Ga Núi
Ga núi lạnh chiều mưa càng vắng khách
Tàu về dừng một chốc vội đi ngay
Còn gửi lại hồi còi dài đẫm ướt
Để sân ga lặng lẽ giọt thu gầy…
Như tàu ấy, mai này… tôi có thể…
Thơ chia xa gửi lại thấm hơi chiều
Em đừng trách phút dừng nơi ga núi
Tôi thật lòng đã sống, thật lòng yêu
Nguyễn Chí Dũng
Một không gian hẹp. Mà vắng. Mà lạnh. Ga núi như lặng lẽ, trầm buồn trong một chiều mưa thưa vắng khách đi tàu. Nỗi buồn tỏa ra trong vắng lạnh của không gian, thời gian. Nỗi buồn lại dâng lên bởi cảm giác vội rời đi của con tàu về dừng một chốc.
Ga núi lạnh chiều mưa càng vắng khách
Tàu về dừng một chốc vội đi ngay
Còn gửi lại hồi còi dài đẫm ướt
Để sân ga lặng lẽ giọt thu gầy…
Như tàu ấy, mai này… tôi có thể…
Thơ chia xa gửi lại thấm hơi chiều
Em đừng trách phút dừng nơi ga núi
Tôi thật lòng đã sống, thật lòng yêu
Nguyễn Chí Dũng
Một không gian hẹp. Mà vắng. Mà lạnh. Ga núi như lặng lẽ, trầm buồn trong một chiều mưa thưa vắng khách đi tàu. Nỗi buồn tỏa ra trong vắng lạnh của không gian, thời gian. Nỗi buồn lại dâng lên bởi cảm giác vội rời đi của con tàu về dừng một chốc.
Cảnh
tàu đến, rồi tàu đi dễ đánh thức nỗi niềm chia ly vốn thường trực trong trái
tim nhà thơ. Với Những bóng người trên sân ga, Nguyễn Bính chẳng đã từng buồn
thương cho những cảnh ngộ, thân phận chia lìa đó sao:
“Những
cuộc chia lìa khởi từ đây
Cây đàn sum hợp đứt từng dây
Những
đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần
lượt theo nhau suốt tối ngày”
Với Ga
núi, tác giả Nguyễn Chí Dũng đã gợi cảm giác chống chếnh từ con tàu vội đi
ngay. Và nỗi buồn chia xa như cất lên tiếng dóng dả từ tiếng còi tàu đẫm ướt
trong chiều mưa thu:
“Còn
gửi lại hồi còi dài đẫm ướt
Để sân
ga lặng lẽ giọt thu gầy…”
Những
tín hiệu ngôn từ trong thơ Nguyễn Chí Dũng như thu lại kín đáo trong niềm riêng
mà hóa ra lại lan tỏa đến khôn cùng tiếng con tàu, cũng là tiếng lòng người gửi
lại.
Vâng,
người thơ đã tạo nên sự liên tưởng đồng nhất giữa con tàu cô đơn nơi Ga núi với
con-tàu-thơ, cũng là con-tàu-thân phận. Một sự gửi lại đượm buồn – nỗi buồn
thành thực của con người đã sống thật lòng và cũng yêu thật lòng:
“Như
tàu ấy, mai này… tôi có thể…
Thơ
chia xa gửi lại thấm hơi chiều
Em đừng
trách phút dừng nơi ga núi
Tôi
thật lòng đã sống, thật lòng yêu”
Câu thơ
Như tàu ấy, mai này…tôi có thể… có lối ngắt nhịp 3/2/3 và với những dấu chấm
lửng (…) nghe vừa tha thiết vừa thoáng chút thảng thốt thật lạ. Trong lời thơ
chia xa gửi lại là dự cảm thật buồn về những điều sẽ đến như quy luật tất yếu
của đời người. Phải chăng, nhà thơ muốn gửi lại một thông điệp tâm tình: Ga xép
cũng giống cõi tạm của ga đời người; khoảnh khắc để được sống, để được yêu thật
lòng mới thực sự đáng yêu thương, đáng trân trọng.
Bài
thơ của Nguyễn Chí Dũng thấm tháp nỗi buồn thân phận mà sao vẫn ấm áp, ân tình.
Và, Ga núi còn chứa trong đó một chút triết lý nhân sinh - thứ triết lý chỉ có
thể chắt ra từ trái tim thật lòng đã sống, thật lòng yêu.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét