Tạo
hóa sinh ra người Nam và người Nữ để yêu nhau. Tình yêu sẽ đồng hành với con
người trong suốt cuộc đời, dẫu qua thời gian nó lớn lên và biến đổi. Từ cái háo
hức, nồng nàn thuở ban đầu tới sự đằm thắm, sâu nặng, dần dần hai người đã
thành tính thành nết của nhau, tình yêu vẫn vậy, chẳng cũ đi bao giờ. Hoa theo
mùa và tình yêu theo tuổi...
Ai
từng đi qua cái trẻ trung của tình yêu đôi lứa cũng không khỏi ngỡ ngàng trước
vị ngọt ngào, ấm áp của tình yêu lúc tuổi già đứng bóng, khi yêu thương đã hóa
thành tình nghĩa.
Nguyễn
Duy mang cái tâm thế ấy khi ông viết "Dịu và nhẹ" - một bài thơ nghe
như tiếng tâm tình gửi tới người tóc đã muối tiêu.
Nhàm
tai nghe rối tiếng ầm
dọn tai
ta lắng tiếng ầm thế gian
Mùa
xuân trở lại dịu dàng
Hoa khe
khẽ hé nhẹ nhàng hương bay
nhẹ
nhàng lộc cựa nách cây
dịu
dàng vương dải tím mây ngang chiều
Nhẹ
nhàng tiếng bóng xiêu xiêu
em ngồi
chải tóc muối tiêu dịu dàng
má hồng
về xứ hồng hoang
tóc rơi
mỗi sợi mỗi ngàn lau rơi
Dịu
dàng vang tiếng mắt cười
bỏ qua
sấm chớp một thời xa xăm
bỏ qua
nợ tháng nợ năm
Chợt
nghe giọt nước mắt lăn nhẹ nhàng
Câu thơ
đầu như một lời tự sự - làm lối mở để đi vào một thế giới dịu và nhẹ mà nhà thơ
đã "lắng" được trong "tiếng thầm thế gian". Câu thơ tiếp mở
ra một không gian mà thời gian đã tự nhiên chảy trôi vào trong đó: "Mùa
xuân trở lại dịu dàng". Thiên nhiên vẫn tuần hoàn, không phải một mùa xuân
đầu tiên nhưng đây là cái khoảnh khắc xuân đọng lại để nghe tiếng sự sống tí
tách đâm chồi:
Hoa khe
khẽ hé nhẹ nhàng hương bay
nhẹ
nhàng lộc cựa nách cây
Ba dòng
thơ cắt ra từ một câu thơ, lại cứ quấn quýt vào nhau bởi cái lối lặp từ tràn từ
dòng trên xuống dòng dưới "nhẹ nhàng hương bay", "nhẹ nhàng lộc
cựa". Sự trở lại, cái bắt đầu của một mùa xuân nhu nhú trong những hương
và lộc... Sức sống như lây lan, như truyền dẫn, như tỏa vào không gian. Nếu
theo cái logic ấy, mạch thơ ấy, thì bỗng dưng, dòng thơ thứ ba như bất ngờ, bởi
tự nhiên nó ngưng đọng:
Dịu
dàng vương dải tím mây ngang chiều
"Vương"
chứ không phải là đang trôi. "Tím mây" chứ không phải là mây tím. Câu
thơ tám chữ đang xuôi trong âm điệu thanh bằng bất chợt vút cao lên giữa dòng
bởi hai thanh trắc và lối đảo từ độc đáo. Cao độ và sức hút của câu thơ xoáy
vào một màu tím - như là một nét đậm vẽ ngang qua nền trời. Đoạn thơ trở nên
giàu giá trị tạo hình và rất đường nét. Cái dải mây ngang chiều ấy tựa như là
khung, là viền của bức tranh mùa xuân tràn đầy hương sắc, nổi bật giữa thiên
nhiên.
Nhưng
mà cái dáng điệu lững thững, ngưng nghỉ của dải mây màu tím ấy nghe ra như dáng
hình tâm trạng, hay một chút vẩn lên trong tâm hồn thi nhân. Thật khó mà cắt
nghĩa cho rạch ròi. Song, có lẽ đó là một sự chuyển giao, cái động đã nhường
chỗ cho cái tĩnh. Sự rạo rực đã lắng lại trước những gì thâm trầm, thực sự dịu
và rất nhẹ.
Nhẹ
nhàng tiếng bóng xiêu xiêu
em ngồi
chải tóc muối tiêu dịu dàng
má hồng
về xứ hồng hoang
tóc rơi
mỗi sợi mỗi ngàn lau rơi
Nguyễn
Duy thường dùng lục bát. Thơ mà đã lục bát thường không thoát ra ngoài cái
giọng ân tình, ân nghĩa, yêu thương. Lục bát là cảm xúc nén vào trong câu lục
để rồi tãi ra trong câu bát - nhẹ nhàng như nhịp thở. Thơ không đua chen được
với văn xuôi ở sự giàu có các chi tiết, song một khi chi tiết đã đi vào thơ thì
đó là những gì đã được chọn lọc nghiệt ngã nhất. "Tiếng bóng xiêu
xiêu", "tóc muối tiêu" và "má hồng".
Dân
gian sâu sắc và ý nhị vô cùng khi hài hước trong ca dao:
Đàn ông
nông nổi giếng khơi
Thơ yêu
chồng và thương chồng nhiều; thơ yêu vợ và thương vợ chỉ thảng hoặc như cầu
vồng sau mưa. Âu đấy cũng là cái sự mau nước mắt của đàn bà và cái quý giá của
nước mắt đàn ông. Đành là thơ yêu chồng hay như thơ Xuân Quỳnh... thơ yêu vợ
cũng nồng nàn và xúc động như thơ Tú Xương... và đến bây giờ là Nguyễn Duy.
Trong thơ Nguyễn Duy còn ẩn chứa một nụ cười hóm hỉnh, đáng yêu.
Bài thơ
"Vợ ốm", nhà thơ viết:
Thông
thường thượng giới rong chơi
Trần
gian choang choác sự đời tùy em...
Cha con
chúa chổm loanh quanh
Anh như
nguyên thủ tanh bành quốc gia
Việc
thiên, việc địa, việc nhà
Một
mình anh vãi cả ba linh hồn
Trở lại
với buổi chiều mùa xuân, có người chồng ngồi ngắm vợ yêu chải tóc. Còn gì dịu
dàng cho bằng hình ảnh người phụ nữ ngồi chải mái tóc dài. Nguyễn Duy đã
"lạ hóa" cái cảm nhận dân gian quen thuộc ấy bằng một mái tóc muối
tiêu. Suy cho cùng, cái lạ, cái xúc động không phải ở bản thân người phụ nữ mà ở
trong cái nhìn của người đàn ông. Tóc xanh là tài sản độc quyền của một thời
tuổi trẻ song mái tóc hai màu mới chứng tỏ được lòng thủy chung và tình yêu bền
bỉ. Có một dòng chảy lạnh lùng của thời gian trong câu thơ vắt làm 4 dòng ấy.
Thời gian đi qua màu hồng đôi má, đổ vào bóng dáng xiêu xiêu và nhuộm màu mái
tóc. Mọi thứ đều biến đổi trong thời gian song có một thứ tình cảm vẫn nguyên
sơ như những ngày xưa cũ, chỉ có điều giờ trở nên đằm thắm hơn, trong yêu
thương có nỗi xót xa, cảm thông và chia sẻ:
Tóc rơi
mỗi sợi mỗi ngàn lau rơi
Ý thơ
tuôn ra theo điểm nhìn của cái tôi trữ tình. Cái nhìn không giấu nổi nỗi bất
lực trước thời gian. Sự bất lực là có thực song niềm đau xót cũng rất đỗi chân
thành. Yêu lắm và sẻ chia nhiều lắm thì nhà thơ mới có nhiều cung bậc tình cảm
chất chứa đến như thế khi nhìn thấy bóng người vợ yêu phía bên kia dốc của cuộc
đời. Vẫn còn đắm say với vẻ dịu dàng; vẫn đầy hóm hỉnh, nghịch ngợm với má hồng
ký ức và đầy xót xa trước mỗi sợi tóc rơi. Tấm lòng của một người đàn ông bao
dung và độ lượng; trìu mến và thủy chung.
Thơ là
"từ ngữ được tự do phô ra toàn bộ ruột gan, toàn bộ ý nghĩ và ám thị, như
một trái cây chín muồi hoặc như một tên lửa nổ tung giữa bầu trời. Nhà thơ giải
thoát cho chất liệu của mình" (Octavio Paz). Có phải vì thế mà thơ nói
được nhiều hơn cái ẩn chứa trong lời?
Dịu
dàng vang tiếng mắt cười
bỏ qua
sấm chớp một thời xa xăm
bỏ qua
nợ tháng nợ năm
Dòng
thời gian vẫn là sự ngoái lại quá khứ từ điểm nhìn hiện tại song dấu ấn thời
gian đã nhạt dần sự khắc nghiệt của nó. Nguyễn Duy là người sáng tạo mạnh mẽ
trong cấu trúc câu thơ lục bát. Mỗi câu thơ tách ra làm một đoạn, như là một
quãng ngắt. Nó là những nhịp gấp gáp được nối liền bằng những khoảng lặng.
Ngưng nghỉ để lắng vào trong cái nhẹ của đất trời và cái dịu của lòng người.
Bài thơ
lặp lại 4 lần từ "nhẹ nhàng" và 4 lần từ "dịu dàng". Xét về
từ nguyên, "nhẹ nhàng" và "dịu dàng" đều diễn tả sự mềm
mại, uyển chuyển. Song đi vào từng sắc thái, "dịu dàng" thiên về hình
khối và tĩnh; "nhẹ nhàng" nghiêng về thanh âm và động. Có những câu
thơ, nhà thơ chọn từ không thể thay thế như: "nhẹ nhàng lộc cựa nách
cây" và "em ngồi chải tóc muối tiêu dịu dàng".
Nhưng
cái hay của thơ không giới hạn ở sự chính xác. Có những sai lạc vẫn là thơ. Tại
sao lại là "nhẹ nhàng tiếng bóng xiêu xiêu" và "dịu dàng vang
tiếng mắt cười". "Bóng" là hình, "bóng xiêu xiêu" lại
càng tượng hình. Nhưng "nhẹ nhàng tiếng bóng" thì rõ là âm thanh. Mắt
có cười song không có mắt cười thành tiếng để nghe thấy "dịu dàng".
Toàn bộ bí ẩn được giải mã bằng nghệ thuật lồng ghép hình và thanh vào trong
câu thơ tạo nên sức gợi cảm sâu xa của hình ảnh.
"Bóng
xiêu xiêu" là bóng gầy, bóng héo hon thì âu tiếng bóng cũng khẽ khàng và
nhẹ nhàng. Hình ảnh bỗng mang theo âm thanh.
Đôi mắt
biết cười trước chiều dài tháng năm đầy thử thách, sấm chớp gian lao thì ánh
mắt ấy vọng về những âm thanh dịu dàng và yêu thương lắm. Đấy là tiếng được cảm
nhận qua sự nhìn của thi nhân.
Nhà thơ
Nguyễn Quang Thiều có những hình ảnh rất sáng tạo trong bài thơ "Về những
trái cây đang chín..." rằng:
Tôi đi
qua những cành, tôi đi qua những lá
Ký ức
đôi khi mắc lại cô đơn như một trái còi
Những
kỷ niệm buồn thực như một thứ quả lạc giữa mùa trái chín, dai dẳng mà không
rụng, vướng vào cành, vào lá, vướng vào cả mùa sau. Ký ức trong bài thơ
"Dịu và nhẹ" được cởi bỏ một cách nhẹ nhàng hơn:
Bỏ qua
sấm chớp một thời xa xăm
bỏ qua
nợ tháng nợ năm
Chợt
nghe giọt nước mắt lăn nhẹ nhàng
Giọt
nước mắt đã lăn qua "một thời sấm chớp", qua "nợ tháng nợ
năm" bao giờ cũng trĩu nặng. Nhưng có lẽ nó được thấu suốt bởi tấm lòng
bao dung, vị tha của người phụ nữ và sự vỗ về đầy yêu thương của người đàn ông
nên mới nhẹ nhàng đến vậy. R. Tagore đã có những câu thơ đầy triết lý về niềm
vui và nỗi đau:
Niềm
vui mỏng mảnh như hạt sương
Nó chết
ngay trong lúc nó cười
Nhưng
sầu muộn thì vững vàng bền bỉ
Hãy để
cho tình yêu sầu muộn
Bừng
lên trong đôi mắt của em
Chỉ có
sự trải nghiệm mới thấu hiểu "giọt nước mắt lăn nhẹ nhàng" là giọt
buồn hay vui. Có lẽ đó là hạnh phúc có ngấm vào cay đắng, có niềm vui xuyên qua
nỗi buồn, có tình nghĩa đã khởi nguồn từ tình yêu. Dẫu có thế nào đi nữa thì đó
vẫn là giọt nước mắt thanh lọc tâm hồn, đem đến tình yêu nhân ái, bao dung.
Đọc lại
câu thơ đầu trong sự liên kết với câu thơ cuối
Nhàm
tai nghe rối tiếng ầm
dọn tai
ta lắng tiếng thầm thế gian
Và:
Chợt
nghe giọt nước mắt lăn nhẹ nhàng
người
ta sẽ thấy bài thơ là cả một quá trình thức nhận. Từ cái tâm thế chủ động
"dọn tai ta lắng tiếng thầm thế gian", qua sự sững sờ trước "tóc
rơi mỗi sợi mỗi ngàn lau rơi", cho đến sự sẻ chia ấm áp đến ngỡ ngàng
trước tiếng "nước mắt lăn", cấu trúc bài thơ đưa đến những cảm nhận
sâu sắc, triết lý về những gì quý giá, vĩnh hằng trong cuộc sống. Trong cái ồ
ạt của cuộc sống hiện đại, nếu không biết lắng nghe, người ta dễ vô tình đánh
rơi những âm thanh "dịu và nhẹ" nhưng rất đỗi mến thương với con
người. Đó là thơ của một người gửi cho một người nhưng cũng là thơ cho cả một
thế hệ, cho cả tương lai của những tình yêu vừa chớm nở.
"Dịu
và nhẹ" như là một âm thanh - lạc vào giữa những ồn ào, gấp gáp nhưng sẽ
còn đọng lại rất đằm và rất sâu trong những tâm hồn biết đón nhận và nâng niu.
Thảo Nhi





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét