Lục bát đàn bà - Thơ Vũ Thanh Hoa
sẩy tay chới với gió đành…
cong ngang
đong đưa thả nửa nốt đàn
tuột câu hò hẹn nhỡ nhàng…
vân vi
vớt mùa đong bóng thiên di
lắng về phía sóng li ti…
giọt buồn
vẽ tình lên bức mành sương
gọi tên nhau vọng lại còn…
mùa Thu
khôn ngoan lạc phía mây mờ
chung chiêng biết đến bao giờ…
hồng nhan
mất còn
rồi cũng trò chơi
tận cùng
vui
buồn
ngửa tình
tô phấn kẻ son
chuồn chuồn cứ đậu qua đường
rồi bay
thả nhìn trong mắt người dưng
nhặt đôi lá rụng ngập ngừng mùa qua…
Thơ Vũ Thanh Hoa
Không thích lục bát mang một cái tên riêng, cũng như không
bao giờ hợp với cái niêm luật có dư sự gò bó. Bổn phận của đàn bà là thương
yêu nhưng nhiều khi bị ngược đãi. Có khi phải sống khác với Người đàn bà
trong mình, để rồi cứ đau đáu về Người đàn bà khác nữa.
Bất giác được bứt ra khỏi trật tự nhờ cái đa đoan của mình
khi Vũ Thanh Hoa “bỏ” lục bát rất tài tình. Có thể, ta ra được niêm luật đời
bằng dung hòa trong lục bát này.
Cái thuở cũ của đà bà “khôn nhà dại chợ” ấy đâu có gì đáng
trách chê? Chỉ là lạc lõng một niềm tin, thế thôi!? Son sắc biến đàn bà thành
dại dột.
Kiếp trước, kiếp này, kiếp sau có khi nào hông nhan thôi bạc
mệnh?
Con chuồn chuồn đùa ngọn cỏ…
Có chung.
Có riêng.
những nỗi niềm đàn bà.
Lục bát bỏ rơi…
đàn bà vô thường…
|
Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017
Lục bát đàn bà - Thơ Vũ Thanh Hoa
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét