Em đứng lặng nhìn chiếc lá rơi
Lá rơi lác đác bốn phương trời
Có phải lá rơi vì trận gió
Hay lá già rồi lá phải rơi
Lá rơi lác đác bốn phương trời
Có phải lá rơi vì trận gió
Hay lá già rồi lá phải rơi
Trước nay, những phê bình gia thứ thiệt thường chỉ bình về thơ
hay hoặc đôi khi, đưa ra những cái dở trong thơ hay. TôI làm chuyện lội ngược
dòng nước, xin bàn qua về những cái hay trong thơ dở, thứ thơ mà các vị làm
công tác tòa soạn thường vứt vào sọt rác hoặc lịch sự hơn, ghi thêm một dòng chữ:
“Gởi lại tác giả”. Nói tóm lại, tôi xin bàn về những bài thơ chưa hề có trên mặt
báo.
Theo sự nghiên cứu rất nghiêm túc của… tôi thì hai nhà thơ dở
nhất khu vực châu Á là hai chàng Trịnh Hâm và Bùi Kiệm, thuộc đời Tây Minh.
Chuyện này đã được nhà văn Đồ Chiểu nói qua trong Lục Vân Tiên. Thời ấy, đi thi
thường phải làm 4 món thi, ca, từ, phú mà Trịnh– Bùi cứ rớt hoài thì thơ của
hai “nhà thơ” này dứt khoát phải là thơ dở. Nhưng có một số anh em thân hữu cho
rằng có những bài thơ còn dở hơn cả thơ ca của Trịnh – Bùi. Các bạn đọc cho tôi
nghe một số những bài thơ như vậy. Đó là những bài thơ xuất hiện trên dưới 40 năm
nay, đọc lên nghe cũng sướng sướng. Thôi thì tôi xin bàn về những cái hay của
những bài thơ dở đó.
Có một bài gọi là Vịnh Cây Dừa:
Cha mẹ sinh ra gốc biển đông
Bị lụt trôi vào cửa Tam Quan
Ở đời ai đứng cao hơn mỗ
Nếu cao hơn mỗ ấy là tre.
Bị lụt trôi vào cửa Tam Quan
Ở đời ai đứng cao hơn mỗ
Nếu cao hơn mỗ ấy là tre.
Bài thơ hay ở chỗ toàn bộ kiến thức đều trật lất. Dừa sao lại
sinh ra ở biển đông? Bị lụt trôi ra chứ làm sao lại trôi vào? Câu thứ ba thật
huênh hoang, khoác lác bởi cây dầu, cây sao, cây…dái ngựa còn cao hơn cả dừa nữa.
Dù huênh hoang khoác lác như vậy nhưng câu kết cũng biết thừa nhận rằng tre cao
hơn dừa. Còn vần điệu của bài thơ thì trớt he, ngộ nghĩnh hết chỗ nói. Đọc bài
thơ, người ta chỉ có thể phì cười, thú vị…
Có một bài gọi là Anh và Em:
Em giai nhân ngồi bên cửa sổ
Anh si tình đứng ở ngoài sân
Bỗng nghe chó sủa rần rần
Sảng hồn anh chạy, rách quần mới may
Anh si tình đứng ở ngoài sân
Bỗng nghe chó sủa rần rần
Sảng hồn anh chạy, rách quần mới may
Thi pháp hòa thanh thơ song thất lục bát nghiêm chỉnh hết chỗ
chê. Có người cho cái dở của bài thơ là từ phạm trù hình nhi thượng tình yêu lại
chuyển tông sang phạm trù hình nhi hạ rách quần, nghe có vẻ phàm tục quá đáng.
Vâng, cái hay của bài thơ là ở chỗ phàm tục: từ du dương anh em đến chó sủa, từ
xuất thần mơ mộng của si tình đến sảng hồn chạy tóe khói. Mấy ai đã có được tứ
thơ biến ảo lâm ly như vậy. Mà biết đâu, với một nhà thơ nghèo như tác giả, chuyện
rách quần còn quan trọng hơn cả chuyện tán tỉnh người yêu.
Có một bài gọi là Lá rơi:
Em đứng lặng nhìn chiếc lá rơi
Lá rơi lác đác bốn phương trời
Có phải lá rơi vì trận gió
Hay lá già rồi lá phải rơỉ
Lá rơi lác đác bốn phương trời
Có phải lá rơi vì trận gió
Hay lá già rồi lá phải rơỉ
Cả cái hay và cái dở của bài thơ là 2 chữ lá rơi được lập đi
lập lại 4 lần khiến nội dung bài thơ vừa nghèo nàn lạc hậu, vừa có vẻ áp dụng
tu từ pháp điệp ngữ. Nhưng cái ngộ nhất của bài thơ là tính triết lý: lá rơi vì
gió thổi hay tự thân nó già rồi, phải rơi. Có thể là vì cả hai lý do đó. Bài thơ
dừng lại ở chỗ lơ lửng. Ai nói bài thơ này dở, tôi nguyện chống đến cùng để bảo
vệ tiết hạnh của nó.
Nhìn em mặc jupe nhảy Lăm-thôn
Nhảy mãI, lòng tôI cũng đỡ buồn
Lò ấy quả nhiên là lò lửa
Còn rùa chánh hiệu huyện Ô Môn
Nhảy mãI, lòng tôI cũng đỡ buồn
Lò ấy quả nhiên là lò lửa
Còn rùa chánh hiệu huyện Ô Môn
Bài thơ nguyên là tác phẩm hợp soạn của hai “nhà nho” đi công
tác ở Cần Thơ, ngồi ăn cơm chiều trong một quán nhỏ ven sông Hậụ Phía bên kia có
một bàn tiệc: một cô gái mặc jupe say sưa nhảy Lăm-thôn. Anh bồi bàn mang ra
cho các “nhà nho” món rùa hấp muốị Hai câu trên là của “nhà nho” Đoàn Xuân
Hai; hai câu dưới là của… tôị Ý trên không ăn nhập gì vào ý dưới; một người tả
chuyện bên kia; một người nói chuyện bên nàỵ Ddược cái bài thơ mang tính hiện
thực cao vòi vọi như trụ viba của bưu điện cần Thơ, ngoại trừ chuyện rùa Ô Môn
có vẻ võ đoán.
Có bài gọi là Kế hoạch hóa:
Trai khôn lấy gáI đặt vòng
Gái khôn lấy chồng thắt ống dẫn tinh
Quyết tâm kế hoạch hóa gia đình
Bớt sinh bớt đẻ hai đứa mình mới… vui chơi!
Gái khôn lấy chồng thắt ống dẫn tinh
Quyết tâm kế hoạch hóa gia đình
Bớt sinh bớt đẻ hai đứa mình mới… vui chơi!
Hai câu trên có vẻ hơi tàn bạo nhưng rất chắc ăn, ai cũng có
thể hiểu được. Hai câu dưới là một sự chuyển thể những khẩu hiệu của chương trình
kế hoạch hóa gia đình. Cái vỏ của bài thơ là ca dao, mang tính cổ điển nhưng cái
ruột của bài thơ cực kỳ hiện đại.
Cho hay, trong cái gọi là thơ hay trên đời cũng hàm chứa những
điều rất dở; trong cái gọi là thơ dở trên đời cũng hàm chứa những điều rất hay, ít ra, thơ gọi là dở cũng đem lại cho cuộc đời nụ cười thư giãn. Mà chức năng
giải trí của văn chương đâu phải là nhỏ. Đồ Bì tôi có tham vọng sưu tầm, bình
chú thành một tác phẩm bao gồm những bài thơ được xem là dở trên đời, để lại
cho… đời sau, gọi là góp thêm một cái nhìn về văn chương cuối thiên niên kỷ.
Chuyện đó có làm được hay không cũng chưa biết!.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét