Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026
Chuyện đời xưa 00000000
Lời nhà xuất bản
Chữa chuyên xong rồi, người ta đem bánh lớ xôi chè chuối mít,
lại một cái đầu heo tạ thầy. Thì thầy lấy khăn cột xách đem về.
Vua quan cùng các sứ thảy đều xuống theo mà nghe nói. Dạy
khiêng cây xuống. Ông Quỳnh mới thả day ngang qua sông, thì nó phải day trôi
theo dòng nước ; đầu nào day trước ấy là đầu gốc.
Mà nghề đàn ông cụ-kệ không biết nấu, cho nên bắt con rùa để
sống bỏ vào chảo nước. Bỏ đó chạy đi kiếm rau cỏ về mà ăn. Con rùa ỉa cho một
bãi trong chảo, rồi nước nóng thét lấy, bò ra đi mất, chun qua chỗ bên vợ nó ở.
Thầy thấy thèm, mới kêu thằng học trò lại: Nầy con đem lại cho thầy tập nghe nghĩa cho con. Nó tình ngay thiệt thà, lật đật cầm đem lại. Thầy lấy lấy, rồi để ra giữa cái ghế ; mới giả đò nghe sách cho nó coi: Ngôi Thái-cực là như vầy (để ra giữa nguyên y lé như vậy). Rồi bẻ hai ra, mà nói rằng: Như vầy là Thái-cực sinh Lưỡng-nghi. Rồi lại bẻ ra làm bốn, mà nói rằng: Như vầy là Lưỡng-nghi sinh tứ-tượng. Rồi cầm lấy cái bánh, nói: Còn như vầy là Tứ-tượng biến hóa vô cùng ; cầm đem lủm phứt cái bánh đi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thi nhân Việt Nam hiện đại
Thi nhân Việt Nam hiện đại Cảm đề Vườn hoa văn nghệ thơm ngát Sắc hương trăm thức nở đều Sáng lên pha mầu thế hệ Của lòng đất nước thân yê...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét