Bay theo bầy chim sẻ
Phụng
Lam ơi! Mùa xuân này sẽ vắng bóng anh. Vắng anh vĩnh viễn. Gia đình, bà con,
xóm giếng và bạn văn nghệ của anh sẽ không còn được gặp anh nữa rồi. Tai nạn
như một tia chớp mang anh theo chân bầy chim sẻ [1] bay
về một phương trời vô định. Ở đó những vần thơ của anh hóa thành mây trắng
giăng mắc khắp đồi cao, lũng sâu và hồi báo trong lòng mọi người những dư vị ngọt
ngào, xen lẫn sự đắng chát của một kiếp nhân sinh.
Lúc
11h47 phút trưa 04/02/2013 một cuộc điện thoại đột nhiên vang lên từ số máy của
anh với một giọng nói thoảng thốt, vỡ òa trong tiếng khóc và tiếng nấc: “Chú gọi
nhỡ cho ba con phải không? Ba con bị tai nạn mất vừa chuyển nhà xác”. Đang
dự tất niên, miệng tôi đắng chát, giọng tôi nghẹn ngào. Làm sao có thể tin được
từ những lời nói đó phải không?
Vội
gọi cho nhà thơ Bùi Xuân, người mà tôi nghĩ là anh thân nhất trong số anh em
văn nghệ Đà Nẵng. Nhà thơ Bùi Xuân nghẹn ngào với thông tin này. Ngay sau đó
tôi lần lượt gọi cho các anh em văn nghệ khác: Hoàng Thanh Thụy, Nguyễn Nho
Khiêm, Lê Anh Dũng, Nguyễn Nhã Tiên, Nguyễn Ngọc Hạnh, Nguyễn Kim Huy, Nguyễn
Thị Anh Đào, Võ Thành Vọng, Thanh Tùng… và nhắn tin cho nhiều anh chị em khác nữa.
Ai cũng bàng hoàng và tiếc thương anh quá chừng, anh Phụng Lam ơi! Khi gọi cho
nhà thơ Trương Đình Đăng, anh ấy bảo: “Trời! Phụng Lam mới vừa sang nhà, mang
giúp tờ báo Công An Đà Nẵng và nhuận bút cho gia đình Phan Minh Mẫn”. Chừng 30
phút sau, nhà thơ Bùi Xuân gọi lại. Anh với anh Hoàng Thanh Thụy đang đợi cùng
gia đình đưa anh Phụng Lam về nhà…
Khi
nhà thơ, nhà báo Nguyễn Đức Nam nhận được tin nhắn về anh, cũng không giấu nỗi
nghẹn ngào: “Trời! Sao thế? Bị ở đâu?...”. Rồi Nam điện thoại lại cho tôi để
nói lời thương tiếc anh. Nam cũng là đồng hương Đại Lộc của anh và là bạn văn
nghệ của nhau. Với tất cả chúng tôi, bây giờ cái tên Phụng Lam đột nhiên anh trở
thành kỷ niệm.
Phụng
Lam chỉ là bút danh. Anh tên thật là Nguyễn Tấn Sinh, sinh năm 1938, tại làng
Lam Phụng, xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Như vậy, bút danh của
anh được đảo ngược từ tên làng quê sinh ra anh. Không biết đó có phải là lý do
khiến cho thơ anh thường nhắc đến “làng”, nghĩa là nhắc đến “quê”. Trong bài viết
về tập thơ Mùa Gió Ngược (Nxb Văn Học - 2011), nhà thơ Bùi Xuân đã từng nhận
xét: “Tôi nghĩ, nhiều người làm thơ về làng quê, song đưa ngôn ngữ làng
vào thơ tự nhiên như Phụng Lam thì không hẳn ai cũng làm được. Phụng
Lam giàu có vốn từ ngữ về làng quê. Anh là người thuộc tiếng làng,
giỏi nói cách quê, trong khi nhiều người trong chúng ta lại vô tình để
tiếng quê rơi vãi…”
Đúng
là thơ Phụng Lam hầu hết chọn chủ đề “quê” để viết, cho dù anh đã rời quê ra phố
nhiều năm và nhọc nhằn trong kiếp sống phố phường. Lâu lâu không gặp, anh gọi mời
tôi ngồi đâu đó uống cà phê, vì anh không… lai rai được như những anh em văn
nghệ khác. Tính anh hiền hòa, ít nói, nụ cười hiền từ. Do vậy những lần gặp
nhau thường là mọi người nói nhiều hơn anh nói. Thỉnh thoảng anh móc túi ra
“khoe” một vài bài thơ anh vừa mới viết. Trên những bài thơ đó anh còn đang sửa
chữa. Tôi biết anh là người lao động cẩn trọng, nhọc nhằn với câu chữ. Có một lần
anh “khoe” bài thơ mới viết mang tựa đề “Rượu quê”. Tôi thành thật khen anh
cách chọn chữ. Mọi người đều thích chữ “quê” mà anh đặt sau chữ “rượu”, để thành
hai chữ quen thân, mộc mạc và gần gũi là “Rượu quê”. Đây là một từ đắc ý của
anh. Nhiều người thích bài thơ “Rượu quê” này lắm:
“Rượu quê"
Dầm ngọn nắng quê
rạ rơm, cỏ dại bờ đê, trái bần
khúc ve rơi ngửa nong tằm
ủ men chờ đợi mùng năm trưa làng
Dầm ngọn nắng quê
rạ rơm, cỏ dại bờ đê, trái bần
khúc ve rơi ngửa nong tằm
ủ men chờ đợi mùng năm trưa làng
Rượu quê
dầm sắc thu vàng
mũi kim mẹ vá nhọc nhằn áo cơm
tiếng chim bịp đỏ hoàng hôn
giọt mưa ngâu thấm nguồn cơn thu vàng
dầm sắc thu vàng
mũi kim mẹ vá nhọc nhằn áo cơm
tiếng chim bịp đỏ hoàng hôn
giọt mưa ngâu thấm nguồn cơn thu vàng
Rượu quê
dầm rét ngọn bàng
ánh trăng run tiết đại hàn đêm đông
giấc mơ em gái mượn chồng
chiếu chăn màu lá diêu bông mỏi mòn
dầm rét ngọn bàng
ánh trăng run tiết đại hàn đêm đông
giấc mơ em gái mượn chồng
chiếu chăn màu lá diêu bông mỏi mòn
Nụ hôn cởi yếm cành non
đất trời vạn vật mở lòng đón xuân
bỗng thèm hương vị men dầm
thả trôi mộng tưởng chén trần rượu quê.”
đất trời vạn vật mở lòng đón xuân
bỗng thèm hương vị men dầm
thả trôi mộng tưởng chén trần rượu quê.”
Trong
nỗi buồn khó tả vào một ngày gần tết, sau hôm Ông Táo đã về trời, tôi ngồi uống
chén “Rượu quê” của anh một mình. Anh đong rượu cho tôi và cho mọi người, nhưng
anh thì lặng lẽ và chợt vút bay theo bầy chim sẻ, thiên di ra khỏi
cuộc sống đời thường. Tôi chỉ biết gởi theo anh một chút tình tôi qua những dòng chữ viết vội này mà thôi. Anh hãy mỉm cười, vì chúng tôi sẽ không bao giờ
quên anh với những gì mà anh đã tận hiến cho cuộc đời này.
Nhà thơ PHỤNG LAM
Tên thật: Nguyễn Tấn Sinh
Sinh năm 1938
Quê quán: Lam Phụng, Đại Đồng, Đại Lộc, Quảng Nam
Trú quán: Số 27/60 đường Lê Độ, TP Đà Nẵng
Hội viên Hội Nhà văn TP Đà Nẵng
Tác phẩm đã xuất bản:
- Khúc lưu vong bầy chim sẻ
(Thơ - Nxb Đà Nẵng, 2006)
(Thơ - Nxb Đà Nẵng, 2006)
- Mùa Gió Ngược (Thơ, Nxb Văn Học - 2011)
MAI HỮU PHƯỚC
Theo http://www.songtho.net/
Theo http://www.songtho.net/





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét