|
Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu: Sự gắn bó giữa hai người xa lạ Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi Niềm đau đớn tưởng như vô tận Bỗng có ngày thay thế một niềm vui Ðiều hôm nay ta nói, ngày mai Người khác lại nói lời yêu thuở trước Ðời sống chẳng vô cùng, em biết Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâu Như không khí, như màu xanh lá cỏ Nhiều đến mức tưởng như chẳng có Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên em Niềm vui sướng trong ta là có thật Như chiếc áo trên tường, như trang sách Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa Tình anh đối với em là xứ sở Là bóng rợp trên con đường nắng lửa Trái cây thơm trên miền đất khô cằn Ðó Tình yêu, em muốn nói cùng anh Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng Lòng tốt để duy trì sự sống Cho con người thực sự Người hơn.
Xuân Quỳnh
Cái chết bởi tai nạn thương tâm đã mang Xuân Quỳnh đi mãi
mãi khỏi chốn trần ai nhưng Xuân Quỳnh còn để lại một sao băng chói sáng trên
nền thơ Việt Nam hiện đại. Người đàn bà tài hoa nhưng không hề may mắn trong
đời riêng - lận đận hai lần đò - lấy chồng lần thứ hai, lấy Lưu Quang Vũ, đã “vắt
kiệt tâm hồn mình” để lại cho đời mảng thơ tình yêu vô cùng ấn tượng…
Cả cuộc đời Xuân Quỳnh có những nỗi buồn đau: mồ côi mẹ từ
nhỏ, gặp bất trắc trong tình yêu và hôn nhân. Những nỗi đau buồn ấy cùng với
những dư vị cay đắng ở đời đã thấm đẫm vào trong từng trang thơ của chị…Vì thế,
trong thơ Xuân Quỳnh bao giờ cũng có sự song hành của những cặp phạm trù
đối lập, của mọi sắc màu và giai điệu của tình yêu: hạnh phúc và sự khổ đau,
niềm hy vọng và sự mất mát chia lìa…Bên cạnh sự mơ mộng, sôi nổi..thơ chị còn
là những trăn trở về cuộc đời, về tình yêu và sự chia xa…Nhiều lúc giọng thơ
như nghẹn lại vì lòng chị còn vướng bận bao điều âu lo khác: Em lo âu
trước xa tắp đường mình. Trái tim đập những điều không thể nói (Tự
hát); Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn, Hôm nay yêu mai có thể xa rồi- (Nói
cùng anh); Lời yêu mỏng manh như màu khói, Ai biết lòng anh có đổi thay (Hoa cỏ may)…
Tâm hồn Xuân Quỳnh luôn luôn xáo trộn. Sự yên tĩnh chẳng được
bao lâu, tâm hồn ấy cũng nghiêng ngả như những vần thơ chơi vơi của chị: Em
từ nhà đi đến ngã tư, Gặp đèn đỏ trước hàng đinh thứ nhất. Chờ sang đường -
đèn xanh vừa bật. Em lại quay về. Thành phố mùa đông (Trời trở rét). Đắng
cay, chia lìa, đổ vỡ…như điệp khúc trong bản tình ca buồn về cuộc đời và thơ ca của chị. Hạnh phúc như tan biến hoặc dẫu có nhìn thấy
nhưng hạnh phúc còn ở mãi xa xôi vượt khỏi tầm tay . Nhiều vần thơ là nỗi đau
giằng xé tâm hồn, nỗi đau ấy hành hạ nhà thơ từng phút giây thực tại: Mấy
năm rồi thơ em buồn hơn, Áo em rộng, lòng em tan nát (Không đề)...
Trong thơ Xuân Quỳnh, biết bao lần trào lên nỗi cô đơn - cái
điều mà chị lo sợ nhất. Nhân vật trữ tình thường đứng một mình trước biển,
một mình trên sân ga với nỗi buồn và sự cô đơn choáng ngợp: Vừa thoáng
tiếng con tàu. Lòng đã Nam đã Bắc (Sân ga chiều em đi)...
Cả cuộc đời Xuân Quỳnh luôn sống bằng tình yêu, làm thơ nhờ
tình yêu, sung sướng trong tình yêu và khổ đau cùng cực cũng vì tình yêu hành
hạ: Tôi có một tình yêu rất sâu. Rất dữ dội nhưng không bao giờ yêu được
hết. Ở các cô, các cô âm thầm chịu đựng. Còn ở tôi, tôi mang nó nặng nề...Ôi
con trai thật là kỳ lạ. Tôi yêu tất cả mọi người mà chẳng yêu được riêng ai (Thơ viết cho mình và những người con gái khác). Và khi nhìn vào trong cõi
lòng, không thể kìm nén được Xuân Quỳnh đã bật lên tiếng nấc cô đơn. Chị
thương mình vì cảm thấy đôi lúc bị bỏ rơi và bất lực: Gọi ngàn lần tên
anh vẫn là không. Chỉ gió thổi mây bay về phía núi. Điều thương nhớ ngàn lần
em muốn nói. Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em (Chỉ có sóng và em). Đâu phải
là sự tình cờ mà trong thơ Xuân Quỳnh ý thức về thời gian luôn luôn là nỗi khắc khoải niềm day dứt không thể nguôi ngoai. Chính điều ấy đã góp phần tạo nên một
giọng điệu khá đặc sắc trong những bài thơ viết về tình yêu của chị. Không một
lúc nào, nỗi ám ảnh về thời gian vận động không ngừng buông tha chị: Dù
cùng một thời gian, cùng một không gian. Ngoài cánh cửa với em là quá khứ (Thời gian trắng). Xuân Quỳnh đã nói lên được tiếng lòng mình và đó là
một nỗi lòng muôn thuở của người phụ nữ khi yêu. Ngay trước một cảnh rất thường: Cuối
trời mây trắng bay. Lá vàng thưa thớt quá (Thơ tình cuối mùa thu)... Song lời
thơ cứ như một tiếng thở dài bất chợt như một niềm thảng thốt của một tâm hồn
đầy xao động.
Chính những đắng cay trong cuộc sống hàng ngày đã khiến cho
Xuân Quỳnh nhìn đời không như trước nữa. Tình yêu ngọt ngào và sâu lắng nhưng
chị nào biết đâu lời nào thật, giả của người mình yêu. Vẫn con đường, vạt
cỏ tuổi mười lăm. Mặt hồ rộng gió đùa qua kẽ lá. Lời tình tự trăm lần trên ghế
đá. Biết lời nào giả dối với lời yêu- (Thơ tình cho bạn trẻ). Và nỗi buồn vì
chia xa như một điệp khúc buồn cứ vang vọng mãi trong thơ của chị: Thị
trấn nào anh đến chiều nay. Mảnh tường trắng mùa đông giá rét. Dẫu em biết
không phải là vĩnh biệt. Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa (Dẫu em biết chắc
rằng anh trở lại). Càng về cuối, thơ tình của Xuân Quỳnh càng khắc khoải nung
đốt lòng người bởi nó thấm đẫm những cay đắng cuộc đời. Chất lý tính đã hòa
quyện vào trong những bài thơ tình yêu nhưng chẳng làm giảm bớt đi vẻ đẹp đẫm
tình của thơ Xuân Quỳnh vốn có từ trước đó: Đấy tình yêu em muốn nói
cùng anh. Nguồn gốc của muôn vàn khát vọng. Lòng tốt để duy trì sự sống. Cho
con người thực sự Người hơn (Nói cùng anh); Em trở về đúng nghĩa trái tim em. Biết khao khát những điều anh mơ ước. Biết xúc động qua nhiều nhận
thức. Biết yêu anh và biết được anh yêu (Tự hát).
Đâu phải vô cớ mà trong thơ Xuân Quỳnh sử dụng rất nhiều từ
chỉ tâm trạng. Sự cô đơn, cay đắng đau đớn, nỗi nhớ thương, và về cuối
là bệnh tật… như phủ kín trên từng trang thơ của chị. Người đọc hôm nay
sẽ cảm mến hơn, trân trọng hơn khi đọc lại những bài thơ chị viết về tâm trạng
của mình trong những ngày tháng đó: Trái tim này chẳng còn có ích. Cho
anh yêu cho công việc bạn bè. Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia. Thời gian trắng
vẫn ngừng trong bệnh viện. Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết. Ngày với đêm
có phân biệt gì đâu (Thời gian trắng)...
Xuân Quỳnh đã đột ngột từ giã chúng ta ra đi vĩnh viễn cùng
với chồng và con qua một tai nạn thương tâm, để lại biết bao thương tiếc cho
tất cả những ai yêu thơ chị, yêu kịch Lưu Quang Vũ. Thế nhưng chính sự kết
thúc ấy đã khiến cho tình yêu mà chị tôn thờ trở thành bất tử, đã là cho Xuân
Quỳnh và thơ Xuân Quỳnh dường như càng đẹp ngời thêm lên bởi một vừng sáng kỳ diệu của huyền thoại.
|
Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017
Nỗi buồn trong thơ tình yêu Xuân Quỳnh
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét