghĩa là vội
vả, khẩn trương. “Xôn xao” là có nhiều âm thanh trộn lẫn vào nhau, làm cho náo
động. Từ những âm thanh xôn xao và sự hối hả của con người, nhà thơ lại suy tư
về sự phát triển của đất nước qua bốn ngàn năm lịch sử:
“Đất nước bốn ngàn năm
Vất vả và gian lao
Cứ đi lên phía trước”
Chặng đường lịch sử của đất nước qua bốn ngàn năm trường tồn đã
trải qua biết bao thăng trầm, với bao nhiêu là “vất vả và gian lao”. So sánh
đất nước với vì sao sáng, nhà thơ đã thể hiện niềm tự hào đối với đất nước và
dân tộc. Sao là nguồn sáng bất diệt, là vẻ đẹp vĩnh hằng trong không gian và
thời gian. Ngôi sao sáng đã trở thành vẻ đẹp lộng lẫy trên lá cờ VIệt Nam, trở
thành biểu tượng cho vẻ đẹp ngời sáng của con người và đất nước Việt Nam. Đất
nước vẫn không ngừng phát triển, vẫn “cứ đi lên phía trước” để sánh vai cùng
các cường quốc năm châu trên thế giới. Đoạn thơ thể hiện ý chí vươn lên không
ngừng của con người và dân tộc Việt Nam.
Trong không khí tưng bừng của đất nước vào xuân, nhà thơ cảm
nhận được một mùa xuân tươi trẻ, rạo rực trỗi dậy trong tâm hồn. Đó là mùa xuân
của lòng người, mùa xuân của sức sống tươi trẻ, mùa xuân của sự cống hiến và
hòa nhập:
“Ta làm con chim hót
Ta làm một nhành hoa
Ta nhập vào hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến”
Nhịp thơ dồn dập và điệp từ “ta làm” diễn tả rõ nét khát vọng cống
hiến của nhà thơ. Nhà thơ muốn làm một con chim, muốn làm một nhành hoa thắm
trong vườn hoa xuân để dâng tiếng hót tha thiết, để tỏa hương sắc tô điểm cho
mùa xuân đất nước. “Nốt trầm” là nốt nhạc tạo nên sự lắng đọng sâu xa trong một
bản nhạc. Trong cái không khí tưng bừng của ngày hội mùa xuân, nhà thơ muốn làm
một nốt nhạc trầm để góp vào khúc ca xuân của dân tộc một chút vấn vương, xao
xuyến. Từ khát vọng hòa nhập, nhà thơ thể hiện rõ hơn khát vọng cống hiến của
mình ở những câu thơ tiếp theo:
“Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc”
“Mùa xuân nho nhỏ” là cách nói ẩn dụ đầy sáng tạo của nhà thơ.
Mỗi con người đều có thể góp một phần công sức của mình như “một mùa xuân nho
nhỏ” để tô hương thêm sắc cho quê hương đất nước. “Dâng” là một hành động cống
hiến, cho đi mà không dòi hỏi sự đền đáp. Phép đảo ngữ nhằm nhấn mạnh khát vọng
cống hiến chân thành của nhà thơ. Nhà thơ muốn góp công sức của mình trong công
cuộc xây dựng đất nước nhưng chỉ với một thái độ hết sức khiêm tốn, không khoa
trương mà chỉ “lặng lẽ”, âm thầm nhưng lại là toàn tâm toàn ý, như nhà thơ Tố
Hữu đã khẳng định:
“Lẽ nào cho vay mà không trả
Sống là cho đâu chỉ nhân riêng mình.”
Điệp từ “dù là” được điệp lại hai lần thể hiện rõ sự tự tin, bất
chấp thời gian và tuổi tác của nhà thơ. Qua khổ thơ, nhà thơ đã nhấn mạnh một ý
nghĩa hết sức sâu sắc: nhiệm vụ cống hiến xây dựng đất nước là của mọi người và
là mãi mãi. Không ai là không có nghĩa vụ xây dựng đất nước, và nghĩa vụ ấy kéo
dài cả một đời người, từ tuổi đôi mươi cho đến khi đầu đã điểm bạc theo năm
tháng. Đây là lời kêu gọi mọi người cùng chung vai gánh vác công việc xây
dựng và phát triển đất nước, để đất nước có thể vững vàng mà tiếp tục “đi lên
phía trước”.
Khổ thơ cuối là tiếng hát yêu thương nhà thơ ban tặng cho đất
nước và dân tộc, như một sự hiến dâng cuối cùng cho quê hương đất nước:
“Mùa xuân-ta xin hát
Câu Nam ai, Nam bình
Nước non ngàn dặm mình
Nước non ngàn dặm tình
Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, TH muốn hát lại hai làn
điệu dân ca quen thuộc của quê hương xứ Huế. Có lẽ trong những ngày tháng nằm
trên giường bệnh, khi bị tử thần rình rập, nhà thơ lại thấy quê hương của mình
đẹp hơn, bản sắc quê hương mình cũng đáng tự hào hơn. Đây cũng là cách để nhà
thơ thể hiện tình yêu quê hương, nguồn cội. Đoạn thơ cho ta thấy rõ nhà thơ rất
yêu mến quê hương thơ mộng của mình, có lẽ cũng từ đó mà nhà thơ có thể mở rộng
tình cảm để yêu mến đất nước, mới có thể cống hiến cả cuộc đời cho nước nhà.
Bởi lẽ, chỉ có những người biết yêu thương quê hương xóm làng thì mới có thể mở
rộng lòng mình để yêu mến đất nước dân tộc.
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được viết theo thể thơ năm tiếng, với
cấu trúc gồm bảy khổ, mỗi khổ từ bốn đến sáu câu. Những hình ảnh ẩn dụ sáng
tạo, biện pháp nhân hóa, điệp ngữ và những từ ngữ tượng hình được sử dụng thành
công đã tạo nên nét đặc sắc của bài thơ. Qua đó, ta có thể cảm nhận được cái
thi vị trong hồn thơ TH.
Tình yêu thiên nhiên, sự xúc động trước vẻ đẹp của mùa xuân
thiên nhiên, mùa xuân cách mạng và khát vọng cống hiến đã được TH gửi gắm qua
bài thơ “mùa xuân nho nhỏ”. Tuy là tác phẩm được viết không lâu trước khi nhà
thơ qua đời nhưng bài thơ vẫn để lại trong lòng bao thế hệ bạn đọc những cảm
xúc sâu lắng khó phai mờ. Và, Bài thơ vẫn sẽ tiếp tục trường tồn cùng với những
bước đi lên của đất nước, gợi nhắc cho những thế hệ trẻ một cách sống đẹp: góp
một “mùa xuân nho nhỏ” của mình vào mùa xuân lớn của dân tộc, để đất nước ta sẽ
mãi tươi đẹp như trong tiết xuân. Thế mới biết, cuộc đời của con người thì có
hạn những những giá trị tinh thần mà con người để lại cho đời sau thì có giá
trí vĩnh hằng.
Nguồn: Internet


.jpg)

.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét