"Biển khơi kia trùng trùng nhưng có hạn
Đại dương kia mênh mông nhưng có bờ
Còn tâm ta trùm khắp cả hư vô..."
(Mặc Giang - Dòng sông nhân ái)
Đã bao mùa xuân trôi qua, tôi mãi say mê theo
sắc màu của đất trời chưa lần thức tỉnh. Trời xanh, gió nhẹ, nắng trong.
Mai trải cánh vàng liễu buông tơ lụa. Tôi cứ tưởng rằng những cảnh ấy có thể
làm cho con người vơi bớt khổ đau và có thể lánh mình trong trời nước
cỏ cây để dứt bỏ các nỗi buồn vui trên trần thế. Tôi dấn thân
vào dòng thác lũ theo sự biến dịch của dòng đời. Tôi mơ mộng cái hạnh
phúc được cấu trúc bằng một tư duy hướng ngoại truy tầm,
trong sự đối đãi giữa được mất khen chê, cảm giác an vui chợt
đến chợt đi đổi thay trong từng sát na sinh diệt. Thế rồi một hôm bước
chân tôi rệu rã, tôi thấy mình như bị treo giữa đỉnh núi ngút ngàn và hố sâu thăm
thẳm hoảng hốt giữa hư không. Trường đời đầy dẫy cơn gió lốc thịnh
nộ từ muôn kiếp. Như một thói quen nghiệp dĩ, tôi tìm đến thơ
văn hòa mình trong không gian nhuốm màu sắc tư tưởng triết lý qua
sự lịch trải của đời người cùng Minh Đức Triều Tâm Ảnh:
"Đãy sách cũ còn một già tư lự
Ngán ngẩm cười những chuyện cháng gì đâu
Sợi tóc bạc còn thương trời gió dữ
Mai mốt kia rụng xuống những chân cầu"
Rồi, có lúc tôi cùng Thạch Văn Thâu bước qua cát bụi hồng
trần với những ước mơ có thể dịu dàng, có thể đau nhức trước tuyệt
đối vô biên mà muôn đời chỉ là nỗ lực bất khả.
"Đáy bể lặng thầm không ánh nắng
Khát khao thấy được sắc mây trời
Thì xin hạt cát làm tâm ngọc
Đau đớn vo tròn một kiếp trai".
Nhưng rồi, tôi không thể không đắm mình trong tư
tưởng triết lý nhân sinh sâu sắc cùng thi sĩ Mặc Giang. Bởi tôi nghe
từ trong thơ ông những giọng nói thân thương, những lời chia sẻ rất thật,
rất ngọt ngào rỉ rả bên tai tôi rồi thấm dần vào buồng tim nhỏ. Từng con chữ
thân quen như những chiếc lá nhảy múa, muôn hồng nghìn tía trút xuống lan tràn
ngô nghê trên giấy như cơn mưa rào phả vào lòng sa mạc. Để cho người cùng người
bắt nhịp yêu thương và nghe cùng nhịp thở.
"Tay trong tay, ta nghe lòng xao xuyến
Tình trong tình, ta nối vạn tình thương
Tim trong tim, ta nghe vạn yêu thương
Tôi thầm tri ân sự hiến dâng lặng lẽ tuyệt
vời như những vần thơ mà tình cờ tôi gặp. Thế là... gió đã tình
cờ làm bay phấn hoa, đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi
ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc.
Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa... và
bay tới đâu? Nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? Nào ai hay! Nhưng dòng chảy đó, chắc
chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng...
Vũ trụ vô tận, không gian vô cùng, thời
gian không hạn lượng. Sự khai mở và tiếp xúc với nội tâm là sự
nghiệp muôn đời không ngừng nghỉ. Sự trôi chảy miên viễn của vũ
trụ không điểm khởi đầu, chẳng nét chung cuộc. Diệt sanh, sanh
diệt đắp đổi nhau vận khởi, chân trời luôn đổi mới, hạnh phúc ngày
một khai quang.
Đến với thơ ông, chúng ta sẽ nhận ra hướng
đi và lối sống đích thực của cuộc đời. Nó hiện hữu minh
bạch giữa cuộc sống sinh diệt, trong nguyên tắc tương sinh tương quan duyên
khởi. Sự đau khổ cùng cực hay sự êm dịu nồng cháy của trái tim biết
thương biết cảm, ôm ấp bao nỗi đắm say mơ mộng của kiếp người đều
biểu hiện từ chính hành vi tâm niệm và ngôn ngữ của
chính tự thân ta, dù qua bất kỳ sát na nào của thời gian vật
lý hay tâm lý.
"Ngã nhơn, ngã tướng, sinh vô ngã
Vô nhơn, vô tướng diệt vô sinh".
(Hoa Chơn Thường)
Thơ ông còn giúp ta trở về với sát na đầu
của nhận thức để đón nhận hương vị ngọt ngào, hương thơm giải
thoát khi:
"Lửa vô mình cùng dập tắt tơ mành
Thì nhân thế sẽ hòa bình miên viễn".
Rong chơi trong thơ Mặc Giang, ta chợt thức tỉnh hư
tâm, nhận ra được bản chất của cuộc đời là gì. Và
cánh cửa nguồn tâm luôn mở rộng, nó luôn đợi chờ đón nhận người
con nhiều năm thất lạc quay về. Ông đã vẽ cánh hoa vô thường bất
biến trong dòng chuyển hóa giúp ta ý thức được rằng cuộc
đời như hoa đốm giữ hư không "như ánh chớp, tia
pha, bọt bèo, bào ảnh" có gì đáng phải nắm giữ để rồi một hôm cùng thi sĩ:
"Ta nghe tiếng diễm hằng
Ngân pháp âm bất tuyệt
Ta nghe vô sinh, vô diệt
Ca vang tiếng hát Tỳ Lô".
Thơ Mặc Giang hiện hữu giữa cuộc đời như
làn gió mát thổi qua những buổi trưa hè oi bức, làm dịu lại những chặng đường tử
sinh với luồng gió nghiệp thổi tung cát bụi. Thơ ông là hơi
thở, là trái tim thấm sâu vào lòng người như dòng suối ngọt ngào chảy êm dịu
qua đồng ruộng, vườn tược của quê hương làm cho nơi ấy cùng đồng nội, đất mẹ
thơm phức mùi nhân ái, nở nụ thương yêu.
"Người người ươm mơ hy vọng
Thương yêu thân thiện hòa vang".
Và đến bây giờ, tôi mới nhận ra Mặc Giang là
trăng, ánh trăng của ông đang chiếu xuống cõi nhân gian thống khổ này.
Nơi ấy, những vần thơ linh diệu đã băng qua thời gian đến với con
người. Những cành hoa đạo đã làm rung động cõi thơ ông. Một
làn hương phảng phất giữa cõi đời gió bụi gợi lên loài hoa bất tử giữa
chốn phong trần.
"Ta gác bụi chận nguồn cơn của ý
Để cùng trăng thưởng thức nét diễm huyền
Để vẽ nên bức ảnh đẹp thần tiên
Mà lâu nay ta chưa từng để ý".
Và, có những đêm nơi phương xa, người đã sống trọn với
trăng ngà để viết lên những vần thơ đạo hạnh, như là người bạn tri âm, tri
kỷ của thế nhân, là vầng trăng treo lơ lửng giữa trời đã rải xuống
cõi phiêu bồng đang ngái ngủ từng chút ấm êm ru giấc điệp mơ màng.
"Mảnh trăng treo đêm từng đêm nhắn gửi
Từ trên ngàn soi rọi xuống trần gian
Sống an lành một cõi sống mênh mang
Trang trải khắp mọi vành đai thiên thể".
Vào cõi thơ Mặc Giang một thoáng chơi, ta càng say
đắm, trí tuệ và đạo đức con người càng tăng trưởng, cảm
nhận được niềm vui vô tận. Sự hiểu biết và đạo đức trở
thành nguồn dinh dưỡng nuôi sống và làm lớn mạnh tinh thần trong
ta. Vì mấy ai nghĩ về ngọn cỏ, mọc vô tình trên lối ta đi? Với ông, tất cả hữu
tình hay vô tình đều có hồn, có tình thương vạn hữu. Như làng
quê yêu dấu, cùng đồng vàng xanh bóng mạ non, như mái nhà tranh đượm tình
quê dân dã. Tác giả yêu quê hương da diết, hạ bút hồn cất cánh thơ:
"Đây rồi làng quê yêu dấu
Đồng vàng xanh bóng mạ non
Bếp hồng nhà tranh sưởi ấm
Đan tay nương níu vuông tròn".
Và, có những chiều ta lang thang trên phố, dàn ghế mây
rải xuống một góc trời, bình trà ấm nồng thêm đậm nghĩa tình, những đóa sen hé
nhụy bên hồ từ sáng ngạt ngào hương, ai còn bận rũ những cánh hoa lan tím võng
đong đưa trên áo. Ta mặc nhiên thưởng thức những áng thơ trác
tuyệt của thi sĩ, lộng trong nắng gió phong thái hào sảng muôn đời của thơ
nhạc dìu dặt mênh mang chở hồn thơ Mặc Giang. Cùng thưởng thức tâm hồn thư
thái, nhẹ nhõm, bao trở trăn, phiền não tan biến vào hư vô như
cháy hết mình thì hoa phượng nhẹ nhàng rơi và "thôi hết rồi những niềm đau
tan vỡ."
Đi vào thế giới thơ ông, ta thấy hiện
lên hình ảnh dãy Trường Sơn sừng sững bóng dáng từ bi của
ngàn mắt, ngàn tay ta lắng nghe và yêu thương muôn người, muôn loài.
Thơ Mặc Giang là hoa, hoa nở giữa rừng hoang, tự nhiên mà rất tuyệt.
Mặc Giang ơi! trên thềm rêu,tình cờ thấy bông hoa dại nở, ta còn
dừng lại ngắm nhìn cám ơn hoa đã thầm lặng nở vì đời. Huống chi trước
kho tàng thơ ca vô tận, thi sĩ đã hiến dâng và chia sẻ với ta từng tơ rung
của phím đời chất ngất yêu thương:
Mảnh hình cong đất nước của tôi ơi
Từ thị thành cho đến những vùng hẻo lánh
xa xôi
Tôi luôn để ý những gì xảy ra từ Nam tới Bắc."
Những vần thơ như những hạt ngọc vô giá, bát
ngát từ bi tâm, giác ngộ tâm, hoan hỷ tâm, Bồ Đề tâm, sám
nguyện tâm, bất thối tâm và tri ân tâm...
Dù tha phương nhưng ông luôn lắng nghe từng hơi thở của
tiếng côn trùng rả rích trong đêm khuya, tiếng lã chã của chiếc lá
vàng khẽ rơi rụng trước hiên nhà, nghe từng tiếng thì thầm khua sỏi
đá, từng bước đi trong nhịp đập của trái tim thổn thức dâng trào. Dù
nắng, dù mưa, dù trong, dù đục, dù giông bão hay lũ lụt, hạn hán, thiên
tai ông đều theo dõi những người con trên đất mẹ, quan tâm chia
sẻ cùng đồng bào dân tộc qua những vần thơ mang nặng nghĩa tình với một
tâm trạng dạt dào xúc cảm, cháy bỏng, đứng ngồi không yên. Trong đêm
khuya, thi sĩ lặng lẽ bùi ngùi cặm cụi viết những vần thơ kêu gọi
sự nhường cơm xé áo, thắt chặt tình thương của tất cả anh em một nhà
trong dòng máu và nước mắt cùng mặn:
"Năm trước năm sau lũ lụt xoay vần
Đau xót vô ngần xin cứu người ơi
Ba miền đất nước quê tôi
Tang thương đổ nát đứng ngồi sao yên."
Làm sao ta nhìn hết được cuộc sống con người trong toàn
thể pháp giới này. Vậy mà qua những vần thơ đượm chất trữ
tình của Mặc Giang, ta thấy được cả chiều sâu và chiều cao; chiều sâu của tâm
hồn con người và chiều cao của cuộc sống. Mặc Giang đã thể hiện ngữ
ảnh của những thanh điệu, chín nhất, tròn nhất, viên mãn nhất trong
tiếng thơ của mình. Nó rất thực, không cần phải bóng bẩy trau
chuốt nhưng đậm đà bản sắc dân tộc, ấm áp nghĩa tình và bâng
khuâng một nỗi niềm khó tả. Đó là điều đọng lại sâu nhất trong lòng ta.
Hòa vào dòng suối ngọt ngào trong thơ ông, nào anh, nào
chị, nào tôi, không còn lạnh lùng quay lưng trước muôn ngàn nỗi đau của thế
cuộc với những mảnh đời cơ cực mà nhà thơ từng hóa thân, để nhịp tim
ta luôn bắt nhịp rung cảm, tiếng lòng thổn thức, ta chợt dừng lại, lắng
tai nghe thì thầm khua "sỏi đá gọi bên đường", để tay trong
tay cùng nhau vang đồi cao gió hát những điệp khúc vấn vương, lan qua từng
khoảng lòng, sông sâu biển rộng, núi non ngút ngàn, đâu đâu cũng tràn
ngập tình thương. Mặc Giang đã viết những lời thơ mặn mà, ý vị,
phá vỡ ngăn cách vì tình thương bao la không hạn lượng:
"Ca vang đồi thế kỷ
Vượt ranh giới biên cương
Nở bằng hoa thiên ý
Tỏa thơm ngát muôn phương".
Tắm trong dòng chảy của thơ ông, niềm an vui lại trở
về trong ta, đất trời hòa ca, gió reo vui trổi khúc nhạc mừng xuân, mai nở
vàng tươi, bông trái đầy khắp. Hoa thơm ngào ngạt nắng tươi hồng.
Tình thơ thắm đượm hồn dân tộc. Lối về, làm đẹp tỏa núi sông...
Mặc Giang đã tặng cho đời những áng thơ bất hủ vượt thời
gian với số lượng tác phẩm không đong đếm được, cả một rừng thơ bạt
ngàn mênh mông biển tâm, tuyệt đẹp như sương mai, như ánh
nắng long lanh giữa ngàn cây nội cỏ.
"Đọc thơ ông lòng tôi sao thấy lạ
Có quen đâu mà cứ ngỡ từ lâu
Ai khiến cho tôi bắt một nhịp cầu
Lòng vương vấn bên những dòng thơ cảm".
Thơ Mặc Giang đã giúp ta nhìn ngắm sự trôi chảy tụ
tan, sinh diệt của vạn hữu với cái nhìn tỉnh táo trạm
nhiên và an định, đưa ta trở về tao ngộ cùng quê hương, với
miền đất an bình muôn thuở. Thơ ông dường như còn để lại cho ta một khoảng
trống, một khoảng lặng khơi gợi một thế giới tâm linh mà ở
đó thấp thoáng ánh sáng của từ bi lung linh ngọt ngào qua từng
con chữ. Và biết đâu từ trong sâu thẳm tâm linh, ông đã gửi gắm tiếng
gọi thống thiết muôn đời của pháp bất sanh, bất diệt. Từng câu chữ
vắng bặt bản ngã và ngay ý thơ cũng trôi chảy vô ngã tính.
Nó giúp ta học được cái dung dị khiêm tốn giữa thế gian kiêu
ngạo và phô trương bản ngã.
"Mỗi hỷ lạc là đốt rừng phiền nộ
... Mỗi từ tâm là lên đường cứu khổ
Mỗi thong dong là về bến thanh lương".
Với thế gian vong thân tha hóa, vật thể hóa,
phức rối, đa ngôn đa sự, khê nồng, ngọt ngào sáo rỗng thì nhân cách
thơ của Mặc Giang càng cao quý hơn. Thơ ông là trúc, là tùng ... cắm rễ sâu nơi
sỏi đá mà lá vẫn xanh tươi bốn mùa. Thơ đang bay trong chân trời tuyệt lộ, tuyệt
lộ ngay chính chỗ đang bay, tuyệt lộ trên đôi cánh và tuyệt
lộ cả cõi về.
Mặc Giang ơi! trên lộ trình bao nhiêu là thao thức trăn
trở, cuộc tao phùng kỳ ngộ vô song, dù sẽ xa hút và bập bềnh trong khói
sương mộng huyễn, nhưng chỉ một lần thôi, một lần gặp
gỡ cũng đủ cho ta kịp nắm bắt tình thơ để trở về...
Thế Hải





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét