Bàng hoàng đọc thơ Phố Thị
Ngẫn ngơ suốt cả buổi chiều
Đêm nhảy xe đò về ruộng
Mưa dầm bóng Mẹ liêu xiêu.
Ngẫn ngơ suốt cả buổi chiều
Đêm nhảy xe đò về ruộng
Mưa dầm bóng Mẹ liêu xiêu.
Con lên giảng đường học chữ
Lời nào Thầy dạy đầu tiên
Biết ơn nhọc nhằn Cha Mẹ
Lấm lem con chữ ưu phiền
Lời nào Thầy dạy đầu tiên
Biết ơn nhọc nhằn Cha Mẹ
Lấm lem con chữ ưu phiền
Phố Thị ngày càng đông đúc
Đồng quê xa lại càng thưa
Vui với việc hiền ở phố
Bâng khuâng thương nhớ chiêm mùa...
Đồng quê xa lại càng thưa
Vui với việc hiền ở phố
Bâng khuâng thương nhớ chiêm mùa...
Nhớ ai vừng đông vừa rạng
Ước dòng tin nhắn đầu tiên
Hương đất thơm mùa ruộng cấy
Phương xa vời vợi bạn hiền.
Ước dòng tin nhắn đầu tiên
Hương đất thơm mùa ruộng cấy
Phương xa vời vợi bạn hiền.
Ở
đâu lung linh Kiếp Bạc
Sao Khuê mờ tỏ Côn Sơn
Ở đâu một trời thương nhớ
Cho ta khoảng lặng tâm hồn.
Sao Khuê mờ tỏ Côn Sơn
Ở đâu một trời thương nhớ
Cho ta khoảng lặng tâm hồn.
Hoàng Kim
(*) Cảm động trước bốn bài viết hay, nối vần của bạn để có
thơ này. Xin cảm ơn QT, PCT, PĐT, TMT
PHỐ THỊ
Phan Đào Toàn
Phan Đào Toàn
Phố thị người xe mắc cửi
Vỉa hè sóng sánh bia hơi
Chân trần miên man diệu vợi
Chói đèn cao áp - Trăng ơi...
Vỉa hè sóng sánh bia hơi
Chân trần miên man diệu vợi
Chói đèn cao áp - Trăng ơi...
Biết không mãi nhờ được bạn
Toàn dân buôn mận bán mơ
Hết đời trả chưa xong nợ
Nắng mưa gội trắng chiêm mùa...
Toàn dân buôn mận bán mơ
Hết đời trả chưa xong nợ
Nắng mưa gội trắng chiêm mùa...
Thương con chiều ra Phố thị
Đáy bồ, mầm chữ lơ thơ
Đem tuổi xanh ra tỉ thí
Vốn khởi đầu là: Ước mơ...
Đáy bồ, mầm chữ lơ thơ
Đem tuổi xanh ra tỉ thí
Vốn khởi đầu là: Ước mơ...
VỀ LÀNG
Trần Mạnh Tuân
Về làng gặp trước con đê,
Quán nghèo gốc gạo sáo về ríu ran.
Cổng đình... đá vẫn thi gan.
Gạch xưa ai lát đường làng rước dâu.
Quán nghèo gốc gạo sáo về ríu ran.
Cổng đình... đá vẫn thi gan.
Gạch xưa ai lát đường làng rước dâu.
Bờ tre giếng đất còn đâu,
Đêm trăng sóng sánh gánh câu hẹn hò.
Nón nghiêng che dáng trời cho,
Đường thơm rơm rạ, sân kho thóc vàng.
Đêm trăng sóng sánh gánh câu hẹn hò.
Nón nghiêng che dáng trời cho,
Đường thơm rơm rạ, sân kho thóc vàng.
Bữa cơm trưa... mớ tép rang,
Bát riêu cua gạch nổi vàng... vị quê.
Mát lòng nước vối trưa hè,
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng ve ong trời.
Bát riêu cua gạch nổi vàng... vị quê.
Mát lòng nước vối trưa hè,
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng ve ong trời.
Vườn quê xanh tiếng chim rơi,
Cho ta tìm lại khoảng đời bình yên.
Tháng năm bươn chải trăm miền,
Về quê... tìm lại chút thiên đường. LÀNG!
Cho ta tìm lại khoảng đời bình yên.
Tháng năm bươn chải trăm miền,
Về quê... tìm lại chút thiên đường. LÀNG!
MỘT BẾN BỜ TÌNH QUÊ THƯƠNG MẾN
Quỳnh Trâm
Quỳnh Trâm
(Đọc “Về làng” – Trần Mạnh Tuân)
Một cảm giác thật bình yên khi đọc “Về làng” của tác giả Trần
Mạnh Tuân.
Giống như một đoạn phim quay chậm, những câu thơ lục bát mang
âm hưởng ca dao đã gợi ra bước chân bồi hồi của người con đi xa đang trở về quê
hương… Lần lượt, từng cảnh vật hiện ra trước mắt, đẹp như một bức tranh cổ xưa:
Về làng gặp trước con đê,
Quán nghèo gốc gạo sáo về ríu ran.
Cổng đình... đá vẫn thi gan.
Gạch xưa ai lát đường làng rước dâu.
Quán nghèo gốc gạo sáo về ríu ran.
Cổng đình... đá vẫn thi gan.
Gạch xưa ai lát đường làng rước dâu.
Câu thơ mở đầu bình dị như một lời nói thường ngày của người
nhà nông, nó mang tính tự sự hơn là chất thơ: “Về làng gặp trước con đê”, nghĩa
là về đến làng, hình ảnh hiện ra đầu tiên là con đê lượn vòng quen thuộc. Nhưng
chính trong cách nói bình dị mộc mạc này, ta chợt nhận ra một niềm vui khôn tả
trong lòng người xa xứ khi về làng mình, bởi cái chữ “gặp” đã khiến ta hiểu rằng
con đê ấy không chỉ là một vật chắn sóng mùa lũ cho xóm làng, mà nó chính là
người bạn rất thân thiết thuở thiếu thời của nhà thơ. “Gặp” ở đây là gặp lại bạn
thân sau bao tháng ngày xa cách. Câu thơ hồ hởi, yêu thương, gợi bao kỉ niệm ngọt
bùi…
Nhẹ bước trên đê, nhìn ra kia là quán tranh nghèo nép mình
bên gốc gạo. Bỗng nhớ đến câu thơ của nữ sĩ Anh Thơ trong “Chiều xuân” (Thơ mới
1930-1945):
“Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời”
Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời”
Cũng là quán tranh nghèo, nhưng trong “Chiều xuân”, nó mang vẻ
cô liêu, hoang vắng, u buồn. Còn ở đây, cả một không gian bỗng lao xao bởi tiếng
sáo chuyện trò ríu rít: “Quán nghèo gốc gạo sáo về ríu ran”. Từ láy “ríu ran”
đã làm cho câu thơ bừng lên thứ âm thanh vui tươi, ngây thơ, trong trẻo, và cái
quán tranh xơ xác bỗng trở nên thật ấm áp, thân tình!
Từ quán nghèo gốc gạo, bước chân hồi hương đến trước cổng
đình, và con đường làng thân thuộc đã hiện ra thênh thang trước mắt:
Cổng đình... đá vẫn thi gan.
Gạch xưa ai lát đường làng rước dâu.
Gạch xưa ai lát đường làng rước dâu.
Cùng với cây đa, bến nước, sân đình, thì cổng làng, cổng đình
là biểu tượng của rất nhiều làng quê đồng bằng Bắc Bộ. Ở đây, cổng đình được
tác giả phác họa qua chi tiết “đá vẫn thi gan”, để cho ta biết về nét kiến trúc
cơ bản của chiếc cổng đã được xây dựng bằng đá ong từ rất lâu, bao thế hệ đã gắn
bó với chiếc cổng này. Vẻ đẹp cổ kính của cổng đình, cổng làng gắn với nền văn
minh lúa nước, gợi nên những ước vọng của cộng đồng từ đời này qua đời khác, đồng
thời cũng thể hiện bản lĩnh tâm hồn Việt, thách thức thời gian. Cánh cổng ấy đã
mở ra bao điều tốt đẹp trong sinh hoạt văn hóa làng quê. Ở đây, một nét đẹp của
phong tục Việt Nam xưa cũng được gợi nhắc đến thật khéo léo: “Gạch xưa ai lát
đường làng rước dâu”. Câu thơ nói về một thủ tục cưới xin ngày xưa: Khi trai
gái kết hôn, nhà trai phải nộp một khoản tiền cho làng xã bên nhà gái, gọi là
“tiền cheo”. Khoản tiền cheo này được dùng vào việc công ích như lát gạch đường
làng, xây cổng làng… Ngày nay lệ này đã không còn, nhưng những con đường lát gạch
năm xưa thì vẫn còn đó, như một chứng nhân về duyên thắm vợ chồng. Cô dâu chú rể
năm nào giờ đây ai còn ai mất, nhưng cái không khí thiêng liêng và rộn ràng của
những buổi rước dâu ngày ấy sẽ còn mãi mãi trong tâm tưởng con người…
Theo bước chân “về làng” cùng tác giả, ta sẽ thấy một khung
trời kỉ niệm xao xuyến đến vô cùng:
Bờ tre giếng đất còn đâu,
Đêm trăng sóng sánh gánh câu hẹn hò.
Nón nghiêng che dáng trời cho,
Đường thơm rơm rạ, sân kho thóc vàng.
Đêm trăng sóng sánh gánh câu hẹn hò.
Nón nghiêng che dáng trời cho,
Đường thơm rơm rạ, sân kho thóc vàng.
Đó là hồi ức về quá khứ một đi không trở lại khi nhận ra “bờ
tre giếng đất” của ngày xưa giờ đây không thấy đâu nữa. Điều gì, sự vật nào đã
thế vào vị trí ấy? Không biết, tác giả không nói tới! Hiện tại đã mờ đi, nhòa
đi, để kí ức lung linh hiện về. Đó là một “Đêm trăng sóng sánh gánh câu hẹn
hò”. Chao ôi cái câu thơ đơn sơ thế mà lại tạc được dáng hình ai thon thả đang
gánh nước đêm trăng! Từ láy “sóng sánh” làm chênh chao cả lòng người. Điều thú
vị là cách kết hợp từ “sóng sánh gánh” với cách điệp vần của từ “sánh – gánh”,
cùng các thanh điệu bổng trầm (B – B – T – T – T – B – T – B ) như gợi ra cái
nhún nhảy nhịp nhàng theo chân bước với gánh nước trĩu nặng trên vai. Trong đêm
trăng ngọt ngào ấy, ai hẹn hò với ai, để cho ai suốt đời khắc trong tim nét
duyên thầm ai đó với chiếc nón che nghiêng “Nón nghiêng che dáng trời cho”. Nét
đẹp thôn nữ càng dịu dàng đằm thắm giữa một không gian ngát hương lúa chín ngày
mùa: “Đường thơm rơm rạ, sân kho thóc vàng”. Ấm áp, thân thương quá đỗi trong
cái sắc vàng của thóc sáng bừng cả sân kho, trong mỗi chặng đường được rơm rạ
nâng đỡ cho ấm mềm chân bước. Và sau đó, những hương vị quê nhà thân thuộc đã tỏa
lan một dư vị đậm đà:
Bữa cơm trưa... mớ tép rang,
Bát riêu cua gạch nổi vàng... vị quê.
Mát lòng nước vối trưa hè,
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng ve ong trời.
Bát riêu cua gạch nổi vàng... vị quê.
Mát lòng nước vối trưa hè,
Võng đưa kẽo kẹt, tiếng ve ong trời.
Toàn là những món ăn đồng quê bình dị, nghe đã thấy muốn được
thưởng thức ngay rồi! Mớ tép rang, canh riêu cua đồng váng gạch, bát nước vối
mát lòng… đã tạo thành “vị quê” không thể nào trộn lẫn, không thể nào quên. Và
bức tranh quê còn có một thứ âm thanh rất đặc trưng của những trưa hè nơi thôn
xóm, đó là tiếng võng đưa kẽo cà kẽo kẹt trong tiếng ve râm ran “ong trời”.
Miêu tả âm thanh, mà ta lại thấy được sự yên tĩnh của không gian. Đâu đây như
có làn gió mát từ bàn tay của mẹ đang quạt ru con ngủ trên chiếc võng đưa…
Ngoài kia, vườn cây xanh sum suê hoa trái đang tỏa bóng mát cho những chú ve dạo
khúc nhạc hè… Tất cả hương đồng gió nội và thanh âm quê nhà ấy đã thấm thía
trong ta sự lắng sâu về tình yêu xứ sở…
Khổ thơ kết bài là những suy tư chiêm nghiệm về quê hương và
cuộc đời:
Vườn quê xanh tiếng chim rơi,
Cho ta tìm lại khoảng đời bình yên.
Tháng năm bươn chải trăm miền,
Về quê... tìm lại chút thiên đường. LÀNG!
Cho ta tìm lại khoảng đời bình yên.
Tháng năm bươn chải trăm miền,
Về quê... tìm lại chút thiên đường. LÀNG!
Tiếng chim thánh thót giữa vườn quê được hình tượng hóa thành
những giọt âm thanh hữu hình đang rơi xuống vườn xanh, rơi xuống cuộc đời, nhẹ
êm, trong mát. Từ hình ảnh “Vườn quê xanh tiếng chim rơi” đầy sắc màu và âm
thanh, tác giả đã nói tới một điều thật giản dị: Quê hương chính là “khoảng đời
bình yên” của con người. Vì sao? Vì nơi đó, không có sự bon chen danh lợi phù
hoa, không có bụi bặm phố phường làm ta ngạt thở. Nơi đó chỉ có sự chân thật,
giản dị, ấm tình, giống như nhà thơ Chử Thu Hằng đã viết trong “Về quê”: “Về
quê tìm cánh diều xưa- Cho lòng vợi bớt nắng mưa, dãi dầu”. Sau bao năm tháng
bươn chải với đời, đi khắp mọi miền gần xa, mới thấy thiên đường đời ta chính
là “Làng”. Câu thơ cuối sử dụng dấu chấm câu gần cuối dòng thơ để tạo nên một
hiệu ứng bất ngờ: “Về quê… tìm lại chút thiên đường. Làng!”. Chữ LÀNG được viết
hoa, trong một câu đặc biệt, kết hợp với dấu chấm than, như một tiếng reo vui,
một sự thức nhận đầy xúc động. Vâng, Làng là thiên đường ngay giữa cõi trần ai
này, cần gì phải đi tìm nơi đâu xa xôi nữa! Đó là nơi ta sinh ra, trưởng thành,
cũng chính là nơi chở che bao bọc, nơi thanh lọc tâm hồn ta, cho ta sự bình yên
thanh thản. Cái nôi sinh dưỡng đầy bao dung ấy sẽ mãi là điểm tựa tâm hồn cho
ta đứng vững trước phong ba cuộc đời.
Thời gian sẽ trôi đi, chưa biết trong tương lai sẽ có những
gì còn – mất, nhưng chắc chắn một điều, tình yêu làng xóm quê hương, nơi chôn
rau cắt rốn sẽ không thể nào thay đổi. Và như thế, “Về làng” đã neo đậu mãi
trong ta một bến bờ tình quê đầy thương mến…
Ở ĐÂU?
Phan Chí Thắng
Ở đâu có một ngôi nhà bé
Cửa sổ đèn khuya bóng em ngồi
Giai điệu dân ca ngân nhè nhẹ
Tự tình dạ khúc gửi xa xôi
Cửa sổ đèn khuya bóng em ngồi
Giai điệu dân ca ngân nhè nhẹ
Tự tình dạ khúc gửi xa xôi
Ở đâu có một khuôn vườn lặng
Em nở dùm tôi những nụ hồng
Chim hót chào reo bình minh nắng
Sương mòn xao xuyến như mắt mong
Em nở dùm tôi những nụ hồng
Chim hót chào reo bình minh nắng
Sương mòn xao xuyến như mắt mong
Ở đâu có một trời thương nhớ
Em thấu dùm tôi nỗi cháy lòng
Em thấu dùm tôi nỗi cháy lòng
Ở đâu có một con thuyền nhỏ
Chở những vần thơ tôi sang sông.
Chở những vần thơ tôi sang sông.
Hoàng Kim






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét